Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 199

Bí Mật Tàn Dư: Huyết Ảnh Chi Nguyên và Huyết Mạch Thức Tỉnh

5319 từ
Mục tiêu: Giải quyết những tàn dư còn sót lại của Ma giáo Huyết Ảnh sau trận chiến ở Ma Cung.,Lâm Phong và đồng đội phân tích các manh mối thu được, đặc biệt là 'Huyết Thần Ý Chí' và các ghi chép cổ.,Hé lộ thêm về nguồn gốc thực sự của Ma giáo Huyết Ảnh và mối liên hệ với sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5,000 năm trước.,Kích hoạt sâu hơn bí mật huyết mạch của Lâm Phong thông qua sự tương tác với 'Huyết Thần Ý Chí'.,Củng cố mối quan hệ giữa Lâm Phong và các đồng đội, chuẩn bị tâm thế cho những thách thức lớn hơn trong tương lai (Arc 4).,Đặt nền móng cho cuộc hành trình mới của Lâm Phong, không chỉ là tu luyện mà còn là khám phá về thân thế và thế giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Ma Tôn Huyết Ảnh
Mood: Nghiêm túc, bí ẩn, quyết đoán, có chút ưu tư và hy vọng
Kết chương: [object Object]

Cơn bão ma khí cuồng loạn dần lắng xuống, nhưng sự hỗn loạn trong Ma Cung Huyết Ảnh thì vẫn còn đó. Đại điện giờ đây như một chiến trường vừa trải qua tận thế, ngổn ngang những mảnh vỡ của đá đen, của xương cốt, và vương vãi những vệt máu tươi còn chưa kịp khô. Cái chết của U Minh Đại Hộ Pháp đã gieo rắc một nỗi kinh hoàng tột độ vào hàng ngũ Ma Môn Đệ Tử, khiến chúng tan tác như đàn ong vỡ tổ. Sự cuồng tín mà chúng từng mang trong mình dường như đã bị cơn sóng chấn động từ cái chết của thủ lĩnh tối cao cuốn phăng, để lại một khoảng trống hoang mang và sợ hãi.

Lâm Phong đứng sững giữa đống đổ nát, tựa một pho tượng đồng, cố gắng điều hòa linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể. Hắn nuốt viên đan dược do Tần Nguyệt đưa, cảm nhận luồng ấm áp lan tỏa, nhưng cảm giác cạn kiệt vẫn còn đó, như một cái hố sâu hun hút trong đan điền. Khuôn mặt hắn trắng bệch, mái tóc đen rủ xuống vầng trán lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. Hắn ngước nhìn lên trần đại điện đã vỡ toác, nơi ánh trăng cuối cùng của đêm đang nhợt nhạt rọi xuống, rồi lại hướng ánh nhìn về nơi U Minh Đại Hộ Pháp đã tan biến, những lời trăn trối cuối cùng của y vẫn còn văng vẳng trong tâm trí: “Ma Tôn sẽ báo thù… Huyết Thần Ý Chí… một phần Thiên Đạo bị vặn vẹo…”

“Chàng không sao chứ? Linh lực cạn kiệt quá mức rồi.” Tần Nguyệt lại gần, ánh mắt tràn đầy lo lắng, bàn tay dịu dàng chạm vào cánh tay hắn, truyền một luồng linh lực ấm áp sang. Nàng không nói nhiều, chỉ hành động, thể hiện sự quan tâm sâu sắc. Dù bề ngoài điềm tĩnh, nội tâm nàng cũng đang dậy sóng trước những gì vừa chứng kiến và nghe được.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, hít một hơi thật sâu để xua đi sự mệt mỏi. “Không sao. Chỉ là hơi quá sức một chút.” Hắn cười nhạt, nụ cười gượng gạo không giấu nổi vẻ suy tư. “Dù đã đánh bại hắn, nhưng ta cảm thấy mối đe dọa thực sự vẫn chưa chấm dứt.” Lời nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đại điện hoang tàn, mang theo một nỗi ưu tư nặng trĩu. Cảm giác này, tựa như một tảng đá đè nặng lên trái tim hắn, báo hiệu rằng cuộc chiến vừa rồi chỉ là một khởi đầu.

