Đêm đã khuya lắm, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, rọi qua khung cửa sổ lớn của phòng làm việc riêng tại Biệt Thự Vùng Ngoại Ô. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi vào phòng, nhưng Thanh Long không cảm thấy chút lạnh lẽo nào. Anh ngồi trước bàn làm việc bằng gỗ mun cổ điển, trên tay là chiếc Thiên Long Ấn. Kim loại lạnh lẽo của chiếc nhẫn truyền một cảm giác chắc chắn, mạnh mẽ vào lòng bàn tay anh. Anh đã hoàn tất mọi công việc trong ngày, những chỉ đạo cuối cùng đã được đưa ra, các kế hoạch đã được phác thảo.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, biểu tượng của quyền lực, của trách nhiệm và của cả những bí mật mà anh đang nắm giữ. Thiên Long Ấn không chỉ là một vật phẩm, nó là linh hồn của đế chế anh đã xây dựng, là lời thề anh đã tự hứa với bản thân. Hắc Ưng, một thế lực đã bành trướng suốt mười năm, với mạng lưới sâu rộng và tàn độc, giờ đây đã lộ diện hoàn toàn trong nhận thức của anh. Anh biết đây không chỉ là một cuộc chiến kinh doanh, mà là một cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa công lý và sự tàn bạo.
"Bóng tối đã thức tỉnh," Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng nói anh trầm thấp, đầy uy lực, "Nhưng ánh sáng của Thiên Long sẽ không bao giờ tắt." Anh nhớ lại những thông tin Lâm Phong đã cung cấp, những phân tích sắc bén của Kim Anh và Mỹ Ngọc. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn. Nó là một thực thể sống, một con bạch tuộc khổng lồ vươn vòi bạch tuộc ra khắp mọi lĩnh vực, hút cạn sinh lực của Thiên Hải. Chúng đã lợi dụng sự hỗn loạn của 'Bão Đen' để gieo rắc sự sợ hãi và kiểm soát.
Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đang trỗi dậy từ sâu bên trong cơ thể mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là 'năng lực đặc biệt' mà anh đã nhắc đến với Kim Anh, những khả năng siêu phàm mà anh chỉ sử dụng khi thực sự cần thiết, những bí mật mà anh chưa từng tiết lộ hoàn toàn cho bất kỳ ai. Anh biết rằng, để đối phó với một thế lực như Hắc Ưng, tài năng kinh doanh thôi là chưa đủ. Anh sẽ cần đến tất cả những gì anh có, cả những khía cạnh phi thường nhất của bản thân.
Anh mở mắt ra, ánh mắt sắc bén, kiên định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn còn chìm trong ánh đèn lấp lánh. Thiên Long đã vững mạnh, trở thành một đế chế hùng cường trên thương trường. Nhưng cuộc chiến thực sự, cuộc chiến để bảo vệ nó, để bảo vệ những người anh yêu thương, và để giành lại sự bình yên cho Thiên Hải, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực và tự tin xuất hiện trên môi anh, tràn đầy khí chất của một vị đế vương. "Hắc Ưng, ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là chúa tể của Thiên Hải này." Lời nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, như một lời tuyên chiến định mệnh, báo hiệu cho một cuộc lật đổ kinh thiên động địa sắp sửa diễn ra. Cuộc chiến giành lấy quyền lực tối cao ở Thiên Hải, giờ đây đã không thể tránh khỏi.
***
Hai ngày sau, chiều muộn tại văn phòng sang trọng của Thanh Long ở Tập đoàn Thiên Khải, ánh sáng chiều tà xuyên qua lớp kính cường lực trong suốt, phủ lên tấm thảm nhung màu xám than và những bức tranh nghệ thuật trừu tượng treo trên tường. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, khô ráo, hòa lẫn với hương cà phê đen mới pha thoảng nhẹ, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, căng thẳng đến nghẹt thở. Những tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím lách cách đều đặn và đôi khi là tiếng chuông điện thoại reo khẽ, tất cả đều hòa vào nhau tạo thành bản giao hưởng của một đế chế công nghệ hiện đại. Trên sàn đá hoa cương bóng loáng, thỉnh thoảng có tiếng giày cao gót lộc cộc vọng lại từ hành lang, nhưng trong căn phòng này, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có những con người đang tập trung cao độ vào công việc.
