Thiên địa mỹ nhân
Chương 83

Tháp Rồng Huyết Lệ: Màn Đêm Giải Cứu

4211 từ
Mục tiêu: Thanh Long phải sử dụng năng lực đặc biệt và kỹ năng chiến đấu đỉnh cao để giải cứu kịp thời Mỹ Ngọc khỏi âm mưu của Huyết Sát Hội.,Thu được thông tin quan trọng từ kẻ địch, hé lộ về cấu trúc và mục tiêu thực sự của Huyết Sát Hội, đặc biệt là mối liên hệ với Tập đoàn Hắc Ưng trong giai đoạn 10 năm trước.,Khắc sâu mối quan hệ giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc trong bối cảnh nguy hiểm, cho thấy Thanh Long đã bắt đầu bảo vệ những người phụ nữ của mình từ rất sớm trong sự nghiệp.,Thể hiện sự quyết liệt, tàn nhẫn và hiệu quả của Thanh Long khi đối phó với kẻ thù, đồng thời bộc lộ những khía cạnh tiềm năng của 'năng lực đặc biệt' của anh.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ), Huyết Sát Hội henchmen
Mood: tense, action-packed, intense, protective, revealing
Kết chương: [object Object]

Bầu không khí trong văn phòng tạm thời của Thanh Long nặng trĩu, đặc quánh mùi cà phê đen và giấy tờ in ấn. Màn đêm ngoài kia đã buông xuống sâu thẳm, được tô điểm bởi màn mưa phùn lất phất và tiếng gió rít qua ô cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng u uất của đô thị lúc về khuya. Thanh Long vẫn đứng đó, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm xuyên thấu màn đêm. Câu nói của Lâm Phong vừa dứt, về vị trí cuối cùng của Mỹ Ngọc, khiến lồng ngực anh như bị một tảng đá đè nén.

"Sếp Long, theo tín hiệu GPS từ điện thoại của Tổng giám đốc Mỹ Ngọc, cô ấy đang ở khu vực công trường Dự án Tháp Rồng, gần khu vực giàn giáo bị sập lúc chiều," Lâm Phong báo cáo, giọng anh ta không giấu nổi sự căng thẳng. "Nhưng tín hiệu đang rất yếu, có vẻ như bị che chắn hoặc sắp mất hẳn."

Gương mặt Thanh Long tối sầm lại, những đường nét góc cạnh càng trở nên cứng rắn hơn dưới ánh đèn vàng vọt của văn phòng. Anh đã dự cảm được điều tồi tệ nhất. Sự cố tại công trường chiều nay không phải là ngẫu nhiên, nó chỉ là phát súng hiệu khởi đầu cho một màn kịch đẫm máu mà Huyết Sát Hội muốn dàn dựng. Chúng không chỉ muốn đe dọa, mà còn muốn tóm gọn con mồi. Và con mồi đó, lại chính là người phụ nữ mà anh thầm hẹn sẽ bảo vệ.

Một luồng khí nóng bỏng cuộn trào trong huyết quản Thanh Long, không phải là sự sợ hãi, mà là một cơn phẫn nộ bùng cháy dữ dội. Năng lực đặc biệt trong anh bắt đầu vận chuyển mãnh liệt, như một dòng dung nham nóng chảy chạy dọc theo từng thớ cơ, gân cốt. Anh cảm thấy một sức mạnh cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ, một sự khao khát được giải phóng để nghiền nát mọi chướng ngại. Hình ảnh Mỹ Ngọc, kiêu sa và mạnh mẽ, giờ đây có lẽ đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng, lại càng khắc sâu quyết tâm trong lòng anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, lời thề đó như một lưỡi kiếm sắc bén cứa vào tâm trí, thúc giục anh phải hành động. "Và kẻ nào dám chạm vào, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt."

Anh quay sang Lâm Phong, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia nhìn lạnh lẽo khiến cả người Lâm Phong khẽ rùng mình. "Xác định vị trí chính xác. Bất kể giá nào, ta phải đến đó ngay lập tức." Giọng nói trầm ấm của Thanh Long giờ đây mang theo một sự uy lực đến đáng sợ, từng chữ như đóng băng không khí, tuyên bố một mệnh lệnh không thể bị nghi ngờ. "Dùng mọi cách, truy vết tín hiệu, kết nối với camera giám sát xung quanh, bất cứ thứ gì có thể cho ta một lộ trình nhanh nhất và an toàn nhất để tiếp cận. Ta không muốn mất thêm một phút nào nữa."

