Ánh sáng yếu ớt cuối ngày đã hoàn toàn tắt, nhường chỗ cho màn đêm huyền bí của Cổ Di Tích Huyền Không. Trong mật thất cổ kính, chỉ còn ánh sáng nhàn nhạt từ viên dạ minh châu treo trên vách đá và luồng linh quang yếu ớt tỏa ra từ Cửu Thiên Huyền Kiếm cùng Huyễn Mặc Quyển, hắt lên thân ảnh Lâm Phong. Chàng đứng đó, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu cả không gian và thời gian, gánh vác lên vai cả một vận mệnh vũ trụ. Những lời cuối cùng của vị tiên nhân cổ xưa vẫn văng vẳng bên tai, cùng với dòng chảy tri thức và ý chí vừa dung nhập vào huyết mạch chàng, khiến tâm trí chàng vừa choáng ngợp, vừa tràn đầy kiên định. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Và Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Chàng không chỉ lặp lại những lời đó, mà là khắc sâu chúng vào tận xương tủy, biến chúng thành một phần máu thịt của mình.
Bầu không khí trong mật thất vẫn đặc quánh vẻ cổ xưa, huyền bí. Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt và chút hương thảo dược thoang thoảng từ những bình dược đã khô héo trên kệ đá hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch, vừa linh thiêng. Tiếng gió rít khe khẽ qua những khe đá hẹp bên ngoài vọng vào như một khúc ca ai oán của thời gian, đôi khi bị át đi bởi tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một mạch ngầm nào đó. Linh khí nơi đây vẫn vô cùng tinh thuần, lượn lờ như sương khói mờ ảo, nhưng giờ đây, nó như đang chờ đợi một sự kích hoạt, một ngòi nổ để bùng phát.
Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa, thân ảnh giờ đã mờ nhạt đến mức gần như trong suốt, chỉ còn là một hình bóng hư ảo, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ minh mẫn và từ ái. Người khẽ mỉm cười, nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn sang Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, như một lời chào tạm biệt cuối cùng. "Tiểu tử, thời gian của ta không còn nhiều. Phần ký ức và tri thức ta truyền cho ngươi vừa rồi, chỉ là một hạt cát trong sa mạc bao la của gia tộc ngươi. Huyết mạch Thượng Cổ của ngươi vẫn đang ngủ say, nhưng nó là chìa khóa. Ngươi phải thức tỉnh nó, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, mới mong khôi phục lại trật tự." Giọng người yếu ớt, nhưng vẫn vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, mỗi từ như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
Lâm Phong nghiêm nghị gật đầu, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. "Tiền bối, ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài! Xin ngài hãy an tâm." Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu trong huyết mạch, như một dòng sông cuộn chảy đã bị ngăn chặn ngàn năm, giờ đang tìm đường phá vỡ đập chắn.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ tiến lên một bước. Đôi mắt phượng của nàng nhìn Linh Hồn Tiên Nhân, rồi lại nhìn Lâm Phong, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy niềm tin. "Huyết mạch Thượng Cổ mạnh mẽ đến mức ấy, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường. Lâm Phong cần phải cẩn trọng trong quá trình thức tỉnh, tránh để tẩu hỏa nhập ma." Nàng hiểu rõ, sức mạnh càng lớn, cái giá phải trả càng cao, và con đường tu luyện chưa bao giờ là dễ dàng.
Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ ngoài băng giá thoát tục, nhưng đôi mắt nàng lại hiện lên sự quan tâm sâu sắc. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Chúng ta sẽ ở đây, bảo vệ chàng. Sẽ không để bất kỳ điều gì làm phiền chàng." Nàng đứng cạnh Lâm Phong, như một bức tường thành vững chãi, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy có thể xảy đến.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn còn hơi đỏ hoe vì sự tan biến của tiên nhân vừa rồi, nhưng giờ đã ánh lên vẻ hoạt bát và tin tưởng. Nàng nắm chặt tay Tần Nguyệt, ngẩng đầu nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ không giấu giếm. "Cố lên, Lâm Phong huynh! Huynh nhất định sẽ thành công!" Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của Thôn Thiên Thử từ vai Lâm Phong cũng vang lên, như một lời cổ vũ từ người bạn đồng hành trung thành. Con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, dường như cũng cảm nhận được khoảnh khắc trọng đại sắp tới.
Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa mỉm cười thanh thản, ánh mắt từ ái lướt qua từng người. "Tốt lắm... có các ngươi bên cạnh, ta cũng an lòng." Người chậm rãi đưa tay lên, những ngón tay trong suốt vẽ nên một ấn quyết phức tạp trong không trung. "Đây là 'Huyết Mạch Khai Thiên Quyết', công pháp cổ xưa nhất của gia tộc ngươi, được dùng để kích hoạt huyết mạch Thượng Cổ. Ngươi hãy tập trung, tiểu tử. Ta sẽ dùng chút linh lực cuối cùng của mình để dẫn dắt ngươi."
Không đợi Lâm Phong kịp đáp lời, một luồng ánh sáng lam nhạt từ lòng bàn tay của tiên nhân bắn thẳng vào mi tâm chàng. Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói, sau đó là dòng chảy tri thức khổng lồ ùa vào tâm trí. Ấn quyết và công pháp cổ xưa, những lời chú giải bí ẩn, tất cả đều được khắc ghi sâu sắc. Cùng lúc đó, Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa khẽ niệm chú, thân ảnh người càng trở nên mờ ảo, như một làn khói sắp tan biến. Một luồng linh lực tinh thuần, mang theo sức mạnh cổ xưa và cả ý chí kiên cường của người, từ từ rót vào cơ thể Lâm Phong, như một dòng suối mát lạnh nhưng đầy mãnh liệt.
Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng bên cạnh Lâm Phong bắt đầu rung động dữ dội, những trang sách cổ tự động lật mở, phát ra ánh sáng vàng nhạt huyền ảo. Từng phù văn cổ xưa, vốn đã mờ nhạt, giờ đây như được tưới tẩm linh lực, trở nên sáng rõ và sống động. Chúng nhảy múa trong không trung, rồi hóa thành những dòng năng lượng vô hình, chảy ngược vào Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một vòng xoáy linh lực nhỏ. Cùng lúc đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng phát ra tiếng kiếm minh thanh thúy, như một tiếng reo mừng, thân kiếm run rẩy nhẹ, tỏa ra luồng hàn quang sắc lạnh nhưng lại mang theo một vẻ cổ kính, uy nghiêm, như đang chào đón sự trở lại của một sức mạnh đã ngủ quên.
Lâm Phong cảm thấy toàn thân nóng ran, như có ngàn vạn mũi kim đang đâm chích vào từng thớ thịt, từng kinh mạch. Đó là sự đau đớn dữ dội, nhưng lại không phải là đau khổ, mà là một loại đau đớn mang theo sự bùng nổ, sự lột xác. Huyết mạch của chàng đang rực cháy, như một con rồng thiêng vừa thoát khỏi giấc ngủ ngàn năm. Chàng lập tức ngồi xếp bằng xuống, hai tay kết ấn theo trí nhớ vừa được truyền thụ, tập trung toàn bộ tâm trí vào quá trình thức tỉnh huyết mạch.
***
Bầu không khí trong mật thất trở nên căng thẳng và thiêng liêng hơn bao giờ hết. Ánh sáng vàng nhạt từ Huyễn Mặc Quyển và hàn quang sắc lạnh từ Cửu Thiên Huyền Kiếm đan xen vào nhau, bao trùm lấy Lâm Phong, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa huyền ảo. Sương mù bên ngoài mật thất dường như cũng bị ảnh hưởng, trở nên dày đặc hơn, ánh sáng ban ngày chỉ còn là những vệt mờ ảo xuyên qua kẽ đá, khiến không gian bên trong càng thêm u tịch. Mùi đá cổ và rêu phong càng thêm đậm, hòa quyện với mùi linh khí nồng nặc và chút hương vị tanh nồng của huyết dịch đang sôi trào trong cơ thể Lâm Phong.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên nền đá, toàn thân chàng như biến thành một lò lửa rực cháy. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của chàng đều đang rên rỉ dưới áp lực của luồng sức mạnh Thượng Cổ đang trỗi dậy. Các đường vân huyết sắc kỳ lạ, màu đỏ thẫm như máu tươi, bắt đầu nổi rõ trên làn da chàng, từ cổ lan xuống cánh tay, rồi dần dần khắp toàn thân. Chúng không chỉ là những đường vân đơn thuần, mà như những ký hiệu cổ xưa, ẩn chứa sức mạnh và bí mật. Biểu cảm của chàng lúc thống khổ đến vặn vẹo, hàm răng nghiến chặt, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng ngay sau đó lại chuyển sang vẻ ngạc nhiên tột độ, rồi lại là sự tập trung cao độ, như thể chàng đang khám phá một thế giới hoàn toàn mới bên trong chính mình.
