Ma khí đen kịt cuồn cuộn từ bọn chúng, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc, bao trùm cả hành lang, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Cuộc chạm trán trực diện đầu tiên của họ với một lực lượng đáng kể của Ma giáo Huyết Ảnh đã bùng nổ, báo hiệu một trận chiến khốc liệt và đầy cam go sắp diễn ra, nơi số phận của cả Hạ Giới đang bị đặt lên bàn cân. Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kiên quyết, biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi và tàn khốc, nhưng hắn không hề lùi bước. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
"Lên!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng, ra lệnh cho bầy quỷ đói khát lao tới. Những tên Ma Môn Đệ Tử, với khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt đỏ ngầu tham lam, mang theo những loại binh khí thô kệch nhưng tẩm độc, pháp bảo ma khí tỏa ra ánh sáng âm u, như thủy triều đen kịt nhấn chìm hành lang hẹp. Mùi ma khí nồng nặc đến nghẹt thở, quyện lấy mùi máu tươi còn vương trên binh khí của chúng, kích thích khứu giác đến mức buồn nôn. Tiếng gầm gừ man rợ, tiếng bước chân dồn dập, và tiếng ma khí cuồn cuộn tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, khiến không gian vốn tĩnh mịch của Cổ Di Tích Huyền Không trở nên hỗn loạn. Những tòa tháp đá trắng ngà, đình đài chạm khắc tinh xảo tưởng chừng như vĩnh cửu, giờ đây cũng rung chuyển nhẹ trước luồng xung kích của ma khí. Rêu phong cổ kính bám trên tường đá như đang run rẩy, những dòng nước chảy róc rách từ các thác nhỏ trên đảo xa vọng lại nghe như tiếng than khóc.
Lâm Phong không chần chừ, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra một tiếng kiếm minh thanh thúy, xé tan màn ma khí đen tối. "Tuyết Dao, che chắn cánh trái! Mộc Ly, tấn công từ trên cao! Tần Nguyệt, chuẩn bị trận pháp!" Hắn hét lớn, giọng nói trầm hùng và mạnh mẽ, át đi tiếng gầm gừ của lũ Ma giáo. Hắn không thể để chúng tràn qua, không gian hẹp này vừa là lợi thế, vừa là tử huyệt nếu không giữ vững trận địa. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng tên Ma Môn Đệ Tử đang lao tới, đánh giá sức mạnh và tốc độ của chúng trong tích tắc. Mặc dù số lượng đông đảo, nhưng Lâm Phong đã đối mặt với những tình huống hiểm nghèo hơn thế rất nhiều. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh lực trong đan điền cuộn trào, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một dải lụa bạc, đón đầu đợt tấn công đầu tiên.
"Rõ! Băng Phong Thiên Lý!" Tuyết Dao đáp lời, giọng nói nàng vẫn trong trẻo nhưng đầy uy lực. Nàng tiên tử băng giá khẽ vung tay áo, linh lực thuộc tính băng hàn tinh thuần từ cơ thể nàng tuôn trào, hóa thành những luồng hàn khí cực lạnh. Chỉ trong nháy mắt, một bức tường băng kiên cố, trong suốt như pha lê, đã hiện lên chắn ngang một nửa hành lang, chặn đứng dòng người của Ma giáo. Băng khí sắc bén như hàng ngàn mũi tên, đóng băng những tên Ma Môn Đệ Tử đang lao tới quá nhanh, biến chúng thành những khối điêu khắc băng giá trong tư thế tấn công đầy hung hãn, ánh mắt chúng vẫn còn tràn ngập sự khát máu. Mùi ẩm ướt của băng tuyết pha lẫn với mùi ma khí khét lẹt, tạo nên một cảm giác vừa thanh khiết vừa tà ác. Tuyết Dao vẫn bình tĩnh, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng lạnh lùng của nàng quét qua bức tường băng, không để lọt một khe hở nào. Nàng biết, bức tường này chỉ là tạm thời, nhưng nó đủ để câu giờ cho Lâm Phong và những người khác. Nàng thầm lo lắng cho Lâm Phong, nhưng sự chuyên nghiệp và ý chí chiến đấu đã khiến nàng gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân.
