Khi tấm màn ảo ảnh dày đặc như mực dần tan biến, không gian xung quanh Lâm Phong bỗng chốc trở nên rõ ràng và chân thực đến kinh ngạc. Những mảnh vỡ của huyễn cảnh vỡ tan thành vô số đốm sáng li ti, lấp lánh như pha lê trong không khí, xoáy cuộn rồi biến mất vào hư vô, để lại một vầng hào quang chói lọi bao quanh cơ thể chàng. Huyễn Mặc Quyển trong ý thức hải của Lâm Phong giờ đây không còn yếu ớt, mà rực sáng một cách đầy uy nghiêm, mỗi hoa văn cổ xưa trên đó đều như sống dậy, tỏa ra những luồng linh khí thuần khiết, thanh lọc mọi tạp niệm và tàn dư của ảo ảnh trong tâm trí chàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng vẫn còn rung động khẽ khàng, như một người bạn trung thành vừa cùng chủ nhân trải qua một trận chiến cam go, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo, lấp lánh sự sắc bén ẩn chứa. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ, tinh thuần đang cuộn trào trong đan điền, Nguyên Anh của chàng giờ đây càng thêm kiên cố, tỏa ra khí tức hùng hậu mà vững chắc. Cảm giác buồn nôn, mệt mỏi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái, tinh thần minh mẫn chưa từng có. Mùi máu tanh nồng của ảo ảnh cũng đã tan biến, nhường chỗ cho một hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của linh khí cổ xưa, như thể chàng vừa được gột rửa từ sâu thẳm linh hồn.
Phía bên ngoài, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy lo lắng. Mái tóc trắng như tuyết của Tuyết Dao khẽ bay trong gió, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng giờ đây tràn ngập sự bất an nhìn chằm chằm vào vầng sáng bao quanh Lâm Phong. Nàng nắm chặt tay, móng tay gần như ghim vào lòng bàn tay, nỗi sợ hãi mất đi chàng xâm chiếm trái tim băng giá. “Phong ca ca…” nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo mà run rẩy, như một lời cầu nguyện vô vọng. “Chàng nhất định phải vượt qua…”
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng chớp chớp, vẻ mặt vừa sốt ruột vừa ngây thơ. Nàng không hiểu rõ cấm chế ảo ảnh đáng sợ đến mức nào, nhưng cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm Lâm Phong. “Ngươi nhất định phải tỉnh lại!” nàng kêu lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Cổ Di Tích. Nàng muốn lao tới, nhưng một bức tường vô hình của cấm chế vẫn ngăn cản nàng. Những cành cây nhỏ trên mái tóc nâu hạt dẻ của nàng như cũng đang run rẩy theo nhịp đập trái tim lo lắng.
Tần Nguyệt, với khí chất trầm ổn và trí tuệ, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng không giấu được vẻ căng thẳng tột độ. Nàng đã dùng nhiều biện pháp để thử phá giải cấm chế, nhưng tất cả đều vô vọng. “Huyễn cảnh này quá mức cổ xưa, không thể phá giải từ bên ngoài…” nàng lẩm bẩm, không phải tự nói với mình mà như đang tìm kiếm một tia hy vọng nào đó. “Lực lượng còn sót lại của nó đã vượt xa tưởng tượng. Chỉ có tự bản thân Lâm Phong mới có thể…” Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý. Cả không gian chìm vào sự chờ đợi và lo lắng, chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá cổ, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ xa, và tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ trên đảo đá, tô điểm thêm cho sự tĩnh mịch, huyền bí của Cổ Di Tích. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt, xen lẫn mùi thảo dược tự nhiên thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí vừa hùng vĩ vừa đầy bí ẩn.
Đột nhiên, vầng hào quang quanh Lâm Phong bùng phát dữ dội hơn nữa, rồi đột ngột co rút lại, như một ngôi sao đang hấp hối nuốt trọn ánh sáng của chính mình. Kèm theo đó là một tiếng "Rắc!" giòn tan, như có thứ gì đó vô hình vừa vỡ vụn. Không gian xung quanh chàng bắt đầu méo mó, những mảnh vỡ ảo ảnh cuối cùng tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết. Lâm Phong đứng thẳng người, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực một cách lạ thường, không còn sự mệt mỏi hay hoảng loạn, thay vào đó là sự kiên định và một tia sáng của trí tuệ sắc bén. Khuôn mặt thanh tú của chàng vẫn giữ nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sâu sắc và trưởng thành hơn rất nhiều.
