Cuộc đối đầu cuối cùng đã đến. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng đặc biệt cuộn trào trong cơ thể, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh chạm tay vào nắm đấm cửa bằng kim loại lạnh lẽo. Một tiếng 'cạch' khô khốc vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, như tiếng súng lệnh cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Không một chút do dự, anh đạp mạnh cánh cửa thép, khiến nó bật tung với một tiếng rầm vang dội, xé toạc sự im lặng vốn đã bị bão tố nuốt chửng.
Căn phòng tạm bợ, trung tâm của sào huyệt Huyết Sát Hội, hiện ra trước mắt. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ một chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần nhà bằng tôn, hắt những bóng đổ quái dị lên bức tường xi măng thô ráp, nơi những vết bẩn và mảng tường bong tróc tạo thành những hình thù đáng sợ. Mùi thuốc lá đặc quánh hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí sau cơn mưa, mùi bia rượu còn vương vãi từ bữa tiệc ngẫu hứng nào đó, và một thoáng mùi tanh nồng của máu, như một lời nhắc nhở về những hành động bạo lực đã diễn ra nơi đây. Giữa căn phòng, một người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, với ánh mắt lạnh lẽo và độc ác, vẫn đang ngồi trên chiếc ghế da cũ kỹ, dường như đã chờ sẵn. Đó chính là Huyết Thủ. Hắn là một bức tường thành của sự tàn bạo, một cái bóng đen đã phủ lên cuộc đời Thanh Long mười năm về trước.
Thanh Long, tuổi 18, vẫn còn mang nét ngây thơ của một thiếu niên, nhưng đôi mắt anh giờ đây cháy lên ngọn lửa căm hờn, sâu thẳm và quyết liệt. Thân hình anh săn chắc, từng đường gân nổi rõ dưới lớp áo ướt sũng. Mái tóc đen rũ rượi, bết dính nước mưa, nhưng không làm lu mờ vẻ kiên định trên gương mặt góc cạnh. Anh không nói một lời, chỉ có tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ lồng ngực, như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng mưa đập vào mái tôn bên ngoài vẫn ào ạt, tạo thành bản giao hưởng hỗn loạn với tiếng gió rít qua khe cửa, như hàng ngàn linh hồn đang gào thét.
Huyết Thủ nhếch mép cười khẩy, để lộ hàm răng vàng ố. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ, dường như đã đoán trước được sự xuất hiện của Thanh Long. "Thằng nhóc con, gan dạ đấy," giọng hắn khàn đặc, mang theo vẻ khinh thường rõ rệt. "Mày nghĩ một mình mày có thể làm gì được tao ư?" Hắn chậm rãi đứng dậy, vóc dáng vạm vỡ của một kẻ chuyên sống bằng bạo lực. Khuôn mặt hắn chằng chịt sẹo, mỗi vết sẹo là một câu chuyện về máu và nước mắt, nhưng không phải của hắn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen, cài cúc hờ hững, để lộ vòm ngực rộng và những hình xăm uốn lượn như những con rắn độc.
"Tao đến để đòi lại những gì mày đã cướp đi!" Thanh Long đáp lại, giọng anh khản đặc vì căm phẫn, nhưng không hề run rẩy. "Ngay đêm nay, mày sẽ phải trả giá cho vết sẹo mười năm trước!" Từng lời nói như được nghiến ra từ kẽ răng, mang theo sức nặng của một thập kỷ đau khổ và uất hận. Anh nhớ lại hình ảnh gia đình tan nát, những đêm dài đằng đẵng mất ngủ, và cái cảm giác bất lực khi đó. Năng lượng trong cơ thể anh bắt đầu dâng trào, một thứ sức mạnh bản năng, thô ráp nhưng bùng nổ, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì cản đường. Thiên Long Ấn trong lồng ngực anh như đang cộng hưởng, phát ra một luồng nhiệt âm ỉ.
Không đợi Huyết Thủ phản ứng, Thanh Long lao vào tấn công, nhanh như một tia chớp xé ngang màn đêm. Anh không dùng chiêu thức phức tạp, chỉ là những cú đấm, đá trực diện, mang theo toàn bộ sức nặng của cơ thể và cơn thịnh nộ. Cú đấm đầu tiên, nhắm thẳng vào thái dương của Huyết Thủ, mang theo một lực đạo kinh hoàng, đủ để xuyên thủng một tấm ván gỗ dày. Huyết Thủ vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, chỉ hơi nghiêng đầu, để cú đấm sượt qua vài milimet. Hắn là một chiến binh lão luyện, đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến sinh tử, ánh mắt hắn sắc bén, đủ để đọc vị mọi đường quyền của đối thủ.
