Bình minh đã ló dạng ngoài cửa sổ, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua màn cửa, xua tan đi phần nào bóng tối của đêm dài và của những ký ức kinh hoàng. Thanh Long đứng dậy, dắt Hồng Liên đi đến cửa sổ. Anh nhìn ra thành phố Thiên Hải đang dần thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón ánh sáng, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ. Nhưng trong mắt anh, vẻ đẹp của thành phố giờ đây ẩn chứa một mối hiểm nguy rình rập, một mạng lưới tội ác đang giăng bẫy mọi ngóc ngách.
“Huyết Sát Hội... Hắc Ưng... Trần Đức Hùng. Ta hiểu rồi.” Thanh Long cất giọng, khàn đặc nhưng đầy ý chí. Từng lời nói của anh như một lời khẳng định, một sự chấp nhận đối mặt với sự thật tàn khốc. Anh đã xâu chuỗi được những mảnh ghép rời rạc: vụ bắt cóc An Nhiên, lời nhắn đầy thách thức, và câu chuyện đau lòng của Hồng Liên. Tất cả đều chỉ về một kẻ chủ mưu duy nhất, một thế lực đã tồn tại và bành trướng trong bóng tối suốt mười năm qua, và giờ đây đã nhắm thẳng vào anh.
“Vậy ra, chúng đã đặt bẫy ta từ lâu. An Nhiên... và tất cả các em đều nằm trong tầm ngắm của chúng.” Anh siết chặt nắm đấm, những gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cơn giận dữ trong anh không còn là sự nóng nảy bộc phát, mà đã biến thành một ngọn lửa lạnh lùng, rực cháy trong đôi mắt sắc bén. Anh biết, những kẻ đứng sau Hắc Ưng không chỉ muốn đánh bại anh, chúng muốn phá hủy anh, từng chút một, bắt đầu từ những người phụ nữ anh yêu thương. Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Kim Anh... bất cứ ai trong số họ đều có thể trở thành mục tiêu tiếp theo, một con cờ trong trò chơi bệnh hoạn của chúng.
Thanh Long quay sang nhìn Hồng Liên, ánh mắt anh kiên định, tràn đầy sự bảo vệ và quyết tâm. Anh thấy trong mắt cô sự tin tưởng tuyệt đối, và điều đó càng củng cố ý chí của anh.
“Ta sẽ không để lịch sử lặp lại. Không ai có thể chạm vào những người của ta một lần nữa.” Anh tuyên bố, giọng nói anh trầm hùng, vang vọng khắp căn phòng, như một lời thề sắt đá. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Bất cứ kẻ nào dám động vào họ, đều phải trả giá. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi chúng ra tay, anh sẽ chủ động phản công, tìm ra và nghiền nát Trần Đức Hùng cùng toàn bộ đế chế Hắc Ưng của hắn.
Hồng Liên nhìn theo Thanh Long, cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi cuối cùng cũng trút được gánh nặng quá khứ. Cô tin vào anh, tin vào sức mạnh và bản lĩnh của người đàn ông này. Cô biết, một cuộc chiến không khoan nhượng đã bắt đầu, và cô sẽ sát cánh cùng anh, không một chút do dự. Thanh Long sẽ không chỉ bảo vệ những người anh yêu thương, anh sẽ trở thành cơn bão quét sạch mọi tội ác, mọi âm mưu đang bao trùm thành phố này.
Sau khi An Nhiên đã ngủ thiếp đi trong vòng tay dịu dàng của Hồng Liên, Thanh Long vẫn ngồi bất động trên sofa, bên cạnh là Hồng Liên đang lặng lẽ chăm sóc cô gái bé nhỏ. Căn hộ bí ẩn này, nằm trong một chung cư cũ kỹ của thập niên 90 với lớp sơn vàng nhạt đã bạc màu, là nơi an toàn duy nhất mà anh có thể nghĩ đến lúc này. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố Thiên Hải vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị. Nhưng bên trong, không gian lại tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi sen trong phòng tắm, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động trên ban công, và đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhẹ khi Thanh Long duy trì hơi thở, tu luyện trong vô thức. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn.