Lâm Phong gật đầu lia lịa, lập tức cúi xuống bàn phím, những ngón tay thoăn thoắt nhảy múa trên các phím bấm, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình máy tính với hàng loạt dữ liệu và bản đồ phức tạp đang hiện ra. Tùng 'Sẹo' đứng cạnh, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.

Thanh Long không đợi thêm, anh lập tức đứng dậy. Cơ thể cao lớn, săn chắc của anh tỏa ra một khí chất áp đảo. Anh khoác vội chiếc áo khoác da màu đen lên vai, từng chuyển động dứt khoát và mạnh mẽ. Ánh mắt anh không rời khỏi màn hình lớn đang hiển thị bản đồ số hóa của thành phố, nơi một chấm đỏ nhỏ bé, yếu ớt đang nhấp nháy tại khu vực công trường Tháp Rồng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc không thể kiềm chế, một bản năng nguyên thủy muốn bảo vệ những gì thuộc về mình.

"Mỹ Ngọc," anh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có anh mới nghe thấy. Trong tâm trí anh, hình ảnh cô gái kiêu sa, thông minh đó hiện lên rõ nét. Cô không phải là một đóa hoa yếu ớt, nhưng trong thế giới ngầm tàn khốc này, sự kiên cường của cô cũng sẽ trở nên mong manh. Và Thanh Long, sẽ không cho phép bất cứ ai làm tổn thương đóa hoa đó.

Anh đưa tay sờ vào khẩu súng được giấu kín dưới lớp áo khoác, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, mang đến một sự an tâm kỳ lạ. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những đòn đánh hay lời đe dọa. Anh sẽ phải đối mặt với sự tàn bạo, và anh sẽ không ngần ngại đáp trả.

"Hãy chuẩn bị mọi thứ," Thanh Long ra lệnh cho Lâm Phong, mà không cần nhìn lại. "Sau khi ta giải quyết xong, ta sẽ cần mọi thông tin về những kẻ đã dám động vào nàng. Ta sẽ khiến chúng phải hối hận vì đã dám chạm vào những gì quý giá nhất của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

Anh bước nhanh ra khỏi văn phòng, tiếng giày da vang vọng trên hành lang tĩnh mịch. Màn đêm bao trùm lấy bóng hình anh, nhưng trong lòng Thanh Long, một ngọn lửa cuồng nộ đang bùng cháy, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ cản đường anh đến với người phụ nữ anh muốn bảo vệ. Bên ngoài, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, và gió mạnh quất vào mặt, nhưng điều đó không làm giảm đi tốc độ hay ý chí sắt đá của anh. Anh biết, thời gian đang cạn dần, và anh phải nhanh hơn, mạnh hơn bất cứ kẻ nào.

***

Công trường Dự án Tháp Rồng về đêm, dưới màn mưa phùn và gió mạnh, hiện lên như một mê cung khổng lồ bằng thép và bê tông, một con quái vật đang ngủ vùi giữa lòng thành phố. Giàn giáo thép cao chót vót vươn mình lên trời, những thanh xà ngang, cột dọc đan xen chằng chịt, tạo thành những hình thù kỳ dị trong ánh đèn pha mờ ảo. Tiếng gió rít qua những khe hở của cấu trúc, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp, tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo, ghê rợn. Mùi xi măng, sắt thép, dầu máy và bụi đất hòa quyện vào không khí ẩm ướt, tanh nồng.

Thanh Long lao vào công trường như một bóng ma, thân ảnh cao lớn, vạm vỡ thoắt ẩn thoắt hiện giữa những đống vật liệu xây dựng ngổn ngang. Tốc độ của anh nhanh đến kinh hồn, đôi chân dường như không chạm đất, luồn lách qua những chướng ngại vật một cách dễ dàng. Ánh mắt anh sắc như dao, quét qua từng góc khuất, từng bóng tối, tìm kiếm mục tiêu. Trái tim anh đập mạnh mẽ, nhưng tâm trí anh lại vô cùng lạnh lùng và tập trung.

Anh nghe thấy tiếng động, một tiếng rên rỉ yếu ớt xen lẫn tiếng thì thầm thô bạo vọng ra từ một căn phòng bảo vệ tạm thời nằm sâu bên trong công trường. Năng lực đặc biệt trong Thanh Long bùng phát, giúp anh cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất trong không khí, từng hơi thở, từng nhịp tim đang đập loạn xạ. Anh biết mình đã tìm đúng chỗ.