Tuyết Dao với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Nàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm về bao, một luồng kiếm ý sắc bén vẫn còn vương vấn quanh thân. “Chúng ta phải cẩn thận. Ma giáo không bao giờ chỉ có một thủ lĩnh. Hơn nữa, những gì U Minh Đại Hộ Pháp nói… ‘Huyết Thần Ý Chí’ không phải là thứ có thể dễ dàng bị tiêu diệt.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, những lời nói như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trọng tâm vấn đề. Nàng là người từng trải, đã đối mặt với những thế lực hắc ám từ lâu, và nàng hiểu rõ sự dai dẳng, thâm sâu của Ma giáo.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn còn thoáng vẻ kinh ngạc trước sức mạnh hủy diệt của Lâm Phong, lúc này đã bắt đầu tò mò nhìn quanh. Nàng lách qua những mảnh vỡ, đôi chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn như sóc, thoăn thoắt khám phá. Lông mày nàng khẽ nhíu lại, biểu cảm tinh nghịch thường thấy bị thay thế bằng sự nghiêm túc hiếm hoi. “Phong ca, nhìn kìa! Nơi này… dường như vẫn còn cái gì đó rất kỳ lạ.” Nàng chỉ tay về phía khu vực đài tế, nơi trước đó khối cầu máu khổng lồ đã bị phá hủy. “Một luồng khí lạnh lẽo, nhưng không hoàn toàn là ma khí. Nó cứ quanh quẩn ở đây, như một linh hồn không siêu thoát vậy.”

Lâm Phong nhíu mày, tập trung thần thức quét qua khu vực đài tế. Quả thực, có một luồng khí tức vô hình, vô ảnh, nhưng lại mang đến cảm giác áp lực nặng nề, tựa như một ý chí cổ xưa đang ngủ quên vừa bị đánh thức. Nó không có hình dạng cụ thể, cũng không có sức mạnh tấn công, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rờn rợn, bất an. Đây chính là tàn dư của “Huyết Thần Ý Chí” mà U Minh Đại Hộ Pháp đã nhắc đến. Hắn biết, đây không phải là thứ có thể giải quyết bằng nắm đấm hay pháp bảo. Nó là một khái niệm, một tàn niệm, một vết tích của quá khứ xa xăm.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn đang ẩn mình trên vai Lâm Phong, khẽ “chiêm chiếp” một tiếng cảnh giác, đôi mắt to tròn đảo liên tục. Bộ lông trắng muốt của nó khẽ dựng đứng, báo hiệu rằng thứ khí tức kia không hề đơn giản. Nó là linh thú nhạy cảm với các loại năng lượng, và sự bất an của nó càng khẳng định cảm giác của Lâm Phong.

“Đừng lại gần quá, Mộc Ly.” Lâm Phong khẽ nhắc, giọng trầm thấp. Hắn bước chậm rãi đến gần đài tế, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như sợ sẽ chạm vào một thứ gì đó vô hình. “Đây chính là tàn dư của Huyết Thần Ý Chí. Nó không tấn công chúng ta, nhưng nó là một dấu vết của quá khứ, một nguồn gốc của mọi tai họa mà chúng ta đang đối mặt.”

Tần Nguyệt đã đến bên cạnh một góc của đài tế, nơi có những phù văn cổ xưa bị khắc sâu vào đá. Nàng quỳ xuống, dùng ngón tay vuốt nhẹ lên những đường nét đã mờ theo thời gian. “Đây là ngôn ngữ cổ của bộ lạc Huyết Tế. Những phù văn này… chúng không phải là ma trận thông thường. Chúng là những lời chú, những ghi chép về một sự kiện nào đó.” Nàng trầm ngâm, ánh mắt tập trung cao độ, như đang cố gắng giải mã một câu đố ngàn năm. “Có vẻ như, U Minh Đại Hộ Pháp đã không kịp hoàn thành nghi thức cuối cùng. Nếu không, có lẽ ‘ý chí’ này đã hoàn toàn thức tỉnh, và chúng ta sẽ phải đối mặt với một thứ còn khủng khiếp hơn nhiều.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt quét qua từng chi tiết của đài tế. Hắn dùng thần thức dò xét, cố gắng tìm kiếm bất kỳ vật phẩm, manh mối hay ghi chép nào còn sót lại. Hắn biết, để thực sự hiểu rõ âm mưu của Ma giáo và đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh, họ cần phải tìm ra nguồn gốc, tìm ra điểm yếu của cái “Huyết Thần Ý Chí” này. Hắn không thể để một mối họa tiềm tàng như vậy tồn tại.

