Trong tàn tích đổ nát của Huyết Liên Mật Cung, gió đêm vẫn rít qua những khe hở bị phá hủy, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi máu tanh nồng còn vương vấn. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc xanh lè, do các binh sĩ hoàng gia cắm tạm bợ, chập chờn chiếu rọi lên những vách đá ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí âm u, nặng nề đến nghẹt thở. Dưới chân, những vết tích của trận chiến khốc liệt vẫn còn hiện rõ: những mảng máu khô, những mảnh vỡ của pháp khí, và cả dư âm ma khí đặc trưng của Hắc Sắc Liên Hoa Hội, dù đã nhạt đi nhiều, vẫn lẩn quất đâu đây, gợi nhớ về sự tàn bạo của tà tông này.
Lâm Phong đứng giữa trung tâm mật cung, ánh mắt kiên nghị lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Bên cạnh hắn, Hạ Vũ vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mỏng, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Nàng tựa vào vòng tay dịu dàng của Tần Nguyệt, thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình, như thể những thông tin kinh hoàng vừa tiếp nhận vẫn còn ám ảnh tâm trí. Lam Yên, với trường thương vẫn còn đẫm máu tà tu, đứng thẳng tắp như một nữ chiến thần, ánh mắt sắc bén lướt qua những tàn tích, nhưng thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn về phía Lâm Phong và Hạ Vũ. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ thanh thoát, lạnh lùng tựa băng tuyết, nhưng đôi mày thanh tú của nàng cũng khẽ nhíu lại, lộ rõ sự ưu tư. Mộc Ly, dù vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự nghiêm trọng, vẫn luôn giữ một ánh mắt tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong.
Lý Nguyên Hạo, vị quốc sư với gương mặt hiền từ giờ đây chất chứa sự kinh hãi tột độ, vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào 'mắt trận' khổng lồ vẫn còn lay động những phù văn cổ xưa. Quỷ Diện Lang Quân, kẻ tham tiền thường ngày, lúc này lại co ro trong góc tối, chiếc mặt nạ quỷ cười không thể che giấu được sự sợ hãi đang dâng lên trong đáy mắt hắn, hắn rõ ràng cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc trong đầu. Hắn vuốt nhẹ Huyễn Mặc Quyển trong tay, cuộn sách cổ xưa này đang phát ra một ánh sáng mờ ảo, ấm áp, như một sự an ủi giữa không gian lạnh lẽo. Nó rung lên nhè nhẹ, như thể đang "đọc" hoặc "phân tích" những phù văn cổ xưa mà Hạ Vũ vừa chỉ ra, những phù văn chứa đựng bí mật kinh thiên động địa. Hắn cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa Huyễn Mặc Quyển và 'đại trận phong ấn' này, một mối liên hệ mà hắn chưa thể hiểu rõ, nhưng trực giác mách bảo rằng nó cực kỳ quan trọng.
"Hạ Vũ, nàng hãy nói lại một lần nữa," Lâm Phong nhẹ giọng, cố gắng trấn an nàng. "Thứ bị phong ấn... chính xác là gì? Và mối liên hệ của nó với Ma Tôn Huyết Ảnh?"
Hạ Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng vẫn còn hoảng loạn, nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Phong, nàng dường như tìm thấy chút sức mạnh. Nàng hít thở sâu, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã rõ ràng hơn: "Nó... nó không phải là một sinh vật toàn vẹn, Lâm Phong. Không phải một con yêu ma, hay một tu sĩ tà ác nào cả. Nó là một mảnh linh hồn... một 'Thiên Ma Cổ Hồn' từ thời đại Thiên Đạo Vết Nứt... Nó đã bị phong ấn ở đây từ hai ngàn năm trước."
Nàng dừng lại, nuốt khan, như thể những từ ngữ này cũng mang theo một sức nặng khủng khiếp. "Năng lượng mà ta cảm nhận được từ 'mắt trận' này... nó không phải ma khí thông thường. Nó là một sự kết hợp của ma khí cổ xưa và một loại năng lượng tà ác, thuần túy đến đáng sợ, không thuộc về thế giới này. Và... và nó đang cố gắng đồng hóa với Ma Tôn Huyết Ảnh! Hắn ta không chỉ đơn thuần là muốn lợi dụng nó, mà dường như... đang bị nó thao túng, hoặc ít nhất là chịu ảnh hưởng sâu sắc từ nó."
