Sau khi Hắc Sa Hộ Pháp và đám Ma Môn Đệ Tử rút lui vội vã, để lại phía sau làn khói ma khí tan dần trong không khí ẩm ướt của Cấm Địa Vạn Yêu, Lâm Phong không hề lơ là cảnh giác. Hắn biết, trong thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy này, sự thù hận của Ma giáo không dễ dàng tiêu tan chỉ bằng một lần bại trận. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua chiến trường hoang tàn, những xác Lang Yêu tan biến thành khói đen, chỉ còn lại dấu vết hỗn loạn trên thảm thực vật dày đặc. Tuyết Dao và Mộc Ly cũng nhanh chóng hồi phục lại trạng thái sẵn sàng chiến đấu, dù sự mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt họ. Sự phối hợp ăn ý trong trận chiến vừa rồi đã củng cố thêm mối liên kết vô hình giữa ba người, biến họ từ những kẻ xa lạ thành một đội ngũ tin cậy.
“Hừ, chạy nhanh thật! Xem ra chúng rất muốn Mộc Ly,” Lâm Phong khẽ nói, giọng điệu có chút châm biếm, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn cúi xuống kiểm tra nơi Hắc Sa Hộ Pháp vừa đứng, và quả nhiên, hắn tìm thấy một mảnh lệnh bài bằng ngọc đen bị vỡ, trên đó khắc một phù hiệu hình cánh dơi với đôi mắt đỏ rực – biểu tượng đặc trưng của Huyết Ảnh Ma giáo. Hắn siết chặt mảnh lệnh bài trong tay, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ suy tư. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," hắn thầm nhủ, "và đối với Ma giáo, ta sẽ không bao giờ lùi bước."
Tuyết Dao tiến lại gần, nhìn mảnh lệnh bài. "Ma giáo Huyết Ảnh ngày càng lộng hành," nàng trầm giọng nói, "chúng có mục đích gì trong Cấm Địa này? Không lẽ chỉ để bắt giữ Mộc Ly?" Nàng nhìn về phía Mộc Ly, cố gắng tìm kiếm lời giải đáp. Khí tức lạnh lẽo bao quanh Tuyết Dao dần thu liễm, nhưng đôi mắt băng phách của nàng vẫn không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc. Nàng biết, Ma giáo là một thế lực tà ác không từ thủ đoạn, mục tiêu của chúng chắc chắn không đơn giản như vẻ ngoài.
Mộc Ly hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nàng nhìn mảnh lệnh bài trong tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi xen lẫn một chút bối rối. "Có lẽ… chúng muốn tìm kiếm thứ gì đó liên quan đến sức mạnh của yêu tộc cổ xưa. Chúng đã theo dõi ta từ lâu," nàng khẽ nói, giọng run run. Nàng nhớ lại những lời đồn đại trong yêu tộc, về việc Ma giáo luôn tìm cách thôn tính, hấp thụ sức mạnh của các yêu linh cổ thụ, đặc biệt là những yêu linh có nguồn gốc thuần khiết, để phục vụ cho những âm mưu đen tối của chúng. Phải chăng, chính yêu khí thuần khiết của nàng, hay bí mật về nguồn gốc yêu linh cổ thụ của nàng, đã trở thành mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh? Điều này càng khiến nàng lo lắng hơn về mối liên hệ giữa bản thân và những bí ẩn sâu xa của Cấm Địa Vạn Yêu, thậm chí là sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu mà Lâm Phong đã từng nhắc đến.
