Thiên địa mỹ nhân
Chương 68

Bóng Ma Thập Kỷ: Hắc Ưng Trỗi Dậy

4671 từ
Mục tiêu: Tiết lộ thông tin mật về nguồn gốc, quá trình thành lập và bành trướng một cách thâm độc của Tập đoàn Hắc Ưng từ 10 năm trước.,Khiến Thanh Long nhận ra quy mô thực sự, mức độ thâm nhập sâu rộng và bản chất nguy hiểm của Hắc Ưng, vượt xa một đối thủ kinh doanh thông thường.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ chiến lược và tình cảm giữa Thanh Long và Kim Anh, củng cố sự tin tưởng và quyết tâm cùng nhau đối mặt với thách thức lớn hơn.,Đặt nền móng vững chắc cho các cuộc đối đầu trực diện và khốc liệt hơn với Hắc Ưng trong Arc tiếp theo, định hình lại nhận thức của Thanh Long về thế giới ngầm.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Lão Gia Trần, Lâm Phong, Anh Hoàng
Mood: Tense, mysterious, shocking, then resolved and determined.
Kết chương: [object Object]

Đêm đó, dưới ánh trăng, Thanh Long và Kim Anh đã cùng nhau viết nên bản giao hưởng của tình yêu và quyền lực, một khởi đầu mới cho cả Thiên Long và cho chính cuộc đời họ. Khi bình minh ló dạng, tia nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức họ khỏi giấc mộng tình ái cuồng nhiệt, trên gương mặt Kim Anh vẫn còn vương vấn nét thẹn thùng pha lẫn sự mãn nguyện tột độ. Thanh Long vuốt nhẹ mái tóc ngắn mềm mại của cô, trong lòng dâng lên cảm giác bình yên đến lạ. Anh biết, đêm qua không chỉ là sự kết nối thể xác, mà còn là một lời thề nguyện không lời, một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết, cho họ thêm sức mạnh để đối mặt với những thử thách đang chờ đợi. Anh cảm nhận được hương thơm dịu nhẹ còn vương trên gối, mùi hương đặc trưng của Kim Anh, pha lẫn chút mùi da thịt ấm nóng sau một đêm dài đắm say.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu rải đều trên những con phố của Thiên Hải. Dù đêm qua đã tiêu hao không ít năng lượng, nhưng Thanh Long vẫn thức dậy với tinh thần sảng khoái và tràn đầy sức sống. Bên cạnh anh, Kim Anh vẫn còn say giấc, gương mặt cô thanh tú và dịu dàng đến lạ khi không còn vẻ sắc sảo thường ngày. Anh ngắm nhìn cô một lúc, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh khẽ thì thầm, không phải với sự chiếm hữu đơn thuần, mà là một lời khẳng định về giá trị và vị trí của cô trong lòng anh, một sự trân trọng tuyệt đối. Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, rồi rời giường, bắt đầu một ngày mới đầy thử thách.

Chẳng bao lâu sau, họ đã có mặt tại Quán Cà Phê 'Thức', một địa điểm quen thuộc với cả hai, nơi thường diễn ra những cuộc gặp gỡ quan trọng và những cuộc bàn bạc chiến lược thầm kín. Quán cà phê được thiết kế hiện đại, với nội thất chủ yếu bằng gỗ và bê tông trần, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa phóng khoáng. Những chậu cây xanh nhỏ được đặt rải rác, mang lại cảm giác tươi mát, dịu mắt. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài hắt vào qua những ô cửa kính lớn, nhuộm vàng cả không gian. Tiếng máy xay cà phê hoạt động nhẹ nhàng, đều đặn như một bản nhạc nền êm ái, xen lẫn tiếng nhạc instrumental du dương và những tiếng thì thầm trò chuyện của các vị khách, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái và đầy riêng tư. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới thoang thoảng, đánh thức mọi giác quan.

