Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 159

Cuộc Đua Sinh Tử: Quyết Chiến Tiền Trạm

3233 từ
Mục tiêu: Thúc đẩy nhóm Lâm Phong xử lý thông tin quan trọng về 'Thần Khí Chi Tâm' và 'Huyết Ảnh Ma Uyên' từ Tần Nguyệt.,Lâm Phong và đồng đội đưa ra quyết định kiên quyết đối đầu với Ma giáo Huyết Ảnh để ngăn chặn thảm họa.,Mô tả quá trình lập kế hoạch sơ bộ và chuẩn bị của nhóm trước cuộc đối đầu trực diện.,Dẫn dắt nhóm tiếp cận khu vực cốt lõi của Ma giáo trong Cổ Di Tích Huyền Không.,Thiết lập một cuộc chạm trán trực diện đầu tiên với một lực lượng đáng kể của Ma giáo, làm tiền đề cho trận chiến lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Hắc Sa Hộ Pháp, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Tense, urgent, determined, adventurous
Kết chương: [object Object]

Cổ Di Tích Huyền Không, trong căn phòng nghi lễ đầy rẫy dấu vết của một trận chiến vừa qua, ma khí vẫn cuộn trào như những làn sóng thủy triều đen tối, bao phủ lấy tấm bia đá cổ xưa khắc họa ‘Tà Nguyệt Ấn’ tà dị. Ánh sáng lờ mờ của rạng đông len lỏi qua những khe nứt trên trần, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên nền đá lạnh lẽo, không đủ xua tan đi sự u ám nặng nề. Tiếng gió rít qua các khe đá vỡ vụn tựa như những lời than khóc của quá khứ, hòa cùng tiếng chim lạ vang vọng từ sâu thẳm di tích, tạo nên một bản giao hưởng kỳ quái của sự sống và cái chết. Đôi khi, một tiếng “vù vù” yếu ớt từ trận pháp khổng lồ vẫn đang vận hành, như hơi thở nặng nhọc của một sinh vật khổng lồ sắp chết. Mùi đá cổ, rêu phong ẩm ướt quyện lẫn với mùi ma khí nồng nặc, tanh tưởi, tạo thành một bầu không khí vừa huyền bí, vừa ngột ngạt đến khó thở.

Lâm Phong cùng đồng đội đứng quây quần, ánh mắt mỗi người đều chất chứa sự lo lắng nhưng cũng bùng lên ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Hắn cảm nhận rõ Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể vẫn đang rung động dữ dội, không ngừng truyền đến một luồng cảm giác cổ xưa, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến huyết mạch hắn như sôi trào. Tần Nguyệt, với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt phượng vốn thanh tú giờ lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những giờ liền tập trung giải mã, lại một lần nữa kiểm tra những cuộn da cũ nát và bản đồ vẽ tay, đôi tay nàng khẽ run lên khi lật từng trang. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân, giọng nói trầm ấm thường ngày nay lại mang theo một sự run rẩy khó nhận thấy.

“Mọi người, ta đã giải mã được thêm một phần… và điều này còn tệ hơn chúng ta nghĩ.” Nàng ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân quen, dừng lại lâu nhất ở Lâm Phong. “’Thần Khí Chi Tâm’ không chỉ là một bảo vật đơn thuần, nó là trái tim của di tích này, cũng là vật phẩm cốt lõi đã duy trì sự ổn định của vùng đất này sau ‘Đại Địa Phân Liệt’ 5,000 năm trước. Nó giống như một bộ não trung tâm, điều khiển dòng chảy linh khí, cân bằng Địa Mạch, thậm chí là ảnh hưởng đến sự vận hành của ngũ hành trong cả khu vực rộng lớn. Nếu Ma giáo Huyết Ảnh có được nó và kích hoạt ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’… chúng sẽ biến nơi đây thành một lò luyện máu khổng lồ, hút cạn sinh khí không chỉ của di tích mà còn có thể lan rộng ra toàn bộ Hạ Giới, tái tạo lại một kiếp nạn chưa từng có, thậm chí còn khủng khiếp hơn sự kiện 5,000 năm trước!”