Khi anh đạp tung cánh cửa thép mỏng manh, một cảnh tượng tàn nhẫn đập vào mắt. Mỹ Ngọc đang bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt, miệng bị bịt kín, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn và sợ hãi, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên cường. Mái tóc đen dài của cô rối bời, vài sợi bết dính vào gò má trắng ngần, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và nước mắt. Quần áo của cô xộc xệch, để lộ một phần bờ vai trần nõn nà, bị những sợi dây thô ráp cứa vào, hằn lên những vết đỏ tấy.

Xung quanh cô là ba tên tay sai Huyết Sát Hội, thân hình xăm trổ dữ tợn, ánh mắt tham lam và thô bạo. Một tên đang đưa tay định chạm vào mặt Mỹ Ngọc, nhưng bàn tay hắn còn chưa kịp chạm đến, một bóng đen đã vụt qua.

"Cút ra!" Thanh Long gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực như tiếng sấm nổ giữa đêm.

Tên tay sai chưa kịp phản ứng, một cú đá như trời giáng đã giáng thẳng vào mạng sườn hắn, khiến hắn văng ra xa, đập mạnh vào bức tường tôn, rồi đổ sụp xuống đất, rên rỉ đau đớn. Hai tên còn lại lập tức rút dao găm, ánh mắt đầy sát khí lao về phía Thanh Long.

Thanh Long không hề né tránh, anh đón đầu chúng bằng một tốc độ kinh hoàng. Năng lực đặc biệt đã nâng cao giác quan và phản xạ của anh lên đến đỉnh điểm. Mọi chuyển động của đối thủ dường như chậm lại trong mắt anh. Anh né tránh lưỡi dao sáng loáng của một tên bằng một động tác gọn gàng, rồi tung một cú đấm móc mạnh mẽ vào hàm hắn. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên, tên đó ngã vật ra, bất tỉnh nhân sự. Tên còn lại chém tới, Thanh Long hơi nghiêng người, lưỡi dao lướt qua vai anh chỉ trong gang tấc, rồi anh vươn tay, tóm lấy cổ tay hắn, vặn ngược. Tiếng xương gãy giòn tan, tên tay sai hét lên một tiếng thảm thiết, con dao rơi xuống đất. Thanh Long không dừng lại, anh lên gối cực mạnh vào bụng hắn, sau đó kết thúc bằng một cú đấm bồi vào thái dương. Hắn gục xuống, co giật vài cái rồi bất động.

Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Máu vương vãi trên nền đất bê tông, hòa lẫn với nước mưa và bụi bẩn, tạo thành một vệt màu đỏ sẫm đáng sợ.

Thanh Long quay lại nhìn Mỹ Ngọc, ánh mắt anh dịu lại một chút, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện rõ. Anh nhanh chóng tiến đến, dùng tay cởi bỏ sợi dây thô ráp đang trói cô. Đôi mắt Mỹ Ngọc ngước nhìn anh, tràn đầy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. Cô chưa từng thấy anh trong bộ dạng này, một chiến binh thực thụ, tàn nhẫn và hiệu quả đến đáng sợ. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm và sự ấm áp từ bàn tay anh khi cởi trói cho cô, khiến cô run rẩy.

Nhưng ngay lúc đó, một bóng người cao ráo, nhanh nhẹn bất ngờ xuất hiện từ phía sau, tay cầm một con dao găm sáng loáng, lao thẳng đến Thanh Long. Hắn là Thợ Săn, kẻ sát thủ chuyên nghiệp của Huyết Sát Hội, với khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm và ánh mắt sắc như dao.

"Ngươi dám cản đường Huyết Sát Hội?" Thợ Săn cất tiếng, giọng hắn lạnh lẽo, vang vọng trong không gian ẩm ướt.

Thanh Long nhanh như chớp xoay người, né tránh đòn tấn công bất ngờ. Anh đã cảm nhận được sự hiện diện của Thợ Săn từ trước, nhưng vẫn muốn cởi trói cho Mỹ Ngọc trước. "Kẻ nào dám đụng vào người của ta, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá." Giọng Thanh Long vang lên trầm thấp, đầy sát khí, đối chọi với sự lạnh lùng của Thợ Săn.

