Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 136

Dưới Ánh Trăng Cấm Địa: Tâm Ý Chuyển Biến

4284 từ
Mục tiêu: Cho phép ba người Lâm Phong hồi phục sau trận chiến căng thẳng với Ma giáo Huyết Ảnh và bầy yêu thú.,Khắc họa rõ nét sự thay đổi trong cách nhìn của Mộc Ly về Lâm Phong, từ cảnh giác và có phần hoài nghi sang ngưỡng mộ và tin tưởng sâu sắc hơn, dựa trên sự dũng cảm và tài trí của chàng.,Tiếp tục khám phá và hé lộ thêm tiềm năng bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển qua sự kiện vừa diễn ra.,Củng cố mối quan hệ và sự gắn kết giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly, biến họ thành một đội ăn ý hơn.,Phân tích các manh mối thu thập được từ Ma giáo Huyết Ảnh để định hướng cho hành trình tiếp theo trong Cấm Địa Vạn Yêu.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Reflective, tense, bonding, mysterious, hopeful
Kết chương: [object Object]

Sau tiếng kiếm cuối cùng, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu rừng. Sương mù đã tan hoàn toàn, ánh nắng yếu ớt của buổi trưa cố gắng xuyên qua tán cây dày đặc, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, ma mị trên nền đất. Lâm Phong thu kiếm, thân hình hắn khẽ chao đảo, một cảm giác kiệt sức ập đến, nhưng đôi mắt đen láy của hắn lại ánh lên vẻ phức tạp khi nhìn vào Huyễn Mặc Quyển trong đan điền. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc, một sức mạnh bí ẩn vừa được giải phóng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự xa lạ, như thể đó không hoàn toàn là sức mạnh của mình.

Tuyết Dao, sau khi chứng kiến toàn bộ quá trình, vẫn đứng bất động, Băng Phách Kiếm trong tay nàng vẫn còn phát ra khí lạnh, nhưng đôi mắt băng phách của nàng lại mở to, đầy vẻ kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy bất kỳ loại công pháp hay pháp thuật nào có thể tạo ra hiệu ứng đáng sợ như vậy. "Đây là... sức mạnh gì?" Nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo mà lộ rõ sự bối rối.

Mộc Ly, dù vẫn còn đau đớn, nhưng đã cố gắng gượng dậy. Nàng nhìn Lâm Phong với đôi mắt to tròn, lấp lánh vẻ ngưỡng mộ và kinh ngạc tột độ. "Lâm Phong, chàng... chàng thật lợi hại!" Nàng chưa từng thấy một tu sĩ nào có thể khiến cả bầy yêu thú hung hãn và Ma Môn Đệ Tử phải hoảng sợ đến mức bỏ chạy như vậy. Sự tin tưởng vào Lâm Phong trong lòng nàng giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm.

Thôn Thiên Thử chui ra khỏi túi áo Lâm Phong, đôi mắt đen láy tò mò nhìn chằm chằm vào hắn, rồi lại nhìn vào vùng không gian nơi sức mạnh bí ẩn vừa lan tỏa. Nó khẽ kêu "chiêm chiếp" một cách tò mò, như muốn hỏi về nguồn gốc của thứ sức mạnh đó.

Lâm Phong thở hổn hển, cố gắng điều hòa lại hơi thở. Hắn không trả lời ngay Tuyết Dao, vì bản thân hắn cũng đang bối rối. Hắn chỉ biết, sức mạnh đó đến từ Huyễn Mặc Quyển, thứ công pháp bí ẩn mà hắn vẫn luôn tu luyện. Nhưng nó vượt xa những gì hắn từng biết về Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào một góc nhỏ của một thế giới hoàn toàn mới. "Có lẽ... có lẽ đây là một phần sức mạnh tiềm ẩn của Huyễn Mặc Quyển mà ta chưa từng biết đến," hắn trầm ngâm nói, giọng nói vẫn còn chút mệt mỏi. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Những lời này bỗng vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về con đường tu tiên đầy biến số.

