Trong không gian bí mật ngập tràn linh khí cuồng bạo, Lâm Phong gồng mình chịu đựng cơn đau như xé toạc linh hồn, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng điện hưng phấn đang chảy rần rần. Những sợi phù văn cổ xưa, từng chút một tách ra từ tượng đài đá trắng ngà, không ngừng ào ạt dung nhập vào cơ thể chàng. Mỗi sợi như một dòng suối tri thức, tưới tắm căn cơ, mở rộng từng thốn kinh mạch, khiến chúng trở nên dẻo dai và mạnh mẽ gấp bội phần. Linh khí tinh thuần từ khắp không gian không ngừng bị hấp thụ, cuộn trào trong đan điền, không còn là những luồng khí hỗn loạn mà dần ngưng tụ lại, giống như một con sông lớn đang chảy về biển cả.
Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang được lột xác, xương cốt như được đúc lại bằng vàng ròng, cứng cáp và kiên cố hơn. Luồng linh khí tinh thuần trong đan điền cuộn trào, dần dần kết tụ, ngưng luyện thành một hạt nhân nhỏ bé, lấp lánh ánh vàng kim. Đó chính là Kim Đan sơ hình, một biểu tượng của sức mạnh và sự chuyển hóa từ Trúc Cơ viên mãn sang một cảnh giới hoàn toàn mới. Hạt nhân ấy vẫn còn non nớt, chưa thật sự ngưng kết hoàn chỉnh, nhưng nó đã phát ra một uy áp kinh người, báo hiệu một sức mạnh đáng kinh ngạc sắp bùng nổ. Lâm Phong cảm nhận được ngưỡng cửa Kim Đan kỳ đang ở ngay trước mắt, một dòng chảy nóng bỏng chạy khắp cơ thể, thôi thúc hắn hoàn thành bước đột phá vĩ đại này. Giọng nói trầm ấm, cổ kính, không ngừng vang vọng trong tâm trí chàng, như một mật ngữ dẫn lối, khai sáng: "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Những lời ấy như một tiếng sấm rền vang trong linh hồn Lâm Phong, đánh thức một điều gì đó sâu thẳm, cổ xưa đang ẩn mình trong huyết mạch chàng. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của hắn rung lên bần bật, ánh sáng huyễn hoặc bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang hòa điệu cùng nhịp đập của Kim Đan sắp thành hình. Hắn biết, để thật sự ngưng kết Kim Đan, hắn không chỉ cần hấp thụ linh khí, mà còn phải dung hòa được sức mạnh cổ xưa đang được đánh thức với công pháp tu luyện hiện tại, phải vượt qua giới hạn cuối cùng của chính mình. Sự đau đớn biến thành một loại khoái cảm kỳ lạ, khi chàng cảm nhận được từng tầng năng lượng đang bóc tách, tái tạo và hợp nhất. Ánh sáng vàng kim từ đan điền bùng lên chói lòa, xuyên thấu qua cơ thể Lâm Phong, nhuộm cả không gian bí mật trong sắc vàng rực rỡ.
Trong khi đó, bên ngoài Thần Điện Huyết Nguyệt, tình thế đã trở nên vô cùng nguy hiểm. Tiếng kiếm khí va chạm chát chúa, tiếng pháp thuật nổ tung rền vang, cùng tiếng gầm thét man rợ của Ma Môn Đệ Tử và tiếng rít gào đầy căm phẫn của Huyết Sa Hộ Pháp tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt. Huyết Sa Hộ Pháp, với khuôn mặt gầy gò nhăn nhó và đôi mắt đỏ ngầu đầy tàn nhẫn, không ngừng tung ra những đòn tấn công ác độc. Hắn ta khoác trên mình bộ trường bào đỏ thẫm đã loang lổ vết máu, từng động tác đều mang theo sát khí cuồn cuộn, như một con quỷ đói khát vừa thoát ra từ địa ngục. "Hừ! Kẻ đó đã tự tìm đường chết! Bây giờ, đến lượt các ngươi!" Hắn cười khẩy, giọng nói khàn đặc vang vọng giữa những tiếng nổ, chỉ vào Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly: "Giết chúng! Không để bất kỳ ai sống sót!"
