Ánh bình minh từ từ trỗi dậy, nhuộm vàng những cồn cát trải dài vô tận của Bãi Hoang Sa Mạc. Gió sớm lướt nhẹ qua những đỉnh cát, mang theo hơi nóng khô khốc đặc trưng của vùng đất khắc nghiệt, và đôi khi là tiếng rít nhẹ như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Trong một hốc đá lởm chởm, nơi tàn tích của trận chiến với đám tàn dư Ma giáo đêm qua còn vương vãi, Lâm Phong ngồi khoanh chân, ánh mắt khẽ nhắm nhưng tâm thần lại hoạt động hết công suất. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng không ngừng nghỉ trong huyết mạch mình, một dòng chảy nóng bỏng, mạnh mẽ, như đang thức tỉnh sau hàng ngàn năm ngủ yên. Bàn tay hắn khẽ vuốt lên Huyễn Mặc Quyển đang đặt trên đùi, cảm nhận từng đường nét phù văn cổ xưa, như thể cuốn sách cũng đang rung động cùng với huyết mạch của hắn.
“Bí mật này… nó không chỉ liên quan đến Hạ Giới, mà còn… cả thân thế của ta.” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tư, mang theo một chút băn khoăn về định mệnh. “Ta cảm thấy huyết mạch mình như muốn bùng cháy mỗi khi chạm vào những mảnh ký ức cổ xưa này. Nó không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà là một sự thật rõ ràng đến đáng sợ.” Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn đã đột phá Nguyên Anh kỳ, sức mạnh đã tăng vọt, nhưng những gì hắn khám phá ra lại khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết trước dòng chảy của lịch sử và định mệnh.
Bên cạnh hắn, Tần Nguyệt đang cặm cụi sắp xếp những mảnh giấy da cũ kỹ, rách nát mà họ thu được từ đám Ma giáo tàn dư. Những mảnh giấy này được viết bằng một loại phù văn cổ xưa, đã phai mờ theo thời gian, nhưng lại ẩn chứa những thông tin động trời. Nàng dùng linh lực nhẹ nhàng vuốt ve từng mảnh, cố gắng ghép nối chúng lại với nhau như một món đồ cổ quý giá. Khuôn mặt thanh lịch, trưởng thành của nàng lộ rõ vẻ tập trung cao độ. Mái tóc đen nhánh, mượt mà được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật khí chất trí tuệ của nàng.
“Những ghi chép này quá rời rạc, Phong nhi.” Tần Nguyệt khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự lo lắng. “Nhưng tất cả đều nhắc đến một ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’ và một ‘Thiên Đạo Chân Thần’ trong sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5,000 năm trước. Có vẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh đang cố gắng tái hiện một thứ gì đó kinh hoàng hơn rất nhiều so với việc chỉ đơn thuần thống trị Hạ Giới.” Nàng đặt một mảnh giấy có khắc hình ảnh một sinh vật khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi những đường gân máu đỏ rực, xuống cạnh một mảnh khác có hình ảnh một bóng người cao lớn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời. Hai hình ảnh đối lập nhau rõ rệt, như tượng trưng cho hai thái cực của vũ trụ.
Tuyết Dao tiến lại gần Lâm Phong, nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, bàn tay trắng ngần như ngọc khẽ nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một luồng ấm áp. Vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng vẫn luôn khiến mọi thứ xung quanh trở nên tĩnh lặng hơn, nhưng ánh mắt nàng dành cho Lâm Phong lại chứa đựng một tình yêu thương sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Dù đi đâu, dù đối mặt với thứ gì, chúng ta sẽ cùng đi, Phong nhi.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sức mạnh. “Huynh không đơn độc. Chúng ta luôn bên cạnh huynh.”