Một cuộc chiến mới bùng nổ, lần này không phải là những tên côn đồ tầm thường, mà là một trận đấu giữa hai con thú săn mồi. Thợ Săn di chuyển nhanh nhẹn, những đòn đánh của hắn hiểm độc và chính xác, nhằm vào những điểm yếu chí mạng. Hắn là một sát thủ được huấn luyện bài bản, từng động tác đều chứa đựng ý đồ giết người. Thanh Long, với năng lực đặc biệt và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, không hề kém cạnh. Anh không chỉ né tránh, mà còn phản công mạnh mẽ, mỗi cú đấm, cú đá đều mang theo sức mạnh khủng khiếp.

Tiếng kim loại va chạm vào nhau khi con dao của Thợ Săn sượt qua khóa tay của Thanh Long, tạo ra tia lửa điện trong bóng tối. Thanh Long gầm lên, tung một cú đấm cực mạnh vào mạng sườn Thợ Săn. Kẻ sát thủ lảo đảo, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, phản công bằng một cú đá xoay. Thanh Long hơi lùi lại, rồi đột ngột vọt tới, dùng đầu gối khóa chặt chân Thợ Săn, đồng thời vặn ngược cánh tay hắn. Thợ Săn đau đớn rên lên, con dao rơi khỏi tay. Thanh Long không cho hắn cơ hội phản kháng, anh dùng toàn bộ sức mạnh, đè hắn xuống đất, khóa chặt mọi cử động.

Mỹ Ngọc, vừa được cởi trói, ngã phịch xuống sàn, nhưng cô không dám cử động. Cô chứng kiến toàn bộ màn đối đầu, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô nhìn thấy Thanh Long, với vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, hoàn toàn khác với người đàn ông lịch lãm, phong độ mà cô vẫn biết. Anh là một con người của hai thế giới, và thế giới đen tối của anh vừa hiện ra rõ ràng trước mắt cô, đầy máu và bạo lực. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ của mình, cảm giác gai người khi chứng kiến bạo lực trần trụi. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm xúc lạ lùng dâng lên: sự ngưỡng mộ, và một chút gì đó... kích thích.

Thanh Long nhìn xuống Thợ Săn đang bị anh đè chặt, ánh mắt anh như muốn xuyên thủng tâm can hắn. Mùi mồ hôi, mùi máu tươi và mùi ẩm mốc của căn phòng hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp khó chịu. Thanh Long nghiêng đầu, giọng nói lạnh lùng đến rợn người: "Ngươi nghĩ ta không thể khiến ngươi mở miệng sao?" Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời đe dọa không thể nghi ngờ.

***

Căn phòng bảo vệ tạm thời sau trận chiến trở nên hỗn độn. Mùi máu tanh thoang thoảng hòa lẫn với mùi ẩm mốc và bụi bẩn. Tiếng mưa bên ngoài đã ngớt, nhưng không khí vẫn lạnh buốt, thấm vào tận xương tủy. Thanh Long vẫn giữ chặt Thợ Săn, đè hắn xuống đất, cánh tay Thợ Săn bị vặn ngược ra sau lưng, gương mặt hắn méo mó vì đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn cố gắng giữ vẻ lạnh lùng. Mỹ Ngọc ngồi co ro ở một góc, cố gắng điều hòa hơi thở, đôi mắt không rời khỏi Thanh Long. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho sự tò mò và một cảm giác choáng ngợp trước sức mạnh phi thường của người đàn ông này.

"Nói," Thanh Long trầm giọng, từng chữ như đục khoét vào tâm trí Thợ Săn. "Kẻ nào đã chỉ đạo vụ này? Mục đích là gì?"

Thợ Săn ho khù khụ, cố gắng không rên rỉ. Hắn là một sát thủ chuyên nghiệp, đã được huấn luyện để chịu đựng mọi hình thức tra tấn. Nhưng Thanh Long không chỉ dùng sức mạnh thể chất. Năng lực đặc biệt của anh cho phép anh cảm nhận được sự dao động tâm lý của đối phương, tìm ra điểm yếu trong ý chí của hắn. Một luồng khí lạnh lẽo, vô hình dường như đang len lỏi vào tâm trí Thợ Săn, khiến hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không thể lý giải.

"Ta... ta không biết," Thợ Săn lắp bắp, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía Mỹ Ngọc. Thanh Long nhận ra, hắn đang cố gắng đánh lạc hướng, hoặc có một thông điệp muốn gửi gắm.