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng đẹp lạnh lùng nhưng ánh lên sự lo lắng tột độ, tay vẫn vững vàng vung Thiên Hàn Kiếm. Từng nhát chém của nàng đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng những Ma Môn Đệ Tử xông lên. Y phục màu trắng tinh khôi của nàng đã lấm lem bụi bẩn và vài vết ma khí đen kịt, nhưng khí chất cao quý và tiên khí vẫn không hề giảm sút. "Không thể để bọn chúng phá hủy mục tiêu của Lâm Phong!" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, hàn khí càng thêm dày đặc, tạo thành một lá chắn kiên cố.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu giờ đã tái nhợt vì căng thẳng. Nàng mặc bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, vài sợi tóc đã lòa xòa trước trán. Nàng không ngừng điều khiển trận pháp, đan hỏa từ trong tay áo liên tục bắn ra, thiêu đốt đám Ma Môn Đệ Tử đang ùn ùn kéo đến. Đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ đây đầy vẻ lo lắng khi nàng cảm nhận được sự suy yếu của trận pháp phòng ngự. "Trận pháp này đang suy yếu... chúng ta không cầm cự được bao lâu nữa!" Giọng nàng khẩn trương, pha lẫn chút mệt mỏi, nhưng đôi tay vẫn không ngừng biến hóa ấn quyết, cố gắng duy trì lá chắn cuối cùng.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây đỏ ngầu đầy vẻ hung dữ. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lá cây đã rách bươm, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím đã rối bù. Nàng đã biến thành hình dạng bán yêu, móng tay sắc nhọn và hàm răng nanh lộ ra, chiến đấu bằng bản năng dã thú. "Hừ! Dám động đến Phong ca, ta xé xác ngươi!" Nàng gầm gừ, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ khàn đặc, mỗi cú vồ, mỗi cú đá đều mang theo sức mạnh bạo liệt, xé nát Ma Môn Đệ Tử. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đã biến thành một con thú khổng lồ, gầm gừ dữ tợn, nhảy nhót khắp nơi, dùng hàm răng sắc bén của mình xé xác kẻ địch, bảo vệ Mộc Ly và những người khác. Tiếng gầm gừ của nó vang vọng khắp điện thờ, át đi một phần tiếng động hỗn loạn.
Thần Điện Huyết Nguyệt vẫn đang rung chuyển dữ dội, những khối đá cổ kính rơi lả tả. Ma khí từ quả cầu đỏ sẫm ở trung tâm không ngừng phun trào, tạo thành những luồng khí đen kịt, ăn mòn mọi thứ xung quanh. Trận pháp phòng ngự của Tần Nguyệt bị xói mòn từng chút một, ánh sáng yếu dần. Cánh cổng không gian bí mật nơi Lâm Phong biến mất đang dần khép lại, từng đường nét phù văn mờ dần, báo hiệu thời gian của họ đang cạn kiệt. Áp lực lên ba cô gái và Thôn Thiên Thử đã lên đến đỉnh điểm. Họ không chỉ phải chống lại Huyết Sa Hộ Pháp đầy mưu mô và đám Ma Môn Đệ Tử hung hãn, mà còn phải chịu đựng sự ăn mòn của ma khí xung quanh, khiến linh lực trong cơ thể tiêu hao nhanh chóng. Sự vắng mặt đột ngột của Lâm Phong đã đẩy họ vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một giây lơ là cũng có thể dẫn đến kết cục bi thảm. Tuyết Dao cắn chặt môi, mắt nhìn chằm chằm vào nơi Lâm Phong biến mất, trong lòng không ngừng cầu nguyện. Nàng tin Lâm Phong, tin vào nghị lực và tiềm năng của chàng.
Đúng lúc đó, khi cánh cổng không gian bí mật gần như đã khép lại hoàn toàn, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không khí căng thẳng. "BÙM!" Cánh cổng không gian sụp đổ thành vô số mảnh phù văn tan biến trong hư không, và từ nơi đó, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa bùng nổ, xuyên thủng màn ma khí dày đặc.
Một bóng người cao lớn, dáng người cân đối, không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, từ từ bước ra. Đó chính là Lâm Phong! Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm đã rách vài chỗ, nhưng toàn thân chàng lại toát ra một thứ linh quang rực rỡ, uy áp kinh người. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái giờ đây đã biến mất, thay vào đó là vẻ trầm ổn, kiên nghị. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, vốn thường ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, giờ đây lại chứa đựng một sự thâm thúy, sắc bén, như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen nhánh của chàng bay phấp phới trong luồng linh khí vừa thoát ra. Khí tức Kim Đan kỳ mạnh mẽ cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể chàng, khiến không khí xung quanh như ngưng đọng, áp chế toàn bộ ma khí trong Thần Điện.
Huyết Sa Hộ Pháp và đám Ma Môn Đệ Tử đang lao tới bỗng chững lại, đôi mắt đỏ ngầu của Huyết Sa Hộ Pháp giãn ra vì kinh ngạc. "Kim Đan kỳ? Làm sao có thể nhanh như vậy?!" Hắn ta thốt lên, giọng nói run rẩy không tin vào tai mình, "Ngươi... ngươi là quái vật gì?!"
