Sau khi Yêu Khôi khổng lồ sụp đổ, để lại một đống đổ nát ngổn ngang và một luồng ma khí âm u vẫn còn vương vấn trong không khí, cả nhóm Lâm Phong đứng trước khe hở bí mật vừa lộ ra, không ai nói một lời. Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào, chỉ đủ để soi rõ những đường nét gồ ghề của vách đá, nơi một con đường tối tăm hun hút dẫn sâu vào lòng đất. Không khí nơi đây bỗng trở nên nặng nề hơn, không còn là sự căng thẳng của một trận chiến, mà là sự tĩnh lặng đến rợn người, ẩn chứa vô vàn bí ẩn chưa được khai phá.
Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi rêu phong cổ kính, như tiếng thì thầm của thời gian đã ngủ quên hàng ngàn năm. Đâu đó, tiếng chim lạ kêu vang vọng, như những linh hồn bị giam cầm trong di tích, khơi gợi một cảm giác cô độc và hoang vu. Thỉnh thoảng, một tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ trên các đảo đá xa xa vọng lại, tạo nên bản giao hưởng kỳ lạ của một thế giới bị lãng quên. Linh khí nơi đây vẫn tinh thuần đến lạ thường, như thể thời gian đã bỏ quên nó, nhưng xen lẫn vào đó là một luồng khí tức khác, lạnh lẽo, âm u, khiến Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong không ngừng run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh đảo qua đảo lại đầy cảnh giác. Con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt ấy, bỗng chốc trở nên nghiêm trọng lạ thường, nó rúc sâu vào cổ áo Lâm Phong, thi thoảng lại khẽ rít lên "chiêm chiếp" như đang cảnh báo một điều gì đó cực kỳ nguy hiểm.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa tràn vào phổi, nhưng ngay sau đó là sự xâm lấn của một loại khí tức lạnh lẽo, mang theo sát ý cực đoan. Hắn nhíu mày, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua khe hở tối tăm. Vẻ mặt hắn từ tò mò chuyển sang cảnh giác cao độ. "Ma khí này... rất yếu, nhưng lại mang theo sát ý cực đoan. Không phải ma thú thông thường." Giọng hắn trầm xuống, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự thận trọng. Hắn đã từng đối mặt với vô số ma khí, nhưng luồng khí tức này lại có gì đó rất khác, nó không cuồng bạo mà âm hiểm, như một bóng ma đang ẩn mình chờ đợi.
Tuyết Dao, tay vẫn nắm chặt Băng Phách Kiếm, ánh mắt phượng dài sắc bén quét một lượt qua mọi ngóc ngách của khe hở. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm vẻ thoát tục, nhưng trên gương mặt trái xoan hoàn hảo ấy lại là sự nghiêm nghị hiếm thấy. "Có vẻ như chúng đã đi trước chúng ta, hoặc đang mai phục. Cẩn thận." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, từng lời đều là sự nhắc nhở về mối nguy hiểm tiềm tàng. Nàng tin vào trực giác của Lâm Phong, và cũng tin vào khả năng của chính mình trong việc đối phó với những tình huống bất ngờ.
Mộc Ly khẽ cau mày, đôi tai yêu tộc thính nhạy của nàng không ngừng vẫy nhẹ trong không khí, như đang cố gắng thu thập từng âm thanh nhỏ nhất. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ suy tư, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. "Ta cảm nhận được... có thứ gì đó đang rình rập, rất khôn ngoan. Nó không lộ diện, nhưng lại khiến ta cảm thấy bất an." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại pha chút lo lắng. Là một yêu tộc, bản năng của nàng về nguy hiểm nhạy bén hơn rất nhiều so với con người.
Lâm Phong gật đầu, đưa tay vuốt ve Thôn Thiên Thử đang rúc vào vai mình. "Yên tâm, Thử Thử. Chúng ta sẽ cẩn thận." Hắn nhắm mắt lại, thần thức hùng hậu như thủy triều dâng, lan tỏa khắp khu vực xung quanh khe hở. Hắn không chỉ dùng thần thức thông thường, mà còn kết hợp với Huyễn Mặc Quyển đang ẩn trong đan điền. Huyễn Mặc Quyển, với sự thần bí và cổ xưa của nó, dường như có khả năng cảm nhận được những luồng năng lượng đặc biệt mà thần thức bình thường không thể.
