Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 2

Ánh Sáng Trong Bóng Đêm Loạn Lạc: Đối Mặt Khinh Miệt

4576 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger Chương 1: Lâm Phong bắt đầu khám phá Huyễn Mặc Quyển.,Thiết lập cuộc sống hàng ngày bị khinh miệt của Lâm Phong ở Linh Khê Trấn.,Giới thiệu nhân vật Trương Tam và cảnh Lâm Phong bị bắt nạt, thể hiện sự kiên cường và thông minh của chàng.,Giới thiệu địa điểm Rừng Cổ Mộc như một nơi trú ẩn và tìm kiếm cơ hội của Lâm Phong.,Thể hiện sự lạc quan, ý chí kiên cường và khao khát thay đổi số phận của Lâm Phong.,Gieo mầm về tiềm năng đặc biệt của Huyễn Mặc Quyển và sự thông minh của Lâm Phong trong việc giải mã nó.
Nhân vật: Lâm Phong, Trương Tam, Lý Trưởng, Người Dân Linh Khê Trấn
Mood: Hy vọng (ẩn chứa), kiên cường, hơi căng thẳng (do bắt nạt), bí ẩn (khi khám phá Huyễn Mặc Quyển).
Kết chương: [object Object]

Gió đêm rít gào, len lỏi qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của vùng sơn cước. Bên trong căn nhà tồi tàn, ánh nến leo lét chập chờn trên bàn gỗ ọp ẹp, soi rõ khuôn mặt Lâm Phong đang đăm chiêu. Hắn vẫn còn giữ nguyên tư thế ngồi bán khoanh chân trên chiếc nệm rách, Huyễn Mặc Quyển nằm yên trong lòng bàn tay. Cái cảm giác tê dại ban đầu đã qua đi, nhưng một luồng khí tức ấm áp, lạ lẫm vẫn âm ỉ chảy trong đan điền, nơi mà theo lẽ thường, một phàm nhân không linh căn như hắn chẳng thể nào tụ tập được chút linh khí nào.

“Huyễn Mặc Quyển… diễn hóa vạn vật… chìa khóa thân thế…”

Ba cụm từ đó không ngừng văng vẳng trong tâm trí hắn, như một mật mã cổ xưa cần được giải mã. Đôi mắt đen láy của Lâm Phong ánh lên sự phức tạp của một trí tuệ đến từ thế giới khác. Hắn không tin vào những điều hoang đường một cách mù quáng, nhưng những gì vừa xảy ra lại nằm ngoài mọi logic khoa học mà hắn từng biết. Cái cảm giác kết nối mơ hồ, nhưng mãnh liệt, với cuộn da này không thể là giả. Nó như một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra một thế giới mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt cuộn da, cảm nhận từng đường vân cổ kính, từng vết tích thời gian hằn sâu. Chất liệu của nó không phải da thú thông thường, cũng không phải tơ lụa hay ngọc thạch. Nó mềm mại nhưng lại cứng cáp đến lạ, như chứa đựng sự bền bỉ của đá và sự uyển chuyển của nước. Mùi hương cổ xưa vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay, pha lẫn chút kim loại gỉ sét và hương đất ẩm, gợi lên hình ảnh của những di tích bị lãng quên, những cấm địa chưa từng được khám phá. Hắn lật đi lật lại, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu, hình vẽ hay ký tự nào có thể giúp hắn hiểu rõ hơn. Nhưng Huyễn Mặc Quyển vẫn là một khối thống nhất, không có khe hở, không có mép cuộn, như thể nó được đúc từ một khối vật chất duy nhất.

“Thân thể này không có linh căn, nhưng trí óc này… thì khác.” Lâm Phong lẩm bẩm, nụ cười nửa miệng quen thuộc hiện lên. Nụ cười ấy không phải của sự tự mãn, mà là của sự tự tin, pha lẫn chút tinh quái. “Chắc chắn Huyễn Mặc Quyển này không tầm thường. Nếu ‘diễn hóa vạn vật’ và ‘chìa khóa thân thế’ là thật, thì nó chính là con đường duy nhất của ta trong cái thế giới tu tiên tàn khốc này.”

