Thanh Long mở bừng mắt. Ánh sáng ban mai của hiện tại tràn ngập căn hộ, nhưng trong đôi mắt anh vẫn còn vương vấn bóng tối và sự lạnh lẽo của mười năm về trước. Anh đưa tay lên, chạm vào cổ tay mình, nơi Thiên Long Ấn đang ẩn dưới lớp da. Nó nóng ran, như thể đang phản ứng với dòng chảy cảm xúc hỗn loạn trong anh. Ký ức về đêm đó, về cái chết của Linh dưới bàn tay của Huyết Sát Hội và mệnh lệnh lạnh lùng của Trần Đức Hùng, đã khắc sâu vào tâm trí anh, trở thành một phần không thể tách rời của con người anh. Hồng Liên vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn anh. Cô không hỏi gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Cô cảm nhận được sự chấn động trong cơ thể anh, sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa từ anh. Cô hiểu rằng, những gì cô vừa kể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, và Thanh Long đang đối mặt với những vết thương còn sâu sắc hơn nhiều. Thanh Long quay đầu lại, nhìn Hồng Liên. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, không còn sự tuyệt vọng của quá khứ, mà là một ý chí sắt đá, lạnh lùng đến đáng sợ. Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết. Vụ bắt cóc An Nhiên không phải là một hành động đơn lẻ, mà là một phần của một âm mưu đã được tính toán tỉ mỉ từ lâu, một trò chơi tàn độc mà Trần Đức Hùng và Hắc Ưng đã dàn dựng để thao túng và phá hủy anh, bắt đầu từ những người phụ nữ anh yêu thương. Cái chết của Linh mười năm trước, sự tàn bạo của Huyết Sát Hội, và sự bành trướng của Hắc Ưng, tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo, tạo nên bức tranh toàn cảnh về một kẻ thù nguy hiểm và xảo quyệt. Anh đứng dậy, cơ thể anh toát ra một thứ khí chất uy áp, lạnh lẽo. Thiên Long Ấn trên cổ tay anh như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ẩn chứa sức mạnh vô biên. Anh đã từng bất lực, đã từng đau khổ, nhưng giờ đây, anh không còn là Thanh Long của mười năm trước. Anh là một con rồng đã thức tỉnh, mang trong mình sức mạnh và trí tuệ để đối mặt với mọi thử thách.
“Cái giá phải trả cho những gì chúng đã làm, sẽ không chỉ là tiền bạc hay quyền lực.” Thanh Long cất giọng, từng lời nói như được đúc bằng thép, vang vọng khắp căn phòng. “Chúng sẽ phải trả bằng chính sinh mạng và cái đế chế mà chúng đã dày công xây dựng. Không ai có thể chạm vào những người của ta, và sống sót để kể lại câu chuyện đó.” Hồng Liên gật đầu, ánh mắt cô đầy tin tưởng và quyết tâm. Cô biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Và cô sẽ sát cánh bên anh, bất kể cái giá phải trả là gì. Thanh Long không chỉ bảo vệ các mỹ nhân của anh, anh sẽ trở thành một cơn bão quét sạch mọi tội ác, mọi âm mưu đang bao trùm thành phố này, đòi lại công lý cho những vết sẹo của quá khứ và bảo vệ tương lai cho những người anh yêu thương.
***
Sáng sớm, ánh nắng dịu nhẹ, trong vắt của một ngày tháng tư tràn qua ô cửa sổ lớn của Căn Hộ Bí Ẩn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Bên ngoài, tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, hòa cùng tiếng người nói chuyện líu lo, tạo nên bản giao hưởng ồn ã thường nhật của đô thị. Nhưng bên trong căn hộ, một không khí tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong phòng tắm và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động nơi ban công. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, cùng chút mùi sách cũ và cà phê mới pha, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại vừa ẩn chứa những bí mật khó lường.
