Thiên địa mỹ nhân
Chương 98

Huyết Ấn Long Hồn: Thức Tỉnh Giữa Đêm Mưa

3827 từ
Mục tiêu: Thanh Long, bị thương nặng, bất ngờ thức tỉnh một phần ký ức và sức mạnh tiềm ẩn, lật ngược thế cờ.,Đẩy thủ lĩnh Huyết Sát Hội (Huyết Thủ) vào tình thế tuyệt vọng.,Trung úy Minh (10 năm trước) thành công bắt giữ nhiều thành viên cốt cán của Huyết Sát Hội.,Huyết Thủ thoát hiểm, nhưng để lại một manh mối quan trọng về quá khứ của Thanh Long và/hoặc Huyết Sát Hội.,Củng cố tiền đề cho sự phát triển năng lực của Thanh Long và mối thù sâu sắc trong tương lai.
Nhân vật: Thanh Long, Huyết Thủ, Đại úy Minh, Lính canh Huyết Sát Hội
Mood: Kịch tính, căng thẳng, đau đớn, bí ẩn, biến đổi, quyết liệt.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống đặc quánh trên công trường “Tháp Rồng”, dày đặc đến nỗi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn cao áp cũng chỉ đủ soi rọi vài mét xung quanh, nhường phần lớn không gian cho bóng tối và cơn mưa như trút nước. Mỗi hạt mưa quất vào da thịt Thanh Long đau rát như hàng ngàn mũi kim, mang theo mùi ẩm ướt của đất, xi măng và một thứ mùi tanh nồng, ghê rợn mà anh biết rõ: mùi máu. Anh lảo đảo dựa vào một cột thép hoen gỉ, thân thể rướm máu, mỗi thớ thịt như muốn xé toạc ra khỏi xương cốt. Từ vết thương trên vai, máu vẫn không ngừng rỉ ra, hòa lẫn với nước mưa tạo thành những vệt đỏ sẫm chảy dài trên gương mặt, làm mờ đi tầm nhìn nhưng không thể dập tắt ngọn lửa căm hờn trong đôi mắt anh.

Huyết Thủ đứng sừng sững đối diện, vẻ ngoài hung tợn của hắn càng thêm đáng sợ dưới ánh chớp lóe lên từ trận chiến. Vết sẹo lớn trên má trái giờ đây như một con rết bò ngang gương mặt dã thú, ánh mắt sắc lạnh và đầy dã tâm của hắn nhìn Thanh Long như một con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát. Hắn vươn vai, tấm lưng vạm vỡ căng cứng dưới lớp áo đen bó sát, phô diễn sức mạnh tàn bạo. Mùi dầu máy, sắt thép và mồ hôi trộn lẫn với mùi máu tanh của Thanh Long tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quẩn quanh trong không khí ẩm ướt. Tiếng mưa đập lộp bộp vào mái tôn và những tấm ván gỗ, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng từ những giàn giáo bị đổ vỡ, cùng tiếng gió rít qua những khe hở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

“Mày nghĩ mày là ai mà dám đối đầu với Huyết Sát Hội?” Huyết Thủ gằn giọng, tiếng nói khàn đặc vang vọng trong không gian ồn ào. Hắn tiến một bước, rồi lại một bước, chậm rãi, tự mãn như thể đang thưởng thức khoảnh khắc cuối cùng của con mồi. “Vết sẹo kia chưa đủ dạy cho mày bài học sao, thằng nhóc con? Hay mày muốn thêm một vài vết sẹo nữa để khắc sâu vào cái trí nhớ non nớt của mày về sự tàn nhẫn của thế giới này?” Hắn cười khẩy, nụ cười méo mó biến vết sẹo trên mặt càng thêm rùng rợn.