Thanh Long và Kim Anh ngồi ở một góc khuất, khuất sau một bức tường gỗ được chạm khắc tinh xảo, đủ riêng tư để họ có thể thoải mái trao đổi mà không sợ bị làm phiền. Kim Anh, trong bộ blazer màu kem thanh lịch và chiếc quần ống rộng tôn dáng, mái tóc ngắn cá tính được chải gọn gàng, vẫn toát lên vẻ đẹp trí tuệ và sự tự tin vốn có. Đôi mắt nâu sáng của cô, hôm nay có thêm chút lấp lánh của niềm hạnh phúc vừa trải qua, nhưng vẫn giữ được sự sắc sảo, kiên định. Cô nhấp một ngụm cà phê đen không đường, vị đắng chát giúp cô tập trung hơn.

Thanh Long, trong chiếc áo sơ mi lụa màu xanh navy và quần tây sẫm màu, vẫn giữ vẻ nam tính, lịch lãm và đầy quyền uy. Cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo, toát lên khí chất mạnh mẽ. Anh đặt tách trà thảo mộc xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Kim Anh, ẩn chứa sự tính toán và lo lắng. "Sự im lặng này... còn đáng sợ hơn cả những đòn phản công trực diện," Kim Anh mở lời, giọng nói dứt khoát, nhưng vẫn có chút suy tư. "Hắc Ưng không phải loại dễ dàng bỏ cuộc. Chiến thắng pháp lý của chúng ta, thay vì làm chúng chùn bước, có khi lại kích thích sự hung hãn tiềm tàng của chúng."

Thanh Long khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của cô. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ sống mũi cao, ánh mắt lướt qua những hạt cà phê còn vương trên mặt bàn gỗ. "Anh cũng có cảm giác đó. Như thể chúng đang chuẩn bị một ván bài lớn hơn nhiều. Một loại im lặng trước bão tố, trước một cuộc tấn công tổng lực. Chúng ta đã chạm vào thứ gì đó sâu hơn, rộng lớn hơn những gì chúng ta từng nghĩ." Giọng anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Anh đã quen với những trận chiến trên thương trường, những đòn đối đầu trực diện, nhưng cái sự "im lặng" của Hắc Ưng lại khiến anh cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Nó giống như một con thú săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ chín muồi để tung ra đòn chí mạng.

Kim Anh đặt tay lên bàn, gõ nhẹ những ngón tay thon dài lên mặt gỗ, suy tư. "Điều này cũng phù hợp với những gì em và gia tộc đã tìm hiểu được. Gia tộc Doãn Thị đã có những cảnh báo về Hắc Ưng từ lâu, nhưng mức độ thâm nhập của chúng thì ngay cả những người trong gia tộc cũng chưa thể nắm rõ hoàn toàn. Chúng không chỉ là một tập đoàn kinh doanh đơn thuần, mà là một tổ chức có khả năng che giấu hành tung một cách cực kỳ tinh vi." Cô nhìn Thanh Long, đôi mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. "Em tin rằng, chúng ta đã gây ra một sự chấn động đủ lớn để buộc chúng phải bộc lộ bản chất thật."

Thanh Long nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Vậy thì, chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Anh không thích cảm giác bị động. Chúng ta cần phải nắm được chúng đang chuẩn bị gì, và chúng là ai, thực sự." Anh biết rõ bản lĩnh của mình, sự quyết đoán và khả năng xoay chuyển tình thế trong gang tấc. Nhưng đối thủ lần này, có vẻ như đã vượt ra ngoài khuôn khổ của một trận chiến kinh doanh thông thường. Nó mang một màu sắc bí ẩn, nguy hiểm hơn nhiều.

Đúng lúc đó, điện thoại của Thanh Long rung lên. Anh nhìn tên người gọi: Anh Hoàng. Vẻ mặt anh lập tức trở nên nghiêm trọng hơn. Anh đưa tay ra hiệu cho Kim Anh im lặng, rồi bắt máy. "Có chuyện gì, Anh Hoàng?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ dò hỏi.