Lâm Phong, với dáng người gầy gò, đeo chiếc kính cận dày cộp, mái tóc bù xù thường ngày được vuốt gọn gàng một cách vội vã, đang đứng trước màn hình máy tính lớn, nơi hiển thị những chuỗi mã hóa phức tạp, nhảy múa liên tục như những sinh vật điện tử. Ánh mắt anh ta lanh lợi, nhanh nhẹn, nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm trọng tột độ. Anh ta chỉ ngón tay mảnh khảnh vào một phần dữ liệu đang nhấp nháy, giọng nói hơi run run vì căng thẳng nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Sếp Long, đây là gói dữ liệu tôi vừa giải mã từ một nguồn không ngờ tới,” Lâm Phong bắt đầu, giọng nói hơi khô khốc, “Nó ghi lại các hoạt động của Huyết Sát Hội từ đúng 10 năm trước, thời điểm Hắc Ưng bắt đầu bành trướng mạnh mẽ ở Thiên Hải.”
Thanh Long ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, thân hình săn chắc được gói gọn trong bộ vest may đo tinh tế, tôn lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh dán chặt vào màn hình, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại, thể hiện sự tập trung tột độ. Anh hít một hơi thật sâu, mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ cao cấp hòa vào không khí, kích thích các giác quan của anh. Anh biết, những gì Lâm Phong sắp nói sẽ là một mảnh ghép quan trọng, có thể thay đổi hoàn toàn cục diện cuộc chơi.
“Mức độ liên kết của chúng sâu đến đâu?” Thanh Long hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa một uy lực không thể phủ nhận. “Chúng đã làm gì để dọn đường cho Trần Đức Hùng, và quan trọng hơn, làm cách nào mà Hắc Ưng có thể bành trướng nhanh chóng đến mức không ai phát hiện ra sự tồn tại của chúng cho đến tận bây giờ?”
Lâm Phong đẩy gọng kính, ánh mắt đầy sự lo lắng. “Theo dữ liệu này, Huyết Sát Hội không chỉ là một tổ chức xã hội đen thông thường. Chúng hoạt động như một cánh tay bí mật, một bộ máy dọn dẹp và thiết lập cơ sở hạ tầng ngầm cho Hắc Ưng trong suốt giai đoạn đầu. Từ việc triệt hạ các đối thủ nhỏ lẻ, thâu tóm các tuyến đường vận chuyển phi pháp, đến việc cài cắm người vào các vị trí nhạy cảm trong chính quyền và doanh nghiệp. Chúng là những kẻ tiên phong, những bóng ma len lỏi vào từng ngóc ngách của Thiên Hải, tạo ra một mạng lưới vững chắc để Hắc Ưng có thể xây dựng đế chế của mình.”
Thanh Long nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun. Từng lời của Lâm Phong như những nhát búa giáng mạnh vào nhận thức của anh. “Vậy ra, cái gọi là ‘Bão Đen’ mười năm trước không chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên. Nó là một màn kịch được dàn dựng công phu, một cuộc thanh trừng đẫm máu để Huyết Sát Hội có thể hoạt động mà không bị cản trở, và Hắc Ưng có thể trỗi dậy từ đống đổ nát đó.”
“Đúng vậy, Sếp Long,” Lâm Phong gật đầu lia lịa. “Dữ liệu cho thấy Huyết Sát Hội đã gây ra một loạt các vụ án mạng bí ẩn, những vụ mất tích không dấu vết, và thậm chí cả những cuộc nổi loạn nhỏ để gây hỗn loạn, đánh lạc hướng dư luận và chính quyền. Chúng lợi dụng sự sợ hãi và bất ổn để thâu tóm quyền lực, tài sản, và cả những mạng lưới thông tin quan trọng. Tất cả đều vì một mục đích duy nhất: phục vụ cho sự bành trướng của Hắc Ưng. Cái tên Trần Đức Hùng, dù không xuất hiện trực tiếp trong các dữ liệu hoạt động của Huyết Sát Hội, nhưng những lợi ích mà chúng mang lại đều đổ về một hướng: củng cố quyền lực của hắn ta.”
