Mảnh vỡ cổ vật trong tay Lâm Phong, dù chỉ là một phần nhỏ bé, lại mang theo sức nặng của cả một thời đại đã lùi vào dĩ vãng, một di sản khổng lồ ẩn chứa vô vàn bí mật. Nó như một cánh cửa vừa hé mở, cho phép hắn lướt nhìn thoáng qua bức tranh vĩ đại về thân thế của mình và lịch sử bị chôn vùi của Cổ Di Tích Huyền Không. Nhưng chính cái nhìn thoáng qua ấy lại đủ để khiến hắn nhận ra, hành trình này còn dài, còn vô số hiểm nguy rình rập, và những điều hắn sắp phải đối mặt có thể vượt xa mọi tưởng tượng.
Trong một gian mật thất cổ kính mà nhóm Lâm Phong đã tìm thấy sau khi vượt qua cánh cửa bí mật, ánh sáng ban ngày chỉ lờ mờ len lỏi qua những khe hở trên vách đá, nhuộm lên không gian một màu xám bạc u tịch. Đây là một nơi tương đối an toàn, với một trận pháp cổ xưa đã được Lâm Phong tạm thời kích hoạt lại để che chắn khí tức. Mùi đá cổ, rêu phong và hơi ẩm từ những ngọn thác nước ẩn mình đâu đó trong di tích vấn vít, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, huyền bí. Tiếng gió rít khe khẽ qua các khe đá xa xăm, đôi khi lẫn với tiếng chim lạ lảnh lót vang vọng, càng khiến sự tĩnh lặng thêm phần sâu sắc. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, khiến mỗi hơi thở đều như gột rửa tâm hồn, nhưng cũng chính sự tinh thuần ấy lại tiềm ẩn những mối nguy hiểm khó lường từ các trận pháp cổ xưa có thể bất ngờ vận hành trở lại.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng lì giữa mật thất, đôi mắt nhắm nghiền, mảnh vỡ cổ vật vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể vẫn âm thầm vận chuyển, hấp thụ những luồng thông tin mơ hồ còn sót lại từ mảnh vỡ. Hắn đang cố gắng tiêu hóa những hình ảnh, những ký ức vụn vỡ mà nó đã đột ngột truyền tải, những khái niệm vượt xa mọi tri thức mà hắn từng biết về thế giới tu tiên. Tâm trí hắn như một đại dương dậy sóng, nơi những mảnh vỡ của một nền văn minh huy hoàng, những kiến trúc hùng vĩ đến khó tin, những phép thuật vi diệu mà ngay cả cảnh giới Hóa Thần cũng khó lòng tưởng tượng, cùng với hình ảnh kinh hoàng của sự kiện Đại Địa Phân Liệt, liên tục đan xen.
Hắn "thấy" những sinh linh mạnh mẽ, cưỡi mây đạp gió, giao chiến với những quái vật khổng lồ có thể nuốt chửng cả ngọn núi. Hắn "thấy" những thành quách bằng ngọc bích tỏa sáng rực rỡ dưới bầu trời xanh thẳm, nơi con người và các chủng tộc khác cùng chung sống trong hòa bình. Và rồi, tất cả sụp đổ trong một khoảnh khắc. Đại Địa Phân Liệt không chỉ là một thảm họa tự nhiên, mà còn là một trận đại chiến long trời lở đất, một cuộc chiến hủy diệt mà ngay cả Thiên Đạo dường như cũng phải nghiêng mình. Khí tức bi tráng và mất mát dâng lên trong lòng hắn, như thể hắn đã từng chứng kiến, từng trải qua, nhưng lại không thể nhớ rõ.
"Một huyết mạch đặc biệt... huyết mạch Thiên Mệnh..." Lâm Phong thì thầm, đôi môi khẽ mấp máy dù mắt vẫn nhắm. Hắn cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc. "Ta nhìn thấy... những mảnh vỡ của một thế giới đã mất, những phù văn cổ xưa, và một dòng máu... một huyết mạch đặc biệt, nó như một sợi dây liên kết tất cả." Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc giữa huyết mạch của mình, Huyễn Mặc Quyển và mảnh vỡ cổ vật này, một sự cộng hưởng mà hắn chưa từng trải qua trước đây. Nó không chỉ là sự tiếp nhận thông tin, mà còn là sự thức tỉnh của một phần nào đó trong bản thân hắn, một phần đã ngủ yên từ rất lâu.
