Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 178

Huyết Mạch Thức Tỉnh: Di Chúc Cổ Tộc và Vận Mệnh Vũ Trụ

4606 từ
Mục tiêu: Lâm Phong tiếp nhận và phân tích sâu sắc toàn bộ thông tin từ các di vật và ghi chép cổ tộc, từ đó giải mã những bí ẩn sâu xa nhất về thân thế mình.,Hé lộ nguồn gốc thực sự và mục đích tồn tại của Cổ Di Tích Huyền Không, liên kết nó với sự kiện Đại Địa Phân Liệt và gia tộc Lâm Phong.,Củng cố và làm rõ hơn vai trò của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm trong việc thực hiện sứ mệnh của Lâm Phong.,Tăng cường cảm giác trách nhiệm và định hướng cho Lâm Phong về con đường tu luyện và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi.,Đẩy mạnh xung đột nội tâm của Lâm Phong khi phải đối mặt với gánh nặng vận mệnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa
Mood: Mysterious, contemplative, revelatory, serious, determined, bi-tráng
Kết chương: [object Object]

Mật thất cổ tộc chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe đá, như một hơi thở ngàn năm của quá khứ. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt và hương thảo dược tự nhiên thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa huyền bí, vừa trang trọng. Linh khí trong căn phòng này cực kỳ tinh thuần, dường như cô đặc lại thành những làn sương mờ ảo, nhưng đôi khi, một luồng dao động nhẹ lại lướt qua, như có những trận pháp cổ xưa đang âm thầm hoạt động, ẩn chứa hiểm nguy khó lường. Ánh sáng trong mật thất cũng hết sức mờ ảo, chỉ là những vệt sáng yếu ớt xuyên qua các khe hở trên vách đá hoặc từ những viên Dạ Minh Châu đã phai mờ ngàn năm, khiến mọi vật đều khoác lên mình một tấm màn hư ảo, nửa thực nửa mơ.

Lâm Phong ngồi xếp bằng giữa mật thất, bao quanh bởi những quyển trục da cổ đã ố vàng, những ngọc giản đã mờ đi nét chữ và vô số di vật cổ xưa khác. Chiếc Cửu Thiên Huyền Kiếm, nay đã trở thành một phần không thể tách rời của chàng, nằm lặng lẽ bên cạnh, ánh sáng tím nhạt từ chuôi kiếm thỉnh thoảng lại nhấp nháy, như có linh thức đang âm thầm cộng hưởng với chủ nhân. Trên tay Lâm Phong, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng, phát ra một vầng hào quang u tối nhưng ấm áp, những ký tự cổ xưa trên bề mặt tựa như đang nhảy múa, không ngừng hấp thu và giải mã thông tin từ các ngọc giản và quyển trục mà chàng dùng thần thức quét qua.

Ánh mắt Lâm Phong giờ đây không còn vẻ mơ hồ của một kẻ lạc lối, mà tràn đầy sự tập trung cao độ, xen lẫn cả sự choáng váng và chấn động. Tâm trí chàng như một biển cả đang dậy sóng, từng đợt sóng tri thức cổ xưa ồ ạt đổ vào, xô đẩy những nhận thức cũ kỹ, kiến tạo nên một thế giới quan hoàn toàn mới mẻ. Chàng đã hiểu, đã cảm nhận được từng mảnh ghép lịch sử bi tráng mà tổ tiên chàng đã trải qua.

“Thủ Hộ Giả Vũ Trụ… vậy đây là trách nhiệm của gia tộc con?” Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng nói khàn đặc, như vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Chàng ngẩng đầu nhìn về phía Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa đang lơ lửng trước mặt. Hình ảnh vị tiên nhân này ngày càng trở nên trong suốt, mờ nhạt, như một bóng mây sắp tan biến vào hư vô, nhưng ánh mắt người vẫn kiên định, sâu thẳm như vũ trụ.