"Để ta giải quyết mấy tên chuột nhắt này!" Mộc Ly kêu lên, giọng nói líu lo nhưng chứa đầy sát khí. Nàng không chút do dự, thân ảnh nhỏ nhắn của nàng bỗng biến thành một luồng sáng xanh, lao thẳng lên vách đá cheo leo của hành lang. Mái tóc màu nâu hạt dẻ của nàng tung bay trong gió, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh quái và hung dữ. Nàng đã chuyển sang hình thái bán yêu, những móng vuốt sắc nhọn mọc ra từ đầu ngón tay, và một chiếc đuôi dài linh hoạt vẫy nhẹ phía sau. Từ trên cao, nàng như một con sóc nhanh nhẹn, nhảy vọt qua đầu lũ Ma Môn Đệ Tử. Những dây leo yêu thuật màu xanh lục từ tay nàng bắn ra như roi, quấn chặt lấy cổ chân, cánh tay của đối thủ, rồi siết chặt. Mộc Ly không chỉ có tốc độ, nàng còn có sự tàn nhẫn của yêu tộc khi chiến đấu. Những tiếng kêu thảm thiết vang lên khi những tên Ma Môn Đệ Tử bị yêu thuật quấn chặt, bị kéo lên không trung rồi ném mạnh xuống đất, hoặc bị các móng vuốt sắc nhọn xé rách. Thôn Thiên Thử, linh thú nhỏ bé mà vô cùng nhanh nhẹn, cũng không chịu kém cạnh. Nó nhảy từ vai Mộc Ly xuống, biến thành một bóng ma trắng xóa, luồn lách giữa chân lũ Ma giáo, đôi khi nó biến lớn hơn một chút, đôi khi lại biến mất hoàn toàn, cắn xé vào những điểm yếu của đối thủ. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của nó giờ đây lại nghe như một lời nguyền rủa đối với lũ Ma giáo.
"Cẩn thận, ma khí của chúng rất mạnh!" Tần Nguyệt lên tiếng cảnh báo, giọng nói trầm ấm của nàng vang vọng giữa tiếng hỗn loạn. Nàng không trực tiếp tham gia vào cuộc cận chiến, mà đứng phía sau, đôi mắt phượng dài của nàng tập trung cao độ vào từng dao động linh lực. Ngón tay ngọc ngà của nàng nhanh chóng vẽ ra những phù văn phức tạp trong không khí, linh lực từ đan điền nàng tuôn ra, hóa thành những lá chắn vàng óng bảo vệ Lâm Phong khỏi những đòn đánh lén, đồng thời phóng ra những hỏa cầu rực lửa, nổ tung giữa đội hình địch, thiêu cháy những tên Ma Môn Đệ Tử đang cố gắng vượt qua bức tường băng của Tuyết Dao. Tần Nguyệt không chỉ là một nhà học giả, nàng còn là một pháp sư tài ba, những kiến thức uyên bác về trận pháp và phù chú của nàng được ứng dụng một cách hoàn hảo trong chiến đấu, biến nàng thành một hậu phương vững chắc không thể thiếu. Mùi khói khét lẹt từ lửa, mùi máu tanh và mùi ma khí hòa quyện vào nhau, khiến bầu không khí thêm phần ngột ngạt.
Lâm Phong ở tiền tuyến, không ngừng vung kiếm. Cửu Thiên Huyền Kiếm như hóa thành một phần của cơ thể hắn, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sức mạnh kinh người. "Huyễn Mặc Kiếm Quyết – Đoạn Lưu!" Hắn gầm lên, một luồng kiếm khí mạnh mẽ, mang theo ý chí kiên cường và bất khuất, chém ngang đội hình địch. Những tên Ma Môn Đệ Tử ở phía trước bị kiếm khí quét qua, thân thể chúng lập tức bị cắt làm đôi, máu đen phun tung tóe nhuộm đỏ nền đá. Hắn không cho phép bản thân phân tâm, mỗi nhát kiếm đều dứt khoát, sắc bén. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, và hắn phải giữ sức cho những trận chiến cam go hơn sắp tới. Hắn cảm nhận được áp lực từ Hắc Sa Hộ Pháp đối diện, kẻ đang chỉ huy đám Ma giáo và thỉnh thoảng tung ra những đòn ma pháp uy lực, cố gắng xuyên thủng phòng tuyến của nhóm hắn. Ma khí của tên Hộ Pháp này quả thực vô cùng mạnh mẽ, hơn hẳn tên Hắc Sa Hộ Pháp trước đó, cho thấy Ma giáo đã huy động lực lượng đáng kể để bảo vệ nơi này. Tiếng kiếm của hắn va chạm với binh khí của đối thủ tạo ra những âm thanh chát chúa, ánh sáng mờ ảo của di tích bị xé toạc bởi tia kiếm khí, lửa pháp thuật và ánh sáng băng thuật, vẽ nên một bức tranh chiến tranh đầy khốc liệt.