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào cuộn da. Hắn nhớ lại cảm giác khi ý niệm lướt qua tâm trí. Không phải đọc, không phải nghe, mà là cảm nhận. Hắn cố gắng tái tạo lại trạng thái tinh thần đó, một sự tập trung cao độ, một ý chí mãnh liệt muốn hiểu, muốn kết nối. Dần dần, luồng khí tức ấm áp trong đan điền lại bắt đầu lưu chuyển, yếu ớt nhưng rõ ràng. Nó không phải linh khí, nhưng lại mang đến một cảm giác tràn đầy sức sống, một sự thanh tẩy nhẹ nhàng. Cuộn da trong tay hắn khẽ rung lên, một dao động nhỏ đến mức gần như không thể cảm nhận được, nhưng Lâm Phong đã nắm bắt được nó. Một tia sáng lấp lánh, mờ ảo như ánh sao xa xăm, nhấp nháy trên bề mặt của Huyễn Mặc Quyển, rồi nhanh chóng biến mất.

"Nó... nó có phản ứng!" Trái tim Lâm Phong đập thình thịch. Đây không phải là ảo giác. Đây là bằng chứng sống động rằng cuộn sách này có linh tính, có khả năng tương tác với hắn. Hắn dành trọn đêm đó, ngồi dưới ánh nến, mắt không rời khỏi Huyễn Mặc Quyển. Hắn thử nghiệm đủ cách: tập trung tinh thần, dùng ý niệm, chạm nhẹ, vuốt ve. Mỗi khi hắn tập trung đủ sâu, cuộn sách lại khẽ rung động, dù chỉ là một thoáng chốc. Hắn tin rằng có một loại năng lượng, một loại ý thức nào đó đang ngủ yên trong Huyễn Mặc Quyển, và hắn, bằng một cách nào đó, đang dần đánh thức nó. Sự thông minh từ kiếp trước của hắn, khả năng phân tích và suy luận sắc bén, đã được kích hoạt tối đa. Hắn bắt đầu xây dựng những giả thuyết, liên kết những mảnh ghép thông tin ít ỏi để hình dung về bản chất của bảo vật này. Nếu nó có thể 'diễn hóa vạn vật', liệu nó có thể biến đổi cả bản thân hắn? Nếu nó là 'chìa khóa thân thế', liệu nó có liên quan đến bí mật về việc hắn xuyên không? Mỗi câu hỏi lại mở ra hàng trăm câu hỏi khác, nhưng tất cả đều xoay quanh một tia hy vọng duy nhất: Huyễn Mặc Quyển sẽ giúp hắn thay đổi số phận.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khe cửa, xua đi màn đêm u ám, Lâm Phong mới thiếp đi vài giờ ngắn ngủi, Huyễn Mặc Quyển vẫn được hắn cẩn thận giấu dưới lớp áo. Khi tỉnh dậy, hắn cảm thấy hơi mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã có một mục tiêu, một con đường để đi, dù nó còn mơ hồ đến đâu.

Linh Khê Trấn bắt đầu một ngày mới. Tiếng gà gáy râm ran từ xa, tiếng mõ đều đều từ miếu cổ, và tiếng rao hàng the thé của những người bán rau đã đánh thức cả thị trấn. Sương mù còn lảng bảng trên những mái ngói xám rêu phong của những ngôi nhà gỗ đơn giản, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc. Một con đường lát đá chính xuyên qua thị trấn, hai bên là các cửa hàng nhỏ, quán trà và nhà trọ đã bắt đầu mở cửa. Mùi thức ăn sáng thơm lừng, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, và mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc bay lãng đãng trong không khí. Phía xa, trên đỉnh Thanh Vân Sơn, tiếng chuông từ Thanh Vân Tông vọng xuống, trầm hùng và vang vọng, nhắc nhở mọi người về sự hiện diện hùng vĩ của môn phái tu tiên.