Thanh Long đã ngồi bên bàn làm việc từ rất sớm. Ánh sáng ban mai rọi vào, làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh, nhưng không thể xua tan đi vẻ u ám, sắc lạnh trong đôi mắt sâu thẳm. Trước mặt anh là một tấm bản đồ thành phố lớn, trải rộng, chi chít những ghi chú bằng bút đỏ và bút đen, những đường khoanh tròn và gạch chéo đánh dấu các địa điểm. Đó là bản đồ về mạng lưới của Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng – một bản đồ của tội ác và quyền lực ngầm đang bao trùm Thiên Hải. Ký ức về Linh, về tiếng thét xé lòng và mệnh lệnh lạnh lùng của Trần Đức Hùng mười năm về trước vẫn còn nóng hổi trong tâm trí anh, như một lưỡi dao đang rạch nát từng thớ thịt. Nỗi đau ấy không làm anh suy sụp, mà ngược lại, nó được tôi luyện thành một thứ ý chí sắt đá, một ngọn lửa căm hờn âm ỉ, lạnh lẽo, sẵn sàng thiêu rụi tất cả.
“Mười năm trước, chúng đã gieo rắc nỗi kinh hoàng,” Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm khàn, như phát ra từ vực sâu của nỗi đau và sự phẫn nộ. Anh đưa ngón tay lướt trên bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu đậm. “Giờ đây, chúng đang đe dọa những người ta yêu thương. Ta sẽ không cho phép điều đó lặp lại.”
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùng, sắc bén tràn vào phổi, xoa dịu phần nào cơn sóng dữ dội trong lòng. Bất lực đã là quá khứ. Thanh Long của hiện tại không còn là chàng trai non nớt, yếu ớt phải chứng kiến bi kịch. Anh là một con rồng đã thức tỉnh, mang trong mình sức mạnh vô biên của Thiên Long Ấn và trí tuệ được tôi luyện qua những trận chiến thương trường khốc liệt nhất. Anh không còn đơn độc. Bên cạnh anh, có những mỹ nhân tuyệt sắc, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều là những người anh nguyện bảo vệ bằng cả sinh mạng. Và chính vì họ, anh sẽ không bao giờ lùi bước.
Anh đưa tay lên cổ tay, cảm nhận Thiên Long Ấn nóng ran dưới lớp da, như một lời khẳng định về sức mạnh đang chảy trong huyết quản. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh nghĩ thầm, đôi mắt nheo lại, ánh nhìn sắc như dao cạo. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là không ai được phép động vào những người thuộc về ta.”
Thanh Long bắt đầu phác thảo kế hoạch chi tiết. Những đường bút của anh dứt khoát, mạnh mẽ, vẽ ra những mũi tên, những vòng tròn, những điểm nút chiến lược. Mỗi nét vẽ đều thể hiện sự tập trung cao độ và tính toán chiến lược tinh vi. Anh không chỉ muốn trả thù, anh muốn hủy diệt tận gốc rễ. Anh muốn Hắc Ưng phải sụp đổ, và Trần Đức Hùng phải trả giá cho mọi tội ác của hắn, đặc biệt là cái chết của Linh.
“Huyết Thủ…” anh thầm thì, khoanh tròn một cái tên trên bản đồ, một cái tên mà Hồng Liên đã nhắc đến. “Ngươi sẽ là mục tiêu đầu tiên.” Huyết Thủ, một trong những thủ lĩnh cấp cao nhất của Huyết Sát Hội, nổi tiếng với sự tàn bạo và lòng trung thành mù quáng với Trần Đức Hùng. Hắn là một con chó săn đáng sợ, nhưng chó săn, dù có hung dữ đến mấy, vẫn có gông cùm và điểm yếu. Thanh Long sẽ tìm ra điểm yếu đó, và giáng một đòn chí mạng. Anh sẽ khiến Huyết Thủ trở thành con tốt đầu tiên bị hy sinh trên bàn cờ khốc liệt này, một lời cảnh cáo đanh thép gửi đến Trần Đức Hùng. Kế hoạch này, anh biết, sẽ không hề dễ dàng. Nó sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh đã sẵn sàng. Sự phẫn nộ trong anh không phải là một ngọn lửa bùng phát rồi tắt lịm, mà là một dòng dung nham cuộn chảy dưới lòng đất, âm ỉ và hủy diệt. Anh đã thề. Và lời thề của Thanh Long, không bao giờ là lời nói suông.