Lời của Tần Nguyệt như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người, khiến không khí trong căn phòng càng trở nên nặng nề. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây mở lớn hết cỡ, vẻ hồn nhiên thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Nàng vô thức đưa tay che miệng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ như thể nó là một bản án tử hình. “Hút cạn sinh khí của toàn bộ Hạ Giới? Tái tạo kiếp nạn Đại Địa Phân Liệt? Ma giáo… chúng điên rồi sao?” Giọng nàng líu lo, nhưng chứa đầy sự hoảng sợ. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không ngừng rít lên khe khẽ, đôi mắt tròn xoe phản chiếu ánh sáng yếu ớt của Huyễn Mặc Quyển, tựa hồ nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm khủng khiếp đang rình rập. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu ngày thường đã biến thành một âm thanh cảnh báo trầm thấp.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng nén lại những suy nghĩ hỗn độn và cảm giác thôi thúc mãnh liệt từ Huyễn Mặc Quyển. Hắn siết chặt nắm tay, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt Huyễn Mặc Quyển vẫn đang ấm nóng trong lòng bàn tay. Ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.

“Không thể để chúng thành công,” Lâm Phong cất lời, giọng nói trầm ổn và mạnh mẽ, xua tan đi phần nào sự hoảng loạn trong không khí. “Chúng ta phải ngăn chặn chúng, bằng mọi giá. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên… nhưng Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta không thể để chúng hủy hoại sự sống này, không thể để chúng phá hủy Hạ Giới mà chúng ta đang sinh sống. Mạng người không phải cỏ rác để chúng tùy tiện giày xéo.” Hắn nhìn từng người, ánh mắt dừng lại ở Tuyết Dao, rồi Tần Nguyệt, cuối cùng là Mộc Ly.

Tuyết Dao, với khuôn mặt băng giá thường trực, cũng không giấu được vẻ nghiêm trọng. Nàng khẽ gật đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên bần bật, kiếm ý sắc bén bùng lên quanh thân, tựa như một ngọn lửa xanh lam đang bùng cháy trong bóng tối. “Ta sẽ sát cánh cùng huynh, Lâm Phong. Mệnh ta do ta không do trời, huống hồ đây là vận mệnh của vạn vật chúng sinh.” Giọng nàng trầm thấp nhưng đầy kiên quyết, không hề có chút do dự.

Mộc Ly, nghe những lời của Lâm Phong và Tuyết Dao, đôi mắt nàng dần lấy lại sự kiên định. Vẻ mặt tinh nghịch ngày thường của nàng đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm có. Nàng siết chặt hai tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ phẫn nộ. “Ta cũng vậy! Rừng của ta, những linh thú của ta, tất cả đều sẽ bị ảnh hưởng nếu chúng thành công! Ta sẽ không để Ma giáo làm điều đó!” Tiếng rít gầm gừ của Thôn Thiên Thử trên vai nàng như thể đang phụ họa, thể hiện sự đồng tình.

Tần Nguyệt nhìn thấy sự kiên định trong mắt mọi người, nỗi lo lắng trong lòng nàng cũng vơi đi phần nào, thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ. Nàng hiểu rằng, đây không còn là một cuộc phiêu lưu tìm kiếm cơ duyên đơn thuần, mà đã trở thành một trận chiến sinh tử, một cuộc đua với thời gian để bảo vệ toàn bộ Hạ Giới. Nàng khẽ thở dài, rồi cũng gật đầu một cách dứt khoát. “Nếu đã vậy, chúng ta phải hành động nhanh chóng. Ma giáo đã ở đây rất lâu, chúng ta không còn nhiều thời gian. Ta sẽ cố gắng tìm thêm những thông tin hữu ích từ các cuộn da này, hy vọng sẽ có cách đối phó với ‘Thần Khí Chi Tâm’ hoặc ‘Huyết Ảnh Ma Uyên’.”