***
Trận chiến cứ thế diễn ra ác liệt. Nhóm Lâm Phong tuy ít người, nhưng mỗi người đều là cường giả, phối hợp ăn ý đến mức khó tin. Lâm Phong như một mũi nhọn sắc bén nhất, chém giết không ngừng, mở đường máu. Tuyết Dao là tấm khiên vững chắc, bảo vệ cả nhóm khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Mộc Ly là bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, gây rối loạn đội hình địch từ mọi góc độ. Tần Nguyệt là bộ não, yểm trợ và công kích từ phía sau. Tưởng chừng như thế trận đã dần ổn định, khi số lượng Ma Môn Đệ Tử bắt đầu giảm đi đáng kể dưới sức tấn công của họ, và Hắc Sa Hộ Pháp kia cũng bắt đầu lộ vẻ khó chịu, liên tục tung ra những chiêu thức mạnh hơn, nhưng vẫn không thể phá vỡ được sự phối hợp của họ.
Thế rồi, giữa lúc trận chiến đang diễn ra đỉnh điểm, một cảm giác ớn lạnh không báo trước bỗng ập đến, như một luồng gió âm u thổi qua linh hồn Lâm Phong. Hắn không nghe thấy tiếng động, không cảm nhận được dao động linh lực, nhưng trực giác chiến đấu sắc bén đã cứu hắn vô số lần trong sinh tử. "Cẩn thận, có sát thủ!" Hắn gần như hét lên, nhưng âm thanh đó như bị nuốt chửng bởi không khí. Thân ảnh hắn bỗng nhiên chớp động, một luồng kiếm khí mạnh mẽ được phóng ra, không phải nhắm vào đám Ma Môn Đệ Tử, mà là vào một điểm không gian trống rỗng bên cạnh Tần Nguyệt.
"Keng!" Một âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang lên, chói tai đến mức khiến mọi người phải giật mình. Một bóng đen vô hình, như một ảo ảnh, bỗng nhiên hiện hữu trong tích tắc. Đó là một người mặc đồ đen bó sát, che kín mặt, không có khí tức rõ ràng, thân pháp quỷ dị đến mức khó tin. Kẻ đó chính là Ảnh Sát, sát thủ bí ẩn của Ma giáo Huyết Ảnh. Hắn ta, với tốc độ kinh người và khả năng ẩn giấu khí tức hoàn hảo, đã xuất hiện ngay sau lưng Tần Nguyệt, lưỡi dao găm sắc bén đã kề sát cổ nàng. Nhưng lưỡi kiếm của Lâm Phong đã nhanh hơn một bước, chặn đứng đòn ám sát chí mạng này.
Tần Nguyệt, dù có phần giật mình, nhưng phản ứng của nàng vẫn cực kỳ nhanh nhạy. "Là Ảnh Sát! Thân pháp quỷ dị!" Nàng thốt lên, đôi mắt phượng đẹp đẽ lướt qua thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện của kẻ thù. Nàng đã từng đọc qua những ghi chép cổ về những sát thủ của Ma giáo Huyết Ảnh, và Ảnh Sát chính là một trong những truyền thuyết đáng sợ nhất, kẻ có thể xuyên qua mọi phòng tuyến, ám sát mục tiêu mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Mùi hương của đá cổ, rêu phong ẩm ướt trong không khí dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn dưới sự hiện diện của Ảnh Sát, một mùi tanh tưởi của cái chết phảng phất đâu đó.
Lâm Phong không nói nhiều, hắn biết đây là một đối thủ khác biệt hoàn toàn. Ảnh Sát không phát ra ma khí, không có bất kỳ dao động linh lực nào có thể dò xét bằng mắt thường hay thần thức. Hắn ta như một bóng ma thực sự, chỉ lộ diện khi tấn công. Lưỡi dao găm của Ảnh Sát không ngừng va chạm với Cửu Thiên Huyền Kiếm, tạo ra những tia lửa điện tóe ra trong bóng tối. Mỗi nhát chém của Ảnh Sát đều nhanh như chớp giật, không chút dấu hiệu báo trước, nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng. Thân pháp của hắn ta quỷ dị đến mức, chỉ trong một hơi thở, hắn đã xuất hiện ở ba vị trí khác nhau, mỗi lần đều là một đòn tấn công hiểm độc.
