Ánh sáng tím đen huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời tiên tri về những gì sắp đến. Lâm Phong đứng đó, ánh mắt kiên định nhìn vào tấm bản đồ cổ xưa, nơi những điểm sáng nhấp nháy liên tục, hội tụ về một khu vực được đánh dấu bằng những nét vẽ phức tạp, chằng chịt: U Minh Thâm Uyên.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng phảng phất trên môi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy là sự nghiêm nghị hiếm thấy. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi muốn chơi trò chơi của kẻ mạnh, ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là kẻ mạnh thực sự!"
Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao và Tần Nguyệt, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Hai nàng gật đầu, sự lo lắng đã được thay thế bằng ý chí sắt đá. Họ biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng họ sẽ không bao giờ để hắn phải chiến đấu một mình. Cuộc hành trình giải mã bí ẩn Thiên Đạo Vết Nứt và đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh giờ đây đã bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới, một giai đoạn của chiến lược, trí tuệ và sức mạnh.
"Chúng ta sẽ chuẩn bị," Lâm Phong nói, giọng trầm ổn mà mạnh mẽ. "Quỷ Diện Lang Quân sẽ tiếp tục cung cấp thông tin, và chúng ta sẽ lên kế hoạch để đột nhập vào U Minh Thâm Uyên, nơi được cho là địa điểm kích hoạt 'cánh cổng' đó. Sẽ có rất nhiều hiểm nguy, nhưng ta tin, cùng với các nàng, chúng ta sẽ vượt qua."
Vài ngày sau, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ một vùng trời, nhóm Lâm Phong đã đến được rìa của Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây từng là một đô thị phồn hoa vào thuở xa xưa, nhưng giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, bị thời gian và những trận chiến cổ xưa tàn phá không thương tiếc. Những bức tường đá khổng lồ, một thời sừng sững che chắn cả thành phố, nay chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, chen chúc lẫn lộn với những cột đá gãy đổ, xiêu vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên giữa không trung.
Gió rít lên từng hồi thê lương, cuốn theo những đám bụi đỏ quạch từ những con đường bị vùi lấp bởi cát và cây dại, tạo nên một bản giao hưởng ai oán của quá khứ. Tiếng gió vờn qua những khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm, khiến không khí càng thêm u ám và nặng nề. Thỉnh thoảng, một tiếng đá lở nhỏ vang lên từ đâu đó trong lòng phế tích, hoặc tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ. Mùi bụi đất khô khốc hòa lẫn với mùi rêu phong ẩm ướt và mùi kim loại gỉ sét từ những vũ khí cổ xưa vương vãi, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự mục nát và lãng quên.
Linh khí trong khu vực này yếu ớt đến đáng sợ, đôi chỗ lại hỗn loạn một cách kỳ lạ, như một dòng sông bị chặn đứng rồi lại đột ngột chảy xiết. Cảm giác cô độc và bi thương bao trùm lấy mọi thứ, khiến người ta có cảm giác như đang lạc bước vào một giấc mơ kinh hoàng của hàng ngàn năm về trước. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà, như máu, rải một lớp màu đỏ thẫm lên những tàn tích, khiến chúng hiện lên càng thêm phần ghê rợn.
Lâm Phong dẫn đầu nhóm, bước chân cẩn trọng, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn phát ra một thứ ánh sáng tím đen mờ nhạt, như một con mắt thứ ba, chỉ dẫn con đường đi sâu vào trung tâm của phế tích. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một sự cộng hưởng giữa linh lực tím đen của mình và những gì đang ẩn chứa sâu bên dưới lòng đất cổ xưa này.
Bên cạnh hắn, Hạ Vũ nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, khuôn mặt nàng tái nhợt đi trông thấy. Đôi mắt trong veo của nàng dán chặt vào viên ngọc bội, như thể đang nhìn xuyên qua nó để thấy một thế giới khác.
"Nơi này không đơn giản," Lâm Phong trầm giọng nói, giọng hắn phá vỡ sự im lặng ghê rợn của phế tích. "Huyễn Mặc Quyển chỉ ra nó là một trong những nút thắt quan trọng của âm mưu. Cẩn thận từng bước chân, các nàng."
Hạ Vũ rụt rè thì thầm, giọng nàng run rẩy đến tội nghiệp, "Ngọc bội của muội... nó đang đập... đập rất mạnh, Phong ca... như có thứ gì đó bị phong ấn... và một giọng nói... rất cổ xưa, nhưng không rõ ràng... Nó... nó đang gọi muội..."