"Phong ca ca!" Tuyết Dao không kìm được nữa, nàng kêu lên một tiếng, gương mặt băng giá vỡ òa trong sự nhẹ nhõm, đôi mắt đẹp long lanh những giọt lệ. Nàng lao tới, gần như muốn ôm chầm lấy chàng, nhưng rồi lại khựng lại, giữ lấy sự kiềm chế cố hữu của mình.
Mộc Ly thì không giữ kẽ như vậy, nàng nhảy cẫng lên, hai tay vỗ vào nhau đầy vui sướng. “Ngươi tỉnh rồi! Ngươi tỉnh rồi! Ta cứ tưởng…” Nàng ngừng lại, không dám nói tiếp. “Ngươi làm ta sợ chết khiếp!”
Tần Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt phượng dịu dàng nhìn Lâm Phong đầy tán thưởng. “Không ngờ Lâm Phong huynh đệ lại có thể phá vỡ cấm chế ảo ảnh cổ xưa này. Tâm cảnh của huynh đệ đã đạt đến một cảnh giới mới rồi.” Nàng gật đầu, khuôn mặt phúc hậu toát lên vẻ hài lòng. “Thật sự là đáng kinh ngạc.”
Thôn Thiên Thử, vốn nãy giờ bồn chồn nhảy nhót trên vai Mộc Ly, giờ đây cũng ngừng lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong, rồi kêu lên một tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu, như đang ăn mừng sự trở lại của chủ nhân. Nó thậm chí còn nhảy phóc sang vai Lâm Phong, dụi dụi vào cổ chàng.
Lâm Phong đưa tay vuốt nhẹ đầu Thôn Thiên Thử, nụ cười trên môi chàng càng thêm rạng rỡ. “Ta đã nói rồi mà, ta là Lâm Phong, người tu luyện Huyễn Mặc Chi Đạo, làm sao có thể gục ngã dễ dàng như vậy?” Chàng đảo mắt nhìn một lượt những người thân yêu đang đứng trước mặt, lòng tràn đầy ấm áp. “Huống hồ, ta còn phải bảo vệ các nàng, còn phải khám phá bí mật của bản thân mình.” Giọng nói của chàng trầm ấm và đầy tự tin. “Đa tạ các nàng đã lo lắng.”
Nói đoạn, ánh mắt chàng bỗng chuyển hướng, nhìn về phía trước. Khi ảo ảnh hoàn toàn tan biến, một khung cảnh hùng vĩ, chân thực hiện ra trước mắt họ, khiến tất cả mọi người đều ngỡ ngàng. Không phải là những tòa tháp đá trắng ngà quen thuộc trong Cổ Di Tích, mà là một công trình kiến trúc hoàn toàn khác biệt, cổ kính và hùng vĩ hơn gấp bội. Một tòa tháp đá sừng sững, cao vút, dường như xuyên thẳng lên tầng mây mù giăng lối, uy nghi đứng đó, giống hệt như hình ảnh chàng đã nhìn thấy trong khoảnh khắc cuối cùng của ảo ảnh. Tòa tháp được xây từ những khối đá xám tro khổng lồ, sần sùi nhưng vững chắc, trên bề mặt khắc đầy những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí khó tả. Những phù văn đó giống như những đường gân của một sinh vật khổng lồ, ẩn chứa một sức mạnh đã ngủ yên hàng vạn năm. Một cánh cổng đá lớn, khép hờ, hé lộ một không gian tối tăm, sâu hút bên trong, như một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi nuốt chửng mọi thứ.
“Đây… đây chính là tòa tháp trong ảo ảnh của chàng sao?” Tuyết Dao khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc. Nàng không thể tin được rằng những gì Lâm Phong đã nhìn thấy trong ảo ảnh lại có thể hiện hữu một cách chân thực đến thế. Đôi mắt phượng của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào tòa tháp, như thể muốn xuyên thấu qua lớp đá cổ kính để tìm kiếm câu trả lời.