Thanh Long siết chặt hơn cánh tay Thợ Săn, một tiếng rắc nhỏ vang lên. "Ngươi nghĩ ta không có cách khiến ngươi nói sao? Ta có thể khiến ngươi sống không bằng chết, từng giây phút trôi qua đều là địa ngục, mà vẫn tỉnh táo để cảm nhận mọi nỗi đau." Giọng anh trầm thấp, đầy đe dọa, mang theo một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn, khiến Mỹ Ngọc rùng mình. Cô chưa bao giờ nghĩ Thanh Long lại có thể nói ra những lời như vậy, chứ đừng nói là thực hiện chúng.

Dưới áp lực khủng khiếp, cả thể chất lẫn tinh thần, Thợ Săn cuối cùng cũng phải khuất phục. Hắn biết, Thanh Long không phải là một kẻ chơi đùa. Hắn đã thấy cách Thanh Long hạ gục đồng bọn hắn chỉ trong chớp mắt, và cách anh chế ngự hắn một cách dễ dàng.

"Hắc... Hắc Ưng..." Thợ Săn thều thào, hơi thở đứt quãng. "Hắc Ưng... muốn gửi thông điệp..."

Mỹ Ngọc, đang cố gắng trấn tĩnh, nghe thấy cái tên đó, ánh mắt cô giãn ra. "Hắc Ưng... là ai?" cô hỏi, giọng nói vẫn còn run rẩy.

Thanh Long không trả lời Mỹ Ngọc, ánh mắt anh vẫn ghim chặt vào Thợ Săn. "Thông điệp gì? Và tại sao lại là Mỹ Ngọc, tại sao lại là dự án này?"

"Để cảnh cáo... các thế lực kinh tế mới nổi..." Thợ Săn ho khan, phun ra một ngụm máu nhỏ. "Huyết Sát Hội... có ba cấp độ... Thiên, Địa, Nhân... Hắc Ưng... là kẻ đứng sau 'Thiên'..."

Thanh Long nhíu mày. "Thiên, Địa, Nhân?" Anh đã từng nghe qua cấu trúc này trong một số tài liệu về các tổ chức ngầm cổ xưa, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại được áp dụng cho Huyết Sát Hội. Điều đó cho thấy quy mô và mức độ tổ chức của chúng phức tạp hơn anh nghĩ rất nhiều. "Và Hắc Ưng là kẻ đứng sau cấp 'Thiên'?"

Thợ Săn gật đầu yếu ớt. "Hắn... hắn muốn... kiểm soát... mọi thứ... ở Thiên Hải... Dự án Tháp Rồng... là biểu tượng... của sự vươn lên... của những kẻ không thuộc về hắn..."

Thanh Long dùng một tay vẫn giữ chặt Thợ Săn, tay kia rút ra một thiết bị thu âm nhỏ từ túi áo. Anh bật ghi âm, đảm bảo từng lời khai của Thợ Săn sẽ được lưu lại. Đây là những thông tin quý giá, những mảnh ghép đầu tiên về cấu trúc thật sự của Huyết Sát Hội và kẻ đứng sau chúng. "Hắn là ai? Tên gì? Hắn đã làm gì trong mười năm qua?" Thanh Long truy vấn dồn dập.

Thợ Săn cắn chặt răng, dường như đang cố gắng chống cự, nhưng nỗi đau và sự sợ hãi đã vượt quá giới hạn của hắn. "Trần... Trần Đức Hùng..." Hắn thì thào, cái tên vang lên như một lời nguyền rủa. "Hắn... hắn là kẻ đứng sau Hắc Ưng... Hắn đã xây dựng đế chế... trong bóng tối... từ mười năm trước... thông qua Huyết Sát Hội..."

Cái tên "Trần Đức Hùng" vang lên, khiến Thanh Long khẽ giật mình. Hắn đã nghe tên này ở đâu đó, rất gần đây. Phải rồi, Bà Ba đã nhắc đến hắn. Con quạ đen. Vậy ra, tất cả đều kết nối. Mối liên hệ giữa Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng từ mười năm trước đã được xác nhận, và Trần Đức Hùng chính là kẻ đứng đầu.

Thanh Long nhìn Mỹ Ngọc, ánh mắt phức tạp. Cô đã nghe tất cả. Từ nỗi sợ hãi ban đầu, giờ đây gương mặt cô lộ rõ vẻ hoang mang, nhưng cũng có một sự kiên cường đang trỗi dậy. Cô đã vô tình bị kéo vào một thế giới mà cô chưa từng tưởng tượng, một thế giới mà Thanh Long đang sống. Anh biết, sự chứng kiến của cô về khả năng, sự tàn nhẫn và cả bóng tối trong anh sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến mối quan hệ của họ. Anh đã cứu cô, nhưng cũng đã phơi bày một phần con người thật của mình.