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, cũng nhanh nhẹn sà vào lòng Lâm Phong, dụi đầu vào vai hắn. Mái tóc màu nâu hạt dẻ tết bím của nàng khẽ chạm vào má hắn, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất trời. “Lâm Phong ca ca đi đâu, Mộc Ly theo đó!” Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo, hồn nhiên nhưng không kém phần kiên quyết. “Mộc Ly sẽ không để ca ca một mình đối phó với kẻ xấu đâu! Nếu hắn dám đụng đến ca ca, Mộc Ly sẽ dùng tất cả linh thú trong rừng để cắn chết hắn!” Tuy câu nói có phần trẻ con, nhưng lại thể hiện sự trung thành tuyệt đối của nàng.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu với bộ lông trắng muốt, cũng nhảy từ vai Mộc Ly sang vai Lâm Phong, “chiêm chiếp” một tiếng đáng yêu rồi dụi đầu vào cổ hắn, như thể nó cũng cảm nhận được gánh nặng trong lòng chủ nhân và muốn an ủi hắn. Cửu Thiên Huyền Kiếm, vẫn nằm sau lưng Lâm Phong, bất chợt khẽ reo lên một tiếng, âm thanh thanh thoát nhưng lại như một lời khẳng định, một sự đồng hành không lời.
Lâm Phong nhìn những người phụ nữ yêu thương hắn, nhìn Thôn Thiên Thử, và cảm nhận được sự cộng hưởng từ Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện nhưng cũng pha chút chua xót nở trên môi hắn. Hắn không đơn độc, đó là sự thật. Nhưng gánh nặng của bí mật này, của thân thế hắn, và của cái gọi là “Thiên Đạo Chân Thần” lại là thứ mà hắn phải tự mình gánh vác.
Hắn nhớ lại những lời Tần Nguyệt đã nói ở chương trước: “Có lẽ, thân thế của chàng không đơn giản như chúng ta nghĩ. Có lẽ chàng có liên quan đến ‘Thiên Đạo Chân Thần’ hoặc một thế lực nào đó đã đối đầu với Huyết Thần 5,000 năm trước.” Và cả lời khẳng định của nàng: “Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn chỉ là một con cờ.” Những lời đó như khắc sâu vào tâm trí hắn, vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về một cuộc chiến vượt xa khỏi Hạ Giới, vượt xa khỏi những gì hắn từng biết về tu tiên.
“Ta từng nghĩ, con đường tu tiên của ta là nghịch thiên cải mệnh, là vượt qua số phận của một phàm nhân.” Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt hắn dõi về phía những cồn cát trải dài. “Nhưng giờ đây, ta lại cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một dòng chảy đã định sẵn, một vai trò mà ta chưa từng biết đến. Huyết mạch này, Cửu Thiên Huyền Kiếm này, Huyễn Mặc Quyển này… tất cả dường như đều là một phần của một kế hoạch vĩ đại nào đó, đã được sắp đặt từ hàng ngàn năm trước.”
Tần Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đầy thấu hiểu. “Không ai là hoàn toàn tự do, Phong nhi. Ngay cả Thiên Đạo cũng có quy luật của nó. Điều quan trọng là chúng ta lựa chọn đi theo con đường nào, và hành động như thế nào khi đối mặt với định mệnh. Những ghi chép này nói rằng, ‘Thiên Đạo Chân Thần’ đã hy sinh bản thân để phong ấn ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’ và cứu vãn Hạ Giới. Việc huyết mạch của con cộng hưởng với ‘Huyết Thần Ý Chí’ không chỉ là một sự trùng hợp, mà có thể là một sự kế thừa, một trách nhiệm mà con không thể né tránh.” Nàng đưa một mảnh giấy da khác lên, trên đó vẽ một biểu tượng cổ xưa, tựa như một vòng xoáy âm dương, nhưng một nửa lại là màu đỏ máu, nửa kia là màu xanh lam trong suốt. “Đây là biểu tượng của sự cân bằng, nhưng cũng là sự đối lập vĩnh cửu giữa hai thế lực này.”