Anh miết nhẹ ngón tay lên vị trí một khu vực công nghiệp cũ kỹ được đánh dấu trên bản đồ, nơi được cho là một trong những căn cứ bí mật của Huyết Thủ. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say,” anh lẩm bẩm, không biết đang nói về quyền lực mà anh sắp giành lại hay những mỹ nhân đang chờ anh bảo vệ. Trong khoảnh khắc đó, hai thứ hòa quyện vào nhau, trở thành động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy anh.
***
Trưa. Nắng nhẹ trải vàng trên những tán cây xanh mướt dọc con phố, xuyên qua lớp kính lớn của Quán Cà Phê 'Thức', tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ, mang lại cảm giác thư thái, riêng tư cho những vị khách muốn tìm một nơi yên tĩnh giữa lòng thành phố ồn ã. Tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng nhạc instrumental du dương và những lời thì thầm khe khẽ của khách hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, kích thích mọi giác quan.
Tại một góc khuất, Thanh Long ngồi đối diện với Lâm Phong. Vẫn là bộ vest may đo tinh tế, nhưng hôm nay, vẻ mặt Thanh Long không còn sự ưu tư của buổi sáng sớm. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, sắc bén của một kẻ đi săn đã vạch ra con đường. Anh đặt một cốc cà phê đen đá xuống bàn, hơi lạnh từ cốc tỏa ra làm ẩm nhẹ đầu ngón tay. Lâm Phong, dáng người gầy gò, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn lanh lợi và nhanh nhẹn, ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy nghiêm túc. Anh mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, tương phản hoàn toàn với vẻ ngoài lịch lãm của Thanh Long, nhưng lại bổ trợ hoàn hảo cho bộ óc thiên tài của mình.
“Lâm Phong, ta cần mọi thứ về Huyết Thủ,” Thanh Long mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. Anh đưa cho Lâm Phong một chiếc USB mã hóa, màu đen tuyền, nhỏ gọn nằm gọn trong lòng bàn tay. “Tất cả các mối liên hệ của hắn với Hắc Ưng, tài sản, và đặc biệt là điểm yếu.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt không rời khỏi chiếc USB. “Đã rõ, Long ca. Em sẽ ưu tiên việc này.” Anh nhanh chóng cắm USB vào chiếc laptop siêu mỏng của mình, những ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím. Màn hình laptop phát ra ánh sáng dịu nhẹ, phản chiếu trên cặp kính của anh. “Huyết Thủ là một kẻ tàn bạo, nhưng hắn cũng có những thói quen. Em sẽ tìm hiểu sâu hơn về mạng lưới của hắn, đặc biệt là những hoạt động tài chính mà hắn dùng để rửa tiền cho Hắc Ưng.”
Thanh Long nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. “Tốt. Ta muốn biết mọi bước đi của hắn. Từ việc hắn ăn gì, ngủ ở đâu, gặp gỡ ai, cho đến những giao dịch lớn nhỏ. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.”
Lâm Phong gõ phím liên tục, đôi mắt anh lướt nhanh trên màn hình, như một con đại bàng đang săn mồi. “Nghe nói gần đây hắn đang đẩy mạnh một dự án rửa tiền mới thông qua một chuỗi nhà hàng sang trọng. Có vẻ hắn muốn thoát khỏi cái bóng của những hoạt động bạo lực thông thường để leo lên nấc thang cao hơn trong Hắc Ưng.”