Một luồng ánh sáng đen mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển khẽ lóe lên trong đan điền, và ngay lập tức, một bức tranh rõ ràng hơn về khe hở hiện lên trong tâm trí Lâm Phong. Hắn "nhìn thấy" một dấu vết ma khí ẩn sâu trong một khe nứt gần cánh cửa, nơi những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt nhưng vẫn còn sót lại khí tức của một trận pháp phòng hộ. Ma khí đó không phải là thứ đang mai phục, mà là tàn dư của một loại bẫy ma thuật, được bố trí một cách tinh vi, chờ đợi những kẻ xâm nhập thiếu cảnh giác. "Thì ra là vậy..." Lâm Phong lẩm bẩm, mở mắt.
"Có một trận pháp ma thuật ẩn giấu ở phía này. Nó không tấn công trực diện, mà là một loại bẫy mê hoặc, khiến kẻ địch lạc lối và tiêu hao linh lực. Ma giáo Huyết Ảnh rất tinh ranh." Hắn chỉ vào một điểm trên vách đá. "Chúng ta cần cẩn thận."
"Vậy chúng ta có nên giải trừ nó không?" Mộc Ly hỏi, gương mặt đầy vẻ tò mò.
Lâm Phong cười nhẹ. "Không cần. Nếu giải trừ, chúng sẽ biết chúng ta đã đến. Chúng ta sẽ dùng cách khác." Hắn nhìn Tuyết Dao. "Tuyết Dao, nàng dùng băng khí của mình, tạo một lớp màng bảo hộ mỏng quanh chúng ta. Ma khí này có vẻ ghét lạnh lẽo."
Tuyết Dao gật đầu, không nói nhiều. Nàng từ từ nhấc Băng Phách Kiếm lên, một luồng khí lạnh lẽo lập tức tỏa ra, khiến không khí xung quanh họ như ngưng đọng. Làn da nàng vốn đã trắng ngần, giờ đây càng thêm phần trong suốt dưới ánh sáng mờ ảo, như một nữ thần băng giá. Nàng khẽ vung kiếm, một lớp màng băng mỏng như tơ nhưng kiên cố vô cùng bao bọc lấy cả ba người, ngăn chặn sự xâm nhập của luồng ma khí âm u.
"Mộc Ly, nàng dùng Huyễn Ảnh Thuật của mình để che giấu khí tức của chúng ta. Ta sẽ là người dẫn đường." Lâm Phong tiếp tục phân phó.
Mộc Ly gật đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự thích thú. Nàng khẽ niệm chú, cơ thể nàng cùng với Lâm Phong và Tuyết Dao lập tức trở nên mờ ảo, khí tức như tan biến vào không khí, khiến ngay cả những thần thức nhạy bén cũng khó lòng phát hiện.
Lâm Phong bước đến gần khe hở, không khí lạnh lẽo từ lớp màng băng và sự che giấu của Huyễn Ảnh Thuật khiến hắn cảm thấy an toàn hơn rất nhiều. Hắn đưa tay chạm vào vách đá gồ ghề, cảm nhận những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt dưới đầu ngón tay. "Đã đến lúc rồi."
Hắn vận dụng Huyễn Mặc Quyển, một luồng năng lượng đen tối, thâm sâu nhưng không tà ác, từ từ bao bọc lấy bàn tay hắn. Hắn không phá vỡ trận pháp ma thuật, mà lợi dụng đặc tính của Huyễn Mặc Quyển để "nuốt chửng" một phần năng lượng của nó, tạo ra một lối đi an toàn. Dường như Huyễn Mặc Quyển có khả năng tương thích đặc biệt với các loại năng lượng cổ xưa, cho dù đó là linh khí hay ma khí.
Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên khi một phần vách đá khẽ dịch chuyển, để lộ một lối đi hẹp hơn, sâu hun hút vào bóng tối. Luồng ma khí từ bên trong lập tức dâng lên mạnh mẽ hơn, như một tiếng thở dài từ lòng đất, nhưng bị lớp màng băng của Tuyết Dao và năng lượng Huyễn Mặc của Lâm Phong chặn lại.
