Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 243

Bí Mật Động Trời: Lưỡi Dao Ẩn Giấu Trong Hoàng Triều

4417 từ
Mục tiêu: Lâm Phong phân tích sâu hơn về dấu ấn ma đạo cổ xưa và 'cổng phong ấn' năng lượng, khám phá mối liên hệ trực tiếp của chúng với âm mưu chính trị hiện tại.,Tiết lộ danh tính và phương thức hoạt động của tông môn tà ác đứng sau việc thao túng Đại Chu Hoàng Triều, cho thấy chúng đã len lỏi sâu vào triều đình và các gia tộc lớn.,Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Lý Nguyên Hạo vạch ra bước đi tiếp theo để đối phó với âm mưu này, nhấn mạnh sự cấp bách và nguy hiểm cận kề.,Làm nổi bật vai trò của Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ như một 'chìa khóa' hoặc 'thiết bị cảm biến' quan trọng trong việc khám phá các phong ấn cổ xưa.,Tăng cường căng thẳng và phát triển xung đột, đẩy mạch truyện vào giai đoạn 'rising_action' mạnh mẽ hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Lý Nguyên Hạo, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Tense, investigative, strategic, urgent, foreboding
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng vằng vặc như một lưỡi đao bạc lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi xuống Đế Đô Long Phượng tráng lệ, phủ lên những mái ngói vàng son của hoàng cung một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng. Bên trong một căn phòng bí mật được bảo vệ nghiêm ngặt, nằm sâu trong biệt phủ của Lâm Phong, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và lo lắng. Ánh nến chập chờn trên bàn, nhảy múa cùng những cái bóng, như đang cố gắng xua đi màn đêm đang bao phủ lấy những bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ.

Trên chiếc giường được đặt ở góc phòng, Hạ Vũ nằm đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng, một báu vật linh thiêng mang trong mình bí ẩn của ngàn năm, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện, thỉnh thoảng lại rung lên nhè nhẹ như một trái tim đang đập loạn nhịp, khiến cho không khí vốn đã nặng nề lại càng thêm phần bí ẩn. Hương thảo dược dịu nhẹ thoang thoảng từ những chén thuốc được Tần Nguyệt tỉ mỉ sắc cho nàng, chỉ làm vơi đi phần nào cảm giác lạnh lẽo của căn phòng, chứ không thể xoa dịu được nỗi bất an đang len lỏi trong lòng mỗi người.

Lâm Phong đứng thẳng, dáng người cao ráo, cân đối toát lên vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà chỉ còn sự kiên định đến khó tin, ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ trước quy mô của âm mưu mà họ đang phải đối mặt. Hắn dùng Huyễn Mặc Quyển, công pháp thần bí đã đồng hành cùng hắn qua bao hiểm nguy, để chiếu ra những hình ảnh ma mị về dấu ấn ma đạo cổ xưa mà hắn đã tìm thấy trên thi thể tên sát thủ, cùng với những bản đồ mơ hồ về các "cổng phong ấn" năng lượng cổ đại. Những hình ảnh đó, ma mị và khó hiểu, như những vết sẹo trên tấm vải thời gian, gợi lên một cảm giác rợn người về sự tồn tại của một thế lực đã bị lãng quên.

"Dấu ấn ma đạo trên tên sát thủ kia không thuộc về Ma Long Điện hiện tại." Lâm Phong mở lời, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. "Nó cổ xưa hơn, và Huyễn Mặc Quyển chỉ ra rằng nó liên quan đến những 'cổng phong ấn' năng lượng cổ đại. Những phế tích mà chúng ta đến, dường như không phải là tàn tích đơn thuần, mà là những điểm mấu chốt của một hệ thống phong ấn hoặc giải phong ấn nào đó." Hắn chỉ tay vào một hình ảnh trên Huyễn Mặc Quyển, nơi một biểu tượng kỳ lạ, như một đóa hoa sen đen bị bóp méo, đang phát ra luồng khí âm u.

Lam Yên, đứng cạnh Lâm Phong, vẻ mặt nàng đầy kiên định nhưng ánh mắt không giấu được sự bức bối. Nàng, với khí chất mạnh mẽ và phóng khoáng, luôn muốn hành động ngay lập tức, nhưng lúc này lại phải kiên nhẫn lắng nghe. Trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm của nàng khẽ lay động trong ánh nến. "Cổng phong ấn? Là thứ mà Hạ Vũ cảm nhận được sao? Nó có ý nghĩa gì?" Nàng hỏi, giọng dứt khoát, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển, như muốn xuyên thủng mọi bí ẩn.