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé, rụt rè lại gần Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào vết xước nhỏ trên tay hắn do mảnh đá văng vào trong lúc giao chiến. Nó khẽ kêu “chiêm chiếp”, rồi dùng cái mũi nhỏ xinh của mình liếm nhẹ lên vết thương, như muốn an ủi, muốn xoa dịu nỗi đau cho chủ nhân. Hành động nhỏ bé nhưng đầy tình cảm của nó khiến Lâm Phong khẽ mỉm cười. Hắn xoa đầu Thôn Thiên Thử, rồi nhìn Tuyết Dao và Mộc Ly. “Không sao, ít nhất bây giờ chúng ta đã biết được một phần mục tiêu của chúng. Xem ra, hành trình này sẽ còn thú vị hơn ta nghĩ.” Hắn cất mảnh lệnh bài vào túi càn khôn, trong lòng một cảm giác lạ lùng dâng lên. Hắn không sợ hãi, mà trái lại, một sự tò mò và hưng phấn khó tả lại trỗi dậy. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn nghĩ thầm, "Ma giáo muốn gì, ta sẽ làm rõ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Mối liên minh giữa ba người, được củng cố qua trận chiến sinh tử, giờ đây đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, trong thế giới tu tiên đầy hiểm nguy này, chỉ có tin tưởng lẫn nhau mới có thể vượt qua mọi phong ba bão táp. Phía trước còn vô vàn bí ẩn và nguy hiểm đang chờ đợi, nhưng Lâm Phong cùng các đồng đội đã sẵn sàng đối mặt.
Quyết định tiếp tục tiến sâu hơn, nhóm Lâm Phong thận trọng bước đi. Mộc Ly với khứu giác và thính giác nhạy bén đặc trưng của yêu tộc đi đầu, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, tai khẽ giật giật theo từng tiếng động nhỏ nhất của rừng già. Sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, ẩm ướt như một tấm màn che phủ mọi thứ, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm cố gắng xuyên qua tán cây cổ thụ cao vút, nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng lờ mờ, ma mị trên nền đất ẩm mốc. Không khí nồng nặc mùi lá mục, mùi đất rừng ẩm ướt pha lẫn chút mùi tanh nồng của máu và ma khí còn sót lại sau trận chiến vừa rồi. Những âm thanh kỳ lạ của côn trùng rỉ rả, tiếng chim rừng thỉnh thoảng cất lên một cách đầy cảnh giác, cùng với tiếng gió rít qua kẽ lá tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, đầy rẫy hiểm nguy. Linh khí trong khu vực này trở nên hỗn loạn một cách bất thường, tạo ra cảm giác áp bức nặng nề lên tâm trí và đan điền của tu sĩ.
Đột nhiên, Mộc Ly khựng lại, đôi mắt nàng mở to, thân hình bé nhỏ run rẩy nhẹ. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi lập tức lùi lại, nép sát vào Lâm Phong, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. "Không ổn! Chúng đông hơn lúc nãy, và có cả… Ma khí này!" Giọng nàng run rẩy, gần như chỉ là tiếng thì thầm. Yêu khí hỗn tạp, mùi máu tanh và ma khí nồng nặc hơn gấp bội lần so với trước đó đang ập đến từ phía trước, xuyên qua lớp sương mù dày đặc.
Lâm Phong lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một làn sóng áp lực vô hình như thủy triều dâng lên, mang theo hơi thở của sự chết chóc và tà ác. Hắn không chút do dự rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang sắc lạnh xé tan màn sương. "Sức lực chúng ta chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng không thể lùi! Chuẩn bị chiến đấu!" Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán đến lạnh lùng. Tuyết Dao cũng đã rút Băng Phách Kiếm, những luồng khí lạnh lẽo bắt đầu bao quanh nàng, đôi mắt phượng sắc lạnh như băng tuyết đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Thôn Thiên Thử, vốn đang nằm gọn trong túi áo Lâm Phong, giờ phút này cũng chui ra, đôi mắt tròn xoe cảnh giác nhìn về phía trước, thân hình nhỏ bé khẽ run lên từng đợt nhưng không hề có ý định lùi bước.