Lâm Phong buộc phải dốc toàn lực, ánh mắt hắn tập trung cao độ, không bỏ lỡ dù là một gợn gió nhỏ nhất. Hắn không chỉ dùng thị giác, thính giác, mà còn dùng cả trực giác và Huyễn Mặc Quyển để cảm nhận sự tồn tại của Ảnh Sát. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng bí ẩn, như một hệ thống radar dò tìm, giúp hắn nhận diện được những dao động siêu nhỏ trong không khí do Ảnh Sát tạo ra. Nhờ đó, hắn mới có thể chặn đứng những đòn ám sát tưởng chừng như không thể tránh khỏi. Hắn hiểu rằng, đây không còn là một cuộc chiến sức mạnh đơn thuần, mà là một cuộc đấu trí, một cuộc thi tài về tốc độ và sự tinh tế.
"Phập!" Một tiếng động nhẹ như tiếng lá rơi, Ảnh Sát bỗng nhiên biến mất khỏi tầm nhìn, rồi lại xuất hiện ngay sau lưng Lâm Phong. Lưỡi dao găm của hắn ta nhắm thẳng vào gáy Lâm Phong. "Ngươi nghĩ ta không thể thấy ngươi sao?" Lâm Phong gằn giọng, Cửu Thiên Huyền Kiếm bỗng nhiên xoay ngược lại một góc độ khó tin, lưỡi kiếm sắc bén quét ngang, buộc Ảnh Sát phải lùi lại. Hắn ta không nói lời nào, chỉ hành động, mỗi động tác đều lạnh lùng và tàn khốc, không chút cảm xúc. Lâm Phong cảm nhận được hơi lạnh từ lưỡi dao găm lướt qua da thịt, một cảm giác rợn tóc gáy.
Tuyết Dao và Mộc Ly cố gắng hỗ trợ, nhưng thân pháp của Ảnh Sát quá nhanh, ngay cả băng thuật hay yêu thuật linh hoạt của họ cũng khó lòng khóa chặt hắn ta. Tuyết Dao tung ra những luồng băng tiễn, nhưng Ảnh Sát như một làn khói, dễ dàng lướt qua chúng. Mộc Ly với tốc độ của mình cũng không thể theo kịp, nàng chỉ có thể nhìn thấy những bóng mờ lướt qua, không thể xác định được vị trí chính xác để tấn công. "Hắn quá nhanh!" Mộc Ly kêu lên, ánh mắt đầy vẻ bực bội. Thôn Thiên Thử, với đôi mắt tròn xoe, liên tục kêu chiêm chiếp, nó cũng cố gắng biến thành một bóng trắng, lao vào cắn xé Ảnh Sát, nhưng cũng chỉ có thể chạm vào được vài luồng khí ảnh mà hắn ta để lại.
Lâm Phong vừa phải đối phó với Ảnh Sát, vừa phải chỉ huy cả nhóm. Hắn biết, nếu không thể giải quyết tên sát thủ này, Tần Nguyệt và những người khác sẽ gặp nguy hiểm. Hắn không ngừng dồn linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, mỗi chiêu kiếm đều mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Hắn không còn giữ lại bất cứ điều gì, bởi vì hắn biết, một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống của đồng đội. Hắn cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm cơ thể, nhưng ý chí chiến đấu của hắn vẫn không hề suy giảm. Hắn siết chặt kiếm, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán, buộc Ảnh Sát phải lùi lại từng bước. Cuộc chiến giữa Lâm Phong và Ảnh Sát không tạo ra tiếng nổ lớn, không có ma khí cuồn cuộn, nhưng lại là cuộc đối đầu căng thẳng và nguy hiểm nhất từ trước đến nay, nơi mỗi tích tắc đều có thể định đoạt sinh tử.