Lâm Phong bước ra khỏi nhà, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sớm. Cái lạnh se se của đêm đã tan đi, nhường chỗ cho nắng dịu. Hắn đi dọc con đường chính, cố gắng hòa mình vào dòng người đang tấp nập. Những ánh mắt dò xét, những cái liếc nhìn khinh thường không còn xa lạ gì với hắn. Một vài phụ nữ bán rau củ quay mặt đi khi hắn đi qua, thì thầm to nhỏ. Những đứa trẻ đang chơi đùa cũng đột nhiên im bặt, nhìn hắn với ánh mắt tò mò pha lẫn sợ sệt, như thể hắn là một vật thể lạ, đáng sợ.

“Thằng Lâm Phong đó, lại ra ngoài rồi à?” Một giọng nói the thé vang lên từ một quán trà nhỏ. “Ngày nào cũng lang thang, không làm được trò trống gì. Chỉ tổ ăn hại gạo.”

Lâm Phong nghe thấy rõ mồn một, nhưng hắn chỉ khẽ nhếch môi, không đáp lời. Hắn đã quá quen với những lời xì xào, những ánh mắt coi thường ấy. Trong thế giới tu tiên này, không có linh căn đồng nghĩa với phế vật, đồng nghĩa với gánh nặng, với kẻ thừa thãi. Hắn biết rằng để thay đổi cái nhìn ấy, hắn phải thay đổi số phận của chính mình.

Khi hắn đi ngang qua một cây cầu đá nhỏ bắc qua con suối trong vắt, một bóng người quen thuộc hiện ra. Đó là Lý Trưởng, lưng còng, mái tóc bạc phơ được che dưới chiếc nón lá đã sờn cũ. Gương mặt ông khắc khổ vì nắng gió và những lo toan, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp khi nhìn thấy Lâm Phong. Ông đang tưới nước cho mấy bụi hoa dại ven suối, bàn tay run rẩy nhưng vẫn cần mẫn.

“Phong nhi, con lại đi đâu rồi?” Lý Trưởng cất giọng khàn khàn, chậm rãi. Ông đặt gáo nước xuống, nhìn Lâm Phong với ánh mắt chất chứa đầy lo lắng. “Con lại gầy đi rồi. Đừng ra ngoài nhiều quá, loạn thế này… Phàm nhân chúng ta khó sống lắm. Ở nhà còn đỡ hơn.”

Lâm Phong tiến lại gần, khẽ cúi đầu chào lão nhân. “Con vẫn ổn, Lý Trưởng. Con chỉ ra ngoài hít thở chút khí trời thôi.” Hắn cố gắng mỉm cười trấn an ông, nhưng nụ cười đó không thể che giấu được sự khắc khoải trong lòng ông lão.

“Đừng có nói dối lão già này nữa.” Lý Trưởng thở dài, bàn tay gầy guộc vỗ nhẹ lên vai Lâm Phong. “Con người ta, không có linh căn thì đành chịu. Số phận đã định rồi. Con nên học cách chấp nhận, tìm một công việc ổn định ở trấn này, lấy vợ sinh con, sống một cuộc đời bình thường, an ổn. Đừng mơ mộng hão huyền về tu tiên làm gì cho khổ thân.”

Lâm Phong biết Lý Trưởng nói thật lòng, vì lo cho hắn. Ông là một trong số ít người ở Linh Khê Trấn còn quan tâm đến hắn, chứ không phải chỉ là những ánh mắt khinh miệt hay thờ ơ. Nhưng hắn không thể chấp nhận. Hắn đã từng sống ở một thế giới mà con người có thể làm chủ vận mệnh của mình, nơi mà tri thức và nỗ lực có thể thay đổi mọi thứ. Hắn không thể cúi đầu chịu đựng số phận phế vật ở thế giới này.

“Lý Trưởng, con hiểu ý tốt của người,” Lâm Phong nói, giọng trầm xuống, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm về phía những ngọn núi xanh thẳm. “Nhưng con không muốn sống một cuộc đời ‘bình thường, an ổn’ nếu nó đồng nghĩa với việc bị coi thường, bị dẫm đạp. Con tin rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sẽ có một con đường cho con, dù con phải tự tạo ra nó.”