"Thưa sếp," giọng Anh Hoàng vang lên qua điện thoại, hơi gấp gáp, "Lão Gia Trần vừa liên lạc. Ông ấy nói có thông tin cực kỳ quan trọng về Hắc Ưng, muốn gặp sếp và cô Kim Anh ngay lập tức. Ông ấy đang ở Thư Viện Quốc Gia, cùng với Lâm Phong."

Thanh Long nhíu mày. Lão Gia Trần là một người cực kỳ kín tiếng và thận trọng. Việc ông chủ động liên lạc và yêu cầu gặp mặt khẩn cấp, lại còn ở một địa điểm công cộng như Thư Viện Quốc Gia, cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề vượt xa những gì anh đã dự đoán. "Được rồi," anh đáp, giọng nói dứt khoát. "Anh sắp xếp xe, chúng tôi sẽ đến đó ngay. Cẩn thận trên đường đi, và đừng để bất kỳ ai biết về cuộc gặp này."

Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Vẻ mặt anh trở nên căng thẳng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. "Lão Gia Trần có thông tin. Có vẻ như chúng ta sắp biết được 'ván bài lớn' của Hắc Ưng là gì rồi." Anh nhìn Kim Anh, ánh mắt cô cũng ánh lên sự căng thẳng nhưng không hề nao núng. Cô gật đầu, đứng dậy. "Đi thôi. Càng nhanh càng tốt." Cô biết, một cánh cửa mới sắp mở ra, hé lộ một phần của thế giới ngầm mà cô và Thanh Long sẽ phải đối mặt. Mùi cà phê rang xay và gỗ mới thoang thoảng trong không khí dường như cũng không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang dâng trào trong lòng hai con người.

***

Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống thành phố Thiên Hải. Ánh nắng chói chang phản chiếu trên những mái ngói rêu phong và những ô cửa kính của Thư Viện Quốc Gia, một công trình kiến trúc tân cổ điển hùng vĩ giữa lòng thành phố. Trần nhà cao vút, những hàng cột đá uy nghi và những cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo mang lại cảm giác trang nghiêm và cổ kính. Bên trong, không khí mát mẻ hơn hẳn so với cái nóng oi ả bên ngoài. Từ đại sảnh, những giá sách gỗ cao vút, xếp san sát nhau như những bức tường khổng lồ, dẫn lối vào vô số gian phòng đọc sách. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, một mùi hương đặc trưng của tri thức và thời gian. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trao đổi và tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, không phá vỡ sự yên tĩnh chung.

Anh Hoàng đã sắp xếp mọi thứ chu đáo. Thanh Long và Kim Anh được dẫn vào một căn phòng đọc sách riêng biệt, nằm sâu bên trong thư viện, ít người qua lại. Căn phòng rộng rãi, có cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn xanh mướt bên ngoài, nhưng rèm đã được kéo kín để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Trên chiếc bàn gỗ lớn ở giữa phòng, Lão Gia Trần và Lâm Phong đã chờ sẵn. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và sắc bén, mặc một bộ áo dài truyền thống màu xám tro, toát lên vẻ thâm trầm, uyên bác. Lâm Phong, gầy gò, đôi kính cận to bản che gần hết khuôn mặt, trông có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại lanh lợi và nhanh nhẹn, đang cắm cúi trên một chiếc laptop, xung quanh là chồng tài liệu dày cộp và biểu đồ phức tạp được in ra.

Thanh Long bước vào, ánh mắt quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở Lão Gia Trần. "Lão Gia," anh nói, giọng trầm ấm, pha chút kính trọng. "Có chuyện gì mà ông phải đích thân sắp xếp cuộc gặp này?"

