Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 142

Chuyển Mình Trong Nguy Khốn: Linh Quang Kim Đan

3209 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình trạng nguy kịch của Mộc Ly sau khi bị độc thuật của Độc Y Bà Bà, thể hiện vai trò cứu chữa của Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển.,Khắc họa sự đấu tranh nội tâm và quyết tâm của Lâm Phong khi đối mặt với hiểm nguy và trách nhiệm bảo vệ đồng đội.,Tập trung vào cảm nhận của Lâm Phong về luồng sức mạnh mới trỗi dậy, linh quang lóe lên, báo hiệu sắp đạt đến cảnh giới Kim Đan, đúng theo định hướng chương.,Tiếp tục làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự tin tưởng giữa Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly.,Dẫn dắt đến việc Lâm Phong cần tìm một luyện đan sư (Tần Nguyệt) để hoàn toàn chữa trị cho Mộc Ly và giải mã độc tố.,Gieo mầm cho những bí ẩn sâu xa hơn về Ma giáo Huyết Ảnh và các nghi thức tà ác của chúng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, emotional, determined, hopeful
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh vẫn chưa thể xuyên thủng màn sương mù dày đặc bao phủ Cổ Di Tích Huyền Không, khiến toàn bộ động phủ tàn tích chìm trong một màu xám đục huyền ảo. Từng làn gió lạnh lẽo rít qua các khe đá nứt nẻ, mang theo tiếng vọng của một quá khứ xa xăm, quyện lẫn với mùi đất đá bị phá hủy, mùi rêu phong ẩm ướt và một thứ hương vị tanh nồng, gay gắt, khắc sâu vào từng tế bào – mùi của ma độc. Trên nền đất lạnh lẽo, Lâm Phong ôm chặt Mộc Ly vào lòng, cơ thể nàng vẫn đang vật vã, những cơn co giật từng hồi không ngừng hành hạ. Đôi mắt vàng kim sắc sảo của nàng lúc này đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một lớp màng xanh lục nhạt quỷ dị, và những sợi tóc nâu hạt dẻ giờ đây ánh lên sắc xanh u ám, tựa như rễ cây đang mục ruỗng. Ma độc của Độc Y Bà Bà không chỉ đơn thuần là độc dược, nó còn là một thứ tà thuật ghê rợn, ăn mòn sinh khí và biến đổi cơ thể sống theo một cách kinh hoàng nhất.

Lâm Phong cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể Mộc Ly căng cứng rồi lại giãn ra, những tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào thoát ra từ đôi môi khô khốc của nàng như từng nhát dao cứa vào trái tim hắn. Hắn dồn toàn bộ linh lực trong đan điền, cố gắng truyền vào cơ thể nàng, nhưng nó giống như một giọt nước giữa đại dương lửa, chỉ làm chậm lại đôi chút quá trình tàn phá chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn. Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong, sau một khắc hấp thụ ma khí và độc tố từ Độc Y Bà Bà, giờ đây lại tự phát ra ánh sáng huyền ảo. Những hoa văn mực nước cổ xưa trên bề mặt quyển sách như sống dậy, cuộn xoáy không ngừng, tạo thành một luồng khí lưu màu đen tuyền bao bọc lấy Mộc Ly, cố gắng hút lấy thứ ma độc đang hoành hành trong cơ thể nàng. Mùi hương thanh khiết đặc trưng của Huyễn Mặc Quyển, tựa như mùi mực thư pháp và gỗ đàn hương cổ thụ, thoang thoảng lan tỏa, đối chọi gay gắt với mùi tanh nồng của ma độc.

Tuyết Dao quỳ bên cạnh, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng giờ đây phủ một lớp mồ hôi mỏng, đôi mắt phượng dài sắc lạnh hiếm khi biểu lộ cảm xúc nay lại hằn lên sự bất an. Nàng liên tục truyền linh lực vào lưng Lâm Phong, phụ trợ hắn duy trì nguồn sức mạnh khổng lồ đang tiêu hao. Linh khí tinh thuần từ cơ thể nàng hòa vào linh lực của Lâm Phong, cố gắng tạo thành một lá chắn kiên cố, nhưng sự tàn phá của ma độc vượt quá sức tưởng tượng. “Lâm Phong… ma độc này quá ác liệt,” giọng nói trong trẻo của nàng khàn khàn vì căng thẳng, “Huyễn Mặc Quyển… có thể giúp nàng không?” Nàng chỉ có thể đặt hy vọng vào bảo vật thần bí này, thứ đã nhiều lần tạo nên kỳ tích.