Thanh Long nhìn An Nhiên, cô gái bé nhỏ đang say ngủ, khuôn mặt vẫn còn vương nét sợ hãi. Lời kể của Hồng Liên về sự trỗi dậy của Hắc Ưng mười năm trước, về sự tàn bạo của Huyết Sát Hội, và cảnh An Nhiên bị giam cầm, tất cả đã kích hoạt một ký ức đau thương, một vết sẹo chôn sâu trong tâm trí anh. Anh siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc. Ánh mắt anh xa xăm nhìn ra cửa sổ, vượt qua những tòa nhà cao tầng đang vươn mình đón ánh nắng ban mai, tâm trí anh chìm sâu vào quá khứ, vào một đêm định mệnh mười năm về trước.
“Anh Long, anh không sao chứ?” Hồng Liên khẽ hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng, như chạm vào một sợi dây đàn đang căng. Cô đã chứng kiến sự thay đổi trong ánh mắt anh, sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy người đàn ông mạnh mẽ này. Cô biết, anh đang không ở đây, tâm hồn anh đã quay về một nơi nào đó rất xa, rất đau đớn.
Thanh Long không trả lời ngay. Anh thở ra một hơi dài, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. Tiếng tim anh đập mạnh mẽ, từng nhịp đập như muốn xé toạc lồng ngực. Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Đó là một cơn đau thể xác, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh chạm tay vào cổ tay mình, nơi Thiên Long Ấn đang ẩn mình dưới lớp da thịt, một dấu hiệu của sức mạnh nhưng cũng là một lời nhắc nhở về một lời nguyền.
“Mười năm trước... Cũng là một đêm như vậy...” Thanh Long thì thầm, giọng anh khàn đặc, như thể anh đang nói với chính mình hơn là với Hồng Liên. Anh nhớ lại cái lạnh buốt của đêm đông, cái mùi ẩm mốc và máu tanh xộc vào mũi, cảnh tượng kinh hoàng mà anh đã chứng kiến. Cái tên Trần Đức Hùng và Huyết Thủ, không chỉ là những cái tên cô nhắc đến, mà còn là những bóng ma trong ký ức anh, những kẻ đã khắc sâu nỗi đau vào tâm hồn anh, tạo nên một vết sẹo không bao giờ lành. Anh nhắm mắt lại, và mọi thứ hiện rõ như một thước phim quay chậm.
***
Mười năm trước, trong một đêm khuya như mực, Thanh Long – khi đó vẫn chỉ là một thanh niên trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết nhưng còn non nớt – đang lẩn trốn trong bóng tối của Hầm Ngầm Cổ Tích, một cơ sở tồi tàn nằm sâu dưới lòng đất, bên dưới những đường ray tàu điện ngầm đã ngừng hoạt động. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm, tiếng gió rít qua các khe hở ẩm ướt, và tiếng vọng của bước chân anh tạo nên một bản nhạc rợn người. Mùi đất ẩm, rêu mốc, lưu huỳnh nhẹ, và một mùi hương kim loại đặc trưng của các di vật cổ xưa trộn lẫn với mùi máu tanh và thuốc súng nồng nặc, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt. Bầu không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Một áp lực vô hình từ những năng lượng cổ xưa dường như bao trùm lấy nơi này, khiến mọi giác quan của anh đều phải căng ra đến cực điểm.
Anh di chuyển khéo léo giữa các bóng tối, thân hình gầy gò nhưng linh hoạt như một con rắn. Thanh Long đang cố gắng thu thập thông tin, tìm kiếm một người bạn cũ đã bị Huyết Sát Hội bắt đi. Anh đã nghe nói về sự trỗi dậy của một băng nhóm mới, tàn bạo và bí ẩn, tự xưng là Huyết Sát Hội, và những tin đồn về một thế lực lớn hơn đứng sau chúng: Hắc Ưng.
Anh men theo một hành lang tối, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi khoang ngực. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hòa lẫn với bụi bẩn bám trên khuôn mặt. Anh suýt bị phát hiện vài lần, khi một bóng đen lướt qua phía trước, hay khi tiếng giày nặng nề của một tên lính Huyết Sát Hội vang lên ngay sau bức tường. Mỗi lần như vậy, anh lại nín thở, ép mình vào góc tường lạnh lẽo, cầu nguyện cho sự tồn tại của mình không bị bại lộ.