Lâm Phong nhắm mắt lại, hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tuyết Dao, sự tin tưởng từ Mộc Ly, và sự thấu hiểu từ Tần Nguyệt. Áp lực của định mệnh là rất lớn, nhưng sự ủng hộ từ những người bên cạnh lại là nguồn sức mạnh vô tận. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cát nóng và mùi khô hạn đặc trưng của sa mạc, rồi từ từ mở mắt. Trong đôi mắt hắn không còn sự băn khoăn hay lo lắng, mà thay vào đó là một ngọn lửa kiên định, một ý chí không gì lay chuyển được. “Nếu định mệnh đã chọn ta, vậy thì ta sẽ đối mặt với nó. Nếu ta là hậu duệ của ‘Thiên Đạo Chân Thần’, vậy thì ta sẽ tiếp nối con đường của Người. Không phải để tái hiện quá khứ, mà để tạo ra một tương lai mới, nơi không còn sự thống trị của Ma giáo, không còn sự đe dọa của ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’.”
Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, cân đối toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Trường bào màu xanh sẫm của hắn khẽ bay trong gió sớm. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái giờ đây lại nghiêm túc một cách lạ thường. “Ma Tôn Huyết Ảnh, và cả kẻ đứng sau hắn, sẽ phải trả giá cho những gì chúng đã làm.” Giọng hắn vang vọng, chứa đựng một sự quyết tâm không thể nghi ngờ. Những cồn cát vàng óng dần hiện rõ dưới ánh sáng ban mai, nhưng trong tâm trí hắn, một bức tranh về cuộc chiến thần thoại đang dần hiện hữu, với những nhân vật khổng lồ và những âm mưu xuyên suốt hàng ngàn năm. Hắn, Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, lại vô tình bị cuốn vào một cuộc chiến có quy mô vượt xa mọi tưởng tượng của hắn.
***
Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng chói chang xuống Bãi Hoang Sa Mạc, không khí trở nên nóng bỏng, khô hạn đến ngột ngạt. Tuy nhiên, một sự kiện bất thường đã xảy ra. Một luồng linh khí mát mẻ bất ngờ xuất hiện, xua tan đi cái nóng bức, mang theo một làn hương thanh khiết, tựa như hương hoa sen trong hồ nước băng giá, len lỏi vào từng thớ thịt, từng lỗ chân lông của bốn người và một chuột đang đứng giữa sa mạc. Sự thay đổi đột ngột này khiến Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đều ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cảnh giác.
Từ trên trời cao, một luồng sáng trắng tinh khôi từ từ hạ xuống, xé toạc không gian tĩnh lặng của sa mạc. Luồng sáng đó không chói mắt, mà lại dịu nhẹ, thanh thoát, như ánh trăng rọi qua màn đêm. Khi luồng sáng dần tan biến, một bóng dáng thanh cao, thoát tục dần hiện rõ. Đó là một nữ nhân mặc y phục trắng tinh khôi, mái tóc đen dài như suối thác buông xõa đến tận gót chân, khuôn mặt thanh tú tựa tiên nữ giáng trần. Nàng toát lên vẻ thoát tục, lạnh lùng như băng ngọc, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự nhân từ sâu sắc, một sự uyên bác đã trải qua ngàn năm tuế nguyệt. Nguyệt Lan Tiên Tử, nàng xuất hiện tựa như một giấc mộng, mang theo khí chất uy nghiêm nhưng cũng đầy bí ẩn.
Nàng đứng lơ lửng giữa không trung, đôi mắt trong veo như hồ thu nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt như thấu tỏ mọi bí mật, mọi gánh nặng trong lòng hắn. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên môi nàng, đủ để xoa dịu mọi sự căng thẳng nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sự xa cách, một sự siêu thoát.
“Kẻ mang huyết mạch cổ xưa, cuối cùng ngươi cũng đã thức tỉnh.” Giọng nói của Nguyệt Lan Tiên Tử vang lên, trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng lại có một sức mạnh lan tỏa khắp không gian, như thể từng lời nàng nói đều được thiên địa hưởng ứng. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.”
Lâm Phong, vốn là người không dễ bị lay động, nhưng trước sự xuất hiện đầy tiên khí của nàng, hắn cũng không khỏi kinh ngạc. Hắn cảnh giác cao độ, cơ thể tự động căng lên, linh lực trong đan điền cuộn trào. Cửu Thiên Huyền Kiếm sau lưng hắn như cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân, tự động “vù” một tiếng, thoát khỏi vỏ, lơ lửng bên cạnh hắn, mũi kiếm ánh lên sắc bén, chĩa thẳng về phía Nguyệt Lan Tiên Tử. Ánh sáng tím nhạt từ thân kiếm tỏa ra, tạo thành một vòng bảo vệ quanh Lâm Phong.