Thanh Long cố gắng hít thở, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc. Anh chỉ có thể thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như kéo theo cả sinh lực rời khỏi cơ thể. 'Năng lực đặc biệt' của anh, thứ sức mạnh đã giúp anh vượt qua bao hiểm nguy, giờ đây chỉ còn là những tia sáng yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió bão. Mỗi lần cố gắng triệu hồi, cảm giác cạn kiệt năng lượng lại trỗi dậy, nhấn chìm anh vào vực sâu mệt mỏi. Anh biết mình đang ở vào thế khó khăn tột độ. Dù vậy, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn lóe lên ánh căm hờn, một sự kiên cường không chịu khuất phục. Anh sẽ không gục ngã, ít nhất là không phải trước tên khốn này. Sự hận thù mười năm trước, cái "vết sẹo" đã khắc sâu vào linh hồn anh, vẫn đang cháy bỏng, thúc đẩy anh không ngừng.

Huyết Thủ không đợi lâu, hắn lao tới như một con thú săn mồi, tung ra liên tiếp những đòn hiểm ác vào Thanh Long. Quyền cước của hắn mạnh mẽ, nhanh như chớp, mỗi cú đấm đều mang theo sức nặng của sự tàn bạo và kinh nghiệm chiến đấu dày dặn. Thanh Long cố gắng phòng thủ, nhưng cơ thể anh đã quá rã rời. Mỗi lần đỡ đòn, cảm giác đau đớn truyền từ cánh tay, vai, đến tận xương tủy. Anh nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, cảm giác như cơ thể mình đang bị nghiền nát. Máu từ vết thương cũ và mới tiếp tục tuôn chảy, thấm đẫm chiếc áo sơ mi rách nát, nhuộm đỏ cả vũng nước dưới chân anh.

Một cú đá mạnh vào bụng khiến Thanh Long văng ra, đập mạnh vào giàn giáo thép lạnh lẽo. Anh ngã quỵ xuống, đầu óc quay cuồng, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Mùi máu tươi trong miệng anh hòa với vị tanh của sắt gỉ từ những thanh thép. Anh cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng cơ thể không còn nghe lời. Chân anh run rẩy, đầu gối khuỵu xuống. Anh nhìn lên Huyết Thủ, kẻ đang đứng sừng sững như một ác quỷ, ánh mắt hắn tràn ngập sự khinh miệt và chiến thắng. Mọi thứ dường như đã kết thúc. Anh đã cố gắng hết sức, nhưng sức mạnh của Huyết Sát Hội, của kẻ thù này, dường như quá lớn. Một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh, như những giọt mưa lạnh buốt thấm sâu vào tận xương. Nhưng sâu thẳm trong anh, một điều gì đó vẫn kháng cự, một tiếng gầm gừ thầm kín của con rồng non không chấp nhận thất bại.

***

Tiếng mưa vẫn xối xả, nhưng đối với Thanh Long, nó dường như đã lùi xa, chỉ còn là một tiếng vọng mờ nhạt. Anh nằm đó, trên nền đất ẩm ướt, lạnh lẽo, từng thớ thịt căng cứng vì đau đớn. Mắt anh cố gắng nhìn lên Huyết Thủ, kẻ đang giơ cao chân, chuẩn bị tung đòn kết liễu. Ánh mắt dã tâm của Huyết Thủ lóe lên vẻ khát máu, một nụ cười nhếch mép tàn độc hiện rõ trên khuôn mặt sẹo lồi. “Chết đi, thằng nhóc khốn kiếp!” Hắn gằn lên, tiếng nói như sấm sét xé toạc màn đêm.

Chính khoảnh khắc tưởng chừng như tận cùng của sự tuyệt vọng ấy, khi mọi hy vọng đã tắt, một luồng điện lạnh buốt bất ngờ chạy dọc sống lưng Thanh Long, không phải là nỗi sợ hãi, mà là một cảm giác bỏng rát sâu thẳm, lạ lùng. Một hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí anh, nhanh đến mức anh không thể nắm bắt, nhưng lại đủ rõ ràng để làm chấn động toàn bộ giác quan. Đó là một ký hiệu lạ, một vòng tròn xoắn ốc với những đường nét sắc nhọn như móng vuốt, phát ra ánh sáng đỏ như máu. Kế đó, một khuôn mặt trẻ thơ mờ ảo hiện ra, đôi mắt trong veo nhưng đầy ám ảnh, một nụ cười ngây thơ nhưng lại mang theo nỗi đau khôn tả. Cảm giác bỏng rát ấy không chỉ là ở thể xác, mà còn là ở sâu thẳm linh hồn, như một vết sẹo cũ bất ngờ bị cào xé, bùng lên dữ dội.