“Nói cách khác, Huyết Sát Hội chính là nền móng, là bộ rễ ngầm của cái cây Hắc Ưng,” Thanh Long trầm ngâm. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần chìm vào bóng đêm. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một biển sao lấp lánh dưới chân anh. Nhưng trong mắt anh, biển sao ấy giờ đây không còn lung linh như trước, mà ẩn chứa những mảng tối, những hố sâu của tội ác.
“Hãy truy vết sâu hơn nữa, Lâm Phong,” Thanh Long ra lệnh, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ. “Tôi cần biết danh tính của những kẻ cầm đầu Huyết Sát Hội 10 năm trước. Tôi cần biết chúng đã liên kết với những ai, những thế lực nào. Và quan trọng nhất, tôi cần biết liệu những kẻ đó có còn hoạt động dưới một hình thức nào khác trong Hắc Ưng hiện tại hay không. Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Chuyện này, để tôi xử lý.” Anh lặp lại câu đặc trưng của Lâm Phong, như một sự khẳng định về niềm tin anh đặt vào người cộng sự tài năng này.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt kiên định hơn hẳn. “Rõ, Sếp Long. Tôi sẽ không để anh thất vọng.”
Thanh Long quay lại, đôi mắt sắc lạnh quét qua gương mặt Lâm Phong. “Đừng quên, sự an toàn của cậu cũng rất quan trọng. Những kẻ này không đơn giản. Chúng đã tồn tại trong bóng tối suốt một thập kỷ. Chạm vào quá khứ của chúng là chạm vào những vết sẹo chưa lành, những bí mật chết người. Hãy cẩn thận.”
Lâm Phong cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Anh biết, khi Thanh Long đã cảnh báo, thì nguy hiểm là thật. Anh hít sâu, gật đầu, rồi quay lại với màn hình máy tính, những ngón tay lại bắt đầu lướt trên bàn phím, chìm vào thế giới số đầy phức tạp.
Thanh Long đứng đó, nhìn theo bóng Lâm Phong. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đang trỗi dậy từ sâu bên trong cơ thể mình, một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng chiến đấu đã được tôi luyện qua bao nhiêu trận mạc. Huyết Sát Hội, Hắc Ưng… Hai cái tên này, giờ đây đã hòa làm một trong tâm trí anh. Cuộc chiến không chỉ còn là trên thương trường, mà đã lan xuống tận những ngóc ngách sâu thẳm nhất của thế giới ngầm. Anh biết, để hiểu rõ kẻ thù, anh phải dấn thân vào đó, phải tự mình chạm vào những bí mật đã bị chôn vùi suốt một thập kỷ.
***
Tối muộn, khu phố cổ Huyền Bí, hay còn gọi là Dạ Thị Linh, hiện lên mờ ảo, huyền bí dưới làn sương mù nhẹ. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi hương trầm mặc của thời gian và mùi thảo mộc quyện lẫn, phảng phất đâu đó là mùi hoa nhài thanh khiết. Những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương đã nhuốm màu rêu phong, san sát nhau tạo thành những con hẻm nhỏ, chật hẹp và quanh co, đủ để một người đi lọt qua. Lối đi lát đá cuội trơn nhẵn dưới chân, phản chiếu ánh sáng lung linh từ hàng ngàn chiếc lồng đèn đỏ treo cao, giăng mắc khắp mọi ngóc ngách, biến nơi đây thành một mê cung rực rỡ sắc màu nhưng cũng đầy ma mị.
Từ xa vọng lại tiếng rao hàng du dương, tiếng cười nói xì xào của những người lui tới, và tiếng nhạc cụ dân gian trầm bổng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống về đêm nơi phố cổ. Đôi khi, tiếng leng keng của trang sức bạc từ những cửa hàng bán đồ cổ, hay tiếng gió thổi qua mái ngói cũ kỹ, lại khiến không gian thêm phần sống động. Mùi đồ ăn vặt đặc trưng của phố cổ như bánh đúc nóng, chè sen, hay mùi các loại gia vị nồng nàn lan tỏa khắp nơi, kích thích khứu giác của bất kỳ ai ghé thăm.