Hạ Vũ, từ trên giường, cựa mình yếu ớt, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, cố gắng nhìn về phía Lâm Phong. "Em... em nghe thấy tiếng thì thầm... như thể những cánh cửa đang rên rỉ... và năng lượng đang bị hút cạn dần... Nó liên kết với sự suy yếu của Thiên Đạo mà ca ca nói tới..." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng ôm chặt lấy Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, như thể vật đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất trong biển cả hỗn loạn của những cảm nhận mà nàng đang phải chịu đựng. Mỗi lời nàng nói ra, tuy yếu ớt, nhưng lại như những lưỡi dao sắc nhọn, cứa vào lòng người nghe, khắc sâu thêm sự rùng rợn của tình thế.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, lúc này đang ngồi cạnh Hạ Vũ, tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của cô gái nhỏ, ánh mắt đầy lo ngại. Nàng là người phụ nữ điềm tĩnh nhất ở đây, nhưng ngay cả nàng cũng không thể che giấu được sự suy tư trước lời nói của Hạ Vũ. "Huyết mạch của Hạ Vũ có vẻ như là chìa khóa để cảm nhận những điều này. Cần phải bảo vệ nàng và nghiên cứu kỹ hơn." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, Hạ Vũ không chỉ là một trong những người tình của Lâm Phong, mà nàng còn là một nhân tố cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến này, một sợi dây kết nối vô hình với những bí mật cổ xưa nhất.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lại quay về phía Hạ Vũ, lòng thắt lại. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn không chỉ phải bảo vệ nàng, mà còn phải dùng nàng làm "la bàn" để tìm kiếm sự thật. Hắn biết, thân thế của Hạ Vũ, cùng với viên ngọc bội cổ xưa kia, có lẽ không chỉ đơn thuần là một kỳ ngộ, mà là một phần của một kế hoạch vĩ đại hơn, hoặc một lời nguyền đã bị lãng quên từ thuở hồng hoang. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bề mặt nó, nhưng sâu bên trong, hắn lại cảm nhận được một nguồn năng lượng ấm áp, như một lời động viên thầm lặng.

"Nếu như những cổng phong ấn này đang bị phá vỡ, vậy mục đích của kẻ đứng sau là gì?" Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, hỏi. Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự sắc lạnh của một người đã trải qua nhiều sương gió. Nàng đứng phía sau Lâm Phong, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh nhưng giờ đây lại ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông trước mặt. "Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về thế lực này, và về mối liên hệ của chúng với Thiên Đạo Vết Nứt."

Lâm Phong nhìn gương mặt lo lắng của các mỹ nhân, rồi lại nhìn về phía Hạ Vũ đang nằm yếu ớt. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Âm mưu này không chỉ là một cuộc chiến giành quyền lực đơn thuần. Nó liên quan đến sự tồn vong của cả một giới diện, đến Thiên Đạo, và có lẽ, đến cả thân thế bí ẩn của chính hắn. "Lời nói cuối cùng của tên sát thủ, 'tổ chức của chúng ta không ai có thể tìm ra', càng khẳng định chúng ta đang đối mặt với một thế lực đã ẩn mình quá lâu, quá sâu. Chúng không chỉ là tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà có lẽ còn là kẻ đứng sau Ma Tôn, hoặc một phần của một tổ chức lớn hơn." Hắn trầm ngâm, những ngón tay khẽ gõ nhẹ lên Huyễn Mặc Quyển. "Thế lực này, có lẽ đã thao túng mọi thứ từ hàng ngàn năm trước, chờ đợi thời cơ để phá vỡ các phong ấn, giải phóng một thứ gì đó kinh hoàng."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí tím đen của Huyễn Mặc Quyển luân chuyển trong cơ thể. Những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh chớp nhoáng về các 'phế tích cổ thành' khác, về 'U Minh Thâm Uyên' và những 'vết nứt' trong không gian, như những mảnh ghép rời rạc đang dần hé lộ một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Hắn nhớ lại cảm giác quen thuộc khi nhìn thấy dấu ấn ma đạo đó, như thể một phần ký ức bị phong ấn trong hắn đang cố gắng trỗi dậy. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," hắn thầm nhủ. Hắn phải tin vào trực giác của mình, tin vào sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, và quan trọng nhất, tin vào bản thân.

