Lâm Phong siết chặt tấm bản đồ da dê cũ kỹ trong tay, ánh mắt kiên định xuyên qua màn đêm đang dần buông xuống Thiên Phong Thành. Hắn cảm nhận được sức nặng của vận mệnh đang đè lên đôi vai mình, một định mệnh liên kết chặt chẽ với bí ẩn 5,000 năm trước và âm mưu tàn độc của Ma giáo Huyết Ảnh. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Lời thề đó vang vọng trong tâm trí hắn, mạnh mẽ và không thể lay chuyển. Hắn sẽ không lùi bước, cho dù phía trước có là vực sâu hay biển lửa.
Tần Nguyệt đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ lo lắng nhưng không kém phần quyết đoán. "Hành trình này sẽ rất dài và nguy hiểm," nàng khẽ nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng của con hẻm. "Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Nàng vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh, một cử chỉ quen thuộc khi nàng đang suy tư sâu sắc.
Lâm Phong gật đầu, một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện trên môi, xua đi phần nào sự căng thẳng. "Chính xác. Chúng ta sẽ đến 'U Minh Cổ Khế'. Dù cho nó có là hang ổ của yêu ma hay cánh cửa dẫn đến địa ngục, chúng ta cũng phải đi. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ta sẽ không để bất cứ thứ gì hủy hoại thế giới này." Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn yên lặng như một cục bông trắng muốt trong tay áo hắn, khẽ cựa quậy, đôi mắt đen láy to tròn nhìn lên chủ nhân, rồi kêu chiêm chiếp một tiếng ủng hộ đầy đáng yêu, như thể nó cũng hiểu được tầm quan trọng của chuyến đi này.
Quỷ Diện Lang Quân đã biến mất vào màn đêm, để lại phía sau một không khí tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua con hẻm. Ánh trăng đổ xuống, hắt lên tấm bản đồ những đường nét cổ xưa, kỳ dị. 'U Minh Cổ Khế', cái tên đó cứ văng vẳng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời triệu gọi định mệnh, dẫn lối đến một bí mật đã bị chôn vùi suốt 5,000 năm, và cũng là một cuộc chiến không khoan nhượng sắp diễn ra.
***
Bãi Hoang Sa Mạc... Cái tên đã nói lên tất cả.
Nắng như thiêu như đốt. Mặt trời trên cao như một quả cầu lửa khổng lồ, không ngừng trút xuống những tia nắng gay gắt, thiêu đốt mọi thứ. Cát vàng óng trải dài bất tận đến tận chân trời, những cồn cát lớn nhỏ nhấp nhô như những con sóng khổng lồ bị đóng băng giữa biển khơi. Gió sa mạc rít lên từng hồi, cuốn theo những hạt cát nhỏ li ti, tạo thành những cơn bão cát nhỏ quét qua không ngừng, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Không khí khô khốc, nóng bỏng, mỗi hơi thở đều như hít vào lửa, phả ra tro bụi. Mùi cát nóng bỏng hòa lẫn với mùi khô hạn đặc trưng của sa mạc, đôi khi xen lẫn một chút mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những khe nứt địa nhiệt ẩn sâu dưới lòng đất.
Lâm Phong dẫn đầu đoàn người, dáng người cao ráo, cân đối nhưng không quá cường tráng của hắn vẫn toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Hắn mặc một trường bào màu xanh sẫm, chất liệu đặc biệt có khả năng chống chọi với nhiệt độ khắc nghiệt của sa mạc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lúc này không còn vẻ tinh quái hay hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và vẻ kiên định đến khó tin. Hắn không ngừng cảm nhận những dao động linh khí bất thường trong không khí, cố gắng tìm kiếm dấu vết của 'U Minh Cổ Khế'.
