Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 175

Giải Mã Ngọc Giản: Linh Hồn Cổ Xưa Thức Tỉnh

3137 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cố gắng giải mã ngọc giản cổ xưa, sử dụng Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của mình.,Thu được những mảnh ghép rời rạc, mơ hồ về thân thế bí ẩn của Lâm Phong, liên quan đến Đại Địa Phân Liệt 5,000 năm trước.,Cảm nhận được một linh hồn cổ xưa đang dần thức tỉnh bên trong Cổ Di Tích Huyền Không, tạo ra cảm giác căng thẳng và bí ẩn.,Tăng cường sự bí ẩn về thân thế Lâm Phong và mối liên hệ sâu sắc với nền văn minh cổ đại.,Thiết lập một mối đe dọa hoặc cơ hội mới từ sự thức tỉnh của linh hồn cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Bí ẩn, căng thẳng, kỳ vĩ, khám phá, có chút áp lực và lo lắng.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng mờ ảo từ ngọc giản màu xanh xám bao trùm lấy Lâm Phong, vẽ nên một vầng hào quang huyền bí trên khuôn mặt chàng, khiến thần sắc vốn đã nghiêm nghị giờ đây càng thêm phần thâm thúy. Chàng vẫn đứng bất động, ngọc giản nằm gọn trong lòng bàn tay, như thể đã hóa thành một phần cơ thể chàng, cùng chàng cộng hưởng với dòng chảy thời gian vô tận. Gánh nặng của lời tiên tri, của huyết mạch cổ xưa và của một sứ mệnh vĩ đại đang đè lên đôi vai chàng, không phải là sức nặng vật chất mà là một áp lực tinh thần to lớn, như một ngọn núi cổ đại vừa được vén màn sương.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đứng xung quanh, không ai dám lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng ấy. Nét mặt của Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng giá thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên sự lo lắng sâu sắc. Nàng nắm chặt chuôi kiếm trong vô thức, cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa từ Lâm Phong, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ, khiến không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại. Mộc Ly thì không thể che giấu sự bồn chồn. Nàng đi đi lại lại vài bước, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, vừa tò mò lại vừa cảnh giác. Thôn Thiên Thử trên vai nàng khẽ rít lên một tiếng nhỏ, bộ lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, biểu thị sự bất an trước nguồn năng lượng đang trỗi dậy. Tần Nguyệt là người điềm tĩnh nhất, nhưng lông mày nàng cũng khẽ nhíu lại. Nàng đưa tay khẽ vuốt ve chiếc ngọc bội bên hông, thần thức lặng lẽ dò xét xung quanh, cố gắng phân tích những biến động linh khí vi diệu đang diễn ra. Nàng cảm thấy, dường như toàn bộ tòa tháp cổ này đang sống dậy, đáp lại lời kêu gọi vô hình nào đó từ Lâm Phong.

Hít sâu một hơi, Lâm Phong khẽ nhắm mắt. Chàng cảm thấy cần phải đi sâu hơn vào nội dung của ngọc giản, không chỉ là những mảnh ghép thông tin rời rạc, mà là toàn bộ bức tranh về thân thế và sứ mệnh của mình. Huyễn Mặc Quyển, vốn đã lơ lửng trên đỉnh đầu chàng từ khi bước chân vào tòa tháp, giờ đây chậm rãi hạ xuống, tản ra một vầng ánh sáng đen huyền ảo, như một hố đen thu nhỏ đang nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Vòng xoáy của nó không ngừng mở rộng, những phù văn cổ xưa khắc trên bề mặt nó bắt đầu phát sáng, kết nối với ngọc giản trong tay Lâm Phong thông qua một luồng linh lực vô hình. Cảm giác lạnh lẽo từ đá cổ truyền đến lòng bàn tay chàng, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự ấm áp, thậm chí là bỏng rát, như thể có một dòng dung nham cổ xưa đang chảy trong từng thớ thịt.

Thần thức của Lâm Phong, vốn đã mạnh mẽ từ sau khi đột phá Nguyên Anh kỳ, giờ đây càng thêm tinh thuần và sắc bén, được Huyễn Mặc Quyển cường hóa, dũng mãnh quét thẳng vào ngọc giản. Nó không còn chỉ là việc đọc hiểu những ký tự cổ xưa đã bị phong hóa, mà là một sự giao tiếp trực tiếp với linh hồn của vật phẩm, một sự đồng bộ hóa với dòng chảy thông tin đã bị niêm phong hàng ngàn năm. Một làn gió nhẹ, mang theo mùi ẩm mốc của đá cổ và mùi rêu phong đặc trưng của di tích, khẽ luồn qua tóc chàng, nhưng Lâm Phong không hề hay biết. Tâm trí chàng hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của ngọc giản. Cửu Thiên Huyền Kiếm, vẫn nằm trong vỏ, khẽ rung động bần bật, phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ như một lời cổ vũ, hay một sự thức tỉnh đồng điệu. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển và ngọc giản giao thoa, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo, nhuộm một góc tòa tháp trong sắc đen và xanh lam ma mị.