“Tiền bối là ai?” Lâm Phong hỏi, giọng hắn trầm xuống, mang theo sự thận trọng. “Và làm sao người biết về ta?”
Nguyệt Lan Tiên Tử vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ, ánh mắt nàng lướt qua Cửu Thiên Huyền Kiếm, rồi dừng lại trên Lâm Phong. “Đạo pháp tự nhiên, thuận theo ý trời. Ta là người bảo hộ những bí mật của thế giới này. Ngươi là chìa khóa để hàn gắn vết nứt Thiên Đạo, nhưng cũng là mục tiêu của ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’.” Nàng khẽ phất tay áo, một luồng ánh sáng trắng mờ ảo bao phủ lấy không gian xung quanh, tạo thành một vùng an toàn, ngăn cách họ với cái nóng bức của sa mạc. “Thân thế ngươi không đơn giản, dòng máu trong ngươi mang sức mạnh của ‘Thiên Đạo Chân Thần’, một thực thể đã đối đầu với ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’ trong cuộc chiến 5,000 năm trước, gây ra Đại Địa Phân Liệt và suy yếu linh khí Hạ Giới.”
Ngay khi lời nàng dứt, luồng ánh sáng trắng mờ ảo kia bất chợt biến đổi. Trước mắt Lâm Phong và các mỹ nhân, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra như một ảo ảnh. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những khe nứt khổng lồ xé toạc đại địa, nuốt chửng núi non sông suối. Bầu trời bị nhuộm đỏ bởi máu và lửa, những tiếng gào thét bi ai vang vọng khắp nơi. Hai bóng hình khổng lồ, một tỏa sáng rực rỡ như mặt trời, một chìm trong bóng tối và huyết sắc, đang đối đầu nhau, những đòn đánh của họ phá hủy cả không gian và thời gian. Đó chính là cảnh tượng Đại Địa Phân Liệt 5,000 năm trước, một bi kịch của thế giới này, giờ được tái hiện một cách chân thực đến rợn người.
Tần Nguyệt, vốn là người điềm tĩnh nhất, cũng không khỏi kinh ngạc. Nàng nắm chặt tay Tuyết Dao và Mộc Ly, ánh mắt đầy chấn động. “Thiên Đạo Chân Thần… Vậy là Ma Tôn Huyết Ảnh đang muốn ‘tái sinh’ ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’ để đảo ngược trật tự thế giới?” Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự sợ hãi.
Nguyệt Lan Tiên Tử gật đầu, ảo ảnh về cuộc chiến dần tan biến, trả lại không gian yên bình ban đầu. “Chính xác. Và ngươi, Lâm Phong, là vật cản lớn nhất của hắn. Cũng là hy vọng cuối cùng của thế giới này.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng không còn sự xa cách mà thay vào đó là một sự kỳ vọng to lớn, như thể đặt vận mệnh của vạn vật lên vai hắn. “Hắn không phải là kẻ cuối cùng, cũng không phải là kẻ mạnh nhất. Hắn chỉ là một con cờ trong tay ‘Huyết Thần Nguyên Thủy’, kẻ đang tìm cách phá vỡ phong ấn và trở lại thống trị. Huyết mạch của ngươi là chìa khóa, là phong ấn, cũng là ngọn lửa có thể thiêu rụi mọi âm mưu.”
Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn không phải là một người hèn nhát, nhưng sự thật này vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng của hắn. Từ một phàm nhân bị coi thường, hắn đã từng bước tu luyện, từng bước nghịch thiên cải mệnh. Nhưng giờ đây, hắn không chỉ đơn thuần là nghịch mệnh của bản thân, mà còn là nghịch mệnh của cả một thế giới, của cả một Thiên Đạo. Hắn nhìn xuống Huyễn Mặc Quyển trong tay, rồi nhìn Cửu Thiên Huyền Kiếm đang lơ lửng bên cạnh. Những bí ẩn về thân thế hắn, về những pháp bảo này, tất cả đều đang dần được hé lộ, nhưng lại đi kèm với một gánh nặng không thể tưởng tượng nổi.