Phía sau hắn, Mộc Ly không ngừng dùng khả năng thiên phú của mình để tìm kiếm đường đi và nguồn nước ẩn giấu. Nàng mặc một bộ trang phục màu xanh lá cây nhạt, bó sát, tôn lên dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng lúc này không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên vầng trán, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn thường trực trên môi nàng. "Nóng quá đi mất! Hô hô... Nhưng ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa ở phía trước, rất mạnh mẽ! Cảm giác như có một thứ gì đó đã ngủ vùi hàng ngàn năm đang dần tỉnh giấc vậy!" Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng vang lên, xua tan đi phần nào sự tĩnh mịch đáng sợ của sa mạc.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, vẫn giữ được sự thanh khiết dù giữa cái nóng như thiêu đốt. Làn da trắng ngần của nàng vẫn không chút tì vết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách xung quanh. Nàng mặc y phục màu trắng tinh khôi, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với cảnh quan sa mạc. "Sa mạc này ẩn chứa nhiều nguy hiểm, mọi người cẩn thận." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng vang lên, mang theo sự cảnh báo. Nàng luôn giữ một khoảng cách vừa phải với Lâm Phong, sẵn sàng xuất thủ bảo vệ bất cứ lúc nào.
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ của nàng càng trở nên nổi bật giữa sự khắc nghiệt của môi trường. Nàng mặc bộ lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng. Đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng của nàng lúc này tập trung vào tấm bản đồ da dê mà Lâm Phong vừa trao cho. "Theo bản đồ của Quỷ Diện Lang Quân, U Minh Cổ Khế nằm sâu trong khu vực cấm này. Có vẻ như linh khí ở đây đã bị một trận pháp cổ xưa thay đổi, trở nên hỗn loạn và khó định hướng. Mộc Ly, ngươi có chắc cảm nhận được hướng đi không?"
"Yên tâm đi Tần Nguyệt tỷ tỷ! Trực giác của Mộc Ly chưa bao giờ sai đâu!" Mộc Ly tự tin vỗ ngực, đôi mắt tinh ranh của nàng lóe lên. "Chỉ là... ta cảm thấy nó không chỉ là một luồng linh khí cổ xưa, mà còn có một chút... mùi vị của máu và sự mục nát nữa. Khụ khụ!"
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn lười biếng nằm trong tay áo Lâm Phong, giờ phút này lại khẽ cựa quậy, rồi ngóc đầu lên, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía trước, kêu chiêm chiếp vài tiếng, như thể nó cũng đồng tình với Mộc Ly. Nó khẽ ngửi ngửi không khí, rồi chui ra khỏi tay áo, nhảy lên vai Lâm Phong, liên tục vẫy vẫy cái đuôi nhỏ xinh.
Lâm Phong mỉm cười xoa đầu Thôn Thiên Thử, trong lòng hắn cảm thấy ấm áp. "Được rồi, vậy cứ theo Mộc Ly chỉ dẫn. Nguy hiểm thì sao chứ, chúng ta đã quen rồi." Hắn nhìn về phía trước, nơi những cồn cát cao ngất ẩn hiện những tàn tích đổ nát của những công trình đá cổ, bị vùi lấp dưới lớp cát dày. Đó chắc chắn là dấu hiệu của một nền văn minh đã từng tồn tại ở đây, trước khi bị sa mạc nuốt chửng.
Bọn họ tiếp tục di chuyển, đôi khi phải tránh né một số linh thú sa mạc cấp thấp như Hổ Cát hay Bò Cạp Lửa, những sinh vật đã thích nghi với môi trường khắc nghiệt này. Lâm Phong khẽ phất tay, một luồng kiếm khí vô hình lướt qua, dễ dàng xua đuổi một đàn Hổ Cát đang lăm le tấn công. Hắn không muốn gây chú ý quá mức, bởi vì linh khí hỗn loạn ở đây có thể che giấu những mối nguy hiểm lớn hơn.
Càng tiến sâu vào Bãi Hoang Sa Mạc, cảnh vật càng trở nên hoang vắng và hùng vĩ một cách đáng sợ. Những cồn cát không còn chỉ là cát vàng óng mà thay vào đó là những lớp đá sa mạc hình thù kỳ dị, sắc nhọn, vươn thẳng lên trời như những ngón tay của quỷ thần. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Mùi lưu huỳnh trở nên nồng nặc hơn, cho thấy họ đang tiến gần đến một khu vực địa chất đặc biệt.
"Nơi này thật sự là một vùng đất chết," Tuyết Dao khẽ nhận xét, đôi mắt nàng ánh lên vẻ cảnh giác.
"Đúng vậy," Tần Nguyệt gật đầu, "nhưng thường thì những nơi càng nguy hiểm, càng chết chóc lại càng ẩn chứa những bí mật vĩ đại. 'U Minh Cổ Khế' không phải là một cái tên vô cớ."
