Thiên địa mỹ nhân
Chương 64

Bản Giao Hưởng Giữa Gió Lộng

3871 từ
Mục tiêu: Thanh Long chủ động tìm kiếm An Nhiên để giải quyết hiểu lầm và hàn gắn mối quan hệ sau những biến cố của 'Bão Đen'.,Thanh Long thể hiện sự chân thành, trách nhiệm và tình cảm sâu sắc dành cho An Nhiên, vượt qua những rào cản về quan điểm sống tự do của cô.,Mối quan hệ giữa Thanh Long và An Nhiên trở nên sâu sắc và thân mật hơn, khẳng định vị trí độc đáo của cô trong trái tim anh.,Thanh Long tiếp tục trưởng thành trong việc cân bằng giữa sự nghiệp khắc nghiệt và cuộc sống tình cảm phức tạp, đặc biệt trong bối cảnh '15 năm trước'.,Gieo mầm về sự phức tạp của các mối quan hệ tình cảm của Thanh Long và áp lực không ngừng từ cuộc chiến với Hắc Ưng.
Nhân vật: Thanh Long, An Nhiên
Mood: Emotional, romantic, passionate, reflective, slightly tense (due to underlying conflict)
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu nhẹ từ trong quán. Tiếng nhạc instrumental vẫn du dương, tạo nên một không gian lãng mạn và đầy cảm xúc. Thanh Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến với Hắc Ưng còn dài, còn nhiều chông gai. Nhưng giờ đây, anh không còn cô đơn. Anh có Mỹ Ngọc, có Long Thịnh, và có niềm tin vào chính mình. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Anh sẽ bảo vệ đế chế này, bảo vệ những người phụ nữ của anh, và biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng mình. Anh nhìn Mỹ Ngọc, trong ánh mắt cô giờ đây không còn sự giận dỗi, mà thay vào đó là một sự tin tưởng và một chút tình ý nồng nàn, hứa hẹn một mối quan hệ sâu sắc hơn, một sự hợp tác mạnh mẽ hơn trong tương lai.

***

Đêm dần buông xuống biệt thự vùng ngoại ô, nơi Thanh Long trở về sau cuộc gặp gỡ với Mỹ Ngọc. Kiến trúc pha trộn giữa hiện đại và cổ điển phương Tây của căn biệt thự càng trở nên lộng lẫy dưới ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ các khung cửa sổ lớn. Tường rào cao, cổng tự động khép kín, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, xô bồ của đô thị. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gió thổi rì rào qua những tán cây cổ thụ trong khu vườn rộng lớn. Xa xa, tiếng máy cắt cỏ của một căn biệt thự lân cận đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng chó sủa nhẹ từ phía nào đó. Không khí ở đây trong lành hơn hẳn nội thành, mang theo mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi đất sạch sau cơn mưa chiều, và thoảng chút hương nước hoa đắt tiền còn vương trên quần áo của anh.

Thanh Long bước vào thư phòng của mình, nơi những kệ sách gỗ sẫm màu cao ngút chất đầy tri thức, và một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đặt đối diện với cửa sổ nhìn ra khu vườn yên tĩnh. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ một chiếc đèn bàn cổ điển. Ngồi xuống chiếc ghế bành da êm ái, anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cuộc nói chuyện với Mỹ Ngọc vừa rồi đã gỡ bỏ được một gánh nặng lớn trong lòng anh. Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, bớt cô độc hơn. Mỹ Ngọc, với sự mạnh mẽ và thông minh của cô ấy, đã chấp nhận lời giải thích của anh, và hơn thế nữa, đã cam kết sẽ sát cánh cùng anh. Đó là một sự an ủi lớn lao, một nguồn động lực quý giá giữa vòng xoáy khắc nghiệt của cuộc chiến Long Thịnh với Hắc Ưng.

Nhưng rồi, một hình bóng khác lại hiện lên trong tâm trí Thanh Long, một mái tóc xoăn bồng bềnh, đôi mắt mơ màng nhưng đầy cá tính, và nụ cười tự do, phóng khoáng. An Nhiên. Từ Chương 62, khi Hắc Ưng lợi dụng sự hỗn loạn để tung tin đồn thất thiệt, Thanh Long đã nhận ra sự rạn nứt nhỏ trong các mối quan hệ tình cảm sơ khai của mình. Mỹ Ngọc là một trường hợp, và An Nhiên, người đã gửi những tin nhắn đầy ẩn ý, chất chứa sự lo lắng và có lẽ là cả tổn thương, là một trường hợp khác. Một nỗi day dứt đột nhiên xâm chiếm trái tim anh. Anh đã quá tập trung vào chiến trường kinh tế, vào cuộc đối đầu sinh tử với Hắc Ưng, mà quên mất rằng những người phụ nữ anh trân trọng cũng cần được bảo vệ, được quan tâm theo cách của riêng họ.