Tuyết Dao đứng cách đó không xa, ánh mắt nàng vẫn đăm chiêu nhìn vào Lâm Phong, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt thoát tục. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm phần trong suốt, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự phản ứng mạnh mẽ của Huyễn Mặc Quyển và vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong khi tiếp xúc với mảnh vỡ, biết rằng điều mà hắn đang tiếp nhận chắc chắn vô cùng trọng đại.
"Huyết mạch Thiên Mệnh..." Tuyết Dao khẽ lặp lại, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ trầm tư. "Chẳng lẽ ngươi là người được chọn của nền văn minh cổ đại đó? Người thừa kế một di sản đã bị quên lãng hàng ngàn năm?" Nàng tiến lại gần hơn, đặt tay nhẹ nhàng lên vai Lâm Phong, cảm nhận được luồng linh lực đang dao động mạnh mẽ trong cơ thể hắn. "Điều này nghe có vẻ... vừa là cơ duyên, vừa là gánh nặng khôn lường."
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, cũng không kém phần hiếu kỳ và lo lắng. Nàng ngồi xổm xuống cạnh Lâm Phong, đôi tai nhỏ nhắn khẽ vểnh lên, cố gắng lắng nghe từng lời thì thầm của hắn. Khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh nghịch thường ngày giờ đây cũng mang một vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
"Nghe có vẻ nguy hiểm quá, Lâm Phong ca ca." Giọng nàng trong trẻo, líu lo nhưng không giấu nổi sự bất an. "Ma giáo Huyết Ảnh cũng đang tìm kiếm những thứ này, phải không? Nếu họ biết ca ca có huyết mạch đặc biệt này, họ sẽ không để yên đâu." Nàng vô thức nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, ánh mắt quét một lượt quanh mật thất, như thể sợ hãi có ai đó đang rình rập. "Chúng ta có nên rời đi không? Cảm giác như càng ở đây lâu, càng dính vào rắc rối lớn hơn."
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, vẫn nằm yên vị trên vai Lâm Phong, nhưng đôi mắt to tròn của nó đã mở to, liên tục đảo quanh. Nó không nói thành lời, nhưng những tiếng "chiêm chiếp" khe khẽ phát ra từ cuống họng nó cho thấy nó cũng cảm nhận được sự bất thường và nguy hiểm tiềm ẩn. Nó khẽ cựa quậy, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ Lâm Phong, như một lời động viên thầm lặng.
Lâm Phong từ từ mở mắt, ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây đã pha lẫn thêm sự kiên định. Vẻ hoang mang ban đầu đã dần được thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ. Hắn nhìn Tuyết Dao, rồi nhìn Mộc Ly, và cuối cùng là Thôn Thiên Thử, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.
"Đúng vậy, Mộc Ly. Nguy hiểm thì nguy hiểm thật." Hắn chậm rãi nói, giọng hắn trầm ấm. "Nhưng các ngươi quên rồi sao? Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Từ khi ta bước chân vào con đường tu tiên, ta đã luôn phải đối mặt với nguy hiểm. Hơn nữa, Huyễn Mặc Quyển và mảnh vỡ này... chúng dường như đang nói cho ta biết, ta không thể né tránh được." Hắn giơ mảnh vỡ cổ vật lên, ánh sáng mờ ảo từ nó phản chiếu trong đôi mắt đen láy của hắn. "Cái gọi là 'huyết mạch Thiên Mệnh' này, không phải là một món quà, mà là một trách nhiệm. Một trách nhiệm có thể liên quan đến vận mệnh của cả thế giới này."
"Nếu Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm kiếm những bí mật này, điều đó chỉ chứng tỏ chúng có một âm mưu lớn hơn, vượt xa việc thống trị Hạ Giới thông thường." Tuyết Dao trầm ngâm. "Chúng muốn lợi dụng di sản cổ đại này để đạt được mục đích tà ác của chúng. Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn." Nàng nắm chặt chuôi kiếm Băng Phách bên hông, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tâm.
