Gió sớm lạnh buốt lùa qua khung cửa sổ mục nát, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng quen thuộc, đánh thức Lâm Phong khỏi giấc ngủ chập chờn. Hắn khẽ rùng mình, cố gắng duỗi thẳng tấm lưng đau mỏi trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, nhưng từng thớ cơ dường như đang gào thét phản đối. Đôi mắt đen láy từ từ mở ra, đối diện với trần nhà đầy vết ố loang lổ, và một cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến, kéo theo những mảnh ký ức vụn vỡ từ một thế giới xa lạ.
"Trái Đất... game online? Không, đây là thực tế. Nhưng tại sao mình lại ở đây? Và tại sao... mình lại là phế vật?"
Giọng nói nội tâm của hắn mang theo chút chua chát, chút tuyệt vọng không cách nào che giấu. Đã gần một năm kể từ khi linh hồn của hắn, một kỹ sư trẻ tuổi đầy tham vọng từ Trái Đất, xuyên không nhập vào thân xác của thiếu niên Lâm Phong này. Một năm sống trong thế giới tu tiên rộng lớn và khắc nghiệt, nơi sức mạnh là lẽ sống còn, nơi chỉ có kẻ mạnh mới có tiếng nói, và kẻ yếu thì bị nghiền nát như hạt bụi. Hắn, Lâm Phong của hiện tại, lại mang một thân phận không thể thảm hại hơn: phàm nhân không linh căn.
Hắn ngồi dậy, cảm nhận sự yếu ớt của cơ thể. Dù đã cố gắng rèn luyện thân thể theo những phương pháp đơn giản nhất mà hắn học lỏm được từ những người thợ săn trong trấn, nhưng một phàm nhân không linh căn thì mãi mãi cũng chỉ là phàm nhân. Linh khí trời đất, thứ năng lượng dồi dào chảy khắp thế gian này, dường như đối với hắn chỉ là một khái niệm xa vời, một bức tường vô hình không cách nào chạm tới. Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cố xua đi cơn đau âm ỉ vẫn còn vương vấn từ giấc mộng đêm qua – một giấc mộng hỗn độn về những tòa nhà chọc trời, những cỗ máy phức tạp và những con người bận rộn trên một hành tinh xanh biếc, hoàn toàn đối lập với khung cảnh hiện tại.
Căn nhà gỗ tồi tàn của hắn nằm khuất trong một góc nhỏ của Linh Khê Trấn, một thị trấn nhỏ bé và nghèo nàn nằm dưới chân núi Thanh Vân Sơn hùng vĩ. Từ khung cửa sổ, hắn có thể thấy những ngôi nhà gỗ khác, mái ngói xám đã bạc màu theo thời gian, chen chúc nhau bên con đường lát đá chính. Con đường đó, dẫu là xương sống của trấn, cũng chỉ là một dải đá gồ ghề, đầy sỏi đá, chứ không hề bằng phẳng hay sạch sẽ như những con đường hắn từng thấy ở Trái Đất. Tiếng nói chuyện rì rầm của người dân bắt đầu vang lên, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, tiếng nước suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang qua trấn, và cả tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, một bản giao hưởng mà hắn đã học cách lắng nghe và nhận ra.
Thế nhưng, đan xen vào những âm thanh bình dị ấy, đôi khi còn có tiếng chuông từ Thanh Vân Tông vọng xuống, trầm hùng và uy nghi, nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới của những kẻ siêu phàm. Cùng với nó, Lâm Phong còn ngửi thấy mùi thức ăn nấu nướng từ những căn bếp lân cận, mùi gỗ mục, mùi thảo dược nhẹ nhàng thoảng qua từ một tiệm thuốc nhỏ đầu trấn, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Bầu không khí nơi đây vẫn còn giữ được vẻ trong lành hiếm có, pha lẫn chút linh khí thanh khiết từ Thanh Vân Sơn, nhưng Lâm Phong lại cảm nhận rõ ràng một sự bất an len lỏi, một nỗi lo lắng vô hình bao trùm lấy Linh Khê Trấn.
Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, dù đã kết thúc hơn vạn năm, nhưng di chứng của nó vẫn còn hằn sâu. Những vết sẹo chiến tranh khắc nghiệt trên vách đá xung quanh trấn, những ngôi nhà bị bỏ hoang, không người ở, và những câu chuyện truyền miệng về yêu ma, quỷ quái vẫn còn ám ảnh tâm trí người dân. Cuộc sống của họ lay lắt như ngọn đèn trước gió, luôn phải đối mặt với hiểm nguy rình rập từ những tàn dư của chiến tranh, từ những yêu thú lạc đàn hay những thế lực ma đạo ẩn mình.
"Thế giới này không có chỗ cho kẻ yếu, đặc biệt là trong cái Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến này. Không linh căn, không tài nguyên, chỉ có cái chết," Lâm Phong lẩm bẩm trong lòng, giọng điệu đầy tự giễu. Hắn biết rõ điều đó hơn ai hết. Sự yếu ớt của hắn không chỉ là gánh nặng cho bản thân mà còn là một miếng mồi ngon cho bất kỳ hiểm nguy nào.
Hắn đứng dậy, khoác vội chiếc áo vải thô đã sờn cũ, bước ra khỏi căn nhà. Ánh nắng ban mai đã bắt đầu rải những tia vàng nhạt lên con đường, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm. Người dân đã bắt đầu một ngày mới. Hắn lặng lẽ quan sát cuộc sống của họ. Một bà lão lưng còng đang khó nhọc nhặt củi khô bên vệ đường. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến đến, cúi xuống giúp bà gom những cành củi lớn, xếp gọn gàng vào gùi. Bà lão ngẩng đầu lên, gương mặt nhăn nheo nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt vẫn ẩn chứa vẻ mệt mỏi và lo âu thường trực.
"Đa tạ Phong nhi. Con thật tốt bụng," bà lão khàn khàn nói, giọng run run vì tuổi tác.
Lâm Phong chỉ khẽ gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười nhạt. Ánh mắt hắn vẫn luôn ẩn chứa một nỗi u buồn và hoài niệm khó tả, như thể tâm hồn hắn vẫn đang lang thang ở một nơi nào đó rất xa xôi, một nơi không thuộc về thế giới này. Hắn nhớ về những ngày tháng ở Trái Đất, nơi hắn có thể tự do theo đuổi đam mê, nơi tri thức và công nghệ là sức mạnh, chứ không phải là linh căn hay công pháp tu luyện. Hắn nhớ về gia đình, bạn bè, về những tiện nghi hiện đại mà giờ đây trở thành một giấc mơ xa vời.
Hắn bước đi chậm rãi trên con đường đất, nghe tiếng gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi khói bếp và mùi cỏ cây. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, như đang mang theo gánh nặng của cả một thế giới. Hắn biết mình không thể cứ mãi sống như thế này, một phàm nhân bị coi thường, một kẻ yếu ớt giữa loạn thế. Hắn phải tìm cách, bất cứ cách nào để sinh tồn, để không bị nghiền nát dưới bánh xe của thời đại. Cái ý chí kiên định đó, dù bị che giấu dưới vẻ ngoài u buồn và nhàn nhạt, vẫn âm ỉ cháy trong sâu thẳm tâm hồn hắn, thôi thúc hắn tìm kiếm một con đường, một cơ hội để nghịch thiên cải mệnh. Bởi vì, hắn biết, Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và hắn, một phàm nhân, cũng có quyền được sống, được chiến đấu cho vận mệnh của chính mình.
