Ánh bình minh mờ ảo đã từ lâu bị màn đêm đặc quánh nuốt chửng, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo số phận của nhân gian. Trong một căn phòng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Trần, một địa điểm yên tĩnh mà Lâm Phong đã chọn để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối sau những biến cố kinh hoàng, không khí vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, bên trên trải ra một tấm bản đồ da dê đã ngả màu thời gian, những vệt mực mờ nhạt vẽ nên các con đường, ngọn núi, và dòng sông uốn lượn khắp các châu lục của tu chân giới. Ánh nến leo lét trên bàn hắt bóng, khiến gương mặt của Lâm Phong và ba mỹ nhân càng thêm vẻ nghiêm trọng.
Lâm Phong gác tay lên bản đồ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng vùng đất xa xôi, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp ẩn sâu trong những đường nét cổ xưa. Gánh nặng từ những bí mật vừa được hé lộ đè nặng lên vai hắn. Huyết mạch của hắn không chỉ là một món quà, mà còn là một lời nguyền, một chìa khóa mở ra cánh cửa của tai họa ngàn năm. Hắn cảm nhận rõ sự cấp bách, sự thôi thúc phải hành động trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.
"Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi Ma giáo hành động," giọng Lâm Phong trầm ấm, phá tan sự im lặng bao trùm. Hắn ngẩng đầu nhìn ba người phụ nữ trước mặt, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định. "Mỗi giây phút chúng ta chần chừ, Ma Tôn Huyết Ảnh lại có thêm thời gian để hoàn thành âm mưu của hắn. Chúng ta cần thông tin, cần biết rõ 'Cổ Thần Huyết Ảnh' là gì, nguồn gốc của nó, và quan trọng nhất, làm thế nào để ngăn chặn nó." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay thon dài. Ý chí nghịch thiên cải mệnh, vốn đã ăn sâu vào cốt tủy của hắn, giờ đây càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì những người hắn yêu thương, mà còn vì toàn bộ thế giới tu chân đang đứng trước bờ vực diệt vong.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ thở dài, đưa tay vuốt ve cuộn da cổ mà nàng vừa tìm thấy trên người Hắc Sa Hộ Pháp. Ánh mắt nàng tập trung vào những ký tự cổ xưa, những họa tiết phức tạp như ẩn chứa vô vàn bí ẩn. "Cuộn da cổ này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh. Nó chỉ nhắc đến 'Cổ Thần Huyết Ảnh' như một thực thể cổ xưa bị phong ấn, và huyết mạch của Lâm Phong là chìa khóa để giải thoát. Nhưng nó không nói rõ về bản chất, sức mạnh, hay cách phong ấn ban đầu. Ta tin rằng, chắc chắn có những cổ tịch, những di tích khác ẩn chứa những bí mật sâu hơn về sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' 5,000 năm trước. Chúng ta cần tìm chúng." Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, như một nhà hiền triết đang dẫn lối. Nàng hiểu rằng, để đối phó với một kẻ thù nguy hiểm như Ma giáo Huyết Ảnh, việc hiểu rõ nguồn gốc và điểm yếu của chúng là điều tối quan trọng.
Tuyết Dao, với vẻ ngoài băng giá thoát tục, nhưng ẩn chứa một trái tim ấm áp và sự lo lắng sâu sắc dành cho Lâm Phong, khẽ nhíu mày. "Thanh Vân Tông, với lịch sử hàng vạn năm, có thể có một số ghi chép về thời kỳ cổ đại. Tuy nhiên," nàng ngập ngừng, "những bí mật cấp cao liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt' hay những thực thể bị phong ấn thường được niêm phong trong những thư khố cấm, chỉ những trưởng lão hoặc Tông chủ mới có quyền tiếp cận. Việc ta trở về điều tra sẽ gặp rất nhiều khó khăn, thậm chí có thể gây ra sự chú ý không cần thiết từ các thế lực khác. Hơn nữa, Thanh Vân Tông hiện đang rất cảnh giác trước những động thái gần đây của Ma giáo, mọi hành động của đệ tử đều bị giám sát chặt chẽ." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo chút ưu tư, thể hiện sự thận trọng và thấu đáo trong suy nghĩ.