"Chính xác." Lâm Phong gật đầu, đứng dậy. "Mảnh vỡ này chỉ là một phần nhỏ. Chắc chắn còn nhiều mảnh ghép khác, hoặc những manh mối quan trọng hơn ẩn sâu trong di tích này. Và Ma giáo... chúng đã đi trước chúng ta một bước, hoặc chúng đang ở đâu đó gần đây, theo dõi nhất cử nhất động của chúng ta." Hắn nhíu mày. "Những gì ta cảm nhận được từ mảnh vỡ... nó không chỉ nói về sự kiện Đại Địa Phân Liệt, mà còn về một 'thế giới' khác, một 'quy tắc' khác, vượt ra ngoài giới hạn của Hạ Giới. Huyễn Mặc Quyển của ta... nó dường như là chìa khóa để giải mã tất cả."
"Vậy chúng ta sẽ làm gì, Lâm Phong ca ca?" Mộc Ly hỏi, giọng nói đã lấy lại sự tự tin. Nàng luôn tin tưởng vào Lâm Phong, bất kể hắn quyết định thế nào.
"Chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm." Lâm Phong kiên định đáp. "Tìm kiếm những mảnh ghép còn lại, tìm kiếm chân tướng. Và quan trọng hơn cả, chúng ta phải ngăn chặn Ma giáo Huyết Ảnh. Nếu chúng thành công trong việc lợi dụng di sản cổ đại này, hậu quả sẽ là thảm khốc." Hắn nhìn vào mảnh vỡ trong tay, một luồng khí tức lạnh lẽo từ bên ngoài vẫn khẽ luồn vào, nhắc nhở hắn về sự hiện diện không ngừng của Ma giáo Huyết Ảnh. "Có lẽ, 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên' không chỉ là những câu nói, mà là chân lý mà chúng ta phải theo đuổi. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và ta sẽ không để những kẻ tà ác làm hoen ố con đường này."
Hắn cất mảnh vỡ cổ vật vào không gian trữ vật, cảm nhận sự kết nối vẫn còn mơ hồ nhưng mạnh mẽ giữa nó và Huyễn Mặc Quyển. "Đi thôi. Cảm giác của ta cho biết, chúng ta sắp gặp lại 'bạn cũ' rồi." Lâm Phong nói, trên môi nở một nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chúng ta sẽ không lùi bước trước bất kỳ kẻ nào."
***
Nhóm Lâm Phong tiếp tục hành trình, men theo những hành lang ẩn khuất và các khe nứt sâu hun hút trong Cổ Di Tích Huyền Không. Bầu không khí nơi đây ngày càng trở nên u ám và nặng nề, khác hẳn với sự tinh thuần linh khí ban đầu. Mây mù dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ chìm trong một màn sương bạc ma mị, chỉ có thể dựa vào ánh sáng yếu ớt của pháp khí và thần thức để dẫn đường. Tiếng gió rít qua các khe đá giờ đây nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm, còn tiếng nước chảy róc rách cũng trở nên lạnh lẽo, mang theo một nỗi u hoài cổ xưa.
Mùi đá cổ, rêu phong vẫn còn đó, nhưng đã bị lấn át bởi một mùi hương khó chịu, tanh nồng và gợn sóng ma khí đặc trưng của Huyết Ảnh Ma giáo. Càng đi sâu, mùi hương ấy càng trở nên gay mũi, khiến Mộc Ly, với bản thể yêu tộc nhạy cảm, phải nhíu mày khó chịu.
"Yêu khí... và ma khí! Chúng lẫn lộn vào nhau, thật khó chịu!" Mộc Ly khẽ rên lên, đôi tay nhỏ bé ôm lấy mũi. Nàng cảm thấy một sự hỗn loạn và bài xích sâu sắc trong linh hồn mình trước sự pha tạp tà ác này. "Yêu khí thì yếu ớt, như bị hút cạn, còn ma khí thì cuồn cuộn, như đang được bồi đắp."