"Đi thôi!" Lâm Phong thì thầm, dẫn đầu bước vào bóng tối, theo sau là Tuyết Dao và Mộc Ly. Thôn Thiên Thử vẫn rúc chặt vào vai hắn, đôi mắt tinh quái cảnh giác quét khắp nơi. Hắn biết, việc đánh bại Yêu Khôi này chỉ là cánh cửa đầu tiên. Những bí mật thực sự của Cổ Di Tích Huyền Không, và có lẽ là cả Ma giáo Huyết Ảnh, đang chờ đợi họ ở sâu hơn bên trong. Cảm giác vừa hồi hộp vừa kích thích dâng trào trong lòng hắn. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Hắn tự nhủ, bước chân vững vàng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi. Những gì họ sắp khám phá có thể thay đổi không chỉ vận mệnh của họ, mà còn cả vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên.
***
Bước qua cánh cửa bí mật, cả nhóm Lâm Phong lập tức cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Không còn là không gian rộng lớn của đại sảnh đổ nát, mà là một hành lang hẹp, tối tăm và ẩm ướt, dẫn sâu vào lòng đất. Các bức tường đá thô ráp, chi chít những vết nứt và rêu phong bám đầy, có dấu vết của các phù văn cổ xưa đã mờ nhạt, như những hình vẽ nguệch ngoạc của một nền văn minh đã biến mất. Bầu không khí u ám, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá "vù vù" và tiếng nước nhỏ giọt "tí tách" từ vách đá ẩm ướt vang vọng, tạo nên một bản nhạc ma quái. Mùi đất ẩm và mùi kim loại gỉ sét xen lẫn vào nhau, nặng nề trùm lên không gian.
Chỉ vừa bước vào vài bước, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng rít lên một tiếng chói tai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào một góc khuất. Ngay lập tức, từ trong bóng tối, một tiếng cười man rợ vang lên, chói tai và tràn đầy sự khinh miệt. "Ha ha, mấy con chuột nhắt tự chui đầu vào bẫy sao? Tiếc là các ngươi sẽ không có cơ hội thấy được bảo vật bên trong đâu!"
Từ trong bóng tối, ba bóng người mặc trường bào đen tuyền, trên ngực thêu hình một đóa hoa huyết sắc rực rỡ, chậm rãi bước ra. Đó là ba Ma Môn Đệ Tử, khuôn mặt bọn chúng dữ tợn, ánh mắt tham lam và tàn bạo, lộ rõ vẻ khát máu. Chúng đều có tu vi ở khoảng Trúc Cơ hậu kỳ, một lực lượng không hề yếu đối với những tu sĩ bình thường. Trong tay chúng là những pháp khí mang theo ma khí nồng đậm, một thanh kiếm đen, một chiếc rìu lớn và một chiếc roi sắt gai nhọn.
"Ồ, thì ra là mấy tên tép riu của Ma giáo Huyết Ảnh." Lâm Phong hừ lạnh, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng tinh quái. Hắn đã đoán trước được điều này. Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn đã cài người ở khắp nơi trong di tích này để ngăn chặn bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm. "Ngươi nghĩ chỉ với mấy tên tép riu như các ngươi là có thể ngăn cản ta sao?" Giọng hắn tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự ngạo nghễ và khinh thường không thể che giấu.
Tên Ma Môn Đệ Tử cầm kiếm đen bật cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam khi nhìn chằm chằm vào Tuyết Dao và Mộc Ly. "Đúng là những nhan sắc tuyệt trần, xem ra hôm nay Ma giáo chúng ta lại có thêm vài món đồ chơi thú vị rồi. Còn tên tiểu tử kia, linh khí trong ngươi khá tinh thuần, chắc cũng là một con mồi không tồi. Nộp mạng đi, hoặc chịu khổ hình của Ma giáo!"