***
Lâm Phong tiếp tục bước đi, những bước chân vô định dẫn hắn đến gần khu nhà của Lý Trưởng, vị trưởng thôn đã chứng kiến hắn lớn lên từ khi còn bé. Ánh nắng giữa sáng đã rải đầy trên những mái nhà, nhuộm vàng con đường lát đá, nhưng không khí vẫn mang theo một chút gió se lạnh, như muốn nhắc nhở về sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi đây. Lâm Phong vốn định tránh mặt, không muốn làm phiền ông lão, nhưng định mệnh dường như không cho phép hắn làm vậy.
"Phong nhi, con lại đi đâu rồi?"
Tiếng gọi trầm ấm vang lên từ phía sau, kéo Lâm Phong trở về thực tại. Hắn quay đầu lại, bắt gặp Lý Trưởng đang bước ra từ căn nhà gỗ của mình. Ông lão gầy gò, lưng đã hơi còng, đội trên đầu chiếc nón lá đã cũ sờn. Gương mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự lo toan, nhưng đôi mắt nhỏ lại ánh lên vẻ hiền từ và đầy sự quan tâm. Toàn thân ông toát ra một vẻ mệt mỏi, như thể gánh nặng của cả Linh Khê Trấn đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc ấy.
Lý Trưởng tiến lại gần, dáng đi chậm chạp, khẽ vỗ vào vai Lâm Phong. Lực vỗ không mạnh, nhưng đủ để Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp và nỗi lo lắng ẩn chứa trong đó.
"Thời buổi này không yên ổn, đừng đi lung tung. Con không có linh căn, phải cẩn thận hơn người khác nhiều," ông lão nói, giọng điệu đầy vẻ thương cảm. Ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong, nơi những đường nét hài hòa nhưng đôi khi lại lộ ra sự u buồn khó hiểu. Ông biết Lâm Phong là một đứa trẻ thông minh, lanh lợi, nhưng lại bị số phận trêu ngươi khi sinh ra không có linh căn, một điều gần như là bản án tử trong thế giới tu tiên này.
Lâm Phong khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu cảm xúc phức tạp đang trỗi dậy trong lòng. "Con chỉ đi dạo thôi, Lý Trưởng. Con biết mà."
Lời đáp của hắn nghe có vẻ bình thản, nhưng nội tâm hắn lại đang gào thét. "Biết thì sao chứ? Không có linh căn, biết bao nhiêu cũng vô dụng." Cái cảm giác bất lực đó lại một lần nữa dâng trào, bóp nghẹt trái tim hắn. Hắn thấu hiểu nỗi lo lắng của Lý Trưởng, và cũng tự thương hại cho chính mình. Sự quan tâm của ông lão càng làm nổi bật lên cái khoảng cách không thể vượt qua giữa hắn và những người tu sĩ có linh căn.
Lý Trưởng thở dài, bàn tay gầy guộc vẫn đặt trên vai hắn. "Ta biết con là đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng... cuộc sống này đâu dễ dàng gì, Phong nhi. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã qua đi vạn năm, nhưng những tàn dư của nó vẫn còn đó. Thỉnh thoảng vẫn có yêu thú hoành hành, hay những kẻ ma tu tàn ác đột kích các trấn nhỏ. Không có linh căn, con không thể tự bảo vệ mình." Ông ngừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Thanh Vân Sơn, nơi những đỉnh núi mờ ảo trong sương sớm. "Chỉ có tu sĩ trên Thanh Vân Tông mới có thể thực sự bảo vệ chúng ta. Còn những người như chúng ta... chỉ có thể nương tựa vào họ."
Lâm Phong không đáp, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn hiểu ý của Lý Trưởng. Trong thế giới này, linh căn là tấm vé thông hành đến với sức mạnh, là điều kiện tiên quyết để bước chân vào con đường tu luyện. Không có linh căn, thì mãi mãi chỉ là phàm nhân, là con kiến nhỏ bé dễ dàng bị nghiền nát. Hắn nhớ lại những lời chế giễu, những ánh mắt khinh thường mà hắn đã phải chịu đựng từ khi còn bé, khi những đứa trẻ cùng trang lứa được kiểm tra linh căn và được nhận vào các nhánh nhỏ của Thanh Vân Tông để tu tập. Hắn, Lâm Phong, lại bị tuyên bố là "phế vật" không linh căn, một kẻ không có chút giá trị nào trong mắt thế giới tu tiên.