Sự sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt Hạ Vũ, khiến Lâm Phong khẽ nhíu mày. Hắn biết, viên ngọc bội này có mối liên hệ sâu sắc với bí ẩn 2000 năm, và sự nhạy cảm của Hạ Vũ với nó có thể là chìa khóa, nhưng cũng là một gánh nặng nguy hiểm. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp để trấn an.
Lam Yên bước đi vững chãi phía sau, trường thương trong tay nàng khẽ rung lên. Nàng là một chiến binh bẩm sinh, luôn cảnh giác với mọi hiểm nguy. Đôi mắt sắc bén của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những dấu chân mờ nhạt trên đất đến những bóng hình lướt qua trong tầm mắt.
"Sát khí nơi đây rất nặng nề, Phong ca," Lam Yên nói, giọng nàng dứt khoát nhưng đầy vẻ đề phòng. "Không giống với những nơi chúng ta từng đến. Như có vô số linh hồn bị giam cầm, nhưng lại không phải là oán linh thông thường. Có một thứ gì đó cổ xưa hơn, đáng sợ hơn đang ẩn mình."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nàng im lặng quan sát, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua từng tàn tích, đôi lúc khẽ chau lại như thể đang suy tính điều gì đó. Linh lực băng hàn nhàn nhạt bao quanh nàng, như một tấm lá chắn vô hình trước những luồng khí tức hỗn loạn. Nàng biết, nơi đây không chỉ có tà khí, mà còn có những thứ vượt xa hiểu biết thông thường của họ.
Lâm Phong gật đầu, tán đồng với nhận định của Lam Yên. Hắn cũng cảm nhận được điều đó. Năng lượng ở đây không chỉ là tà khí thông thường của Ma giáo, mà còn pha lẫn một thứ gì đó nguyên thủy hơn, hùng vĩ hơn, nhưng cũng mục nát và chết chóc hơn. Đó là sự mục rữa của thời gian, của những nền văn minh đã bị chôn vùi, và của những bí mật đen tối. Hắn giao nhiệm vụ cảnh giới cho Lam Yên và Tuyết Dao, dặn dò mọi người hết sức cẩn thận, không được lơi lỏng một khắc.
"Chúng ta đang tiến vào một lãnh địa mà thời gian gần như đã ngừng lại," Lâm Phong nói, giọng hắn có chút trầm tư. "Mọi thứ ở đây đều có thể là một cạm bẫy, hoặc một manh mối. Chỉ cần sai một bước, hậu quả sẽ khôn lường."
Nhóm Lâm Phong tiếp tục cẩn trọng tiến sâu vào phế tích. Mỗi bước đi đều vang vọng trong không gian u ám, như tiếng trống điểm cho một nghi thức cổ xưa. Họ băng qua những con đường cũ kỹ, nơi từng là đại lộ sầm uất, nay chỉ còn là những đống gạch vụn và cây dại chen chúc. Những tòa nhà sập xệ, những bức tượng không đầu, những phù điêu bị phong hóa theo thời gian... tất cả đều kể một câu chuyện về sự huy hoàng đã mất và bi kịch của sự sụp đổ. Lâm Phong không ngừng dùng Huyễn Mặc Quyển để dò xét, cảm nhận những dao động của linh lực, tìm kiếm những dấu vết của Ma Tôn Huyết Ảnh hoặc của tổ chức bí ẩn kia. Hắn tin rằng, chìa khóa để giải mã âm mưu 2000 năm nằm sâu trong lòng những tàn tích này, và nó sẽ không dễ dàng được tìm thấy.
Khi mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống phía chân trời, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhóm Lâm Phong đã đến được một quảng trường rộng lớn nằm ở trung tâm của phế tích. Gió tại đây thổi mạnh hơn bao giờ hết, cuốn theo những đám bụi bay mù mịt, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế. Nhiệt độ cũng giảm nhanh chóng, mang theo một hơi lạnh buốt thấu xương.
Giữa quảng trường là một bệ thờ đổ nát, được xây bằng những khối đá đen kịt, phủ đầy rêu phong và những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lâm Phong cũng chưa từng thấy. Những phù văn này không giống với bất kỳ loại văn tự cổ đại nào hắn từng nghiên cứu, chúng mang một vẻ ma mị, quỷ dị, như những vết sẹo hằn sâu trên mặt đất, chứa đựng một sức mạnh bí ẩn và đáng sợ.