Lời vừa dứt, hắn vung kiếm chém tới, một luồng ma khí đen kịt hóa thành lưỡi kiếm khổng lồ, mang theo tiếng rít gió đáng sợ, bổ thẳng vào Lâm Phong. Hai tên còn lại cũng không chần chừ, tên cầm rìu gầm lên một tiếng, lao thẳng vào Mộc Ly, chiếc rìu sắt khổng lồ bổ xuống như muốn xé toạc không gian. Tên cầm roi thì nhắm vào Tuyết Dao, chiếc roi gai sắc nhọn vun vút trong không khí, phát ra tiếng "xé gió" đáng sợ.
"Đừng lãng phí thời gian." Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sát khí. Băng Phách Kiếm trong tay nàng lập tức phát ra ánh sáng xanh lam chói mắt, băng khí cuồn cuộn tỏa ra, khiến không khí trong hành lang vốn đã lạnh lẽo nay càng thêm phần buốt giá. Nàng khẽ vung kiếm, một bức tường băng kiên cố lập tức hình thành, chặn đứng chiếc roi gai nhọn của tên Ma Môn Đệ Tử. Sau đó, nàng không chút chần chừ, thân hình thoát tục như tiên nữ lướt đi, Băng Phách Kiếm hóa thành hàng vạn mũi băng nhọn, bắn thẳng vào những huyệt đạo của đối phương.
Mộc Ly cũng không kém cạnh. Nàng tuy nhỏ nhắn nhưng cực kỳ nhanh nhẹn. Đôi mắt to tròn long lanh lướt qua chiêu thức của tên cầm rìu, khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười tinh nghịch. "Muốn đụng đến ta sao? Ngươi còn non lắm!" Nàng khẽ niệm chú, thân hình nàng lập tức hóa thành ba hư ảnh, né tránh cú bổ rìu kinh thiên động địa của đối phương. Tên Ma Môn Đệ Tử cầm rìu bị mất thăng bằng, bối rối không biết đâu là thật, đâu là giả. Mộc Ly, từ phía sau, vung tay, hàng chục sợi dây leo gai góc từ trong tay áo nàng bắn ra, quấn chặt lấy tứ chi của tên Ma Môn Đệ Tử, khiến hắn lập tức bị trói chặt, không thể nhúc nhích.
Lâm Phong đối mặt với tên Ma Môn Đệ Tử cầm kiếm. Hắn không hề né tránh, mà chỉ khẽ cười. "Ma giáo Huyết Ảnh chỉ có vậy thôi sao? Quá yếu." Hắn không dùng Phong Ảnh Kiếm, mà chỉ khẽ đưa tay ra, một luồng Huyễn Mặc Chi Khí cuồn cuộn tuôn trào từ lòng bàn tay. Luồng khí này không có hình dạng cụ thể, nhưng nó lại mang theo một sức mạnh ăn mòn kinh khủng.
"Vô dụng thôi! Kiếm của ta được luyện bằng máu tươi và linh hồn của vô số kẻ địch, không thứ gì có thể ngăn cản!" Tên Ma Môn Đệ Tử gầm lên, thúc dục ma khí.
"Ồ, vậy sao?" Lâm Phong nhếch môi. "Để ta thử xem." Huyễn Mặc Chi Khí của hắn lập tức bao phủ lấy lưỡi kiếm ma khí đang lao đến. Kỳ lạ thay, luồng ma khí đen kịt của đối phương khi tiếp xúc với Huyễn Mặc Chi Khí lại không hề va chạm mà như bị "nuốt chửng" một cách kỳ lạ. Lưỡi kiếm ma khí nhanh chóng suy yếu, và cuối cùng tan biến vào hư vô như chưa từng tồn tại.
Tên Ma Môn Đệ Tử kinh hãi tột độ, hắn không ngờ kiếm pháp tự hào của mình lại bị hóa giải dễ dàng đến vậy. Lâm Phong không cho hắn cơ hội phản ứng, thân hình hắn khẽ di chuyển, nhanh như một cơn gió, lập tức xuất hiện trước mặt tên Ma Môn Đệ Tử. Hắn đưa tay điểm nhẹ vào đan điền đối phương. "Huyễn Mặc Quyển, Khóa Linh!"