Vị tiên nhân khẽ gật đầu, một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt hư ảo. "Chính xác, tiểu tử. Thiên Vũ Lâm tộc của ngươi, từ thời hồng hoang đã được giao phó sứ mệnh đó. Chúng ta không chỉ là những tu sĩ đơn thuần, mà là những người gìn giữ trật tự, những người bảo vệ Thiên Đạo. Thiên Cung Huyền Không này, ngươi thấy đấy, nó không chỉ là một di tích, mà từng là trái tim của Thiên Vũ Lâm tộc, nơi tập trung tri thức, công pháp, và cả những bí mật về các bản nguyên vũ trụ."

Trong tâm trí Lâm Phong, hình ảnh về Thiên Cung Huyền Không dần trở nên rõ nét hơn. Không phải là một phế tích hoang tàn, mà là một thành phố trên mây rực rỡ, những kiến trúc hùng vĩ chạm tới tầng mây, những con đường lát ngọc bích lấp lánh, những khu vườn linh dược tỏa hương thơm ngào ngạt. Nơi đó, những vị tổ tiên của chàng, với phong thái siêu phàm thoát tục, không ngừng nghiên cứu Đạo, sáng tạo công pháp, và điều hòa linh khí của cả một giới vực. Họ là những hiền triết, những chiến binh, những nghệ nhân, hòa mình vào Thiên Đạo, hiểu rõ quy luật vận hành của vạn vật.

Chàng nhìn thấy Cửu Thiên Huyền Kiếm, không chỉ là một món thần binh vô song, mà là một trong chín thanh kiếm trấn giữ Thiên Đạo, mỗi thanh đều đại diện cho một bản nguyên vũ trụ khác nhau. Thanh kiếm trong tay chàng, Cửu Thiên Huyền Kiếm, lại chính là bản nguyên của "Huyễn Mặc". Từ "Huyễn Mặc", Lâm Phong cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, không phải là sự hư ảo phù du, mà là sự biến ảo không ngừng, sự sáng tạo vô hạn, nhưng đồng thời cũng là sự cân bằng tuyệt đối giữa hữu và vô, giữa tồn tại và hư vô. Đó là một Đạo khó lường, nhưng lại vô cùng bao dung và mạnh mẽ, có thể dung nạp vạn vật, biến hóa vạn pháp.

Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bỗng phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, như thấu hiểu tâm tư của chủ nhân. Từng dòng chữ cổ từ quyển trục và ngọc giản không ngừng tuôn chảy, hình thành nên những dòng thông tin rõ ràng trong đầu Lâm Phong. Chàng biết, Cửu Thiên Huyền Kiếm không phải tự nhiên mà chọn chàng, mà là do huyết mạch Thiên Vũ Lâm tộc trong chàng, bản nguyên Huyễn Mặc bẩm sinh đã có sự cộng hưởng với nó.

Rồi những ký ức bi tráng nhất ập đến. Chàng thấy "thảm họa không tên". Đó không phải là một thiên tai, một cơn bão linh khí hay một cuộc xung đột nội bộ. Đó là một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa, kéo dài hàng ngàn năm, với một thế lực tà ác đến từ Hư Không bên ngoài. Một thế lực mà chỉ nhắc đến tên cũng đủ khiến linh hồn run rẩy: "Sự Mục Nát Nguyên Thủy". Chúng không chỉ muốn lật đổ Thiên Đạo, mà muốn phá hủy toàn bộ trật tự vũ trụ, biến mọi thứ thành hư vô, đưa vạn vật trở về trạng thái nguyên thủy của hỗn loạn.