Vừa khi nhóm Lâm Phong đặt chân đến gần bệ thờ, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng chói mắt màu xanh ngọc, rực rỡ như một ngôi sao băng vụt sáng trong đêm tối u ám. Ánh sáng đó dường như kích hoạt một điều gì đó sâu thẳm trong lòng đất. Hạ Vũ kêu lên một tiếng kinh hãi, tiếng thét của nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị gió cuốn đi xa tít tắp.
"A! Có gì đó... đang thức tỉnh!" Nàng thốt lên, đôi mắt mở to vì sợ hãi, viên ngọc bội trên cổ nàng không ngừng rung lên bần bật, như một trái tim đang đập loạn.
Ngay lập tức, từ các cột đá đổ nát xung quanh, từ những cái bóng đen kịt ẩn mình trong các ngóc ngách của quảng trường, một nhóm sát thủ mặc đồ đen, che mặt kín mít, bất ngờ lao ra tấn công. Chúng di chuyển không một tiếng động, như những bóng ma lướt đi trong màn đêm, nhanh đến mức khó tin. Vũ khí của chúng, những đoản kiếm và phi đao sắc lạnh, ánh lên thứ ánh sáng chết chóc của độc dược, hướng thẳng vào Lâm Phong và Hạ Vũ.
Lâm Phong phản ứng cực nhanh, theo bản năng của một cường giả Hóa Thần. Hắn lập tức đẩy Hạ Vũ ra phía sau, đồng thời kích hoạt Hóa Thần dị biến. Linh lực tím đen cuồn cuộn bùng nổ từ cơ thể hắn, tạo thành một luồng khí thế mạnh mẽ, đẩy lùi những tên sát thủ đang lao tới. Không khí xung quanh như đặc quánh lại dưới áp lực của linh lực Hóa Thần.
"Kẻ mang Huyễn Mặc Quyển, giao vật đó ra, hoặc chết!" Một giọng nói khàn đặc, biến âm, đầy vẻ lạnh lẽo vang lên từ kẻ cầm đầu nhóm sát thủ. Hắn ta không hề che giấu sự thèm khát đối với Huyễn Mặc Quyển, và dường như đã biết trước sự xuất hiện của Lâm Phong.
"Muốn chết thì cứ lao vào!" Lâm Phong gầm lên, giọng hắn vang vọng trong đêm tối, đầy uy lực. "Lam Yên, Tuyết Dao, bảo vệ Hạ Vũ!"
Hắn không lãng phí thêm một giây nào. Với một tiếng gầm nhẹ, Lâm Phong lao thẳng vào đám sát thủ. Linh lực tím đen của hắn cuộn trào như thủy triều, biến thành vô số kiếm khí sắc bén, chém tan màn đêm. Từng chiêu thức của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt của cảnh giới Hóa Thần, khiến không khí nổ tung.
Lam Yên không chút do dự, trường thương trong tay nàng hóa thành một luồng sáng bạc, lao vào vòng vây của sát thủ. Nàng di chuyển dũng mãnh, mỗi cú vung thương đều mang theo sức mạnh ngàn cân, ngăn chặn những tên sát thủ định đột phá vòng bảo vệ. Đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên vẻ quyết đoán, không còn chút nghi ngờ hay do dự nào khi chiến đấu bên cạnh Lâm Phong.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp lạnh lùng, cũng không hề kém cạnh. Nàng nhẹ nhàng tung ra những thủ ấn, vô số luồng băng pháp bay lượn trong không khí, tạo thành một hàng rào băng giá vững chắc, bảo vệ Hạ Vũ. Từng bông tuyết, từng mũi băng đều mang theo sát khí lạnh lẽo, khiến những tên sát thủ phải chùn bước.
Các sát thủ không phải loại tầm thường. Chúng được huấn luyện kỹ càng, có chiến thuật rõ ràng và phối hợp ăn ý. Chúng không chỉ tấn công trực diện mà còn sử dụng các kỹ thuật ám sát lén lút, ném phi đao tẩm độc từ mọi phía, cố gắng tìm sơ hở để hạ gục Lâm Phong hoặc làm bị thương các mỹ nhân. Những vũ khí của chúng, dù được che giấu kỹ lưỡng trong bóng tối, vẫn ánh lên vẻ chết chóc, và mùi máu tanh cùng độc dược bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng pháp thuật bùng nổ xé toạc màn đêm, tiếng gió gầm gừ hòa lẫn với tiếng gầm nhẹ của các sát thủ khi chúng bị thương. Mùi ma khí nồng nặc bốc lên từ những kẻ tấn công, hòa quyện với mùi bụi đất, rêu phong và kim loại gỉ sét, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu.