Lý Trưởng nhìn hắn, ánh mắt đục ngầu xẹt qua tia kinh ngạc, rồi lại chuyển thành nỗi buồn man mác. Ông lắc đầu, không nói gì thêm, chỉ thở dài một tiếng nặng nề. Với ông, những lời của Lâm Phong chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ, là sự chống đối vô vọng trước số phận nghiệt ngã. Ông đã chứng kiến quá nhiều người ôm mộng tu tiên rồi kết cục bi thảm trong loạn thế này. Lo lắng cho thế hệ trẻ, đặc biệt là những đứa trẻ yếu ớt như Lâm Phong, dường như là gánh nặng lớn nhất của ông lão. Lâm Phong biết mình không thể thuyết phục ông lão lúc này. Hắn chỉ có thể dùng hành động để chứng minh. Hắn khẽ gật đầu chào Lý Trưởng, rồi tiếp tục bước đi, những ánh mắt khinh miệt và những lời xì xào vẫn như những mũi kim châm chọc vào lưng hắn.

***

Buổi trưa, cái nắng gắt của mùa hạ đổ xuống Linh Khê Trấn, làm không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Bụi đất bay mù mịt mỗi khi có xe ngựa đi qua con đường chính. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ những mái nhà, khiến người ta chỉ muốn tìm một bóng râm để ẩn mình. Lâm Phong đang trên đường trở về nhà sau một buổi sáng lang thang quanh trấn, cố gắng tìm kiếm những thông tin hữu ích về Huyễn Mặc Quyển từ các cửa hàng sách cũ, dù hắn biết hy vọng rất mong manh. Hắn đã ghé qua tiệm tạp hóa, nhìn ngắm những món đồ thủ công đơn giản, những viên linh thạch thô sơ mà ngay cả phàm nhân cũng có thể dùng để làm ấm nhà, nhưng không có gì gợi ý về thứ hắn đang nắm giữ. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng bước chân vẫn đều đặn.

Đột nhiên, một bóng đen to lớn chắn ngang đường hắn. Lâm Phong ngẩng đầu lên, nụ cười nửa miệng tinh quái khẽ hiện trên môi khi hắn nhận ra kẻ cản đường. Đó không ai khác chính là Trương Tam, kẻ bắt nạt khét tiếng của Linh Khê Trấn, cùng với hai tên lâu la gầy gò, hốc hác, mặt mày bợt bạt đứng sau lưng. Trương Tam, với thân hình cao to, thô kệch và khuôn mặt dữ tợn, thường xuyên kiếm cớ gây sự với những kẻ yếu thế hơn mình. Hắn ta là một tên vô công rỗi nghề, chỉ giỏi ăn bám và bắt nạt người khác.

“Thằng Lâm Phong kia, đứng lại!” Trương Tam cất giọng hống hách, vẻ mặt vênh váo, ánh mắt tràn đầy sự coi thường. Hắn ta chặn hẳn con đường, khiến những người đi đường khác phải né tránh. “Đi đâu mà vội thế? Hay lại trốn vào xó nào đọc sách vô dụng của ngươi à, phế vật?”

Lâm Phong dừng bước, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào Trương Tam. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, thậm chí còn có vẻ thích thú. “Ồ, Trương huynh đệ,” hắn kéo dài giọng, nghe có vẻ châm biếm. “Ta tưởng ngươi đang bận luyện ‘Khí Công Đứng Đắn’ của mình chứ? Đừng để ta làm chậm tiến độ tu luyện vĩ đại của ngươi. Chẳng phải ngươi từng khoe rằng mình có thể nâng được hai tạ gạo bằng một tay sao? Ta rất nóng lòng muốn được chứng kiến cảnh ngươi ‘luyện khí’ đó đấy.”

Lời nói của Lâm Phong không mang theo chút tức giận nào, nhưng lại sắc bén như một mũi dao, đâm thẳng vào điểm yếu của Trương Tam. Khí Công Đứng Đắn là tên gọi mà Lâm Phong đặt cho việc Trương Tam khoe khoang sức mạnh phàm nhân của mình, như thể đó là một công pháp tu luyện cao siêu. Trương Tam, một phàm nhân chỉ có chút sức lực bắp thịt hơn người, luôn tự hào về điều đó và thường cố tình phô trương trước mặt người khác. Lâm Phong đã dùng chính sự kiêu ngạo của hắn để châm chọc.