Nỗi đau thể xác cùng cực và sự hỗn loạn trong tâm trí, sự pha trộn giữa ký ức mơ hồ và sự phẫn nộ bấy lâu bị kìm nén, đột ngột kích hoạt một nguồn năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ chưa từng có trong Thanh Long. Anh co giật dữ dội, từng cơ bắp trên cơ thể cuộn chặt lại, gân xanh nổi rõ trên làn da ngăm đen. Cảm giác như có một con quái vật đang thức tỉnh bên trong anh, giằng xé từng tế bào, nhưng đồng thời lại truyền cho anh một sức mạnh kinh hoàng.

“Cái gì?!” Huyết Thủ thốt lên, giọng hắn tràn ngập sự ngạc nhiên và một chút lo lắng. Hắn cảm nhận được một luồng khí chấn động vô hình tỏa ra từ Thanh Long, một thứ năng lượng u tối và đầy đe dọa. Đòn đá của hắn chững lại giữa không trung, không còn sự tự tin tuyệt đối như trước.

Từ lồng ngực Thanh Long, một tiếng gầm gừ sâu thẳm, không phải của con người, vang lên. Nó không phải là tiếng gầm của sự đau đớn, mà là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng, của một con rồng đang thức tỉnh. Tiếng gầm xé toạc màn mưa, vang vọng khắp công trường, khiến Huyết Thủ phải lùi lại một bước, ánh mắt hắn hiện lên vẻ hoang mang tột độ.

Cùng lúc đó, một ánh sáng đỏ rực bùng lên trong đôi mắt Thanh Long, không phải là ánh lửa phản chiếu, mà là một ngọn lửa thực sự, cháy rực như hai hòn than hồng trong đêm tối. Mái tóc đen dày của anh dường như cũng dựng đứng lên, toát ra một thứ khí chất hoang dại, nguy hiểm. Với một tiếng gầm dữ dội hơn, Thanh Long gồng mình đứng dậy. Anh không còn lảo đảo, không còn run rẩy. Cơ thể anh, dù vẫn rướm máu, giờ đây lại mang một vẻ bất khả chiến bại, một sự kiên cố đáng sợ.

'Năng lực đặc biệt' của anh bùng nổ, không còn là những tia sáng yếu ớt mà là một luồng khí chấn động thực sự, đẩy Huyết Thủ lùi lại thêm vài bước. Anh di chuyển, không phải bằng những kỹ thuật võ thuật tinh xảo anh đã rèn luyện, mà bằng một bản năng chiến đấu tinh khiết, nguyên thủy. Tốc độ của anh nhanh đến kinh ngạc, cơ thể anh như một bóng ma lướt qua màn mưa. Sức mạnh của anh cũng tăng lên gấp bội, mỗi cú đấm, cú đá đều mang theo một lực phá hoại kinh hoàng. Anh lao tới Huyết Thủ, không còn là con mồi yếu ớt, mà là một kẻ săn mồi dữ tợn, với đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu đốt mọi thứ. Huyết Thủ, với tất cả kinh nghiệm và sự tàn bạo của mình, cũng không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Kẻ thù của hắn, chỉ vừa phút trước còn nằm thoi thóp dưới chân, giờ đây đã biến thành một con quái vật đáng sợ, mang trong mình sức mạnh hủy diệt.

Thanh Long không còn cảm thấy đau đớn nữa. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào Huyết Thủ, kẻ thù đang đứng trước mặt. Những mảnh ký ức vụn vỡ, hình ảnh ký hiệu lạ và khuôn mặt trẻ thơ vẫn chập chờn trong tâm trí, nhưng chúng không làm anh phân tâm, ngược lại, chúng như tiếp thêm sức mạnh cho anh, một sức mạnh được nuôi dưỡng bởi sự phẫn nộ và khao khát trả thù đã bị chôn vùi quá lâu. Anh không biết điều gì đã xảy ra, nhưng anh biết một điều: anh sẽ không gục ngã. Không phải đêm nay. Không phải trước tên khốn này. Anh là Thiên Long, và đêm nay, con rồng trong anh đã thực sự thức tỉnh.