Lâm Phong nhận ra rằng đây không phải là những kẻ yếu kém. Mỗi sát thủ đều có tu vi ít nhất là Kim Đan kỳ, và kẻ cầm đầu thậm chí còn đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ kém hắn một chút. Hơn nữa, chúng dường như đã biết trước mục tiêu của mình là ai và thứ gì, đặc biệt là Huyễn Mặc Quyển. Điều này càng khẳng định rằng, đằng sau Ma Tôn Huyết Ảnh còn có một tổ chức tinh vi hơn, với mạng lưới tình báo rộng khắp.
Hắn vận dụng Hóa Thần dị biến, linh lực tím đen không chỉ tăng cường sức mạnh mà còn cho phép hắn cảm nhận được mọi dao động nhỏ nhất trong không khí, dự đoán được đường đi của từng chiêu thức. Hắn như một cơn lốc xoáy màu tím đen, xông thẳng vào đội hình của địch, mỗi cú đánh đều mang theo uy lực của Thiên Địa, khiến đất đá nứt toác, không khí vặn vẹo.
"Mấy con chuột nhắt này, muốn giành Huyễn Mặc Quyển từ tay ta ư?" Lâm Phong cười khẩy, giọng hắn đầy vẻ khinh thường. "Nằm mơ đi!"
Hắn tung ra một chiêu "Huyễn Mặc Thiên Trảm", linh lực tím đen ngưng tụ thành một lưỡi kiếm khổng lồ, xé toạc màn đêm, chém bay ba tên sát thủ đang cố gắng bao vây Lam Yên. Máu tươi bắn ra tung tóe trong đêm tối, nhuộm đỏ những tàn tích cổ xưa. Lam Yên, được giải vây, càng thêm hăng hái chiến đấu, trường thương của nàng biến ảo khôn lường, ghim chết những tên sát thủ khác vào mặt đất. Tuyết Dao cũng không kém cạnh, những luồng băng pháp của nàng khóa chặt chân kẻ địch, tạo cơ hội cho Lâm Phong và Lam Yên ra đòn kết liễu. Hạ Vũ vẫn đứng sau lớp băng pháp của Tuyết Dao, nàng không ngừng niệm chú, cố gắng ổn định năng lượng từ viên Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang dao động dữ dội.
Lâm Phong nhắm thẳng vào kẻ cầm đầu nhóm sát thủ. Tên này có một dấu ấn ma đạo tinh xảo trên trang phục, không giống với bất kỳ dấu ấn nào của Ma Long Điện mà hắn từng thấy. Nó cổ xưa hơn, phức tạp hơn, và toát ra một thứ ma khí nguyên thủy, thâm sâu.
Sau một màn giao tranh ác liệt, Lâm Phong với sức mạnh Hóa Thần dị biến, dễ dàng vô hiệu hóa phần lớn sát thủ. Hắn tập trung vào trưởng nhóm, kẻ tỏ ra mạnh nhất và kiên cường nhất. Tên này mặc dù tu vi không kém, nhưng trước sức mạnh áp đảo của Hóa Thần tím đen của Lâm Phong, hắn không có cơ hội.
Chỉ trong một khoảnh khắc sơ hở, khi tên trưởng nhóm vừa tung ra một đòn tấn công liều lĩnh, Lâm Phong đã tận dụng kẽ hở đó. Hắn di chuyển nhanh như chớp, tránh được lưỡi phi đao tẩm độc, rồi vươn tay tóm chặt lấy cổ tên sát thủ. Lực đạo mạnh mẽ của Lâm Phong khiến tên sát thủ không kịp phản ứng, cả cơ thể hắn bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, bất động giữa không trung.