Thanh Long nhếch mép cười nửa miệng. “Lòng tham. Kẻ càng tham thì càng dễ mắc bẫy.” Anh tựa lưng vào ghế, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi những con người hối hả lướt qua. “Chuỗi nhà hàng à… Tìm hiểu sâu về nguồn vốn, các đối tác, và những sơ hở trong hệ thống quản lý của chúng. Ta muốn một bức tranh toàn cảnh về hoạt động kinh doanh hợp pháp của hắn, lẫn những phi vụ ngầm.”
“Vâng, Long ca.” Lâm Phong trả lời, giọng đầy tự tin. “Em sẽ rà soát tất cả các giao dịch tài chính, từ ngân hàng đến các kênh tiền điện tử. Sẽ không có gì lọt qua được.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn Thanh Long với một chút lo lắng ẩn giấu. “Long ca, Huyết Thủ là một kẻ nguy hiểm. Hắn không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn tàn độc nhất. Anh… hãy cẩn thận.”
Thanh Long quay lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, nụ cười nửa miệng vẫn vương trên môi. “Ngươi lo lắng cho ta à?” Anh hỏi, giọng điệu có chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại đầy thấu hiểu. “Không sao đâu, Lâm Phong. Ta đã không còn là Thanh Long của mười năm trước. Những gì Trần Đức Hùng và Huyết Sát Hội đã làm, ta sẽ khiến chúng phải trả giá. Không ai có thể chạm vào ta, và sống sót để kể lại câu chuyện đó.” Anh đặt tay lên vai Lâm Phong, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sức nặng. “Chuyện này, để tôi xử lý. Ngươi chỉ cần cung cấp thông tin. Mọi thứ còn lại, ta sẽ tự mình giải quyết.”
Lâm Phong hiểu ý. Anh biết Thanh Long không phải là người dễ dàng lùi bước. Anh chỉ có thể tin tưởng vào khả năng phi thường của Long ca. “Rõ, Long ca. Tôi sẽ lập tức bắt tay vào việc. Trong vòng 24 giờ, tôi sẽ có báo cáo chi tiết về mọi hoạt động của Huyết Thủ.” Anh bắt đầu thao tác nhanh hơn, tiếng gõ phím trở nên dồn dập, như một chiếc máy tính đang chạy hết công suất. Thanh Long nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ nhếch lên. Anh biết, với Lâm Phong, mọi thứ đều có thể. Và với những thông tin Lâm Phong cung cấp, anh sẽ có đủ cơ sở để giáng đòn chí mạng vào Huyết Thủ, mở màn cho cuộc chiến tổng lực với Hắc Ưng.
***
Chiều. Bầu trời Thiên Hải âm u, những đám mây xám nặng trĩu báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Tại Trụ Sở Công An Thành Phố, không khí càng thêm phần căng thẳng và bận rộn. Tòa nhà hành chính kiên cố, với kiến trúc đơn giản, có nhiều xe công vụ đỗ bên ngoài, trông có vẻ nặng nề và uy nghiêm. Bên trong, tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng máy in rẹt rẹt, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, và tiếng bước chân vội vã của các cán bộ điều tra tạo nên một bản giao hưởng của sự khẩn trương. Mùi giấy tờ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi thuốc lá trong không khí càng làm tăng thêm sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm.
Đại úy Minh, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị, đang ngồi trước một chồng hồ sơ cao ngất, đôi mắt nghiêm túc tập trung cao độ. Anh không ngừng lật giở từng trang tài liệu, nghiên cứu kỹ lưỡng các vụ án liên quan đến tống tiền, bảo kê, buôn lậu và cờ bạc diễn ra gần đây trong thành phố. Anh nhận thấy một mô hình bất thường, một sự liên kết chặt chẽ và tinh vi giữa các vụ án tưởng chừng như riêng lẻ, cho thấy sự điều phối từ một thế lực lớn hơn rất nhiều so với những băng nhóm đường phố thông thường.
“Đại úy,” một cấp dưới bước vào, giọng nói gấp gáp, “chúng ta vừa tìm thấy một kho hàng lậu lớn bị bỏ lại ở cảng. Có vẻ như chúng đã rút lui vội vàng.”
