Bóng đêm Thiên Hải vẫn còn bao trùm, nhưng trong căn phòng họp chiến lược tối tân trên tầng cao nhất của Tập Đoàn Thiên Khải, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình LED khổng lồ đã xé tan màn sương mờ của sự mệt mỏi và lo âu. Giờ đây, chỉ còn lại sự tập trung cao độ, sự sắc bén đến tột cùng của những khối óc đang vận hành hết công suất. Thanh Long vẫn đứng bên cửa sổ, bàn tay Kim Anh vẫn siết nhẹ lấy eo anh từ phía sau, hơi thở ấm nóng của cô phả vào tấm lưng rộng, nhưng ánh mắt anh đã quay trở lại với bản đồ mạng lưới nhằng nhịt của Hắc Ưng đang hiển thị trên màn hình.
"Chúng ta sẽ cùng nhau làm được, Thanh Long. Cùng nhau, chúng ta sẽ lật đổ đế chế bóng tối đó, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì." Lời nói của Kim Anh vẫn vang vọng, như một lời thề, một lời hứa hẹn trong thinh lặng. Nó không chỉ là sự trấn an, mà còn là một luồng điện mạnh mẽ, tiếp thêm sức mạnh cho anh. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng anh nữa.
Anh khẽ gỡ tay Kim Anh, quay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt kiên định của cô. Vẻ mệt mỏi sau một đêm dài thức trắng vẫn không làm lu mờ đi sự rạng rỡ, sắc sảo nơi cô. Mái tóc ngắn cá tính của cô giờ đây hơi rối, vài sợi tóc dính vào vầng trán cao thông minh, nhưng ánh nhìn thì vẫn như ngọn lửa. Anh đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc khỏi gương mặt cô, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy quyền lực. "Anh biết em sẽ không lùi bước. Và anh cũng vậy."
Phòng họp vốn dĩ đã được cách âm tuyệt đối, giờ đây càng tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng quạt máy chủ hoạt động êm ru và tiếng điều hòa không khí khẽ rì rầm. Thanh Long bước đến chiếc bàn họp hình bầu dục bằng kính đen tuyền, nơi các cộng sự của anh đã sẵn sàng, gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ căng thẳng nhưng không kém phần quyết tâm.
"Lâm Phong, tổng hợp lại một lần nữa những điểm mấu chốt," Thanh Long ra lệnh, giọng anh trầm ấm nhưng dứt khoát, cắt xuyên không khí đặc quánh. Anh ngồi xuống ghế chủ tọa, lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt quen thuộc: Kim Anh với vẻ đẹp trí tuệ, sắc sảo; Mỹ Ngọc kiêu sa, quyền quý nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lạnh lùng quyết đoán; Lâm Phong gầy gò, đeo kính, tập trung cao độ vào màn hình; và Anh Hoàng, trợ lý tận tâm, sẵn sàng ghi chép. Họ, những con người tinh hoa nhất, là linh hồn của Thiên Long, là những cánh tay đắc lực giúp anh kiến tạo đế chế.
Lâm Phong gật đầu, ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím cảm ứng. Ánh sáng xanh lam từ màn hình lớn hắt lên khuôn mặt thư sinh của anh, khiến đôi mắt kính cận ánh lên vẻ tinh tường lạ thường. "Thưa sếp, theo dữ liệu chúng ta thu thập được từ Lão Gia Trần, và kết hợp với phân tích của tôi, Hắc Ưng không chỉ đơn thuần là một tập đoàn kinh tế. Chúng đã len lỏi sâu vào mọi ngóc ngách của xã hội Thiên Hải, và thậm chí là cả các vùng lân cận. Chúng sử dụng một mạng lưới các công ty con, các tổ chức từ thiện, và cả những tập đoàn bình phong để che giấu hoạt động chính của mình."
Anh dừng lại, điều chỉnh một sơ đồ phức tạp trên màn hình. "Đây là bản đồ các mối liên hệ ngầm mà tôi đã phác thảo dựa trên các manh mối. Sợi dây màu đỏ biểu thị các mối liên hệ tài chính, màu xanh là chính trị, còn màu đen là... thế giới ngầm thực sự. Chúng ta có thể thấy, Hắc Ưng đã thâm nhập vào lĩnh vực vận tải bằng cách thâu tóm các công ty logistics nhỏ, sau đó hợp nhất chúng thành một đế chế độc quyền. Về y tế, chúng đầu tư vào các bệnh viện tư nhân, chuỗi phòng khám, và thậm chí cả các công ty dược phẩm, thao túng giá cả và nguồn cung."