Cuối cùng, anh đến được một khu vực rộng lớn hơn, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu treo tường yếu ớt chiếu rọi một cảnh tượng kinh hoàng. Một nhóm người bị trói chặt, quỳ gối trên sàn nhà ẩm ướt. Trước mặt họ là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, ánh mắt dữ tợn – Thủ lĩnh Huyết Sát Hội. Hắn mặc một chiếc áo khoác da đen, biểu tượng một con đại bàng đen sải cánh được thêu tinh xảo trên ngực áo.
"Kẻ nào dám cản đường Hắc Ưng, kết cục sẽ như thế này!" Thủ lĩnh Huyết Sát Hội gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp hầm ngầm, mang theo sự tàn bạo và uy hiếp. Hắn rút ra một con dao găm sáng loáng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng lờ mờ, và không chút do dự, hắn vung tay.
Một tiếng thét đau đớn xé tan không khí tĩnh mịch của hầm ngầm. Máu tươi bắn tung tóe, vẽ lên những vệt ghê rợn trên bức tường đá ẩm ướt. Thanh Long nấp sau một chồng thùng gỗ mục nát, đôi mắt anh mở to, kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng diễn ra. Anh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Anh muốn xông ra, muốn ngăn cản, nhưng cơ thể anh như đông cứng lại, bất lực.
Anh liếc nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bạn mình. Trong bóng tối, anh nhận ra những thùng hàng lớn, trên đó in một logo quen thuộc: một con đại bàng đen sải cánh, cách điệu đầy uy lực – logo của Tập đoàn Hắc Ưng. Không chỉ vậy, trên một chiếc bàn tạm bợ gần đó, anh thấy một xấp tài liệu bị vứt vương vãi. Dù ánh sáng yếu ớt, nhưng đôi mắt tinh tường của anh vẫn có thể đọc được một cái tên quen thuộc, ghim sâu vào tâm trí: Trần Đức Hùng.
"Không thể nào..." Thanh Long thì thầm, giọng anh lạc đi vì sốc. Anh đã từng nghe về Trần Đức Hùng, một doanh nhân trẻ tuổi, đầy tham vọng và tàn nhẫn, đang nổi lên như một thế lực mới trong giới kinh doanh. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng hắn lại có liên hệ với thế giới ngầm, với một tổ chức tàn bạo như Huyết Sát Hội. Sự thật này như một cú đấm giáng mạnh vào anh, phá vỡ mọi nhận định của anh về thế giới. Mọi thứ trở nên tăm tối hơn, nguy hiểm hơn.
Anh tiếp tục ẩn mình, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cảnh tượng trước mắt anh là một màn thanh trừng tàn bạo, nơi Huyết Sát Hội đang loại bỏ một băng nhóm nhỏ đã dám chống đối, hay có thể là những kẻ đã nhìn thấy quá nhiều. Mỗi nhát dao, mỗi tiếng thét, mỗi giọt máu đều găm vào tâm trí non trẻ của Thanh Long, khắc sâu một nỗi ám ảnh. Anh cảm thấy một sự phẫn nộ bùng cháy trong lòng, một ngọn lửa căm thù bắt đầu nhen nhóm. Sự bất lực của anh khi đó, khi không thể làm gì để ngăn chặn tội ác, đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa, một lời thề ngầm sẽ không bao giờ lặp lại.
***
Thanh Long lùi sâu vào trong bóng tối, men theo một lối đi nhỏ, ẩm ướt dẫn đến một căn phòng kín hơn. Mùi máu tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa lẫn với mùi thuốc súng và mùi ẩm mốc, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tiếng gió rít qua khe cửa, và những tiếng thì thầm độc ác từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Bầu không khí ở đây nặng nề đến mức anh cảm thấy khó thở, một sự tuyệt vọng và ám ảnh bao trùm lấy mọi thứ.