Lão Gia Trần khẽ gật đầu, ra hiệu cho Thanh Long và Kim Anh ngồi xuống đối diện. Ông rót hai chén trà nóng, hương trà thơm dịu lan tỏa trong không khí. "Thanh Long, Kim Anh, những gì ta sắp cho các cháu thấy không chỉ là lịch sử của Hắc Ưng, mà là bộ mặt thật của thế giới ngầm mà các cháu đang đối mặt. Chuyện này không thể để lộ ra ngoài, dù chỉ là một từ." Giọng ông trầm ấm, nhưng đầy sức nặng, khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

Kim Anh cảm nhận được sự nghiêm trọng trong từng lời nói của Lão Gia Trần. Cô liếc nhìn Thanh Long, thấy anh cũng đã hoàn toàn tập trung. Ánh mắt cô quét qua những tài liệu và biểu đồ trên bàn, cảm giác bất an dâng lên.

Lão Gia Trần đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Cách đây mười năm, khi 'Bão Đen' đầu tiên càn quét, không ít tập đoàn lớn nhỏ đã sụp đổ. Nhưng trong cái rủi lại có cái may, có những kẻ đã lợi dụng thời cơ đó để xây dựng nên một đế chế ngầm, một cách âm thầm và tinh vi. Kẻ đứng đầu, chính là Trần Hùng, người mà các cháu biết dưới cái tên Hắc Ưng."

Thanh Long nhíu mày. "Mười năm trước? Nhưng Hắc Ưng chỉ mới nổi lên trong vài năm gần đây."

Lâm Phong, lúc này mới ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính. "Đó là cái vỏ bọc mà chúng muốn mọi người thấy, thưa sếp. Thực chất, Hắc Ưng đã manh nha hình thành từ rất lâu, bằng cách thâu tóm các công ty nhỏ lẻ, yếu kém trong thời kỳ khủng hoảng. Đây là dữ liệu tài chính và mạng lưới vỏ bọc mà Hắc Ưng đã xây dựng từ thập kỷ trước, lợi dụng biến động kinh tế để thâu tóm các công ty thiết yếu trong lĩnh vực vận tải, năng lượng, thậm chí cả một phần của hệ thống y tế và giáo dục." Lâm Phong chỉ vào màn hình laptop, nơi các biểu đồ và sơ đồ mạng lưới chằng chịt hiện lên, phức tạp đến mức khó tin.

Thanh Long và Kim Anh cúi xuống nhìn. Màn hình máy tính hiển thị một mạng lưới các công ty con, công ty bình phong được liên kết với nhau bằng những đường nét đứt đoạn, tượng trưng cho mối quan hệ tài chính và sở hữu chéo phức tạp. Những cái tên quen thuộc trong ngành vận tải, những công ty cung cấp năng lượng tưởng chừng độc lập, hay thậm chí cả một số bệnh viện tư nhân và trường học danh tiếng, tất cả đều có những mối liên hệ tài chính mờ ám dẫn đến một điểm trung tâm, được đánh dấu là "Hắc Ưng".

"Lợi dụng 'Bão Đen' để thâu tóm... thật tàn nhẫn và thông minh," Kim Anh thì thầm, giọng nói trầm xuống. "Nhưng làm sao chúng có thể che giấu được quy mô này suốt mười năm? Luật pháp không phải là không có kẽ hở, nhưng để làm được điều này..."

Lão Gia Trần khẽ thở dài. "Đó là lý do ta nói, các cháu đang đối mặt với một bộ mặt khác của thế giới ngầm. Hắc Ưng không chỉ dùng tiền để mua chuộc, mà còn dùng cả thông tin, uy hiếp, và những thủ đoạn bẩn thỉu nhất. Chúng tạo ra những 'vỏ bọc' hoàn hảo, từ các công ty luật cho đến các quỹ đầu tư nước ngoài, để che mắt cơ quan chức năng. Và quan trọng hơn, chúng không chỉ dừng lại ở kinh tế."