Thiên Vũ Lâm tộc, cùng với vô số gia tộc cổ xưa khác mang trong mình huyết mạch bảo vệ Thiên Đạo, và những vị tiên nhân của Thiên Cung Huyền Không, đã đứng lên chống lại. Những hình ảnh về trận chiến hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm Phong: những pháp bảo va chạm, xé toạc bầu trời, những công pháp cấm kỵ được thi triển, khiến không gian vặn vẹo. Máu nhuộm đỏ cả vòm trời, những tinh cầu vỡ vụn, linh hồn của vô số chiến sĩ tan biến vào hư vô. Họ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không phải vì danh lợi hay quyền lực, mà vì cái tình, vì sự sống của muôn loài, vì trật tự mà họ đã thề nguyện bảo vệ. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình – tổ tiên chàng đã hy sinh thân mình vì cái tình đó, vì niềm tin vào sự tồn tại của Đạo.

Đại Địa Phân Liệt không phải là một tai họa ngẫu nhiên. Nó là hậu quả của cuộc chiến tranh kinh hoàng đó, khi năng lượng khổng lồ từ các công pháp cấm kỵ và pháp bảo đỉnh cao va chạm, xé toạc đại lục ra thành vô số mảnh. Và cũng chính là cái giá mà các vị tiên nhân phải trả để phong ấn kẻ thù, để bảo vệ những gì còn sót lại của thế giới này. Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa mà họ gặp, chính là một trong số những người đã hy sinh thân mình, tự nguyện phong ấn linh hồn để duy trì một phần Thiên Cung Huyền Không, chờ đợi một ngày hậu duệ trở về, để câu chuyện này không bị lãng quên, để sứ mệnh này được tiếp nối.

Và gia tộc Thiên Vũ Lâm tộc, họ đã gần như bị xóa sổ. Chỉ một vài hậu duệ may mắn được đưa đi, được phong ấn ký ức, để tránh bị truy lùng bởi tàn dư của thế lực tà ác. Lâm Phong, chính là một trong số những hậu duệ đó, mang trong mình huyết mạch tinh thuần nhất, được định sẵn sẽ thức tỉnh Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm để hoàn thành sứ mệnh dang dở của tổ tiên. Chiếc nhẫn không gian đã mất linh khí, là vật tùy thân của một vị tổ tiên vĩ đại, chứa đựng những bí mật sâu xa hơn, chỉ chờ ngày được phục hồi.

Từng mảnh ghép lịch sử, từng giọt máu và nước mắt của tổ tiên, dần dần hiện rõ trong tâm trí Lâm Phong. Chàng cảm thấy gánh nặng trên vai mình không chỉ là trách nhiệm của một tu sĩ, mà là vận mệnh của cả một vũ trụ. Một cảm giác bối rối, sốc, nhưng xen lẫn sự kiêu hãnh và một ý chí kiên cường bùng lên trong lòng chàng. Chàng siết chặt quyển trục da cổ trong tay, ánh mắt chàng giờ đây không còn vẻ mơ hồ, mà tràn đầy sự quyết tâm. Chàng đã tìm thấy nguồn gốc của mình, đã hiểu được một phần ý nghĩa của Huyễn Mặc Chi Đạo, của Cửu Thiên Huyền Kiếm. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ đầy chông gai, nhưng chàng không đơn độc.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt đầy sự quan tâm và ủng hộ. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự lo lắng sâu sắc. Nàng hiểu rằng những gì Lâm Phong đang tiếp nhận không chỉ là tri thức, mà là một gánh nặng to lớn, có thể nghiền nát một tâm hồn yếu đuối. Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh, dù chưa hiểu hết sự phức tạp của vấn đề, nhưng cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong không khí, nàng khẽ nắm chặt tay Tần Nguyệt, ánh mắt luôn hướng về phía Lâm Phong với sự ngây thơ và tin tưởng tuyệt đối. Tần Nguyệt, với vẻ ngoài điềm tĩnh và trí tuệ, lại là người có thể suy đoán được phần nào quy mô của bí mật này. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt trầm tư, thấu hiểu, và cũng đã sẵn sàng để cùng chàng đối mặt với mọi thử thách.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu với bộ lông trắng muốt, bỗng rúc vào chân Lâm Phong, khẽ kêu chiêm chiếp. Tiếng kêu của nó không còn vẻ nghịch ngợm thường ngày, mà dường như mang một chút bồn chồn, cảnh giác, như cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của chủ nhân và sự dao động của linh khí cổ xưa trong mật thất. Nó là một linh thú nhạy cảm, và giờ đây, nó biết rằng vận mệnh của chủ nhân mình đã bước sang một trang mới.

Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa lại tiếp tục cất lời, giọng nói của người vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây có thêm chút khẩn thiết, như muốn truyền tải tất cả những gì cần nói trước khi tan biến. "Ngươi đã hiểu. Đây chính là số mệnh của ngươi, tiểu tử. Nhưng Thiên Cung Huyền Không này còn chứa đựng nhiều thứ hơn thế. Ngươi cần phải học cách điều khiển sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm, và thức tỉnh toàn bộ tiềm năng của huyết mạch Thiên Vũ Lâm tộc. Con đường của ngươi, chỉ mới bắt đầu."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hướng về những phù điêu bi tráng trên tường, về chiếc nhẫn không gian đã mất linh khí, và về những ngọc giản còn chưa được đọc hết. Một cảm giác nặng nề, nhưng cũng đầy hy vọng, trỗi dậy trong lòng chàng. Chàng biết, từ giờ trở đi, cuộc đời chàng sẽ không bao giờ như trước nữa.

***

Không khí trong mật thất bỗng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những luồng linh khí cô đặc bỗng trở nên bất ổn, dao động mạnh mẽ theo từng lời kể của vị tiên nhân cổ xưa. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đuốc cổ hắt lên gương mặt chấn động của Lâm Phong và những người đồng hành, đổ bóng lên những đường nét lo lắng, thảng thốt. Mây mù bên ngoài mật thất dường như cũng cảm nhận được sự biến động này, trở nên dày đặc hơn, bao phủ cả Cổ Di Tích Huyền Không trong một màn sương bạc ma mị.

"Sự Mục Nát Nguyên Thủy," Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa tiếp tục, giọng người vang vọng như tiếng chuông từ cõi xa xăm, "là một thế lực tà ác đã tồn tại từ thuở hồng hoang, trước cả khi vũ trụ này hình thành một trật tự rõ ràng. Chúng không có hình dạng cố định, không có mục đích cá nhân, chỉ là một bản năng phá hủy thuần túy, muốn đưa vạn vật trở về trạng thái hỗn độn nguyên thủy. Gia tộc Thiên Vũ Lâm, cùng với các gia tộc thủ hộ khác, đã kiên cường chiến đấu qua vô số kỷ nguyên, ngăn chặn sự lây lan của nó."

Lâm Phong cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. 'Sự Mục Nát Nguyên Thủy'? Cái tên đó thôi đã đủ khiến người ta cảm thấy một nỗi kinh hoàng vô hạn, một sự hủy diệt tuyệt đối vượt xa mọi tưởng tượng về ma quỷ hay yêu tộc. Ma Tôn Huyết Ảnh mà chàng từng đối mặt, kẻ đã gieo rắc tai ương khắp Hạ Giới, chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh, một tàn dư của một thế lực cổ xưa hơn, đáng sợ hơn rất nhiều.

"Ma Tôn Huyết Ảnh... chỉ là một nhánh nhỏ của sự mục nát đó, một tàn dư thức tỉnh quá sớm." Tiên nhân xác nhận suy nghĩ của Lâm Phong, khiến chàng rùng mình. "Hắn chỉ là một con tốt thí, một sự bùng phát cục bộ của bản nguyên hỗn độn, được sinh ra từ những vết nứt không gian khi các phong ấn suy yếu. Mục tiêu của hắn, dù có vẻ lớn lao ở Hạ Giới, cũng chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch tổng thể của 'Sự Mục Nát Nguyên Thủy' để phá hủy mọi trật tự."