***

Trong vài phút sau đó, công trường ‘Tháp Rồng’ biến thành một sàn đấu tử sinh, nơi Thanh Long, với sức mạnh mới bùng nổ, áp đảo hoàn toàn Huyết Thủ. Từng cú đấm, cú đá của anh giờ đây mang theo một lực phá hoại kinh hoàng, không còn là những đòn thế võ thuật thông thường mà là sự kết hợp của bản năng nguyên thủy và một nguồn năng lượng huyền bí. Huyết Thủ, kẻ vừa phút trước còn tự mãn với chiến thắng đã nằm trong tầm tay, giờ đây phải chật vật chống đỡ, vẻ mặt hắn từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hoàng, rồi tuyệt vọng. Vết sẹo trên má hắn như càng thêm sẫm màu dưới ánh đèn nhấp nháy, phản chiếu sự sợ hãi tột cùng trong đôi mắt dã tâm.

Màn mưa vẫn không ngừng, gột rửa những vết máu loang lổ trên nền đất, nhưng không thể xóa đi mùi máu tanh nồng đang quẩn quanh trong không khí. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ giận dữ của Thanh Long và tiếng rên rỉ đau đớn của Huyết Thủ hòa lẫn vào tiếng mưa, tạo nên một bản giao hưởng dữ dội, tàn khốc. Thanh Long di chuyển nhanh như chớp, cơ thể anh như một bóng ma, lướt qua những giàn giáo thép, những đống vật liệu xây dựng. Anh tung ra những đòn đánh tàn khốc, không cho đối thủ có một chút cơ hội phản kháng. Huyết Thủ cố gắng phản công, nhưng mỗi cú đấm của hắn đều bị Thanh Long dễ dàng né tránh hoặc chặn đứng, rồi đáp trả bằng một đòn mạnh hơn, hiểm ác hơn.

“Mày không thoát được đâu!” Thanh Long gằn giọng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây mang một âm điệu khàn đặc, đầy uy lực và chết chóc, như tiếng gầm của một con thú hoang. Đôi mắt anh vẫn đỏ rực, một ngọn lửa tàn bạo cháy trong đó, thiêu đốt mọi thứ. Anh lao đến, tung một cú đá xoay cực mạnh vào sườn Huyết Thủ, khiến hắn văng ra, đập mạnh vào một chồng bao xi măng. Bụi xi măng bay mù mịt, trộn lẫn với nước mưa và hơi thở hổn hển của hắn.

Huyết Thủ ngã sõng soài, ôm lấy vết thương đau nhói. Hắn biết, trong tình trạng này, hắn không thể nào thắng được Thanh Long. Kẻ thù trước mắt hắn không còn là một thằng nhóc non nớt, mà là một ác quỷ thực sự, một con rồng đã thức tỉnh cơn thịnh nộ. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, hắn rút ra một quả lựu đạn khói nhỏ từ thắt lưng, đó là một vũ khí ẩn mà hắn luôn mang theo để thoát hiểm trong những tình huống nguy cấp nhất. Hắn ném mạnh quả lựu đạn xuống chân Thanh Long, đồng thời, với một động tác nhanh như chớp, hắn ném một vật gì đó về phía anh, một vật nhỏ, nặng và có hình dạng kỳ lạ.

“Đây chỉ là khởi đầu, Thanh Long! Mày sẽ hối hận! Cái thứ mày đang giữ… nó sẽ mang lại cho mày sự hủy diệt!” Huyết Thủ gầm lên, tiếng cười điên dại của hắn vang vọng giữa tiếng nổ nhỏ của quả lựu đạn khói. Khói trắng bùng lên dữ dội, bao trùm một vùng rộng lớn, che khuất tầm nhìn. Lợi dụng làn khói dày đặc và sự hỗn loạn, Huyết Thủ lảo đảo đứng dậy, biến mất vào bóng tối và màn mưa đang dần ngớt.