Từ khe hở của cánh cửa gỗ mục nát, anh nhìn thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh anh suốt cuộc đời. Một người phụ nữ, trẻ tuổi và xinh đẹp, đang bị trói chặt vào một cây cột đá giữa phòng. Cô ấy là Linh, người chị gái nuôi của anh, người đã cưu mang anh khi anh còn bơ vơ. Đôi mắt cô đã mất đi vẻ lấp lánh, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng và những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt. Cô không ngừng run rẩy, cơ thể đầy những vết bầm tím và vết cắt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên một tia hy vọng mỏng manh khi cô nhìn về phía lối vào, nơi cô tin rằng Thanh Long sẽ đến cứu.
Thủ lĩnh Huyết Sát Hội, gã đàn ông sẹo rỗ, đứng trước mặt Linh, tay hắn vẫn cầm con dao dính máu. Hắn ta cười khẩy, nụ cười ghê tởm làm nổi bật những vết sẹo chằng chịt trên mặt. "Ngươi nghĩ rằng có ai sẽ đến cứu ngươi sao? Kẻ nào chống lại Hắc Ưng, kẻ nào dám hé răng về những gì chúng ta đang làm, kết cục sẽ chỉ có một!"
Tiếng nói của hắn vang vọng khắp căn phòng kín, ghim vào tai Thanh Long như một lời nguyền. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một cảm giác bất lực đến tột cùng. Anh muốn hét lên, muốn xông ra, nhưng anh biết mình không thể. Anh chỉ là một thanh niên trẻ, không có sức mạnh, không có vũ khí, làm sao có thể đối đầu với cả một băng nhóm tàn bạo như vậy?
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên từ một chiếc bộ đàm mà Thủ lĩnh Huyết Sát Hội đang cầm trên tay. Giọng nói ấy quen thuộc đến ghê người, một giọng nói mà Thanh Long đã từng nghe trên các chương trình tin tức kinh doanh, một giọng nói của quyền lực và sự khinh miệt.
"Để lại một thông điệp." Giọng nói đó vang lên, không chút cảm xúc, như đang ra lệnh xử tử một con vật. "Kẻ nào chống lại Hắc Ưng, cái chết là nhẹ nhàng nhất. Hãy đảm bảo rằng thông điệp này được truyền tải rõ ràng."
Thanh Long nhận ra giọng nói đó ngay lập tức – đó là Trần Đức Hùng. Trái tim anh như ngừng đập. Toàn thân anh run rẩy không kiểm soát. Anh nhìn Linh, đôi mắt cô ấy chạm vào anh qua khe cửa, một tia hy vọng yếu ớt bùng lên, rồi vụt tắt. Cô ấy đã nhìn thấy anh. Cô ấy biết anh đang ở đây. Và cô ấy biết anh không thể làm gì.
"Không! Dừng lại!" Thanh niên Thanh Long thét lên trong vô vọng, chỉ trong tâm trí anh. Cổ họng anh nghẹn lại, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào bụi bẩn và mồ hôi. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim anh, khiến nó vỡ vụn. Anh siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra. Anh chỉ có thể trốn sau vật cản, chứng kiến toàn bộ bi kịch kinh hoàng đó diễn ra.
Thủ lĩnh Huyết Sát Hội tuân lệnh. Với một nụ cười nhếch mép, hắn ta vung con dao. Tiếng thét cuối cùng của Linh vang lên, xé nát trái tim Thanh Long. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ một phần căn phòng lạnh lẽo. Cơ thể Linh đổ gục xuống, vô hồn.
Thanh Long cảm thấy như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Hình ảnh đó, tiếng thét đó, giọng nói lạnh lùng của Trần Đức Hùng, tất cả in sâu vào tâm trí anh, trở thành một vết sẹo không bao giờ lành. Anh ôm chặt lấy Thiên Long Ấn trên cổ tay, cảm nhận sức mạnh bí ẩn đang chảy trong huyết quản mình, nhưng tại thời điểm đó, nó vô dụng. Anh không thể bảo vệ người mà anh yêu thương nhất. Anh đã bất lực.