Lâm Phong quay lại nhìn tấm bia đá ‘Tà Nguyệt Ấn’ đang phát ra những luồng ma khí yếu ớt, rồi lại nhìn về phía sâu thẳm của di tích. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Với Huyễn Mặc Quyển trong tay và những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, hắn tin rằng họ có thể tạo nên kỳ tích, nghịch chuyển càn khôn. “Được! Vậy thì, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ không để Ma giáo đạt được mục đích đen tối của chúng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh… chúng ta sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình!” Lời nói của hắn không chỉ là sự động viên cho đồng đội, mà còn là lời thề sắt son cho chính bản thân hắn.

Vài giờ sau, khi ánh sáng ban mai đã rọi rõ hơn vào Cổ Di Tích Huyền Không, xuyên qua những tầng mây mù và sương khói dày đặc, nhóm Lâm Phong đã sẵn sàng cho hành trình mới. Họ không trở lại căn phòng nghi lễ đầy ma khí, mà tập trung tại một hành lang bí mật, nơi những bức tường đá cổ kính mang theo dấu ấn của hàng ngàn năm lịch sử. Nơi đây yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá và tiếng chim lạ kêu vang vọng từ xa, tạo nên một không gian huyền bí và trang nghiêm. Linh khí trong không khí vẫn tinh thuần một cách đáng kinh ngạc, nhưng xen lẫn vào đó là một sự lạnh lẽo khó tả, như thể có điều gì đó bất thường đang ẩn mình trong bóng tối. Những phù văn cổ xưa được chạm khắc tinh xảo trên tường đá, mờ nhạt dưới lớp rêu phong, như đang kể lại những câu chuyện về một nền văn minh đã lụi tàn. Mùi đá cổ, mùi ẩm ướt của sương mù và rêu phong vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang theo một cảm giác nặng nề hơn, báo hiệu những hiểm nguy tiềm ẩn.

Lâm Phong trải rộng bản đồ được Huyễn Mặc Quyển phát sáng ra trên một phiến đá phẳng. Ánh sáng dịu nhẹ từ Huyễn Mặc Quyển tựa như một ngọn hải đăng nhỏ, xua tan đi phần nào sự u ám của hành lang. Trên bản đồ, một con đường mờ nhạt, hiểm trở nhưng ít bị canh gác hơn đã hiện ra rõ ràng dưới sự chỉ dẫn của Huyễn Mặc Quyển. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt đồng đội.

“Huyễn Mặc Quyển chỉ ra có một con đường bí mật này,” Lâm Phong bắt đầu, giọng nói trầm ổn và rõ ràng, “tuy hiểm trở nhưng ít bị canh gác hơn. Chúng ta sẽ dùng nó để tiếp cận mục tiêu từ phía sau, tránh những tuyến phòng thủ chính diện của Ma giáo. Đây sẽ là một cuộc tấn công bất ngờ, ít gây chú ý nhất.” Hắn ngừng một chút, để mọi người kịp tiêu hóa thông tin, rồi tiếp tục phân công nhiệm vụ, tận dụng tối đa sở trường của mỗi người. “Tần Nguyệt, nàng hãy chuẩn bị các loại đan dược và trận pháp phòng hộ cần thiết. Sự uyên bác của nàng là chìa khóa để chúng ta có thể chống lại ma khí và các loại bẫy rập của Ma giáo.”