Đại úy Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Bỏ lại?” Anh lặp lại, giọng trầm và đầy suy tư. “Kiểm tra xem có dấu vết gì không? Kẻ nào hành động vội vàng như vậy thường để lại sơ hở.” Anh khoanh tròn một địa điểm trên bản đồ lớn treo trên tường, nơi kho hàng lậu được phát hiện. “Đồng thời, kiểm tra kỹ lại tất cả các giao dịch tài chính của công ty bình phong 'Thiên Bằng'. Tôi nghi ngờ chúng có liên hệ với Huyết Sát Hội.”
Cấp dưới ghi chép nhanh chóng, rồi lập tức quay ra thực hiện lệnh. Đại úy Minh lại cúi xuống chồng hồ sơ. Anh đã theo dõi Hắc Ưng và Huyết Sát Hội từ lâu, nhưng chúng quá xảo quyệt, quá kín đáo. Chúng ẩn mình dưới vỏ bọc của những tập đoàn kinh tế hợp pháp, len lỏi vào mọi ngóc ngách của xã hội. “Luật pháp là trên hết,” anh lẩm bẩm, câu nói quen thuộc của mình như một lời nhắc nhở cho bản thân. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Chúng không chỉ đối đầu với những kẻ bạo lực, mà còn là những bộ óc tội phạm tinh vi, có quyền lực và tiền bạc.
Anh khoanh tròn thêm một vài cái tên công ty trên hồ sơ, những công ty có vẻ ngoài hợp pháp nhưng lại có những dòng tiền mờ ám. “Đặc biệt chú ý đến những giao dịch có giá trị lớn, chuyển khoản qua lại giữa các công ty con. Chúng ta cần tìm ra sợi dây liên kết giữa chúng, và tìm ra bằng chứng về việc rửa tiền.” Đại úy Minh ra lệnh cho một nhóm điều tra khác. Anh hiểu rằng, để đánh sập một tổ chức như Hắc Ưng, không thể chỉ dựa vào bằng chứng về bạo lực. Cần phải cắt đứt nguồn tài chính, phơi bày những hoạt động kinh doanh bất hợp pháp của chúng.
Ánh mắt anh dừng lại ở một báo cáo về các vụ bắt cóc và tống tiền gần đây, trong đó có vụ của An Nhiên. Tuy rằng An Nhiên đã được giải cứu, nhưng Đại úy Minh vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Vụ án này dường như chỉ là một phần nhỏ trong một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà anh đang cố gắng lắp ghép từng mảnh. Anh có linh cảm rằng, có một thế lực nào đó đang âm thầm thao túng mọi chuyện, một thế lực đã tồn tại rất lâu, nhưng giờ đây lại bộc lộ rõ ràng hơn, có lẽ vì một lý do nào đó. Những dấu hiệu về sự hỗn loạn ngày càng tăng trong thế giới ngầm, những cuộc thanh trừng nội bộ, và cả những dấu vết về một loại ma túy mới đang len lỏi vào thành phố, tất cả đều chỉ về một điểm duy nhất: Hắc Ưng.
Đại úy Minh thở dài, vò nhẹ mái tóc. Áp lực nặng nề đè lên vai anh. Anh biết, nếu không hành động dứt khoát, thành phố này sẽ sớm bị nuốt chửng bởi bóng tối. Nhưng anh cũng phải cẩn trọng. Một động thái sai lầm có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ biển, thậm chí còn gây nguy hiểm đến tính mạng của những người đang làm nhiệm vụ. Anh quyết tâm siết chặt vòng vây pháp lý, từng bước, từng bước một, để cuối cùng, luật pháp sẽ là người phán xét cuối cùng.