Khuôn mặt Trương Tam lập tức đỏ bừng lên vì tức giận. Hắn vốn dĩ chỉ muốn trêu chọc và sỉ nhục Lâm Phong như mọi khi, nhưng không ngờ lại bị đối phương dùng lời lẽ châm biếm lại. Hai tên lâu la phía sau cũng nín thở, nhìn nhau, không dám ho he.

“Ngươi… ngươi dám trêu ta?” Trương Tam gằn giọng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên. “Xem ta dạy dỗ ngươi thế nào!”

Hắn ta xông tới, định dùng nắm đấm to lớn của mình đẩy mạnh Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong đã lường trước được hành động này. Thân thủ hắn không quá nhanh nhẹn, nhưng lại cực kỳ linh hoạt và khéo léo. Chỉ một cái lắc người nhẹ, hắn đã né được cú đẩy của Trương Tam, khiến tên to con mất đà loạng choạng về phía trước.

“Ôi chao, Trương huynh đệ cẩn thận kẻo ngã đấy!” Lâm Phong nói với giọng điệu đầy vẻ quan tâm giả tạo, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh quái. “Đừng vì muốn biểu diễn ‘Khí Công Đứng Đắn’ mà lại làm mình bị thương. Huynh đệ còn phải giữ sức để ‘tu luyện’ lâu dài chứ.”

Xung quanh, những người dân chứng kiến cảnh tượng này bắt đầu xì xào to nhỏ.

“Lại là thằng Lâm Phong bị Trương Tam bắt nạt…” một bà lão bán bánh nói với người bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ thờ ơ.

“Ai bảo không có linh căn, đáng đời,” một thanh niên khác tiếp lời, giọng điệu đầy vẻ coi thường. “Phế vật thì chỉ biết dùng cái mồm để chống đối thôi.”

Tuy nhiên, cũng có một vài người khẽ bật cười trước sự lanh trí của Lâm Phong. Trương Tam, dù tức giận đến mức mặt mày tím tái, nhưng cũng không dám làm gì quá đáng trước con mắt của nhiều người. Hắn biết rằng, dù hắn là kẻ hay bắt nạt, nhưng nếu đánh người vô cớ giữa ban ngày ban mặt, hắn cũng sẽ gặp rắc rối với Lý Trưởng hoặc những người có uy tín trong trấn. Huống hồ, Lâm Phong lại còn khéo léo né tránh, khiến hắn không thể ra tay một cách dễ dàng.

“Ngươi… ngươi chờ đấy!” Trương Tam nghiến răng nghiến lợi, buông lời đe dọa vô vọng. “Sẽ có ngày ta cho ngươi biết tay!”

Lâm Phong chỉ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Hắn biết Trương Tam sẽ không dám làm gì nữa. Hắn khẽ cúi đầu chào Trương Tam một cách trêu ngươi, rồi quay lưng bước đi, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Hắn để lại Trương Tam đứng đó, mặt mày đỏ gay, tức tối đến mức bốc khói, cùng hai tên lâu la đang cố gắng nhịn cười.

Trong lòng Lâm Phong, một sự chua chát dâng lên. Hắn đã dùng trí tuệ và lời lẽ để đối phó, nhưng hắn biết rằng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Hắn không thể mãi mãi dựa vào sự khôn khéo để đối phó với những kẻ mạnh hơn. Một ngày nào đó, hắn sẽ cần sức mạnh thực sự. Trương Tam chỉ là một con tốt thí nhỏ bé trong cái thế giới tàn khốc này, nhưng hắn đại diện cho sự khinh miệt mà Lâm Phong phải đối mặt mỗi ngày.

“Sẽ có ngày, ta sẽ khiến các ngươi phải nhìn ta bằng một ánh mắt khác,” Lâm Phong thì thầm trong lòng, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn sống sót, hắn muốn thay đổi. Hắn muốn chứng minh rằng một phàm nhân cũng có thể nghịch thiên cải mệnh. Những lời nói của Lý Trưởng về "loạn thế" và "phàm nhân khó sống" cứ văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây, chúng không còn làm hắn nản chí, mà lại càng thôi thúc hắn phải mạnh mẽ hơn.

