Cuộc đối đầu định mệnh đã bắt đầu. Thanh Long, người đàn ông với vẻ ngoài cuốn hút và những năng lực cá nhân đặc biệt vượt trội, cảm nhận rõ rệt từng nhịp đập của số phận đang dồn dập kéo đến. Đêm đã về khuya, nhưng trong căn hộ nằm sâu trong con hẻm cổ kính của một chung cư kiểu cũ thập niên 90, ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn hắt lên những gương mặt căng thẳng. Bên ngoài, tiếng còi xe và những âm thanh hỗn tạp của thành phố vẫn vọng lên mơ hồ, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị. Nhưng bên trong bốn bức tường này, một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng gõ bàn phím dồn dập của Lâm Phong, hay tiếng lật trang tài liệu của Thanh Long. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi cà phê mới pha và mùi sách cũ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa vẻ ngoài yên bình và sự hỗn loạn đang cuộn trào bên trong.
Thanh Long nheo mắt nhìn vào màn hình lớn, nơi những biểu đồ phức tạp về dòng tiền phi pháp, danh sách các mục tiêu bị thao túng, và những "vụ tai nạn" bí ẩn đang nhảy múa trước mắt anh. Lâm Phong, dáng người gầy gò với chiếc kính cận, vẫn miệt mài gõ phím, những ngón tay lướt thoăn thoắt như múa trên mặt bàn phím phát ra những âm thanh lách cách đều đặn. Cậu ta không nói nhiều, chỉ tập trung hoàn toàn vào công việc, gương mặt nghiêm túc phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình.
"Sếp, em vừa giải mã thêm được một phần của tập tin 'Bão Đen'," Lâm Phong khẽ nói, giọng cậu ta trầm và tập trung. "Đây là danh sách các doanh nghiệp nhỏ bị Huyết Sát Hội khống chế 10 năm trước. Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn: từ gây rối chuỗi cung ứng, tung tin đồn thất thiệt, đến tạo ra các vụ tai nạn 'vô tình' để ép các đối tác phải bán lại với giá rẻ mạt, hoặc ký các hợp đồng bất lợi với Hắc Ưng."
Thanh Long gật đầu, ngón tay anh gõ nhẹ lên chiếc Thiên Long Ấn lạnh lẽo trên bàn. Chiếc nhẫn như một phần mở rộng của chính anh, biểu tượng của quyền lực và trách nhiệm. Anh đã siết chặt nó khi nghe lời cảnh báo của Bà Ba, và giờ đây, anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay, như nhắc nhở anh về bản chất tàn khốc của thế giới ngầm.
"Cái mô hình này... y hệt những gì chúng đã làm 10 năm trước khi Hắc Ưng bành trướng," Thanh Long trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Anh lướt qua các báo cáo, những cái tên, những con số, những vụ án đã bị xếp vào dĩ vãng, nhưng giờ đây lại hiện lên sống động như mới hôm qua. "Chúng đang tái diễn lại."
Trong đầu Thanh Long, một bức tranh lớn hơn bắt đầu hiện ra rõ nét. Huyết Sát Hội không chỉ là một tổ chức xã hội đen đơn thuần; chúng là một cỗ máy chiến tranh kinh tế, được thiết kế để nghiền nát đối thủ, mở đường cho Hắc Ưng vươn lên. Và giờ đây, sau mười năm ẩn mình, những bóng ma đó lại đang tái sinh, với cùng một kịch bản, cùng một mục tiêu.
"Sếp, em vừa phát hiện một chuỗi 'sự cố' gần đây tại các dự án của Tập đoàn Phượng Hoàng," Lâm Phong nói, giọng cậu ta mang theo một chút lo lắng. "Cùng một mô típ: gây rối chuỗi cung ứng, tung tin đồn thất thiệt, và áp lực ngầm lên các đối tác nhỏ. Mới nhất là vụ cháy kho hàng ở khu công nghiệp phía Nam, và một nhà cung cấp vật liệu xây dựng vừa đột ngột rút khỏi hợp đồng lớn với Phượng Hoàng, chịu phạt rất nặng."
Tim Thanh Long thắt lại. Tập đoàn Phượng Hoàng. Mỹ Ngọc. Anh đã dự cảm được điều này, nhưng khi nghe Lâm Phong xác nhận, một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng trào trong lồng ngực. Chúng không chỉ dám đối đầu với anh trên thương trường, mà còn dám chạm vào những người anh yêu thương, vào những đối tác quan trọng của anh. Đây không còn là cuộc chiến của riêng anh nữa, mà là một cuộc chiến để bảo vệ những gì anh trân quý.