"Thôi được rồi, con nhớ cẩn thận đấy." Lý Trưởng vỗ vai hắn thêm một cái, rồi quay đi, bước vào nhà với vẻ mặt nặng trĩu. Bóng lưng còng của ông lão chìm vào trong căn nhà gỗ, để lại Lâm Phong một mình giữa con đường nắng.
Hắn đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Lý Trưởng, cảm thấy cô độc và bất lực hơn bao giờ hết. Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt, nhưng trái tim hắn lại cảm thấy một sự tê buốt thấu xương. Hắn không thể trách Lý Trưởng, ông lão chỉ đang nói sự thật tàn khốc. Nhưng sự thật đó lại như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của hắn. Hắn nhớ lại một câu nói mà hắn từng nghe được ở Trái Đất: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Nhưng trong thế giới này, Đạo có lẽ phải bắt đầu từ linh căn, từ linh khí, từ sức mạnh. Không có những thứ đó, Đạo của hắn sẽ là gì? Đạo của một phàm nhân yếu đuối hay sao?
Hắn lại tự hỏi, liệu có phải hắn đã quá yếu đuối khi cứ mãi nghĩ về quá khứ, về những điều không thể thay đổi? Liệu có phải hắn nên chấp nhận số phận, sống một cuộc đời phàm nhân bình thường, rồi chết đi giữa loạn thế này? Không! Một tia lửa bùng lên trong đôi mắt đen láy của hắn. Hắn không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đã từng là một kỹ sư, một bộ óc tinh tường, một người không bao giờ chịu khuất phục trước khó khăn. Kiếp này, dù không có linh căn, hắn cũng phải tìm ra con đường của riêng mình. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn lẩm nhẩm trong lòng, như một lời thề tự khắc vào tâm khảm. Hắn sẽ không chấp nhận số phận. Hắn sẽ chiến đấu.
***
Trưa đến, ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt hơn, rải những vệt vàng chói chang xuống Linh Khê Trấn. Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo cái lạnh buốt của sáng sớm nữa, thay vào đó là sự hanh khô đặc trưng của những ngày cuối xuân. Lâm Phong, sau khi rời khỏi chỗ Lý Trưởng, lang thang vô định đến một góc khuất của trấn, nơi có một bãi đất trống trải đầy sỏi đá và cỏ dại. Từ đây, tầm nhìn của hắn hướng thẳng lên Thanh Vân Sơn.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn có thể thấy rõ hơn sự hùng vĩ của Thanh Vân Sơn. Những đỉnh núi cao vút, mờ ảo trong làn sương khói của linh khí, như những cây cột chống trời, uy nghi và bất khả xâm phạm. Trên đó, hắn biết, là Thanh Vân Tông, môn phái tu tiên hàng đầu khu vực, biểu tượng của sức mạnh và quyền lực. Dù ở khoảng cách xa, hắn vẫn cảm nhận được sự tráng lệ của những kiến trúc ẩn hiện giữa mây trời, những mái ngói cong vút, những tòa tháp cao chót vót. Hắn mơ hồ nhìn thấy những đỉnh núi phụ khác, nơi có Đỉnh Luyện Khí, nơi tu sĩ rèn luyện công pháp; Tháp Luyện Đan, nơi các Đan Sư chế tạo ra những viên linh đan thần kỳ; và Giảng Võ Đường, nơi những bài học về chiến đấu và pháp thuật được truyền thụ. Đó là những nơi mà người thường như hắn không bao giờ có thể đặt chân tới, những thế giới hoàn toàn khác biệt.