Lâm Phong im lặng, hắn chỉ cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang không ngừng kéo hắn về phía trước. Đó là một cảm giác vừa thân thuộc lại vừa xa lạ, giống như tiếng gọi của huyết mạch, nhưng cũng mang theo sự lạnh lẽo và áp bức. Hắn biết, họ đã đến gần đích.
Thôn Thiên Thử trên vai hắn bỗng nhiên nhảy xuống đất, nó chạy vòng vòng quanh một phiến đá lớn có khắc những phù văn đã mờ nhạt, rồi đột ngột dừng lại, kêu chiêm chiếp liên hồi, đôi mắt nhỏ bé nhìn chằm chằm vào một khe nứt giữa hai tảng đá khổng lồ.
"Có vẻ như chúng ta đã đến nơi rồi," Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn lóe lên vẻ quyết đoán.
***
Chiều tà, gió mạnh, ánh nắng yếu dần, nhuộm vàng cả một vùng đất hoang tàn.
Nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đã tiến vào 'U Minh Cổ Khế', một quần thể kiến trúc đổ nát bị cát vùi lấp, mang theo vẻ hoang tàn, u ám và tĩnh mịch đến đáng sợ. Nơi đây không còn là những cồn cát vàng óng mà là một phế tích cổ thành khổng lồ, những bức tường đá đã sụp đổ, những cột trụ to lớn đã nứt vỡ, tất cả đều bị cát và thời gian bào mòn, chỉ còn trơ lại những hình hài méo mó, nhuốm màu bi thương. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát nghe như tiếng ai oán của một nền văn minh đã bị lãng quên. Thỉnh thoảng, tiếng đá lở rào rào từ những cấu trúc không ổn định càng tăng thêm vẻ rùng rợn cho nơi này.
Không khí ở đây khác hẳn với bên ngoài sa mạc. Dù vẫn có mùi cát bụi, nhưng lại pha lẫn với mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi kim loại gỉ sét nồng đậm. Một cảm giác cô độc, bi thương bao trùm lấy tất cả, khiến tâm trí con người không khỏi rùng mình.
Lâm Phong bước đi chậm rãi, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết của phế tích. Hắn cảm nhận được linh khí ở đây yếu ớt một cách kỳ lạ, hoặc có thể nói là cực kỳ hỗn loạn, như thể có một thứ gì đó đã bóp méo dòng chảy linh khí tự nhiên. Trên những bức tường đá còn sót lại, dù đã bị phong hóa nặng nề, vẫn có thể nhận ra những phù văn cổ xưa được khắc sâu. Những phù văn này không giống với bất kỳ thứ gì mà Lâm Phong từng thấy, chúng mang một vẻ cổ kính và quyền năng khó tả.
"Nơi này không đơn giản, có lẽ là nơi phong ấn một thứ gì đó cực kỳ quan trọng," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo và mạnh mẽ đang ẩn chứa bên trong.
Tần Nguyệt tiến lên, đôi mắt nàng nheo lại khi nhìn những phù văn. Nàng lấy ra một cuộn sách cổ từ chiếc nhẫn trữ vật, so sánh những phù văn trên tường với các hình vẽ trong sách. "Đây là 'Trận Pháp Cửu U Huyễn Diệt'," nàng nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy vẻ kinh ngạc. "Ta đã từng đọc qua trong một số cổ tịch hiếm hoi của Thanh Vân Tông. Nó là một loại trận pháp phong ấn cực kỳ phức tạp, có khả năng phong ấn cả không gian và thời gian, thậm chí còn có thể giam giữ linh hồn. Chỉ có những đại năng thời viễn cổ mới có thể bố trí được một trận pháp hùng vĩ đến vậy. Điều đáng sợ là, trận pháp này dường như đang hoạt động không ổn định, như thể đã bị suy yếu nghiêm trọng theo thời gian."
Tuyết Dao khẽ cau mày. "Linh khí ở đây bị nhiễu loạn, có vẻ như trận pháp đang dần suy yếu thật. Nếu trận pháp này sụp đổ, không biết điều gì sẽ xảy ra." Nàng rút ra Thất Sát Băng Kiếm, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu vẻ đẹp băng giá của nàng.