Huyết Sa Hộ Pháp không kịp phản ứng, Lâm Phong đã xuất hiện trước mặt hắn như một bóng ma. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra tiếng kiếm minh lanh lảnh, thân kiếm ánh lên một màu xanh lam huyền ảo, bao phủ bởi linh quang vàng kim rực rỡ. "Ta trở lại rồi. Ngươi, kẻ dám động đến bằng hữu của ta, hãy nhận lấy cái chết!" Giọng nói của Lâm Phong trầm ổn, uy nghiêm, không còn chút vẻ dí dỏm thường ngày, mỗi câu chữ đều chứa đựng một sức nặng khiến người nghe phải rùng mình.
Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, một chiêu Kiếm Khí Kim Đan đơn giản nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa. Một đạo kiếm khí vàng kim rực rỡ, mang theo uy áp của Kim Đan kỳ, xé toạc không khí, xuyên thủng ma khí bảo hộ của Huyết Sa Hộ Pháp. "KHỤC!" Huyết Sa Hộ Pháp không kịp né tránh, bị kiếm khí đánh trúng ngực, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Hắn ta hộc ra một ngụm máu đen đặc, cả thân hình gầy gò bay ngược ra xa, đâm sầm vào một bức tường đá cổ kính, tạo thành một vết lõm sâu hoắm. Ma khí trên người hắn ta suy yếu rõ rệt, thân thể co quắp vì đau đớn. Đám Ma Môn Đệ Tử thấy chủ tử bị đánh trọng thương chỉ bằng một chiêu, tất cả đều hoảng loạn, không dám tiến lên.
Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly nhìn thấy Lâm Phong xuất hiện, như nhìn thấy tia sáng cuối cùng trong đêm tối. Gương mặt Tuyết Dao vốn băng lãnh giờ đây ánh lên một vẻ vui mừng hiếm thấy, đôi mắt phượng đẹp rạng rỡ. "Lâm Phong... chàng đã thành công!" Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự nhẹ nhõm tột độ.
Mộc Ly thì không kìm được sự phấn khích, lập tức thu hồi hình dạng bán yêu, reo lên: "Phong ca lợi hại quá! Ta biết Phong ca sẽ không sao mà!" Thôn Thiên Thử cũng kêu lên chiêm chiếp vui mừng, nhảy nhót quanh chân Lâm Phong.
Tần Nguyệt, dù vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng cũng kịp thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp, vừa kinh ngạc trước tốc độ đột phá của chàng, vừa vui mừng vì nguy hiểm đã tạm thời qua đi.
Lâm Phong quay lại nhìn ba nàng, khóe môi cuối cùng cũng nở một nụ cười nhẹ. "Xin lỗi đã để các nàng phải lo lắng. Ta đã trở lại rồi." Hắn đứng chắn trước ba cô gái, khí thế như thần, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn lấp lánh linh quang trong tay. Sức mạnh Kim Đan kỳ cuồn cuộn chảy trong cơ thể chàng, mang lại một cảm giác tự tin và mạnh mẽ chưa từng có.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi Lâm Phong vừa giải quyết xong Huyết Sa Hộ Pháp, một luồng ma khí khổng lồ, đen đặc và nồng nặc mùi máu tanh, từ bên ngoài Thần Điện đột ngột tràn vào. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên, như tiếng trống trận, khiến mặt đất rung chuyển. Một đội quân Ma giáo tinh nhuệ hơn, với trang phục đen tuyền và ánh mắt đỏ ngầu đầy sát khí, ùn ùn kéo tới. Họ không ngừng tụ tập, phong tỏa hoàn toàn tất cả các lối ra vào của Thần Điện.
Và rồi, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, với khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ quỷ dị, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí và uy áp đáng sợ, từ từ bước vào. Hắn ta điềm nhiên tiến đến, không chút vội vã, nhưng mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim người khác, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến không khí trở nên đặc quánh. Hắn chính là Quỷ Vương U Ảnh, một cường giả cấp cao của Ma giáo Huyết Ảnh. Khí tức của hắn ta mạnh hơn Huyết Sa Hộ Pháp rất nhiều, đã đạt đến cảnh giới Kim Đan trung kỳ, thậm chí còn cao hơn một chút so với Lâm Phong vừa mới đột phá.
