Sảnh Trung Tâm của Thần Điện Huyết Nguyệt rung chuyển kịch liệt, như thể một con mãnh thú khổng lồ đang giãy giụa trong cơn hấp hối. Quả cầu năng lượng đỏ sẫm giữa bệ đá khổng lồ bùng nổ ánh sáng ma quỷ, tạo ra một luồng xung kích cực mạnh, mang theo ma khí cuồng bạo xé tan không khí, đẩy lùi tất cả những kẻ đứng gần. Tiếng gào thét ma mị, âm u từ sâu thẳm quả cầu vang vọng khắp nơi, không phải là tiếng gào của Ma Môn Đệ Tử, mà là một giọng nói cổ xưa, đầy ma tính và sự phẫn nộ, khiến cả không gian như bị xé toạc.
"Kẻ phàm trần... dám quấy nhiễu giấc ngủ của ta! Các ngươi sẽ phải trả giá!" Giọng nói ấy không mang theo ngữ điệu của con người, mà như tiếng gầm gừ của một con ác quỷ vừa thức tỉnh sau hàng ngàn năm ngủ say, từng âm tiết đều chứa đựng sức mạnh hủy diệt, đè nén tâm trí mọi sinh linh. Các Ma Môn Đệ Tử dù đã được chuẩn bị tinh thần, cũng không khỏi run rẩy, quỳ rạp xuống đất, run rẩy dâng hiến linh hồn mình vào trận pháp, ánh mắt cuồng loạn xen lẫn sợ hãi.
Lâm Phong cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên linh hải, khiến Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn quay cuồng dữ dội hơn, phát ra ánh sáng mực đen mãnh liệt, như một pháo đài vững chắc bảo vệ tâm hồn hắn khỏi sự xâm nhập của ma niệm. Hắn nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào quả cầu đỏ sẫm đang điên cuồng phun trào ma khí. "Sức mạnh này... không phải của Huyết Sa Hộ Pháp! Là thứ gì đó cổ xưa hơn... Ma Tôn Huyết Ảnh đã thức tỉnh nó sao?!" Hắn tự nhủ, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Thứ năng lượng này quá hùng vĩ, quá tà ác, không thể là sản phẩm của một Hộ Pháp bình thường. Hắn từng đối mặt với không ít ma khí, nhưng luồng năng lượng từ quả cầu này lại mang một cảm giác hoàn toàn khác biệt, như một thực thể sống đang gào thét đòi thoát ra khỏi xiềng xích phong ấn. Mùi kim loại cổ xưa pha lẫn mùi máu tanh và rêu phong ẩm ướt, cùng với ma khí nồng nặc đến mức muốn làm nghẹt thở, tạo thành một hỗn hợp khó chịu đến tột độ.
Đúng lúc đó, Huyết Sa Hộ Pháp, kẻ ban nãy còn đang đứng sau bệ đá, đã tận dụng thời cơ khi Lâm Phong và đồng đội bị luồng xung kích và âm thanh ma mị làm choáng váng. Hắn ta tung ra đòn tất sát mạnh mẽ nhất của mình. "Ngươi dám khinh thường Ma giáo Huyết Ảnh? Vậy thì hãy nếm thử 'Huyết Sát Ma Long'!" Giọng hắn khàn khàn, nhưng tràn đầy sự tự tin và tàn nhẫn. Một luồng ma khí xoáy mạnh như rồng đen, được ngưng tụ từ máu thịt và linh hồn của vô số sinh linh đã bị Ma giáo tàn sát, gầm thét xé gió, mang theo sát khí ngút trời, nhắm thẳng vào Lâm Phong. Con rồng đen ấy không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn mang theo ma niệm ăn mòn tâm trí, khiến người đối diện cảm thấy như bị hàng ngàn linh hồn oan khuất gào thét bên tai.