***

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Lâm Phong đã đi sâu vào Rừng Cổ Mộc, nơi mà người dân Linh Khê Trấn ít khi dám bén mảng tới. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có cây cối cao lớn, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên che phủ cả bầu trời. Những tia nắng chiều yếu ớt, vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy lá mục và rêu xanh.

Không khí trong rừng mát mẻ, dễ chịu hơn hẳn cái nóng bức của Linh Khê Trấn. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị hoang sơ, nguyên thủy. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Thỉnh thoảng, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, như một lời thì thầm của dòng thời gian. Nơi đây yên tĩnh, thanh bình, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào và những ánh mắt phán xét của thế giới bên ngoài.

“Linh Khê Trấn này không phải nơi để ta phát triển,” Lâm Phong tự nhủ, tìm thấy một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây phủ đầy rêu phong, rễ cây đâm sâu vào lòng đất như những con trăn khổng lồ. Hắn ngồi xuống một phiến đá phủ đầy rêu xanh gần đó, cảm nhận sự mát lạnh từ đá truyền lên cơ thể. “Rừng Cổ Mộc tuy có chút nguy hiểm với yêu thú cấp thấp, nhưng ít nhất không có những kẻ phiền phức như Trương Tam, và quan trọng hơn, không có những ánh mắt soi mói.”

Hắn cẩn thận lấy Huyễn Mặc Quyển ra khỏi lớp áo. Cuốn sách cổ vẫn giữ nguyên vẻ bí ẩn, trầm mặc. Hắn đặt nó lên đùi, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt. Ánh sáng chiều tà xuyên qua tán lá, chiếu thẳng vào Huyễn Mặc Quyển, khiến nó ánh lên một màu sắc kỳ lạ, như thể nó hấp thụ mọi ánh sáng nhưng lại không phản chiếu hoàn toàn.

“Những ký tự này… nếu kết hợp với ý niệm ‘diễn hóa vạn vật’ thì… liệu có phải là một loại công pháp đặc biệt?” Lâm Phong lẩm bẩm. Hắn không thể đọc được những ký tự trên cuộn sách, nhưng hắn cảm nhận được chúng. Đó không phải là ngôn ngữ, mà là những hình thái, những biểu tượng mang ý nghĩa sâu sắc. Hắn nhớ lại cảm giác khi dòng ý niệm "diễn hóa vạn vật" và "chìa khóa thân thế" lướt qua tâm trí mình. Nó không phải là một bài học, mà là một sự truyền tải trực tiếp thông tin vào ý thức.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tái tạo lại trạng thái tập trung tinh thần đêm qua. Hắn gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi lo lắng, mọi sự khinh miệt mà hắn vừa phải chịu đựng. Trong tâm trí hắn, chỉ còn lại hình ảnh của Huyễn Mặc Quyển, và ý chí mãnh liệt muốn khám phá bí mật của nó. Hắn tập trung vào luồng khí tức ấm áp trong đan điền, cố gắng dẫn dắt nó, dù hắn không hề biết cách. Hắn chỉ làm theo bản năng, theo sự mách bảo của trực giác. Hắn hình dung luồng khí đó chảy từ đan điền, qua cánh tay, rồi hội tụ vào đầu ngón tay đang chạm nhẹ vào cuộn sách.

Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn khẽ rung động mạnh hơn, một dao động nhỏ nhưng rõ rệt, như một nhịp đập của trái tim. Một luồng khí mát lạnh, pha lẫn chút sức sống cổ xưa, đột ngột lan tỏa từ cuộn sách, len lỏi qua đầu ngón tay, chảy ngược vào cơ thể hắn. Cùng lúc đó, một ánh sáng xanh biếc mờ nhạt, yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, bỗng nhiên bùng lên từ bề mặt Huyễn Mặc Quyển, chỉ tồn tại trong tích tắc rồi lại chìm vào bóng tối.