"An Nhiên… liệu em có còn giận anh không?" Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm của anh chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Anh biết An Nhiên khác với Mỹ Ngọc. Mỹ Ngọc là ngọn lửa cháy âm ỉ, là sự kiên định, là người sẵn sàng đồng hành cùng anh trên con đường quyền lực. Còn An Nhiên, cô là làn gió, là dòng nước, là hiện thân của sự tự do, của nghệ thuật và những cảm xúc thuần khiết nhất. Quan điểm về tình yêu của cô cũng khác biệt, không chấp nhận sự ràng buộc hay chiếm hữu. Liệu sự im lặng của anh, sự biến mất của anh trong những ngày căng thẳng đó, có làm cô cảm thấy bị bỏ rơi, bị coi thường?

Anh đứng dậy, bước đến ban công. Gió đêm mơn man trên làn da, mang theo hơi sương mát lạnh. Thành phố Thiên Hải về đêm vẫn lung linh ánh đèn, nhưng từ đây, nó trông thật xa xôi, như một thế giới khác. Thanh Long hít thở thật sâu, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây lấy tâm trí. Anh nhận ra, việc cân bằng giữa quyền lực và tình yêu không hề dễ dàng. Anh muốn có tất cả: một đế chế tài chính hùng mạnh, vị thế không thể lay chuyển trong thế giới ngầm, và những người phụ nữ tuyệt vời bên cạnh mình. Nhưng để đạt được điều đó, anh phải học cách chăm sóc, cách hàn gắn, cách thể hiện trách nhiệm của một người đàn ông đối với những người mà anh đã vô tình làm tổn thương.

Anh lấy điện thoại ra, ngón tay anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên An Nhiên. Một sự do dự thoáng qua, nhưng rồi quyết tâm của anh lại bùng lên. Anh không thể để bất kỳ ai anh yêu phải chịu đựng một mình. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh khẽ thì thầm, "và ta sẽ không để mất bất cứ ai." Anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi, như thử thách sự kiên nhẫn của anh. Cuối cùng, một giọng nói trầm ấm, pha chút ngái ngủ, vang lên.

"Alo?"

"An Nhiên," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chân thành hiếm có. "Anh đây."

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia, đủ để Thanh Long cảm nhận được sự xa cách, sự lạnh nhạt mà anh đã lo sợ. Anh biết, đây sẽ là một cuộc đối thoại khó khăn, nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước. Anh cần cô, không chỉ là một mỹ nhân quyến rũ, mà còn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh, một người mang đến sự tự do, sự phóng khoáng mà anh đang thiếu thốn giữa những bộn bề, gánh nặng.

***

Chiều hôm sau, quán cà phê 'Thức' đón Thanh Long trong ánh nắng dịu nhẹ, trời quang mây, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, những chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết khắp nơi, cùng ánh sáng dịu nhẹ hắt qua khung cửa kính lớn, mang lại cảm giác thư thái và riêng tư. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc instrumental du dương, và những tiếng thì thầm của khách hàng, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của cuộc sống đô thị. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, tất cả như xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng Thanh Long.

Anh bước vào quán, đôi mắt sâu thẳm sắc sảo lướt tìm. Anh nhanh chóng nhìn thấy An Nhiên. Cô ngồi ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ lớn, ánh nắng vàng nhạt hắt lên mái tóc xoăn bồng bềnh của cô, khiến nó lấp lánh như tơ. An Nhiên diện một chiếc váy maxi màu kem, chất liệu vải mềm mại buông rủ theo từng đường nét cơ thể, tôn lên vẻ phóng khoáng, tự do mang đậm hơi thở nghệ thuật của cô. Đôi mắt cô mơ màng nhưng đầy cá tính, đang say sưa phác thảo trong cuốn sổ tay, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Cô không hề ngẩng đầu lên khi Thanh Long đến gần, như thể anh chỉ là một phần vô hình của không gian xung quanh.