"Aaa... sức mạnh này... thật là!" Lâm Phong khẽ gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc, mỗi từ như được nặn ra từ sâu thẳm cổ họng. Chàng cảm thấy như có một con sóng thần đang cuộn trào trong đan điền, phá vỡ mọi xiềng xích, mọi giới hạn. Linh khí quanh thân chàng bùng nổ, tạo thành một luồng xoáy dữ dội, hút lấy linh khí tinh thuần trong mật thất, biến chúng thành những dòng năng lượng thuần túy nhất, dung nhập vào cơ thể chàng.
Tuyết Dao đứng đó, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng giờ đây mở to hơn một chút, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Nàng có thể cảm nhận được luồng uy áp cổ xưa đang tỏa ra từ huyết mạch chàng, một loại uy áp vượt xa mọi cấp độ mà nàng từng biết. "Huyết mạch của chàng ấy... thật đáng sợ." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc như vậy. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến nàng không khỏi chấn động.
Tần Nguyệt, với sự uyên bác và kinh nghiệm của mình, khẽ nhíu mày thanh tú. Nàng tiến gần hơn một chút, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Phản ứng mạnh mẽ đến vậy... e rằng không chỉ là huyết mạch bình thường. Đây có lẽ là huyết mạch Vương tộc, hoặc thậm chí là huyết mạch Tiên nhân Thượng Cổ." Nàng nhìn những đường vân huyết sắc kỳ lạ trên người Lâm Phong, cảm nhận được một sự cổ xưa và thần bí vô cùng. Nàng biết, Lâm Phong đang trải qua một quá trình lột xác kinh thiên động địa.
Mộc Ly, với bản tính hoạt bát và hiếu kỳ, giờ đây lại giữ im lặng. Nàng nắm chặt tay Tuyết Dao, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú nhìn Lâm Phong, vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ. Nàng chưa từng thấy Lâm Phong biểu lộ vẻ thống khổ như vậy, nhưng nàng cũng cảm nhận được sức mạnh đang bùng nổ trong chàng. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong, sau một hồi kêu chiêm chiếp hưng phấn, giờ đây cũng ngoan ngoãn nằm bẹp xuống, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chăm chú vào chủ nhân, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự thay đổi vĩ đại này.
Trong khoảnh khắc đó, Huyễn Mặc Quyển, với ánh sáng vàng nhạt huyền ảo, tự động bay lên cao hơn, những trang sách cổ tự động lật mở một cách chậm rãi, như đang chờ đợi. Rồi, một luồng ánh sáng huyết sắc từ cơ thể Lâm Phong bắn thẳng về phía Quyển, xuyên qua lớp phù văn cổ xưa, hòa nhập vào bên trong. Ngay lập tức, toàn bộ Huyễn Mặc Quyển như được truyền thêm sức sống, ánh sáng vàng nhạt trở nên rực rỡ hơn, và những phù văn cổ xưa trên các trang sách bắt đầu trỗi dậy, chúng không còn là những ký hiệu chết nữa, mà như những sinh vật sống, nhảy múa và liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới ánh sáng phức tạp.
Lâm Phong cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc, mạnh mẽ chưa từng có với Huyễn Mặc Quyển. Nó không còn là một pháp bảo bên ngoài nữa, mà như đã trở thành một phần thân thể chàng, một phần linh hồn chàng. Từng sợi xích vô hình đang ngăn cách chàng với bí mật của Quyển đều bị phá vỡ. Những dòng tri thức cổ xưa, những bí pháp thất truyền của gia tộc 'Thủ Hộ Giả Vũ Trụ' tự động hiện lên trong tâm trí chàng, không phải theo cách truyền thụ ép buộc, mà là sự tự thức tỉnh, tự giải mã từ sâu thẳm huyết mạch. Chàng thấy những hình ảnh rời rạc, những ký ức mơ hồ về một cuộc chiến vĩ đại, về những vị tiền bối đã hy sinh, và về một thế lực tà ác mang tên "Sự Mục Nát Nguyên Thủy" đang nuốt chửng vạn vật.
Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng không hề kém cạnh. Sau tiếng kiếm minh thanh thúy ban đầu, thân kiếm giờ đây rung lên bần bật, những hoa văn cổ trên thân kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo, như có một linh hồn kiếm đang thức tỉnh. Nó không ngừng hấp thụ linh khí xung quanh, và rồi, một luồng kiếm ý sắc bén, cổ xưa, mang theo khí chất trấn áp vạn vật, tỏa ra từ thân kiếm, hòa vào huyết mạch Lâm Phong. Chàng cảm nhận được sự liên kết giữa kiếm và huyết mạch, như thể thanh kiếm này chính là một phần mở rộng của ý chí chàng, của gia tộc chàng.
"Tốt lắm... hãy cảm nhận... đó là di sản của ngươi... là vận mệnh của ngươi..." Giọng nói yếu ớt của Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa vang lên, mang theo sự thanh thản và mãn nguyện. Thân ảnh người giờ đã mờ nhạt đến mức chỉ còn là một bóng ma gần như vô hình, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Lâm Phong, đầy vẻ tự hào. "Ngươi là hy vọng cuối cùng... đừng để ta thất vọng..."
Sức mạnh trong cơ thể Lâm Phong tiếp tục cuộn trào, những đường vân huyết sắc trên da chàng càng trở nên rực rỡ, như những dòng dung nham đang chảy. Chàng đã vượt qua được giai đoạn đau đớn nhất, và giờ đây, cảm giác sức mạnh tràn ngập, sự dung hợp hoàn hảo với Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, khiến chàng như được tái sinh.
***
Sương mù bên ngoài mật thất càng lúc càng dày đặc, như thể muốn che giấu cảnh tượng hùng vĩ đang diễn ra bên trong. Ánh chiều tà đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng trong mật thất, ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn soi rọi, tạo nên một bầu không khí trang trọng và thiêng liêng. Mùi đá cổ, rêu phong và linh khí tinh thuần hòa quyện, nhưng giờ đây còn có thêm một mùi hương đặc biệt, mùi hương của sự thức tỉnh, của sức mạnh Thượng Cổ.
Lâm Phong từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây không còn vẻ tinh quái hay hài hước thường ngày, mà thay vào đó là một sự trầm ổn, cổ xưa và uy áp. Chúng như chứa đựng cả một kho tàng tri thức và kinh nghiệm của vô số thế hệ tiền nhân, một sự uyên bác vượt xa tuổi tác của chàng. Chàng hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng linh khí đang luân chuyển trong cơ thể, cảm nhận sự cộng hưởng hoàn hảo với Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm. Sức mạnh huyết mạch Thượng Cổ đã thức tỉnh, nhưng nó không hề cuồng bạo hay khó kiểm soát, mà như một dòng sông hiền hòa, chảy trong cơ thể chàng, mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng và mãnh liệt.
Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa, thân ảnh giờ đã mờ nhạt đến mức gần như trong suốt, chỉ còn là một ánh sáng nhỏ bé lấp lánh chực tan biến. Người nhìn Lâm Phong, nở một nụ cười mãn nguyện, nụ cười cuối cùng. "Sứ mệnh của ta đã hoàn thành... Ta đã đợi ngươi... ngàn năm... cuối cùng cũng đợi được..." Giọng nói của người yếu ớt đến mức gần như tan biến vào không khí, như một làn gió thoảng qua. "Hãy nhớ, thế giới này cần ngươi... đừng để 'Sự Mục Nát Nguyên Thủy' xâm thực... hãy bảo vệ... những gì ngươi yêu thương... đó là ý nghĩa của 'Thủ Hộ Giả'..."