Tuyết Dao khẽ rên lên một tiếng nhỏ, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây tràn ngập sự kinh hãi. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Ma Tôn Huyết Ảnh, và việc biết rằng hắn chỉ là một 'nhánh nhỏ' khiến nàng cảm thấy cả thế giới đang run rẩy. Mộc Ly, với vẻ mặt tái mét, nắm chặt tay Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong như tìm kiếm sự trấn an. Nàng còn quá trẻ để hiểu hết ý nghĩa của những lời này, nhưng cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm. Tần Nguyệt thì nhíu mày, ánh mắt trầm tư, nàng đã từng đọc qua những thư tịch cổ về các thế lực tà ác, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có nguồn gốc sâu xa và khủng khiếp đến vậy.

Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng thớ thịt trên cánh tay đang căng lên. Một luồng năng lượng mạnh mẽ dâng trào từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm khi tiên nhân nhắc đến chúng, như thể chính chúng cũng đang thức tỉnh, cộng hưởng với những lời nói đó. Chàng cảm nhận được một ý chí cổ xưa, mạnh mẽ, đang hòa nhập vào mình, không phải là sự chiếm hữu, mà là một sự kết nối sâu sắc, một lời thỉnh cầu lặng lẽ.

"Vậy Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm... chúng là gì?" Lâm Phong hỏi, giọng nói đầy sự cấp bách, muốn hiểu rõ hơn về những công cụ mà chàng đang nắm giữ. Chàng biết, chúng không chỉ là pháp bảo đơn thuần, mà là những chìa khóa, những phần của một di sản vĩ đại.

"Chúng là di sản, là vũ khí, và là cả hy vọng." Tiên nhân đáp, hình ảnh người lại càng trở nên trong suốt, nhưng giọng nói vẫn kiên định. "Huyễn Mặc Quyển là một bản nguyên vũ trụ được cô đọng, chứa đựng toàn bộ tri thức, công pháp, và di sản của Thiên Vũ Lâm tộc. Nó không chỉ ghi lại quá khứ, mà còn dẫn dắt tương lai, giúp ngươi thức tỉnh huyết mạch, phát triển Huyễn Mặc Chi Đạo đến cực hạn. Còn Cửu Thiên Huyền Kiếm, như ta đã nói, là một trong chín thanh kiếm trấn giữ Thiên Đạo. Thanh kiếm của ngươi, mang bản nguyên Huyễn Mặc, là biểu tượng của sự biến ảo, sáng tạo, và tái sinh. Khi hai thứ này hợp nhất trong tay hậu duệ Thiên Vũ Lâm tộc, chúng sẽ trở thành nguồn sức mạnh tối thượng để chống lại 'Sự Mục Nát Nguyên Thủy'."

Lâm Phong cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết và mạnh mẽ, từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm không ngừng tràn vào cơ thể mình. Nó không chỉ là linh khí, mà còn là những mảnh vỡ ký ức, những cảm xúc bi tráng của tổ tiên, những khát vọng bảo vệ trật tự vũ trụ. Chàng như đang gánh vác cả một lịch sử ngàn năm, cả một gánh nặng định mệnh. Trái tim chàng đập mạnh, một cảm giác cô độc len lỏi trong tâm trí. Chàng là người duy nhất còn sót lại của Thiên Vũ Lâm tộc, là niềm hy vọng cuối cùng của một gia tộc vĩ đại đã hy sinh. Liệu chàng có đủ mạnh mẽ, đủ tài năng để gánh vác trách nhiệm lớn lao này?

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt trao đổi ánh mắt lo lắng. Họ có thể cảm nhận được sự nặng nề đang đè nén lên vai Lâm Phong. Tuyết Dao nhẹ nhàng tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn chàng, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Huynh ấy sẽ làm được," nàng khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy niềm tin. Mộc Ly gật đầu lia lịa, "Lâm Phong ca ca là lợi hại nhất!" Tần Nguyệt mỉm cười dịu dàng, "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huynh ấy có trái tim chính trực, chắc chắn sẽ vượt qua."