Lâm Phong gằn giọng, khuôn mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo vì đau đớn và sự tuyệt vọng. Hắn cảm thấy linh lực trong đan điền đang cạn kiệt nhanh chóng, nhưng hắn không cho phép mình lùi bước. “Mộc Ly! Ngươi phải kiên trì! Ta sẽ không để ngươi có chuyện gì!” Hắn thét lên, âm thanh lạc đi vì sự cấp bách. Hắn siết chặt Mộc Ly hơn, như muốn dùng chính thân thể mình để che chở nàng khỏi sự tàn phá của ma độc. Từng thớ thịt nàng co giật, những tiếng rên rỉ "Đau... quá... Lâm Phong..." như thiêu đốt tâm can hắn. Hắn cảm nhận được một vài điểm trên làn da nàng đang biến đổi, trở nên khô ráp và xù xì như vỏ cây, thậm chí có những gai nhọn nhỏ xíu đang nhú ra. Cái nhìn này khiến hắn rùng mình, đây không phải là giải độc, mà là một sự biến dị kinh hoàng!

Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé đáng yêu, nằm trên vai Lâm Phong, toàn thân lông trắng muốt xù lên hết cỡ, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đầy vẻ cảnh giác và lo lắng. Nó thỉnh thoảng lại gầm gừ nhẹ, tiếng kêu "chiêm chiếp" cũng trở nên trầm đục, như một lời cảnh báo, hay một sự chia sẻ nỗi đau. Nó dụi dụi cái đầu nhỏ bé vào má Lâm Phong, truyền đi một chút ấm áp, một chút an ủi. Nó đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhiều nguy hiểm, nhưng cảnh tượng Mộc Ly bị ma độc hành hạ khủng khiếp như vậy là điều nó chưa từng thấy. Ngay cả Thôn Thiên Thử, với khả năng cảm nhận dị thường, cũng cảm thấy một luồng năng lượng tà ác và cổ quái đang cuồn cuộn trong cơ thể Mộc Ly, một thứ gì đó vượt xa độc dược thông thường.

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung tinh thần. Hắn đẩy Huyễn Mặc Quyển sát hơn vào Mộc Ly, cảm nhận sức mạnh thần bí của nó đang cố gắng khu trừ ma độc. Hắn nhớ lại những gì mình đã thấy trong ký ức của Huyễn Mặc Quyển, về Đại Địa Phân Liệt, về một nền văn minh cổ đại bị hủy diệt, về 'huyết mạch Thiên Mệnh' của chính hắn. Tất cả những điều đó giờ đây dường như đang hội tụ, đang kết nối với tình cảnh hiện tại. Ma giáo Huyết Ảnh, nghi thức tà ác, ma độc của Độc Y Bà Bà, và cả sự biến đổi của Mộc Ly, liệu có phải là một phần của âm mưu lớn hơn, một sự tái hiện của thảm họa cổ xưa? "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí Lâm Phong. Hắn không thể để Mộc Ly, một sinh linh vô tội, một người bạn đồng hành chân thành, phải chịu đựng số phận tàn khốc này. Hắn phải cứu nàng, bất kể giá nào.

Hắn dồn toàn bộ ý chí, toàn bộ niềm tin vào Huyễn Mặc Quyển, cố gắng điều khiển nó để thanh lọc ma độc. Linh lực trong cơ thể chàng cạn kiệt nhanh chóng, từng dòng chảy linh khí trong kinh mạch dần trở nên khô khốc, cảm giác đau nhức như xé toạc cơ thể từ bên trong. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, bám dính vào da thịt, nhưng Lâm Phong vẫn kiên trì, không chấp nhận từ bỏ. Hắn biết, nếu hắn dừng lại, Mộc Ly sẽ không còn hy vọng. Ngay cả Tuyết Dao, với linh lực tinh thuần của mình, cũng cảm thấy sự bất lực khi đối mặt với loại ma độc quỷ dị này. Nàng chỉ có thể truyền linh lực phụ trợ, cố gắng giữ cho Lâm Phong không hoàn toàn suy sụp.