“Vậy, ta phải làm gì?” Lâm Phong hỏi, giọng nói hắn không còn sự cảnh giác, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, sự chấp nhận định mệnh. “Nếu ta là hy vọng cuối cùng, nếu ta mang huyết mạch của ‘Thiên Đạo Chân Thần’, vậy thì ta sẽ không trốn tránh trách nhiệm của mình.”
Nguyệt Lan Tiên Tử mỉm cười, nụ cười nàng thanh thoát như sương mai. “Đó là điều ta muốn nghe. Con đường phía trước của ngươi sẽ không chỉ là tu luyện sức mạnh cá nhân, mà còn là khám phá sự thật, tìm kiếm những mảnh vỡ của Thiên Đạo, và đối mặt với những thử thách ở những giới diện cao hơn. Hạ Giới này, chỉ là một khởi đầu.”
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bất chợt “chiêm chiếp” một tiếng, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong vận mệnh của chủ nhân, và sẵn sàng đồng hành cùng hắn.
***
Mặt trời dần nghiêng bóng, những tia nắng chiều dịu dàng trải dài trên những cồn cát vàng óng của Bãi Hoang Sa Mạc, xoa dịu cái nóng bức gay gắt của buổi trưa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cát đặc trưng và một chút hương linh khí thanh khiết còn sót lại từ sự xuất hiện của Nguyệt Lan Tiên Tử. Nàng vẫn đứng đó, thanh cao và tĩnh lặng, như một bức tượng ngọc bích giữa không gian rộng lớn.
Nguyệt Lan Tiên Tử nhìn Lâm Phong với ánh mắt chứa đầy kỳ vọng, một cái nhìn vượt qua thời gian và không gian, như thể nàng đã chứng kiến vô số kiếp luân hồi của hắn. Nàng khẽ phất tay áo, từ trong tay áo của nàng bay ra một viên đan dược màu vàng kim, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, tỏa ra một mùi hương nồng nàn, ngọt ngào, khiến người ta chỉ hít một hơi đã cảm thấy tinh thần sảng khoái, linh lực trong đan điền như muốn cuộn trào. Viên đan dược bay lơ lửng trước mặt Lâm Phong, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt hắn.
“Thái Ất Tái Sinh Đan này là vật bảo hộ cuối cùng của một vị Đan Thần cổ xưa.” Nguyệt Lan Tiên Tử nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây lại mang theo một chút trang nghiêm. “Nó có thể cứu mạng ngươi một lần khi hồn chưa phi phách tán, phục hồi nguyên khí và tái tạo cơ thể dù ngươi có bị thương nặng đến đâu. Hãy trân trọng, vì hành trình phía trước sẽ gian nan vạn phần, nhưng cũng đầy cơ duyên. Ngươi sẽ phải rời khỏi Hạ Giới, khám phá những bí ẩn ở Linh Giới, thậm chí là Tiên Giới để tìm ra cách hàn gắn Thiên Đạo.” Nàng nhẹ nhàng đẩy viên đan dược về phía Lâm Phong.
Lâm Phong đưa tay đón lấy viên đan dược. Ngay khi chạm vào, một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết lan tỏa khắp cơ thể hắn, khiến hắn cảm thấy toàn thân thư thái, mọi mệt mỏi tan biến. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh kinh khủng ẩn chứa bên trong viên đan này. Hắn cung kính cúi đầu. “Đa tạ tiền bối chỉ điểm và ban tặng. Lâm Phong khắc ghi. Ta sẽ không phụ lòng tin của người.” Hắn cẩn thận cất viên Thái Ất Tái Sinh Đan vào trong không gian trữ vật của mình, biết rằng đây là một vật phẩm cực kỳ quý giá, có thể quyết định sinh tử của hắn trong tương lai.