Mộc Ly cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt ngây thơ giờ đây tràn ngập sự tò mò và thán phục. “Không ngờ nó lại có thật! Giống y hệt như những gì ngươi đã nói!” Nàng reo lên, rồi lại khẽ rùng mình. “Nhưng nó trông thật đáng sợ, cứ như có quỷ quái ẩn chứa bên trong vậy.” Nàng khẽ nép vào lưng Lâm Phong, đôi mắt không rời khỏi cánh cổng đá khép hờ.
Tần Nguyệt, với khí chất điềm đạm hơn, lại bắt đầu phân tích. Nàng tiến lên một bước, đôi mắt phượng lướt qua từng chi tiết của tòa tháp, từ những khối đá xám khổng lồ đến những phù văn cổ xưa mờ ảo. “Linh khí bên trong rất tinh thuần, nhưng cũng ẩn chứa một lực lượng cổ xưa rất đáng sợ.” Nàng trầm ngâm nói, giọng nói trầm ấm mà sắc sảo. “Nó không giống bất kỳ trận pháp hay kiến trúc nào mà ta từng thấy. E rằng, đây chính là trái tim của Cổ Di Tích Huyền Không này, nơi cất giữ những bí mật lớn nhất.” Nàng đưa tay khẽ chạm vào một phù văn gần đó, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, cổ kính đang chảy dưới lớp đá. Gió vẫn rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng than khóc của vạn vật, khiến bầu không khí càng thêm phần huyền bí. Mùi đá lạnh, bụi thời gian và hơi ẩm của sương mù quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa đầy uy nghiêm. Ánh sáng mờ ảo của ban ngày khó lòng xuyên qua màn sương mù dày đặc và lớp đá cổ kính, chỉ khiến tòa tháp càng thêm phần u ám, bí ẩn.
Lâm Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tòa tháp. Chàng cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu thẳm huyết mạch của mình, một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể chàng đã từng ở đây, hoặc nơi đây có liên kết mật thiết với chàng. Huyễn Mặc Quyển trong ý thức hải và Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng cũng khẽ rung lên, như đang hưng phấn trước sự xuất hiện của tòa tháp. “Chúng ta vào thôi,” chàng nói, giọng nói tuy trầm nhưng lại ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. “Ta có cảm giác, mọi thứ ta tìm kiếm đều ở bên trong.”
Dứt lời, Lâm Phong bước chân về phía cánh cổng đá. Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt nhìn nhau, rồi cũng theo sát phía sau chàng, lòng vừa lo lắng vừa tràn ngập sự tò mò. Thôn Thiên Thử lại nhảy lên vai Lâm Phong, cái mũi nhỏ xíu không ngừng ngửi ngửi, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác quét khắp xung quanh. Bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, trầm lắng như một khúc ca cổ xưa, như đang đánh thức một giấc ngủ ngàn năm.
Cánh cổng đá nặng nề khép hờ, hé lộ một không gian rộng lớn, tối tăm bên trong. Khi Lâm Phong đẩy nhẹ, cánh cổng phát ra một tiếng kẽo kẹt rợn người, rồi từ từ mở rộng ra, để lộ hoàn toàn một đại sảnh rộng lớn đến choáng ngợp. Không gian bên trong tháp rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, trần nhà cao vút, gần như không thấy điểm cuối, chỉ có vài khe hở trên cao cho những tia sáng yếu ớt lọt vào, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đá cổ kính. Các bức tường và cột trụ khổng lồ đều được chạm khắc những phù văn, hình ảnh cổ đại khó hiểu, dường như kể lại một câu chuyện về một nền văn minh đã mất, một thời đại vàng son đã bị lãng quên. Những hình ảnh đó có phần giống với những gì Lâm Phong đã thấy trong Cổ Di Tích trước đây, nhưng lại chi tiết và phức tạp hơn rất nhiều, dường như chúng là những ghi chép chân thực nhất.
