Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 143

Tìm Kiếm Đan Cơ: Nơi Ẩn Mình Giữa Vạn Yêu

3699 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự cấp bách và quyết tâm của Lâm Phong trong việc tìm kiếm một địa điểm an toàn để đột phá Kim Đan kỳ sau những biến cố tại Cổ Di Tích Huyền Không.,Tiếp tục thể hiện sự tàn khốc của Cấm Địa Vạn Yêu và những mối đe dọa tiềm tàng từ Ma giáo Huyết Ảnh, nhấn mạnh sự cần thiết của sức mạnh mới.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự phụ thuộc lẫn nhau giữa Lâm Phong, Tuyết Dao, và Mộc Ly (dù Mộc Ly vẫn đang hồi phục).,Gieo mầm cho bối cảnh 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' bằng cách khiến việc tìm địa điểm tu luyện trở nên khó khăn hơn.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến việc Lâm Phong đột phá Kim Đan kỳ (Ch.145) và gặp gỡ Tần Nguyệt.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, determined, adventurous, slightly urgent
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh mờ nhạt len lỏi qua tầng sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên Cổ Di Tích Huyền Không, nhuộm một màu vàng cam u uất lên những tòa tháp đá trắng ngà đổ nát. Gió sớm se lạnh rít qua các khe nứt trên bức tường cổ kính, mang theo âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ bị che khuất trong sương. Một mùi ẩm ướt của rêu phong, của đá cổ và chút hương thảo mộc dại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí huyền bí, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Giữa tàn tích hoang tàn của bệ đá nghi thức, Lâm Phong ngồi lặng lẽ, tựa lưng vào một khối đá đổ, ánh mắt không rời khỏi Mộc Ly đang nằm yên trên nền đất được trải một lớp áo choàng mềm mại. Nàng vẫn còn mê man, khuôn mặt nhỏ nhắn xanh xao, những đường vân xanh lục quái dị đã mờ đi phần nào nhưng vẫn còn ẩn hiện dưới làn da trắng nõn, tựa như rễ cây độc đang cố gắng bám víu lấy sự sống. Chúng uốn lượn từ cổ xuống cánh tay, rồi biến mất vào trong lớp y phục. Dù độc tố đã được Huyễn Mặc Quyển áp chế, nhưng sự thay đổi này vẫn khiến Lâm Phong bất an khôn xiết. Hắn nhẹ nhàng đưa tay, chạm khẽ vào mái tóc màu nâu hạt dẻ của nàng, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bất thường toát ra.

Bên cạnh hắn, Tuyết Dao vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng đang kiểm tra mạch đập của Mộc Ly, từng động tác nhẹ nhàng, cẩn trọng. Thôn Thiên Thử, sau khi trải qua một đêm căng thẳng, giờ đây đã thu mình lại thành một cục lông trắng muốt, nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn cảnh giác quét nhìn xung quanh. Thỉnh thoảng, nó lại rúc đầu vào cổ áo hắn, như muốn nhắc nhở về sự hiện diện của mình, và cả nỗi lo lắng chung.

Lâm Phong cảm nhận được linh lực trong đan điền vẫn đang cuồn cuộn chảy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cũng hỗn loạn như một con sông lớn đang chực tràn bờ. Linh quang Kim Đan rực rỡ, một cảm giác đột phá cận kề, tựa như một cánh cửa lớn đang dần hé mở trước mắt hắn. Tuy nhiên, hắn không dám tùy tiện hành động. Nơi này, dù linh khí tinh thuần, nhưng lại tiềm ẩn quá nhiều nguy hiểm. Những trận pháp cổ xưa có thể bùng phát bất cứ lúc nào, và hơn nữa, Ma giáo Huyết Ảnh có thể quay lại. Hắn không thể mạo hiểm sự an toàn của Mộc Ly và Tuyết Dao vì việc đột phá của mình.

“Mộc Ly thế nào rồi, Tuyết Dao?” Lâm Phong cất tiếng, giọng hắn khàn đặc vì mệt mỏi và nỗi lo lắng tích tụ suốt đêm. Trong giọng nói ấy, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển được.

Tuyết Dao khẽ thở dài, rút tay về. Nàng nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn đầy vẻ trầm tư. “Độc tố đã bị Huyễn Mặc Quyển áp chế, Phong. Sinh mệnh lực của nàng đã ổn định hơn rất nhiều. Nhưng nàng vẫn cần nghỉ ngơi và một loại đan dược đặc biệt để phục hồi hoàn toàn. Những đường vân này… ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng không chỉ là dấu vết của độc tố, mà tựa như một loại biến dị nào đó đang diễn ra trong huyết mạch của nàng.”