Thanh Long kéo chiếc ghế đối diện cô, nhẹ nhàng ngồi xuống. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà bằng gỗ khiến An Nhiên khẽ giật mình, cô ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lướt qua anh, một chút xa cách, một chút hờ hững, như thể cô đang nhìn một người xa lạ. Có vẻ như cô đang cố giữ khoảng cách, một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ.

"Ồ, vị tỷ phú bận rộn lại có thời gian tìm đến đây sao?" An Nhiên cất giọng, không hẳn là mỉa mai, nhưng chất chứa một sự lạnh nhạt đủ để khiến Thanh Long cảm thấy nhói lòng. Cô không nhìn thẳng vào anh, chỉ quay lại với cuốn sổ phác thảo, ngón tay thon dài vẫn thoăn thoắt vẽ những đường nét mềm mại.

Thanh Long hít một hơi sâu, đôi mắt anh đầy vẻ hối lỗi. "Anh biết em giận. Anh xin lỗi." Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, chân thành và trực tiếp. Anh không muốn vòng vo.

An Nhiên khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. "Giận? Em có gì để giận chứ? Tự do là thế mà, anh đến anh đi, em có quyền gì mà giận?" Cô vẫn không ngẩng đầu, vẫn giả vờ tập trung vào cuốn sổ. Nhưng Thanh Long biết, đằng sau vẻ thờ ơ đó là một trái tim đang tổn thương. Cô dùng những lời lẽ của chính mình, những quan điểm về sự tự do trong tình yêu mà cô từng chia sẻ, để tạo khoảng cách với anh.

"Anh biết em nói vậy, nhưng anh cũng biết em không phải là người vô tâm," Thanh Long nói, giọng anh càng thêm mềm mỏng. "Anh đã quá tập trung vào những cuộc chiến của mình mà vô tình bỏ bê em. Anh không có lý do gì để bào chữa cho sự thiếu sót đó, ngoài việc anh đã quá non nớt trong việc cân bằng mọi thứ."

Anh nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên mu bàn tay mảnh mai của cô, đang nắm chặt cây bút chì. Làn da cô mát lạnh, nhưng khi bàn tay anh chạm vào, một luồng điện nhẹ nhàng truyền qua, khiến cô khẽ rụt tay lại theo phản xạ. Thanh Long không buông, anh siết nhẹ, đủ để cô cảm nhận sự ấm áp và quyết tâm của anh. Anh nhẹ nhàng kéo sự chú ý của cô về phía mình, buộc cô phải ngẩng đầu lên.

An Nhiên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi cô thấy sự mệt mỏi, sự hối lỗi, nhưng cũng là một tình cảm chân thành không thể che giấu. Cô muốn giận, muốn lạnh lùng, nhưng ánh mắt đó, giọng nói đó của anh, lại khiến trái tim cô mềm đi đôi chút. "Anh biết em không phải người thích những lời xin lỗi sáo rỗng," cô nói, giọng vẫn còn chút xa cách, nhưng đã bớt đi sự sắc lạnh. "Em không phải là đồ vật để anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Tình yêu là sự tự do, là sự tôn trọng. Anh đã không tôn trọng em khi anh biến mất như vậy."

"Anh biết," Thanh Long đáp, ánh mắt anh không rời khỏi cô. "Và anh sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó. Những ngày qua, anh đã phải đối mặt với một cuộc chiến khốc liệt, một 'Bão Đen' thực sự. Anh đã cố gắng bảo vệ em, bảo vệ những người anh yêu thương bằng cách đẩy họ ra xa khỏi tâm bão. Nhưng anh đã sai, anh đã quên mất rằng sự im lặng của anh có thể gây ra vết thương sâu sắc hơn bất kỳ hiểm nguy nào từ bên ngoài." Anh thuật lại một cách khái quát về cuộc chiến với Hắc Ưng, về những áp lực kinh khủng mà anh đã phải gánh chịu, nhưng không đi sâu vào chi tiết kinh doanh hay thế giới ngầm, mà tập trung vào cảm xúc, vào sự cô đơn, vào nỗi sợ hãi mất đi những người quan trọng.

An Nhiên lắng nghe, đôi mắt cô dần mất đi sự xa cách ban đầu. Cô nhìn thấy sự chân thật trong từng lời nói của anh, nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh. Cô biết Thanh Long không phải là người dễ dàng mở lòng, và việc anh chia sẻ những gánh nặng này, những cảm xúc này, là một sự tin tưởng lớn lao. "Em... em đã rất lo cho anh," cô khẽ nói, giọng cô mềm đi hẳn. "Em biết anh là người tài giỏi, nhưng em không muốn anh gánh vác mọi thứ một mình. Anh không phải là thần thánh, Thanh Long."