Ở trung tâm đại sảnh là một pho tượng đá cổ đại khổng lồ, cao tới nóc tháp, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Pho tượng tạc hình một nhân vật thần bí, khoác trên mình bộ trường bào rộng lớn, khuôn mặt bị phong hóa hoàn toàn, chỉ còn là một khối đá nhẵn nhụi không rõ hình hài, như thể thời gian đã lấy đi tất cả những đặc điểm nhận dạng. Hai tay pho tượng ôm một vật gì đó, nhưng vật đó cũng đã bị phong hóa nặng nề, không thể nhận ra hình dáng cụ thể. Pho tượng tỏa ra một luồng khí tức tĩnh lặng nhưng cực kỳ cường đại, mang theo hơi thở của vạn năm phong trần, khiến người ta có cảm giác như đang đối mặt với một vị thần linh tối cao đã ngủ say. Mùi đá lạnh, mùi bụi thời gian và một hương trầm cổ xưa thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm mà đầy bí ẩn. Tiếng bước chân của cả nhóm vang vọng trong không gian rỗng lớn, như tiếng trống điểm vào lòng người.
“Khí tức này… thật quen thuộc.” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chàng không rời khỏi pho tượng. Chàng cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ với pho tượng này, một cảm giác quen thuộc đến mức khó tin, như thể chàng đã từng gặp nó ở đâu đó, hoặc đã từng tiếp xúc với luồng khí tức tương tự.
Tần Nguyệt bước tới gần hơn, đôi mắt phượng sắc sảo quan sát từng chi tiết của pho tượng và những phù văn xung quanh. “Đây có lẽ là một vị thần linh hoặc tổ tiên được thờ phụng của nền văn minh này.” Nàng trầm ngâm nói, giọng nói chứa đựng sự kính trọng. “Có lẽ là người đã sáng tạo ra nền văn minh Huyền Không này, hoặc là người bảo hộ cho nó.” Nàng khẽ chạm tay vào một phù văn trên cột trụ gần đó, cảm nhận được sự hùng vĩ của trận pháp cổ xưa vẫn còn tiềm ẩn.
Mộc Ly, với bản tính hoạt bát, giờ đây lại trở nên trầm mặc hơn bao giờ hết. Nàng nhìn pho tượng khổng lồ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư. “Nhìn pho tượng này, ta cảm thấy một sự cô độc kéo dài vạn năm.” Nàng khẽ nói, giọng nói trong trẻo giờ đây pha chút buồn bã. “Cứ như thể nó đã ở đây một mình, chờ đợi một điều gì đó, từ rất lâu rồi.”
Tuyết Dao không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt vẫn luôn dõi theo chàng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Phong, một sự trưởng thành và một nỗi bí ẩn đang dần hé lộ. Nàng tin rằng Lâm Phong sẽ tìm thấy câu trả lời ở đây.
Lâm Phong không đáp lời, chàng chỉ chậm rãi tiến về phía pho tượng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng khẽ rung lên, một luồng ánh sáng xanh nhạt yếu ớt bao quanh lưỡi kiếm, như đang dẫn đường cho chàng. Huyễn Mặc Quyển trong ý thức hải cũng tỏa ra những tia sáng đen huyền ảo, hòa quyện với ánh sáng của Cửu Thiên Huyền Kiếm, tạo thành một luồng năng lượng bí ẩn, vô hình đang kéo chàng lại gần pho tượng. Mỗi bước chân của chàng đều mang theo sự thận trọng, nhưng cũng đầy quyết đoán.
Khi Lâm Phong đặt tay lên pho tượng, một dòng linh lực cổ xưa mạnh mẽ phản hồi. Không phải là sự tấn công, mà là một sự chào đón, một sự cộng hưởng sâu sắc. Cảm giác lạnh lẽo của đá cổ truyền đến lòng bàn tay chàng, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một luồng ấm áp, quen thuộc. Ngay lập tức, trên tay pho tượng – nơi nó đang ôm một vật thể đã bị phong hóa – một khe nứt nhỏ xuất hiện. Khe nứt dần lan rộng, rồi từ từ mở ra, để lộ một không gian nhỏ bên trong. Từ đó, một quyển ngọc giản màu xanh xám cổ kính, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, chậm rãi bay ra, lơ lửng giữa không trung.