Lâm Phong tiếp lời, giọng anh trầm hơn, có chút lo ngại. "Qua phân tích sâu dữ liệu giao dịch và các chuỗi cung ứng, chúng tôi phát hiện ra rằng Hắc Ưng đã và đang kiểm soát các tuyến vận tải trọng yếu, đặc biệt là các tuyến đường biển và đường bộ liên tỉnh. Điều này không chỉ giúp chúng vận chuyển hàng hóa hợp pháp, mà còn tạo điều kiện cho các hoạt động phi pháp khác, như buôn lậu, vận chuyển ma túy, vũ khí... Chúng còn thâm nhập vào hệ thống năng lượng, khiến chúng có thể thao túng giá cả và nguồn cung, tạo ra những cuộc khủng hoảng nhân tạo để trục lợi." Anh di chuột, một sơ đồ mới hiện ra, cho thấy những điểm nút chiến lược trong các ngành công nghiệp này đều nằm dưới sự kiểm soát gián tiếp của Hắc Ưng.

Thanh Long nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã từng đối mặt với rất nhiều đối thủ, nhưng chưa bao giờ có kẻ nào thâm độc và có tầm nhìn xa đến mức này. "Như vậy, những vụ phá hoại gần đây, những đòn tấn công gián tiếp vào Thiên Long... không phải là sự bột phát, mà là một phần trong kế hoạch tổng thể của chúng. Chúng đang muốn loại bỏ bất kỳ ai cản đường để hoàn tất cái mạng lưới khổng lồ này."

Kim Anh cũng cau mày, ánh mắt sắc bén lướt qua những dòng dữ liệu. "Nếu Hắc Ưng kiểm soát cả hệ thống y tế và giáo dục, dù chỉ là một phần, thì đó không chỉ là vấn đề kinh tế nữa. Đó là thao túng xã hội, thao túng tư tưởng, thao túng cả tương lai của một quốc gia. Điều đó có nghĩa là quyền lực của chúng đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của luật pháp thông thường."

Lão Gia Trần gật đầu, vẻ mặt ông đanh lại. "Đúng vậy. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa. Trần Hùng, hay Hắc Ưng, đã kiên nhẫn xây dựng cái mạng lưới này trong suốt một thập kỷ. Hắn đã hứa với chính mình sẽ trở thành bá chủ, và hắn đang làm mọi cách để thực hiện lời hứa đó. Ta đã theo dõi hắn từ lâu, nhưng mức độ thâm nhập của hắn đã vượt quá sức tưởng tượng của ta." Ông chỉ vào một tập tài liệu dày cộp, bìa ngoài không ghi gì cả, chỉ có một con dấu nhỏ hình chim ưng đen. "Đây là 'Hắc Ưng Mật Mã', những thông tin bí mật nhất về các giao dịch, các mối quan hệ và những âm mưu thâm độc của hắn. Lâm Phong và ta đã phải mất rất nhiều công sức mới có thể giải mã được một phần."

Thanh Long cầm lấy tập tài liệu, cảm nhận sức nặng của nó. Mỗi trang giấy, mỗi con số, mỗi cái tên đều ẩn chứa một bí mật kinh hoàng, một phần của bức tranh đen tối về quyền lực ngầm. Anh lật nhanh vài trang, đọc lướt qua những con số khổng lồ, những cái tên quen thuộc trong giới chính trị, kinh doanh. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng anh. "Một con bạch tuộc khổng lồ," anh khẽ thì thầm, "vươn vòi khắp mọi ngóc ngách của xã hội. Vậy ra, mục tiêu của chúng không chỉ là tiền bạc, mà là quyền lực tuyệt đối, là kiểm soát cả Thiên Hải này."

Kim Anh nhìn Thanh Long, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên cường. "Chính vì vậy, chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta càng biết rõ chúng, chúng ta càng có cơ hội đánh bại chúng. Luật pháp có thể bị bẻ cong, nhưng sự thật thì không thể bị chôn vùi mãi."

Lâm Phong gật đầu. "Chuyện này, để tôi xử lý phần dữ liệu. Tôi sẽ tiếp tục phân tích, tìm ra những điểm yếu cốt lõi trong mạng lưới của Hắc Ưng."