Một luồng Huyễn Mặc Chi Khí lập tức xuyên qua đan điền tên Ma Môn Đệ Tử, phong tỏa tất cả linh lực trong cơ thể hắn. Tên Ma Môn Đệ Tử lập tức cảm thấy toàn thân mềm nhũn, linh lực như bị rút cạn, hắn ngã quỵ xuống đất, không thể cử động.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?!" Hắn lắp bắp, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi.
"Không có gì, chỉ là tạm thời phong tỏa tu vi của ngươi thôi. Ta không thích giết những kẻ vô dụng." Lâm Phong khẽ cười, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thấu tâm can đối phương. Hắn không muốn giết người nếu không cần thiết, đặc biệt là khi hắn còn muốn lấy thông tin từ những kẻ này.
Cùng lúc đó, Tuyết Dao đã giải quyết xong tên Ma Môn Đệ Tử của mình. Chiếc roi gai của đối phương đã bị Băng Phách Kiếm của nàng chém thành nhiều đoạn, và tên đó cũng bị nàng dùng băng khí phong tỏa, biến thành một khối băng người, không thể động đậy. Mộc Ly thì đã trói chặt tên cầm rìu bằng dây leo gai góc, khiến hắn gầm gừ giãy giụa như một con thú hoang bị mắc bẫy.
"Lâm Phong, ta tìm thấy một thứ." Tuyết Dao bỗng lên tiếng, ánh mắt nàng dừng lại ở một khe nứt nhỏ trên bức tường đá thô ráp. Từ khe nứt đó, một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết nhưng rất yếu ớt, đang khẽ tỏa ra.
Lâm Phong quay lại, ánh mắt hắn cũng lập tức bị thu hút bởi khe nứt đó. "Thì ra là vậy. Những kẻ này chỉ là tầng phòng hộ đầu tiên. Mục tiêu của Ma giáo Huyết Ảnh không nằm ở đây." Hắn lại gần tên Ma Môn Đệ Tử bị phong tỏa. "Nói đi, Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm kiếm điều gì trong di tích này? Và ai là kẻ cầm đầu ở đây?"
Tên Ma Môn Đệ Tử sợ hãi nhìn Lâm Phong, hắn biết mình đã rơi vào tay một kẻ không tầm thường. "Ta... ta không biết nhiều. Ta chỉ là một tiểu tốt. Chúng ta được lệnh canh giữ lối vào này. Nghe nói... Ma Tôn có vẻ đang tìm kiếm một thứ gì đó liên quan đến bí mật của Đại Địa Phân Liệt, thứ có thể giúp hắn thống trị toàn bộ thế giới tu tiên." Hắn lắp bắp, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
"Đại Địa Phân Liệt sao..." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Lại là những bí ẩn xoay quanh sự kiện 5,000 năm trước. Có vẻ như Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ muốn tranh giành tài nguyên, mà còn có dã tâm lớn hơn nhiều. "Hừm, xem ra chúng ta đã đánh giá thấp chúng rồi." Hắn khẽ liếc nhìn khe nứt trên tường, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa lo lắng vừa tò mò. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn cũng khẽ rung lên, như đang thôi thúc hắn khám phá bí mật sâu hơn. Mối liên hệ giữa bản thân hắn, Huyễn Mặc Quyển và những di tích cổ xưa này ngày càng trở nên rõ ràng hơn, khiến hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Chuyến phiêu lưu của họ vào Cổ Di Tích Huyền Không mới chỉ thực sự bắt đầu.
***
Sau khi vô hiệu hóa đám Ma Môn Đệ Tử và lấy được một số thông tin ít ỏi, cả nhóm Lâm Phong lập tức tiến về phía khe nứt mà Tuyết Dao đã phát hiện. Hành lang hẹp dần nhường chỗ cho một căn phòng nhỏ hơn, nhưng lại mang một vẻ bí ẩn và cổ kính khó tả. Đây có vẻ là một nơi cất giữ quan trọng của nền văn minh cổ đại đã biến mất.