Đột nhiên, Mộc Ly lại thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc. “Phong ca! Xem kìa, có gì đó lấp lánh bên kia!” Nàng chỉ vào một góc khuất của đại điện, nơi một bức tường đá lớn đã bị chấn động làm nứt toác. Từ trong kẽ nứt, một luồng ánh sáng yếu ớt màu đỏ thẫm đang lập lòe, tựa như một trái tim đang đập.

Cả nhóm lập tức cảnh giác, ánh mắt dồn về phía đó. Lâm Phong đi trước, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay hắn, mũi kiếm rực rỡ linh quang tím đen. Tuyết Dao theo sát phía sau, kiếm thế của nàng cũng đã sẵn sàng. Tần Nguyệt giữ khoảng cách, chuẩn bị các lá bùa phòng thủ.

Khi đến gần, họ phát hiện ra rằng luồng ánh sáng kia không phải là một vật phẩm, mà là một lối đi bí mật vừa được hé lộ sau trận chiến. Ánh sáng đỏ thẫm phát ra từ sâu bên trong, cùng với một luồng ma khí nồng nặc hơn nhiều so với bên ngoài. Mùi máu tanh và lưu huỳnh bỗng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề.

“Xem ra Ma giáo còn có nhiều bí mật hơn chúng ta nghĩ.” Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua lối đi hẹp. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, tựa như một tiếng gọi từ sâu thẳm trong huyết mạch, nhưng lại bị bao phủ bởi một tầng ma khí dày đặc. Cảm giác này khiến hắn vừa tò mò, vừa cảnh giác. “Chúng ta vào trong xem sao. Nhưng phải cẩn thận. Lối đi này có vẻ như dẫn đến nơi cất giữ những bí mật quan trọng nhất của Ma giáo.”

Tuyết Dao gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm nghị. “Ta sẽ đi trước. Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, cẩn thận phía sau.” Nàng chủ động nhận nhiệm vụ tiên phong, thể hiện sự bảo vệ và tin tưởng vào khả năng của mình.

Lâm Phong không từ chối, hắn biết Tuyết Dao là người đáng tin cậy nhất trong những tình huống nguy hiểm như thế này. Hắn đi ngay phía sau nàng, thần thức luôn cảnh giác đến mức cao nhất. Mộc Ly với vẻ tò mò không dứt, bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt tinh anh không ngừng quan sát xung quanh. Tần Nguyệt với phong thái điềm tĩnh, tay luôn giữ sẵn những lá bùa hộ mệnh, ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong và Tuyết Dao, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào. Thôn Thiên Thử rúc sâu vào trong áo Lâm Phong, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh quan sát, nhưng cơ thể nhỏ bé của nó cũng đã sẵn sàng biến hóa bất cứ lúc nào.

Họ tiến sâu vào lối đi bí mật. Không khí càng thêm ẩm thấp, mùi ma khí nồng đến mức khiến người thường khó thở. Những bức tường đá gồ ghề, đôi khi lại chạm khắc những phù văn cổ quái, nhuốm màu đỏ sẫm như máu khô. Tiếng gió rít qua những khe đá nhỏ, tạo thành những âm thanh ghê rợn, tựa như những lời thì thầm của ma quỷ. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu ma khí được khảm trên tường càng làm tăng thêm vẻ âm u, rùng rợn của nơi này.

Sau một đoạn đường quanh co, lối đi cuối cùng cũng mở ra một không gian rộng lớn hơn. Đây không phải là một đại điện, mà là một hang động tự nhiên được cải tạo, với những vách đá sắc nhọn và một hồ nước đen ngòm nằm ở trung tâm, bốc lên thứ khí lạnh lẽo. Trên những bệ đá xung quanh hồ, có một nhóm nhỏ Ma giáo tàn dư, khoảng hơn mười tên, đang hoảng loạn thu dọn những mảnh vỡ của một bia đá cổ. Chúng không hề hay biết về sự xuất hiện của nhóm Lâm Phong, chỉ bận rộn với công việc của mình, dường như đang cố gắng che giấu điều gì đó.