"Lâm Phong, cẩn thận! Năng lượng này... rất tà ác!" Tuyết Dao không chút do dự, nàng xiết chặt Băng Phách Kiếm, trên người nàng tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, mái tóc đen nhánh tung bay trong gió xoáy ma khí. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc, nhưng ý chí chiến đấu vẫn kiên định như băng vĩnh cửu. Nàng vung kiếm, Băng Khí hùng hậu ngưng tụ thành một bức tường băng tinh khiết, cao ngất và kiên cố, chắn ngang trước mặt Lâm Phong, hy vọng làm chậm bước tiến của Huyết Sát Ma Long. Tường băng vừa hình thành đã lập tức bị ma khí ăn mòn, phát ra tiếng nứt vỡ răng rắc, nhưng nó vẫn kiên cường trụ vững, phần nào giảm bớt uy lực của đòn tấn công.
"Trận pháp đang mất kiểm soát! Cần phải chặn đứng nguồn năng lượng đó!" Tần Nguyệt khẩn trương hét lên, khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng giờ đây trắng bệch vì căng thẳng. Nàng nhận ra sự nguy hiểm tột độ của tình hình. Trận pháp 'Huyết Mạch Trấn Áp Trận' đang phong ấn 'Thần Khí Chi Tâm' dường như đang chịu phản phệ từ bên trong, những phù văn cổ xưa trên bệ đá và các cột trụ xung quanh nhấp nháy liên tục, có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào. Nàng nhanh chóng huy động linh lực, bố trí thêm những trận pháp phụ trợ phòng ngự, những phù văn ánh sáng bay lượn quanh nhóm người, cố gắng chống lại sự ăn mòn của ma khí. Mùi kim loại cổ xưa và ma khí nồng nặc khiến nàng cảm thấy khó chịu, nhưng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một trí giả.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, ánh lên vẻ tức giận và cảnh giác. Nàng không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm điểm yếu trong đội hình Ma Môn Đệ Tử và những cạm bẫy tiềm tàng mà Ma giáo có thể giăng ra. Thân hình nhỏ nhắn của nàng linh hoạt né tránh những luồng ma khí văng ra, đồng thời tung ra vô số dây leo xanh biếc, được gia cố bằng linh lực mộc thuộc tính, quấn chặt lấy những Ma Môn Đệ Tử đang xông tới. Những sợi dây leo không chỉ cản trở, mà còn mang theo kịch độc, khiến kẻ địch phải dè chừng. "Lâm Phong, bọn chúng đông quá!" Nàng líu lo, giọng nói dù có chút sợ hãi nhưng vẫn đầy quyết tâm.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong gầm gừ một tiếng nhỏ, lớp lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ căm ghét tột độ đối với ma khí. Nó nhảy phóc xuống, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám Ma Môn Đệ Tử, những luồng điện quang tím biếc xẹt qua không khí, đánh trúng và làm tê liệt vài tên địch thủ, tạo ra khoảng trống cho nhóm Lâm Phong. Tiếng chiêm chiếp đáng yêu của nó đã biến thành tiếng gầm gừ hung tợn khi đối mặt với kẻ thù.
Lâm Phong không chút nao núng, mặc dù áp lực từ ma khí và giọng nói cổ xưa kia gần như muốn xé toạc linh hồn hắn. Hắn thi triển Huyễn Mặc Quyển, những cuộn mực đen huyền ảo xoay tròn quanh người hắn, tạo ra một lá chắn mực đen dày đặc, vừa linh hoạt vừa vững chắc, hóa giải một phần lớn uy lực của Huyết Sát Ma Long. Cùng lúc đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra kiếm quang mãnh liệt, ánh sáng xanh biếc chói lòa, mang theo ý chí kiên định và sự thanh tẩy, chém thẳng vào đầu con rồng đen. "Ta sẽ không để các ngươi hủy diệt Hạ Giới!" Hắn quát lớn, giọng nói vang vọng át đi cả tiếng ma khí rít gào.
Kiếm quang và Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong, cùng với bức tường băng của Tuyết Dao, cuối cùng đã chặn đứng được Huyết Sát Ma Long. Con rồng đen gào thét một tiếng cuối cùng trước khi tan biến thành những làn ma khí hỗn loạn, nhưng dư chấn của nó vẫn khiến cả không gian rung lắc dữ dội, các cột đá xung quanh nứt toác. Huyết Sa Hộ Pháp lùi lại vài bước, khuôn mặt gầy gò của hắn ta lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn không ngờ một tu sĩ Luyện Khí kỳ như Lâm Phong lại có thể chống đỡ được đòn tất sát của mình.