Khi mọi thứ tưởng chừng vô vọng, khi Lâm Phong cảm thấy ý thức mình bắt đầu mơ hồ, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong đan điền. Không phải là sự cạn kiệt, mà là một luồng khí tức khác lạ, tinh thuần đến khó tin, đang hình thành từ sâu thẳm trong hải ý thức của hắn. Một luồng linh quang rực rỡ đột ngột lóe lên trong tâm hải, như một tia sét vàng rực đánh xuyên qua màn đêm tăm tối, chiếu sáng toàn bộ không gian nội quan của Lâm Phong. Đó không phải là linh lực Trúc Cơ đã quen thuộc, mà là một thứ sức mạnh hoàn toàn mới, một thứ năng lượng cô đọng và mạnh mẽ hơn gấp bội, mang theo hơi thở của Thiên Địa, báo hiệu một sự chuyển hóa vĩ đại.

Lâm Phong bàng hoàng, cảm giác kiệt sức lập tức bị đẩy lùi bởi luồng sức mạnh dâng trào không ngừng. Hắn cảm nhận được một hạt châu ánh vàng đang dần ngưng kết tại vị trí đan điền, tuy còn mờ nhạt và chưa thành hình rõ rệt, nhưng đã mang trong mình hơi thở của cảnh giới Kim Đan! Linh lực trong cơ thể hắn, vốn đã cạn kiệt, giờ đây lại được tiếp thêm một nguồn sống mới, mạnh mẽ hơn, tinh khiết hơn, cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, mang theo một sức sống mãnh liệt. Hắn không hiểu tại sao lại đột phá vào thời khắc sinh tử này, nhưng hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để cứu Mộc Ly.

Với nguồn linh lực đột biến này, Lâm Phong dồn toàn bộ vào Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách cổ xưa như được tiếp thêm sinh khí, ánh sáng huyền ảo của nó bùng lên mạnh mẽ, những hoa văn mực nước cổ xưa giờ đây xoáy tròn nhanh hơn, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ bao bọc lấy Mộc Ly. Từ bên trong cơn lốc đó, một luồng ánh sáng xanh lam và vàng kim xen kẽ tỏa ra, mạnh mẽ xua tan làn sương ma độc còn sót lại. Huyễn Mặc Quyển không chỉ hút ma độc, nó còn truyền vào cơ thể Mộc Ly một luồng sinh khí tinh thuần, hòa quyện với linh lực Kim Đan sơ khai của Lâm Phong, bắt đầu thanh lọc và ổn định cơ thể nàng.

Ma độc trong Mộc Ly, dưới tác động kép của Huyễn Mặc Quyển và linh lực đột biến của Lâm Phong, cuối cùng cũng bị kiềm chế. Cơn co giật của nàng dần yếu đi, rồi hoàn toàn ngừng hẳn. Những dấu hiệu biến đổi quỷ dị trên da thịt nàng, những gai nhọn và lớp vỏ cây xù xì, cũng chậm rãi rút lại, dù vẫn để lại những vết sẹo mờ nhạt. Hơi thở của Mộc Ly dần trở nên đều đặn, dù vẫn còn rất yếu ớt. Nàng ngừng rên rỉ, và từ từ chìm vào một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ vô thức mang theo sự hồi phục. Đôi mắt vàng kim của nàng vẫn nhắm nghiền, nhưng luồng khí tức yêu dã và thần bí đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự bình yên mong manh.

Tuyết Dao nhìn thấy sự thay đổi kỳ diệu đó, đôi mắt nàng mở lớn vì kinh ngạc và xen lẫn nhẹ nhõm. Nàng cảm nhận được luồng linh lực mạnh mẽ và tinh thuần đang tuôn trào từ Lâm Phong, một luồng sức mạnh vượt xa cảnh giới Trúc Cơ kỳ. "Lâm Phong... ngươi..." Nàng thốt lên, giọng nói đầy ngỡ ngàng, nhưng sau đó, nàng nhanh chóng nhận ra sự cấp bách của tình hình. Dù Lâm Phong đã có dấu hiệu đột phá, nhưng hắn vẫn đang vô cùng suy yếu. Nàng vội vàng tiếp tục truyền linh lực phụ trợ, ổn định cho hắn.