“Mau! Phải mang những mảnh này đi! Ma Tôn đại nhân sẽ không tha cho chúng ta nếu thất bại!” Một tên Ma giáo thủ lĩnh nhỏ, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ, gã gào thét ra lệnh cho đồng bọn. Giọng nói của gã vang vọng trong hang động, mang theo sự tuyệt vọng và lo lắng tột độ. Chúng cố gắng gom góp những mảnh vỡ của bia đá, dường như là một di vật cực kỳ quan trọng đối với Ma giáo.

Lâm Phong nheo mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm. Hắn không cho chúng cơ hội phản ứng. “Không ai có thể mang bí mật này đi khỏi đây.” Giọng hắn vang lên lạnh lùng, tựa như phán quyết của tử thần. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn bỗng bừng sáng, một luồng kiếm ý tím đen bùng nổ, xé toạc không khí. Hắn không muốn kéo dài thời gian, càng không muốn có thêm bất kỳ biến cố nào xảy ra. Trận chiến vừa rồi đã làm hắn kiệt sức, nhưng đối với những tên Ma giáo tàn dư này, hắn vẫn thừa sức để đối phó.

“Giết!” Tuyết Dao không nói nhiều, nàng lao lên như một bóng ma tuyết trắng. Cửu Thiên Huyền Kiếm của nàng hóa thành một dải lụa bạc, uyển chuyển mà sắc bén, gặt hái sinh mệnh của những tên Ma giáo gần nhất. Chúng không kịp phản ứng, thân thể đã bị kiếm khí xé nát.

Mộc Ly cũng không kém cạnh, nàng rút ra một chuỗi hạt cây từ thắt lưng, tung ra những sợi dây leo linh hoạt, quấn chặt lấy những tên Ma giáo khác, khiến chúng không thể chạy thoát. Những sợi dây leo này không chỉ trói buộc, mà còn có gai nhọn, khiến kẻ bị trói đau đớn gào thét. Thôn Thiên Thử từ vai Lâm Phong nhảy xuống, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện, nó cắn phá pháp bảo và đan dược của kẻ địch, khiến chúng không thể chống cự.

Lâm Phong không lãng phí một giây nào. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển Huyễn Mặc Quyển. Từng đạo kiếm quang tím đen như những con rồng nhỏ, lao vào đám Ma giáo. Chúng chỉ là những tên tu sĩ cấp thấp, không thể chống lại sức mạnh của một Nguyên Anh kỳ cường giả, đặc biệt là một Nguyên Anh kỳ như Lâm Phong, người vừa đánh bại U Minh Đại Hộ Pháp. Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên liên tục, rồi nhanh chóng tắt lịm.

Trong chốc lát, trận chiến đã kết thúc. Hơn mười tên Ma giáo tàn dư đều đã ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ nền đá đen. Lâm Phong thu kiếm, ánh mắt quét qua những mảnh bia đá vỡ nát. Hắn biết, đây chính là mục tiêu của chúng.

“Đó là Cổ Tịch Huyết Ảnh, ghi chép về các nghi thức nguyên thủy!” Tần Nguyệt vội vàng tiến đến, nàng quỳ xuống, cẩn thận nhặt từng mảnh bia đá. Những mảnh vỡ này được làm từ một loại đá đen đặc biệt, bề mặt khắc đầy những phù văn cổ xưa mà chỉ Tần Nguyệt mới có thể hiểu được. Nàng cẩn thận vuốt ve từng mảnh, ánh mắt tràn đầy sự nghiêm trọng. “Đây là những ghi chép cổ xưa nhất của Ma giáo Huyết Ảnh. Có lẽ chúng đã ghi lại nguồn gốc thực sự của chúng, và cả bí mật về ‘Huyết Thần Ý Chí’ nữa.”