“Linh khí đang dao động rất mạnh, Lâm Phong có lẽ đang chạm tới một bí mật lớn.” Tần Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự suy tư, phá vỡ sự im lặng. Nàng cảm nhận được những dòng năng lượng cổ xưa, từng ngủ yên hàng vạn năm, giờ đây đang thức tỉnh, cuộn xoáy quanh Lâm Phong như một cơn lốc vô hình. Ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề hơn, như thể có một áp lực vô hình đang đè nén lên vạn vật.

Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong. “Áp lực này… còn mạnh hơn cả cấm chế ảo ảnh ban nãy.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo mang theo một chút căng thẳng. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội lớn lao cho Lâm Phong. Nàng tin tưởng chàng, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong đáy mắt.

Mộc Ly, với bản năng của người sống giữa thiên nhiên, đột nhiên rùng mình. “Chị Tần Nguyệt, chị Tuyết Dao, em cảm thấy… một thứ gì đó đang nhìn chúng ta.” Nàng thì thầm, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây lại nhuốm màu sợ hãi. Thôn Thiên Thử trên vai nàng gầm gừ nhẹ, đôi mắt to tròn cảnh giác quét quanh. “Không phải là linh thú, cũng không phải là cấm chế… Nó như một ánh mắt xuyên thấu không gian và thời gian.”

Lâm Phong không nghe thấy những lời họ nói. Tâm trí chàng đang ở một nơi rất xa, một không gian vô định, nơi mà thời gian và không gian dường như không còn tồn tại.

***

Trong không gian ý thức của Lâm Phong, một dòng thác thông tin cổ xưa cuồn cuộn đổ về, dữ dội đến mức suýt chút nữa đã xé toạc linh hồn chàng. Nếu không có sự bảo hộ của Huyễn Mặc Quyển, e rằng chàng đã sớm hóa thành một kẻ mất trí. Những mảnh ghép ký ức, những hình ảnh chớp nhoáng, những cảm xúc mãnh liệt từ quá khứ xa xăm ào ạt ùa đến, tựa như một cuốn biên niên sử khổng lồ đang mở ra trước mắt chàng, nhưng lại không theo bất kỳ trình tự nào.

Chàng thấy một vùng đất rộng lớn, phồn vinh đến không tưởng. Những tòa thành khổng lồ vươn tới tận mây xanh, những dòng sông linh khí cuồn cuộn chảy, những sinh linh kỳ dị, uy nghi sinh sống hòa thuận với con người. Một nền văn minh đỉnh cao, nơi tu chân giả có thể sánh ngang với thần linh. Linh khí ở nơi đó tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở cũng có thể cảm nhận được sự tăng tiến của tu vi. Đó là thế giới Huyền Không trước khi Đại Địa Phân Liệt.

Rồi những hình ảnh đẹp đẽ ấy bỗng chốc vỡ tan. Bầu trời nứt vỡ, không gian xoắn vặn, những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên mặt đất, nuốt chửng núi non, sông biển. Tiếng gào thét của vô số sinh linh vang vọng khắp thiên địa, tiếng la hét của những tu chân giả đang tuyệt vọng chống cự trước thảm họa không thể tránh khỏi. Các tòa thành sụp đổ, linh khí cuộn xoáy thành những cơn lốc hủy diệt, xé nát mọi thứ trên đường đi của chúng. Cả đại lục bị xé toạc, phân thành vô số mảnh nhỏ, trôi nổi giữa hư không. Mùi máu tanh, mùi tro tàn, mùi của sự tuyệt vọng và cái chết xộc thẳng vào tâm trí Lâm Phong, khiến chàng phải rùng mình.

“Đại Địa Phân Liệt… Không chỉ là thảm họa… mà còn là một… sự hy sinh?” Lâm Phong tự lẩm bẩm trong không gian ý thức của mình, giọng nói lạc đi. Chàng cảm nhận được, trong cái hủy diệt tột cùng ấy, có một sự hy sinh vĩ đại, một ý chí kiên cường đến tận cùng. Không phải là sự sụp đổ đơn thuần, mà là một hành động có chủ đích, một sự lựa chọn đau đớn để bảo vệ một thứ gì đó quý giá hơn cả sinh mệnh.