Tiếng gõ phím của Lâm Phong dồn dập hơn khi anh chuyển sang một trang dữ liệu khác, hiển thị các biểu đồ tăng trưởng đáng ngờ. "Đáng lo ngại nhất là giáo dục. Hắc Ưng đã tài trợ cho một số trường học, viện nghiên cứu, và qua đó, chúng không chỉ tạo ra một nguồn nhân lực trung thành mà còn có thể định hướng tư duy, kiểm soát thông tin ngay từ gốc rễ. Chúng lợi dụng những khoảng trống pháp lý, những chính sách lỏng lẻo sau 'Bão Đen' để hợp pháp hóa các giao dịch bất minh, rửa tiền và bành trướng quyền lực. Các vỏ bọc của chúng hoàn hảo đến mức, nếu không có thông tin từ Lão Gia Trần, chúng ta sẽ khó mà nhận ra được."
Thanh Long lắng nghe từng lời, đôi mắt anh nheo lại, tia sáng lóe lên trong đáy mắt. "Một con bạch tuộc khổng lồ, đúng như lời anh đã nói, Kim Anh," anh thì thầm, quay sang nhìn cô. "Nó không chỉ vươn vòi mà còn bám rễ sâu vào cả nền tảng xã hội." Anh cảm nhận được mùi cà phê đậm đặc thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc đã gắn liền với những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ của anh và đội ngũ.
Kim Anh gật đầu, ánh mắt cô đầy vẻ nghiêm trọng. "Về mặt pháp lý, chúng lợi dụng kẽ hở trong các đạo luật mới ban hành sau 'Bão Đen'. Những quy định về đầu tư nước ngoài, các quỹ từ thiện, hay thậm chí là luật bảo hộ sở hữu trí tuệ đã bị chúng biến tướng để che đậy nguồn gốc tài sản và các hoạt động phi pháp. Chúng ta có thể dùng chính những quy tắc đó để phản công, nhưng cần sự chính xác tuyệt đối. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến chúng ta rơi vào bẫy, hoặc tệ hơn là bị phản đòn."
Cô đứng dậy, bước đến màn hình, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào một sơ đồ phức tạp. "Ví dụ, việc Hắc Ưng thành lập hàng loạt quỹ đầu tư mạo hiểm ở nước ngoài, sau đó đổ tiền về Thiên Hải dưới danh nghĩa 'đầu tư xanh' hoặc 'phát triển cộng đồng' – đây là một kẽ hở lớn. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc yêu cầu minh bạch hóa nguồn vốn, hoặc truy vết các giao dịch xuyên quốc gia. Gia tộc Doãn Thị, với mạng lưới luật sư quốc tế của mình, có thể hỗ trợ rất nhiều trong khía cạnh này."
Kim Anh quay lại nhìn Thanh Long, ánh mắt cô lấp lánh sự tự tin và đầy thách thức. "Tuy nhiên, điều này đòi hỏi chúng ta phải có bằng chứng không thể chối cãi, và phải nhanh hơn chúng một bước. Những quy tắc ngầm mà em đã nhắc đến... đó là những luật chơi không thành văn mà chỉ những kẻ ở trong thế giới đó mới hiểu. Chúng ta không thể hoàn toàn dựa vào luật pháp thông thường để đánh đổ một đế chế được xây dựng trên những quy tắc đó." Lời nói của cô chứa đựng một ẩn ý sâu xa, khiến không khí trong phòng càng thêm căng thẳng.
Mỹ Ngọc, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới lên tiếng. Giọng cô rõ ràng, rành mạch, mang chút lạnh lùng đặc trưng. "Từ góc độ kinh doanh, Hắc Ưng đã tạo ra một hệ sinh thái khép kín, gần như tự cung tự cấp. Chúng kiểm soát từ nguyên liệu đầu vào, sản xuất, phân phối cho đến thị trường tiêu thụ cuối cùng trong nhiều ngành. Điều này giúp chúng giảm thiểu rủi ro, tối đa hóa lợi nhuận, và quan trọng nhất, cắt đứt sự phụ thuộc vào các đối tác bên ngoài."