Những lời nói động viên của các nàng như một luồng gió mát lành xoa dịu tâm hồn Lâm Phong. Chàng không cô độc. Chàng nhìn họ, những người đã đồng hành cùng chàng qua bao nhiêu hiểm nguy, những người luôn tin tưởng và ủng hộ chàng vô điều kiện. Họ chính là nguồn sức mạnh lớn lao nhất của chàng, là lý do để chàng tiếp tục chiến đấu.

"Cổ Di Tích Huyền Không này," Tiên nhân tiếp tục, "chính là một trong những căn cứ bí mật của gia tộc, được xây dựng để cất giữ tri thức, công pháp, và chờ đợi người thừa kế. Nơi đây không chỉ có những ngọc giản ngươi đang đọc, mà còn vô số tài nguyên, công pháp đỉnh cao, và cả những di vật mang sức mạnh của tổ tiên. Ngươi cần phải khám phá hết, để khôi phục lại những gì đã mất, để chuẩn bị cho cuộc chiến lớn sắp tới."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đã lấy lại sự kiên định. Gánh nặng thì lớn, nhưng cơ hội cũng vậy. Chàng không thể từ bỏ. Chàng là hậu duệ của Thiên Vũ Lâm tộc, là người thừa kế Huyễn Mặc Chi Đạo, là người nắm giữ Cửu Thiên Huyền Kiếm. Chàng phải đứng lên, không chỉ vì bản thân, mà vì cả vũ trụ này.

***

Linh khí trong mật thất bỗng trở nên vô cùng bất ổn, xoáy thành từng luồng lốc nhỏ, cuốn theo những hạt bụi li ti đã ngủ yên ngàn năm. Hình ảnh vị tiên nhân cổ xưa càng lúc càng mờ nhạt, như một ngọn nến sắp tàn trong gió, dường như chỉ còn là một làn sương khói mỏng manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Bầu không khí chuyển từ căng thẳng sang một sự tĩnh lặng đầy bi tráng, một nỗi buồn sâu thẳm của sự chia ly và gánh nặng của vận mệnh. Mây mù bên ngoài mật thất cũng tan dần, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua các khe đá, hắt lên gương mặt Lâm Phong một vầng sáng nhạt.

Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự tiếc nuối và gánh nặng của ngàn năm lịch sử. Giọng người vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây lại mang theo sự khẩn thiết, như một di chúc cuối cùng. "Con là hy vọng cuối cùng của Thiên Vũ Lâm tộc, của những người đã hy sinh vì Thiên Đạo. Sứ mệnh của con không chỉ dừng lại ở Hạ Giới này, mà còn liên quan đến toàn bộ vũ trụ và Thiên Đạo. Hãy bảo vệ thế giới này, tiểu tử."

Lâm Phong cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Vị tiên nhân này, người đã hy sinh cả sinh mệnh và linh hồn để duy trì một tia hy vọng, giờ đây đang sắp tan biến. Gánh nặng của hàng vạn sinh linh, của cả một vũ trụ đang đặt lên vai chàng. Chàng không còn là một tu sĩ chỉ biết tranh đoạt tài nguyên, đột phá cảnh giới cho bản thân nữa. Chàng là một Thủ Hộ Giả, dù chỉ mới là khởi đầu.

"Con sẽ không phụ lòng tiền bối!" Lâm Phong đáp, giọng nói vang dội, không một chút do dự. Đôi mắt chàng giờ đây không còn sự bối rối hay choáng váng, mà tràn đầy kiên định, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Chàng đứng dậy, thân hình cao ráo, vững chãi, như một cây tùng bách giữa phong ba bão táp. Chàng đưa tay chạm vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong lại là một luồng nhiệt huyết đang cháy bỏng. Đó là một lời thề nguyện không lời, một lời hứa với tổ tiên, với vị tiên nhân đang dần tan biến, và với chính bản thân mình. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật – và Đạo của chàng giờ đây chính là sự bảo vệ, sự gìn giữ.