Anh nhớ lại Mỹ Ngọc, nữ doanh nhân kiêu sa và mạnh mẽ, người đã từng hoài nghi anh, nhưng giờ đây đã trở thành một đối tác đáng tin cậy. Vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa như một đóa hoa trà quyền quý của cô, cùng với trí tuệ và ý chí mạnh mẽ, là thứ mà anh vô cùng ngưỡng mộ. Cô là một phần quan trọng của đế chế Thiên Long, và hơn thế nữa, cô là một "thiên địa mỹ nhân" mà anh không thể để bất kỳ ai làm tổn hại.
Thanh Long hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu sự quyết đoán không lay chuyển. "Lâm Phong, thu thập tất cả thông tin về các 'sự cố' của Phượng Hoàng. So sánh chúng với những vụ việc của 10 năm trước. Tìm kiếm bất kỳ mối liên hệ nào, dù là nhỏ nhất."
"Vâng, sếp," Lâm Phong đáp, ngón tay cậu ta đã nhanh chóng chuyển sang các tệp dữ liệu khác, tiếng gõ phím lại trở nên dồn dập hơn. Không khí trong căn phòng càng thêm căng thẳng, như một sợi dây đàn sắp đứt.
Thanh Long đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo hơi lạnh và mùi khói bụi của thành phố. Anh ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh trăng, không một vì sao. Bóng tối đó, nó không chỉ là bóng tối của màn đêm, mà còn là bóng tối của một thế lực đang rình rập, đang cố gắng nuốt chửng tất cả. Anh cảm nhận được "năng lực đặc biệt" của mình đang cuộn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một nguồn sức mạnh bí ẩn mà anh đã cất giấu bấy lâu nay. Giờ đây, đã đến lúc nó phải được bộc phát. Anh sẽ không để những bóng ma từ quá khứ đe dọa hiện tại và tương lai của anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh tự nhủ, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực. "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh sẽ bảo vệ luật của mình, bằng mọi giá.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa kính lớn của văn phòng Tập đoàn Phượng Hoàng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Mỹ Ngọc, trong bộ váy công sở màu xanh lam tinh tế, đang ngồi trước bàn làm việc, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua chồng tài liệu cao ngất. Mùi nước hoa thoang thoảng từ cô hòa quyện với mùi giấy mới và cà phê, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp và đẳng cấp. Tuy nhiên, vẻ mặt cô vẫn ánh lên sự mệt mỏi và lo lắng. Những "sự cố" gần đây tại Tập đoàn Phượng Hoàng đã khiến cô mất ăn mất ngủ.
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên. Nhìn thấy tên Thanh Long hiện trên màn hình, Mỹ Ngọc hơi nhíu mày. Anh thường không gọi trực tiếp vào giờ này nếu không có chuyện quan trọng. Cô hít một hơi, điều chỉnh lại giọng điệu, đón nghe.
"Chào anh Thanh Long," Mỹ Ngọc nói, giọng cô rõ ràng, rành mạch, giữ vững sự chuyên nghiệp thường thấy.
Đầu dây bên kia, giọng Thanh Long trầm ấm, nhưng lại mang theo một sự kiên định và lạnh lùng khác thường. "Mỹ Ngọc, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc. Những gì cô đang đối mặt không phải là cạnh tranh bình thường. Đó là 'Huyết Sát Hội'."
Mỹ Ngọc sững người. Từ "Huyết Sát Hội" như một luồng điện xẹt qua tâm trí cô, khiến cô rùng mình. "Anh... anh nói gì? Huyết Sát Hội? Những kẻ khủng bố đó? Nhưng tại sao... những 'sự cố' gần đây... tôi cứ nghĩ..." Cô buông thõng tập tài liệu, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang hoài nghi, rồi dần dần là sự lo lắng. Cô đã cố gắng giải quyết mọi chuyện trong im lặng, cho rằng đó chỉ là những chiêu trò bẩn thỉu của các đối thủ cạnh tranh trên thị trường. Nhưng Huyết Sát Hội? Đó là một thế lực khác biệt hoàn toàn, một cái tên mà ngay cả những người trong giới kinh doanh máu mặt cũng không dám nhắc đến công khai.
"Cô cứ nghĩ đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao?" Thanh Long tiếp tục, giọng anh vẫn kiên định, như một tảng đá không gì lay chuyển nổi. "Một vụ cháy kho hàng không rõ nguyên nhân, một nhà cung cấp vật liệu xây dựng lớn đột ngột rút lui, những tin đồn thất thiệt lan truyền trên mạng xã hội về chất lượng dự án của cô... Tất cả đều có một 'chữ ký' quen thuộc."