Mộc Ly, cô nàng yêu tinh hoạt bát, giờ đây cũng trưng ra vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. Đôi mắt to tròn của nàng đảo qua lại giữa Lâm Phong và bản đồ. "Vậy chúng ta đi đâu? Cấm Địa Vạn Yêu của ta cũng có một vài truyền thuyết cổ xưa, những câu chuyện về các vị thần, yêu ma thời viễn cổ, nhưng không liên quan trực tiếp đến những gì chàng nói về 'Cổ Thần Huyết Ảnh' hay 'Đại Địa Phân Liệt'. Các lão yêu tinh tuy sống lâu, nhưng họ thường chỉ quan tâm đến sự an nguy của Yêu tộc, không mấy khi để ý đến chuyện của nhân loại. Dù sao đi nữa, ta vẫn sẽ cố gắng hết sức." Nàng thở dài, có chút thất vọng vì bản thân không thể cung cấp được manh mối trực tiếp nào. Nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt nàng vẫn không hề suy giảm.
Lâm Phong lắng nghe từng lời, trong lòng thầm cảm kích sự tận tâm của các nàng. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng có họ bên cạnh, hắn không còn cảm thấy cô độc. "Đừng lo lắng. Mỗi manh mối, dù nhỏ bé đến đâu, đều có giá trị. Tuyết Dao, nàng cứ thử tìm hiểu từ Thanh Vân Tông, nhưng hãy hết sức cẩn trọng, đừng để lộ thân phận hay ý đồ quá rõ ràng. Mộc Ly, nàng về Cấm Địa Vạn Yêu, cố gắng thăm dò các lão yêu tinh. Dù không trực tiếp liên quan, nhưng những truyền thuyết cổ xưa đôi khi lại chứa đựng những chi tiết quan trọng mà chúng ta không ngờ tới." Hắn nhìn Tần Nguyệt. "Tần Nguyệt, nàng tiếp tục nghiên cứu cuộn da cổ, và bất kỳ cổ tịch nào nàng có thể tìm được. Còn ta..." Lâm Phong khẽ dừng lại, ánh mắt hắn một lần nữa lướt trên bản đồ, dừng lại ở một thành phố lớn được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ. "Ta sẽ đến Thiên Phong Thành."
"Thiên Phong Thành?" Mộc Ly thắc mắc. "Đó là một thành phố phồn hoa, nhưng nổi tiếng về buôn bán và giải trí, không phải nơi có nhiều cổ tịch hay di tích. Chàng đến đó làm gì?"
Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng quen thuộc trở lại trên môi hắn, xua đi phần nào không khí căng thẳng. "Thiên Phong Thành là nơi tụ tập của đủ loại người, từ chính đạo đến tà đạo, từ thương nhân giàu có đến những kẻ lang thang. Và quan trọng hơn, đó là nơi có mạng lưới tình báo rộng khắp, nơi mà ngay cả một hạt cát rơi xuống cũng không thoát khỏi tai mắt của một vài kẻ." Hắn liếc nhìn Tần Nguyệt, "Nàng có nhớ kẻ mà chúng ta đã từng giao dịch không? Quỷ Diện Lang Quân."
Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt chợt giãn ra một chút. "Hắn là một kẻ tham tiền, nhưng thông tin của hắn chưa bao giờ sai. Tuy nhiên, để hắn chịu tiết lộ những bí mật động trời như 'Cổ Thần Huyết Ảnh' e rằng cái giá sẽ không hề nhỏ."
"Giá cả không thành vấn đề," Lâm Phong quả quyết. "Thông tin quý giá hơn bất kỳ linh thạch nào. Hơn nữa, ta không đi một mình. Ta cần một người có kiến thức uyên bác để phân tích thông tin ngay tại chỗ, và không ai phù hợp hơn nàng, Tần Nguyệt." Hắn nhìn vào mắt nàng, ánh mắt chân thành.
Tần Nguyệt nhìn hắn một lúc, rồi nhẹ nhàng gật đầu. "Được, ta sẽ đi cùng chàng. Kiến thức của ta có thể hữu ích."