***
Chiều muộn. Nắng dịu, nhưng không khí vẫn oi ả đặc trưng của những ngày cuối xuân ở Thiên Hải. Thanh Long ghé quán Bún Chả Hương Giang, một quán ăn nhỏ nằm trong con hẻm khuất, với nhà cấp 4 cũ kỹ, bàn ghế nhựa đơn giản và bếp than nướng chả ngoài trời luôn nghi ngút khói thơm. Tiếng gọi món í ới, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại ồn ào trên đường lớn hòa cùng mùi bún chả nướng thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, tạo nên một không khí nhộn nhịp, rất đỗi đời thường.
Bà Ba, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo, tinh tường, đang thoăn thoắt xếp bún và chả vào tô cho khách. Bà vẫn mặc chiếc áo bà ba truyền thống, trên cổ tay đeo vài chiếc vòng bạc cũ kỹ. Bà nhìn thấy Thanh Long, khẽ mỉm cười, nụ cười hiền lành nhưng ẩn chứa sự khôn ngoan và thâm trầm của người đã trải qua bao thăng trầm cuộc đời.
“Cậu Long, hôm nay lại ghé à?” Bà Ba hỏi, giọng nói chậm rãi, bình thản. “Vẫn như mọi khi nhé?”
Thanh Long gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế nhựa quen thuộc. “Vâng, Bà Ba. Vẫn như mọi khi.” Anh nhìn quanh, không khí ở đây luôn khiến anh cảm thấy thư thái hơn đôi chút, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu những suy tính. Anh hít một hơi sâu, mùi bún chả thơm lừng làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong anh.
Khi tô bún chả nóng hổi được đặt trước mặt, Thanh Long từ tốn gắp một miếng chả nướng vàng ươm, nhúng vào chén nước chấm sóng sánh. “Bà Ba, dạo này Huyết Thủ có vẻ làm lớn. Có tin gì đặc biệt về hắn không?” Anh hỏi, giọng điệu bình thản như đang hỏi về thời tiết, nhưng ánh mắt lại sắc bén, dò xét từng phản ứng nhỏ nhất của Bà Ba.
Bà Ba đặt đũa xuống, thở dài nhẹ một tiếng. “Thằng nhóc đó… nó là chó săn trung thành của Hắc Ưng, nhưng dạo này có vẻ hơi ‘quá đà’ rồi.” Bà nhấp một ngụm trà đá, đôi mắt tinh tường nhìn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường thời gian. “Lòng tham của hắn không đáy. Cậu cẩn thận, Long à, kẻ càng tham thì càng dễ mắc bẫy.”
Thanh Long lắng nghe kỹ từng lời của Bà Ba, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh biết, những lời của Bà Ba tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng những thông tin giá trị mà không một hệ thống tình báo công nghệ nào có thể có được. Đó là những lời đúc kết từ kinh nghiệm xương máu của người đã chứng kiến bao nhiêu thế lực nổi lên rồi sụp đổ trong thế giới ngầm này.
“Lòng tham của hắn đã thể hiện rõ ràng hơn sau khi lão già Trần Đức Hùng giao cho hắn nhiều quyền hạn hơn,” Bà Ba tiếp tục, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng. “Hắn bắt đầu phô trương thanh thế, muốn mở rộng địa bàn, không chỉ ở những khu chợ đen hay quán bar khuất, mà còn muốn chen chân vào những nơi sang trọng, những khu vực ‘sạch sẽ’ hơn.” Bà Ba nhấp thêm một ngụm trà. “Lão già Trần Đức Hùng có vẻ muốn hắn trở thành một ‘bộ mặt’ khác của Huyết Sát Hội, một kẻ có thể ngồi vào bàn đàm phán với giới thượng lưu, nhưng hắn lại quên mất bản chất chó săn của mình. Hắn quá nôn nóng.”
Thanh Long gật đầu, suy nghĩ về lời của Bà Ba. Đúng như Lâm Phong đã nói, Huyết Thủ đang cố gắng rửa tiền thông qua các dự án kinh doanh hợp pháp, muốn nâng tầm bản thân. Đây chính là điểm yếu, là gót chân Achilles của hắn. Một kẻ muốn vươn lên quá nhanh, phô trương quá nhiều, chắc chắn sẽ để lộ sơ hở. “Vậy, theo Bà Ba, hắn đang nhắm vào những lĩnh vực nào?”