Những tán lá xung quanh Lâm Phong, vốn đã xào xạc nhẹ nhàng trong gió, bỗng nhiên rung động mạnh hơn, như thể chúng cũng đang cảm nhận được sự biến đổi năng lượng trong không khí. Một vài chiếc lá khô trên mặt đất bị cuốn lên nhẹ nhàng, xoay tròn trong một luồng gió vô hình, rồi lại rơi xuống. Lâm Phong cảm thấy một sự kết nối yếu ớt, mơ hồ, nhưng lại vô cùng chân thực. Nó không phải là linh khí, nhưng nó lại mang một sức mạnh tiềm tàng, một nguồn năng lượng thuần túy và cổ xưa hơn.

“Thật… thật sự có phản ứng!” Lâm Phong mở bừng mắt, đôi mắt đen láy tràn ngập sự kinh ngạc và phấn khích. Hắn nhìn chằm chằm vào cuộn sách, rồi nhìn xung quanh, cố gắng xác định xem có phải mình đang ảo giác không. Nhưng không, sự rung động của cuộn sách, luồng khí tức lạnh mát và ánh sáng xanh biếc đã chứng minh tất cả.

Hắn lại nhắm mắt, cố gắng lặp lại quá trình. Lần này, hắn không còn bỡ ngỡ nữa. Hắn tập trung mạnh mẽ hơn, ý niệm rõ ràng hơn. Hắn muốn Huyễn Mặc Quyển cho hắn thấy thêm. Hắn muốn hiểu. Hắn muốn biết.

Và rồi, một lần nữa, cuộn sách khẽ rung động. Luồng khí tức lạnh mát lan tỏa mạnh hơn. Ánh sáng xanh biếc lại xuất hiện, lần này kéo dài hơn một chút, đủ để Lâm Phong nhìn rõ những đường vân và ký tự cổ xưa trên bề mặt cuộn sách dường như đang phát sáng nhẹ, như thể chúng đang sống dậy. Hắn cảm thấy một luồng thông tin mơ hồ, như những hình ảnh vụn vặt, những cảm xúc xa lạ, lướt qua tâm trí. Đó là cảm giác về sự rộng lớn của vũ trụ, về dòng chảy của thời gian, về sự sinh diệt của vạn vật.

“Đây không phải là tu luyện linh khí thông thường,” Lâm Phong thì thầm, giọng nói run run vì xúc động. Hắn đã từng đọc qua những miêu tả về tu luyện linh khí trong những tiểu thuyết ở thế giới cũ. Chúng nói về việc hấp thụ linh khí trời đất, dẫn dắt vào đan điền, rồi luyện hóa. Nhưng thứ hắn đang trải nghiệm thì khác hẳn. Đây là một sự giao tiếp, một sự kết nối giữa ý thức của hắn và một thực thể cổ xưa.

Hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình. Con đường mà không ai khác có thể đi, bởi vì nó chỉ thuộc về hắn, một kẻ phàm nhân không linh căn, nhưng lại mang trong mình một bí ẩn lớn về thân thế, và nắm giữ một bảo vật nghịch thiên.

Mặt trời đã lặn hẳn, để lại bầu trời tím thẫm. Bóng tối dần bao trùm Rừng Cổ Mộc, nhưng trong lòng Lâm Phong, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ, sáng rực hơn bất kỳ ánh sao nào. Hắn biết rằng hành trình này sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy, nhưng hắn không còn sợ hãi. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là cơ duyên, nó còn là lời giải đáp cho số phận, là chìa khóa mở ra một chương mới trong cuộc đời hắn.

Một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, một hành trình khám phá không chỉ thế giới mà còn cả chính bản thân mình. Huyễn Mặc Quyển, quyển sách định mệnh, đã thực sự bắt đầu diễn hóa vạn vật, và điều đầu tiên nó diễn hóa, chính là vận mệnh của Lâm Phong. Hắn siết chặt cuộn sách trong tay, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào màn đêm thăm thẳm của khu rừng, nơi những bí mật lớn hơn đang chờ đợi. Ngọn lửa kiên cường và ý chí bất khuất trong hắn giờ đây đã được thắp sáng hoàn toàn, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của thế giới tu tiên rộng lớn này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