"Vậy, bước tiếp theo của chúng ta là gì, Phong ca?" Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn thường lệ. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng đầy vẻ quan tâm, sẵn sàng chiến đấu. Nàng nắm chặt lấy tay Lam Yên, như một lời động viên thầm lặng. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi chúng hành động."

Lâm Phong mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc. "Chúng ta cần thông tin. Thông tin chi tiết, chính xác về thế lực này, về cách chúng đã len lỏi vào Đại Chu Hoàng Triều, và về mục đích thực sự của chúng khi phá vỡ các cổng phong ấn." Hắn nhìn về phía cửa phòng, nơi màn đêm vẫn bao trùm. "Có một kẻ sẽ cung cấp thông tin đó cho chúng ta."

***

Sáng sớm hôm sau, trời mờ sương, những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên những mái nhà cong vút của Thiên Phong Thành, thành phố nằm ở rìa Đế Đô. Trong một quán trà nhỏ, nằm khuất mình trong con hẻm yên tĩnh, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào của những vị khách buổi sớm tạo nên một bầu không khí ấm cúng, nhộn nhịp vừa phải. Mùi trà thơm ngát, mùi bánh ngọt mới ra lò, cùng mùi khói hương nhẹ nhàng từ lò sưởi, hòa quyện vào nhau, xua tan đi cái se lạnh của buổi sớm. Linh khí nơi đây khá yếu ớt, không thể sánh bằng Đế Đô, nhưng lại mang đến một cảm giác bình dị, an yên.

Lâm Phong ngồi ở một góc khuất, y phục màu xanh sẫm giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ phóng khoáng, uy nghi. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị trà đắng chát nhưng lại thanh tao, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng. Đôi mắt hắn khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn còn giăng mắc, như một tấm màn che giấu vô vàn bí mật. Hắn không cần đợi lâu.

Một bóng đen gầy gò, mặc đồ bó sát và đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, xuất hiện như một làn khói, lướt qua đám đông mà không ai hay biết, rồi ngồi xuống đối diện Lâm Phong. Quỷ Diện Lang Quân.

"Lâm công tử, sớm thế này đã có chuyện gì rồi?" Quỷ Diện Lang Quân cất giọng, nghe có vẻ uể oải, nhưng đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ lại sắc như dao, đảo liên hồi, đánh giá tình hình. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!" Hắn vẫn không quên lời cửa miệng của mình, ám chỉ đến những linh thạch mà Lâm Phong đã hứa hẹn.

Lâm Phong không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt một mảnh giấy đã được gấp gọn gàng lên bàn, đẩy về phía Quỷ Diện Lang Quân. Trên đó, hắn đã tỉ mỉ vẽ lại dấu ấn ma đạo cổ xưa mà hắn tìm thấy trên tên sát thủ. Cùng với mảnh giấy, là một túi trữ vật nhỏ, bên trong ẩn chứa ánh sáng lấp lánh của linh thạch thượng phẩm. Hắn biết, đối với Quỷ Diện Lang Quân, không gì có sức nặng hơn là linh thạch.

Quỷ Diện Lang Quân, đôi mắt sáng rỡ khi nhìn thấy túi linh thạch, liền nhanh chóng dùng tay áo che đi, khẽ cười thầm. Nhưng khi hắn mở mảnh giấy ra, nhìn thấy dấu ấn ma đạo, nụ cười trên môi hắn chợt tắt ngúm, thay vào đó là vẻ mặt nheo lại đầy cảnh giác, thậm chí là sợ hãi mơ hồ. Hắn đưa ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên hình vẽ, như đang cố gắng cảm nhận một điều gì đó đã bị lãng quên từ lâu.

"Ngươi có thể nhận ra dấu ấn này không, Quỷ Diện Lang Quân? Nó cổ xưa hơn Ma Long Điện, nhưng lại liên quan đến các hoạt động gần đây tại Đại Chu." Lâm Phong nói, giọng trầm ổn, không nhanh không chậm. Hắn quan sát kỹ từng biểu cảm dù nhỏ nhất trên khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ của đối phương.