"Phải... con sẽ không phụ lòng..." Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa mỉm cười, nụ cười thanh thản, như trút bỏ được gánh nặng ngàn năm. Hình ảnh người mờ đi nhanh chóng, tan thành vô số đốm sáng li ti màu lam nhạt. Những đốm sáng đó không biến mất hoàn toàn, mà từ từ hòa nhập vào cơ thể Lâm Phong, từ trán, qua ngực, rồi lan tỏa khắp tứ chi. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết và cổ xưa tràn ngập cơ thể mình. Đó không chỉ là linh khí, mà còn là một phần ký ức, một phần tri thức, một phần ý chí của vị tiên nhân, như một lời chúc phúc cuối cùng, một sự truyền thừa không lời.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Một câu nói đột nhiên vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, không phải lời của tiên nhân, mà là một cảm giác bùng nổ từ sâu thẳm huyết mạch, từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm. Đó là lời khẳng định về con đường của chàng, con đường độc nhất vô nhị, nhưng cũng đầy trách nhiệm.

Tuyết Dao khẽ tiến lên, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả: sự ủng hộ, sự lo lắng, và cả tình yêu không đổi. Nàng là hậu phương vững chắc nhất của chàng.

Mộc Ly, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe vì sự tan biến của tiên nhân, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ hoạt bát. Nàng nắm chặt tay Tần Nguyệt, ánh mắt nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta sẽ luôn ở bên cạnh huynh ấy!" Tần Nguyệt tiếp lời, giọng nói trầm ấm và kiên định, như một lời cam kết. "Đúng vậy, Lâm Phong. Con đường này, huynh không hề đơn độc. Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt với mọi thứ." Nàng hiểu rằng, đây là một khởi đầu mới, một hành trình vĩ đại hơn, nhưng cũng đầy hiểm nguy.

Thôn Thiên Thử, sau khi cảm nhận được luồng linh khí cổ xưa hòa nhập vào Lâm Phong, bỗng nhảy phóc lên vai chàng, dụi đầu vào cổ chàng, khẽ kêu chiêm chiếp đáng yêu. Nó đã cảm nhận được sức mạnh mới trong chủ nhân, và một sự liên kết sâu sắc hơn giữa chúng.

Lâm Phong quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt ấm áp và biết ơn. "Cảm ơn các nàng." Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, cảm nhận được sức nặng của nó, sức nặng của cả một vũ trụ. "Ma Tôn Huyết Ảnh... chỉ là một nhánh nhỏ. Vậy thì, ta sẽ nhổ tận gốc cái nhánh này trước, rồi tìm đến tận cùng 'Sự Mục Nát Nguyên Thủy' kia."

Lời cảnh báo về những thử thách sắp tới, về sự trỗi dậy của thế lực tà ác, vẫn vang vọng trong tâm trí chàng. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến quy mô lớn hơn rất nhiều so với những gì chàng từng tưởng tượng. Cuộc phiêu lưu của chàng không còn giới hạn trong Hạ Giới, mà sẽ vươn tới những giới cao hơn, đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh hơn. Nhưng chàng không hề sợ hãi. Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, chúng vẫn còn ẩn chứa vô số bí mật và sức mạnh chưa được khai phá hoàn toàn. Chàng sẽ tìm hiểu, sẽ tu luyện, sẽ trưởng thành.

Lâm Phong hít sâu một hơi, mùi đá cổ và linh khí tinh thuần tràn vào lồng ngực. Chàng nhìn về phía những ngọc giản còn lại, những vật phẩm cổ xưa chưa được chạm tới. Con đường phía trước còn dài, nhưng chàng đã sẵn sàng.

"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt hướng ra ngoài, nơi ánh sáng yếu ớt cuối ngày đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm huyền bí của Cổ Di Tích Huyền Không. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Và Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Chàng biết, từ giờ trở đi, chàng không chỉ là một phàm nhân nghịch thiên, mà còn là một Thủ Hộ Giả, một Kiếm Tiên mang trên mình vận mệnh của vũ trụ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