Tuyết Dao và Mộc Ly không phản đối. Họ hiểu rằng, việc phân tán lực lượng trong tình huống này là cần thiết để thu thập thông tin một cách nhanh nhất. Hơn nữa, Lâm Phong và Tần Nguyệt đều là những tu sĩ có thực lực mạnh mẽ, đủ sức tự bảo vệ.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong như một cục bông trắng muốt, bỗng chồm dậy, kêu chiêm chiếp mấy tiếng đầy phấn khích, như thể cũng đã hiểu được kế hoạch của chủ nhân. Nó dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ Lâm Phong, rồi nhảy xuống bản đồ, cào cào vào vị trí Thiên Phong Thành, vẻ mặt tinh nghịch.
Lâm Phong khẽ cười, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. "Tốt lắm, Thôn Thôn. Lần này, ngươi sẽ đi cùng ta và Tần Nguyệt. Thiên Phong Thành tuy phồn hoa, nhưng cũng ẩn chứa không ít hiểm nguy, có ngươi bên cạnh, ta sẽ an tâm hơn."
Thôn Thiên Thử lại kêu lên một tiếng vui vẻ, dường như rất hài lòng với nhiệm vụ mới. Cử chỉ đáng yêu của nó đã làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng trong căn phòng. Ánh nến vẫn leo lét, hắt bóng những hình dáng kiên nghị lên vách tường. Bên ngoài quán trọ, tiếng gió đêm thổi vi vu qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya. Tiếng chén đĩa lách cách từ sảnh dưới đã dần ngưng bặt, thay vào đó là tiếng ngáy đều đều của vài vị khách say ngủ. Mùi thức ăn và rượu thoang thoảng từ dưới bếp cũng đã nhạt dần, chỉ còn lại mùi gỗ mục và chút hương trầm từ bàn thờ nhỏ đặt trong góc phòng.
Lâm Phong thu lại bản đồ, gấp gọn gàng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy hiểm nguy, nhưng cũng đầy hy vọng. "Chúng ta sẽ khởi hành vào sáng sớm. Mỗi người hãy chuẩn bị thật tốt."
Ba nữ nhân gật đầu. Họ đều hiểu rằng, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và họ đã sẵn sàng. Không ai biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng họ biết rằng họ sẽ không đơn độc. Lâm Phong, cùng với những người đồng hành trung thành của mình, sẽ dấn thân vào một hành trình đầy hiểm nguy, để viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại mang tên "Tu Tiên Huyễn Mặc", nơi ý chí kiên định và tình yêu thương sẽ cùng nhau đối mặt với những thế lực tà ác nhất của vũ trụ.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương đêm còn vương vấn trên những mái nhà, Lâm Phong cùng Tần Nguyệt và Thôn Thiên Thử đã rời khỏi Quán Trọ Lạc Trần, hướng về phía Thiên Phong Thành. Con đường dẫn đến thành phố phồn hoa này khá bằng phẳng, được lát đá cẩn thận, cho thấy sự thịnh vượng của vùng đất. Dọc hai bên đường, những hàng cây cổ thụ vươn mình xanh tốt, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tạo nên một khung cảnh thanh bình, trái ngược hoàn toàn với những suy nghĩ nặng trĩu trong lòng Lâm Phong.
Thiên Phong Thành hiện ra trước mắt họ như một bức tranh hùng vĩ. Những bức tường thành cao lớn sừng sững, được xây bằng đá xám kiên cố, vươn cao vút tận mây xanh. Cổng thành rộng mở, tấp nập người ra vào, ngựa xe như nước. Âm thanh huyên náo của thành phố vọng đến từ xa, báo hiệu một ngày mới đầy sôi động. Lâm Phong và Tần Nguyệt hòa mình vào dòng người, tiến vào bên trong.
Bên trong Thiên Phong Thành, không khí hoàn toàn khác biệt. Những con phố rộng lớn, lát đá xanh sạch sẽ, hai bên là những cửa hàng tấp nập, san sát nhau. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi hương đa dạng từ các quán ăn, tiệm thuốc, cửa hàng hương liệu bay lượn trong không khí, khiến khứu giác phải làm việc hết công suất. Dù là một thành phố phàm trần, nhưng Thiên Phong Thành lại thu hút vô số tu sĩ cấp thấp và trung cấp đến giao dịch, trao đổi thông tin. Linh khí nơi đây tuy không nồng đậm như ở các tông môn lớn, nhưng vẫn đủ để duy trì sự sống và tu luyện của phần đông tu sĩ.