Tần Nguyệt gật đầu, đôi tay nàng thoăn thoắt lấy ra một túi trữ vật nhỏ, từ đó lôi ra vài lọ ngọc chứa đầy đan dược với màu sắc và mùi hương khác nhau. “Được. Ta đã chuẩn bị sẵn Dịch Dung Đan để ẩn giấu khí tức của chúng ta, giúp chúng ta dễ dàng trà trộn hoặc né tránh phát hiện. Và đây là Hồi Linh Đan cùng Thanh Tâm Đan, đề phòng ma khí ăn mòn và giúp chúng ta nhanh chóng hồi phục linh lực trong trường hợp chiến đấu kéo dài.” Nàng giải thích chi tiết, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng đầy sự cẩn trọng. Mùi thảo dược từ các loại đan dược tỏa ra, át đi phần nào mùi ma khí nồng nặc trong không khí, mang lại một chút cảm giác an tâm. Nàng trao cho mỗi người vài viên, dặn dò cách sử dụng cẩn thận.

Lâm Phong quay sang Mộc Ly, nở một nụ cười khích lệ. “Mộc Ly, nàng với khả năng ẩn nấp và dò xét đặc thù của yêu tộc, hãy đi trước thăm dò. Nàng là đôi mắt và đôi tai của chúng ta trong bóng tối. Bất kỳ động tĩnh nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải báo hiệu ngay lập tức.”

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn lấp lánh sự hưng phấn, gật đầu lia lịa. “Để ta! Ta sẽ là đôi mắt của các người! Ta đảm bảo sẽ không để bất kỳ con chuột nào của Ma giáo thoát khỏi tầm mắt của ta!” Nàng nói, giọng líu lo nhưng đầy tự tin, vẻ hoạt bát thường ngày đã trở lại phần nào, xua đi sự căng thẳng ban nãy. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng chiêm chiếp kêu vài tiếng, như thể nó cũng muốn nhận nhiệm vụ.

Cuối cùng, Lâm Phong nhìn về phía Tuyết Dao. “Tuyết Dao, nàng sẽ là mũi nhọn chính diện cùng ta. Khi chúng ta chạm trán địch, nàng hãy dùng kiếm ý sắc bén của mình để đánh lạc hướng và phá vỡ phòng tuyến của chúng. Chúng ta sẽ tạo ra một mũi nhọn sắc bén, xuyên thủng hàng ngũ Ma giáo.”

Tuyết Dao khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định của nàng đã thể hiện tất cả. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng khẽ rung động, phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ, như thể nó đã sẵn sàng cho một trận chiến mới. Nàng siết chặt chuôi kiếm, một luồng kiếm ý lạnh lẽo nhưng đầy uy lực tỏa ra quanh thân, khiến không khí xung quanh như đông lại.

Sau khi mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, cả nhóm Lâm Phong bắt đầu di chuyển. Họ đi theo con đường bí mật mà Huyễn Mặc Quyển đã chỉ dẫn, xuyên qua những hành lang hẹp và tối tăm, nơi ánh sáng yếu ớt từ các khe đá chỉ đủ để thấy những phù văn mờ nhạt trên tường. Mỗi bước chân đều được đặt xuống một cách thận trọng, mỗi hơi thở đều được nín giữ, tựa như những bóng ma đang lướt đi trong đêm tối. Mùi ma khí trong không khí càng lúc càng nồng hơn, báo hiệu họ đang tiến gần đến khu vực trung tâm của Ma giáo. Tiếng gió rít qua các khe đá dường như cũng mang theo những âm thanh rùng rợn hơn, đôi khi còn xen lẫn tiếng trận pháp vận hành yếu ớt từ xa.

Mộc Ly, với thân pháp nhanh nhẹn và khả năng ẩn mình của yêu tộc, dẫn đầu nhóm, đôi mắt nàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, dò xét từng dấu hiệu nhỏ nhất. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng cụp tai lại, đôi mắt tròn xoe không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại rít lên khe khẽ để báo hiệu cho chủ nhân về những luồng ma khí bất thường.

Khi đến một ngã ba hành lang hẹp và quan trọng, nơi ba con đường tối tăm giao nhau dẫn đến một đại sảnh rộng lớn phía trước, Mộc Ly bỗng dừng phắt lại. Đôi tai thính nhạy của nàng bắt được những âm thanh không mấy dễ chịu. “Có tiếng động!” Nàng thì thầm, giọng nói khẩn trương, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cảnh giác. “Rất nhiều… và ma khí rất mạnh!”