***
Sau một loạt chiêu thức chớp nhoáng, Lâm Phong tung ra một chiêu "Huyễn Mặc Kiếm Quyết – Trảm Ảnh Vô Hình", một luồng kiếm khí dường như không có hình dạng nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên phá cực lớn, buộc Ảnh Sát phải lộ diện. Kẻ sát thủ lùi lại vài bước, thân hình hắn thoáng chao đảo, một vết rách nhỏ xuất hiện trên bộ y phục đen bó sát, cho thấy hắn cũng đã bị thương. Ảnh Sát không nói một lời nào, chỉ dùng đôi mắt vô cảm quét qua Lâm Phong, rồi như một làn khói đen, hắn tan biến vào trong bóng tối của hành lang, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cùng lúc đó, Hắc Sa Hộ Pháp thấy Ảnh Sát đã rút lui và đội hình của mình đã tan tác, cũng không dám liều lĩnh ở lại. Y gầm lên một tiếng ra hiệu, và những tên Ma Môn Đệ Tử còn sống sót lập tức rút lui vào sâu hơn trong di tích, bỏ lại phía sau những cái xác lạnh lẽo và mùi máu tanh nồng.
Cả hành lang chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của nhóm Lâm Phong và tiếng gió rít qua các khe đá. Không khí vẫn còn vương vấn mùi ma khí nồng nặc, mùi máu và mùi kim loại từ những trận chiến vừa qua. Lâm Phong hạ kiếm xuống, hắn thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán. Cả cơ thể hắn đều cảm thấy mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng cảnh giác, quét qua từng ngóc ngách của hành lang. "Tên Ảnh Sát đó... cực kỳ nguy hiểm. Hắn không nói lời nào, chỉ hành động," Lâm Phong nói, giọng hắn khàn đặc, đôi môi khô khốc. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua cổ, nhắc nhở hắn về sự suýt chết của Tần Nguyệt.
Tuyết Dao tiến lại gần, vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ lo lắng. "Thân pháp của hắn quá nhanh, ngay cả ta cũng khó mà khóa chặt. Hắn không phải là một chiến binh thông thường, mà là một sát thủ được huấn luyện đặc biệt." Nàng nói, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng cảm nhận rõ ràng rằng, đây là một đối thủ mà họ chưa từng gặp phải, một kẻ có thể dễ dàng lướt qua mọi phòng ngự.
Mộc Ly cũng chạy lại, đôi mắt to tròn của nàng vẫn còn vương vấn sự sợ hãi. "Hắn ta... cứ như một bóng ma vậy! Thôn Thôn cũng không thể cắn trúng hắn." Nàng ôm lấy Thôn Thiên Thử, con vật nhỏ bé cũng rụt rè hơn bình thường, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào nơi Ảnh Sát biến mất.
Tần Nguyệt tiến lên, vẻ mặt nàng điềm tĩnh như mọi khi, nhưng Lâm Phong có thể thấy một tia nghiêm trọng trong đôi mắt nàng. "Ma giáo chắc chắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho việc này. Những sát thủ như Ảnh Sát không thể được nuôi dưỡng dễ dàng. Chúng ta đã chạm trán với một phần đáng kể lực lượng của chúng ngay từ vòng ngoài." Nàng nhìn xung quanh, đôi mắt phượng quét qua những vết tích đổ nát của hành lang. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Mùi ma khí ở đây càng lúc càng nồng, cho thấy chúng đã tiến rất sâu hoặc đang chuẩn bị một nghi thức quan trọng."
Lâm Phong gật đầu, hắn biết Tần Nguyệt nói đúng. Hắn cũng cảm nhận được điều đó. Mùi ma khí trong không khí không chỉ nồng hơn, mà còn có một sự thay đổi tinh tế nào đó, như một loại năng lượng tà ác đang dần được tập trung. "Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để đánh giá tình hình và dưỡng sức. Và có lẽ, một con đường khác để tránh bị phục kích." Hắn nói, ánh mắt quét qua những bức tường đá rêu phong. Cảm giác lạnh lẽo của không khí trong di tích, cùng với mùi ẩm ướt của đá và rêu phong, khiến hắn cảm thấy nặng nề. Hắn biết, họ đang ở rất sâu trong lãnh địa của kẻ thù.
Cả nhóm di chuyển cẩn thận, xuyên qua những hành lang đổ nát, những đoạn đường tối tăm. Cuối cùng, họ tìm thấy một đại sảnh rộng lớn hơn, nhưng cũng không kém phần hoang tàn. Các bức tường đá trắng ngà đã bị nứt vỡ, những trụ cột chạm khắc tinh xảo giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn. Bầu không khí nơi đây mờ ảo hơn, như có một làn sương mù mỏng phủ kín, nhưng linh khí lại cực kỳ tinh thuần, khiến cả nhóm cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Tiếng chim lạ kêu vang vọng từ xa, cùng tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự tàn phá của chiến tranh.