Quỷ Vương U Ảnh đứng giữa đội quân Ma giáo, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua Lâm Phong, rồi dừng lại trên quả cầu năng lượng đỏ sẫm ở trung tâm Thần Điện. Hắn ta khẽ cười khẩy, một tiếng cười trầm thấp, đầy uy lực, vang vọng khắp không gian, khiến người nghe lạnh sống lưng. "Ha ha ha... Chúc mừng ngươi đột phá Kim Đan, tiểu tử. Đáng tiếc, mọi nỗ lực của ngươi đều vô ích." Giọng nói của hắn ta khàn đặc, nhưng lại mang theo một sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận được áp lực vô hình từ Quỷ Vương U Ảnh. Hắn biết, đây không phải là một đối thủ dễ đối phó như Huyết Sa Hộ Pháp.
Quỷ Vương U Ảnh phất tay, một vài Ma Môn Đệ Tử nhanh chóng đỡ Huyết Sa Hộ Pháp bị thương dậy, rồi rút lui về phía sau. Hắn ta tiếp tục nói, ánh mắt thâm độc nhìn Lâm Phong và đồng đội: "Ngươi nghĩ Huyết Sa Hộ Pháp là tất cả Ma giáo chúng ta sao? Quả cầu năng lượng đó, 'Thần Khí Chi Tâm', không chỉ là bảo vật. Nó là chìa khóa để 'thức tỉnh' một thế lực cổ xưa bị phong ấn từ thời Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. Một thế lực sẽ giúp Ma Tôn Huyết Ảnh của chúng ta tái tạo lại trật tự thế giới!"
Lời nói của Quỷ Vương U Ảnh như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly đều sững sờ. Gương mặt Tần Nguyệt tái nhợt đi trông thấy, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. "Cái gì? 'Thức tỉnh' thế lực cổ xưa? Các ngươi muốn hủy diệt thế giới này sao?!" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. Đây là một âm mưu kinh thiên động địa, vượt xa mọi dự đoán của nàng.
Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ lời nói của Quỷ Vương U Ảnh. 'Thần Khí Chi Tâm'... 'thế lực cổ xưa'... 'Đại Địa Phân Liệt'... Tất cả những từ ngữ đó đều mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến hắn nhận ra rằng mình và đồng đội đang đứng trước một mối họa không thể tưởng tượng nổi. "Ma giáo Huyết Ảnh, các ngươi điên rồi!" Lâm Phong gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ kiên quyết và phẫn nộ.
Quỷ Vương U Ảnh không đáp lời, chỉ khẽ nhếch môi dưới lớp mặt nạ, một nụ cười lạnh lẽo đầy khinh bỉ. Hắn ta phất tay lần nữa, ra hiệu. Ngay lập tức, hàng chục Ma Môn Đệ Tử tinh nhuệ, những kẻ có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ trở lên, lập tức vây kín nhóm Lâm Phong, tạo thành một vòng tròn khép kín không lối thoát. Những ngọn đuốc xanh lè trong tay bọn chúng chiếu rọi lên những gương mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam.
Cùng lúc đó, quả cầu năng lượng đỏ sẫm ở trung tâm Thần Điện lại rung động dữ dội hơn bao giờ hết. Ma khí từ nó không ngừng phun trào, tạo thành những luồng khí đen kịt cuồn cuộn, lan tỏa khắp Thần Điện, tạo thành một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt, mang theo mùi máu tanh nồng. Lâm Phong cảm nhận được áp lực cực lớn đang đè nặng lên mình, không chỉ là áp lực từ Quỷ Vương U Ảnh và đám Ma Môn Đệ Tử, mà còn là áp lực từ thứ năng lượng tà ác đang trỗi dậy từ 'Thần Khí Chi Tâm'.
Hắn biết, mình vừa đột phá Kim Đan, nhưng đối mặt với một cường giả Kim Đan trung kỳ và một đội quân tinh nhuệ của Ma giáo, cùng với âm mưu kinh hoàng đang diễn ra, tình thế vẫn vô cùng hiểm nghèo. Hắn phải nhanh chóng đưa ra một quyết định chiến lược, nếu không, tất cả sẽ chìm trong biển lửa của Ma giáo. Tâm trí Lâm Phong quay cuồng, tính toán từng đường đi nước bước, từng khả năng có thể xảy ra. Liệu sức mạnh Kim Đan mới của hắn có đủ để đối phó với kẻ thù hùng mạnh này, bảo vệ những người bạn thân thiết, và ngăn chặn một thảm họa hủy diệt cả thế giới? "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Những lời ấy lại vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn về một sức mạnh ẩn chứa sâu hơn, một con đường tu đạo mà chàng phải kiên định bước đi.
Nhịp tim Lâm Phong đập dồn dập, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn của một cuộc chiến sắp bắt đầu, một cuộc chiến định đoạt số phận của cả một thế giới.