Cả ba người kiểm tra chiến trường một lần nữa. Không còn dấu vết của Ma Môn Đệ Tử, chỉ còn lại những vệt máu loang lổ trên đất và mùi ma khí thoang thoảng. Giữa một đống tro tàn của một con yêu thú bị kiếm khí của Lâm Phong hóa thành, Thôn Thiên Thử bỗng kêu lên một tiếng "chiêm chiếp" đầy phấn khích. Nó dùng cái mũi nhỏ xinh của mình đào bới, rồi tha ra một mảnh da thú cổ xưa, đen sì, có vẻ như đã tồn tại hàng ngàn năm. Trên mảnh da thú đó, khắc họa một ký hiệu bí ẩn của Ma giáo, không phải biểu tượng cánh dơi của Huyết Ảnh, mà là một phù hiệu phức tạp hơn, có vẻ như là một loại trận đồ hoặc bản đồ chỉ dẫn. Ký hiệu này tỏa ra một thứ năng lượng u ám, cổ xưa, khiến Lâm Phong cảm thấy rùng mình.

Lâm Phong nhặt mảnh da thú lên, đôi mắt hắn nheo lại. "Xem ra, mục tiêu của Ma giáo không chỉ là Mộc Ly, mà còn là một thứ gì đó nằm sâu hơn trong Cấm Địa này," hắn nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Mảnh da thú này có thể là manh mối dẫn đến những bí mật cổ xưa của Cấm Địa Vạn Yêu, thậm chí là những điều liên quan đến sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu mà Mộc Ly đã từng đề cập. Cuộc hành trình của họ, vừa mới bắt đầu, đã trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn rất nhiều. Nhưng với sức mạnh tiềm ẩn của Huyễn Mặc Quyển vừa được hé lộ, và sự tin tưởng vững chắc giữa ba người, Lâm Phong biết rằng họ có thể đối mặt với mọi thử thách.

***

Đêm khuya, Cấm Địa Vạn Yêu chìm trong một màn sương mù dày đặc, ẩm ướt, tựa như tấm màn che giấu vô vàn bí mật và hiểm nguy. Tiếng gầm rú xa xăm của yêu thú vọng lại từ sâu trong rừng, xen lẫn tiếng chim lạ kêu thảm thiết, càng khiến không gian thêm phần rợn người. Tuy nhiên, sâu trong một hang động nhỏ, ẩn mình sau một thác nước đổ từ vách đá rêu phong, một ngọn lửa bập bùng chiếu sáng, mang theo hơi ấm xua tan đi cái lạnh lẽo của màn đêm. Mùi ẩm mốc đặc trưng của đất rừng vẫn còn vương vấn, đôi khi pha lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt còn sót lại từ trận chiến ban chiều, nhưng nhanh chóng bị lấn át bởi mùi thảo mộc dịu nhẹ từ linh dược và mùi khói ấm áp của củi khô đang cháy tí tách.

Lâm Phong ngồi tựa vào vách đá lạnh lẽo, nhắm mắt điều tức. Khuôn mặt hắn vẫn còn vương vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt đen láy ẩn chứa sự kiên định và một chút suy tư sâu xa. Hắn cảm nhận được linh lực trong đan điền đang dần hồi phục, nhưng cảm giác về Huyễn Mặc Quyển lại phức tạp hơn nhiều. Nó không còn chỉ là một công pháp tu luyện thuần túy, mà như một thực thể sống, một phần của chính hắn, nhưng lại mang theo một sức mạnh xa lạ, cổ xưa đến khó hiểu. Mỗi khi hắn vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, một luồng khí tức u tối nhưng huyền ảo lại cuộn trào, khiến hắn vừa phấn khích vừa có chút e dè. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" khẩu quyết này bỗng vang vọng trong tâm trí, nhưng ý nghĩa sâu xa của nó dường như vượt xa sự hiểu biết hiện tại của hắn.

Tuyết Dao ngồi đối diện hắn, Băng Phách Kiếm đã được thu vào vỏ, đặt ngang đùi. Nàng đang cẩn thận kiểm tra vết xước nhỏ trên cánh tay, nơi bị một con yêu thú cào trúng trong trận chiến. Làn da trắng ngần của nàng giờ đây càng thêm nổi bật dưới ánh lửa. Tuyết Dao không nói gì, nhưng ánh mắt phượng dài của nàng vẫn không rời khỏi Lâm Phong. Trong sự tĩnh lặng, nàng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi tỏa ra từ hắn, và cả sự bối rối, suy tư ẩn sâu trong đôi mắt đó. Nàng biết, sức mạnh mà Lâm Phong vừa bộc phát không đơn giản. Nó quá mạnh mẽ, quá khác biệt so với bất kỳ công pháp tu tiên nào nàng từng biết. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng nàng, lo cho an nguy của hắn, lo cho con đường mà hắn đang bước đi. Dù vậy, sâu thẳm trong tim, nàng cũng không khỏi ngưỡng mộ sự dũng cảm và tài trí của chàng.