Thôn Thiên Thử, vốn đang nằm gọn trên vai Lâm Phong, đột nhiên trở nên bồn chồn. Đôi mắt to tròn của nó liên tục đảo qua lại, toàn thân run rẩy nhẹ, và những tiếng "chiêm chiếp" của nó không còn đáng yêu nữa mà thay vào đó là những tiếng kêu cảnh báo dồn dập, đầy vẻ sợ hãi. Nó khẽ nhảy xuống, chạy thoăn thoắt phía trước, thỉnh thoảng lại dừng lại ngửi ngửi không khí, rồi kêu lên một tiếng thất thanh, như muốn giục giã Lâm Phong đi nhanh hơn hoặc cảnh báo về mối hiểm nguy đang đến gần.
Lâm Phong nhíu mày, thần thức của hắn đã cảm nhận được sự bất thường từ lâu. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn cũng phát ra những dao động nhẹ, không phải là sự cộng hưởng của bí ẩn cổ xưa, mà là một sự cảnh báo, một sự bài xích đối với ma khí đang ngày càng nồng đậm. Nó dường như đang chỉ dẫn hắn một hướng đi, một hướng đi thẳng vào nơi nguy hiểm nhất.
"Ma giáo Huyết Ảnh chắc chắn đang ở gần đây." Lâm Phong trầm giọng nói, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng. "Chúng ta phải cẩn thận. Với việc chúng đã tiến sâu như vậy và đang thực hiện những nghi thức tà ác, có lẽ chúng đã tìm thấy một điều gì đó rất quan trọng, hoặc đang chuẩn bị cho một âm mưu lớn hơn." Hắn rút Huyễn Mặc Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm thân đen tuyền không phản chiếu ánh sáng, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức sắc bén, uy nghiêm.
Tuyết Dao gật đầu, nàng cũng đã rút Băng Phách Kiếm, kiếm ý băng hàn lan tỏa, làm dịu đi phần nào sự oi bức và tà khí xung quanh. "Khí tức yêu thú bị hút cạn... có lẽ chúng đang dùng yêu thú để tế luyện một thứ gì đó, hoặc để bồi đắp cho ma khí của chúng." Đôi mắt phượng của nàng quét nhanh qua những dấu vết trên tường đá, những ký hiệu tà dị được khắc vội vã, chứng tỏ có người đã đi qua đây không lâu.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua một vài cơ quan nhỏ đã bị phá hủy hoặc kích hoạt từ trước. Những bẫy đá, cung nỏ tự động đều nằm rải rác một cách vô chủ, chứng tỏ Ma giáo đã tìm cách vô hiệu hóa chúng, hoặc chúng đã tự động kích hoạt và bị phá hủy trong quá trình Ma giáo tiến vào. Điều này càng chứng tỏ sự vội vã và liều lĩnh của chúng. Những vết cào xé trên tường đá, những vết tích của trận pháp bị phá vỡ, tất cả đều kể một câu chuyện về cuộc hành trình đầy bạo lực của những kẻ tà ác.
Cuối cùng, sau khi đi qua một khe nứt hẹp mà chỉ có thể lách người, họ đến một khu vực rộng lớn hơn. Ngay lập tức, một dòng năng lượng kỳ lạ đập vào mặt, không phải linh khí, cũng không hoàn toàn là ma khí hay yêu khí, mà là một sự pha trộn đáng sợ, một luồng tà khí hỗn độn đang chảy cuồn cuộn. Đó là một dòng chảy đen kịt, lấp lánh những ánh sáng xanh lè yếu ớt, như thể nó đang sống, đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
"Cái gì thế này?" Mộc Ly hoảng hốt, lùi lại một bước, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ. "Chưa bao giờ ta thấy thứ gì đáng sợ như vậy!"
Thôn Thiên Thử kêu lên một tiếng chói tai, toàn thân nó dựng lông, không còn dáng vẻ đáng yêu nữa mà thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Nó nhảy phóc lên vai Lâm Phong, dụi mạnh đầu vào cổ hắn, như tìm kiếm sự bảo vệ.