Hắn nghĩ về những tu sĩ mạnh mẽ trên đó, những người có thể phi hành trên kiếm, hô phong hoán vũ, một tay che trời. Họ là những người bảo vệ các vùng đất khỏi yêu ma, là những vị thần trong mắt phàm nhân. Nhưng cũng chính họ, đôi khi, lại là những kẻ khinh thường phàm nhân nhất, đặc biệt là những "phế vật" như hắn. Hắn đã từng chứng kiến những đệ tử Thanh Vân Tông cưỡi linh thú bay qua Linh Khê Trấn, ánh mắt lạnh nhạt quét qua, không hề che giấu sự khinh miệt đối với những con người nhỏ bé đang sống lay lắt dưới chân núi.
"Thanh Vân Tông... biểu tượng của sức mạnh. Đỉnh Luyện Khí, Tháp Luyện Đan, Giảng Võ Đường... những nơi mà tài năng được tôi luyện. Còn mình? Chỉ là một hạt cát giữa bão táp," Lâm Phong lại lẩm bẩm trong lòng, giọng nói khô khốc. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng đến nhường nào khi đứng dưới cái bóng khổng lồ của ngọn núi ấy.
Hắn nhớ lại kiếp trước của mình. Hắn là một kỹ sư, một bộ óc. Hắn đã từng giải quyết những vấn đề phức tạp, xây dựng những công trình vĩ đại, tạo ra những phát minh làm thay đổi cuộc sống. Hắn tự hào về trí tuệ của mình. Nhưng ở thế giới này, trí tuệ đó dường như chẳng có chút giá trị nào. "Kiếp trước mình là một kỹ sư, một bộ óc. Kiếp này, bộ óc đó không thể giúp mình chống lại một con yêu thú cấp thấp. Mình phải tìm cách. Bất cứ cách nào."
Sự bất lực dâng trào khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Mùi đất khô nồng nặc dưới cái nắng gắt, xen lẫn mùi khói bếp xa xăm và chút hương thảo mộc từ những cây dại ven đường, càng khiến hắn thêm phần mệt mỏi. Hắn bước đến một tảng đá lớn, bề mặt lởm chởm, bị phong hóa bởi thời gian và gió sương. Hắn ngồi thụp xuống đó, vùi mặt vào lòng bàn tay, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Hắn thở dài, tiếng thở dài nặng nề hòa vào tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây.
Trong lúc vô tình, tay hắn chạm phải một vật cứng, lạnh lẽo, ẩn dưới lớp đất đá lỏng lẻo ngay dưới tảng đá mà hắn đang ngồi. Hắn nhíu mày, tò mò. Linh Khê Trấn này thường xuyên có những người thợ săn đi rừng, hay những tu sĩ cấp thấp lướt qua. Liệu có phải là một vật phẩm nào đó họ đánh rơi chăng? Với hy vọng mong manh, hắn dùng ngón tay gạt lớp đất cát xung quanh vật thể.
Đất đá lỏng lẻo nhanh chóng bị gạt sang một bên, lộ ra một vật thể hình trụ, đen tuyền, dường như được làm từ một loại chất liệu không phải gỗ cũng không phải đá. Bề mặt của nó nhẵn mịn, lạnh lẽo dưới đầu ngón tay hắn. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng hắn. Không phải là sự sợ hãi, mà là một sự tò mò mạnh mẽ, xen lẫn chút hồi hộp. Hắn dùng hai tay cẩn thận nhặt vật thể lên. Nó nặng trịch, không giống như vẻ ngoài của nó.