Mỹ Ngọc siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Thanh Long đang nhắc đến những chi tiết mà cô tưởng chừng chỉ có nội bộ Tập đoàn Phượng Hoàng mới biết, những thông tin mà cô đã cố gắng che giấu để tránh gây hoang mang. Anh biết quá nhiều.
"Không thể nào... những kẻ đó... tại sao lại nhắm vào Phượng Hoàng?" Mỹ Ngọc cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng cô đã run lên rõ rệt. "Chúng không có lý do gì để..."
"Chúng đang dùng lại chính những thủ đoạn đã giúp Hắc Ưng bành trướng 10 năm trước," Thanh Long ngắt lời, giọng anh vang lên đầy uy lực. "Cô không đơn độc trong chuyện này, Mỹ Ngọc. Chúng nhắm vào cô, nhắm vào Phượng Hoàng, là để gián tiếp tấn công tôi. Chúng biết cô là một mắt xích quan trọng trong hệ sinh thái của Thiên Long."
Lời nói của Thanh Long như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Mỹ Ngọc, khiến cô bừng tỉnh. Cô nhận ra rằng, những áp lực và sự cố bí ẩn mà cô đã cố gắng giải quyết trong im lặng bấy lâu nay không phải là những thách thức đơn lẻ, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, một mạng lưới tàn độc đang siết chặt lấy cô và doanh nghiệp của cô. Cảm giác hoài nghi ban đầu tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi sâu sắc và một cơn giận dữ âm ỉ. Cô, Mỹ Ngọc, nữ hoàng của Tập đoàn Phượng Hoàng, đã bị đưa vào tầm ngắm của những kẻ tàn bạo nhất thế giới ngầm.
"Vậy... vậy chúng ta phải làm gì?" Mỹ Ngọc hỏi, giọng cô giờ đây đã không còn che giấu được sự lo lắng. Cô đã từng là một chiến binh đơn độc trên thương trường, nhưng đối mặt với Huyết Sát Hội, cô biết mình cần một đồng minh, một người mạnh mẽ hơn.
"Cô không cần phải làm gì một mình," Thanh Long đáp, giọng anh dịu đi một chút, nhưng vẫn không kém phần kiên quyết. "Hãy tin tôi. Tôi sẽ bảo vệ cô, bảo vệ Phượng Hoàng. Nhưng cô phải nói cho tôi biết mọi thứ. Không giấu giếm bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Kể cả những áp lực mà cô đã cố gắng chịu đựng một mình."
Mỹ Ngọc hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Thiên Hải vẫn hối hả và nhộn nhịp, nhưng trong mắt cô, nó giờ đây lại ẩn chứa một vẻ nguy hiểm chết người. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng thế giới kinh doanh lại có thể liên kết sâu sắc đến vậy với thế giới ngầm tàn độc. Nhưng Thanh Long đã cho cô thấy một góc khuất mà cô không ngờ tới. Cô nắm chặt tay, cảm giác lạnh lẽo của điện thoại trong lòng bàn tay.
"Được, anh Thanh Long," Mỹ Ngọc nói, giọng cô đã lấy lại được phần nào sự kiên cường. "Tôi sẽ kể cho anh nghe mọi thứ. Tôi sẽ hợp tác hoàn toàn. Tôi tin anh."
Thanh Long mỉm cười nhẹ. "Tốt lắm. Hãy chuẩn bị một cuộc họp chi tiết với tôi và đội ngũ của tôi càng sớm càng tốt. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó."
Cúp máy, Mỹ Ngọc vẫn còn run rẩy. Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Từ khoảnh khắc này, cuộc đời cô sẽ không còn như trước nữa. Cô đã bị kéo vào một cuộc chiến mà cô không hề mong muốn. Nhưng cô biết, với Thanh Long bên cạnh, cô không hề đơn độc. Anh không chỉ là một đối tác kinh doanh, mà còn là một tấm lá chắn vững chắc. Cô tin vào bản năng của mình, tin vào người đàn ông này. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng cô, vừa là sự sợ hãi, vừa là một sự tin tưởng tuyệt đối, và một chút gì đó... kích thích. Bởi vì, dù nguy hiểm, nhưng đứng bên cạnh Thanh Long, cô cảm thấy mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn hơn bao giờ hết.