Thanh Long bị làn khói cay xè mắt, nhưng anh không hề chần chừ. Anh lao vào làn khói, cố gắng truy đuổi, nhưng tầm nhìn bị hạn chế và mùi khói cay nồng khiến anh ho sặc sụa. Anh biết Huyết Thủ đã thoát, ít nhất là tạm thời. Anh dừng lại, ánh mắt đỏ rực quét qua làn khói đang tan dần. Bỗng, anh cảm thấy một vật cứng chạm vào chân mình. Anh cúi xuống, nhặt lên. Đó là một mảnh vỡ bằng đá đen, hình bán nguyệt, với những đường nét điêu khắc tinh xảo, khắc những ký hiệu bí ẩn mà anh đã thoáng thấy trong ký ức vừa bùng nổ. Nó không phải là chiếc vòng tay anh đã lấy từ Huyết Thủ, mà là một vật phẩm hoàn toàn khác, có vẻ như là một phần của một vật thể lớn hơn. Cảm giác nhám của mảnh đá trong tay, và sự lạnh lẽo của nó, không thể che giấu đi sự bí ẩn và quyền năng mà nó dường như nắm giữ.

Anh nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ, ánh mắt phức tạp. Một sự pha trộn giữa phẫn nộ vì kẻ thù đã trốn thoát, sự hoang mang về nguồn gốc của thứ sức mạnh vừa bùng nổ, và một cảm giác mơ hồ về tầm quan trọng của mảnh đá đen này. Nó dường như là một chìa khóa, một manh mối dẫn đến những bí mật sâu xa hơn, những bí mật liên quan đến quá khứ của chính anh, và cả Huyết Sát Hội. Anh biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Và mảnh đá đen này, chính là lời hứa cho một cuộc đối đầu tàn khốc hơn trong tương lai. Anh hít một hơi thật sâu, mùi khói vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng mùi máu và sự ẩm ướt của đêm mưa đã dịu đi phần nào. Thanh Long khẽ siết chặt mảnh đá trong tay, như siết chặt lời thề sẽ tìm ra sự thật.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp ẩn mình sau những đám mây xám xịt, công trường “Tháp Rồng” đã biến thành một hiện trường hỗn loạn nhưng có trật tự dưới sự chỉ huy của Trung úy Minh. Tiếng mưa đã hoàn toàn ngớt, để lại một không khí ẩm ướt, lạnh lẽo và mùi đất ẩm, xi măng, dầu máy trộn lẫn với mùi khói khét lẹt từ vụ nổ nhỏ và mùi máu tanh nồng còn vương vấn. Ánh đèn pha của hàng chục chiếc xe cảnh sát nhấp nháy liên hồi, quét qua những khung sắt xiêu vẹo, những đống vật liệu xây dựng đổ nát, tạo nên một cảnh tượng vừa tàn tạ, vừa đầy kịch tính.

Trung úy Minh đứng giữa hiện trường, dáng người vạm vỡ của anh nổi bật trong bộ quân phục cảnh sát chỉnh tề, dù đã thấm đẫm hơi sương và vương chút bụi bặm. Khuôn mặt cương nghị của anh toát lên vẻ nghiêm túc và tập trung cao độ. Đôi mắt anh, dù đã thức trắng đêm, vẫn sắc lạnh và đầy quyết đoán, quét qua từng ngóc ngách của công trường, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Anh quan sát hàng chục thành viên Huyết Sát Hội đang bị cảnh sát còng tay, mặt mày tái mét vì sợ hãi và lạnh lẽo. Tiếng còng tay kêu lách cách vang lên liên tục, hòa lẫn với tiếng loa phát thanh của cảnh sát và những tiếng ra lệnh dứt khoát.

“Bắt giữ tất cả! Thu thập mọi chứng cứ! Đừng bỏ sót bất cứ thứ gì!” Trung úy Minh ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực của anh vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn ào. “Đặc biệt là các tài liệu liên quan đến giao dịch với các công ty bên ngoài! Tôi muốn biết rõ ràng về những kẻ đứng sau Huyết Sát Hội này!”