Trong lúc đối đầu với áp lực khổng lồ từ Huyết Sa Hộ Pháp và sự hỗn loạn của Thần Điện, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong đột nhiên phát sáng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Những hoa văn cổ xưa trên cuộn giấy xoay tròn điên cuồng, không phải chỉ là sự tự vệ thông thường, mà như bị thu hút một cách mãnh liệt bởi nguồn năng lượng từ quả cầu đỏ sẫm. Một tia sáng kỳ lạ, màu mực đen xen lẫn ánh sáng xanh lam huyền ảo, từ Huyễn Mặc Quyển bắn ra, xuyên thẳng qua lớp vỏ quả cầu đang bùng nổ ma khí, chạm vào một phiến đá ẩn giấu sâu bên trong, mà ngay cả Tần Nguyệt cũng chưa từng phát hiện. Phiến đá ấy lập tức phát sáng, những phù văn cổ xưa trên đó như được đánh thức, tạo thành một vòng xoáy năng lượng.
Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân Lâm Phong bỗng nứt toác, không phải do ảnh hưởng của trận chiến, mà như một cơ quan đã được định sẵn từ hàng ngàn năm trước. Một luồng lực hút vô hình, mạnh mẽ đến khó tin, kéo mạnh Lâm Phong xuống vực sâu vừa xuất hiện. Hắn thậm chí còn chưa kịp phản ứng hay nói một lời nào, đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của đồng đội và kẻ thù, chỉ để lại một vệt sáng mờ ảo của Huyễn Mặc Quyển.
***
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình như bị một lực hút vô hình kéo mạnh, rồi rơi vào một không gian hoàn toàn khác. Cảm giác trọng lực biến mất, hắn như một chiếc lá khô bị cuốn vào một cơn lốc xoáy vô tận, không thể chống cự. Tiếng gầm rú của Huyết Sa Hộ Pháp, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng băng nứt vỡ, tiếng dây leo xé gió và điện quang xẹt qua đều biến mất, thay vào đó là một sự yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng vọng của năng lượng và tiếng tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực. Mùi ma khí nồng nặc và đá cổ ẩm mốc cũng tan biến, thay bằng mùi không khí trong lành, tinh khiết, nhưng cũng có chút mùi kim loại cổ xưa, như của một ngôi đền đã bị lãng quên từ thuở hồng hoang.
Khi luồng lực hút dịu đi, Lâm Phong mở mắt. Hắn nhận ra mình đang trôi nổi trong một không gian hoàn toàn khác lạ. Nơi đây không có tường, không có đất, không có trần, chỉ có ánh sáng dịu nhẹ nhưng kỳ ảo, như được tạo ra từ chính linh khí tinh thuần. Từng dải lụa màu sắc huyền ảo, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ, cuồn cuộn chảy khắp nơi, tạo nên một khung cảnh tuyệt mỹ, thoát tục. Đó là linh khí, dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết tinh thành hình thái vật chất. Cảm giác như trôi nổi trong không gian vô định, nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực, như thể hắn đang tắm mình trong một dòng sông linh lực.
Trước mặt chàng là một tượng đài cổ xưa, cao lớn sừng sững, như được tạc từ đá ngọc bích phát sáng. Tượng đài chạm khắc hình ảnh một tu sĩ đang ngồi thiền, với tư thế an nhiên tự tại, ánh mắt từ bi, như đang nhìn thấu vạn vật. Xung quanh tượng đài là vô số phù văn lấp lánh, chúng không phải phù văn ma giáo hay những phù văn cổ điển mà Tần Nguyệt thường nghiên cứu, mà là một loại văn tự cổ xưa hơn, mang theo khí tức của thời đại viễn cổ, mỗi phù văn đều phát ra một ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, tựa như những vì sao trên bầu trời đêm.