Nhưng từ sâu thẳm nỗi đau và sự tuyệt vọng, một ngọn lửa căm hờn bùng cháy. Nó không phải là một ngọn lửa dữ dội, bộc phát, mà là một ngọn lửa lạnh lẽo, âm ỉ, thiêu đốt mọi thứ trong tâm hồn anh. Anh ghi nhớ từng chi tiết, từng gương mặt của kẻ thù, đặc biệt là hình ảnh của Trần Đức Hùng, kẻ đã ra lệnh tử hình Linh một cách tàn nhẫn. Anh thề, một lời thề im lặng, rằng một ngày nào đó, anh sẽ trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần nỗi đau này. Một ngày nào đó, Hắc Ưng sẽ phải sụp đổ, và Trần Đức Hùng sẽ phải trả giá cho tội ác của hắn. Đó là khoảnh khắc mà Thanh Long trẻ tuổi đã chết đi, và một con rồng mang trong mình vết sẹo của thù hận đã được tôi luyện.
***
Thanh Long mở bừng mắt. Ánh sáng ban mai của hiện tại tràn ngập căn hộ, nhưng trong đôi mắt anh vẫn còn vương vấn bóng tối và sự lạnh lẽo của mười năm về trước. Anh đưa tay lên, chạm vào cổ tay mình, nơi Thiên Long Ấn đang ẩn dưới lớp da. Nó nóng ran, như thể đang phản ứng với dòng chảy cảm xúc hỗn loạn trong anh. Ký ức về đêm đó, về cái chết của Linh dưới bàn tay của Huyết Sát Hội và mệnh lệnh lạnh lùng của Trần Đức Hùng, đã khắc sâu vào tâm trí anh, trở thành một phần không thể tách rời của con người anh.
Hồng Liên vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn anh. Cô không hỏi gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Cô cảm nhận được sự chấn động trong cơ thể anh, sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa từ anh. Cô hiểu rằng, những gì cô vừa kể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, và Thanh Long đang đối mặt với những vết thương còn sâu sắc hơn nhiều.
Thanh Long quay đầu lại, nhìn Hồng Liên. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, không còn sự tuyệt vọng của quá khứ, mà là một ý chí sắt đá, lạnh lùng đến đáng sợ. Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết. Vụ bắt cóc An Nhiên không phải là một hành động đơn lẻ, mà là một phần của một âm mưu đã được tính toán tỉ mỉ từ lâu, một trò chơi tàn độc mà Trần Đức Hùng và Hắc Ưng đã dàn dựng để thao túng và phá hủy anh, bắt đầu từ những người phụ nữ anh yêu thương. Cái chết của Linh mười năm trước, sự tàn bạo của Huyết Sát Hội, và sự bành trướng của Hắc Ưng, tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo, tạo nên bức tranh toàn cảnh về một kẻ thù nguy hiểm và xảo quyệt.
Anh đứng dậy, cơ thể anh toát ra một thứ khí chất uy áp, lạnh lẽo. Thiên Long Ấn trên cổ tay anh như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ẩn chứa sức mạnh vô biên. Anh đã từng bất lực, đã từng đau khổ, nhưng giờ đây, anh không còn là Thanh Long của mười năm trước. Anh là một con rồng đã thức tỉnh, mang trong mình sức mạnh và trí tuệ để đối mặt với mọi thử thách.
“Cái giá phải trả cho những gì chúng đã làm, sẽ không chỉ là tiền bạc hay quyền lực.” Thanh Long cất giọng, từng lời nói như được đúc bằng thép, vang vọng khắp căn phòng. “Chúng sẽ phải trả bằng chính sinh mạng và cái đế chế mà chúng đã dày công xây dựng. Không ai có thể chạm vào những người của ta, và sống sót để kể lại câu chuyện đó.”
Hồng Liên gật đầu, ánh mắt cô đầy tin tưởng và quyết tâm. Cô biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Và cô sẽ sát cánh bên anh, bất kể cái giá phải trả là gì. Thanh Long không chỉ bảo vệ các mỹ nhân của anh, anh sẽ trở thành một cơn bão quét sạch mọi tội ác, mọi âm mưu đang bao trùm thành phố này, đòi lại công lý cho những vết sẹo của quá khứ và bảo vệ tương lai cho những người anh yêu thương.