Cả Lý Nguyên Hạo và các mỹ nhân đều lộ rõ vẻ kinh hãi. "Thiên Ma Cổ Hồn?" Lý Nguyên Hạo lẩm bẩm, đôi mắt thất thần. "Hai ngàn năm trước... sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt đã gây ra đại loạn, làm thay đổi toàn bộ địa hình và quy tắc tu luyện của thế giới. Chẳng lẽ âm mưu này đã được ủ mưu từ bấy lâu nay? Hắc Sắc Liên Hoa Hội... chúng chỉ là một nhánh nhỏ, một công cụ cho một mục đích lớn hơn nhiều sao?"
Lâm Phong trầm ngâm, ánh mắt hắn lướt qua Huyễn Mặc Quyển trong tay, rồi nhìn về phía 'mắt trận' đang phát ra luồng năng lượng hỗn loạn. "Thiên Ma Cổ Hồn... Vậy Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối, hay là một kẻ muốn lợi dụng nó để đạt được sức mạnh tối thượng?" Hắn tự hỏi, nhưng giọng nói đủ lớn để mọi người đều nghe thấy. "Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh đang bị Thiên Ma Cổ Hồn đồng hóa, thì mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở việc thống trị Đại Chu, hay thậm chí là toàn bộ Nhân Giới. Hắn đang hướng tới một mục tiêu kinh khủng hơn nhiều, một sự hồi sinh của một thực thể cổ xưa, mà có lẽ ngay cả hắn cũng không hoàn toàn kiểm soát được."
Lam Yên siết chặt trường thương, gương mặt nàng hiện lên vẻ cảnh giác cao độ. "Nếu vậy, Hắc Sắc Liên Hoa Hội chỉ là những kẻ tin tưởng mù quáng, bị lợi dụng bởi một thế lực còn đáng sợ hơn cả Ma Tôn Huyết Ảnh."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng. "Năng lượng mà Hạ Vũ cảm nhận được không hề giống với bất kỳ ma khí nào chúng ta từng biết. Nó mang một dấu ấn của thời gian, của sự cổ xưa và quyền năng tuyệt đối."
Mộc Ly, dù không hiểu rõ sâu xa, cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Nàng khẽ nắm lấy tay Lam Yên, đôi mắt mở to nhìn Lâm Phong, chờ đợi một lời giải thích, một hướng đi.
Tần Nguyệt, sau khi trấn an Hạ Vũ, cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm mà sắc sảo. "Điều này khớp với những gì chúng ta đã nghe từ Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn ta ám chỉ 'Chúa Tể Ma Đạo' và 'đại kế' lớn hơn cả việc thống trị Đại Chu. Rõ ràng, Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ đứng đầu tối cao. Hắn ta chỉ là một trong số những kẻ được Thiên Ma Cổ Hồn chọn lựa, hoặc là một kẻ ôm mộng hóa ma, nhưng lại bị nuốt chửng bởi tham vọng và sự cổ xưa của nó."
Lâm Phong quay lại nhìn Lý Nguyên Hạo. "Quốc sư, ngài có biết gì về Thiên Đạo Vết Nứt hay những sự kiện liên quan đến 'Ma Thần' bị phong ấn hai ngàn năm trước không?"
Lý Nguyên Hạo lắc đầu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Sách cổ ghi lại rất ít về sự kiện đó, chỉ biết Thiên Đạo có vết nứt, linh khí hỗn loạn, xuất hiện vô số yêu ma quỷ quái, khiến tu luyện cực kỳ khó khăn. Các tông môn lớn phải liên thủ mới có thể phong ấn và đẩy lùi tai họa. Nhưng về 'Thiên Ma Cổ Hồn' hay 'Đại Ma Thần' thì ta chưa từng nghe đến. Có lẽ những thông tin đó đã bị xóa bỏ hoặc chôn vùi trong lịch sử vì quá kinh khủng."