Mộc Ly co ro ở một góc khác của hang động, nàng ôm chặt lấy đôi đầu gối, thân hình nhỏ nhắn run rẩy khe khẽ. Vết thương do Ma Môn Đệ Tử gây ra vẫn còn đau nhức, nhưng nỗi sợ hãi từ trận chiến mới là thứ ám ảnh nàng. Tuy nhiên, khi lén nhìn sang Lâm Phong, sự tò mò và ngạc nhiên dần lấn át nỗi sợ hãi trong đôi mắt to tròn, long lanh của nàng. Nàng nhớ lại hình ảnh Lâm Phong đứng chắn trước mặt họ, một mình đối đầu với cả bầy yêu thú và Ma Môn Đệ Tử, ra tay quyết đoán và mạnh mẽ đến mức không ai ngờ tới. Chính chàng đã cứu nàng, đã bảo vệ nàng và Tuyết Dao. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi trong tim Mộc Ly, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua với bất kỳ nhân loại nào trước đây.

"Mộc Ly, ngươi bị thương không? Còn Tuyết Dao?" Lâm Phong đột nhiên mở mắt, giọng nói trầm ấm, đầy quan tâm, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người. Hắn lấy ra hai bình ngọc nhỏ từ túi trữ vật, bên trong là những viên linh dược tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.

Tuyết Dao khẽ lắc đầu, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút nhẹ nhõm: "Ta không sao, huynh cũng nên chú ý bản thân. Sức mạnh đó... thật đáng sợ." Nàng nhận lấy viên linh dược từ tay Lâm Phong, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn, hàm ý nhắc nhở chàng cẩn trọng hơn.

Mộc Ly ngước nhìn lên, đôi mắt nàng vẫn còn chút hoảng sợ nhưng đã dịu đi rất nhiều. Nàng nhận lấy linh dược một cách rụt rè: "Ta... ta không sao. Chỉ là... vết thương nhỏ. Ngươi... ngươi đã làm gì vậy? Thật lợi hại." Giọng nói líu lo, ngây thơ của nàng giờ đây chứa đầy sự kinh ngạc chân thành. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một nhân loại lại có thể mạnh mẽ đến vậy, và quan trọng hơn, lại sẵn sàng bảo vệ một yêu tộc như nàng.

Lâm Phong khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt, đưa một viên linh dược khác cho Thôn Thiên Thử đang nằm cuộn tròn trong lòng bàn tay hắn. Con chuột nhỏ tinh nghịch kêu chiêm chiếp, vồ lấy viên đan dược rồi nuốt chửng trong chớp mắt, đôi mắt sáng rực. "Đừng lo lắng, chỉ là một chút tiêu hao thôi." Hắn an ủi, sau đó vận công điều tức, cố gắng làm quen với luồng sức mạnh mới vừa được kích hoạt. Trong tiềm thức, hắn vẫn còn lo ngại về việc liệu mình có thể hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh này hay không. Đó là một con dao hai lưỡi, có thể cứu họ, nhưng cũng có thể mang đến những hậu quả khó lường.

Mộc Ly, với tâm trạng đã ổn định hơn nhờ linh dược và sự quan tâm của Lâm Phong, không còn co ro nữa. Nàng bắt đầu quan sát Lâm Phong một cách công khai, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ hiếu kỳ. Nàng nhớ lại cảnh tượng chàng đứng vững vàng trước bầy yêu thú, nhớ lại ánh mắt kiên định và bàn tay đã che chắn cho nàng. Một cảm giác tin tưởng và an toàn chưa từng có bắt đầu nảy nở trong lòng nàng yêu nữ.

***

Sau khi hồi phục đôi chút, cả ba người ngồi quây quần bên đống lửa, ánh sáng bập bùng nhảy múa trên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của họ. Ngoài kia, tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của Cấm Địa Vạn Yêu. Mùi khói ấm áp từ đống lửa lan tỏa, xua đi cái lạnh và ẩm ướt của đêm, mang lại một sự yên bình tạm thời giữa chốn hiểm nguy.