Ngay lập tức, Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt nó nhìn chằm chằm về phía trước, lông trên người nó dựng đứng. Lâm Phong ra hiệu cho cả nhóm ẩn mình vào một hốc đá khuất, hắn cũng cảm nhận được những dao động ma khí mạnh mẽ đang tiến đến gần. Mùi ma khí nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng và mùi da thịt cháy xém, khiến dạ dày hắn quặn thắt. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, nơi ánh sáng yếu ớt của rạng đông không thể chạm tới, chỉ có bóng tối và những luồng ma khí cuồn cuộn.

Từ trong bóng tối hun hút của hành lang phía trước, những tiếng bước chân dồn dập bắt đầu vang lên rõ ràng hơn, kèm theo đó là tiếng nói chuyện nhỏ, khàn đục của Ma Môn Đệ Tử. Rồi, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ xương ghê rợn, từ từ bước ra khỏi màn đêm. Đó là một Hắc Sa Hộ Pháp khác, khác với kẻ mà Lâm Phong vừa đánh bại, nhưng khí tức trên người y cũng âm hàn và tàn bạo không kém. Theo sau y là một đội quân Ma Môn Đệ Tử đông đảo, mỗi tên đều mang trên mình vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam và sát khí đằng đằng. Chúng đang tuần tra, và rõ ràng, chúng đã phát hiện ra sự hiện diện của nhóm Lâm Phong.

Hắc Sa Hộ Pháp dừng lại, đôi mắt trống rỗng ẩn sau chiếc mặt nạ xương quét qua nơi nhóm Lâm Phong đang ẩn mình, dường như y đã cảm nhận được điều gì đó bất thường. Y khịt mũi khinh thường, một nụ cười man rợ nở trên khuôn mặt xương xẩu.

“Hừ, đám chuột nhắt các ngươi lại dám mò đến đây? Xem ra Hắc Sa kia đã quá nhân từ rồi!” Giọng nói của y khàn khàn, trầm đục, như tiếng đá cọ vào nhau, đầy vẻ khinh miệt và tàn bạo. “Lên, giết chết chúng! Dám bén mảng đến lãnh địa của Ma giáo Huyết Ảnh, chính là tự tìm đường chết! Mạng của ngươi, ta xin nhận!”

Ngay khi y dứt lời, Mộc Ly nhanh chóng quay lại, đôi mắt to tròn đầy vẻ báo động, nàng ra hiệu cho cả nhóm. Không cần nàng phải nói thêm, Lâm Phong đã hiểu. Hắn không chần chừ, lập tức rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo, phát ra một tiếng kiếm minh thanh thúy. “Chuẩn bị chiến đấu!” Hắn hét lớn, giọng nói trầm hùng vang vọng trong hành lang hẹp. Cả nhóm Lâm Phong lập tức vào vị trí chiến đấu, linh lực cuồn cuộn bùng nổ, sẵn sàng đối mặt với kẻ thù.

Hắc Sa Hộ Pháp và đám Ma Môn Đệ Tử không nói thêm lời nào, chúng gầm gừ một tiếng man rợ, rồi như những bầy quỷ đói khát, lao tới tấn công nhóm Lâm Phong. Ma khí đen kịt cuồn cuộn từ bọn chúng, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc, bao trùm cả hành lang, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Cuộc chạm trán trực diện đầu tiên của họ với một lực lượng đáng kể của Ma giáo Huyết Ảnh đã bùng nổ, báo hiệu một trận chiến khốc liệt và đầy cam go sắp diễn ra, nơi số phận của cả Hạ Giới đang bị đặt lên bàn cân. Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kiên quyết, biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi và tàn khốc, nhưng hắn không hề lùi bước. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