Quỷ Diện Lang Quân, từ góc tối, bất ngờ cất giọng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng hắn run rẩy, không còn vẻ xảo quyệt thường ngày. "Lâm công tử... ta... ta từng nghe loáng thoáng về một truyền thuyết cổ xưa... về 'Ma Thần Giáo'. Họ tin rằng có một 'Đại Ma Thần' đã bị phong ấn sau Thiên Đạo Vết Nứt, và linh hồn của hắn bị phân tán thành nhiều mảnh. Những kẻ sùng bái Ma Thần đã thành lập 'Ma Thần Giáo' để tìm kiếm và hồi sinh hắn. Ma Tôn Huyết Ảnh... chỉ là một trong các 'giáo chủ' mà thôi. Mục tiêu của chúng là 'hồi sinh' một thứ gì đó cổ xưa... một quyền năng vô biên có thể hủy diệt cả thế giới!"
Lời nói của Quỷ Diện Lang Quân như một đòn sấm sét giáng xuống. Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắc Sắc Liên Hoa Hội chỉ là một con tốt thí. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ mà hắn cứ nghĩ là chủ mưu, hóa ra cũng chỉ là một quân cờ, hoặc là một kẻ bị thao túng trong một ván cờ lớn hơn, kéo dài hàng ngàn năm. Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực phàm trần, hay một cuộc đối đầu với tà tông, mà là một cuộc chiến sinh tử liên quan đến vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên.
Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn lại rung lên một lần nữa, ánh sáng mờ ảo của nó càng lúc càng mạnh, như muốn khẳng định điều gì đó. Lâm Phong nhìn chằm chằm vào những phù văn cổ xưa trên 'mắt trận', rồi lại nhìn vào cuộn sách của mình. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, một ý nghĩ điên rồ nhưng đầy hy vọng: Phải chăng, Huyễn Mặc Quyển, và cả bí ẩn về thân thế của hắn, có mối liên hệ sâu sắc với đại trận phong ấn này? Có lẽ nào, đây chính là chìa khóa để giải mã, thậm chí là kiểm soát nó? Gánh nặng trách nhiệm đè nặng, nhưng đồng thời, một tia quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt đen láy của Lâm Phong. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy hơn gấp vạn lần, nhưng hắn không thể lùi bước. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Hắn sẽ vì chúng sinh, vì những người mà hắn yêu thương, mà nghịch thiên cải mệnh!
***
Sáng sớm hôm sau, những cơn gió mạnh vẫn gào thét bên ngoài Huyết Liên Mật Cung, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi đá. Trong một mật thất nhỏ hơn, được bảo vệ tốt hơn và ít bị tàn phá hơn, Lâm Phong cùng Hạ Vũ và Tần Nguyệt đang cặm cụi nghiên cứu. Căn phòng này vẫn còn giữ được chút vẻ nguyên vẹn, với những giá sách đá phủ đầy bụi bặm và một vài chiếc bàn cổ đã mục nát. Mùi giấy cũ, mùi bụi, và một chút ma khí còn sót lại quyện vào nhau, tạo nên một không khí cổ kính và huyền bí.
Lâm Phong đặt Huyễn Mặc Quyển lên một chiếc bàn đá, ánh sáng dịu nhẹ từ cuộn sách tỏa ra, chiếu sáng một tấm bản đồ cổ bằng da thú đã ố vàng mà họ vừa tìm thấy. Tấm bản đồ này được vẽ bằng một loại cổ ngữ phức tạp, với vô số ký hiệu kỳ lạ và những đường nét đan xen chằng chịt. Bên cạnh đó là một vài cuốn sách da và những phiến ngọc giản ghi chép bằng thứ văn tự cổ xưa mà chỉ Tần Nguyệt và Hạ Vũ mới có thể phần nào giải mã.