Thanh Long đứng dậy, vẻ mặt anh đã hoàn toàn thay đổi. Từ sự bất ngờ và phẫn nộ ban đầu, giờ đây chỉ còn lại sự bình tĩnh đáng sợ và ý chí sắt đá. Anh biết rằng cuộc chiến phía trước sẽ không chỉ là trên thương trường hay trong các phòng xử án. Nó sẽ là một cuộc chiến tổng lực, đối đầu trực diện với một thế lực ngầm đã bám rễ sâu vào mọi mặt của xã hội. "Cảm ơn Lão Gia, Lâm Phong," anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Thông tin này vô cùng quý giá. Giờ thì, chúng ta biết mình phải làm gì."

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Thiên Hải. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt còn vương lại trên những tán cây xanh mướt của Biệt Thự Vùng Ngoại Ô của Thanh Long, nơi yên tĩnh và tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Kiến trúc của biệt thự là sự kết hợp hài hòa giữa phong cách hiện đại và nét cổ điển phương Tây, với những mái vòm cong, cửa sổ lớn và ban công rộng rãi. Tường rào cao bao quanh, cổng tự động đóng kín, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Trong khu vườn rộng lớn, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió thổi nhẹ qua những hàng cây, thỉnh thoảng lại có tiếng máy cắt cỏ từ xa vọng lại, hoặc tiếng chó sủa nhẹ từ những biệt thự lân cận, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên và cuộc sống. Mùi hoa cỏ thơm ngát quyện với mùi đất sạch sau một ngày nắng nóng, đôi khi lại thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền từ chính Thanh Long và Kim Anh.

Thanh Long và Kim Anh trở về biệt thự, không khí trong xe vẫn còn nặng trĩu. Cú sốc từ những thông tin mà Lão Gia Trần và Lâm Phong vừa tiết lộ vẫn còn ám ảnh họ. Mức độ thâm nhập và kiểm soát của Hắc Ưng đã vượt xa mọi tưởng tượng, không chỉ là một đối thủ kinh doanh, mà là một con quái vật ngầm đang thao túng cả hệ thống.

Họ ngồi bên nhau trên chiếc sofa da màu đen sang trọng trong phòng khách, nhìn ra khu vườn tĩnh lặng qua khung cửa sổ lớn. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, khiến không gian trở nên ấm cúng hơn một chút, nhưng không thể xua đi vẻ trầm tư trên gương mặt cả hai. Thanh Long vòng tay qua vai Kim Anh, kéo cô vào lòng. Cô tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cố gắng tìm kiếm sự bình yên giữa những con sóng dữ dội của thông tin vừa nhận được. Sự thân mật trong không gian riêng tư này giúp họ xoa dịu phần nào cú sốc, nhưng đồng thời cũng làm tăng thêm quyết tâm.

"Nó... còn lớn hơn anh tưởng rất nhiều," Thanh Long thì thầm, giọng anh khàn đi một chút. "Như một con bạch tuộc khổng lồ, vươn vòi khắp mọi nơi. Kiểm soát vận tải, năng lượng, y tế, giáo dục... Đây không còn là cuộc chiến để bảo vệ Thiên Long nữa, mà là để bảo vệ cả xã hội này khỏi một thế lực tàn độc." Anh siết chặt vòng tay, cảm nhận mái tóc ngắn mềm mại của cô cọ vào cằm.

Kim Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, không hề nao núng. "Đúng vậy. Chúng đã tạo ra một mạng lưới không chỉ về kinh doanh mà còn về quyền lực ngầm, thao túng cả hệ thống. Chúng đã lợi dụng sự yếu kém của pháp luật và sự biến động của xã hội để xây dựng nên đế chế này. Nhưng chúng ta không thể lùi bước, Thanh Long. Chúng ta đã biết sự thật, và sự thật đó chính là sức mạnh của chúng ta." Cô đặt tay lên má anh, ngón tay cái vuốt nhẹ đường quai hàm sắc cạnh. "Anh không đơn độc. Em sẽ luôn ở bên anh, cùng anh đối mặt với mọi thứ."