Từ trong màn sương dày đặc, những cái bóng đen kịt bắt đầu hiện rõ. Không chỉ có Lang Yêu, mà là một đội quân yêu thú hỗn tạp đủ chủng loại: Hổ Yêu cường tráng với đôi mắt đỏ ngầu, Báo Yêu nhanh nhẹn với móng vuốt sắc nhọn, và cả những con Xà Yêu khổng lồ trườn bò trên mặt đất, phát ra tiếng rít ghê rợn. Và xen lẫn giữa bầy yêu thú hung hãn đó, là một nhóm Ma Môn Đệ Tử, ước chừng hơn hai mươi tên. Chúng mặc những bộ trường bào đen tuyền, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm đầu, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu và tàn bạo. Khí tức tà ác từ chúng tỏa ra nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Chúng không chỉ đơn thuần là chiến binh, mà còn là những kẻ điều khiển, những ma thuật sư tà đạo, với những loại pháp khí kỳ dị phát ra ánh sáng u ám. Đây rõ ràng không phải là một cuộc đụng độ ngẫu nhiên, mà là một trận mai phục được chuẩn bị kỹ lưỡng hơn rất nhiều so với lần trước.
Lâm Phong biết rõ tình hình bất lợi. Ba người họ, dù mạnh mẽ, nhưng vẫn đang trong trạng thái chưa hoàn toàn hồi phục sau trận chiến trước đó. Đối mặt với số lượng áp đảo của cả yêu thú lẫn Ma Môn Đệ Tử, đây sẽ là một trận chiến sinh tử thực sự. "Mộc Ly, dùng yêu thuật của cô cầm chân yêu thú, tập trung vào những con lớn! Tuyết Dao, bảo vệ sườn phải, dùng băng thuật để tạo hàng rào phòng thủ và kiềm chế kẻ địch!" Lâm Phong nhanh chóng đưa ra chỉ thị, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Hắn tự mình đối mặt với hướng chính diện, Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên, một luồng kiếm ý sắc bén bùng nổ, sẵn sàng nghênh chiến. Thôn Thiên Thử đã biến thành một luồng sáng trắng, lao vút vào giữa bầy yêu thú, dù nhỏ bé nhưng đầy dũng mãnh. Cuộc chiến bùng nổ!
Tiếng gầm rú của yêu thú, tiếng gào thét hung hãn của Ma Môn Đệ Tử, tiếng kiếm khí xé gió, tiếng băng vỡ vụn và tiếng dây leo quật nát, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản trường ca bi tráng giữa lòng Cấm Địa Vạn Yêu. Sương mù dần tan đi theo từng đợt công kích, để lộ ra khung cảnh hỗn loạn và khốc liệt của trận chiến.
Lâm Phong như một bóng ma giữa chiến trường. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn hóa thành những luồng kiếm quang rực rỡ, khi thì như rồng xanh xuất hải, khi thì như mãnh hổ xuống núi, chém bay từng con yêu thú một. Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà còn vận dụng tài trí và kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình. Hắn né tránh những đòn tấn công hiểm độc của Ma Môn Đệ Tử, đồng thời dùng kiếm khí cắt đứt dây liên kết giữa chúng và bầy yêu thú, khiến chúng mất đi sự điều khiển nhất thời. Từng nhát kiếm của Lâm Phong đều nhắm vào tử huyệt, không một động tác thừa, thể hiện sự tinh túy của kiếm đạo. Hắn xoay người, một chiêu "Lạc Anh Kiếm Pháp" nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sát ý kinh người, hàng loạt cánh hoa kiếm khí bay lượn, xé nát một con Lang Yêu đang lao tới. Mùi máu tanh nồng nặc lập tức lan tỏa, kích thích sự hung hãn của những kẻ còn lại.