"Đây là đâu? Huyễn Mặc Quyển đã đưa mình đến đây sao? Năng lượng này... thật tinh khiết!" Lâm Phong tự nhủ, giọng nói của hắn cũng trở nên nhẹ bẫng trong không gian tĩnh mịch này. Hắn đưa tay chạm vào một dải linh khí đang lướt qua, cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp và nguồn năng lượng dồi dào đang chảy vào cơ thể mình chỉ qua một cái chạm nhẹ. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức không cần phải qua quá trình luyện hóa phức tạp, nó tự động thẩm thấu vào kinh mạch, nuôi dưỡng đan điền.
Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong, vốn đã tự động mở ra khi hắn bị kéo vào đây, giờ đây càng phát sáng mạnh mẽ hơn. Những trang giấy cổ xưa của nó tự động lật mở, như đang tìm kiếm một thứ gì đó. Nó không ngừng rung động, hấp thụ linh khí xung quanh với tốc độ kinh người, tạo thành một xoáy nước linh lực khổng lồ bao quanh Lâm Phong. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển cũng phát ra những luồng khí tức kỳ lạ, như một bản giao hưởng cổ xưa, vang vọng trong không gian, tương tác với các phù văn trên tượng đài.
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu nóng lên, không phải là cảm giác bỏng rát do ma khí, mà là một sự ấm áp dễ chịu, như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh. Các kinh mạch trong cơ thể hắn tự động vận chuyển linh lực, không cần hắn phải chủ động điều khiển. Dưới tác động của linh khí tinh thuần và sự dẫn dắt kỳ lạ của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong bắt đầu cảm nhận rõ ràng hơn về cơ thể mình, về từng thớ thịt, từng sợi gân, từng mạch máu. Hắn cảm nhận được những rào cản vô hình đã ngăn cản chàng đột phá Kim Đan bấy lâu nay. Đó không phải là thiếu linh lực, mà là một tầng màng mỏng, một sự giới hạn vô hình trong nhận thức và thể chất, mà hắn chưa từng vượt qua.
Tâm trí Lâm Phong như được khai mở. Các ký ức về quá trình tu luyện từ thuở Luyện Khí, Trúc Cơ, về công pháp Huyễn Mặc Quyển mà hắn tu luyện, về kiếm ý sắc bén của Cửu Thiên Huyền Kiếm, về từng trận chiến sinh tử đã trải qua, tất cả đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí chàng, như một cuốn phim quay chậm. Hắn thấy lại hình ảnh mình đối mặt với bão tố, với yêu thú, với cường địch, thấy được những giới hạn mình đã vượt qua, và những giới hạn còn đang chờ đợi. Những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong công pháp mà hắn từng bỏ qua, giờ đây lại được soi sáng, trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy từng hạt linh tử trong đan điền mình đang sôi sục, như đang chờ đợi một sự biến đổi, một sự lột xác.
Hắn nhận ra mình đang ở ngưỡng cửa của một sự chuyển hóa lớn, Kim Đan kỳ đang vẫy gọi. Cảm giác này không còn mơ hồ như trước, mà trở nên rõ ràng và hiện hữu. Hắn có thể "nhìn thấy" một quả cầu linh lực nhỏ bé đang xoay tròn trong đan điền, đó là dấu hiệu của việc Trúc Cơ viên mãn, chuẩn bị ngưng kết Kim Đan. Nhưng để ngưng kết Kim Đan, không chỉ cần linh lực dồi dào, mà còn cần sự cô đọng, sự thấu hiểu về Đạo, và một sự đột phá về ý chí. Không gian này, với linh khí tinh thuần và tượng đài cổ xưa, dường như chính là cơ hội trời cho để hắn hoàn thành bước nhảy vọt quan trọng này. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng linh khí tràn vào phổi, thanh lọc cơ thể và tâm hồn. Một cảm giác hưng phấn, nhưng cũng đầy thận trọng, dâng lên trong lòng hắn.