"Quá chậm, nhóc con!" Huyết Thủ cười khẩy, giọng điệu đầy chế giễu. Hắn bất ngờ phản công. Một cú đá quét ngang mạnh mẽ, nhắm vào chân trụ của Thanh Long. Thanh Long phản xạ cực nhanh, bật người lên tránh né, nhưng Huyết Thủ đã nhanh hơn một bước. Bàn tay hắn như gọng kìm, tóm lấy cổ chân anh khi anh còn đang lơ lửng trên không. Một lực siết khủng khiếp truyền đến, như muốn bẻ gãy xương chân anh. Cảm giác đau đớn tê dại lan tỏa tức thì. Thanh Long cắn răng chịu đựng, không một tiếng rên. Anh dùng tay chống xuống sàn, gồng mình bật ngược trở lại, xoay người để thoát khỏi gọng kìm tử thần.
Tiếng va đập "rầm!" vang lên khi lưng anh chạm mạnh vào bức tường xi măng. Một tiếng "khục" nhỏ thoát ra từ cổ họng Thanh Long, nhưng anh không dừng lại. Anh nhả ra một cú đá xoay vòng, nhắm vào đầu Huyết Thủ. Lần này, Huyết Thủ không né tránh, mà dùng cánh tay vạm vỡ của mình chặn lại. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên khi xương cánh tay hắn chịu đựng lực tác động. Huyết Thủ cau mày, ánh mắt hắn bắt đầu xuất hiện sự ngạc nhiên. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ của mình. Sức mạnh của Thanh Long không phải là thứ mà một thiếu niên bình thường có thể sở hữu.
Cuộc chiến bùng nổ, không còn là những đòn đánh thăm dò. Thanh Long, dù còn thiếu kinh nghiệm, nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh bản năng đáng sợ. Mỗi cú đấm, cú đá của anh đều mang theo một ý chí hủy diệt, một cơn cuồng nộ bị dồn nén suốt mười năm. Anh lao vào Huyết Thủ như một con hổ đói, không hề sợ hãi. Huyết Thủ, mặt khác, lại là một bức tường thép. Hắn sử dụng kinh nghiệm chiến đấu phong phú, những chiêu thức tàn bạo và hiểm độc, không hề ngần ngại ra đòn chí mạng. Căn phòng nhỏ bé bỗng trở thành một chiến trường đẫm máu. Tiếng va đập của nắm đấm, tiếng rít của những cú đá, tiếng thở dốc của hai kẻ tử thù hòa lẫn vào tiếng mưa và gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn khốc. Mùi xi măng ẩm ướt, mùi sắt thép và máu tanh nồng bắt đầu quyện vào nhau, kích thích khứu giác một cách ghê rợn.
Huyết Thủ tung ra một đòn chỏ tàn độc, nhắm vào xương sườn Thanh Long. Anh kịp thời xoay người né tránh, nhưng vẫn cảm thấy một luồng gió mạnh lướt qua, đủ để rợn người. Ngay lập tức, Huyết Thủ tiếp tục bằng một cú đá hậu, nhắm vào đầu gối anh. Thanh Long lùi lại, anh không muốn chịu thêm bất cứ vết thương nào. Anh biết, anh không thể để mất cảnh giác dù chỉ một giây. Năng lực đặc biệt trong cơ thể anh phản ứng theo bản năng, giúp anh di chuyển nhanh hơn, cảm nhận nguy hiểm sớm hơn. Anh thấy mọi chuyển động của Huyết Thủ như chậm lại vài phần, cho phép anh phân tích và phản ứng. Nhưng đó vẫn chưa đủ để anh hoàn toàn chiếm ưu thế. Huyết Thủ quá lão luyện, quá tàn bạo. Hắn là một con quái vật đã nếm đủ máu tanh.
Trận chiến giữa Thanh Long và Huyết Thủ diễn ra khốc liệt, không ngừng nghỉ. Mỗi đòn đánh của Thanh Long giờ đây không chỉ mang theo sức mạnh thể chất mà còn được cường hóa bởi một luồng năng lượng bí ẩn, khiến anh di chuyển với tốc độ khó tin, những cú đấm mang sức nặng của một cỗ máy hạng nặng. Anh tung ra một chuỗi đòn liên hoàn, mỗi cú đấm đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Cú đấm móc trái, tiếp theo là một cú đá quét ngang, rồi một cú đấm thẳng vào ngực Huyết Thủ. Tiếng "bốp! bốp! rầm!" vang lên khô khốc khi các đòn đánh liên tiếp giáng vào mục tiêu. Huyết Thủ không còn giữ được vẻ bình thản. Hắn buộc phải lùi lại, ánh mắt ngạo mạn ban đầu đã chuyển thành sự ngạc nhiên xen lẫn khó chịu. Hắn cảm nhận được sức mạnh phi thường từ đối thủ.