Nàng dừng lại, đưa tay chạm nhẹ vào một đường vân xanh lục trên cổ tay Mộc Ly. “Chưa kể, linh khí trong cơ thể nàng cũng trở nên rất hỗn loạn, tựa như đang phản ứng với sự thay đổi này. Dù đã qua cơn nguy kịch, nhưng tình trạng hiện tại của nàng lại càng phức tạp hơn ta nghĩ.”

Lâm Phong siết chặt nắm tay. Hắn đã thấy sự biến đổi của Mộc Ly qua Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc ở cấp độ sinh mệnh. Đây không chỉ là một vết thương cần hồi phục, mà là một sự thay đổi sâu sắc hơn, có thể là một sự tiến hóa, hoặc cũng có thể là một hiểm họa tiềm tàng. “Chúng ta không thể ở lại đây lâu,” hắn nói, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. “Ma giáo có thể quay lại bất cứ lúc nào. Ta cần tìm một nơi để đột phá Kim Đan kỳ. Nếu không, ta không đủ sức bảo vệ các nàng… và Mộc Ly cũng không thể chờ đợi thêm.”

Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, thanh tú nhưng giờ đây toát lên vẻ mệt mỏi cùng cực. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên sự kiên định đến khó tin. Hắn nhìn bao quát Cổ Di Tích Huyền Không, những tòa tháp đá trắng ngà, những đình đài chạm khắc tinh xảo giờ đây chỉ còn là tàn tích, nhưng vẫn giữ được vẻ hùng vĩ cổ kính. Tuyệt nhiên không có một dấu hiệu nào của sự sống, ngoài tiếng gió và tiếng chim lạ. Nơi đây từng là một thánh địa tu luyện, giờ lại trở thành chiến trường của ma đạo và chính đạo. Linh khí vẫn tinh thuần, nhưng sự nguy hiểm luôn rình rập.

Lâm Phong dùng thần thức dò xét khắp khu vực xung quanh. Những tàn tích của bùa chú, những ký tự cổ quái của Ma giáo Huyết Ảnh vẫn còn vương vãi, nhưng đã mất đi vẻ uy hiếp. Hắn cảm nhận được một luồng yêu khí đã bị hút đi, và điều đó càng khiến hắn bất an. Ma giáo không chỉ muốn thu thập yêu khí đơn thuần. Chúng đang theo đuổi một mục tiêu lớn hơn, liên quan đến Cổ Di Tích Huyền Không này, và có lẽ cả sự kiện Đại Địa Phân Liệt mà hắn đã thoáng thấy trong Huyễn Mặc Quyển. Bí ẩn về thân thế của hắn, về huyết mạch Thiên Mệnh, dường như cũng gắn liền với những điều này.

“Chúng ta đi thôi,” Lâm Phong khẽ nói. “Càng ở lại đây, càng không an toàn.”

Tuyết Dao gật đầu. Nàng cẩn thận bế Mộc Ly lên. Dáng người mảnh mai của nàng ôm lấy Mộc Ly nhỏ nhắn, tạo thành một khung cảnh vừa yếu ớt vừa kiên cường. Ánh mắt Tuyết Dao quét qua những tàn tích xung quanh một lần cuối, như muốn ghi nhớ mọi chi tiết. Nàng hiểu rằng, từ giờ phút này, cuộc hành trình của họ sẽ bước sang một giai đoạn mới, đầy thử thách hơn.

Họ rời khỏi Cổ Di Tích Huyền Không, nơi tiếng gió vẫn rít lên như một khúc ca bi tráng, nơi sương mù vẫn bao phủ những bí mật cổ xưa. Con đường phía trước, dẫn sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu, hứa hẹn vô vàn hiểm nguy và cả những cơ duyên bất ngờ. Lâm Phong biết, đây chỉ mới là khởi đầu cho một hành trình lớn lao hơn, một cuộc đối đầu với những thế lực tà ác đang âm thầm thao túng vận mệnh thế giới. Hắn sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo của mình, dùng ý chí kiên cường của mình, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để làm sáng tỏ mọi bí ẩn. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu.

***

Cấm Địa Vạn Yêu hiện ra trước mắt họ với vẻ hoang sơ và hùng vĩ đến ngạt thở. Những cây cối cổ thụ vươn cao chọc trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên khổng lồ, khiến ánh sáng mặt trời khó lòng lọt xuống. Dây leo chằng chịt như những con trăn khổng lồ quấn quanh thân cây, ôm lấy những tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong và địa y. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có sự nguyên thủy của thiên nhiên, xen lẫn những hang động tự nhiên sâu thẳm và các khe nứt địa hình hiểm trở, nơi ẩn chứa vô vàn bí mật và cả những mối hiểm nguy chết người.

Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi lạ của các loại thảo mộc dại chưa từng thấy, và đôi khi, một mùi máu tanh nồng nặc lướt qua theo gió, báo hiệu một cuộc săn mồi vừa diễn ra đâu đó. Tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng từ xa, tiếng chim lạ kêu rợn rợn, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, đầy đe dọa. Sương độc lượn lờ giữa những thân cây cổ thụ, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và ánh sáng càng khó lọt qua hơn. Nơi đây là lãnh địa của cái chết, nơi kẻ yếu không có chỗ dung thân.

Lâm Phong đi trước, Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất ra, hóa thành một đạo cầu vồng xé toạc màn sương, khai phá đường đi qua những bụi cây rậm rạp và dây leo chằng chịt. Dáng người hắn, dù vẫn còn chút mỏi mệt, nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy của hắn quét nhìn xung quanh, thăm dò từng ngọn cây, từng tảng đá. Hắn không chỉ tìm kiếm con đường an toàn, mà còn dùng thần thức để dò tìm những nơi có linh khí dồi dào, đủ để hắn đột phá Kim Đan kỳ.

Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai hắn, đôi mắt tinh ranh liên tục đảo qua lại. Thỉnh thoảng, nó lại kêu "chiêm chiếp" một tiếng đáng yêu, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ cảnh giác, báo hiệu có yêu thú đang ẩn nấp trong tầm gần. Lâm Phong tin tưởng vào giác quan nhạy bén của nó, và cũng nhờ vậy mà họ tránh được vài lần chạm trán với những yêu thú cấp thấp.

Phía sau Lâm Phong, Tuyết Dao vẫn cẩn trọng dìu Mộc Ly, người vẫn còn mê man trong vòng tay nàng. Làn da trắng ngần của nàng nổi bật giữa sắc xanh u ám của rừng sâu, y phục màu trắng tinh khôi dường như không bị vấy bẩn bởi bụi đất. Nàng không ngừng chú ý đến tình trạng của Mộc Ly, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ mái tóc nâu hạt dẻ của nàng, rồi lại nhìn về phía trước, ánh mắt phượng sắc lạnh quét qua những tán cây rậm rạp, cảnh giác trước mọi mối đe dọa tiềm tàng. Nàng biết, nếu không có Lâm Phong, họ sẽ không thể tiến sâu vào nơi hiểm địa như thế này.

“Linh khí ở đây quá hỗn loạn, Phong,” Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng. “Hơn nữa, yêu thú cấp cao lại nhiều vô kể. Ngươi muốn đột phá Kim Đan kỳ cần một nơi tuyệt đối an toàn và linh khí tinh thuần. E rằng nơi này không thích hợp.”

Lâm Phong gật đầu, thở dài một tiếng. Hắn cũng đã cảm nhận được điều đó. Linh khí trong Cấm Địa Vạn Yêu này tuy dồi dào, nhưng lại pha tạp và hỗn loạn, tựa như một dòng sông chảy xiết mang theo quá nhiều tạp chất. Đột phá Kim Đan là một bước ngoặt sinh tử của người tu tiên, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và một môi trường lý tưởng. Nếu linh khí không tinh thuần, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì thân tử đạo tiêu. “Ta biết,” hắn đáp, giọng điệu có chút bất lực. “Nhưng sau Đại Địa Phân Liệt, linh khí ở Hạ Giới suy yếu nhiều. Một nơi vừa an toàn vừa có linh khí tinh thuần như Thanh Vân Tông là cực kỳ hiếm hoi, lại càng khó tìm thấy ở nơi hiểm địa này. Chúng ta phải tìm một ‘bí cảnh’ ẩn mình nào đó, một nơi mà thậm chí cả Ma giáo cũng chưa từng đặt chân tới.”

Hắn ngừng lại, ánh mắt suy tư. “Có lẽ một hang động được che giấu kỹ lưỡng, được bảo vệ bởi những trận pháp tự nhiên, hoặc một thung lũng cổ xưa chưa bị ai khám phá. Một nơi mà thời gian dường như đã lãng quên, nơi linh khí vẫn còn giữ được vẻ nguyên thủy, không bị ảnh hưởng bởi những biến cố của thế giới bên ngoài.” Hắn dùng Huyễn Mặc Quyển, liên tục dò tìm những luồng linh khí đặc biệt, những dao động bất thường trong không gian. Huyễn Mặc Quyển phát ra một ánh sáng mờ ảo, tựa như một la bàn vô hình, dẫn dắt họ đi sâu hơn vào mê cung của rừng rậm.