Lâm Phong và Tần Nguyệt đi bộ một đoạn khá xa, xuyên qua những con phố đông đúc nhất, trước khi tìm đến một quán trà nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Quán Trà Vọng Nguyệt. Kiến trúc của quán khá đơn giản, chủ yếu bằng gỗ mộc mạc, mái ngói xám rêu phong, nhưng lại toát lên vẻ cổ kính và trang nhã. Tầng dưới là khu vực phục vụ chung, nơi các bàn ghế gỗ được kê sát vào nhau, tạo cảm giác ấm cúng. Tầng trên có một vài phòng riêng tư hơn, với những ô cửa sổ nhỏ nhìn ra con hẻm.
Bên trong quán, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa rộn rã, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhưng không quá ồn ào, rất thích hợp cho những cuộc trò chuyện kín đáo. Mùi trà thơm ngát, quyện với mùi bánh ngọt và chút khói hương nhẹ nhàng từ lò sưởi đặt trong góc, xua tan đi sự mệt mỏi trên đường đi. Lâm Phong chọn một chiếc bàn ở góc khuất trên tầng hai, nơi có thể bao quát được toàn bộ tầng dưới mà vẫn giữ được sự riêng tư. Thôn Thiên Thử nhảy lên bàn, thu nhỏ lại thành một cục lông trắng, dụi đầu vào chén trà nóng hổi.
Không lâu sau, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn bước vào quán. Hắn di chuyển nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động, đôi mắt sắc bén ẩn sau lớp mặt nạ quét một lượt khắp căn phòng, rồi dừng lại ở vị trí của Lâm Phong. Đó chính là Quỷ Diện Lang Quân, kẻ chuyên buôn bán thông tin trong giới tu chân, nổi tiếng với sự lanh lợi và lòng tham không đáy.
Quỷ Diện Lang Quân bước đến, không cần Lâm Phong lên tiếng mời, hắn đã tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện. Giọng nói của hắn vẫn vậy, khàn khàn và đầy vẻ châm chọc, nhưng ẩn chứa sự sắc sảo. "Ồ, Lâm công tử! Lâu rồi không gặp, vẫn phong thái phi phàm như ngày nào. Xem ra lại có việc khó giải quyết cần tiểu nhân đây sao?" Hắn nghiêng đầu, chiếc mặt nạ quỷ cười dường như cũng đang cười theo. Ánh mắt hắn lướt qua Tần Nguyệt đang ngồi bên cạnh Lâm Phong, rồi dừng lại ở Thôn Thiên Thử đang nhấm nháp một mẩu bánh ngọt, vẻ mặt thoáng qua chút ngạc nhiên.
Lâm Phong khẽ nhếch mép, đáp lại sự châm chọc của đối phương. "Lang Quân vẫn nhanh nhạy như xưa, nghe tin tức nhanh hơn cả gió. Không sai, ta quả thực có việc muốn nhờ." Hắn đặt một túi trữ vật nhỏ lên bàn, bên trong chứa đầy linh thạch thượng phẩm và vài loại linh dược quý hiếm. "Đây là thù lao cho việc Lang Quân lắng nghe."
Quỷ Diện Lang Quân liếc nhìn túi trữ vật, đôi mắt ẩn sau mặt nạ ánh lên vẻ hài lòng. Hắn đưa tay cầm lấy, khẽ bóp nhẹ, rồi cất đi một cách điệu nghệ. "Lâm công tử quả nhiên hào phóng. Cứ nói đi, thông tin nào mà đến mức khiến vị công tử phong lưu như ngài phải đích thân tìm đến tiểu nhân đây?"
"Ta muốn tìm hiểu về một sự kiện cổ xưa, khoảng 5,000 năm trước," Lâm Phong nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Nó liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt' và một cái tên... 'Cổ Thần Huyết Ảnh'." Hắn cố tình nhấn mạnh hai cái tên đó, quan sát phản ứng của Quỷ Diện Lang Quân.
Ngay lập tức, vẻ mặt của Quỷ Diện Lang Quân biến sắc, dù bị che khuất bởi mặt nạ, nhưng Lâm Phong vẫn cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt và cử chỉ của hắn. Hắn không còn vẻ lanh lợi, tham tiền như trước, mà thay vào đó là sự thận trọng, thậm chí là một chút kinh hãi. Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt dò xét, như thể muốn xuyên thấu tâm can đối phương.