Căn phòng hình tròn, vách tường được làm từ loại đá quý hiếm mà Lâm Phong chưa từng thấy bao giờ, phát ra ánh sáng mờ ảo tự thân, xua tan đi phần nào sự u ám của hành lang bên ngoài. Tuy nhiên, ánh sáng này lại càng làm nổi bật lên vẻ tiêu điều, hoang phế của căn phòng. Trên vách đá, những phù văn cổ xưa được chạm khắc tinh xảo, dù đã trải qua hàng ngàn năm phong hóa, vẫn còn giữ được nét uy nghiêm, nhưng không ai trong số họ có thể hiểu được ý nghĩa của chúng. Bầu không khí trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng thở nhẹ của cả nhóm và tiếng "chiêm chiếp" cảnh giác từ Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong. Một mùi hương lạ lùng, pha trộn giữa mùi kim loại gỉ sét và mùi đất ẩm, len lỏi vào khứu giác, tạo nên một cảm giác vừa nặng nề vừa mơ hồ. Linh khí ở đây tinh thuần đến đáng kinh ngạc, nhưng cũng mang theo một chút khí tức lạnh lẽo, như thể nó đã ngủ yên quá lâu.
Chính giữa căn phòng là một bệ đá cổ xưa hình trụ, cao đến ngang ngực Lâm Phong. Trên bệ đá, không có bất kỳ thứ gì, chỉ có một vết nứt lớn chạy dọc từ đỉnh xuống chân bệ, như thể một vật quý giá đã từng được đặt ở đó nhưng giờ đã không còn, hoặc đã bị chia cắt. Tuy nhiên, luồng linh khí cổ xưa mạnh mẽ nhất lại tỏa ra từ chính vết nứt này.
"Nhìn kìa, Lâm Phong!" Mộc Ly bỗng thốt lên, đôi mắt to tròn long lanh của nàng tập trung vào khe nứt trên bệ đá. Nàng nhanh nhẹn bước đến gần, chỉ vào một vật nhỏ xíu, gần như không thể nhận ra, đang mắc kẹt trong vết nứt. "Đó là... một mảnh ngọc ư? Khí tức thật cổ xưa!"
Lâm Phong tiến lại gần bệ đá. Quả nhiên, trong khe nứt sâu hoắm, một mảnh vỡ hình bán nguyệt, chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái, đang ẩn mình. Nó không phải ngọc, mà là một loại đá không màu, trong suốt như pha lê, nhưng lại phát ra một luồng linh khí cổ xưa đến mức khiến cả không gian như ngưng đọng. Trên bề mặt của mảnh vỡ, những ký tự lạ lẫm, phức tạp và đầy vẻ thần bí được khắc họa tinh xảo. Những ký tự này không giống bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lâm Phong từng biết, chúng mang một vẻ cổ xưa đến khó tin, như thể chúng thuộc về một thời đại đã bị lãng quên từ lâu.
"Quả nhiên..." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sức hút kỳ lạ từ mảnh vỡ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn bỗng nhiên rung động dữ dội, một luồng Huyễn Mặc Chi Khí tự động tuôn trào, bao bọc lấy cánh tay hắn, như đang thúc giục hắn chạm vào mảnh vỡ. Cảm giác này... mạnh mẽ hơn bất cứ khi nào trước đây. Như thể Huyễn Mặc Quyển đã tìm thấy một phần còn thiếu của chính mình.
Lâm Phong cẩn thận đưa tay ra, nhẹ nhàng nhặt lấy mảnh vỡ cổ vật. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và đầy bí ẩn, từ mảnh vỡ tuôn trào, hòa vào Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn. Huyễn Mặc Quyển, vốn luôn trầm mặc, lúc này bỗng tỏa ra ánh sáng đen mờ ảo, liên kết chặt chẽ với mảnh vỡ.
"Huyễn Mặc Quyển... nó đang phản ứng. Mạnh hơn bất cứ khi nào trước đây." Lâm Phong thì thầm, giọng hắn pha lẫn sự kinh ngạc và một chút hoang mang. Cảm giác như có một cánh cổng vô hình vừa được mở ra trong tâm trí hắn.
Tuyết Dao tiến lại gần, ánh mắt nàng đầy vẻ trầm tư khi nhìn vào mảnh vỡ trong tay Lâm Phong. "Những ký tự này... ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng có vẻ như không thuộc về thời đại này. Có lẽ chúng là ngôn ngữ của một nền văn minh đã biến mất." Giọng nàng khẽ khàng, như đang cố gắng giải mã một câu đố cổ xưa.