Lâm Phong cũng đến gần, nhìn xuống những mảnh bia đá. Hắn không hiểu những ký tự cổ quái đó, nhưng hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, u tối, nhưng cũng mang theo một chút gì đó quen thuộc, tựa như một phần của chính hắn. Cảm giác này khiến hắn rùng mình, một sự liên kết vô hình, bí ẩn, khiến hắn không khỏi suy nghĩ về thân thế của mình. Hắn biết, những bí ẩn này không chỉ liên quan đến Ma giáo, mà còn liên quan đến hắn, đến Kiếm Trấn Hồn, và đến cả những lời thì thầm của U Minh Đại Hộ Pháp trước khi chết.

“Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa.” Tuyết Dao nói, nàng vẫn duy trì sự cảnh giác. “Ma khí quá nồng, và có thể còn những kẻ khác. Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để phân tích những ghi chép này.”

Lâm Phong gật đầu, hắn cũng cảm thấy sự thôi thúc muốn rời khỏi nơi âm u này. “Đúng vậy. Chúng ta đã đạt được mục tiêu. Hãy thu thập tất cả những gì có thể, rồi rời đi.” Hắn ra lệnh, và cả nhóm bắt đầu cẩn thận thu gom những mảnh bia đá, những cuộn da dê cổ xưa mà đám Ma giáo tàn dư đã cố gắng giấu đi, và bất kỳ vật phẩm nào có thể mang lại manh mối.

Thôn Thiên Thử, với bản năng của linh thú, cũng nhanh chóng tìm kiếm và ngậm lấy một vài viên ngọc bội cổ quái, màu huyết sắc, từ xác của tên Ma giáo thủ lĩnh nhỏ. Nó đưa cho Lâm Phong, đôi mắt long lanh đầy vẻ hiểu biết. Lâm Phong cầm lấy, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo, mang theo mùi máu tanh từ viên ngọc bội. Hắn nhíu mày, trực giác mách bảo rằng những thứ này không hề đơn giản.

Sau khi đã thu thập mọi thứ có thể, nhóm Lâm Phong nhanh chóng rời khỏi lối đi bí mật, trở lại đại điện tan hoang. Họ không nán lại, mà lập tức rời khỏi Ma Cung Huyết Ảnh, tiến về phía Bãi Hoang Sa Mạc, nơi họ đã đi qua trước đó. Họ cần một nơi ẩn mình an toàn, tránh xa những tàn dư của Ma giáo và bất kỳ sự truy đuổi nào có thể xảy ra.

Bãi Hoang Sa Mạc, dưới ánh nắng chiều tà, hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ và khắc nghiệt. Những cồn cát vàng óng trải dài vô tận, bị gió sa mạc thổi tung thành những cột cát khổng lồ. Nhiệt độ ở đây vẫn còn rất cao, không khí khô khan, mang theo mùi cát nóng đặc trưng. Lâm Phong và các nàng, sau khi rời khỏi sự âm u của Ma Cung, cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng mối lo lắng về những bí mật vừa được hé lộ vẫn còn đó.

Họ tìm thấy một hang đá ẩn mình trong một vách núi đá sừng sững, được bao phủ bởi những bụi cây gai khô cằn. Bên trong hang động khá rộng rãi, đủ chỗ cho cả nhóm nghỉ ngơi. Không khí bên trong hang mát mẻ hơn nhiều so với bên ngoài, nhưng vẫn mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của đá và đất. Tuyết Dao và Mộc Ly nhanh chóng bố trí trận pháp phòng ngự đơn giản xung quanh cửa hang, đảm bảo an toàn cho mọi người. Thôn Thiên Thử nhảy lên một tảng đá cao, đôi mắt tinh ranh quan sát khắp nơi, cảnh giới cho cả nhóm.

Lâm Phong ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa linh lực và tâm thần. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm huyết mạch của mình, tựa như một thứ gì đó cổ xưa đang muốn thức tỉnh. Nó không phải là ma khí, cũng không phải là linh khí thuần túy, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mang theo một sự cổ kính và mạnh mẽ đến mức khó tả. Hắn biết, đây có lẽ là phản ứng của huyết mạch hắn với những tàn tích của “Huyết Thần Ý Chí” và những mảnh bia đá mà họ vừa thu thập được.