Khi vật thể hoàn toàn nằm gọn trong tay hắn, hắn mới nhìn rõ. Đó là một cuộn da cổ xưa, màu đen tuyền, được cuộn chặt lại và buộc bằng một sợi dây da mỏng manh đã hóa đá. Bề mặt của nó không hề bằng phẳng, mà có những hoa văn kỳ lạ, tựa như mực nước biến ảo không ngừng, như thể có một dòng chảy vô hình đang luân chuyển bên trong. Vừa chạm vào, một luồng khí tức cổ xưa và huyền bí, lạnh lẽo và đầy uy áp, tỏa ra từ cuộn da, khiến hắn rùng mình. Không phải là cái lạnh của gió, mà là cái lạnh thấu xương, như thể chạm vào một thứ gì đó đã tồn tại từ vạn cổ.
"Đây là cái gì vậy?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi cuộn da. Khí tức đó khiến hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự hấp dẫn khó cưỡng. Nó không mang theo sát khí hay tà khí, mà là một loại năng lượng thuần túy, nhưng lại vô cùng sâu thẳm, bí ẩn, như một vực sâu không đáy. Ngay lập tức, hắn cảm thấy một tia hy vọng le lói, một con đường mới có thể mở ra cho hắn trong cái thế giới tàn khốc này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, có lẽ, Đạo của hắn sẽ bắt đầu từ chính vật phẩm bí ẩn này.
***
Ánh chiều tà đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi từ từ chuyển sang màu tím thẫm khi màn đêm bắt đầu bao trùm Linh Khê Trấn. Gió mạnh hơn, rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của vùng núi. Trong căn nhà gỗ tồi tàn của Lâm Phong, một ngọn đèn dầu nhỏ leo lét cháy, thắp sáng không gian chật hẹp, hắt những cái bóng đổ dài lên tường.
Lâm Phong trở về nhà, tâm trí hoàn toàn bị cuốn hút bởi vật thể vừa tìm thấy. Hắn đặt nó lên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn. Đó chính là Huyễn Mặc Quyển – một cuộn da cổ xưa màu đen tuyền, bề mặt có những hoa văn kỳ lạ tựa như mực nước biến ảo không ngừng. Hắn đã cố gắng lau sạch lớp bụi bám trên đó, và giờ đây, nó hiện ra với vẻ đẹp huyền bí, cổ kính đến mê hoặc.
Hắn cẩn thận chạm tay vào cuộn da một lần nữa. Lần này, luồng khí tức cổ xưa và huyền bí tỏa ra mạnh mẽ hơn, không còn khiến hắn rùng mình vì lạnh lẽo, mà thay vào đó là một cảm giác tê dại, sau đó là một dòng ấm áp lan truyền khắp cánh tay, rồi chảy vào đan điền, nơi đáng lẽ ra không có bất kỳ linh khí nào có thể tụ lại. Hắn cảm thấy một sự kích thích tột độ, một cảm giác mà hắn chưa từng trải qua kể từ khi xuyên không đến thế giới này. Linh căn? Không, đây không phải là linh khí mà hắn từng nghe nói. Đây là một loại năng lượng khác, một loại khí tức phi phàm, như thể nó đến từ một thời đại đã bị lãng quên, từ một chiều không gian khác.
Hắn cố gắng mở cuộn da ra, nhưng nó dường như không có bất kỳ mối nối hay cách thức mở thông thường nào. Sợi dây da buộc quanh nó đã hóa đá, nhưng không phải là một sợi dây có thể tháo gỡ. Nó như một phần của chính cuộn da, một sự niêm phong vĩnh cửu. Lâm Phong dùng mọi cách, từ dùng sức mạnh vật lý đến cố gắng tìm kiếm cơ quan bí mật nào đó, nhưng đều vô ích. Cuộn da vẫn nằm im lìm, kín đáo, thách thức sự tò mò của hắn.
Tuy nhiên, khi hắn tập trung tinh thần, cố gắng kết nối với cuộn da bằng một loại ý niệm mơ hồ, một dòng thông tin bất ngờ lướt qua tâm trí hắn. Đó không phải là ngôn ngữ, không phải là âm thanh, mà là một cảm giác, một "ý niệm" trực tiếp truyền thẳng vào linh hồn.