"Năng lực thú vị đấy, nhóc con!" Huyết Thủ gầm gừ, giọng hắn trở nên trầm hơn, nguy hiểm hơn. Hắn không còn cười khẩy nữa. "Nhưng vẫn quá non nớt! Mày còn kém xa để đối đầu với ta!" Hắn bắt đầu phản công một cách tàn bạo hơn. Hắn không né tránh, mà dùng chính cơ thể vạm vỡ của mình để đỡ đòn, sau đó tung ra những cú đấm đầy uy lực, không hề e dè. Một cú đấm sắt lồng vào mặt Thanh Long, anh kịp thời nghiêng đầu, nhưng vẫn cảm thấy một luồng gió mạnh rít qua tai, và một vết rách nhỏ trên gò má. Máu rịn ra, chảy dài xuống thái dương. Anh nếm thấy vị tanh nồng của máu trong miệng mình.
Thanh Long như một con mãnh hổ bị thương, càng đánh càng hăng. Anh né tránh một cú đấm ngang của Huyết Thủ, rồi bất ngờ lao vào, dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn. Tiếng "ục!" vang lên, Huyết Thủ khựng lại một nhịp, nhưng hắn vẫn không hề suy suyển. Hắn dùng hai tay tóm lấy vai Thanh Long, nhấc bổng anh lên rồi quật mạnh xuống sàn. "Rầm!" Thanh Long cảm thấy toàn bộ xương sống mình như muốn vỡ ra. Một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Anh nằm đó vài giây, thở dốc, mắt mờ đi. Huyết Thủ không cho anh cơ hội. Hắn đạp mạnh vào bụng anh. "Khụ!" Thanh Long ho ra một ngụm máu nhỏ. Anh bị dồn vào góc tường, chiếc ghế da cũ kỹ bị lật đổ, mảnh vỡ văng tung tóe. Máu từ vết rách trên mặt anh giờ đây đã loang rộng trên một góc áo sơ mi trắng, nhuộm thành một màu đỏ thẫm đáng sợ.
Huyết Thủ đứng thẳng, nhìn xuống Thanh Long với ánh mắt khinh miệt. "Mày thấy chưa? Sức mạnh bản năng không thể thắng được kinh nghiệm và sự tàn bạo. Mày chỉ là một con cừu non lạc vào hang sói mà thôi." Hắn chuẩn bị tung ra đòn kết liễu. Hắn nhấc chân lên, chuẩn bị giẫm mạnh vào đầu Thanh Long, kết thúc cuộc đời thiếu niên này như đã kết thúc vô số cuộc đời khác.
Nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, khi cái chết cận kề, một luồng năng lượng bí ẩn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bỗng bùng phát từ sâu thẳm trong cơ thể Thanh Long. Đó không chỉ là sức mạnh thể chất, mà là một sự thức tỉnh của một thứ gì đó nguyên thủy, hung bạo và quyền năng. Thiên Long Ấn trên ngực anh bỗng phát ra một luồng sáng xanh lục nhạt, chỉ thoáng qua trong tích tắc, nhưng đủ để Huyết Thủ phải cau mày vì bất ngờ. Thanh Long cảm thấy như hàng ngàn tia điện đang chạy dọc khắp cơ thể, từng tế bào, từng thớ thịt đều được kích hoạt đến giới hạn tối đa. Cơn đau biến mất, thay vào đó là một cảm giác nóng rực, tràn đầy sức mạnh.
Đôi mắt Thanh Long mở to, không còn là ánh mắt căm hờn đơn thuần, mà là ánh mắt của một con rồng thức tỉnh, rực lửa và đầy uy lực. Anh gầm lên một tiếng không phải của con người, mà là tiếng gầm của một loài mãnh thú cổ xưa, vang vọng khắp căn phòng, át cả tiếng mưa bão bên ngoài. Với một lực đẩy phi thường, anh bật dậy, túm lấy chân Huyết Thủ khi hắn còn đang lơ lửng trên không, và dùng toàn bộ sức mạnh để lật ngược hắn. "RẦM!" Huyết Thủ ngã mạnh xuống sàn, một tiếng rên đau đớn thoát ra từ cổ họng hắn. Hắn không ngờ Thanh Long lại có thể phản công mạnh mẽ đến vậy.