Lâm Phong giữ vững bước chân, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía trước. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí ngút trời đang bốc lên từ phía cuối hành lang, hòa quyện với mùi máu tanh nồng và mùi lưu huỳnh gay gắt. "Đây là nơi rồi..." Hắn siết chặt Huyễn Mặc Kiếm, cảm thấy một luồng sức mạnh quen thuộc dâng trào trong đan điền. "Chúng ta đã tìm thấy chúng."
Hắn ra hiệu cho Tuyết Dao và Mộc Ly nép vào vách đá, bản thân hắn cũng ẩn mình vào trong bóng tối. Từ vị trí ẩn nấp, hắn cẩn thận nhìn vào khu vực phía trước. Ánh sáng yếu ớt từ dòng năng lượng tà ác kia và những ngọn đuốc xanh lè treo trên vách đá đủ để hắn nhìn rõ cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.
Đây là một động phủ khổng lồ, được tạo thành từ những khối đá đen kịt, gồ ghề, như thể một con quái vật khổng lồ đã há miệng nuốt chửng một phần di tích. Không khí nơi đây âm u, lạnh lẽo đến thấu xương, đầy rẫy sát khí và ma khí cuồn cuộn, đặc quánh đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tiếng gào thét thảm thiết của yêu thú vang vọng khắp động phủ, hòa cùng tiếng tụng niệm trầm đục, man rợ của những kẻ tà ác, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Mùi máu tươi tanh nồng và ma khí gay mũi đến mức khiến người ta buồn nôn.
Ở trung tâm động phủ, một linh trận khổng lồ được khắc họa trên nền đá, tỏa ra ánh sáng đỏ sẫm. Hàng chục đệ tử Huyết Ảnh Ma giáo, tất cả đều mặc áo choàng đen, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam và cuồng tín, đang đứng thành vòng tròn quanh linh trận, tay bắt pháp quyết, không ngừng truyền ma khí vào đó. Tiếng gầm gừ, tiếng cười man rợ của chúng vang vọng, tạo nên một cảnh tượng đầy rẫy sự tà ác và hủy diệt.
Và ở trung tâm linh trận, một cảnh tượng tàn khốc đập vào mắt Lâm Phong. Nhiều yêu thú, từ những con yêu lang hung dữ đến những con yêu hổ vằn vện, thậm chí là một con xà yêu khổng lồ, tất cả đều bị trói buộc bằng những sợi xích đen kịt, thân thể chúng dần khô héo, đôi mắt lộ rõ vẻ đau đớn và tuyệt vọng. Yêu khí từ cơ thể chúng bị hút cạn một cách tàn nhẫn, không ngừng tuôn vào một viên cầu pha lê màu đen lớn đang lơ lửng giữa không trung. Viên cầu này hấp thụ yêu khí, phát ra một luồng sáng xanh lè quỷ dị, như một trái tim tà ác đang đập.
Đứng giữa linh trận, dáng người lão bà lưng còng, răng đen, tay cầm cây gậy có gắn đầu lâu xương xẩu, hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng lập lòe. Đó chính là Độc Y Bà Bà, kẻ mà Lâm Phong đã nghe danh từ lâu, một trong những cánh tay đắc lực của Ma Tôn Huyết Ảnh, nổi tiếng với sự độc ác và tàn nhẫn trong việc sử dụng độc thuật. Đôi mắt già nua của nàng ta ánh lên vẻ độc địa, tự mãn khi giám sát nghi thức tà ác. Khuôn mặt nhăn nheo của nàng ta méo mó vì khoái cảm, như một con quỷ đang thưởng thức bữa tiệc máu.
"Nhanh lên! Nhanh lên nữa!" Độc Y Bà Bà the thé ra lệnh, giọng nàng ta khản đặc như tiếng quạ. "Yêu khí này là chìa khóa để ta luyện thành 'Vạn Độc Âm Đan', đủ để hủy diệt một thành trì! Đừng để phí phạm bất kỳ giọt nào!" Nàng ta vung cây gậy đầu lâu, một luồng ma khí đen kịt từ đầu lâu lao ra, quất mạnh vào một đệ tử Ma giáo đang có vẻ chần chừ, khiến kẻ đó gào lên một tiếng thảm thiết và tiếp tục dốc sức.