Thanh Long siết nhẹ bàn tay cô, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh. "Anh biết. Và đó là lý do anh cần em, An Nhiên. Anh cần sự tự do trong tâm hồn em, cần ánh sáng từ đôi mắt em để soi rọi con đường anh đi. Anh cần em nhắc nhở anh rằng cuộc sống không chỉ có quyền lực và tiền bạc, mà còn có những giá trị tinh thần, có nghệ thuật, có tình yêu." Anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sức nặng của những trải nghiệm vừa qua. "Anh cần em tin tưởng anh, cần em hiểu cho anh, An Nhiên."

An Nhiên khẽ gật đầu. Cô nhìn vào bàn tay anh đang nắm chặt tay cô. Sự kiên định của anh đã phá vỡ bức tường phòng thủ của cô. Cô biết, Thanh Long không phải là người đàn ông tầm thường, và cuộc sống của anh cũng không thể bình thường. Cô đã từng nói "Tình yêu là tự do, không phải là sự chiếm hữu." Và giờ đây, cô nhận ra, có lẽ tự do không phải là không có sự gắn kết, mà là được tự do lựa chọn gắn kết với ai đó, được tự do chia sẻ gánh nặng và niềm vui. Cô đã bỏ lỡ anh, đã lo lắng cho anh, và cô không muốn tiếp tục sống trong sự xa cách này nữa.

***

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống khi Thanh Long đưa An Nhiên đến Sân Thượng Tòa Nhà Sky Tower. Những cơn gió lộng thổi tung mái tóc xoăn bồng bềnh của cô, cuốn lấy tà váy maxi màu kem, khiến cô trông như một nữ thần tự do đang đứng giữa không trung. Sàn bê tông rộng lớn của sân thượng, với lan can kính bảo vệ chắc chắn, mang đến một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố Thiên Hải đang chuyển mình từ ban ngày sang đêm. Tiếng gió rít qua tai, tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, cùng với tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tất cả tạo nên một không gian vừa rộng lớn, vừa cô đơn, nhưng cũng đầy lãng mạn. Mùi không khí cao, thoáng đãng, đôi khi lẫn mùi kim loại nóng từ các thiết bị trên sân thượng, mang đến một cảm giác rất riêng.

Bầu trời chuyển màu cam tím rực rỡ, những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho hàng triệu ánh đèn của thành phố bắt đầu lung linh thắp sáng. Thanh Long đứng phía sau An Nhiên, nhẹ nhàng vòng tay qua eo cô, ôm chặt lấy thân hình mềm mại. Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà mùi hương quen thuộc, mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi phấn và một chút hương biển từ mái tóc cô, tất cả như xoa dịu đi những vết thương trong tâm hồn anh.

"Anh biết anh đã sai khi để em một mình," Thanh Long thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm, đầy tình cảm. "Anh đã quá ngạo mạn khi nghĩ mình có thể gánh vác mọi thứ. 'Bão Đen' không chỉ là những con số trên báo cáo tài chính, An Nhiên. Nó là những đòn tấn công tàn độc, những âm mưu thâm hiểm, những cuộc chiến không có hồi kết. Anh đã phải đối mặt với sự tàn nhẫn của Hắc Ưng, với những kẻ sẵn sàng đạp đổ tất cả để đạt được mục đích. Có những lúc, anh cảm thấy mình đang lạc lối trong bóng tối, một mình chống chọi với cả thế giới."

Anh siết chặt vòng tay hơn, cảm nhận từng đường cong mềm mại của cơ thể cô áp vào anh. "Anh đã sợ, An Nhiên. Sợ mất tất cả. Sợ không thể bảo vệ được những người quan trọng nhất đối với anh. Anh đã cố đẩy em ra xa, nghĩ rằng đó là cách tốt nhất để giữ em an toàn. Nhưng anh đã quên mất rằng, em là nguồn sáng, là tự do mà anh cần nhất trong bóng tối này. Em là bản giao hưởng của cuộc đời anh, An Nhiên, một bản giao hưởng tràn đầy sự sống động và cảm xúc."