Bên cạnh hắn, Tuyết Dao là một bức tường thành vững chắc. Nàng vận dụng Băng Phách Kiếm pháp và băng thuật đến cực hạn. Những luồng băng khí lạnh lẽo từ cơ thể nàng tỏa ra, khiến mặt đất đóng băng, những cây cổ thụ xung quanh cũng bị phủ một lớp sương giá mỏng. Nàng vung kiếm, tạo ra những bức tường băng kiên cố chắn ngang đường đi của yêu thú, hoặc bắn ra những mũi băng sắc nhọn như tên, ghim chặt những con Hổ Yêu khổng lồ vào thân cây. Nàng di chuyển duyên dáng nhưng đầy uy lực, mỗi bước chân đều tạo ra một vùng băng giá, khiến kẻ địch chùn bước. Dù vậy, nàng vẫn phải đối mặt với áp lực lớn từ những Ma Môn Đệ Tử xảo quyệt, chúng liên tục tung ra những chiêu thức tà ác, những quả cầu ma khí đen kịt và những sợi xích bằng xương sắc nhọn, cố gắng xuyên thủng phòng tuyến của nàng. Khuôn mặt thanh tú của Tuyết Dao dần lộ rõ vẻ mệt mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên định không chút dao động.
Mộc Ly, với thân hình nhỏ nhắn và linh hoạt, lại là một yếu tố bất ngờ trong trận chiến. Nàng không trực tiếp đối đầu với kẻ địch bằng sức mạnh vật lý, mà vận dụng yêu thuật điều khiển thực vật đến mức thượng thừa. Từ mặt đất, những sợi dây leo gai độc bỗng trỗi dậy, quấn chặt lấy chân tay yêu thú, siết chúng lại hoặc ném chúng đi. Những bông hoa kỳ dị phun ra chất độc màu xanh lục, khiến những con yêu thú trúng phải lăn lộn gào thét. Nàng còn triệu hồi những cây cổ thụ xung quanh, khiến chúng vươn cành lá như những cánh tay khổng lồ, cản bước tiến của Ma Môn Đệ Tử. Tuy nhiên, số lượng kẻ địch quá lớn, và chúng dường như đã được huấn luyện bài bản hơn, không còn hoảng loạn như trước. Chúng phối hợp tấn công, một phần yêu thú lao lên cắn xé, một phần Ma Môn Đệ Tử dùng pháp thuật từ xa, tạo ra một lưới công kích dày đặc, liên tục dồn ép nhóm Lâm Phong vào thế khó. Mộc Ly vừa phải điều khiển thực vật, vừa phải né tránh những đòn tấn công bất ngờ, thể lực của nàng suy giảm nhanh chóng.
Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé, cũng không chịu kém cạnh. Nó biến hình thành một con chuột khổng lồ, bộ lông trắng muốt nay nhuốm đầy máu của yêu thú. Nó gầm gừ, dùng bộ vuốt sắc nhọn và hàm răng cứng rắn của mình cắn xé từng con yêu thú một, tạo ra những vết thương sâu hoắm. Dù sức mạnh không bằng Lâm Phong hay Tuyết Dao, nhưng sự nhanh nhẹn và khả năng ẩn mình của nó đã tạo ra không ít phiền phức cho kẻ địch, giúp giảm bớt áp lực cho chủ nhân. Tuy nhiên, một số Ma Môn Đệ Tử đã nhận ra sự nguy hiểm của nó, bắt đầu tập trung hỏa lực vào Thôn Thiên Thử, buộc nó phải thu nhỏ lại, nép vào bên cạnh Lâm Phong để tránh bị vây hãm.
Lâm Phong cảm thấy thể lực của mình đang cạn kiệt. Cửu Thiên Huyền Kiếm tuy sắc bén, nhưng mỗi nhát chém đều tiêu hao linh lực. Hắn đã chém giết không biết bao nhiêu yêu thú, nhưng dường như số lượng chúng không hề suy giảm. Những Ma Môn Đệ Tử còn lại đang cười man rợ, chúng tự tin rằng chiến thắng đã nằm trong tay. Một tên Ma Môn Đệ Tử cao lớn, trên tay cầm một lưỡi hái xương, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Mộc Ly. Y biết, bắt được yêu nữ này là công lớn.