Giữa tàn tích hoang tàn, một bóng hình uy nghi dần hiện rõ. Người đó cao lớn, khí chất siêu phàm, nhưng gương mặt lại mờ ảo, không thể nhìn rõ. Y đứng sừng sững giữa không gian đang sụp đổ, tay vung lên, ánh sáng chói lòa tỏa ra từ cơ thể, như thể y đang cố gắng níu giữ những mảnh vỡ của thế giới. Từ miệng y, những lời tiên tri cổ xưa vang vọng, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một dòng chảy ý thức thuần túy, trực tiếp khắc sâu vào linh hồn Lâm Phong:

“Huyết mạch… sẽ mai một… nhưng không bao giờ diệt vong.”

“Người kế thừa… sẽ xuất hiện… khi thời cơ đến.”

“Trách nhiệm… gánh vác… vận mệnh.”

“Hàn gắn… đại địa… tái lập… trật tự.”

Những lời này như những cây kim sắc bén, đâm thẳng vào tim chàng, nhưng cũng như những tia sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mùng. Lâm Phong cảm nhận được một huyết mạch mạnh mẽ, nhưng cũng đầy bi thương, chảy trong người mình. Đó là một dòng máu đã từng gánh vác cả một nền văn minh, giờ đây đang ngủ yên, chờ đợi được đánh thức. Chàng cảm thấy mình không chỉ là Lâm Phong của thế giới hiện tại, mà còn là một phần của quá khứ vĩ đại, một mắt xích trong chuỗi vận mệnh đã được định sẵn.

Những mảnh ghép về thân thế của chàng, về Huyễn Mặc Quyển, về Cửu Thiên Huyền Kiếm, tất cả đều dần được sắp xếp lại. Chúng không phải là những kỳ ngộ ngẫu nhiên, mà là những sự sắp đặt của số phận, những di vật của một nền văn minh cổ xưa đang chờ đợi chàng đến để đánh thức. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà là chìa khóa để giải mã những bí mật đã bị lãng quên. Cửu Thiên Huyền Kiếm không chỉ là một pháp bảo mạnh mẽ, mà là biểu tượng của người kế thừa, là vũ khí để hàn gắn thế giới.

Lâm Phong ôm đầu, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép ký ức, những hình ảnh chớp nhoáng, và những cảm xúc mãnh liệt đang xâm chiếm tâm trí chàng. Mỗi một dòng thông tin, mỗi một hình ảnh đều là một gánh nặng, một trách nhiệm. Chàng không còn là một thiếu niên vô tư, chỉ muốn tu luyện để trường sinh, để bảo vệ những người mình yêu thương. Giờ đây, chàng còn phải gánh vác vận mệnh của cả một thế giới, của một nền văn minh đã sụp đổ. Huyễn Mặc Quyển trên đỉnh đầu chàng xoay tròn nhanh hơn, tản ra một vầng sáng đen đậm đặc, cố gắng ổn định ý thức chàng, ngăn không cho chàng bị quá tải bởi lượng thông tin khổng lồ và áp lực tâm linh quá lớn. Nó như một người bạn đồng hành trung thành, luôn ở bên cạnh chàng trong những khoảnh khắc quan trọng nhất.

“Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật…” Lâm Phong thầm nhủ, cố gắng giữ vững tâm trí. Chàng biết rằng, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng chàng không thể lùi bước. Chàng là người kế thừa, và chàng sẽ phải đối mặt với số phận đã được định sẵn, dù cho nó có khắc nghiệt đến đâu.

***

Đúng lúc Lâm Phong đang chìm đắm trong các mảnh ghép ký ức, đấu tranh với những cảm xúc phức tạp trong không gian ý thức của mình, một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn hẳn những gì đã cảm nhận trước đó bỗng trỗi dậy từ sâu bên trong di tích. Không phải là linh khí tinh thuần, cũng không phải là áp lực từ cấm chế, mà là một sự thức tỉnh nguyên thủy, một linh hồn cổ xưa đang bừng tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.

Cả tòa tháp đá cổ đại, vốn đã đứng vững hàng ngàn năm, giờ đây rung lên nhè nhẹ. Không phải là động đất, mà là một sự chấn động từ bên trong, từ tận sâu thẳm nền móng của nó. Những phù văn cổ xưa khắc trên tường đá, vốn đã mờ nhạt theo thời gian, bỗng chốc lóe sáng rực rỡ một khắc, vẽ nên những họa tiết kỳ dị trên vách đá rêu phong, rồi lại nhanh chóng tắt lịm, như một ánh mắt chớp động của một sinh vật khổng lồ. Bụi đá li ti từ các khe nứt trên trần nhà khẽ rơi xuống, tạo nên một màn sương mờ ảo, làm tăng thêm vẻ huyền bí và căng thẳng cho không gian.