"Huyễn Mặc Quyển... diễn hóa vạn vật... chìa khóa thân thế..."
Ba cụm từ, như những tia sét đánh thẳng vào đại não, khiến Lâm Phong choáng váng. Hắn lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Diễn hóa vạn vật? Chìa khóa thân thế? Điều này có nghĩa là gì? Hắn nhớ lại những lời đồn đại về những bảo vật nghịch thiên, những cơ duyên ngàn năm có một có thể thay đổi vận mệnh của một kẻ phàm nhân. Chẳng lẽ, đây chính là cơ duyên của hắn?
Hắn nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển, đôi mắt đen láy bùng lên một ngọn lửa hy vọng. Sự thông minh và khả năng phân tích của hắn, những lợi thế từ kiếp trước, bắt đầu hoạt động mạnh mẽ. Hắn liên kết những mảnh ghép: sự xuất hiện kỳ lạ của hắn ở thế giới này, thân phận phế vật không linh căn, và giờ là cuộn da bí ẩn này cùng với dòng ý niệm mơ hồ về "thân thế". Phải chăng, bí mật về nguồn gốc của hắn, về việc hắn đến từ Trái Đất, có liên quan đến cuộn da này? Phải chăng, Huyễn Mặc Quyển này chính là lời giải đáp cho tất cả những câu hỏi về cuộc đời hắn?
Mùi hương cổ xưa, pha lẫn chút kim loại và đất ẩm, toát ra từ cuộn da, càng khiến hắn thêm phần tin tưởng vào sự phi phàm của nó. Cái lạnh lẽo ban đầu đã nhường chỗ cho một cảm giác kết nối sâu sắc, như thể cuộn da này đang chờ đợi hắn, đang gọi tên hắn. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một sinh mệnh, một thực thể mang trong mình những bí mật của vạn cổ.
"Cái này là gì? Không phải một loại sách cổ thông thường. Nó... có sự sống?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói run run vì phấn khích. Hắn đã từng tuyệt vọng, đã từng cảm thấy bất lực, nhưng giờ đây, một tia sáng đã xuất hiện cuối đường hầm.
"Diễn hóa vạn vật? Thân thế? Chẳng lẽ đây là cơ duyên của mình, con đường duy nhất để thoát khỏi số phận phế vật và sống sót trong cái thế giới loạn lạc này?"
Hắn đặt cược tất cả hy vọng vào vật phẩm kỳ lạ này. Hắn không biết nó là gì, nó có thể làm được gì, nhưng hắn tin tưởng vào trực giác của mình. Hắn sẽ dành tất cả thời gian, tất cả tâm huyết để tìm hiểu về Huyễn Mặc Quyển. Đây không chỉ là một cơ hội để sinh tồn, mà còn là một cơ hội để hắn làm chủ vận mệnh của mình, để chứng minh rằng một phàm nhân cũng có thể nghịch thiên cải mệnh, rằng Đạo ở trong tâm, và hắn, Lâm Phong, sẽ tự tạo ra Đạo của riêng mình.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Tiếng gió rít gào như muốn nuốt chửng căn nhà nhỏ bé, nhưng bên trong, dưới ánh đèn dầu leo lét, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ trong lòng thiếu niên không linh căn. Hắn nhìn chăm chú vào Huyễn Mặc Quyển, chạm nhẹ vào nó, cảm nhận khí tức huyền bí vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay. Cuộc đời của Lâm Phong, vốn đã chìm trong tuyệt vọng và bất lực, giờ đây đã có một ngã rẽ. Một hành trình phiêu lưu đầy bí ẩn, thách thức và có thể cả lãng mạn, đang chờ đợi hắn. Huyễn Mặc Quyển, quyển sách định mệnh, đã mở ra trang đầu tiên.