Lâm Phong cảm thấy một cơn giận dữ bốc lên trong lòng. Hắn đã thấy nhiều cảnh tượng tàn bạo trong thế giới tu tiên, nhưng cảnh này lại đặc biệt khiến hắn phẫn nộ. Những yêu thú này, dù là yêu, nhưng chúng cũng có sinh mạng, có linh tính, và chúng đang bị hành hạ một cách dã man để phục vụ cho một mục đích tà ác. Cái gọi là 'Vạn Độc Âm Đan' của Độc Y Bà Bà chắc chắn là một thứ vũ khí hủy diệt, và hắn không thể để nó thành hình.
"Dừng tay! Các ngươi dám làm chuyện thương thiên hại lý như vậy!" Lâm Phong không thể kìm nén thêm được nữa. Hắn lao ra khỏi chỗ nấp, Huyễn Mặc Kiếm trong tay phát ra một tiếng "vù" sắc bén, chém thẳng vào không khí, một luồng kiếm khí đen trắng đan xen xé toạc màn ma khí, thẳng hướng viên cầu pha lê màu đen. Hắn không muốn phá hủy viên cầu, mà muốn cắt đứt sự kết nối của nó với linh trận.
Tiếng quát của Lâm Phong vang vọng khắp động phủ, thu hút sự chú ý của tất cả các đệ tử Ma giáo và Độc Y Bà Bà. Chúng quay phắt lại, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tức giận khi thấy ba kẻ đột nhập.
Độc Y Bà Bà, lão bà già nua, thoạt đầu có chút giật mình, nhưng sau đó nàng ta bật cười khanh khách, một tiếng cười man rợ và độc địa. "Ồ, có mấy con kiến lại dám mò đến đây phá rối nghi thức của lão bà sao? Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi độc của ta sao?" Nàng ta nhìn Lâm Phong với ánh mắt khinh miệt, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt nhỏ ti hí ấy, lại ánh lên một tia hứng thú bệnh hoạn. "Không ngờ ở nơi hoang tàn này lại có kẻ tự tìm đường chết. Hừm, khí tức của ngươi có vẻ đặc biệt đấy, tiểu tử. Có lẽ là vật tế luyện tốt cho 'Vạn Độc Âm Đan' của ta."
"Không bao giờ!" Lâm Phong gằn giọng, kiếm khí của hắn đã chạm đến viên cầu pha lê. Một lực phản chấn mạnh mẽ bật ngược lại, nhưng hắn đã chuẩn bị từ trước, luồng kiếm khí xoáy tròn, cố gắng làm suy yếu sự liên kết của linh trận.
Tuyết Dao không chần chừ một giây. Nàng lao ra theo Lâm Phong, Băng Phách Kiếm vung lên, từng luồng kiếm khí băng hàn sắc lạnh như lưỡi dao cạo, mang theo hơi lạnh thấu xương, quét ngang về phía các đệ tử Ma giáo đang đứng gần linh trận. "Những kẻ tà ác các ngươi, hãy nếm thử sự phẫn nộ của Băng Phách Kiếm!"
"Yêu khí của ta đây! Đừng động vào chúng!" Mộc Ly cũng không kém phần quyết liệt. Nàng hét lên một tiếng, thân hình nhỏ nhắn đột nhiên biến đổi. Làn da nàng phủ một lớp vảy xanh lục nhạt, đôi mắt to tròn chuyển thành màu vàng kim sắc sảo, trên đầu mọc ra đôi sừng nhỏ. Nàng đã hóa thành bản thể bán yêu, tốc độ nhanh như chớp, lao vào giữa đám đệ tử Ma giáo, những móng vuốt sắc nhọn của nàng vung lên, để lại những vết cào sâu hoắm trên áo choàng đen của chúng.
Thôn Thiên Thử, thoát khỏi sự hoảng loạn ban đầu, cũng gầm gừ một tiếng, toàn thân nó đột nhiên phát sáng, biến thành một con quái vật chuột khổng lồ, cao bằng một người trưởng thành, với bộ lông trắng muốt như tuyết và đôi mắt đỏ rực. Nó lao vào đám đệ tử Ma giáo, cái miệng to lớn nhe ra những chiếc răng nanh sắc nhọn, cắn xé không thương tiếc. Những tiếng kêu "chiêm chiếp" giờ đây đã biến thành tiếng gầm gừ hung tợn.