Thanh Long và Hồng Liên, trong bộ trang phục tối màu, kín đáo, hòa mình vào dòng người, khéo léo lướt qua những con hẻm nhỏ. Dáng người Thanh Long cao lớn, vững chãi, từng bước chân anh đều mang theo một sự tự tin và uy lực khó tả, dù anh đang cố gắng ẩn mình trong đám đông. Hồng Liên, với dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt, luôn đi sau anh nửa bước, đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, không ngừng quét một vòng xung quanh, cảnh giác cao độ. Làn da trắng xanh của cô nổi bật dưới ánh đèn lồng, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, càng tôn lên vẻ ma mị, bí ẩn. Cô như một bóng ma, tồn tại mà không ai thực sự nhận ra, nhưng lại là đôi mắt và đôi tai sắc bén nhất của Thanh Long trong môi trường này.
Họ dừng lại ở một quán trà nhỏ khuất sâu trong một con hẻm cụt, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng. Quán không có biển hiệu, chỉ có một tấm rèm vải cũ kỹ che khuất lối vào. Mùi hương trầm từ bên trong tỏa ra nồng nàn hơn, mang theo một sự an yên lạ thường giữa chốn phồn hoa.
Bà Ba đang ngồi phía trong, bên cạnh chiếc bàn trà thấp bằng gỗ mun bóng loáng, đôi tay gầy guộc nhưng khéo léo rót trà vào những chén ngọc nhỏ. Thân hình bà nhỏ nhắn, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt bà thì sắc sảo, tinh tường, xuyên thấu mọi điều. Ánh mắt bà khẽ nheo lại khi Thanh Long và Hồng Liên bước vào, như thể bà đã chờ đợi họ từ lâu. Bà Ba mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm, trên cổ và cổ tay đeo nhiều trang sức bạc cũ kỹ, lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét.
“Chào Bà Ba,” Thanh Long lên tiếng, giọng nói trầm ấm, đầy lễ độ. Anh biết, ở nơi này, những người như Bà Ba là kho tàng sống của những bí mật và lịch sử.
Bà Ba không đáp lời ngay, chỉ khẽ gật đầu, mời họ ngồi xuống. Bà đưa tay đẩy chén trà nóng hổi về phía Thanh Long, khói trà nghi ngút mang theo mùi hương của hoa cúc và gừng, xua tan đi chút lạnh lẽo của đêm khuya. Hồng Liên vẫn đứng phía sau, đôi mắt không rời khỏi lối vào, cô như một bức tượng sống, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.
“Bà Ba, con cần biết về những gì đã xảy ra 10 năm trước, khi Huyết Sát Hội khuynh đảo thành phố,” Thanh Long nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của Bà Ba. “Có tin đồn chúng đã dọn đường cho một thế lực lớn hơn, một thế lực đã bành trướng đến mức không ai biết mặt, biết tên. Con muốn biết sự thật.”
Bà Ba nhấp một ngụm trà nóng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý xuất hiện trên gương mặt nhiều nếp nhăn. Tiếng ly chén va chạm nhẹ nhàng, tạo nên một âm thanh thanh thoát trong không gian tĩnh mịch. “Chuyện cũ, đừng nên khơi dậy, con trai,” Bà Ba nói, giọng bà nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như tiếng gió thổi qua mái ngói đã trải qua bao thăng trầm. “Bóng ma mà con gọi dậy, sẽ không dễ dàng ngủ yên lần nữa đâu. Những kẻ đã từng bán linh hồn cho quỷ dữ, giờ đây chúng có cả một đội quân của quỷ để bảo vệ.”
Thanh Long im lặng lắng nghe, từng lời của Bà Ba như những lưỡi dao sắc nhọn, cứa vào tâm trí anh. Anh cảm nhận được mùi đất ẩm từ những bức tường cũ kỹ, mùi của những câu chuyện đã bị chôn vùi. “Con không sợ bóng ma, Bà Ba. Con chỉ sợ những kẻ lợi dụng bóng tối để làm điều ác, để hủy hoại Thiên Hải này. Con cần biết, Huyết Sát Hội đã liên kết với Hắc Ưng như thế nào? Chúng đã tạo ra ‘Bão Đen’ để làm gì?”