Lâm Phong hiểu rằng, việc tìm kiếm này không chỉ là để hắn đột phá, mà còn là để tìm ra hy vọng cho Mộc Ly. Sự biến đổi của nàng, dù bí ẩn, nhưng cũng có thể là một cơ duyên hiếm có nếu được xử lý đúng cách. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Tần Nguyệt, một luyện đan sư tài hoa, am hiểu mọi loại kỳ độc và dị thảo. Chắc chắn nàng sẽ biết cách giúp Mộc Ly. Nhưng trước hết, hắn cần đủ sức mạnh để bảo vệ nàng, và để tìm đến Tần Nguyệt. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Nhưng Ma giáo lại muốn nghịch lại cả hai, gây nên bao tai ương cho chúng sinh. Hắn không thể để mặc chúng lộng hành. Hắn sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo của mình để chống lại tất cả.

Họ tiếp tục di chuyển, đôi khi phải vòng qua những khu vực có yêu thú cấp cao, đôi khi lại phải né tránh những bãi sương độc nồng hắc. Càng đi sâu, rừng càng rậm rạp, những cây cổ thụ càng vươn cao, và linh khí tuy hỗn loạn nhưng cũng dần trở nên đậm đặc hơn ở một số điểm. Tuyết Dao vẫn kiên nhẫn theo sau, ánh mắt nàng vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng trong sâu thẳm, một tia hy vọng lóe lên khi nhìn thấy sự kiên trì của Lâm Phong.

Thôn Thiên Thử đột nhiên kêu "chiêm chiếp" liên hồi, rồi chỉ về phía một vách đá phủ đầy dây leo. Lâm Phong nhìn theo, cảm nhận được một luồng linh khí mờ nhạt nhưng lại khá tinh thuần phát ra từ đó. Dù không mạnh mẽ, nhưng nó lại có một sự ổn định lạ thường, khác hẳn với sự hỗn loạn xung quanh. Hắn khẽ nhíu mày, rồi gật đầu với Thôn Thiên Thử. “Được, chúng ta sẽ thử ở đây.” Hắn dùng Cửu Thiên Huyền Kiếm rạch một đường, xé toạc màn dây leo chằng chịt, để lộ ra một khe nứt hẹp trên vách đá. Bên trong là một hang động nhỏ, tối tăm.

Không phải là một bí cảnh hoành tráng, nhưng có lẽ, đây là nơi họ có thể tạm lánh qua đêm.

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng Cấm Địa Vạn Yêu vào trong bóng tối mênh mông. Chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió rít qua kẽ lá là còn nghe rõ mồn một. Cái lạnh của màn đêm thấm sâu vào da thịt, mang theo mùi ẩm ướt của đất đá và một chút hương lạ của nấm độc. Lâm Phong và Tuyết Dao đã tạm lánh vào một hang động nhỏ, không tên, nơi họ vừa tìm thấy. Hang động không quá sâu, chỉ đủ để họ trú ẩn qua đêm, không có dấu hiệu của yêu thú hay bất kỳ sinh vật nào khác. Linh khí bên trong cũng không quá dồi dào, nhưng ít ra nó ổn định hơn bên ngoài.

Tuyết Dao cẩn thận kê một ít lá cây khô và mềm mại để Mộc Ly nằm. Nàng vẫn còn chìm trong giấc ngủ mê man, hơi thở đều đều nhưng khuôn mặt vẫn còn vẻ xanh xao. Tuyết Dao ngồi cạnh, tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộc Ly, nhẹ nhàng vuốt ve. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong, phức tạp. Có sự tin tưởng, có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có một nỗi lo lắng khó tả. Lâm Phong đã trải qua một trận chiến sinh tử, lại phải cạn kiệt linh lực để cứu Mộc Ly, và giờ đây, hắn lại đang đứng trước ngưỡng cửa đột phá Kim Đan, một cột mốc cực kỳ quan trọng trong con đường tu tiên.

Lâm Phong ngồi xuống, nhắm mắt điều tức. Hắn cảm nhận linh lực cuộn trào trong đan điền, tựa như một ngọn lửa đang cháy âm ỉ, chực chờ bùng lên thành một ngọn đại hỏa. Linh quang Kim Đan rực rỡ, chỉ còn cách một bước nữa là có thể ngưng kết thành đan. Tuy nhiên, hắn vẫn chưa dám tùy tiện hành động. Hắn biết, đột phá Kim Đan không chỉ cần linh khí dồi dào, mà còn cần một không gian tuyệt đối ổn định, không bị quấy rầy. Nếu ở đây, với linh khí yếu ớt và nguy cơ từ bên ngoài, tỷ lệ thất bại là rất cao. Hậu quả của việc đột phá thất bại đối với một tu sĩ Kim Đan là cực kỳ nghiêm trọng, nhẹ thì trọng thương, nặng thì phế bỏ tu vi, thậm chí là bỏ mạng.