"Được rồi," Thanh Long nói, giọng anh trầm thấp, đầy vẻ suy tính. Anh nhìn Thợ Săn, ánh mắt không còn chút khoan nhượng nào. "Ngươi đã nói ra những gì cần nói."

Thợ Săn thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình đã thoát. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Thanh Long là một người đàn ông quyết đoán, và anh sẽ không để lại bất kỳ mối nguy hiểm nào. Năng lực đặc biệt của anh không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự tàn nhẫn khi cần thiết. Anh sẽ không để Thợ Săn có cơ hội báo cáo lại cho Hắc Ưng, hay trở thành một mối đe dọa tiềm tàng trong tương lai.

Thanh Long buông Thợ Săn ra. Kẻ sát thủ ngã vật xuống đất, thở hổn hển, cố gắng đứng dậy. Nhưng Thanh Long đã nhanh hơn. Anh vung chân, một cú đá mạnh mẽ, dứt khoát, chính xác giáng thẳng vào thái dương Thợ Săn. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên lần nữa, lần này lớn hơn và ám ảnh hơn. Thợ Săn co giật nhẹ một cái, rồi bất động hoàn toàn, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, phản chiếu ánh đèn mờ ảo của căn phòng, như đang nhìn thấy một bóng ma. Máu chảy ra từ khóe miệng hắn, thấm đẫm nền đất bê tông lạnh lẽo.

Mỹ Ngọc giật mình, một tiếng thét nhỏ suýt bật ra khỏi cổ họng. Cô nhìn xác Thợ Săn, rồi nhìn Thanh Long, người đàn ông vừa cứu mạng cô, và cũng vừa lạnh lùng kết liễu một sinh mạng ngay trước mắt cô. Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác vừa sợ hãi, vừa bị cuốn hút mãnh liệt. Cô hiểu rằng, anh đã làm điều cần làm. Anh đã bảo vệ cô, và để làm được điều đó, anh phải trở thành một kẻ tàn nhẫn.

Thanh Long quay lại nhìn Mỹ Ngọc, ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng vô vàn cảm xúc. Vừa có sự bảo vệ, sự dịu dàng, nhưng cũng có một lời cảnh báo thầm lặng về thế giới mà cô vừa vô tình đặt chân vào. Anh quỳ xuống trước mặt cô, đưa tay nhẹ nhàng vén những sợi tóc bết dính trên trán cô, ánh mắt anh lướt qua những vết hằn đỏ trên cổ tay cô.

"Em không sao chứ?" Giọng anh trầm ấm, dịu dàng đến bất ngờ, như thể vừa rồi không phải là anh đã lạnh lùng kết liễu một sinh mạng.

Mỹ Ngọc ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô vẫn còn đọng nước, nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn. Cô khẽ lắc đầu, rồi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc của anh. Mùi hương nam tính, mạnh mẽ của anh xộc vào khứu giác cô, mang đến một cảm giác an toàn lạ lùng. Cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như trước nữa. Cô đã thấy Thanh Long chiến đấu, đã thấy anh tàn nhẫn, và đã thấy anh bảo vệ cô.

Thanh Long ôm chặt Mỹ Ngọc vào lòng, một tay nhẹ nhàng xoa lưng cô. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng và Trần Đức Hùng đã lộ diện, và chúng sẽ không dừng lại. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết, và những "thiên địa mỹ nhân" của anh sẽ luôn là mục tiêu.

"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, ánh mắt anh trở nên kiên định, lạnh lẽo hơn bao giờ hết. "Và kẻ nào dám động đến nàng, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt. Ta sẽ khiến chúng phải hối hận vì đã dám chạm vào những gì quý giá nhất của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Những mảnh ghép về "Sổ Đen Huyết Sát" và "Hắc Ưng Mật Mã" giờ đây đã có thêm những manh mối quan trọng. Anh sẽ không chỉ khám phá chúng, mà còn dùng chúng để nghiền nát đế chế của Trần Đức Hùng, bảo vệ những người phụ nữ anh yêu thương, và khẳng định vị thế tuyệt đối của mình trên mảnh đất Thiên Hải này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