Tần Nguyệt không nghỉ ngơi, nàng lập tức trải những mảnh bia đá vỡ nát ra nền đất, cẩn thận ghép nối chúng lại với nhau như một món đồ chơi xếp hình khổng lồ. Đôi mắt nàng tập trung cao độ, ngón tay thanh mảnh vuốt nhẹ lên từng ký tự cổ, cố gắng giải mã ý nghĩa của chúng. Bên cạnh đó là những cuộn da dê cổ, nàng cũng mở chúng ra, cẩn thận xem xét.

“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình…” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, câu nói này bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí hắn, cùng với một cảm giác về sự đối lập, về hai mặt của tồn tại. Hắn cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa những bí mật cổ xưa và trách nhiệm hiện tại.

Mộc Ly ngồi bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt nàng vẫn còn vẻ ngây thơ, nhưng cũng không giấu được sự tò mò. “Tần tỷ tỷ, những chữ đó viết gì vậy? Có phải là bí mật về Ma Tôn không?” Nàng hỏi, giọng trong trẻo, phá vỡ sự tĩnh lặng trong hang.

Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi những mảnh bia đá. “Đợi ta một chút, Mộc Ly. Những ký tự này rất cổ xưa, và được viết theo một phương thức đặc biệt, ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa.” Nàng hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu dịch, giọng nói trầm ấm và rõ ràng vang vọng trong hang động.

“...5,000 năm trước, Đại Địa Phân Liệt, không phải chỉ là sự kiện địa chấn, mà là kết quả của một cuộc chiến cổ xưa giữa ‘Thiên Đạo Chân Thần’ và ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’…”

Nghe đến đây, Lâm Phong bỗng mở bừng mắt. Một luồng chấn động chạy dọc sống lưng hắn. “Thiên Đạo Chân Thần… Huyết Thần Nguyên Thủy…” Hắn cảm thấy huyết mạch trong cơ thể hắn như đang sôi sục, một luồng năng lượng nguyên thủy bùng lên, khiến hắn cảm thấy choáng váng. Hắn đã từng nghe về Đại Địa Phân Liệt, nhưng chưa bao giờ biết rằng nó lại là kết quả của một cuộc chiến giữa các vị thần cổ xưa.

Tần Nguyệt tiếp tục, giọng nàng dần trở nên nghiêm trọng hơn, từng lời nói như những nhát búa giáng vào tâm trí mọi người. “…Huyết Thần Nguyên Thủy, một tồn tại được sinh ra từ hỗn độn, mang theo ý chí hủy diệt và tái sinh. Nó không có hình dạng cụ thể, mà là một ‘ý chí’ thuần túy, một phần của Thiên Đạo bị vặn vẹo bởi những dục vọng nguyên thủy nhất. Ma giáo Huyết Ảnh là hậu duệ của những kẻ tôn thờ Huyết Thần, những kẻ tin rằng chỉ có hủy diệt và tái sinh mới có thể mang lại sự vĩnh cửu cho thế giới. Chúng đã cố gắng tái sinh Huyết Thần Ý Chí trong suốt hàng ngàn năm, và sự kiện Đại Địa Phân Liệt chính là một trong những nỗ lực đầu tiên của chúng, dù không hoàn toàn thành công…”

Lâm Phong nhíu mày thật chặt, cảm giác cộng hưởng trong huyết mạch hắn ngày càng mạnh mẽ. Một luồng khí huyết nóng rực lan tỏa khắp cơ thể, khiến hắn cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò trong da thịt. “Huyết Thần Nguyên Thủy… tại sao ta lại cảm thấy quen thuộc đến vậy? Huyết mạch của ta…” Hắn thầm nghĩ, bàn tay vô thức chạm vào ngực. Những lời nói của U Minh Đại Hộ Pháp về “một phần Thiên Đạo bị vặn vẹo” đã dần khớp với những gì Tần Nguyệt đang dịch. Nhưng điều khiến hắn băn khoăn nhất chính là sự rung động kỳ lạ trong huyết mạch của mình. Liệu hắn có liên quan gì đến “Huyết Thần Nguyên Thủy” này không? Hay là “Thiên Đạo Chân Thần”?