Quỷ Diện Lang Quân hít một hơi thật sâu, như thể mùi trà thơm ngát bỗng trở nên ngột ngạt. "Ây da, Lâm công tử, cái này... cái này không đơn giản nha." Hắn ta khẽ rùng mình. "Dấu hiệu này... tôi chỉ từng nghe qua trong truyền thuyết về một tổ chức đã biến mất hàng ngàn năm trước. Nó được gọi là 'Hắc Sắc Liên Hoa Hội'." Giọng hắn ta thì thào, như thể sợ hãi khi phải nhắc đến cái tên đó. "Chúng là một tông phái tà ác cổ xưa, tin rằng bằng cách làm suy yếu 'Thiên Đạo' và các phong ấn cổ xưa, họ có thể giải phóng một sức mạnh tối thượng để thống trị toàn bộ thế giới."

Lâm Phong nheo mắt. "Hắc Sắc Liên Hoa Hội... Chắc chắn rồi, Huyễn Mặc Quyển cũng đã hé lộ điều tương tự." Hắn cảm nhận một cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào dấu ấn ma đạo trên bản vẽ, như thể sức mạnh tà ác ngàn năm vẫn còn lưu lại. "Vậy ngươi có thể điều tra xem 'Hắc Sắc Liên Hoa Hội' này đã len lỏi vào triều đình Đại Chu như thế nào, và ai là những kẻ đứng sau chúng không? Ta cần thông tin càng chi tiết càng tốt."

Quỷ Diện Lang Quân gãi đầu, vẻ mặt lưỡng lự. "Lâm công tử, đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Hắc Sắc Liên Hoa Hội không phải là lũ tôm tép. Chúng đã ẩn mình hàng ngàn năm, và nếu chúng thực sự đã ngóc đầu dậy, vậy thì mạng lưới của chúng phải cực kỳ khủng bố. Càng điều tra sâu, càng dễ bị cuốn vào vòng xoáy." Hắn ta nhìn túi linh thạch, rồi lại nhìn dấu ấn, đấu tranh tư tưởng. Sự tham tiền đối đầu với bản năng tự bảo toàn.

"Ngươi có thể từ chối." Lâm Phong bình thản nói, nhấp một ngụm trà. "Nhưng ngươi nên nhớ, nếu Hắc Sắc Liên Hoa Hội thành công trong việc phá vỡ các phong ấn, thì không chỉ Đại Chu, mà cả giới tu tiên cũng sẽ đối mặt với đại họa. Đến lúc đó, tiền tài, linh thạch cũng chẳng còn ý nghĩa gì." Hắn nói thêm, giọng mang một chút lạnh lùng. "Vả lại, ngươi có nghĩ rằng, sau khi ta đã cho ngươi biết về dấu ấn này, ngươi có thể thoát khỏi vòng xoáy này một cách dễ dàng sao? Ngươi đã là một phần của nó rồi."

Lời nói của Lâm Phong như một gáo nước lạnh tạt vào Quỷ Diện Lang Quân. Hắn ta rùng mình. Lâm Phong nói đúng. Thông tin về Hắc Sắc Liên Hoa Hội là tối mật, và việc hắn biết được nó đã đặt hắn vào tầm ngắm của một thế lực cổ xưa. Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân.

"Được rồi, Lâm công tử, ta sẽ làm." Quỷ Diện Lang Quân nghiến răng nói, vẻ mặt ẩn sau lớp mặt nạ lộ rõ sự quyết tâm pha lẫn sợ hãi. "Nhưng ta cần thêm thời gian, và... à thì... thêm kinh phí để thuê những tai mắt của ta. Mạng lưới của Hắc Sắc Liên Hoa Hội rất tinh vi, muốn đào bới chúng không phải chuyện dễ."

Lâm Phong gật đầu, vứt thêm một túi trữ vật nữa lên bàn. "Đây là tạm ứng. Ta cần thông tin càng nhanh càng tốt. Đặc biệt là những kẻ đã bị chúng thao túng trong triều đình, và vị trí của những 'cổng phong ấn' khác mà chúng đang nhắm tới. Nhớ kỹ, cẩn thận, đừng để lộ thân phận. Ngươi là một quân cờ quan trọng trong cuộc chiến này."

Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa, nhanh chóng cất cả hai túi trữ vật vào người, như thể sợ chúng sẽ biến mất. Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò, di chuyển nhanh nhẹn. "Lâm công tử cứ yên tâm, ta sẽ không phụ sự tin tưởng của ngài! Hắc Sắc Liên Hoa Hội... ta sẽ tìm ra gốc rễ của chúng!" Hắn nói rồi, biến mất trong đám đông người qua lại, như một bóng ma tan vào sương sớm.

Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của Quỷ Diện Lang Quân, một nụ cười nửa miệng tinh quái khẽ nở trên môi. Hắn biết, tên này tham tiền, nhưng cũng rất có năng lực. Trong cuộc chiến phức tạp này, những kẻ như Quỷ Diện Lang Quân, dù là tiểu nhân, lại có thể đóng vai trò then chốt. Hắn nhấp nốt ngụm trà, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng hắn, một tia sáng hy vọng đã được thắp lên. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Hắn khẽ thở dài, biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Đế Đô Long Phượng, phủ lên những cung điện mái vàng một màu vàng cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang sắc tím huyền ảo. Tiếng chuông hoàng cung ngân dài, trầm bổng, vọng lại từ xa, như một lời nhắc nhở về sự uy nghiêm và cổ kính của triều đại Đại Chu. Mùi hương hoa thoang thoảng từ vườn thượng uyển theo gió len lỏi vào thư phòng của Lý Nguyên Hạo, vị Đại Lý Tự Khanh, người đại diện cho chính nghĩa của Hoàng Triều.

Lý Nguyên Hạo, râu tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ giờ đây chất chứa đầy ưu tư, thậm chí là kinh ngạc. Ông ngồi thẳng lưng trên ghế, chăm chú lắng nghe Lâm Phong trình bày, ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong dù chỉ một giây. Các mỹ nhân của Lâm Phong đứng phía sau hắn, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự kiên định. Tuyết Dao lạnh lùng, Tần Nguyệt điềm tĩnh, Mộc Ly nghiêm túc, Lam Yên bốc đồng, và Hạ Vũ, dù yếu ớt, vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, viên Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng vẫn phát ra ánh sáng yếu ớt, như một lời cảnh báo thầm lặng.

Quỷ Diện Lang Quân, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ điều tra, cũng xuất hiện một cách bí mật, không một tiếng động. Hắn đặt một chồng tài liệu dày cộm và một cuộn bản đồ lên bàn, hơi thở có vẻ gấp gáp, như thể vừa trải qua một cuộc truy đuổi gắt gao. Mùi mực và giấy cũ, cùng với mùi đất ẩm từ bên ngoài, hòa lẫn vào mùi hương hoa trong thư phòng.

"Hắc Sắc Liên Hoa Hội... ta đã từng nghe loáng thoáng về một tông phái tà ác cổ xưa, nhưng không ngờ chúng lại vẫn tồn tại và đã ngấm ngầm thao túng triều đình đến mức này." Lý Nguyên Hạo nói, giọng ông trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sốc nặng. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt đầy lo lắng.

Quỷ Diện Lang Quân, sau khi thở dốc một hơi, liền nhanh chóng trải tấm bản đồ ra, chỉ vào những điểm được đánh dấu bằng mực đỏ. "Đúng vậy, Lý lão. Chúng đã cài cắm người vào các vị trí trọng yếu, thao túng tài chính, quân đội, thậm chí là các nghi lễ hoàng gia. Đây là danh sách những kẻ tình nghi mà ta đã thu thập được trong ngày hôm nay." Hắn đưa một danh sách dài dằng dặc cho Lý Nguyên Hạo, tay hắn khẽ run lên. "Mục đích của chúng là làm suy yếu triều đình, gây ra nội loạn, để dễ dàng phá vỡ các 'cổng phong ấn' mà Lâm công tử đã nói." Hắn chỉ vào một số điểm trên bản đồ, nơi có vẻ như là các phế tích cổ thành hoặc những địa điểm có linh khí bất thường.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn kiên định nhìn Lý Nguyên Hạo. "Chúng lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo sau vết nứt 2000 năm trước để khuếch đại sức mạnh tà ác, và các quan lại tham nhũng chính là con rối của chúng. Chúng đang từng bước 'mở khóa' những 'cổng phong ấn' đó, có thể để giải phóng một thứ gì đó kinh hoàng." Hắn giải thích, giọng hắn không còn vẻ hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm trọng đến tột cùng. "Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ có thể cảm nhận được sự bất ổn từ những phong ấn này, và Huyễn Mặc Quyển cũng đã hé lộ về một thứ năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy."