Cuộc giao tranh bùng nổ, phá tan sự yên tĩnh chết chóc của động phủ. Các đệ tử Ma giáo, dù đông đảo, nhưng không ngờ nhóm Lâm Phong lại mạnh mẽ và quyết liệt đến vậy. Chúng gào thét, vung vũ khí và thi triển ma pháp, tạo ra những luồng ma khí đen kịt và những đòn tấn công hỗn loạn.
Độc Y Bà Bà thấy nhóm Lâm Phong phối hợp ăn ý và mạnh mẽ hơn nàng ta tưởng, ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ tức giận. "Hừ! Đúng là lũ ranh con không biết trời cao đất rộng!" Nàng ta vung cây gậy đầu lâu, không ngần ngại giải phóng vô số độc chướng và độc trùng về phía nhóm Lâm Phong. Một làn sương độc màu đen dày đặc, mang theo mùi hôi thối khó tả, đột nhiên bao phủ một vùng không gian, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Những con độc trùng bé tí, nhưng có màu sắc rực rỡ quỷ dị, bay lượn trong làn sương, tạo ra những tiếng vo ve đáng sợ.
Đặc biệt, nàng ta nhắm vào Mộc Ly. "A ha! Một con yêu tộc non nớt! Yêu khí tinh thuần như vậy, chính là vật tế tốt nhất cho 'Vạn Độc Âm Đan' của ta!" Độc Y Bà Bà cười khẩy, vung gậy, một đàn độc xà nhỏ bé, đen kịt như mực, lao vút về phía Mộc Ly, chúng bò lổm ngổm trên nền đá, tạo thành một dòng suối độc chết người, ánh mắt chúng lóe lên vẻ khát máu. Nàng ta muốn biến nàng thành vật hiến tế mới, để nghi thức tà ác của nàng ta có thể đạt đến đỉnh điểm. Mộc Ly, mặc dù nhanh nhẹn, nhưng vẫn cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi đối mặt với làn độc khí đáng sợ ấy.
Lâm Phong thấy Mộc Ly gặp nguy, hét lớn: "Mộc Ly cẩn thận! Độc của ả ta rất quỷ dị!" Hắn vung kiếm, một vòng xoáy Huyễn Mặc kiếm khí bảo vệ Mộc Ly, đồng thời chặn đứng đàn độc xà. Hắn biết, sức mạnh của 'huyết mạch Thiên Mệnh' trong hắn, dù còn mơ hồ, nhưng chắc chắn là chìa khóa để giải quyết bí ẩn này và đối phó với Ma giáo. Nhưng trước mắt, hắn phải bảo vệ đồng đội, và ngăn chặn âm mưu tà ác của Độc Y Bà Bà. Nghi thức thu thập yêu khí này không chỉ là hành động tà ác đơn lẻ, mà nó có thể là một phần trong âm mưu lớn hơn, liên quan đến Cấm Địa Vạn Yêu và thậm chí là sự kiện Đại Địa Phân Liệt mà hắn vừa thoáng nhìn thấy. Sự xuất hiện của Độc Y Bà Bà báo hiệu rằng Ma giáo Huyết Ảnh có nhiều tay sai mạnh mẽ và chuyên biệt, và đây chỉ là khởi đầu của một mối đe dọa thường xuyên trong arc này.
Động phủ rực sáng bởi những tia pháp thuật, kiếm khí, và ma khí giao tranh. Tiếng gào thét của yêu thú bị hành hạ vẫn vang vọng, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với tiếng kêu la của các đệ tử Ma giáo. Mùi máu tanh nồng và ma khí gay mũi vẫn còn đó, nhưng không còn là thứ duy nhất lấn át không khí. Thay vào đó, là mùi khét lẹt của độc dược bị hóa giải, mùi tanh tưởi của độc trùng bị tiêu diệt, và cảm giác nóng rát, châm chích khi làn sương độc màu đen dày đặc tiếp xúc với da thịt. Trận chiến vừa mới bắt đầu, và nó hứa hẹn sẽ vô cùng khốc liệt.