An Nhiên khẽ run lên trong vòng tay anh. Cô lắng nghe từng lời anh nói, cảm nhận được sự run rẩy trong giọng điệu anh, sự nặng nề của những gánh nặng mà anh đang mang. Trái tim cô thắt lại vì xót xa. Cô chậm rãi quay người lại, đối mặt với anh. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự xa cách, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc và một tình yêu nồng cháy đang bùng lên mãnh liệt. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc đen dày của anh.

"Em không muốn anh gánh vác một mình, Long," cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào, đầy gợi cảm, hòa cùng tiếng gió lộng. "Em muốn chia sẻ cùng anh, muốn cùng anh đối mặt với mọi thứ. Tình yêu không phải là chiếm hữu, mà là sự sẻ chia, là tự do bên nhau. Tự do để cùng nhau vượt qua mọi phong ba bão táp, tự do để cùng nhau tìm thấy bình yên giữa giông bão."

Lời nói của cô như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh, đánh tan những lo âu và gánh nặng. Thanh Long nhìn sâu vào đôi mắt cô, nơi anh thấy cả vũ trụ bùng cháy. Anh cúi xuống, đôi môi anh tìm đến đôi môi mềm mại của cô. Một nụ hôn nồng cháy, kéo dài, đầy khao khát và sự hòa quyện thể xác bùng nổ giữa họ. Đôi môi anh khám phá từng góc cạnh của môi cô, lưỡi anh trượt nhẹ, tìm kiếm sự đáp trả. An Nhiên hoàn toàn đắm chìm vào nụ hôn, đôi tay cô siết chặt lấy cổ anh, ngón tay luồn vào mái tóc, kéo anh gần hơn nữa.

Hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, nhịp tim đập dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thanh Long cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể cô, hương thơm quyến rũ của làn da cô. Đôi tay anh trượt xuống tấm lưng trần của An Nhiên, vuốt ve từng đường cong gợi cảm, từ xương sống đến vòng eo thon gọn, rồi dừng lại ở bờ mông căng tròn, nhẹ nhàng siết chặt. Cô khẽ rên lên trong cổ họng, đáp lại sự khao khát của anh bằng những cử chỉ mãnh liệt không kém.

Giữa gió lộng, họ chìm đắm trong khoảnh khắc riêng tư, xóa nhòa mọi lo toan, mọi áp lực của thế giới bên ngoài. Thanh Long cảm nhận được sự sống động, tự do mà chỉ An Nhiên mới có thể mang lại. Cô là ngọn lửa trong anh, là bản năng nguyên thủy nhất, là sự kết nối sâu sắc mà không một mỹ nhân nào khác có thể thay thế. Anh biết, dù cuộc chiến với Hắc Ưng có tàn khốc đến đâu, dù con đường quyền lực có đầy chông gai đến mấy, anh vẫn có cô ở bên, một người phụ nữ hiểu anh, yêu anh bằng một tình yêu tự do và mãnh liệt.

Thanh Long buông nụ hôn, trán anh tựa vào trán cô, hơi thở hổn hển. Đôi mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, đầy tình yêu và sự ngưỡng mộ. "Em là bản giao hưởng của cuộc đời anh, An Nhiên," anh lặp lại, giọng nói khàn đặc vì khao khát. "Và anh sẽ không bao giờ để mất đi giai điệu tuyệt vời đó."

An Nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng. "Và anh là người chơi đàn duy nhất mà em muốn hòa cùng, Long. Tình yêu của chúng ta, không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tự do được thuộc về nhau." Cô nói, rồi lại chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự tin tưởng.

Thanh Long ôm chặt cô vào lòng, ngắm nhìn thành phố Thiên Hải rực rỡ dưới chân. Anh biết, An Nhiên, với cái nhìn độc đáo và sự tự do của mình, sẽ trở thành một yếu tố cân bằng quan trọng, giúp anh không bị cuốn quá sâu vào bóng tối của quyền lực và thế giới ngầm. Sự phức tạp trong các mối quan hệ của anh sẽ tiếp tục gia tăng, đòi hỏi anh phải có những lựa chọn khó khăn và trưởng thành hơn trong cách đối diện. Dù Thanh Long đã hàn gắn được một phần, nhưng áp lực từ 'Bão Đen' và Hắc Ưng vẫn luôn hiện hữu, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào, đe dọa cả sự nghiệp lẫn tình yêu của anh. Nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi. Anh có những người phụ nữ tuyệt vời bên cạnh, cùng anh chia sẻ gánh nặng. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Anh sẽ bảo vệ họ, bảo vệ đế chế của mình, và biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng mình, với những bản giao hưởng tình yêu nồng cháy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