Lý Nguyên Hạo cầm lấy danh sách, tay ông run rẩy. Trên đó, có những cái tên mà ông chưa từng nghĩ đến, những gương mặt mà ông vẫn thường gặp trong triều. "Vậy chúng ta phải làm gì? Mạng lưới của chúng quá lớn, quá sâu rộng... một đòn đánh trực diện có thể gây ra phản ứng dữ dội, đẩy Đại Chu vào hỗn loạn." Ông nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy trông cậy. Ông biết, thiên tài như Lâm Phong, với trí tuệ và sức mạnh dị biến của hắn, là niềm hy vọng duy nhất của Đại Chu lúc này.

Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng bên cạnh, cảm nhận sự mềm mại của nó. Hắn hít một hơi thật sâu. Gánh nặng của cả một triều đại, của cả một giới diện, như đang đè nặng lên đôi vai hắn. "Chúng ta cần phải nhổ cỏ tận gốc, nhưng phải thật khéo léo. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, chúng ta không thể để bách tính vô tội phải chịu cảnh lầm than vì những âm mưu này." Hắn nói, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những kẻ nắm giữ các 'cổng phong ấn' nhỏ hơn và những đầu mối quan trọng trong triều đình. Chúng ta sẽ đánh từ bên trong, khiến chúng không kịp trở tay."

Hắn quay sang Lam Yên, ánh mắt nàng bốc lên ngọn lửa của sự quyết tâm. "Lam Yên, ngươi sẽ cùng ta hành động. Ngươi có kinh nghiệm chiến đấu, lại nhanh nhạy, sẽ là người hỗ trợ đắc lực nhất."

"Đã rõ, Lâm Phong! Ta đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi." Lam Yên dứt khoát đáp, giọng nàng mạnh mẽ, đầy khí thế. Nàng nắm chặt lấy thanh trường thương bên cạnh, vẻ mặt đầy phấn khích xen lẫn sự nghiêm túc. Nàng là người không thích vòng vo, nói thẳng vào vấn đề, và giờ đây, nàng đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Lâm Phong sau đó quay sang Lý Nguyên Hạo, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Lý lão, ta cần ngươi bảo vệ Hạ Vũ và chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng lớn trong triều đình. Quỷ Diện Lang Quân sẽ ở lại đây, hỗ trợ ngươi trong việc xác minh thông tin và theo dõi những kẻ tình nghi còn lại. Đây sẽ là một trận chiến trường kỳ, nhưng chúng ta không được phép thất bại."

Lý Nguyên Hạo gật đầu, vẻ mặt ông đầy kiên nghị. "Ta hiểu rồi, Lâm công tử. Đại Chu Hoàng Triều này, ta sẽ không để nó bị hủy hoại trong tay lũ tà ma đó."

Lâm Phong nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Hạ Vũ... Mỗi người đều là một phần không thể thiếu trong cuộc đời hắn, và giờ đây, họ sẽ cùng hắn đối mặt với cơn phong ba bão táp này. Hắn biết, Hắc Sắc Liên Hoa Hội có thể chỉ là một phần nhỏ của Ma Tôn Huyết Ảnh, hoặc một thế lực lớn hơn đứng sau tất cả. Bản chất thực sự của các 'cổng phong ấn' và loại năng lượng mà chúng đang phong ấn, có thể liên quan đến nguồn gốc của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và thậm chí cả bí mật thân thế của chính hắn.

Một cuộc thanh trừng lớn sẽ diễn ra trong triều đình Đại Chu, gây ra chấn động và có thể tiết lộ thêm nhiều bí mật động trời khác. Lâm Phong biết, đây không chỉ là một cuộc chiến vì Đại Chu, mà còn là một cuộc chiến vì chính Thiên Đạo, vì sự bình yên của muôn dân. Hắn đưa tay nắm chặt tay Lam Yên, ánh mắt kiên định. "Đi thôi, Lam Yên. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chúng ta sẽ cho chúng thấy, ai mới là kẻ làm chủ vận mệnh này."

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh, như những đôi mắt đang dõi theo hành trình đầy chông gai của Lâm Phong và những người đồng đội của hắn. Một cuộc chiến mới, một chương mới của vận mệnh, đã bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