Tần Nguyệt đứng bên cạnh, ánh mắt nàng lóe lên vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy viên đan dược. Nàng là người uyên bác, đã đọc vô số điển tịch cổ, nên nàng hiểu rõ giá trị của nó. “Thái Ất Tái Sinh Đan… đây là đan dược thất truyền từ thời viễn cổ!” Nàng thì thầm, giọng nói không giấu được sự chấn động. “Chỉ có những Đan Thần cấp cao nhất, với linh dược quý hiếm nhất và công pháp luyện đan độc nhất vô nhị mới có thể luyện chế thành công. Giá trị của nó không thể đo đếm được bằng linh thạch.”
Nguyệt Lan Tiên Tử mỉm cười bí ẩn, ánh mắt nàng lướt qua từng người trong số họ, như thể đang nhìn thấy tương lai. “Hãy nhớ, không phải mọi sức mạnh đều đến từ giết chóc. Đôi khi, tình yêu và sự kiên định mới là thứ mạnh mẽ nhất. Con đường hàn gắn Thiên Đạo không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần cả sự thấu hiểu và lòng nhân ái.” Nàng nói, giọng nói dần trở nên nhẹ bẫng, thanh thoát hơn. Thân hình nàng bắt đầu phát sáng, từ từ hóa thành vô số những đốm sáng lấp lánh, tựa như những vì sao nhỏ bay lên không trung, rồi tan biến vào hư vô, để lại một làn hương thanh khiết còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn.
Lâm Phong nhìn về phía Nguyệt Lan Tiên Tử biến mất, trong lòng hắn cảm thấy một sự hụt hẫng khó tả, nhưng cũng là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận được sự ấm áp, mềm mại từ bàn tay nàng. Hắn nhìn Tuyết Dao, Mộc Ly, và Tần Nguyệt, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng pha lẫn một chút nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy.
“Một hành trình mới… và một trọng trách lớn hơn.” Lâm Phong khẽ thầm, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Hắn biết, Hạ Giới này đã không còn đủ rộng lớn để chứa đựng những bí mật và những thử thách đang chờ đợi hắn. “Có vẻ như, con đường tu tiên của ta sẽ không bao giờ kết thúc. Nhưng dù có đi đâu, dù phải đối mặt với ai, ta cũng sẽ không bao giờ lùi bước.” Hắn siết nhẹ tay Tuyết Dao, như một lời hứa hẹn.
“Phong ca đừng lo, có chúng ta bên cạnh huynh!” Mộc Ly líu lo, gương mặt nàng rạng rỡ, xóa tan đi bầu không khí có phần căng thẳng. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, và cũng háo hức cho những cuộc phiêu lưu mới.
Tuyết Dao khẽ tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nàng hướng về phía hoàng hôn, nơi những dải mây đỏ rực rỡ đang trôi. “Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt với mọi thứ, Phong nhi.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại là một lời khẳng định sắt đá.
Tần Nguyệt mỉm cười. “Con đường hàn gắn Thiên Đạo sẽ là một thử thách vô cùng lớn. Nhưng ta tin, với Huyễn Mặc Chi Đạo của con, và với những người đồng hành này, con sẽ làm được.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tự hào.
Thôn Thiên Thử, như hiểu được tâm tư của mọi người, lại “chiêm chiếp” một tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, dụi đầu vào cổ hắn, như thể muốn nói: “Đừng sợ, có ta đây!”
Đêm buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời sa mạc rộng lớn. Lâm Phong đứng đó, giữa những cồn cát hoang vu, cùng với những người phụ nữ yêu thương và linh thú trung thành của hắn. Hắn cảm nhận được gánh nặng của định mệnh, của huyết mạch “Thiên Đạo Chân Thần” đang cuộn trào trong người, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn biết, đây không phải là kết thúc của một hành trình, mà là khởi đầu của một khúc ca dị giới vĩ đại hơn, một cuộc phiêu lưu vượt ra khỏi mọi giới hạn, nơi số phận của cả vạn giới sẽ được định đoạt. Hắn, Lâm Phong, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Arc 3 đã khép lại, và cánh cửa đến những giới diện cao hơn, đến những bí mật cổ xưa hơn, đã chính thức mở ra trước mắt hắn.