"Ha ha, yêu nữ này là của chúng ta! Tiểu tử kia, ngươi cũng đừng hòng sống sót!" Tên Ma Môn Đệ Tử gầm lên, lưỡi hái xương vung lên, một luồng ma khí đen kịt hóa thành một con quỷ đầu lâu lao thẳng vào Mộc Ly. Nàng vừa điều khiển một dây leo gai độc quật ngã một con Hổ Yêu, chưa kịp phản ứng. Đôi mắt to tròn của nàng lộ rõ vẻ hoảng sợ, biết rằng mình không thể né tránh kịp.
"Không được!" Lâm Phong gầm lên, hắn lao tới như một tia chớp, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ngang, cố gắng chặn đứng đòn tấn công. Tuy nhiên, hắn đã quá mệt mỏi, và luồng ma khí kia quá mạnh. Kiếm khí của hắn chỉ làm suy yếu được một phần nhỏ của đòn đánh, không thể hoàn toàn hóa giải. Con quỷ đầu lâu vẫn lao tới, sượt qua vai Lâm Phong, xé rách một mảng trường bào của hắn, rồi tiếp tục lao về phía Mộc Ly. "A!" Mộc Ly kêu lên một tiếng đau đớn, bị hất văng ra xa, va mạnh vào một gốc cây cổ thụ, thân hình nhỏ bé gần như lịm đi, một vết máu đỏ tươi nhuộm thẫm trang phục xanh lục của nàng.
Lâm Phong quay phắt lại, chứng kiến cảnh tượng đó, một cơn thịnh nộ cuộn trào trong lòng hắn. Hắn cảm thấy một cảm giác bất lực tột độ, một sự phẫn uất cháy bỏng. Linh lực trong đan điền hắn vốn đã gần cạn kiệt, nhưng giờ phút này, một dòng năng lượng cuồng bạo không rõ nguồn gốc bỗng dâng lên, xé toạc mọi gông cùm. "Khốn kiếp!" Hắn gầm lên, đôi mắt đen láy bỗng lóe lên một thứ ánh sáng kỳ dị, vừa thâm sâu vừa cổ xưa. Cảm giác nguy hiểm tột độ đang bao trùm lấy hắn và đồng đội, kích hoạt một bản năng sâu thẳm, một sức mạnh đang ngủ yên trong huyết mạch của chàng. Ma Môn Đệ Tử cười khẩy, chuẩn bị kết liễu Mộc Ly, nhưng chúng không hề biết rằng, chính hành động đó đã đánh thức một thứ đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Khi Mộc Ly gặp nguy hiểm tột độ, nằm gục bên gốc cây cổ thụ, một luồng khí tức cổ xưa, thâm trầm và huyền bí đột nhiên bùng phát từ Lâm Phong. Nó không phải là linh khí tinh thuần, cũng không phải ma khí tà ác, mà là một loại năng lượng hoàn toàn khác biệt, vượt ra ngoài mọi nhận thức của thế gian. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền của chàng, vốn chỉ lẳng lặng vận chuyển linh lực theo phương pháp tu luyện, giờ phút này bỗng khẽ rung động dữ dội, như một con thú khổng lồ vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ vạn năm. Từ cơ thể Lâm Phong, một vầng sáng đen huyền ảo bắt đầu lan tỏa, không chói lóa mà trầm mặc, như một vực sâu không đáy, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Vầng sáng đen ấy không phải là một chiêu thức tấn công vật lý. Nó là một làn sóng năng lượng vô hình, nhưng có thể cảm nhận được bằng linh thức, một làn sóng như mực nước lan tỏa, bao trùm toàn bộ chiến trường trong khoảnh khắc. Nó không gây ra tiếng động, nhưng lại tạo ra một cảm giác áp bức nặng nề, một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải của băng tuyết mà của sự trống rỗng, của hư vô.