Mộc Ly thì không ngừng chạy quanh, đôi mắt to tròn của nàng tò mò nhìn ngó mọi thứ. "Oa, thật là tuyệt vời! Nhưng cũng thật đáng sợ! Mộc Ly cảm thấy như có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng ta vậy!" Nàng rụt cổ lại, nhưng vẫn không giấu được vẻ hứng thú.
Lâm Phong không nói gì, hắn tập trung cảm nhận. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của hắn khẽ rung động, truyền cho hắn một cảm giác quen thuộc, một sự cộng hưởng sâu sắc với nguồn năng lượng cổ xưa ẩn giấu dưới phế tích này. Huyết mạch của hắn cũng khẽ sôi trào, như thể đang được kêu gọi bởi một thứ gì đó vô hình. Hắn biết, bí mật về thân thế hắn, về 'Đại Địa Phân Liệt' và 'Cổ Thần Huyết Ảnh', tất cả đều đang nằm ở đây.
Cả nhóm vượt qua những đoạn đường đổ nát, tránh né những cạm bẫy trận pháp đã suy yếu. Dù đã mất đi phần lớn sức mạnh, nhưng những cạm bẫy này vẫn đủ sức gây nguy hiểm cho những tu sĩ cấp thấp. Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển để nhận diện và hóa giải một phần các cơ quan bẫy, đôi khi hắn còn khẽ phất tay, một luồng Huyễn Mặc linh lực nhẹ nhàng lướt qua, vô hiệu hóa những phù văn cổ xưa đang cố gắng kích hoạt.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn không ngừng ngửi ngửi và chạy loăng quăng, bỗng nhiên dừng lại trước một tảng đá lớn, nó bắt đầu cào bới điên cuồng bằng những cái móng vuốt nhỏ bé nhưng sắc nhọn của mình. "Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!" Nó kêu lên đầy phấn khích, rồi chui tọt vào một khe hở nhỏ vừa được tạo ra.
"Có vẻ như Thôn Thiên Thử đã tìm thấy lối đi bí mật," Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt hắn pha chút bất ngờ. Linh thú này quả nhiên là một bảo vật.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu. "Không hổ danh là Thôn Thiên Thử, khả năng tìm kiếm của nó thực sự phi phàm."
Lâm Phong cùng Tuyết Dao và Mộc Ly nhanh chóng mở rộng lối đi, sau đó mọi người lần lượt chui xuống. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Mùi đất ẩm và rêu phong trở nên nồng đậm hơn, xen lẫn một mùi hương kỳ lạ, như mùi kim loại gỉ sét trộn lẫn với một thứ gì đó khó tả, vừa tanh tưởi lại vừa ngọt ngào. Ánh sáng từ bên ngoài không còn chiếu tới được, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ những viên đá phát sáng được Lâm Phong kích hoạt.
Họ tiếp tục đi sâu vào lòng đất, qua những hành lang tối tăm và hẹp. Tiếng gió rít từ các khe hở trên vách đá tạo ra những âm thanh rùng rợn, như tiếng thì thầm của bóng đêm. Linh khí dưới đây dồi dào hơn nhiều so với bên trên, nhưng nó lại mang theo một cảm giác áp bức nặng nề, khiến người ta cảm thấy khó thở, như thể có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên lồng ngực.
"Thật là khó chịu," Mộc Ly khẽ rùng mình. "Linh khí ở đây rất mạnh, nhưng lại khiến Mộc Ly cảm thấy rất không thoải mái."
"Đó là ma khí," Tần Nguyệt nói, giọng nàng trầm xuống. "Rất nồng đậm, nhưng lại bị che giấu bởi một thứ sức mạnh khác. Chắc chắn có thứ gì đó đã bị phong ấn ở đây, và nó liên tục phát ra ma khí."
Lâm Phong không nói gì, hắn chỉ tập trung vào cảm giác cộng hưởng ngày càng mạnh mẽ từ huyết mạch của mình. Cảm giác này không chỉ là sự kích thích, mà còn là một sự thôi thúc, như thể có một phần của hắn đang bị giam cầm ở đây, chờ đợi được giải thoát, hoặc chờ đợi được thức tỉnh. Hắn biết, họ đã đến gần sự thật nhất.
***
Đêm tối, lạnh giá, gió rít từng hồi nghe như tiếng quỷ khóc thần sầu.