"Nơi này có vẻ an toàn hơn để tạm nghỉ." Lâm Phong nói, hắn ra hiệu cho mọi người tìm chỗ ẩn nấp. Hắn tựa vào một tảng đá lớn, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa linh lực và xoa dịu những vết thương nhỏ trên cơ thể. Hắn kiểm tra thương tích cho Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, may mắn là không ai bị thương nặng. Thôn Thiên Thử bắt đầu gặm một viên linh thạch mà Lâm Phong ném cho nó, đôi mắt nó vẫn không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất.
Trong khi Lâm Phong đang tập trung hồi phục, Tần Nguyệt bỗng khẽ kêu lên một tiếng. "Lâm Phong, mọi người nhìn xem!" Nàng chỉ tay vào một phiến đá cổ nằm nghiêng một góc trong góc đại sảnh. Phiến đá đó không giống những phiến đá thông thường. Nó được làm từ một loại đá màu xám tro, nhưng trên bề mặt lại khắc đầy những hình ảnh kỳ lạ và những văn tự cổ đại mà nhóm Lâm Phong chưa từng thấy bao giờ. Những nét khắc sâu hun hút, như những dòng máu đã khô cằn, tạo nên một cảm giác ma mị và cổ xưa. Lâm Phong lại gần, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn tỏa ra từ phiến đá, không phải ma khí, nhưng cũng không hoàn toàn là linh khí thuần túy.
Tần Nguyệt quỳ xuống, đôi tay ngọc ngà khẽ chạm vào phiến đá, đôi mắt nàng tập trung cao độ. Nàng là một nhà học giả uyên bác, và những ký tự cổ đại luôn thu hút sự chú ý của nàng. "Đây... đây là một loại cổ ngữ rất hiếm gặp, nó có liên quan đến nền văn minh cổ đại đã biến mất 5000 năm trước, vào thời điểm 'Đại Địa Phân Liệt'!" Nàng thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. "Và những hình ảnh này... chúng mô tả một nghi thức nào đó, và... một vật thể hình trái tim, tỏa ra ánh sáng rực rỡ!"
Lâm Phong nheo mắt nhìn. 'Vật thể hình trái tim, tỏa ra ánh sáng rực rỡ' – những lời này khiến hắn chợt nhớ đến 'Thần Khí Chi Tâm' mà Tần Nguyệt đã nhắc đến. Phiến đá này có thể là chìa khóa quan trọng để hiểu rõ hơn về âm mưu của Ma giáo và vị trí của Thần Khí Chi Tâm. "Nó có ý nghĩa gì, Tần Nguyệt?" Hắn hỏi, giọng nói trầm lắng, pha chút căng thẳng.
"Ta cần thêm thời gian để giải mã toàn bộ, nhưng ta có thể cảm nhận được một luồng năng lượng dẫn dắt từ phiến đá này. Nó dường như đang chỉ dẫn đến một lối đi bí mật nào đó, hoặc một khu vực quan trọng hơn trong di tích. Và... nó còn có một vết nứt nhỏ, như thể đã từng bị va đập mạnh từ rất lâu về trước." Tần Nguyệt vừa nói vừa dùng ngón tay vuốt nhẹ lên những đường nét trên phiến đá. Mùi đá cổ và ẩm ướt của rêu phong càng lúc càng rõ ràng hơn, hòa lẫn với một mùi hương thảo dược lạ lùng từ đâu đó trong đại sảnh.
Mộc Ly bỗng nhiên giật mình, đôi tai thính nhạy của nàng vểnh lên. "Mùi ma khí ở đây càng lúc càng nồng, Lâm Phong! Ta cảm giác như có rất nhiều kẻ đang tiến đến gần!" Nàng nói, giọng nói khẩn trương, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng.
Lâm Phong lập tức đứng dậy, ánh mắt hắn sắc lạnh trở lại. "Xem ra chúng ta không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Tần Nguyệt, nàng hãy ghi nhớ những gì có thể, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức." Hắn biết, Ma giáo sẽ không dễ dàng bỏ qua. Chúng sẽ cử thêm người, và có thể là những kẻ mạnh hơn nữa. Hắn nhìn phiến đá cổ, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Phiến đá này không chỉ là một manh mối, nó còn có thể là một lối thoát. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt kiên định. Họ phải tìm một lối đi khác để tránh bị bao vây và tiến sâu hơn vào di tích, nơi bí mật về 'Thần Khí Chi Tâm' đang chờ đợi. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu mà thôi.