***
Linh khí trong không gian bí mật bắt đầu biến đổi, không còn dịu nhẹ như lúc ban đầu. Từ những dải lụa mềm mại, chúng dần trở nên cuồng bạo, ào ạt đổ vào cơ thể Lâm Phong như một dòng sông lũ vỡ bờ. Áp lực tăng lên gấp bội, không còn là sự nhẹ nhàng mà là một sức ép kinh hoàng, như thể toàn bộ không gian đang cố gắng nghiền nát hắn. Hắn cảm thấy như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc xuyên vào da thịt, từng tế bào trong cơ thể kêu gào đau đớn, kinh mạch căng cứng đến cực hạn, như sắp nứt vỡ. Mùi kim loại cổ xưa giờ đây trở nên nồng hơn, pha lẫn với mùi linh khí tinh thuần đang bùng nổ, tạo thành một cảm giác vừa khó chịu vừa kích thích.
Nhưng sâu thẳm bên trong, Lâm Phong cảm nhận được một sức mạnh cổ xưa đang dần được đánh thức. Nó không phải là linh lực của hắn, mà là một thứ gì đó thuộc về bản năng, thuộc về huyết mạch. Những vết phong ấn mơ hồ trong huyết mạch của chàng dường như đang nứt vỡ, phát ra những tia sáng vàng kim yếu ớt, hé lộ một phần tiềm năng ẩn giấu mà hắn chưa từng biết đến. Cảm giác này giống như một con suối bị chặn dòng bấy lâu nay, giờ đây bức tường ngăn cản đã bắt đầu rạn nứt, chuẩn bị phun trào. Sự đau đớn thể xác là không thể phủ nhận, nhưng đồng thời, một cảm giác hưng phấn mãnh liệt cũng dâng trào, bởi hắn biết đây là một thử thách, một cơ hội để lột xác, để vượt lên chính mình.
"Đau đớn... nhưng ta có thể chịu đựng! Đây là cơ hội!" Lâm Phong gầm nhẹ, cố gắng giữ vững ý chí. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán hắn, từng thớ cơ bắp co giật, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, ánh lên ngọn lửa không khuất phục. Hắn biết mình không thể gục ngã tại đây. Đây là con đường tu tiên, con đường nghịch thiên cải mệnh, không thể có chỗ cho sự yếu mềm.
Lâm Phong cố gắng tập trung, vận chuyển linh lực theo công pháp Huyễn Mặc Quyển. Huyễn Mặc Quyển như một sinh vật sống, tự động điều chỉnh tần số, hòa hợp với linh khí cuồng bạo xung quanh. Nó không chỉ hấp thụ, mà còn dẫn dắt, thanh lọc và cô đọng linh khí, biến những dòng năng lượng hỗn loạn thành những luồng linh lực tinh thuần chảy vào đan điền của Lâm Phong.
Cùng lúc đó, tượng đài cổ xưa trước mặt chàng phát ra ánh sáng vàng kim chói lòa, những phù văn trên đó như sống dậy, từng chút một tách ra khỏi tượng đài, hóa thành những luồng năng lượng hình sợi, chảy vào cơ thể Lâm Phong. Mỗi sợi phù văn mang theo một nguồn tri thức cổ xưa, một cảm ngộ về Đạo, giúp chàng củng cố căn cơ, mở rộng kinh mạch, và hấp thụ linh khí cuồng bạo một cách hiệu quả hơn. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang được tái tạo, xương cốt cứng cáp hơn, kinh mạch mở rộng gấp đôi, trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Luồng linh khí tinh thuần đang cuộn trào trong đan điền, dần dần kết tụ, ngưng luyện.
Một luồng khí tức Kim Đan kỳ bắt đầu hình thành trong đan điền của chàng, không còn là quả cầu linh lực mơ hồ, mà là một hạt nhân nhỏ bé, lấp lánh ánh vàng kim, ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, hạt nhân đó vẫn chưa hoàn toàn ngưng kết, nó vẫn còn non nớt, chưa thật sự trở thành Kim Đan hoàn chỉnh. Đây là ngưỡng cửa, là ranh giới mong manh giữa Trúc Cơ viên mãn và Kim Đan sơ kỳ. Hắn cảm nhận được sự bùng nổ của sức mạnh tiềm ẩn, một dòng chảy nóng bỏng chạy khắp cơ thể, thôi thúc hắn hoàn thành bước đột phá này.