"Cổ Thần Huyết Ảnh?" Giọng hắn khàn hơn, trầm hơn, không còn chút đùa cợt nào. "Công tử... chuyện này không phải trò đùa đâu. Những cái tên đó... đã bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian hàng ngàn năm. Thông tin về chúng... không phải là thứ mà bất kỳ ai cũng có thể tùy tiện hỏi đến." Hắn thở hắt ra một hơi, như đang cố gắng xua đi một nỗi sợ hãi vô hình. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Thậm chí có tiền cũng chưa chắc có mạng mà dùng." Hắn nói thêm, giọng điệu đầy cảnh báo. Hắn không hề nói suông, bởi vì những bí mật cổ xưa thường đi kèm với những lời nguyền rủa hoặc sự truy sát từ những thế lực không muốn chúng bị tiết lộ.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn đã dấy lên một sự bất an. Phản ứng của Quỷ Diện Lang Quân đã xác nhận rằng "Cổ Thần Huyết Ảnh" không chỉ là một cái tên trong truyền thuyết, mà là một mối hiểm họa có thật, đủ sức khiến một kẻ lão luyện như hắn cũng phải dè chừng. "Giá cả không thành vấn đề, Lang Quân. Nhưng ta cần thông tin chính xác và đầy đủ. Mạng của ta... ta tự có cách giữ. Điều ta quan tâm bây giờ là sự thật." Lâm Phong nói, đồng thời lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật khác, bên trong chứa đựng nhiều linh thạch và linh tài quý giá hơn hẳn chiếc túi trữ vật trước đó. Ánh sáng lấp lánh từ linh thạch thoáng hiện ra, đủ để Quỷ Diện Lang Quân thấy rõ giá trị của nó.
Quỷ Diện Lang Quân nhìn chiếc nhẫn trữ vật, đôi mắt hắn ánh lên sự thèm khát rõ rệt, nhưng vẫn còn sự do dự. Hắn đặt tay lên mặt nạ, ngón tay gõ nhẹ lên chiếc cằm giả của quỷ cười. "Công tử... đây là một giao dịch vô cùng nguy hiểm. Ngài có chắc chắn muốn dấn thân vào vũng lầy này không? Đôi khi, sự thật lại là thứ đáng sợ hơn bất kỳ lời nói dối nào."
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Lâm Phong đáp, ánh mắt hắn kiên định. "Ta đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Chỉ cần có được thông tin. Hơn nữa, với tư cách là người nắm giữ bí mật, Lang Quân cũng sẽ không muốn nó bị rơi vào tay kẻ khác, đúng chứ?" Hắn khẽ cười, lời nói hàm ý cảnh báo. Quỷ Diện Lang Quân là một kẻ thông minh, hắn hiểu Lâm Phong không chỉ đơn thuần là mua thông tin, mà còn muốn hắn giữ kín việc này.
Quỷ Diện Lang Quân trầm ngâm một lúc. Hắn biết Lâm Phong không phải là một kẻ dễ đối phó. Cùng với sự uyên bác của Tần Nguyệt ngồi cạnh, hắn đoán rằng Lâm Phong đã biết kha khá, chỉ là muốn xác nhận và tìm thêm chi tiết. Và cái giá mà Lâm Phong đưa ra, quả thực quá hấp dẫn để từ chối. "Được rồi, Lâm công tử. Tiểu nhân sẽ phá lệ một lần. Nhưng nơi đây không tiện nói chuyện. Chiều tối nay, tại con hẻm phía Tây cổng thành, tiểu nhân sẽ cung cấp những gì mình biết. Đừng quên mang theo phần thưởng." Hắn đứng dậy, vẫn giữ vẻ bí ẩn, rồi biến mất giữa đám đông trong quán trà, để lại Lâm Phong và Tần Nguyệt với những suy nghĩ miên man.