Lâm Phong thở dốc, cảm giác kiệt sức vẫn bao trùm, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một sự nhẹ nhõm vô bờ và một niềm hưng phấn khó tả. Hắn đã cứu được Mộc Ly. Và hắn đã cảm nhận được cánh cửa của cảnh giới Kim Đan đang rộng mở trước mắt. Đây không chỉ là một sự đột phá về sức mạnh, mà còn là một sự tôi luyện về tâm hồn, một minh chứng cho ý chí kiên định của hắn. Hắn đã vượt qua giới hạn của bản thân, đẩy lùi tử vong và giành lấy sự sống. Hắn nhìn Mộc Ly đang say ngủ trong vòng tay mình, sau đó lại nhìn Tuyết Dao, người bạn đồng hành luôn sát cánh bên hắn. "Không... không thể dừng lại!" Hắn thầm nhủ. Cuộc chiến này chưa kết thúc, nhưng hắn đã có thêm một bước tiến quan trọng trên con đường tu tiên đầy chông gai.

Màn sương mù dày đặc cuối cùng cũng tan hết, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua những kẽ đá, chiếu rọi vào động phủ tàn tích. Ánh nắng vàng nhạt phủ lên những tòa tháp đá trắng ngà, những đình đài chạm khắc tinh xảo, làm lộ rõ vẻ hùng vĩ cổ kính của Cổ Di Tích Huyền Không. Tiếng gió rít qua các khe đá đã dịu đi, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ xa, và tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo mang theo một sự yên bình hiếm hoi. Không khí giờ đây đã trong lành hơn, chỉ còn thoang thoảng mùi đá cổ, mùi rêu phong và một chút hương thảo dược tự nhiên, đã xua đi phần lớn mùi tanh nồng của ma độc. Bầu không khí huyền bí vẫn còn đó, nhưng đã bớt đi vẻ nặng nề, u ám, thay vào đó là một sự tĩnh lặng và thanh tịnh.

Mộc Ly nằm yên trong vòng tay Tuyết Dao, làn da nàng tuy vẫn còn dấu vết của độc tố với những vệt xanh nhạt mờ ảo, nhưng đã không còn vẻ quỷ dị hay co giật nữa. Hơi thở nàng đều đặn, dù vẫn còn rất yếu, cho thấy nàng đã ổn định trở lại. Tuyết Dao vuốt ve mái tóc nâu hạt dẻ của Mộc Ly, những sợi tóc vẫn ánh lên sắc xanh lục nhạt kỳ lạ, nhưng đã mềm mại trở lại, không còn thô ráp như vỏ cây. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn đong đầy lo lắng.

Lâm Phong thu hồi Huyễn Mặc Quyển, cảm giác kiệt sức như một cơn sóng thần ập đến, khiến hắn suýt gục xuống. Nhưng trong sâu thẳm, một luồng sinh khí mới mẻ, mạnh mẽ đang cuồn cuộn chảy, tiếp thêm sức sống cho hắn. Hắn đã thực sự chạm tới ngưỡng cửa của Kim Đan, một cảnh giới mà trước đây hắn chỉ dám mơ ước. Sự đột phá này đến quá bất ngờ, quá đột ngột, trong hoàn cảnh sinh tử nhất. Hắn nhìn Mộc Ly, rồi lại nhìn Tuyết Dao, hiểu rằng nguy hiểm tuy đã qua đi một phần, nhưng chưa hoàn toàn biến mất.

“Nàng ấy… đã ổn hơn rồi,” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói khàn đặc, nhưng trong đó chứa đựng sự nhẹ nhõm và một chút tự hào. “Nhưng ma độc này… nó đã biến đổi cơ thể nàng. Vẫn cần được chữa trị triệt để.” Hắn nhíu mày, những dấu vết xanh lục trên da Mộc Ly và mái tóc nàng khiến hắn bất an. Đây không chỉ là một vết thương cần hồi phục, mà là một sự thay đổi sâu sắc ở cấp độ sinh mệnh.