Ngay lập tức, những con yêu thú đang hung hãn lao tới bỗng trở nên mất phương hướng. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng chợt lộ vẻ hoảng loạn, tiếng gầm rú ban nãy biến thành những tiếng rên rỉ thảm thiết, đầy sợ hãi. Sức mạnh của chúng dường như bị rút cạn, thân thể trở nên trì trệ, chậm chạp. Một số con yêu thú cấp thấp hơn thậm chí còn nằm bệt xuống đất, run rẩy, không dám ngẩng đầu lên. Khí tức tà ác trong cơ thể chúng bị kìm hãm một cách rõ rệt, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó trấn áp.
Các Ma Môn Đệ Tử, vốn cuồng tín và hung hãn, luôn tin vào sức mạnh tà ác của mình, giờ phút này cũng cảm thấy một sự sợ hãi vô hình dâng lên từ tận đáy lòng. Ánh mắt đỏ ngầu của chúng lộ rõ vẻ hoảng loạn. Chúng chưa từng đối mặt với một loại năng lượng nào kỳ dị và đáng sợ đến thế. Nó không phải là chính đạo, cũng không phải tà đạo, mà là một thứ gì đó nằm ngoài mọi quy luật mà chúng biết. Ma khí trong cơ thể chúng bỗng trở nên hỗn loạn, không thể vận chuyển trôi chảy. Tên Ma Môn Đệ Tử vừa đánh Mộc Ly, khuôn mặt giờ phút này trắng bệch không còn một giọt máu, lưỡi hái xương trong tay y run lên bần bật. Chúng cảm thấy như có một ánh mắt vô hình, cổ xưa đang nhìn chằm chằm vào mình, một ánh mắt không mang theo thiện ý hay ác ý, mà chỉ là sự lạnh lùng của Đạo, của Huyễn Mặc Chi Đạo. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nghĩ, một câu chú cổ xưa bỗng hiện lên trong tâm trí hắn, cùng với sự bùng nổ của sức mạnh.
"Chạy! Chạy mau!" Một tên Ma Môn Đệ Tử yếu ớt nhất gào thét, giọng nói run rẩy đến biến dạng. Ngay lập tức, chúng lập tức tháo chạy tán loạn, không còn chút khí thế hung hãn nào. Chúng biến mất vào sâu trong rừng già nhanh hơn cả lúc chúng xuất hiện, bỏ lại bầy yêu thú đang hoang mang và suy yếu.
Lâm Phong, dù bản thân cũng cảm thấy một dòng năng lượng khổng lồ đang cuộn trào trong cơ thể mà hắn chưa hoàn toàn kiểm soát được, nhưng sự tỉnh táo vẫn giúp hắn nhận ra cơ hội. Hắn vận dụng chút linh lực còn lại, một lần nữa vung Cửu Thiên Huyền Kiếm. Lần này, kiếm khí của hắn không chỉ sắc bén mà còn mang theo một chút hơi thở của sự u tối, huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn quát nhẹ, một luồng kiếm quang màu đen xen lẫn xanh lam bùng nổ, quét ngang qua chiến trường. Hàng loạt yêu thú còn lại, vốn đã suy yếu và mất phương hướng, không kịp phản ứng, thân thể chúng lập tức bị kiếm quang xé nát, tan biến thành làn khói đen trong chốc lát.
Sau tiếng kiếm cuối cùng, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu rừng. Sương mù đã tan hoàn toàn, ánh nắng yếu ớt của buổi trưa cố gắng xuyên qua tán cây dày đặc, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, ma mị trên nền đất. Lâm Phong thu kiếm, thân hình hắn khẽ chao đảo, một cảm giác kiệt sức ập đến, nhưng đôi mắt đen láy của hắn lại ánh lên vẻ phức tạp khi nhìn vào Huyễn Mặc Quyển trong đan điền. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc, một sức mạnh bí ẩn vừa được giải phóng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự xa lạ, như thể đó không hoàn toàn là sức mạnh của mình.