Tần Nguyệt, với ánh mắt tập trung cao độ, đang dùng một chiếc bút lông nhỏ để phác họa lại những ký hiệu trên bản đồ lên một tờ giấy da mới. Nàng vừa làm vừa lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy suy tư: "Những ký hiệu này... đây là một loại cổ ngữ đã thất truyền từ rất lâu rồi, Lâm Phong. Nó không thuộc về bất kỳ văn tự nào của các chủng tộc hiện tại. Có lẽ nó có nguồn gốc từ thời kỳ Thiên Đạo Vết Nứt." Nàng chỉ vào một đoạn văn tự trên phiến ngọc giản. "Nó mô tả về một 'Đại Ma Thần' bị phong ấn sau Thiên Đạo Vết Nứt, và linh hồn của hắn bị phân tán thành nhiều mảnh, được gọi là 'Cổ Hồn Diên Sinh'. Mỗi mảnh 'Cổ Hồn Diên Sinh' này được phong ấn tại một 'mắt trận' đặc biệt, rải rác khắp các nơi trên thế giới."
Hạ Vũ, với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay, đôi khi lại chạm nhẹ vào các ký hiệu trên bản đồ, đôi mắt nàng nhắm lại, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng còn sót lại. Nàng khẽ rùng mình, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt. "Tần tỷ nói đúng. Ta cảm nhận được... rất nhiều điểm tương đồng về năng lượng giữa 'mắt trận' ở đây và những điểm được đánh dấu trên bản đồ. Mỗi điểm đó đều phát ra một luồng năng lượng tà ác nhưng cổ xưa, giống như mảnh linh hồn mà ta đã cảm nhận. Có vẻ như chúng ta vừa tìm thấy tấm bản đồ chỉ dẫn đến các 'mắt trận' khác của đại trận phong ấn."
Lâm Phong siết chặt tay, nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Vậy 'Thiên Ma Cổ Hồn' mà Hạ Vũ cảm nhận chỉ là một trong số đó? Và Ma Tôn Huyết Ảnh đang thu thập chúng, hay hắn chỉ vô tình trở thành vật chứa của một mảnh?" Hắn đi đi lại lại trong mật thất, tâm trí xoay vần với hàng ngàn câu hỏi. "Nếu mỗi 'mắt trận' chứa một mảnh Cổ Hồn Diên Sinh, thì Ma Tôn Huyết Ảnh đã thu thập được bao nhiêu mảnh rồi? Và nếu hắn thu thập đủ, liệu 'Đại Ma Thần' đó có thực sự hồi sinh không?"
Quỷ Diện Lang Quân, không biết từ lúc nào, đã mò đến gần cửa mật thất, dựa vào khung cửa đá lạnh lẽo. Gương mặt hắn vẫn bị che khuất bởi chiếc mặt nạ quỷ cười, nhưng giọng nói run rẩy của hắn lại một lần nữa vang lên, mang theo sự sợ hãi rõ rệt. "Nghe đồn Ma Tôn Huyết Ảnh có một tổ chức lớn hơn, không chỉ dừng lại ở Hắc Sắc Liên Hoa Hội... Chúng gọi đó là 'Ma Thần Giáo', và Huyết Ảnh chỉ là một trong các giáo chủ... Mục tiêu là 'hồi sinh' một thứ gì đó cổ xưa... một quyền năng vô biên có thể hủy diệt cả thế giới, biến tất cả thành nô lệ của Ma Thần!"
Lâm Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào Quỷ Diện Lang Quân. "Ngươi biết gì về 'Ma Thần Giáo' này? Và tại sao bây giờ ngươi mới nói?"
Quỷ Diện Lang Quân co rúm lại, lùi về phía sau một bước. "Lâm công tử... ta... ta chỉ là một kẻ buôn tin vặt, sao dám dính dáng đến những thứ kinh thiên động địa như vậy? Thông tin về 'Ma Thần Giáo' cực kỳ bí mật, chỉ những kẻ đứng đầu Hắc Sắc Liên Hoa Hội mới biết được. Ta chỉ tình cờ nghe được từ một vài lời thì thầm của các tà tu cấp thấp, chúng tôn sùng Ma Tôn Huyết Ảnh như một vị thần, và tin rằng hắn sẽ dẫn dắt chúng đến một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Ma Thần. Chúng nói về việc Ma Tôn Huyết Ảnh đã thu thập được vài 'mảnh linh hồn' từ những vùng đất cổ xưa khác, và rằng hắn đang trở nên mạnh mẽ hơn mỗi ngày."