Cô chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cạnh Kim Anh, ánh mắt sắc bén quét qua sơ đồ. "Để đánh gục chúng, chúng ta phải phá vỡ chuỗi cung ứng và dòng tiền ngầm của chúng. Đó là mạch máu của đế chế này. Tôi nghĩ đến việc kích hoạt 'Thiên Long Ấn' trong giới đầu tư."
Cả phòng họp chùng xuống, một vài ánh mắt ngạc nhiên nhìn Mỹ Ngọc. "Thiên Long Ấn" không chỉ là tên của một biểu tượng quyền lực, mà còn là một thuật ngữ nội bộ, đại diện cho những mối quan hệ, những liên minh chiến lược mà Thanh Long đã dày công xây dựng trong suốt những năm qua, một mạng lưới ẩn giấu nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc thao túng thị trường và tạo ra những biến động lớn.
"Thiên Long Ấn ư?" Thanh Long lặp lại, ánh mắt anh lóe lên tia sáng tán thành. "Em có ý tưởng gì sao, Mỹ Ngọc?"
Mỹ Ngọc gật đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tự tin. "Vâng. Chúng ta sẽ không tấn công trực diện vào các lĩnh vực mà Hắc Ưng đã cắm rễ quá sâu. Thay vào đó, chúng ta sẽ tạo ra một cuộc khủng hoảng niềm tin trên thị trường đối với các đối tác của chúng, đặc biệt là những đối tác đang có ý định liên kết với chúng ở các dự án mới. Bằng cách tung ra các thông tin mật đã được kiểm chứng về nguồn gốc không minh bạch của Hắc Ưng, về những hành vi thao túng thị trường của chúng, chúng ta sẽ khiến các nhà đầu tư lớn, các quỹ tín dụng phải dè chừng. Một khi dòng tiền bị đóng băng, chuỗi cung ứng bị gián đoạn, đế chế của chúng sẽ bắt đầu lung lay từ bên trong."
"Đó là một đòn đánh hiểm hóc," Kim Anh nhận xét, ánh mắt cô nhìn Mỹ Ngọc đầy vẻ tán thưởng. "Đánh vào tử huyệt tài chính của chúng, nhưng lại thông qua dư luận và niềm tin thị trường, khiến chúng khó có thể phản công bằng pháp luật thông thường."
"Nhưng cũng rất rủi ro," Thanh Long bổ sung, giọng anh trầm hẳn. "Một khi chúng ta kích hoạt 'Thiên Long Ấn', chúng ta sẽ chính thức tuyên chiến công khai với Hắc Ưng trên mặt trận kinh tế. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc phản công dữ dội. Trần Hùng không phải là kẻ dễ dàng bỏ qua."
"Chính vì vậy, kế hoạch phải chặt chẽ, đa chiều," Thanh Long nói, ánh mắt anh kiên định quét qua từng người một. "Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động tấn công. Lâm Phong, anh cần phải tiếp tục đào sâu vào mạng lưới tài chính của Hắc Ưng, tìm kiếm những điểm yếu, những mắt xích có thể phá vỡ. Đặc biệt, những giao dịch liên quan đến các công ty vỏ bọc ở nước ngoài. Kim Anh, em hãy chuẩn bị một bộ hồ sơ pháp lý hoàn chỉnh về các hành vi sai phạm của Hắc Ưng, dù là nhỏ nhất. Chúng ta sẽ dùng nó để gây áp lực, thậm chí là làm rung chuyển uy tín của chúng trên các diễn đàn quốc tế. Mỹ Ngọc, kế hoạch 'Thiên Long Ấn' của em rất hay. Hãy phát triển nó chi tiết hơn nữa, lên danh sách các mục tiêu ưu tiên và các phương án dự phòng. Anh Hoàng, ghi lại tất cả các điểm này và chuẩn bị một báo cáo chi tiết vào sáng mai. Chúng ta sẽ họp lại vào trưa nay để hoàn thiện kế hoạch."
Anh Hoàng, với phong thái chuyên nghiệp thường thấy, gật đầu lia lịa, cây bút trên tay anh di chuyển nhanh nhẹn trên tập tài liệu. "Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Báo cáo sẽ có mặt trên bàn sếp đúng hẹn."