Bà Ba cười nhẹ, nụ cười đầy ẩn ý. “Những gì mà giới thượng lưu, những kẻ lắm tiền, nhiều của khao khát nhất. Đất đai, giải trí, và cả những thứ ‘độc’ mà chỉ có tiền mới mua được.” Bà ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thanh Long. “Cậu Long, con đường cậu đang đi rất nguy hiểm. Hắc Ưng không phải là một tổ chức thông thường. Nó đã ăn sâu bám rễ vào thành phố này từ rất lâu rồi, từ những sự kiện mười năm về trước, khi cái tên Huyết Sát Hội mới bắt đầu trỗi dậy. Chúng không chỉ có tiền và quyền lực ngầm, chúng còn có cả những mối quan hệ chính trị, những kẻ che chắn cho chúng.”
Thanh Long siết chặt tay dưới bàn, cảm nhận Thiên Long Ấn vẫn nóng rực. Lời của Bà Ba càng củng cố thêm niềm tin của anh: đây không chỉ là cuộc chiến trả thù cho Linh, cho An Nhiên, mà còn là cuộc chiến để nhổ tận gốc rễ cái ung nhọt đang ăn mòn Thiên Hải. Anh đã từng chứng kiến sức mạnh và sự tàn bạo của Hắc Ưng mười năm trước, khi chúng hủy hoại cuộc đời anh. Giờ đây, anh sẽ là người chấm dứt nó.
“Cháu hiểu, Bà Ba.” Thanh Long đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Cháu sẽ cẩn thận. Nhưng đã đến lúc phải dọn dẹp rồi. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và những người của ta, không ai có thể chạm vào.” Anh ngước nhìn Bà Ba, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cháu sẽ khiến chúng phải trả giá, không chỉ bằng tiền bạc hay quyền lực, mà bằng chính cái đế chế mà chúng đã dày công xây dựng.”
Bà Ba gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự đồng tình. Bà biết, Thanh Long đã là một con rồng thực sự, không còn là đứa trẻ năm xưa. Bà tin rằng, lần này, Thiên Hải sẽ có một cơn bão lớn, một cơn bão mang tên Thanh Long, quét sạch mọi tội ác.
***
Trong không gian yên tĩnh của căn hộ bí ẩn, Thanh Long đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố Thiên Hải lung linh trong ánh đèn đêm. Ánh mắt anh xa xăm, nhưng tâm trí lại vô cùng sắc bén. Kế hoạch đã được phác thảo, thông tin đang được Lâm Phong tổng hợp, và những lời khuyên từ Bà Ba đã cung cấp thêm những góc nhìn quý giá. Nỗi đau từ quá khứ, sự phẫn nộ với Trần Đức Hùng, và quyết tâm bảo vệ những mỹ nhân anh yêu thương, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một động lực mạnh mẽ.
Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu trực diện giữa anh và Huyết Thủ hay Hắc Ưng. Nó còn là một cuộc đấu trí căng thẳng, một trò chơi cân não mà mỗi nước cờ đều có thể định đoạt sinh tử. Áp lực từ cuộc điều tra pháp lý của Đại úy Minh, dù không trực tiếp nhắm vào anh, nhưng cũng có thể thu hẹp không gian hành động của anh trong thế giới ngầm, khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Thanh Long không sợ hãi. Anh đã trải qua quá nhiều để gục ngã trước những thử thách này.
Anh đưa tay chạm vào Thiên Long Ấn trên cổ tay, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy. Cái giá phải trả cho sự tự do và an toàn của những người anh yêu, anh sẽ không ngại. Huyết Thủ và Hắc Ưng sẽ sớm nhận ra, rằng khi con rồng thức giấc, không gì có thể ngăn cản nó. Cuộc đối đầu sinh tử đã đến rất gần.