“Phong, chàng có cảm thấy linh khí ở đây quá yếu không?” Tuyết Dao khẽ lên tiếng, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ nghiêm túc. “Ngay cả khi có đan dược hỗ trợ, đột phá Kim Đan cần một lượng linh khí khổng lồ và một không gian ổn định tuyệt đối. Nếu linh khí không đủ, hoặc bị quấy rầy giữa chừng, rất có thể sẽ tẩu hỏa nhập ma.” Nàng ngừng một lát, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn. “Ta biết chàng nóng lòng, nhưng không thể mạo hiểm. Sự an toàn của chàng quan trọng hơn bất cứ điều gì.”

Lâm Phong mở mắt, thở dài một tiếng. Đôi môi hắn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái giờ đây cũng biến mất, thay vào đó là vẻ trầm tư, nặng nề. Hắn đứng dậy, bước đến cửa hang, nhìn ra ngoài. Màn đêm sâu thẳm, chỉ có bóng tối và những âm thanh kỳ dị của Cấm Địa Vạn Yêu. “Ta biết,” hắn đáp, giọng nói có chút mệt mỏi. “Cảm giác đột phá đã rất gần, tựa như một dòng nước đang chực phá vỡ đê đập. Nhưng nếu thất bại vì thiếu linh khí hoặc bị quấy rầy, hậu quả khôn lường. Mộc Ly cũng cần Tần Nguyệt. Với tình trạng hiện tại của nàng, ta không dám trì hoãn thêm nữa.”

Hắn siết chặt nắm tay, ngước nhìn bầu trời đêm bị che khuất bởi tán cây cổ thụ. “Dường như chúng ta cần một cơ duyên khác. Cấm Địa Vạn Yêu này tuy rộng lớn, nhưng lại không có một nơi nào thực sự lý tưởng để ta đột phá an toàn. Và tìm kiếm Tần Nguyệt cũng không phải chuyện một sớm một chiều.”

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên, giờ khẽ động đậy, rồi nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, chạy đến bên Mộc Ly, dụi dụi cái đầu nhỏ xíu vào tay nàng, phát ra tiếng kêu "chiêm chiếp" đầy lo lắng. Nó cảm nhận được sự bất an của chủ nhân, và cả sự yếu ớt của Mộc Ly.

Lâm Phong quay lại nhìn Tuyết Dao, ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ kiên định quen thuộc. “Chúng ta phải đi xa hơn nữa. Có lẽ sâu hơn trong Cấm Địa này, ở những nơi ít ai ngờ tới, hoặc thậm chí bên ngoài, có một nơi nào đó mà Ma giáo chưa vươn tới được, và linh khí vẫn còn dồi dào. Ta tin rằng, trong cái thế giới rộng lớn này, vẫn còn những ‘ốc đảo’ linh khí, những nơi mà Thiên Đạo vẫn còn ưu ái.”

Hắn trầm ngâm một lúc. “Mà nói đến Tần Nguyệt, ta nghe nói nàng ấy là người của Thiên Linh Phái, nằm sâu trong vùng núi non hiểm trở phía Tây Bắc. Con đường đến đó cũng không hề dễ dàng. Nhưng vì Mộc Ly, chúng ta nhất định phải đến.”

Lâm Phong nhìn về phía Mộc Ly, rồi lại nhìn ra cửa hang, nơi màn đêm đang buông xuống, che phủ những bí ẩn của Cấm Địa Vạn Yêu. Ánh mắt hắn tràn đầy suy tư, nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, chông gai, nhưng hắn sẽ không lùi bước. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Hắn thầm nhắc nhở mình. Hắn sẽ tìm thấy nơi lý tưởng để đột phá, và sẽ tìm được Tần Nguyệt để cứu Mộc Ly. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ dẫn lối cho hắn vượt qua mọi phong ba bão táp. Cuộc hành trình tìm kiếm một nơi an toàn để đột phá và cứu chữa Mộc Ly, cũng chính là cuộc hành trình tìm kiếm chính mình và con đường của riêng hắn. Ngày mai, họ sẽ tiếp tục lên đường, hướng về phía những điều chưa biết, với một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