Lâm Phong đưa tay đón lấy ngọc giản. Khi ngón tay chàng chạm vào, một dòng thông tin cổ xưa ồ ạt ùa vào tâm trí chàng, như một dòng sông trí nhớ bị phong ấn ngàn năm bỗng vỡ đê. Những ký tự cổ xưa trên ngọc giản đã bị phong hóa nặng nề, rất khó đọc, nhưng nhờ sự cộng hưởng của Huyễn Mặc Quyển, chàng có thể mơ hồ hiểu được nội dung của nó. Đó không phải là một ghi chép thông thường, mà là một lời tiên tri, một bản cáo phó và một hy vọng.
Ngọc giản kể về một huyết mạch cường đại, một dòng dõi đã từng thống trị và bảo vệ thế giới này từ thuở sơ khai. Nó nhắc đến một thảm họa kinh hoàng, một sự kiện Đại Địa Phân Liệt cách đây 5000 năm, đã chia cắt đại lục, khiến nền văn minh Huyền Không huy hoàng sụp đổ, và huyết mạch cường đại đó cũng dần mai một. Và cuối cùng, ngọc giản hé lộ một lời tiên tri: "Sau vạn năm chìm trong hỗn loạn, khi thiên địa lại đổi màu, một người mang trong mình huyết mạch cổ xưa sẽ xuất hiện. Kẻ đó sẽ thức tỉnh sức mạnh đã bị lãng quên, nắm giữ chìa khóa thay đổi vận mệnh, hàn gắn đại địa, và tái lập trật tự."
Lâm Phong đứng bất động, thần sắc chàng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên sự kinh ngạc, bàng hoàng, nhưng cũng xen lẫn sự kiên định và ý chí tìm hiểu. Chàng cảm nhận rõ ràng, từng lời trong ngọc giản đều đang chỉ về chàng, về bí ẩn thân thế của chàng, về Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một gánh nặng vô hình, nhưng lại hùng vĩ như cả một ngọn núi, bỗng chốc đè nặng lên vai chàng.
“Đây không phải là ghi chép thông thường… Nó nói về một huyết mạch… và một lời tiên tri.” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trầm khàn, như thể chàng vẫn còn đang chìm đắm trong dòng thông tin cổ xưa.
Tần Nguyệt tiến lên một bước, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào ngọc giản trong tay Lâm Phong. “Lời tiên tri gì?” Nàng hỏi, giọng nói cũng chứa đựng sự căng thẳng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc trong tâm trí. “Về một người sẽ xuất hiện sau thảm họa Đại Địa Phân Liệt, mang trong mình huyết mạch cổ xưa, nắm giữ chìa khóa thay đổi vận mệnh… hàn gắn đại địa, tái lập trật tự.” Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn thẳng vào Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. “Và… nó nói rằng người đó sẽ là ‘người kế thừa’ của nền văn minh này.”
Tuyết Dao, với sự nhạy bén của mình, đã nhìn thấu ý nghĩa ẩn chứa trong lời nói của Lâm Phong. Nàng nhìn chàng, ánh mắt băng giá giờ đây pha lẫn sự bàng hoàng và một tia hy vọng. “Chẳng lẽ… là chàng?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tháp cổ.
Lâm Phong không trả lời trực tiếp, nhưng ánh mắt chàng đã là một lời khẳng định. Chàng nhìn xuống ngọc giản trong tay, rồi lại ngước nhìn lên pho tượng đá khổng lồ, cảm nhận một mối liên kết sâu sắc chưa từng có. Thân thế bí ẩn của chàng, nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước, tất cả dường như đang hội tụ lại, chỉ về một hướng duy nhất – về chính chàng. Con đường phía trước giờ đây không chỉ là tu luyện để trường sinh, mà còn là một sứ mệnh vĩ đại, một gánh nặng của cả một nền văn minh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong biết rằng, từ giờ phút này, cuộc đời chàng sẽ không còn như trước. Chàng là người kế thừa, và chàng sẽ phải đối mặt với số phận đã được định sẵn, dù cho nó có khắc nghiệt đến đâu.