Lâm Phong dẫn đầu, bước vào một căn phòng đá rộng lớn nằm sâu dưới lòng đất. Không khí ở đây đặc quánh mùi máu tanh và ma khí nồng đậm, một mùi hương khó chịu đến cực điểm, khiến những người yếu tim có thể ngất xỉu ngay lập tức. Ánh sáng yếu ớt từ những viên đá phát sáng trên vách tường chỉ đủ để soi rõ những đường nét mờ ảo của căn phòng.
Trung tâm căn phòng là một đài tế tự cổ xưa, được chạm khắc từ một loại đá đen không rõ nguồn gốc, trông vô cùng hùng vĩ nhưng cũng không kém phần u ám. Trên đài tế tự, một thanh kiếm cổ màu xám tro đang nằm im lìm. Thanh kiếm không hề có vỏ, thân kiếm loang lổ những vết gỉ sét, nhưng lại tản ra một luồng sức mạnh hủy diệt kinh người, như thể nó có thể dễ dàng cắt đứt cả không gian. Thanh kiếm bị phong ấn bởi vô số phù văn vàng óng, lấp lánh ánh kim, tạo thành một mạng lưới rực rỡ bao phủ toàn bộ thân kiếm, như những sợi xích vô hình đang cố gắng giam cầm một con mãnh thú.
Đó chính là 'Kiếm Trấn Hồn'!
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn rúc vào tay áo Lâm Phong, bỗng nhiên nhảy ra, đôi mắt nó trợn tròn, kêu chiêm chiếp đầy kinh hãi, rồi nhanh chóng thụt lùi lại phía sau Tuyết Dao, run rẩy không ngừng.
"Kiếm Trấn Hồn..." Tần Nguyệt thì thầm, giọng nàng run rẩy vì kinh ngạc. "Theo ghi chép trong cổ tịch, đây là một thần binh thượng cổ, được đúc từ tinh hoa của Thiên Địa, chuyên dùng để trấn áp tà ma và phong ấn những tồn tại nghịch thiên." Nàng vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật của mình, cố gắng lục lọi thêm thông tin.
Lâm Phong bước đến gần đài tế tự, cảm nhận luồng sức mạnh khủng khiếp đang tỏa ra từ thanh kiếm. Huyết mạch của hắn lại sôi trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể nó đang bị thanh kiếm này hấp dẫn một cách mãnh liệt. Hắn giơ tay, khẽ chạm vào lưỡi kiếm lạnh lẽo, ngay lập tức, một luồng ý chí cổ xưa mạnh mẽ như thác lũ ập thẳng vào tâm trí hắn.
Trong khoảnh khắc đó, một loạt hình ảnh vụt qua trước mắt Lâm Phong như thước phim quay chậm. Hắn thấy một thế giới cổ xưa bị xé nát bởi một sức mạnh tà ác khủng khiếp, bầu trời nhuộm đỏ máu, mặt đất nứt toác, vô số sinh linh kêu gào trong tuyệt vọng. Rồi hắn thấy một bóng hình khổng lồ, đen tối, với đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu, đang tàn phá mọi thứ – đó chính là 'Cổ Thần Huyết Ảnh'. Và sau đó, một nhóm tu sĩ hùng mạnh, dẫn đầu bởi một vị đại năng mặc áo trắng, cùng nhau hợp lực, sử dụng 'Kiếm Trấn Hồn' và một trận pháp khổng lồ để phong ấn Cổ Thần Huyết Ảnh xuống lòng đất. Hình ảnh cuối cùng là Cổ Thần Huyết Ảnh bị giam cầm, gầm thét trong tuyệt vọng, nhưng ánh mắt nó lại ánh lên một tia tàn độc, như thể nó biết rằng một ngày nào đó, nó sẽ trở lại.
"Đây là..." Lâm Phong lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Hắn đã nhìn thấy sự thật về 'Đại Địa Phân Liệt' và sự phong ấn 'Cổ Thần Huyết Ảnh'. Và điều đáng sợ nhất là, trong những hình ảnh đó, hắn cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ với huyết mạch của mình. Như thể, hắn chính là một phần của câu chuyện cổ xưa này, một con cờ trong ván cờ đã được định sẵn từ 5,000 năm trước.