Trong khi Lâm Phong đang trải qua quá trình lột xác đầy đau đớn và hưng phấn trong không gian bí mật, bên ngoài Thần Điện Huyết Nguyệt, tình thế lại trở nên vô cùng nguy hiểm. Huyết Sa Hộ Pháp, sau giây phút kinh ngạc vì sự biến mất đột ngột của Lâm Phong, đã lập tức nhận ra cơ hội. "Hừ! Kẻ đó đã tự tìm đường chết! Bây giờ, đến lượt các ngươi!" Hắn ta cười man rợ, khuôn mặt gầy gò lộ rõ vẻ tàn nhẫn. Luồng ma khí từ người hắn lại bùng lên mạnh mẽ hơn, như một con ác quỷ đói khát. Hắn chỉ vào Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly. "Giết chúng! Không để bất kỳ ai sống sót!"
Tuyết Dao và Tần Nguyệt, Mộc Ly cùng Thôn Thiên Thử đang phải đối mặt với áp lực cực lớn. Thần Điện vẫn đang rung chuyển, ma khí từ quả cầu đỏ sẫm vẫn không ngừng phun trào, khiến trận pháp của Tần Nguyệt liên tục bị xói mòn. Họ không chỉ phải chống lại Huyết Sa Hộ Pháp đầy mưu mô và đám Ma Môn Đệ Tử hung hãn, mà còn phải chịu đựng sự ăn mòn của ma khí xung quanh. Sự vắng mặt đột ngột của Lâm Phong đã đặt họ vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
"Lâm Phong... ngươi nhất định phải trở về an toàn!" Tuyết Dao thì thầm, đôi mắt phượng đẹp lạnh lùng của nàng ánh lên sự lo lắng tột độ, nhưng tay nàng vẫn vững vàng vung kiếm, từng nhát chém đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng Ma Môn Đệ Tử. Nàng biết, giờ đây, tất cả hy vọng đều đặt vào sự kiên cường của họ, và vào Lâm Phong – người đang trải qua thử thách định mệnh.
Lâm Phong vẫn đang tập trung cao độ, hấp thụ từng tia linh khí, từng luồng phù văn cổ xưa. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, nhưng cũng cảm nhận được sự lột xác đang diễn ra trong từng tế bào. Huyễn Mặc Quyển rung lên bần bật, như đang thôi thúc hắn, như đang khai mở một cánh cửa mới trong tiềm thức hắn. Hắn biết, Kim Đan kỳ đang ở ngay trước mắt, nhưng để thật sự đột phá, hắn cần phải vượt qua giới hạn cuối cùng của chính mình, phải dung hòa được sức mạnh cổ xưa đang được đánh thức trong huyết mạch với công pháp tu luyện hiện tại của hắn.
Và trong khoảnh khắc đó, một giọng nói thì thầm, không phải của bất kỳ ai hắn từng biết, cũng không phải tiếng gào thét ma mị từ quả cầu năng lượng, mà là một âm thanh trầm ấm, cổ kính, vọng lại từ sâu thẳm trong tượng đài. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Những cụm từ ấy, như một mật ngữ cổ xưa, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, không ngừng lặp lại, như đang dẫn lối, như đang khai sáng. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết bùng nổ trong đan điền, hạt nhân Kim Đan run rẩy, chuẩn bị ngưng kết hoàn toàn.
Trận chiến sinh tử vẫn tiếp diễn bên ngoài, trong khi Lâm Phong đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đột phá vĩ đại. Liệu hắn có thể hoàn thành việc ngưng kết Kim Đan, trở về cứu giúp đồng đội, và ngăn chặn âm mưu hủy diệt của Ma giáo? Hay số phận của Hạ Giới sẽ bị nhấn chìm trong biển ma khí? Tất cả đều phụ thuộc vào khoảnh khắc quyết định này.