Bà Ba thở dài, đôi mắt bà nhìn xa xăm, như đang lướt qua những ký ức đau buồn của quá khứ. “Huyết Sát Hội… chúng không phải là con người, con trai. Chúng là những kẻ khát máu, những tay sai trung thành của bóng tối. Mười năm trước, khi ‘Bão Đen’ càn quét Thiên Hải, nhiều gia đình đã tan nát, nhiều doanh nghiệp đã sụp đổ. Nhưng đằng sau sự hỗn loạn đó, Huyết Sát Hội đã âm thầm thâu tóm, thu thập thông tin, và loại bỏ những chướng ngại vật cho một thế lực mới nổi. Chúng là những kẻ dọn đường, những kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi để một con quái vật khác có thể mọc cánh.”
“Con quái vật đó chính là Hắc Ưng,” Thanh Long khẳng định, giọng nói anh trầm hơn, lạnh hơn.
Bà Ba gật đầu nhẹ, đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong không gian. “Đúng vậy. Huyết Sát Hội và Hắc Ưng, chúng vốn là một. Một mặt thể hiện sự tàn bạo, một mặt thể hiện sự thâm độc. Chúng đã cùng nhau dệt nên một mạng lưới tội ác, bành trướng khắp mọi ngóc ngách của Thiên Hải, từ những con phố tấp nập nhất đến những khu ổ chuột tối tăm nhất. Chúng đã lợi dụng sự hỗn loạn để củng cố quyền lực, để biến Thiên Hải thành sân chơi của riêng mình. Và giờ đây, khi con chạm vào quá khứ đó, chúng sẽ không để yên cho con đâu.”
Hồng Liên khẽ cử động, tay cô đặt nhẹ lên thắt lưng, nơi giấu Dạ Ảnh Dao. Đôi mắt sắc lạnh của cô nhìn thẳng vào Bà Ba, như muốn thăm dò thêm. Cô hiểu rõ những lời cảnh báo của Bà Ba không phải là lời nói suông. Thế giới ngầm có những quy tắc riêng, và việc khơi lại quá khứ thường dẫn đến những hậu quả đẫm máu.
“Con biết, Bà Ba,” Thanh Long nói, ánh mắt anh kiên định, không hề nao núng. “Nhưng con không thể nhắm mắt làm ngơ. Con sẽ không để chúng tiếp tục hủy hoại Thiên Hải này. Con sẽ tìm ra sự thật, và con sẽ khiến chúng phải trả giá.”
Bà Ba nhìn Thanh Long một lúc lâu, ánh mắt bà như xuyên thấu tâm can anh. Cuối cùng, bà khẽ thở dài, một nụ cười buồn xuất hiện trên môi. “Con trai, con có trái tim của một vị vua, và ý chí của một chiến binh. Nhưng hãy nhớ, bóng tối luôn ẩn chứa những cạm bẫy mà con không thể lường trước. Hãy cẩn thận, và hãy bảo vệ những người con yêu thương. Bởi vì, khi con càng tiến sâu vào bóng tối, nguy hiểm sẽ càng rình rập những người xung quanh con.”
Những lời cảnh báo của Bà Ba như một lời tiên tri, ghim sâu vào tâm trí Thanh Long. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ dành cho bản thân anh, mà còn cho tất cả những người phụ nữ anh yêu thương, những người đang tin tưởng và đồng hành cùng anh.
***
Trong căn hộ tĩnh lặng giữa lòng chung cư Thiên Phúc, Thanh Long đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang chìm trong ánh đèn lung linh, huyền ảo dưới màn đêm. Chung cư kiểu cũ của thập niên 90, với những mảng sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, giờ đây trở thành một phông nền đối lập hoàn toàn với sự hiện đại bên trong căn hộ của anh. Gió đêm thổi nhẹ, làm tấm rèm cửa khẽ lay động, mang theo mùi hương hoa lài thoang thoảng từ ban công, quyện vào mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, và cả mùi sách cũ cùng cà phê mới pha mà anh vừa nhấm nháp. Tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, tiếng người nói chuyện xa xăm, tất cả đều trở nên nhỏ bé, không thể chạm tới sự tĩnh lặng tuyệt đối trong căn hộ này. Thỉnh thoảng, tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong phòng tắm, hay tiếng chuông gió khẽ khàng trên ban công, lại tạo nên một âm thanh thanh thoát, dễ chịu.
Thanh Long, với vóc dáng cao lớn, săn chắc, chìm vào suy tư. Ánh mắt anh sâu thẳm, phản chiếu những ánh đèn lấp lánh của thành phố, nhưng tâm trí anh lại đang lướt về quá khứ, về những bí mật đen tối của Huyết Sát Hội và Hắc Ưng. Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Chiếc nhẫn không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề mà anh đang gánh vác.