***
Chiều tối cùng ngày, cơn mưa phùn nhẹ lất phất rơi ngoài khung cửa sổ, làm nhòa đi những ánh đèn đường và tạo nên một khung cảnh u ám cho thành phố Thiên Hải. Trong căn hộ bí ẩn, không khí không hề giảm bớt sự căng thẳng. Thanh Long ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế bành da, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, suy tính các bước đi tiếp theo. Cuộc gọi với Mỹ Ngọc đã xác nhận mọi dự đoán của anh. Huyết Sát Hội, với sự hậu thuẫn của Hắc Ưng, đang thực sự tái diễn lại kịch bản cũ, nhắm vào những người thân cận và đối tác của anh để gây áp lực.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Thanh Long không cần quay đầu cũng biết là Hồng Liên. Cô đã thay bộ đồ tập bằng một bộ trang phục bó sát màu đen, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng linh hoạt của cô. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao. Trên tay cô là Dạ Ảnh Dao, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ từ ngọn đèn nhỏ, lấp lánh như một tia sáng chết chóc. Cô không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc đệm thiền quen thuộc, tỉ mỉ lau chùi từng đường nét của con dao, động tác uyển chuyển và đầy sát khí.
Thanh Long quay đầu nhìn cô. Mùi hương tinh dầu thoang thoảng từ bộ quần áo của Hồng Liên hòa vào không khí, một mùi hương vừa thanh khiết vừa mạnh mẽ, đặc trưng của một nữ sát thủ luôn sẵn sàng cho nhiệm vụ. Anh biết, không cần phải giải thích nhiều, cô đã hiểu ý anh. Cô là một con báo đen, luôn sẵn sàng vồ mồi, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ.
"Lần này, chúng ta sẽ không chờ đợi," Thanh Long trầm giọng, ánh mắt cương nghị. Giọng anh tuy trầm, nhưng lại chứa đựng một sức nặng và sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Chúng ta sẽ chủ động. Ngươi sẵn sàng chưa?"
Hồng Liên ngước lên, ánh mắt cô giao với ánh mắt của Thanh Long. Trong đôi mắt đen láy ấy không hề có một chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một lòng trung thành tuyệt đối. Cô vuốt nhẹ lưỡi dao, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào đầu ngón tay. "Mạng của chủ nhân, là mạng của ta. Ai động đến chủ nhân, ta sẽ khiến chúng phải hối hận." Lời nói của cô nhỏ nhẹ, nhưng lại đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, như tiếng gió rít qua khe đá lạnh lẽo. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều nặng tựa ngàn cân.
Thanh Long gật đầu. Anh tin tưởng Hồng Liên tuyệt đối. Cô là cánh tay phải, là người mà anh có thể phó thác sinh mạng của mình. Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại, bấm một dãy số. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. "Phong, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Kế hoạch A. Tôi muốn mọi thông tin chi tiết về các điểm nóng của Huyết Sát Hội trong 24 giờ tới. Cả những địa điểm mà chúng có thể đã liên hệ với các đối tác của Phượng Hoàng trong các 'sự cố' gần đây."
"Vâng, sếp," giọng Lâm Phong vang lên qua điện thoại, vẫn nghiêm túc và tập trung. "Mọi thứ đã sẵn sàng. Em sẽ gửi báo cáo chi tiết trong vòng một giờ tới."
Thanh Long cúp máy. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm ẩm ướt. Cơn mưa phùn vẫn không ngừng rơi, như rửa trôi đi những vết bẩn của thành phố, nhưng không thể gột rửa được bóng tối đang bao trùm. Anh cảm nhận được luồng năng lượng quen thuộc đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ sâu bên trong cơ thể mình. Đó là "năng lực đặc biệt" mà anh đã cất giấu bấy lâu, những khả năng siêu phàm mà anh chỉ sử dụng khi thực sự cần thiết. Và giờ đây, thời khắc đó đã đến.
Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Chiếc nhẫn không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề mà anh đang gánh vác. Anh không thể lùi bước. Anh sẽ không để những kẻ đó làm hại bất kỳ ai trong số những người anh yêu thương, những người anh đã thề sẽ bảo vệ. Mỹ Ngọc, Kim Anh, Hồng Liên, và cả những đóa hoa khác trong cuộc đời anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thì thầm, ánh mắt sắc bén, kiên định. "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật."
Bóng tối đã thức tỉnh, nhưng ánh sáng của Thiên Long sẽ không bao giờ tắt. Cuộc đối đầu định mệnh đã bắt đầu, và Thanh Long, người đàn ông ấy, đã sẵn sàng để viết nên luật lệ của riêng mình trong trận chiến sinh tử này. Anh sẽ dấn sâu hơn vào thế giới ngầm, không chỉ để bảo vệ những người phụ nữ của mình, mà còn để vạch trần những âm mưu thâm độc, và khẳng định vị thế tối cao của Thiên Long trong cái thế giới đầy biến động này. Cuộc chiến không khoan nhượng đã chính thức bùng nổ, và Thanh Long là người duy nhất có thể định đoạt kết cục.