Thanh Long đứng dậy, ánh mắt anh một lần nữa hướng về màn hình lớn, nơi sơ đồ Hắc Ưng vẫn hiển thị như một con quái vật ẩn mình trong bóng tối. "Cuộc chiến này sẽ kéo dài, và nó sẽ vô cùng cam go. Nhưng Thiên Long không phải là một doanh nghiệp chỉ biết kiếm tiền. Chúng ta có trách nhiệm bảo vệ Thiên Hải, bảo vệ những giá trị mà chúng ta tin tưởng. Và chúng ta sẽ chiến thắng." Anh nói, giọng anh vang vọng trong căn phòng, mang theo một sức nặng, một uy lực không thể chối cãi. Hương vị của quyền lực, giờ đây, không chỉ là sự say đắm mà còn là gánh nặng, là trách nhiệm. Anh cảm nhận rõ ràng điều đó, và anh sẵn sàng gánh vác.
***
Trời tờ mờ sáng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ kính, xua đi màn đêm u tối còn vương vấn trong căn phòng họp. Cuộc họp đã kết thúc được một lúc lâu. Lâm Phong và Anh Hoàng đã rời đi để hoàn thiện báo cáo, Mỹ Ngọc cũng đã quay về phòng làm việc để phát triển kế hoạch "Thiên Long Ấn". Chỉ còn lại Thanh Long và Kim Anh trong căn phòng rộng lớn, tĩnh lặng.
Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ qua tấm kính lớn, nhưng giờ đây, chúng đã hòa lẫn vào ánh sáng ban mai đang dần lan tỏa, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, giao thoa giữa ánh sáng nhân tạo và tự nhiên. Thanh Long đứng bên cửa sổ, nhìn ra đường chân trời, nơi những tòa nhà chọc trời khác bắt đầu hiện rõ đường nét dưới bầu trời ửng hồng. Một cảm giác thanh bình lạ lùng xen lẫn với sự căng thẳng âm ỉ trong lòng anh.
Kim Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai anh. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an phi thường. "Anh Long, anh có vẻ suy tư. Lo lắng sao?" Giọng cô mềm mại hơn hẳn so với khi cô phân tích pháp lý, nhưng vẫn giữ được sự tự tin và cá tính vốn có.
Thanh Long khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những đám mây đang trôi lững lờ. "Không phải lo lắng, Kim Anh. Là cảm giác của một cuộc chiến vừa mới bắt đầu. Nó khác hẳn những trận chiến thương trường anh từng trải qua. Đây là một thứ... tàn độc hơn, ẩn mình hơn. Em đã giúp anh thấy rõ hơn bức tranh này. Nhưng em cũng biết, những quy tắc ngầm không chỉ nằm trên giấy tờ. Chúng ta đang đối đầu với một thứ mà pháp luật thông thường khó có thể chạm tới."
Anh quay sang, đối mặt với cô, ánh mắt sâu thẳm của anh chất chứa bao suy nghĩ. "Trần Hùng và Hắc Ưng đã xây dựng một đế chế trên sự thiếu minh bạch, sự tham nhũng và cả những nỗi sợ hãi. Để đối phó với chúng, có lẽ chúng ta không chỉ cần đến trí tuệ, mà còn cần cả... những năng lực đặc biệt." Thanh Long nói, một nụ cười nửa miệng bí ẩn hé nở trên môi anh. Đó là nụ cười mà chỉ những người thân cận nhất mới có thể nhìn thấy, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối vào bản thân, vào những gì anh có thể làm được mà người thường không thể.
Kim Anh không hỏi cụ thể "năng lực đặc biệt" đó là gì. Cô đã ở bên anh đủ lâu để hiểu rằng Thanh Long không phải là một người bình thường. Có những bí mật mà anh chưa từng tiết lộ, những khả năng mà anh chỉ hé lộ đôi khi, nhưng cô tin tưởng tuyệt đối vào anh. Cô siết nhẹ tay lên vai anh. "Chính vì vậy mà chúng ta cần một kế hoạch hoàn hảo. Một kế hoạch đủ linh hoạt để đối phó với cả những gì chúng ta biết và những gì chúng ta chưa biết. Em tin vào anh, Thanh Long. Và em cũng sẽ không lùi bước. Gia tộc Doãn Thị có những bí mật, và em sẽ dùng chúng khi cần thiết."