Mộc Ly chớp chớp mắt, vẻ ngây thơ thường thấy của nàng bỗng trở nên nghiêm túc một cách hiếm hoi. “Vậy Ma Tôn Huyết Ảnh muốn làm gì? Tái sinh cái ‘Huyết Thần’ đó sao? Hắn muốn hủy diệt thế giới này à?” Giọng nàng run run, một nỗi sợ hãi mơ hồ hiện lên trong đôi mắt to tròn. Khái niệm về hủy diệt và tái sinh, về một tồn tại cổ xưa đến mức khó tưởng tượng, khiến nàng cảm thấy rùng mình.

Tuyết Dao tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng kiên quyết hơn bao giờ hết. “Dù là gì, chúng ta phải ngăn chặn hắn. Bất kể Ma Tôn Huyết Ảnh có âm mưu gì, hoặc ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’ là gì, chúng ta không thể để hắn hủy hoại thế giới này.” Giọng nàng lạnh lùng, nhưng ý chí lại vô cùng vững chắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá của Ma giáo, và nàng sẽ không bao giờ cho phép điều đó tiếp diễn.

Tần Nguyệt tiếp tục dịch, nàng chỉ vào một đoạn khác trên bia đá. “…Thiên Đạo Chân Thần, một tồn tại thuần khiết, mang theo ý chí duy trì sự cân bằng của vạn vật. Ngài đã giáng lâm, mang theo ‘Kiếm Trấn Hồn’ để phong ấn Huyết Thần Nguyên Thủy, khiến nó chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Nhưng cái giá phải trả là sự phân liệt của Đại Địa, và sự suy yếu của Thiên Đạo. Những kẻ tôn thờ Huyết Thần đã sống sót, ẩn mình chờ đợi cơ hội tái sinh chủ nhân của chúng…”

Nghe đến ‘Kiếm Trấn Hồn’, Lâm Phong bỗng cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Hắn nhìn xuống Cửu Thiên Huyền Kiếm đang nằm trong bao kiếm bên hông. Hắn biết, Cửu Thiên Huyền Kiếm chính là Kiếm Trấn Hồn! Vậy ra, bí mật của thanh kiếm này lại liên quan đến một cuộc chiến thần thoại từ 5,000 năm trước! Điều này có nghĩa là, hắn, người đang nắm giữ Kiếm Trấn Hồn, có lẽ cũng mang trong mình một sứ mệnh nào đó, một vai trò trong cuộc chiến cổ xưa này.

“Kiếm Trấn Hồn…” Lâm Phong lẩm bẩm, bàn tay hắn vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc từ thanh kiếm, một sự cộng hưởng mạnh mẽ với những lời Tần Nguyệt vừa dịch. Cảm giác thân thuộc này không phải là do hắn đã luyện hóa thanh kiếm, mà là một sự kết nối sâu sắc hơn, tựa như thanh kiếm đang nhận chủ, nhận ra một người thừa kế nào đó.

Tần Nguyệt nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng chứa đựng sự kinh ngạc và một chút lo lắng. “Lâm Phong, ta cảm thấy huyết mạch của chàng đang phản ứng rất mạnh với những ghi chép này. Đặc biệt là khi ta nhắc đến ‘Thiên Đạo Chân Thần’ và ‘Kiếm Trấn Hồn’.” Nàng đặt tay lên ngực hắn, cảm nhận nhịp đập nhanh chóng và luồng khí huyết đang cuộn trào bên trong. “Có lẽ, thân thế của chàng không đơn giản như chúng ta nghĩ. Có lẽ chàng có liên quan đến ‘Thiên Đạo Chân Thần’ hoặc một thế lực nào đó đã đối đầu với Huyết Thần 5,000 năm trước.”

Lâm Phong khẽ gật đầu, hắn cũng có cùng suy nghĩ. Sự rung động trong huyết mạch hắn không phải là ảo giác. Nó là thật, rất thật. Điều này không chỉ giải thích tại sao hắn lại có thể thu phục được Cửu Thiên Huyền Kiếm, mà còn giải thích tại sao hắn lại có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ với “Huyết Thần Ý Chí”. Liệu hắn có phải là hậu duệ của “Thiên Đạo Chân Thần” không? Hay hắn chỉ đơn thuần là một người được số phận lựa chọn để tiếp nối cuộc chiến cổ xưa?

“Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn chỉ là một con cờ.” Tần Nguyệt tiếp tục, giọng nàng trầm xuống. “Những ghi chép này cho thấy, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là kẻ được chọn, kẻ dẫn đường cho quá trình tái sinh ‘Huyết Thần Ý Chí’. Kẻ đứng sau hắn, kẻ thực sự thao túng mọi chuyện, có lẽ là một tồn tại cổ xưa hơn, một kẻ đã sống sót từ cuộc chiến 5,000 năm trước, hoặc một tàn niệm của chính Huyết Thần Nguyên Thủy.” Nàng nhìn vào Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ nghiêm trọng. “Chúng ta đã ngăn chặn được một bước tiến quan trọng của chúng, nhưng mối nguy hiểm thực sự vẫn còn đó, và nó còn lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng.”

Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi ánh trăng đã bắt đầu lặn, nhường chỗ cho bình minh. Những cồn cát vàng óng dần hiện rõ dưới ánh sáng ban mai, nhưng trong tâm trí hắn, một bức tranh về cuộc chiến thần thoại đang dần hiện hữu, với những nhân vật khổng lồ và những âm mưu xuyên suốt hàng ngàn năm. Hắn, Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, lại vô tình bị cuốn vào một cuộc chiến có quy mô vượt xa mọi tưởng tượng của hắn.

“Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong khẽ thầm, câu nói này bỗng trở thành kim chỉ nam cho hắn. Hắn biết, con đường tu tiên của hắn sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh cá nhân, mà còn là tìm kiếm sự thật, tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, và đối mặt với những gì mà Thiên Đạo đã sắp đặt. Mặc dù những bí mật này mang đến một áp lực khổng lồ, nhưng nó cũng nhen nhóm trong hắn một ngọn lửa ý chí kiên cường hơn bao giờ hết. Hắn không sợ hãi, mà trái lại, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để khám phá, để chiến đấu, để bảo vệ những gì hắn yêu thương.

Hắn nhìn về phía Tuyết Dao, Mộc Ly, và Tần Nguyệt, những người đồng hành đáng tin cậy của hắn. Dù con đường phía trước còn nhiều phong ba bão táp, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những người bạn, những người yêu thương hắn, những người sẽ cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.

“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Phong ca?” Mộc Ly hỏi, giọng nàng không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự mong chờ, sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong.

Lâm Phong quay lại nhìn nàng, rồi nhìn Tuyết Dao và Tần Nguyệt, ánh mắt hắn trở nên kiên định, pha lẫn một chút nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy. “Chúng ta sẽ đi tìm hiểu. Tìm hiểu về ‘Thiên Đạo Chân Thần’, về ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’, và về tất cả những bí mật mà Ma giáo Huyết Ảnh đang che giấu. Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn đó, và ‘Huyết Thần Ý Chí’ vẫn chưa bị hủy diệt hoàn toàn. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.” Hắn nói, giọng nói vang vọng, chứa đựng một sự quyết tâm không gì lay chuyển. “Con đường tu tiên của ta, con đường nghịch thiên cải mệnh, dường như vừa mở ra một cánh cửa mới, dẫn đến những bí mật sâu xa hơn, những thử thách vĩ đại hơn, và những mối nguy hiểm chưa từng có. Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi mọi bí ẩn được hé lộ, và mọi mối đe dọa bị tiêu diệt hoàn toàn.”

Thôn Thiên Thử “chiêm chiếp” một tiếng, như hưởng ứng lời chủ nhân. Ánh sáng ban mai bắt đầu rọi vào hang đá, chiếu rọi lên gương mặt kiên nghị của Lâm Phong và những người đồng hành của hắn. Arc mới của cuộc hành trình đã chính thức bắt đầu, hứa hẹn những cuộc phiêu lưu đầy cam go, những khám phá động trời, và những trận chiến định mệnh, nơi số phận của cả giới tu tiên sẽ được định đoạt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