"Ngươi nghĩ tự sát là có thể giữ bí mật sao? Ngươi đã đánh giá thấp ta rồi!" Lâm Phong lạnh lùng nói, linh lực tím đen cuộn trào từ lòng bàn tay hắn, phong tỏa toàn bộ kinh mạch của tên sát thủ, khiến hắn không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
Tên trưởng nhóm sát thủ cố gắng giãy giụa, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ đen kịt trợn trừng. Hắn ta nghiến răng, cố gắng cắn vỡ viên độc dược giấu trong răng để tự sát, nhưng Lâm Phong đã lường trước được điều này. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên không trung, phát ra một luồng sáng tím đen huyền ảo, bao trùm lấy tên sát thủ. Luồng sáng đó không chỉ phong tỏa thân thể hắn, mà còn phong tỏa cả linh hồn, ngăn cản mọi ý định tự hủy.
"Ngươi... sẽ... hối hận..." Tên sát thủ thều thào, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ căm hờn. "...tổ chức... của chúng ta... không ai có thể... tìm ra..." Hắn cố gắng nói thêm, nhưng Huyễn Mặc Quyển đã hoàn toàn phong tỏa hắn, khiến hắn cứng đờ, đôi mắt trợn ngược nhưng không thể chớp, chỉ còn hơi thở yếu ớt.
Lam Yên đứng cạnh, ánh mắt nàng đầy ngưỡng mộ nhìn Lâm Phong. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể khống chế kẻ địch một cách tài tình và nhanh gọn đến vậy, đặc biệt là ngăn chặn được ý định tự sát của một sát thủ chuyên nghiệp. "Phong ca, hắn rất kiên cường. Có vẻ được huấn luyện đặc biệt. Ma khí trên người hắn cũng không giống ma khí của Ma Long Điện, nó có vẻ... cổ xưa hơn."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn dán chặt vào dấu ấn ma đạo trên trang phục của tên sát thủ. Dấu ấn này không chỉ khác biệt, mà còn gợi cho hắn một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, như thể hắn đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó, hoặc có một mối liên hệ sâu xa nào đó với nó.
"Ta cũng cảm nhận được điều đó, Lam Yên," Lâm Phong đáp, giọng hắn trầm ngâm. Hắn dùng Huyễn Mặc Quyển để kiểm tra sâu hơn vào cơ thể tên sát thủ, đặc biệt là dấu ấn ma đạo đó. Từ sâu trong ký ức của Huyễn Mặc Quyển, một số hình ảnh và thông tin mơ hồ hiện lên trong đầu Lâm Phong, về những 'cổng phong ấn' năng lượng cổ xưa, về một loại ma đạo đã bị lãng quên từ hàng ngàn năm. Những 'phế tích' này không chỉ là tàn tích, mà là những điểm mấu chốt của một hệ thống phong ấn hoặc giải phong ấn nào đó.
Tuyết Dao và Hạ Vũ cũng đã kiểm tra những sát thủ khác đã bị vô hiệu hóa. Tất cả đều có dấu ấn ma đạo tương tự, và thân thể chúng cũng mang theo một luồng ma khí cổ xưa.
"Phong ca, những kẻ này... tất cả đều là kẻ chết," Tuyết Dao nói, giọng nàng lạnh lùng. "Chúng không có linh hồn, chỉ còn lại một chút ý thức bị điều khiển. Giống như... những con rối được tẩm ma khí."
Hạ Vũ, sau khi đã phần nào trấn tĩnh, ôm chặt viên ngọc bội. "Giọng nói trong ngọc bội... nó nhắc đến 'Đế Uyên', và một 'vết nứt'. Giống như có một cánh cổng đang mở ra... và những kẻ này là lính canh cho cánh cổng đó."
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào tên sát thủ bị phong tỏa, rồi lại nhìn vào Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Âm mưu này không chỉ liên quan đến Ma Tôn Huyết Ảnh. Có một thế lực lớn hơn, cổ xưa hơn nhiều, đã thao túng mọi thứ từ trong bóng tối, và những sát thủ này, cùng với dấu ấn ma đạo của chúng, chính là bằng chứng. Lời nói cuối cùng của tên sát thủ về một "tổ chức không ai có thể tìm ra" càng làm tăng thêm sự bí ẩn và nguy hiểm.
Lâm Phong biết, cuộc hành trình này sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Hắn phải đối mặt với những bí mật đã bị chôn vùi qua hàng ngàn năm, và những kẻ thù mà ngay cả Huyễn Mặc Quyển cũng chỉ có thể hé lộ từng mảnh nhỏ. Nhưng, ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra sự thật, về Thiên Đạo Vết Nứt, về Ma Tôn Huyết Ảnh, và cả về chính bản thân mình.