Thanh Long không cho hắn cơ hội. Anh lao đến, tung ra một chuỗi đòn đánh uy lực chưa từng thấy. Mỗi cú đấm giờ đây đều mang theo một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén, như thể anh đang vung những thanh kiếm vô hình. Anh đấm mạnh vào ngực Huyết Thủ, rồi liên tiếp vào bụng, vào thái dương. Huyết Thủ cố gắng chống trả, nhưng những đòn đánh của Thanh Long quá nhanh, quá mạnh. Hắn cảm thấy xương cốt mình như đang bị nghiền nát. Hắn thấy ánh mắt của Thanh Long như một hố đen, hút lấy mọi sự sống, và hắn biết, hắn đã đánh giá sai lầm về kẻ thiếu niên này. Thanh Long không chỉ có sức mạnh, anh còn có một sự điên cuồng, một ý chí không thể bị bẻ gãy. Anh là ngọn lửa của sự trả thù, và đêm nay, ngọn lửa đó đang thiêu đốt mọi thứ.
Trong khi Thanh Long đang bộc phát sức mạnh, biến căn phòng nhỏ bé thành một cơn bão dữ dội, thì cách đó không xa, tại Trụ Sở Công An Thành Phố, Trung úy Minh đang điều phối một chiến dịch truy quét quy mô lớn. Tiếng điện thoại reo dồn dập, tiếng máy in rào rào nhả ra những báo cáo khẩn cấp, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, xé tan màn đêm mưa bão. Mùi giấy tờ, mực in và cà phê đặc quánh trong không khí căng thẳng. Trung úy Minh, với khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, đứng trước một tấm bản đồ lớn, nơi các điểm nóng về hoạt động của Huyết Sát Hội đang được đánh dấu bằng những chấm đỏ.
"Tổ Báo Động 1 đã phong tỏa kho hàng tại khu công nghiệp phía Đông. Bắt giữ 15 đối tượng, thu giữ một lượng lớn ma túy và vũ khí trái phép!" Một sĩ quan báo cáo nhanh.
"Tổ Báo Động 2 đã đột kích quán bar 'Mị Ảnh', phát hiện một đường dây mại dâm và rửa tiền quy mô lớn. Đang tiến hành bắt giữ các đối tượng liên quan!"
Trung úy Minh gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng báo cáo. Anh mặc quân phục cảnh sát chỉnh tề, dù đã gần sáng và anh đã thức trắng đêm. "Tốt lắm! Tiếp tục gây áp lực! Không để bọn chúng có đường lui! Bắt giữ tất cả những kẻ chống đối! Đặc biệt chú ý đến những tay chân cấp cao của Huyết Sát Hội. Chúng ta cần những thông tin đó để siết chặt vòng vây." Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực, truyền đạt sự quyết đoán và kiên định. Anh biết rằng đây là một chiến dịch lớn, có thể chạm đến những thế lực ngầm sâu rộng hơn, nhưng anh không hề nao núng. "Luật pháp là trên hết," anh tự nhủ, câu nói đó như một lời thề, một kim chỉ nam cho mọi hành động của anh.
Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, tiếng la hét hỗn loạn và những ánh đèn pha chớp nháy của xe cảnh sát bắt đầu tiến vào khu vực công trường 'Tháp Rồng'. Sự hỗn loạn lan đến tận sào huyệt chính của Huyết Thủ. Một tên lính canh xông vào căn phòng, mặt cắt không còn giọt máu. "Đại ca! Bọn cảnh sát... bọn cảnh sát đã đến! Chúng đang phong tỏa toàn bộ khu vực!" Hắn lắp bắp, giọng run rẩy.
Huyết Thủ, đang chống đỡ những đòn đánh như vũ bão của Thanh Long, bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn hiện lên sự phân tâm rõ rệt. Hắn nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát, tiếng la hét từ bên ngoài, và cả tiếng liên lạc nội bộ của Huyết Sát Hội bị gián đoạn. "Khốn kiếp! Bọn cảnh sát lại phá đám!" Hắn gầm lên, giọng đầy phẫn nộ. Đây là thời điểm hắn không bao giờ muốn bị làm phiền. Kế hoạch của hắn đang bị đe dọa, và hắn không thể để bất cứ điều gì cản trở.
Chính khoảnh khắc phân tâm ấy đã trở thành cơ hội vàng cho Thanh Long. Dù bị thương nặng, máu vẫn chảy dài trên mặt và nhuộm đỏ một phần áo, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng quắc, tràn đầy sự quyết tâm. Anh lợi dụng lúc Huyết Thủ mất tập trung, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một đòn cuối cùng. Anh lao đến như một viên đạn, không phải để kết liễu, mà để gây ra một vết thương chí mạng, một lời cảnh cáo khắc sâu vào tâm trí kẻ thù.