Lâm Phong mân mê mảnh da thú cổ xưa, trên đó khắc họa một phù hiệu phức tạp, khác hẳn với biểu tượng cánh dơi mà hắn từng thấy của Huyết Ảnh Ma giáo. Hắn đã cố gắng dùng thần thức để dò xét, nhưng mảnh da thú này lại có một lớp phòng ngự kỳ lạ, ngăn cản hắn khám phá sâu hơn. Tuyết Dao ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn vào ngọn lửa, đôi lúc lại liếc sang Lâm Phong, ngầm truyền đi sự quan tâm và chờ đợi. Mộc Ly, đã bình tĩnh hơn nhiều, không còn vẻ hoảng sợ như trước. Nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, tràn ngập sự tò mò.

"Sức mạnh đó của ngươi... nó không giống của nhân loại. Nó là gì vậy?" Mộc Ly đột nhiên hỏi, giọng nói trong trẻo, líu lo như tiếng chim hót, nhưng lần này lại mang theo một sự nghiêm túc hiếm thấy, không còn chút sợ hãi hay đề phòng nào. Nàng đã chứng kiến tận mắt, sức mạnh ấy vượt xa những gì nàng biết về tu sĩ loài người.

Lâm Phong thở dài một tiếng, đôi mắt hắn nhìn vào ngọn lửa, phản chiếu sự phức tạp trong tâm trí hắn. "Ta cũng không rõ hoàn toàn. Nó là một phần của Huyễn Mặc Quyển, công pháp mà ta tu luyện." Hắn không muốn giấu giếm, nhưng cũng không thể giải thích cặn kẽ, vì chính hắn cũng đang mơ hồ. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Những lời này lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí hắn, như nhắc nhở về con đường tu tiên đầy bí ẩn và bất định.

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo pha lẫn chút khuyên nhủ và lo lắng: "Huyễn Mặc Quyển ẩn chứa nhiều bí mật. Huynh không nên quá mạo hiểm. Dù sức mạnh đó có lớn đến đâu, nếu không thể khống chế hoàn toàn, nó có thể phản phệ." Nàng đã chứng kiến sự mạnh mẽ và đáng sợ của Huyễn Mặc Quyển, nhưng cũng cảm nhận được sự kiệt sức của Lâm Phong sau khi sử dụng nó. An nguy của Lâm Phong luôn là ưu tiên hàng đầu trong lòng nàng.

Mộc Ly không nói gì, nàng chỉ nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn vào ngọn lửa. Trong khoảnh khắc đó, nàng nhớ lại từng chi tiết của trận chiến. Nhớ lại cách Lâm Phong không chút do dự lao lên phía trước, dùng thân mình che chắn cho nàng và Tuyết Dao. Nhớ lại vẻ mặt kiên định của chàng khi đối mặt với hiểm nguy, và sức mạnh bùng nổ để bảo vệ họ. Yêu tộc vốn trọng tình nghĩa, và sự dũng cảm, chân thành của Lâm Phong đã hoàn toàn xóa bỏ những định kiến mà Mộc Ly từng có về nhân loại. Trong mắt nàng, Lâm Phong không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là một người đáng tin cậy, một người bạn, và có lẽ là... hơn thế nữa.

"Ngươi... ngươi vì sao lại liều mạng như vậy? Để bảo vệ chúng ta sao?" Mộc Ly nhỏ giọng hỏi, ánh mắt nàng chạm vào Lâm Phong, lộ vẻ ngỡ ngàng và xúc động chân thành. Nàng cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua tim mình, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua. Đối với yêu tộc, sự bảo vệ chân thành như vậy là một điều vô cùng quý giá.

Lâm Phong quay sang nhìn Mộc Ly, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi hắn biến mất, thay vào đó là một ánh mắt dịu dàng và kiên định. "Đó là điều hiển nhiên. Chúng ta là đồng đội, là những người cùng kề vai chiến đấu. Ta không thể để các ngươi gặp nguy hiểm." Giọng nói của hắn trầm ấm, đầy thuyết phục. Đối với Lâm Phong, bảo vệ đồng đội không chỉ là trách nhiệm, mà còn là bản năng. Hắn luôn tin rằng, "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," và việc bảo vệ những người mình quan tâm chính là một phần của "Nhân Đạo Hữu Tình" mà hắn theo đuổi.