Mùi ẩm mốc của đá cổ và rêu phong bỗng xen lẫn một hương thơm lạ lùng, tinh khiết đến mức khó tả, nhưng lại mang theo một chút gì đó áp bức, nặng nề, như thể có một sinh vật khổng lồ nào đó đang thở dốc ngay bên cạnh. Thôn Thiên Thử, vốn đang gầm gừ nhẹ trên vai Mộc Ly, đột nhiên nhảy phắt xuống đất, bộ lông trắng muốt dựng đứng toàn bộ, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ sợ hãi và cảnh giác tột độ. Nó rít lên một tiếng chói tai, lưng cong lại, sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy, bản năng sinh tồn của linh thú mách bảo nó rằng một mối nguy hiểm to lớn đang đến gần.

Mộc Ly, với bản năng nhạy bén của mình, cũng lập tức cảm nhận được sự thay đổi. Nàng khẽ rít lên, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây đầy vẻ run rẩy: “Nó… Nó đang thức tỉnh! Một thứ gì đó rất cổ xưa!” Toàn thân nàng căng cứng, đôi mắt to tròn quét khắp xung quanh, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của áp lực vô hình đang đè nặng lên mọi giác quan của nàng. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến da gà nổi khắp người.

Tuyết Dao không nói một lời, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Nàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ một cách nhanh như chớp, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo nên một vầng sáng lạnh lẽo. Tiếng kiếm minh khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời cảnh báo. “Cẩn thận!” Nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo giờ đây pha lẫn sự quyết đoán và căng thẳng. “Áp lực này… không tầm thường! Đây không phải là linh khí, mà là… ý chí!” Nàng cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, cổ xưa, như của một vị thần linh vừa mới tỉnh giấc, đang quét qua toàn bộ di tích.

Tần Nguyệt cũng lập tức biến sắc. Nàng đưa tay lên, một lớp linh lực màu tím nhạt bao bọc lấy cơ thể, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. “Đây là… linh hồn của di tích?” Nàng thầm hỏi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Nàng từng đọc qua nhiều điển tịch cổ, biết rằng một số di tích cổ đại, nếu được truyền thừa đủ lâu và hấp thụ đủ linh khí, có thể sản sinh ra linh hồn, nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được một linh hồn mạnh mẽ và cổ xưa đến như vậy. Áp lực vô hình đè nặng lên không gian, khiến từng hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Đúng lúc đó, Lâm Phong đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ bối rối, nhưng cũng đầy sự kiên định. Chàng cảm thấy một linh hồn cổ xưa đang trực tiếp kết nối với mình, không phải qua ngọc giản, mà là trực tiếp từ di tích, từ sâu thẳm trong lòng đất, từ tận cùng những phù văn cổ xưa đang rực sáng rồi tắt lịm. Một luồng ý thức mơ hồ, nhưng đầy uy nghiêm, tràn ngập tâm trí chàng, như một lời chào hỏi hoặc một cảnh báo. Nó không mang theo sát khí, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường, một sự tồn tại đã vượt qua giới hạn của thời gian và không gian. Mùi linh khí tinh thuần xen lẫn hương thơm lạ lùng kia càng trở nên nồng nặc, bao trùm lấy chàng, như một cái ôm vô hình từ một sinh vật khổng lồ.

Toàn bộ di tích như sống dậy. Không chỉ là những rung động vật lý, mà là một sự thức tỉnh của ý chí, của linh hồn. Các phù văn trên tường tháp bắt đầu liên tục lóe sáng, rồi tắt, tạo thành một điệu nhảy ánh sáng kỳ dị. Tiếng gió rít qua các khe đá dường như mang theo những âm thanh thì thầm cổ xưa, những lời nói đã bị lãng quên từ thuở hồng hoang. Lâm Phong cảm nhận được rằng, lời tiên tri trong ngọc giản, huyết mạch cổ xưa trong người chàng, và linh hồn đang thức tỉnh này… tất cả đều là một phần của một bí mật lớn lao hơn, một kế hoạch đã được ấp ủ hàng vạn năm.

“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, không phải bằng lời nói, mà bằng ý niệm trong tâm trí. Chàng biết rằng, từ giờ phút này, chàng không chỉ là người kế thừa, mà còn là người liên kết, là chìa khóa để giải mã tất cả những bí ẩn này. Con đường tu tiên của chàng, giờ đây, không chỉ là con đường nghịch thiên cải mệnh, mà còn là con đường hàn gắn đại địa, tái lập trật tự cho một thế giới đã từng tồn tại. Gánh nặng trên vai chàng càng thêm nặng nề, nhưng ý chí của chàng lại càng thêm kiên định. Chàng sẽ không lùi bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