Bằng một động tác nhanh như chớp, Thanh Long không tấn công trực diện nữa. Anh vòng ra sau lưng Huyết Thủ, dùng cánh tay trái kẹp lấy cổ hắn, rồi dùng tay phải rút con dao găm mà Huyết Thủ giắt ở thắt lưng ra. Một vết cắt sắc lẹm, chính xác, xuyên qua bắp tay của Huyết Thủ. Hắn gầm lên đau đớn, máu đỏ tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ cánh tay áo. Đòn đánh này không giết chết hắn, nhưng nó mang theo một sự sỉ nhục và một vết thương đủ sâu để Huyết Thủ không bao giờ quên. Trong lúc Huyết Thủ đau đớn và bàng hoàng, Thanh Long nhanh chóng giật lấy chiếc vòng tay bằng đá đen hắn đeo trên cổ tay, một vật phẩm mà anh nhận ra có khắc những ký hiệu lạ, giống như những gì anh từng thấy trong cuốn Sổ Đen Huyết Sát. Chiếc vòng tay này, có lẽ là một loại "mật mã" hay "chìa khóa" nào đó.
Hoàn thành mục tiêu của mình, Thanh Long biết rằng anh không thể ở lại lâu hơn nữa. Tiếng còi xe cảnh sát ngày càng gần, ánh đèn pha đã chiếu rọi vào bên trong công trường. Anh cần phải thoát ra. Anh ném chiếc dao găm xuống sàn, rồi với một cái lộn người đầy dứt khoát, anh lao qua cánh cửa đã bị đạp tung, biến mất vào màn đêm mưa gió đang dần ngớt. Cơ thể anh rã rời, mỗi bước chân đều là một sự cố gắng tột độ, nhưng ý chí trả thù vẫn thúc đẩy anh tiến lên. Anh như một bóng ma, hòa mình vào bóng tối và những cơn gió rít.
Huyết Thủ ngã quỵ xuống sàn, ôm lấy vết thương đang chảy máu xối xả trên bắp tay. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Thanh Long vừa biến mất, đôi mắt hắn tràn ngập sự căm hờn và phẫn nộ tột cùng. "Thằng nhóc khốn kiếp! Mày sẽ phải trả giá! Tao sẽ tìm mày, và tao sẽ khiến mày phải hối hận vì đã chạm vào tao!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy hận thù. Vết thương này không chỉ là về thể xác, nó còn là một vết sẹo lớn vào danh dự của hắn, một sự sỉ nhục không thể tha thứ. Thanh Long đã không chỉ thoát đi, mà còn lấy đi một thứ gì đó quan trọng, và để lại một lời nhắc nhở đau đớn.
Thanh Long, dù bị thương và kiệt sức, vẫn tiếp tục chạy, ẩn mình trong bóng tối của công trường đang hỗn loạn. Anh biết đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc đối đầu này chỉ là một lời tuyên chiến. Vết thương chí mạng hoặc mất mát của Huyết Thủ trong trận chiến sẽ khiến hắn ôm mối hận thù sâu sắc với Thanh Long, đảm bảo cuộc đối đầu sẽ còn tiếp diễn, dữ dội hơn, tàn khốc hơn. Việc Thanh Long bộc lộ năng lực đặc biệt một cách mạnh mẽ nhưng chưa kiểm soát được, báo hiệu tiềm năng phát triển và quá trình rèn luyện gian khổ của anh trong tương lai. Anh sẽ phải học cách làm chủ sức mạnh này, biến nó thành vũ khí sắc bén nhất của mình.
Thành công bước đầu của Trung úy Minh trong việc gây áp lực pháp lý cho Huyết Sát Hội đã khẳng định vai trò của anh như một "áp lực pháp lý" không thể bỏ qua trong cuộc chiến chống lại thế giới ngầm. Manh mối hoặc vật phẩm Thanh Long thu được – chiếc vòng tay bằng đá đen – sẽ là chìa khóa mở ra những bí mật sâu hơn về Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng, về "Hắc Ưng Mật Mã" và những âm mưu đen tối đang chờ đợi. Anh biết, đêm nay, anh đã trả được một phần nhỏ của món nợ, nhưng con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và máu tanh.
Thanh Long lảo đảo bước đi, hòa mình vào tiếng mưa và bóng đêm, để lại phía sau một công trường đang chìm trong ánh đèn chớp nháy của cảnh sát và tiếng la hét hỗn loạn. Anh là một bóng ma của sự trả thù, một con rồng non đang gầm thét trong màn đêm.