Ngay lúc đó, một tiếng cười khằng khặc đầy ghê rợn vang vọng khắp căn phòng, khiến cả không gian như bị đông cứng lại. Ma khí cuồn cuộn từ đâu ập đến, bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, biến mọi thứ chìm vào một màu đen tím u ám. Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống, lạnh lẽo thấu xương.
Từ trong màn ma khí đen kịt, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen với phù văn màu đỏ máu hiện ra. Khuôn mặt của y bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ quỷ dị, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, như hai đốm lửa ma quái đang cháy trong bóng tối. Ma khí từ người y tản ra nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những luồng khí đen xoáy quanh thân y.
"Thật không ngờ," giọng nói trầm thấp, khàn đục của y vang lên, mang theo sự lạnh lùng và tàn nhẫn, "lại có kẻ dám xông vào U Minh Cổ Khế này. Ngươi chính là Lâm Phong, kẻ mang huyết mạch bẩn thỉu đó phải không?" Y dừng lại một chút, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Lâm Phong, rồi dừng lại ở 'Kiếm Trấn Hồn' trên đài tế tự. "Và lại còn chạm vào 'Kiếm Trấn Hồn' nữa chứ. Ngươi thật sự là đang tìm chết."
Lâm Phong nheo mắt, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn khẽ rung động, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, đối chọi lại với ma khí cuồn cuộn. Huyết Sát Tôn Giả! Hắn đã xuất hiện! "Ma giáo Huyết Ảnh! Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì với 'Kiếm Trấn Hồn' này? Chẳng lẽ các ngươi muốn giải phóng 'Cổ Thần Huyết Ảnh' ra khỏi phong ấn?" Giọng nói của Lâm Phong trầm thấp, nhưng không hề run sợ, ánh mắt hắn sắc bén như dao.
Huyết Sát Tôn Giả cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cọ xát. "Ngươi không cần biết. Chỉ cần giao nộp huyết mạch của ngươi, và chết tại đây là đủ!" Y không nói nhiều lời, một luồng ma khí cực lớn từ trong người y bùng nổ, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên mọi người. "Một tên tiểu bối Hóa Thần sơ kỳ như ngươi, cùng vài nữ nhân yếu ớt, làm sao có thể chống lại bản tọa?" Giọng điệu của y tràn đầy sự khinh thường.
Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn lóe lên vẻ quyết đoán. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến sinh tử. "Ta sẽ không bao giờ giao nộp huyết mạch của mình cho các ngươi!" Hắn quát lên, một luồng linh lực hùng hậu bùng nổ từ đan điền, đối chọi lại với ma khí của Huyết Sát Tôn Giả.
"Hừ! Cứng đầu vô ích!" Huyết Sát Tôn Giả khẽ hừ lạnh.
Tuyết Dao đã nhanh chóng vào vị trí, Thất Sát Băng Kiếm trong tay nàng tỏa ra khí lạnh thấu xương, sẵn sàng đón đầu bất cứ đòn tấn công nào. Mộc Ly rút ra song đoản kiếm, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên vẻ hăng hái chiến đấu, như một con linh miêu sẵn sàng vồ mồi. Tần Nguyệt thì đã bắt đầu kết ấn, linh lực dao động xung quanh nàng, chuẩn bị cho một trận pháp phòng ngự hoặc tấn công. Thôn Thiên Thử, dù vẫn còn run rẩy, nhưng nó cũng nhe nanh, đôi mắt nhỏ bé đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Huyết Sát Tôn Giả, sẵn sàng gầm gừ bất cứ lúc nào.
Một cuộc chiến không khoan nhượng sắp bùng nổ trong căn phòng phong ấn cổ xưa này. Bí mật về huyết mạch của Lâm Phong, về 'Kiếm Trấn Hồn', và về số phận của thế giới này, tất cả đều sẽ được định đoạt tại đây. Ma giáo Huyết Ảnh đã ra mặt, và Lâm Phong cùng những người đồng đội của hắn sẽ phải chiến đấu hết sức mình để bảo vệ những gì họ tin tưởng.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!" Lâm Phong gầm lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi vào màn ma khí đen tối, như một tia hy vọng giữa đêm đen vô tận. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn lao lên, không hề sợ hãi, đối mặt trực diện với Huyết Sát Tôn Giả.