Lời nói của Kim Anh khiến Thanh Long không khỏi bất ngờ. "Bí mật của Gia tộc Doãn Thị?" anh hỏi, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô. Anh biết Gia tộc Doãn Thị là một thế lực lâu đời, có ảnh hưởng sâu rộng, nhưng cô chưa bao giờ nói rõ về những bí mật đó.
Kim Anh mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự kiêu hãnh và một chút bí ẩn. "Anh nghĩ sao về Cổ Ngọc Truyền Thừa mà em đã từng nhắc đến? Nó không chỉ là một món trang sức, Thanh Long. Nó là biểu tượng của một lời thề, một trách nhiệm, và cũng là chìa khóa mở ra những cánh cửa mà ít ai biết đến trong thế giới ngầm. Gia tộc chúng em đã tồn tại qua nhiều thế kỷ, không phải chỉ bằng sự giàu có hay quyền lực. Chúng em biết cách tồn tại trong bóng tối, biết cách giao thiệp với những thế lực mà chính phủ cũng không thể chạm tới."
Cô dừng lại, ánh mắt cô lấp lánh như những viên kim cương dưới ánh bình minh. "Những quy tắc ngầm mà em nói, một phần trong số đó chính là những luật lệ bất thành văn mà Gia tộc Doãn Thị đã giúp định hình, hoặc ít nhất là hiểu rõ, từ rất lâu. Chúng ta sẽ cần đến chúng để đối phó với Hắc Ưng, để lật ngược thế cờ."
Thanh Long nhìn cô, một cảm giác trân trọng dâng trào trong lòng. Cô không chỉ là một nữ luật sư tài ba, một cố vấn sắc sảo, mà còn là một kho tàng bí mật, một liên minh quyền lực mà anh không thể ngờ tới. "Anh biết em sẽ không. Cảm ơn em, Kim Anh. Với em bên cạnh, anh có thêm niềm tin." Anh nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô, siết nhẹ. Cái siết tay đầy quyết tâm, không chỉ là sự biết ơn mà còn là lời hứa hẹn về một sự gắn kết sâu sắc hơn.
Họ đứng đó, tựa vào nhau, nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh. Tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa sổ kính, như một lời thì thầm của số phận, của những biến động sắp tới. Bình minh đã lên, nhưng cuộc chiến vẫn còn dài và đầy chông gai.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," Thanh Long khẽ thì thầm, lời nói đó giờ đây không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là sự bảo vệ, là trách nhiệm. Anh cảm nhận được sự mềm mại của Kim Anh tựa vào anh, sự mạnh mẽ ẩn chứa trong tâm hồn cô. Cô là một trong những mỹ nhân đó, những người đã và đang cùng anh xây dựng đế chế, cùng anh đối mặt với mọi thử thách.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi xuống đôi môi căng mọng, vẫn còn vương vấn vị cà phê và sự mệt mỏi ngọt ngào. Nụ hôn lần này sâu hơn, cháy bỏng hơn, như để truyền đi tất cả sự quyết tâm, tình yêu và niềm tin mà anh dành cho cô. Kim Anh đáp lại nụ hôn của anh, vòng tay cô ôm chặt lấy eo anh, tấm thân mềm mại của cô dán chặt vào cơ thể săn chắc của anh. Họ hòa quyện vào nhau, không chỉ là hai thể xác, mà là hai ý chí, hai linh hồn đang cộng hưởng, tạo nên một sức mạnh vô song.
Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Long biết rằng, dù Hắc Ưng có mạnh đến đâu, có thâm độc đến mức nào, anh cũng sẽ không đơn độc. Với Kim Anh ở bên, với sự hỗ trợ của những cộng sự tài ba, và với những bí mật mà Gia tộc Doãn Thị nắm giữ, anh sẽ có đủ sức mạnh để lật đổ bất kỳ đế chế bóng tối nào. Anh sẽ không để Thiên Hải này rơi vào tay những kẻ tàn độc như Trần Hùng.
"Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh thầm nhủ, ánh mắt anh ánh lên tia lửa chiến đấu, một tia lửa báo hiệu cho một cuộc lật đổ kinh thiên động địa. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.