Thanh Long nhìn vào đôi mắt kiên định của Kim Anh, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối và sức mạnh tinh thần to lớn từ cô. Anh biết rằng mình đã tìm được một đồng minh không chỉ tài giỏi mà còn đầy dũng cảm, một người phụ nữ không chỉ là người tình mà còn là người bạn đời, người chiến hữu có thể cùng anh đứng vững trên đỉnh thế giới này. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh khẽ nói, lời nói đó giờ đây mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Quyền lực mà Hắc Ưng đang nắm giữ là một thứ quyền lực đen tối, biến chất, còn quyền lực của anh, với sự ủng hộ của Kim Anh, là sức mạnh để bảo vệ những giá trị tốt đẹp, để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc của Kim Anh, một nụ hôn của sự đồng lòng và quyết tâm. Môi anh lướt qua trán cô, xuống má, rồi dừng lại ở đôi môi mềm mại, nóng bỏng. Nụ hôn lần này không còn là sự cuồng nhiệt của dục vọng, mà là sự gắn kết của hai tâm hồn, của hai ý chí đang hòa quyện vào nhau, hứa hẹn một trận chiến khốc liệt nhưng cũng đầy hy vọng. Anh cảm nhận được vị ngọt ngào và mặn mòi của nước mắt cô, có lẽ là nước mắt của sự sợ hãi, nhưng cũng là của sự kiên cường và quyết tâm.

Sau nụ hôn, Thanh Long đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn, nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống. Những ánh đèn của thành phố Thiên Hải bắt đầu lấp lánh như những viên kim cương rải rác trên tấm thảm nhung đen. Gương mặt anh, dưới ánh đèn mờ ảo, hiện rõ vẻ kiên định, ánh mắt sâu thẳm ánh lên tia lửa chiến đấu. Hắc Ưng có thể là một con bạch tuộc khổng lồ với vô số xúc tu, nhưng Thanh Long không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Anh đã xây dựng Thiên Long từ hai bàn tay trắng, đã đối mặt với bao nhiêu sóng gió và thử thách. Giờ đây, khi đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm và thâm độc hơn bao giờ hết, anh biết mình cần phải hành động không chỉ bằng trí tuệ kinh doanh, mà còn bằng cả bản năng, bằng những năng lực đặc biệt mà anh sở hữu, và bằng cả mạng lưới quan hệ ngầm mà anh đã xây dựng.

"Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh khẽ nói, lời nói đó không chỉ là tuyên bố về quyền lực, mà còn là lời thề nguyện cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Anh sẽ không để bất kỳ ai thao túng, kiểm soát thành phố này, đặc biệt là những kẻ như Hắc Ưng. Cái tên Trần Hùng, giờ đây, không chỉ là một cái tên, mà là biểu tượng của một mối đe dọa cần phải bị tiêu diệt tận gốc.

Kim Anh đứng dậy, bước đến bên anh, vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, tựa cằm lên vai anh. Cô cũng nhìn ra màn đêm, ánh mắt cô cũng đầy kiên quyết. "Chúng ta sẽ cùng nhau làm được, Thanh Long. Cùng nhau, chúng ta sẽ lật đổ đế chế bóng tối đó, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."

Thanh Long đặt tay lên tay cô, siết nhẹ. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và nó sẽ vô cùng cam go. Nhưng với Kim Anh ở bên, với sự ủng hộ và tin tưởng của cô, anh cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách. Bóng ma của Hắc Ưng có thể đã tồn tại suốt một thập kỷ, nhưng giờ đây, nó đã lộ diện. Và đã đến lúc, Thiên Long, cùng với những mỹ nhân của mình, sẽ bắt đầu cuộc phản công.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