Những lời này của Lâm Phong như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Mộc Ly. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh lẽo của Cấm Địa. Ánh mắt nàng dần trở nên long lanh, không còn sự ngây thơ đơn thuần, mà là một chút ngưỡng mộ, một chút tin tưởng tuyệt đối. Nàng chưa từng nghĩ rằng có một nhân loại lại có thể nói ra những lời như vậy, và quan trọng hơn, lại làm được như vậy.

"Ma giáo... chúng rất nguy hiểm," Mộc Ly bất ngờ lên tiếng, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh và chắc chắn. Nàng nhìn vào mảnh da thú trong tay Lâm Phong. "Cái phù hiệu này... ta chưa từng thấy nó trên các Ma Môn Đệ Tử Huyết Ảnh thông thường. Nó trông giống với một ký hiệu cổ xưa của một nhánh Ma tộc đã biến mất từ lâu, liên quan đến các nghi thức hiến tế và triệu hồi..." Nàng ngừng lại, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Lâm Phong, dường như đang cân nhắc có nên nói ra một bí mật nào đó không. "Cấm Địa Vạn Yêu này không đơn giản. Từ sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu hàng vạn năm trước, rất nhiều di tích cổ xưa, thậm chí là những cánh cổng không gian đến các tiểu thế giới khác, đã bị chôn vùi hoặc phong ấn. Ma giáo Huyết Ảnh có thể đang tìm kiếm thứ gì đó liên quan đến những bí mật đó, hoặc thậm chí là muốn lợi dụng chúng để khôi phục sức mạnh cho Ma Tôn."

Những lời của Mộc Ly khiến Lâm Phong và Tuyết Dao đều giật mình. Mộc Ly rõ ràng biết nhiều hơn những gì nàng thể hiện ban đầu. "Ngươi biết gì về các di tích cổ xưa đó?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn. Mảnh da thú này, cùng với thông tin của Mộc Ly, chắc chắn là chìa khóa để hiểu rõ hơn về mục tiêu thực sự của Ma giáo.

"Ta... ta từng nghe các trưởng lão trong tộc nhắc đến," Mộc Ly đáp, ánh mắt nàng lại chuyển sang vẻ trầm tư. "Có một truyền thuyết về một 'Cổ Di Tích Huyền Không', nơi chứa đựng bí mật về sự khởi đầu của Đại Địa Phân Liệt, và cũng là nơi ẩn chứa một sức mạnh vô cùng khủng khiếp, đủ để thay đổi cả thiên địa. Nhưng nó đã bị phong ấn từ rất lâu rồi, và không ai biết chính xác vị trí của nó. Ký hiệu trên mảnh da thú này... nó có nét tương đồng với một số văn tự cổ mà ta từng thấy trong các ghi chép của tộc ta, những văn tự liên quan đến Cổ Di Tích Huyền Không." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Nếu Ma giáo Huyết Ảnh tìm được nó, hậu quả sẽ khôn lường."

Sự kết nối giữa mảnh da thú và Cổ Di Tích Huyền Không khiến Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh rõ ràng không chỉ là bắt giữ Mộc Ly, mà còn là một âm mưu lớn hơn, liên quan đến lịch sử và vận mệnh của cả thế giới tu tiên.

***

Bình minh dần ló rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên bắt đầu xuyên qua tán lá dày đặc của Cấm Địa Vạn Yêu, chiếu rọi vào hang động, xua tan đi bóng tối và sương mù còn sót lại của màn đêm. Không khí se lạnh của buổi sáng sớm tràn vào, mang theo hương vị trong lành của cây cỏ và đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên từ xa, cùng với tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, xua đi cảm giác u ám, nặng nề của đêm qua.

Ba người đã có một đêm trao đổi và nghỉ ngơi tương đối. Mộc Ly không còn co ro nữa, nàng ngồi gần Lâm Phong hơn, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng và một chút... dịu dàng mà ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra. Nụ cười tinh nghịch thường thấy của nàng giờ đã thay bằng một sự chân thành hiếm thấy, một sự lắng đọng sau những biến cố. Lâm Phong, sau khi đã điều tức gần như hoàn toàn, đứng dậy, nhìn mảnh da thú trên tay, rồi lại nhìn ra ngoài hang động, ánh mắt hắn sắc bén và đầy quyết đoán. Tuyết Dao cũng đã đứng dậy, Băng Phách Kiếm đã được nàng siết chặt trong tay, sẵn sàng cho hành trình tiếp theo.

"Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn có một mục tiêu cụ thể ở đây. Mảnh da thú này, cùng với những gì Mộc Ly đã nói về Cổ Di Tích Huyền Không, chính là chìa khóa để chúng ta hành động," Lâm Phong nói, giọng điệu quả quyết, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ tự tin và trí tuệ. Hắn đã phân tích kỹ lưỡng những thông tin Mộc Ly cung cấp, kết hợp với ký hiệu trên mảnh da thú và những gì hắn biết về Ma giáo. "Chúng ta không thể để chúng đạt được mục đích. Dù Huyễn Mặc Quyển còn nhiều bí ẩn, nhưng ta sẽ không để nó trở thành gánh nặng." Hắn thầm nhủ, "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," con đường hắn chọn vốn đã đầy chông gai, không có chỗ cho sự do dự.

Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt kiên định. "Dù khó khăn, chúng ta cũng phải ngăn chặn chúng. Ma giáo Huyết Ảnh là tai họa cho thế gian, chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn." Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên đầy mạnh mẽ, thể hiện ý chí không lay chuyển của một tiên tử chính đạo. Nàng hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Phong, và sẽ cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.

Mộc Ly bước đến gần hơn, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Lâm Phong. Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản, mọi định kiến giữa yêu tộc và nhân loại dường như tan biến. Nàng đã thấy sự dũng cảm, sự chân thành và trách nhiệm của Lâm Phong. Nàng không còn sợ hãi hay hoài nghi nữa, mà thay vào đó là một sự tin tưởng tuyệt đối. "Ta... ta sẽ đi cùng các ngươi," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc, không còn chút líu lo, ngây thơ nào. "Cấm Địa Vạn Yêu này, ta biết rõ hơn ai hết. Và... ta tin ngươi, Lâm Phong." Nàng đưa tay chỉ vào một ký hiệu nhỏ ở góc mảnh da thú. "Ký hiệu này, nó giống như một tọa độ chỉ dẫn. Có thể nó sẽ đưa chúng ta đến gần Cổ Di Tích Huyền Không hơn."

Lâm Phong nhìn vào mắt Mộc Ly, thấy được sự chân thành và tin tưởng tuyệt đối trong đó. Hắn khẽ mỉm cười. "Được! Vậy thì, Mộc Ly, ngươi sẽ là người dẫn đường. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Ma giáo Huyết Ảnh và khám phá bí mật của Cấm Địa Vạn Yêu." Hắn cất mảnh da thú vào trong túi trữ vật, cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn ngập trong cơ thể. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền dường như cũng đang cộng hưởng với ý chí quyết tâm của hắn, tỏa ra một luồng khí tức huyền ảo, mạnh mẽ.

Thôn Thiên Thử kêu "chiêm chiếp" một tiếng đầy phấn khích, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, dường như cũng cảm nhận được sự quyết tâm của chủ nhân và sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu mới.

Cả ba người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau chứa đựng sự thấu hiểu và tin tưởng. Những khó khăn và nguy hiểm vẫn còn ở phía trước, nhưng với sự gắn kết đã được tôi luyện qua sinh tử, và với một mục tiêu rõ ràng, họ đã sẵn sàng. Cấm Địa Vạn Yêu rộng lớn và đầy rẫy hiểm nguy đang chờ đợi, và hành trình của họ, để vén màn bí mật của Ma giáo Huyết Ảnh và khám phá Cổ Di Tích Huyền Không, chỉ vừa mới bắt đầu.

Với ánh sáng ban mai yếu ớt chiếu rọi con đường mờ ảo phía trước, Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly cùng Thôn Thiên Thử bước ra khỏi hang động, hướng sâu hơn vào lòng Cấm Địa Vạn Yêu, nơi những bí mật cổ xưa và những âm mưu thâm độc đang chờ đợi họ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nghĩ, một cảm giác tự tin trỗi dậy, hắn biết rằng con đường này, dù đầy gian nan, cũng sẽ là con đường để hắn trưởng thành và khám phá sâu hơn về bản thân, về sức mạnh bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, và về vận mệnh của chính mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