Lâm Phong đứng dậy, thân hình cao ráo, vững chãi, như một ngọn núi sừng sững. Hắn nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong là một dòng nhiệt huyết đang cháy bỏng. Ánh mắt chàng nghiêm nghị nhìn về phía vị tiên nhân đang dần tan biến. "Tiền bối! Ta sẽ không quên di ngôn của ngài! Con đường này, ta sẽ đi đến cùng, sẽ bảo vệ tất cả những gì ngài và gia tộc ta đã hy sinh để gìn giữ!" Lời nói của chàng vang vọng trong mật thất, mang theo một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá, lúc này lại hiện lên vẻ xúc động hiếm thấy. Nàng khẽ bước tới, đôi mắt nàng nhìn Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta sẽ cùng chàng, Lâm Phong. Dù là chiến trường hay hiểm nguy, chúng ta đều nguyện ý kề vai sát cánh." Giọng nói nàng vẫn trong trẻo, nhưng mang theo một sự kiên định không gì sánh bằng.
Tần Nguyệt, đôi mắt phượng dịu dàng, khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp. "Đừng lo lắng, tiền bối. Con đường này, Lâm Phong sẽ không hề đơn độc. Chúng ta, những người đồng hành của chàng, sẽ cùng chàng ấy đi tiếp, cùng chàng đối mặt với mọi thử thách." Lời nói của nàng như một lời cam kết trang trọng, một sự hứa hẹn chân thành.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn còn long lanh nước, nhanh chóng lau đi, nắm chặt tay Tuyết Dao và Tần Nguyệt. Nàng nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. "Đúng vậy! Lâm Phong huynh là mạnh nhất! Chúng ta sẽ luôn ủng hộ huynh!" Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ kêu chiêm chiếp, dụi đầu vào cổ chàng, như một lời động viên thầm lặng.
Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa nhìn thấy cảnh tượng đó, nụ cười trên gương mặt hư ảo càng thêm thanh thản, mãn nguyện. Ánh sáng nhỏ bé lấp lánh của người bắt đầu mờ đi nhanh chóng hơn, rồi hoàn toàn tan biến thành vô số đốm sáng li ti màu lam nhạt, như những vì tinh tú nhỏ bé. Những đốm sáng đó không biến mất hoàn toàn, mà từ từ hòa nhập vào cơ thể Lâm Phong, từ trán, qua ngực, rồi lan tỏa khắp tứ chi. Một luồng năng lượng cuối cùng, mang theo toàn bộ ký ức, tri thức, và ý chí còn sót lại của vị tiên nhân, truyền thừa trọn vẹn vào Lâm Phong. Cùng lúc đó, một phần nhỏ của những đốm sáng ấy cũng dung nhập vào Huyễn Mặc Quyển, khiến Quyển càng thêm rực rỡ, như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô tận.
Lâm Phong cảm nhận được dòng chảy cuối cùng của Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa, một sự truyền thừa không lời, một di sản tinh thần vô giá. Trong tâm trí chàng, những hình ảnh về "Sự Mục Nát Nguyên Thủy" càng trở nên rõ ràng hơn, những ký ức rời rạc về cuộc chiến giữa gia tộc chàng và thế lực tà ác cổ xưa cứ thế hiện lên, như một lời cảnh báo, một lời nhắc nhở về sứ mệnh đang chờ đợi. Hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một hạt cát nhỏ trong đại dương tà ác ấy, và cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, một cuộc chiến vĩ đại mà gia tộc chàng đã thất bại ngàn năm trước.
Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt kiên định nhìn ra ngoài mật thất, nơi màn đêm Cổ Di Tích Huyền Không đang bao phủ. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng khẽ lẩm bẩm, rồi ngẩng cao đầu. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời nói của chàng không chỉ là một sự khẳng định, mà còn là một lời tuyên thệ với chính bản thân, với tổ tiên, và với vận mệnh vũ trụ.
Từ giờ trở đi, chàng không chỉ là một phàm nhân nghịch thiên, mà còn là một 'Thủ Hộ Giả', một 'Kiếm Tiên' mang trên mình gánh nặng của toàn bộ vũ trụ. Con đường phía trước còn dài, còn vô số bí ẩn chưa được khai phá, vô số kẻ thù hùng mạnh đang chờ đợi. Nhưng Lâm Phong không hề sợ hãi. Với huyết mạch Thượng Cổ đã thức tỉnh, với Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, và với những người đồng hành luôn sát cánh, chàng đã sẵn sàng. Chàng đã sẵn sàng để viết nên một huyền thoại mới, một huyền thoại của 'Huyễn Mặc Chi Đạo', một huyền thoại của sự bảo vệ và tình yêu vĩnh cửu.