“Huyết Sát Hội… Hắc Ưng… chúng đã là một từ 10 năm trước.” Thanh Long độc thoại nội tâm, giọng nói anh trầm thấp, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. “Giờ đây, khi mình chạm vào quá khứ đó, liệu chúng có tha cho những người bên cạnh mình?”
Nỗi lo lắng ấy, nó không phải là sự sợ hãi cho bản thân anh, mà là nỗi sợ hãi cho những bóng hồng tuyệt sắc đã tin tưởng, đã yêu thương anh. Kim Anh, Mỹ Ngọc, Hồng Liên, và cả những người khác… Họ đều là những đóa hoa quý giá, và anh, là người đàn ông có trách nhiệm bảo vệ họ. Anh nhớ lại khoảnh khắc nồng cháy với Kim Anh đêm đó, sự mềm mại, ẩm ướt và đầy đam mê của cô. Mỗi nụ hôn, mỗi xúc chạm đều là một lời thề nguyền thiêng liêng. Anh không thể để bất kỳ thế lực đen tối nào chạm vào họ.
Ở một góc phòng, Hồng Liên ngồi lặng lẽ trên chiếc đệm thiền, đôi tay khéo léo lau chùi từng đường nét của Dạ Ảnh Dao. Lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ từ ngọn đèn nhỏ, lấp lánh như một tia sáng chết chóc. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc, và đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô không ngừng quét qua không gian, dù không có bất kỳ mối đe dọa nào hiển hiện. Cô như một con báo đen, luôn sẵn sàng vồ mồi, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Thanh Long quay đầu nhìn về phía Hồng Liên. Anh biết, cô cũng cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần. Cô là một sát thủ, cô hiểu rõ thế giới ngầm hơn bất cứ ai. Mùi hương tinh dầu thoang thoảng từ bộ quần áo tập của cô hòa vào không khí, một mùi hương vừa thanh khiết vừa mạnh mẽ.
Hồng Liên ngước lên, ánh mắt cô giao với ánh mắt của Thanh Long. Giọng nói cô nhỏ nhẹ, nhưng lại đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, như tiếng gió rít qua khe đá lạnh lẽo. “Thế giới ngầm không tha thứ cho kẻ yếu. Chỉ có mạnh hơn chúng, hoặc biến mất.”
Lời nói của Hồng Liên như một nhát dao sắc bén, khắc sâu vào tâm trí Thanh Long. Anh biết, cô không nói đùa. Những kẻ như Huyết Sát Hội, như Hắc Ưng, chúng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để bảo vệ bí mật và quyền lực của mình. Chúng sẽ tấn công vào điểm yếu nhất, vào những người mà anh yêu thương nhất.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng năng lượng quen thuộc đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ sâu bên trong cơ thể mình. Đó là 'năng lực đặc biệt' mà anh chưa từng tiết lộ hoàn toàn cho bất kỳ ai, những khả năng siêu phàm mà anh chỉ sử dụng khi thực sự cần thiết. Anh biết, giờ đây, đã đến lúc anh phải sử dụng tất cả những gì anh có, cả những khía cạnh phi thường nhất của bản thân, để đối phó với thế lực tàn độc này.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh mắt sắc bén, kiên định. Thiên Long Ấn trong tay anh càng siết chặt. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ không để bất kỳ ai hủy hoại Thiên Hải này, và càng không thể để ai chạm vào những người phụ nữ của anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ. "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật."
Mối liên kết chặt chẽ giữa Huyết Sát Hội và Hắc Ưng từ 10 năm trước đã lộ rõ, báo hiệu một cuộc chiến không chỉ trên thương trường mà là một cuộc chiến sinh tử tổng lực với cả thế giới ngầm. Thanh Long hiểu rằng, anh đã chính thức đặt chân vào một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi anh phải đối mặt với những bóng ma từ quá khứ, và những mối hiểm nguy chết người đang rình rập ở mọi ngóc ngách. Bóng tối đã thức tỉnh, nhưng ánh sáng của Thiên Long sẽ không bao giờ tắt. Cuộc đối đầu định mệnh đã bắt đầu.