Một viên cảnh sát, gương mặt lấm lem bụi bặm, hớt hải chạy đến báo cáo: “Báo cáo Trung úy! Mục tiêu chính, Huyết Thủ, đã thoát khỏi hiện trường. Chúng tôi đã truy đuổi theo dấu vết máu nhưng hắn đã biến mất vào những con hẻm nhỏ trong khu dân cư.” Anh ta dừng lại, hít một hơi rồi nói tiếp: “Tuy nhiên, chúng tôi đã bắt giữ được hàng chục thành viên cốt cán của Huyết Sát Hội, và thu giữ một khối lượng bằng chứng khổng lồ, bao gồm sổ sách, máy tính, và cả những vũ khí nóng. Có vẻ như có một cuộc thanh trừng nội bộ hoặc một kẻ đột nhập đã gây ra sự hỗn loạn trước khi chúng ta ập vào, tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc truy quét này.”

Trung úy Minh nhíu mày, ánh mắt anh lóe lên vẻ thất vọng khi nghe tin Huyết Thủ thoát hiểm. Hắn biết, việc để kẻ cầm đầu trốn thoát sẽ khiến cuộc chiến chống lại Huyết Sát Hội trở nên khó khăn hơn nhiều. Tuy nhiên, anh cũng không thể phủ nhận thành quả to lớn của chiến dịch này. “Hắn sẽ không thoát được mãi đâu,” Trung úy Minh nói, giọng nói đầy kiên quyết. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.” Anh nhìn những tên tội phạm đang bị giải đi, rồi quay sang viên cảnh sát. “Tiếp tục điều tra sâu hơn về những tài liệu thu được. Tôi muốn biết chính xác ai là kẻ đang chống lưng cho Huyết Sát Hội, ai là kẻ đã tiếp tay cho những hành vi phạm pháp này. Luật pháp là trên hết, và không ai có thể đứng ngoài vòng pháp luật, dù chúng có quyền lực đến đâu đi chăng nữa.”

Trung úy Minh biết rõ, đây chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm khổng lồ. Mối liên hệ giữa Huyết Sát Hội và các tập đoàn lớn, những âm mưu đen tối đằng sau những dự án xây dựng hào nhoáng, tất cả đều đang dần được phơi bày. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm sắt đá phải đưa tất cả những kẻ tội phạm ra ánh sáng. Anh bước đi giữa hiện trường, đôi mắt tinh tường quan sát mọi thứ, từ những vết máu còn đọng lại trên nền đất đến những mảnh vỡ của kim loại và xi măng. Anh biết, đằng sau sự hỗn loạn đêm nay, có một bàn tay bí ẩn đã góp phần tạo nên cơ hội này, một bàn tay đã gây ra sự tàn phá khủng khiếp cho Huyết Sát Hội. Anh sẽ tìm ra kẻ đó, và sẽ tìm ra sự thật đằng sau tất cả. Cuộc chiến này, đối với Trung úy Minh, không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một lời thề.

Đêm đã qua, nhưng những bí ẩn mới lại bắt đầu. Mảnh ký ức vỡ vụn và ký hiệu bí ẩn mà Thanh Long thu được là chìa khóa đầu tiên mở ra bí mật về 'Đêm Huyết Long' và quá khứ của chính anh, cũng như mối liên hệ sâu xa giữa Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng. Sức mạnh tiềm ẩn được thức tỉnh của Thanh Long vẫn còn hoang dại và khó kiểm soát, báo hiệu một hành trình rèn luyện và khám phá bản thân dài hơi để làm chủ năng lực này. Sự thoát hiểm của Huyết Thủ đảm bảo rằng hắn sẽ trở lại, có thể mạnh mẽ và nguy hiểm hơn, với mối thù sâu sắc với Thanh Long, và có thể sẽ liên kết chặt chẽ hơn với Hắc Ưng. Thành công bước đầu của Trung úy Minh trong việc trấn áp Huyết Sát Hội củng cố vai trò của anh như một "áp lực pháp lý" không thể xem thường, người sẽ tiếp tục theo dõi và điều tra Thanh Long cũng như các thế lực ngầm. Bình minh ló dạng, nhưng một cơn bão mới đang hình thành, lớn hơn, tàn khốc hơn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