***
Thiên Phong Thành vào chiều tối mang một vẻ đẹp khác lạ. Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ những mái ngói, hắt lên những con phố một màu vàng cam ấm áp. Dòng người vẫn tấp nập, nhưng không còn vội vã như ban ngày. Tiếng rao hàng đã thay bằng tiếng hát du dương của những ca nữ từ các tửu lầu, tiếng đàn tranh văng vẳng từ những khu vườn thanh tịnh. Mùi hương của trà và bánh ngọt đã nhường chỗ cho mùi rượu nồng và thức ăn cay nồng từ các quán ăn ven đường.
Lâm Phong và Tần Nguyệt, cùng với Thôn Thiên Thử đang ẩn mình trong tay áo Lâm Phong, đi bộ đến con hẻm phía Tây cổng thành mà Quỷ Diện Lang Quân đã hẹn. Con hẻm này hẹp và vắng vẻ, ít người qua lại, chỉ có vài ngôi nhà cũ kỹ đóng kín cửa. Tiếng ồn ào từ phố chính vẫn còn nghe thấy, nhưng đã trở nên mờ nhạt, tạo nên một không gian riêng tư, phù hợp cho một cuộc gặp gỡ bí mật. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh, khiến không khí trở nên có phần căng thẳng.
Không lâu sau, Quỷ Diện Lang Quân xuất hiện. Hắn vẫn mặc bộ đồ đen và chiếc mặt nạ quỷ cười quen thuộc, nhưng dáng vẻ của hắn hôm nay có chút khác biệt. Hắn không còn vẻ lanh lợi, tham tiền như ban sáng, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy, thậm chí có chút dè chừng. Điều đó càng khẳng định mức độ quan trọng của thông tin mà hắn sắp tiết lộ.
"Lâm công tử, Tần cô nương," hắn khẽ gật đầu chào, giọng nói trầm hơn. "Chuyện mà hai vị hỏi, quả thực là một bí mật kinh thiên động địa. Tiểu nhân may mắn có được chút manh mối từ một vài cổ tịch và lời đồn trong giới tà đạo, nhưng chưa bao giờ dám nhắc đến, bởi vì những kẻ liên quan đến nó đều không có kết cục tốt đẹp."
Lâm Phong im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn sắc bén, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nhỏ nào trong biểu cảm và lời nói của Quỷ Diện Lang Quân. Tần Nguyệt đứng cạnh, vẻ mặt nàng cũng đầy vẻ tập trung, sẵn sàng ghi nhớ và phân tích mọi thông tin.
Quỷ Diện Lang Quân hít sâu một hơi, như thể đang lấy hết can đảm. "Theo những gì tiểu nhân biết, 'Cổ Thần Huyết Ảnh' là một thực thể cực kỳ cổ xưa, một tồn tại có sức mạnh hủy thiên diệt địa, được cho là đã bị phong ấn sau sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' 5,000 năm trước. Sự kiện đó không chỉ là một trận chiến giữa các thế lực, mà còn là một cuộc đại kiếp của toàn bộ thế giới tu chân. Nguyên nhân chính xác của 'Đại Địa Phân Liệt' vẫn còn là bí ẩn, nhưng nó đã làm thay đổi hoàn toàn địa hình, linh mạch của thế giới, và thậm chí là cả Thiên Đạo." Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Lâm Phong.
"Vậy Ma giáo Huyết Ảnh muốn giải thoát nó ra?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm thấp.
"Chắc chắn là vậy," Quỷ Diện Lang Quân gật đầu. "Và tiểu nhân còn biết, có một di tích cổ, tên là 'U Minh Cổ Khế', nằm sâu trong 'Bãi Hoang Sa Mạc', được cho là nơi phong ấn hoặc có liên quan trực tiếp đến việc phong ấn 'Cổ Thần Huyết Ảnh'. Những lời đồn đại kể rằng, 'U Minh Cổ Khế' không chỉ là một di tích, mà còn là một cánh cửa, một nút thắt của Thiên Đạo, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mờ nhạt. Nhưng nơi đó cực kỳ nguy hiểm, ít ai dám đặt chân đến. Sa mạc rộng lớn, bão cát triền miên, và vô số yêu thú hung tàn ẩn nấp. Hơn nữa, có lời đồn rằng, linh khí ở đó cực kỳ hỗn loạn, thậm chí có thể gây tổn hại đến nguyên anh của tu sĩ."
Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự ngạc nhiên và suy tư. "U Minh Cổ Khế... Ta đã từng đọc qua trong một cuốn sách cổ, một bộ cổ tịch của Thanh Vân Tông. Nó chỉ nhắc đến thoáng qua như một địa danh bị nguyền rủa, nơi mà linh khí bị xáo trộn và không có sinh vật sống nào có thể tồn tại lâu dài. Không ngờ nó lại có liên hệ trực tiếp đến chuyện này." Nàng vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật của mình, trong đầu đang cố gắng lục lọi những mảnh ký ức về cuốn sách cổ đó.
"Vậy là có một manh mối," Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán. Nguy hiểm thì sao chứ? Hắn đã quen với nguy hiểm từ khi bước chân vào con đường tu tiên. Bí ẩn về huyết mạch của hắn, về số phận của hắn, tất cả đều đang chờ đợi lời giải đáp ở phía trước. "Cảm ơn Lang Quân, phần thưởng sẽ không thiếu." Hắn ném chiếc nhẫn trữ vật còn lại cho Quỷ Diện Lang Quân.
Quỷ Diện Lang Quân nhanh tay đón lấy, ánh mắt hắn ánh lên sự thỏa mãn. "Lâm công tử quả nhiên là người sảng khoái. Tiểu nhân còn có một thứ có thể giúp hai vị." Hắn lấy ra một tấm da dê cũ kỹ, đã ố vàng, bên trên vẽ một bản đồ sơ lược. "Đây là bản đồ mà tiểu nhân thu thập được từ một vị tiền bối đã từng lạc vào Bãi Hoang Sa Mạc. Nó chỉ hướng đến vị trí của 'U Minh Cổ Khế', nhưng chỉ là một phần nhỏ của sa mạc mênh mông. Đường đi vô cùng hiểm trở, phải hết sức cẩn thận." Hắn đưa tấm bản đồ cho Lâm Phong.
Lâm Phong nhận lấy tấm bản đồ, ánh mắt hắn và Tần Nguyệt giao nhau, một sự trao đổi không lời. Cả hai đều hiểu rằng, đây sẽ là một chuyến đi đầy rủi ro, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất để ngăn chặn âm mưu của Ma giáo. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai Lâm Phong, nhưng hắn không hề nao núng. Huyết mạch của hắn, dù là họa hay phúc, hắn sẽ biến nó thành sức mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, và bảo vệ thế giới này.
"Hành trình này sẽ rất dài và nguy hiểm," Tần Nguyệt nói nhỏ, nhìn vào tấm bản đồ trong tay Lâm Phong. "Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn kiên định. "Chính xác. Chúng ta sẽ đến 'U Minh Cổ Khế'. Dù cho nó có là hang ổ của yêu ma hay cánh cửa dẫn đến địa ngục, chúng ta cũng phải đi. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ta sẽ không để bất cứ thứ gì hủy hoại thế giới này." Hắn nắm chặt tấm bản đồ, một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn, xua tan đi sự lạnh lẽo của gió đêm. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn yên lặng, khẽ cựa quậy trong tay áo Lâm Phong, kêu chiêm chiếp một tiếng ủng hộ.
Quỷ Diện Lang Quân nhìn Lâm Phong, trong mắt hắn thoáng qua một tia ngưỡng mộ hiếm hoi. Hắn biết, Lâm Phong không chỉ là một tu sĩ trẻ tài năng, mà còn là một kẻ có ý chí phi thường. "Chúc công tử thượng lộ bình an." Hắn nói, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng gầy gò nhanh chóng biến mất trong màn đêm đang dần buông xuống.
Chỉ còn lại Lâm Phong và Tần Nguyệt đứng giữa con hẻm vắng vẻ. Ánh trăng đã lên cao, hắt một vầng sáng bạc xuống con hẻm, soi rõ những đường nét cổ xưa trên tấm bản đồ. 'U Minh Cổ Khế', cái tên đó cứ văng vẳng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời triệu gọi định mệnh. Một cánh cửa mới đã mở ra, dẫn lối đến một bí mật 5,000 năm tuổi, và cũng là một cuộc chiến không khoan nhượng. Lâm Phong siết chặt tay, trong lòng hắn một ý niệm rõ ràng: "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Hắn sẽ không lùi bước.