Mộc Ly cũng không kém phần ngạc nhiên. Nàng nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ hiếu kỳ. "Khí tức này... nó không chỉ là cổ xưa, mà còn mang theo một loại sức mạnh rất đặc biệt. Như thể nó là một phần của Thiên Đạo vậy."
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung thần thức vào mảnh vỡ và Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm thấy một luồng thông tin khổng lồ, mơ hồ và rời rạc, đột nhiên ùa vào tâm trí mình. Đó không phải là những hình ảnh rõ ràng hay ngôn ngữ cụ thể, mà là những mảnh ký ức vụn vỡ, những cảm xúc xa lạ, và những khái niệm vượt ngoài tầm hiểu biết hiện tại của hắn.
Hắn "thấy" một thế giới rộng lớn hơn, rộng lớn hơn rất nhiều so với Hạ Giới mà hắn đang sống. Một nền văn minh huy hoàng với những kiến trúc hùng vĩ, những phép thuật vi diệu, và những sinh linh mạnh mẽ đến mức khó tin. Sau đó, là hình ảnh của một thảm họa kinh hoàng, một trận đại chiến long trời lở đất, khiến cả thế giới rung chuyển. "Đại Địa Phân Liệt..." Hắn lẩm bẩm, nhận ra đó chính là sự kiện đã được nhắc đến trong truyền thuyết. Núi sông tan vỡ, lục địa phân tách, vô số sinh linh hóa thành tro tàn. Một cảm giác bi tráng và mất mát dâng lên trong lòng hắn.
Và rồi, giữa những mảnh vỡ của sự hủy diệt, hắn "thấy" một ánh sáng đặc biệt, một "huyết mạch Thiên Mệnh" bí ẩn, liên kết với một nguồn sức mạnh vô tận. Mảnh vỡ này, Huyễn Mặc Quyển, và chính bản thân hắn... dường như tất cả đều là một phần của một kế hoạch vĩ đại, một di sản cổ xưa bị che giấu suốt hàng ngàn năm. Những ký tự cổ xưa trên mảnh vỡ, giờ đây, dường như đang dần hé mở một phần ý nghĩa, dù vẫn còn rất mơ hồ. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận..." Những cụm từ này bỗng vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.
Lâm Phong mở mắt, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên vẻ kinh ngạc và hoang mang tột độ. Hắn đã luôn biết mình có một thân thế bí ẩn, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại liên quan đến một nền văn minh cổ đại đã biến mất và một sự kiện lịch sử trọng đại đến vậy.
Cảm giác vừa tò mò vừa lo lắng đan xen trong lòng hắn. Hắn là ai? Huyễn Mặc Quyển là gì? Và Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm kiếm điều gì mà liên quan đến tất cả những bí mật này? Có vẻ như mục tiêu của Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là thống trị thế giới tu tiên hiện tại, mà còn là khám phá và lợi dụng những bí mật cổ xưa, những di sản của một thời đại đã bị lãng quên.
Hắn nhìn mảnh vỡ trong tay, một luồng khí tức lạnh lẽo từ bên ngoài vẫn khẽ luồn vào, nhắc nhở hắn về sự hiện diện của Ma giáo Huyết Ảnh. Hắn phải nhanh chóng giải mã bí ẩn của cổ vật này, phải tìm ra chân tướng, không thể để chúng đạt được ý đồ tà ác.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên kiên định. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Từ một phàm nhân bị coi thường, hắn đã từng bước vươn lên, và giờ đây, hắn cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật vĩ đại, một bí mật có thể thay đổi vận mệnh của cả thế giới.
Mảnh vỡ cổ vật này chỉ là khởi đầu, một manh mối nhỏ bé trong bức tranh lớn về thân thế của hắn và lịch sử của Cổ Di Tích Huyền Không. Nhưng nó cũng đủ để khiến hắn hiểu rằng, hành trình này còn dài, còn nhiều hiểm nguy, và còn vô số điều đang chờ đợi hắn khám phá.