Tuyết Dao gật đầu, vuốt ve mái tóc Mộc Ly một cách trìu mến. “Đúng vậy. Ma độc này không tầm thường. Nó không chỉ là độc dược, mà còn là một loại tà thuật biến dị, ăn mòn căn nguyên. Huyễn Mặc Quyển và linh lực của ngươi đã cứu nàng khỏi cái chết, nhưng những thay đổi này… ta e rằng cần đến đan dược đặc biệt, hoặc một phương pháp chữa trị khác.” Nàng ngừng một lát, ánh mắt đăm chiêu. “Có lẽ chúng ta cần tìm một luyện đan sư có kiến thức sâu rộng về các loại độc thuật và dược liệu.”

Lâm Phong trầm ngâm. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Tần Nguyệt, một luyện đan sư trẻ tuổi nhưng có y thuật và đan thuật cao siêu, người được mệnh danh là “Đan Tiên” của một số môn phái ẩn mình. Nàng không chỉ giỏi luyện đan mà còn có kiến thức uyên thâm về các loại kỳ độc và dị thảo. “Ta biết. Chúng ta sẽ tìm Tần Nguyệt. Nàng ấy có lẽ là người duy nhất có thể giúp Mộc Ly lúc này.” Ánh mắt Lâm Phong kiên định trở lại. Dù cho con đường tìm kiếm Tần Nguyệt có gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ không từ bỏ.

Thôn Thiên Thử, sau khi thấy Mộc Ly đã ổn định, cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở phào, cái đuôi nhỏ xíu vẫy vẫy trên vai Lâm Phong. Tiếng kêu "chiêm chiếp" của nó giờ đây đã trở lại sự đáng yêu thường ngày, nhưng ánh mắt nó vẫn không rời khỏi Mộc Ly, như một lời hứa sẽ bảo vệ nàng. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đã qua đi, nhưng cũng cảm nhận được những thay đổi sâu sắc trong cơ thể Mộc Ly, và cả trong linh lực của Lâm Phong.

Lâm Phong đứng dậy, cảm giác linh lực trong đan điền cuồn cuộn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dù vẫn chưa hoàn toàn đạt đến cảnh giới Kim Đan. Hắn biết, luồng linh quang vừa rồi chỉ là một dấu hiệu, một sự gợi mở, một bước đệm quan trọng. Hắn cần phải tĩnh tâm tu luyện, củng cố nền móng để chính thức ngưng kết Kim Đan. Nhưng hiện tại, ưu tiên hàng đầu là Mộc Ly.

Hắn nhìn quanh khu vực nghi thức bị phá hủy một lần nữa. Những tàn tích của bệ đá cổ xưa, các ký hiệu ma pháp tà ác vẫn còn vương vãi, nhưng đã mất đi vẻ uy hiếp. Một phần yêu khí đã bị hút đi, và điều đó khiến Lâm Phong cảm thấy bất an. Ma giáo đã bỏ lại một số dấu vết, những mảnh vỡ của bùa chú, những ký tự cổ quái khác. Rõ ràng, chúng không chỉ muốn thu thập yêu khí đơn thuần. Chúng đang theo đuổi một mục tiêu lớn hơn, liên quan đến Cổ Di Tích Huyền Không này, và có lẽ cả sự kiện Đại Địa Phân Liệt mà hắn đã thoáng thấy trong Huyễn Mặc Quyển. Bí ẩn về thân thế của hắn, về huyết mạch Thiên Mệnh, dường như cũng gắn liền với những điều này.

Cuộc hành trình này, không chỉ là tu luyện, mà còn là một cuộc đối đầu với những bí mật cổ xưa và những thế lực tà ác đang âm thầm thao túng vận mệnh thế giới. Lâm Phong khẽ siết chặt tay Tuyết Dao, ánh mắt kiên định. Dù cho con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù cho Ma giáo Huyết Ảnh vẫn còn rình rập, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Hắn thầm nhắc nhở mình. "Nhưng Ma giáo lại muốn nghịch lại cả hai." Hắn sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo của mình, dùng ý chí kiên cường của mình, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để làm sáng tỏ mọi bí ẩn. Cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