Tuyết Dao, sau khi chứng kiến toàn bộ quá trình, vẫn đứng bất động, Băng Phách Kiếm trong tay nàng vẫn còn phát ra khí lạnh, nhưng đôi mắt băng phách của nàng lại mở to, đầy vẻ kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy bất kỳ loại công pháp hay pháp thuật nào có thể tạo ra hiệu ứng đáng sợ như vậy. "Đây là... sức mạnh gì?" Nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo mà lộ rõ sự bối rối.
Mộc Ly, dù vẫn còn đau đớn, nhưng đã cố gắng gượng dậy. Nàng nhìn Lâm Phong với đôi mắt to tròn, lấp lánh vẻ ngưỡng mộ và kinh ngạc tột độ. "Lâm Phong, chàng... chàng thật lợi hại!" Nàng chưa từng thấy một tu sĩ nào có thể khiến cả bầy yêu thú hung hãn và Ma Môn Đệ Tử phải hoảng sợ đến mức bỏ chạy như vậy. Sự tin tưởng vào Lâm Phong trong lòng nàng giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm.
Thôn Thiên Thử chui ra khỏi túi áo Lâm Phong, đôi mắt đen láy tò mò nhìn chằm chằm vào hắn, rồi lại nhìn vào vùng không gian nơi sức mạnh bí ẩn vừa lan tỏa. Nó khẽ kêu "chiêm chiếp" một cách tò mò, như muốn hỏi về nguồn gốc của thứ sức mạnh đó.
Lâm Phong thở hổn hển, cố gắng điều hòa lại hơi thở. Hắn không trả lời ngay Tuyết Dao, vì bản thân hắn cũng đang bối rối. Hắn chỉ biết, sức mạnh đó đến từ Huyễn Mặc Quyển, thứ công pháp bí ẩn mà hắn vẫn luôn tu luyện. Nhưng nó vượt xa những gì hắn từng biết về Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào một góc nhỏ của một thế giới hoàn toàn mới. "Có lẽ... có lẽ đây là một phần sức mạnh tiềm ẩn của Huyễn Mặc Quyển mà ta chưa từng biết đến," hắn trầm ngâm nói, giọng nói vẫn còn chút mệt mỏi. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Những lời này bỗng vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về con đường tu tiên đầy biến số.
Cả ba người kiểm tra chiến trường một lần nữa. Không còn dấu vết của Ma Môn Đệ Tử, chỉ còn lại những vệt máu loang lổ trên đất và mùi ma khí thoang thoảng. Giữa một đống tro tàn của một con yêu thú bị kiếm khí của Lâm Phong hóa thành, Thôn Thiên Thử bỗng kêu lên một tiếng "chiêm chiếp" đầy phấn khích. Nó dùng cái mũi nhỏ xinh của mình đào bới, rồi tha ra một mảnh da thú cổ xưa, đen sì, có vẻ như đã tồn tại hàng ngàn năm. Trên mảnh da thú đó, khắc họa một ký hiệu bí ẩn của Ma giáo, không phải biểu tượng cánh dơi của Huyết Ảnh, mà là một phù hiệu phức tạp hơn, có vẻ như là một loại trận đồ hoặc bản đồ chỉ dẫn. Ký hiệu này tỏa ra một thứ năng lượng u ám, cổ xưa, khiến Lâm Phong cảm thấy rùng mình.
Lâm Phong nhặt mảnh da thú lên, đôi mắt hắn nheo lại. "Xem ra, mục tiêu của Ma giáo không chỉ là Mộc Ly, mà còn là một thứ gì đó nằm sâu hơn trong Cấm Địa này," hắn nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Mảnh da thú này có thể là manh mối dẫn đến những bí mật cổ xưa của Cấm Địa Vạn Yêu, thậm chí là những điều liên quan đến sự kiện Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu mà Mộc Ly đã từng đề cập. Cuộc hành trình của họ, vừa mới bắt đầu, đã trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn rất nhiều. Nhưng với sức mạnh tiềm ẩn của Huyễn Mặc Quyển vừa được hé lộ, và sự tin tưởng vững chắc giữa ba người, Lâm Phong biết rằng họ có thể đối mặt với mọi thử thách.