Lâm Phong nghe vậy, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng. "Vài mảnh linh hồn..." Hắn lặp lại, ánh mắt hướng về tấm bản đồ cổ. "Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh đã thu thập được nhiều mảnh như vậy, thì thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa." Hắn đặt Huyễn Mặc Quyển lên bản đồ cổ. Ngay lập tức, ánh sáng từ cuộn sách lan tỏa mạnh mẽ hơn, như có sự cộng hưởng với bản đồ, làm nổi bật các điểm đặc biệt trên đó – những vòng tròn nhỏ, những ký hiệu cổ xưa mà trước đó họ chưa thể giải mã. Những điểm này không chỉ giới hạn trong Đại Chu, mà còn lan rộng ra các quốc gia lân cận, thậm chí là những vùng đất hoang vu, hiểm nguy chưa từng được khám phá.
Tần Nguyệt nhanh chóng ghi chép lại những điểm sáng đó, đồng thời so sánh với những ký hiệu trên phiến ngọc giản. "Đây... đây là tọa độ của các 'mắt trận' khác! Mỗi điểm đều có một chú thích nhỏ, mô tả về môi trường xung quanh và một chút về bản chất của mảnh linh hồn bị phong ấn ở đó. Có vẻ như Ma Thần Giáo đã cố gắng giải mã bản đồ này từ lâu, nhưng không thành công hoàn toàn."
"Huyễn Mặc Quyển..." Hạ Vũ lẩm bẩm, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào cuộn sách. "Nó dường như có thể giao tiếp với những năng lượng cổ xưa này... Liệu có phải, nó được tạo ra để đối phó với chính loại phong ấn này?"
Lâm Phong không trả lời ngay. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ Huyễn Mặc Quyển, và một dòng thông tin mơ hồ, như những mảnh ký ức vụn vỡ, đang cố gắng len lỏi vào tâm trí hắn. Mối liên hệ giữa Huyễn Mặc Quyển, thân thế bí ẩn của hắn, và đại trận phong ấn cổ xưa này ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Hắn nhận ra, mình không chỉ là một người ngoài cuộc tình cờ vướng vào âm mưu này, mà có lẽ, hắn chính là một phần của nó, là một mắt xích quan trọng trong chuỗi sự kiện định mệnh đã kéo dài hàng ngàn năm. Đây không phải là một gánh nặng, mà là một sứ mệnh.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió vẫn đang gào thét, mang theo hơi lạnh của một thế giới đang dần bị đe dọa. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu đơn thuần, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến với một thế lực cổ xưa, tà ác, có thể hủy diệt mọi thứ.
***
Trong một căn phòng được dọn dẹp tạm thời, ánh lửa từ lò sưởi nhỏ reo tí tách, xua đi phần nào cái lạnh giá bên ngoài. Mùi khói củi ấm áp và hương trà thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với bầu không khí nặng nề, căng thẳng đang bao trùm. Bên ngoài, gió vẫn rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng than khóc của thế gian.
Lâm Phong ngồi giữa các mỹ nhân, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư của lúc phân tích thông tin, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá. Hắn nhìn từng người, gương mặt họ, mỗi người một vẻ đẹp, một khí chất riêng, nhưng tất cả đều ánh lên sự lo lắng và tin tưởng tuyệt đối vào hắn.
"Mọi thứ đã quá rõ ràng," Lâm Phong mở lời, giọng nói của hắn trầm thấp nhưng vang vọng, thu hút mọi sự chú ý. "Hắc Sắc Liên Hoa Hội chỉ là một con tốt thí, một công cụ cho một âm mưu lớn hơn nhiều. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ mà chúng ta cứ ngỡ là chủ mưu, hóa ra cũng chỉ là một giáo chủ của 'Ma Thần Giáo', bị một thứ gì đó cổ xưa hơn thao túng, hoặc hắn ta đang cố gắng kiểm soát 'Thiên Ma Cổ Hồn' để trở thành 'Đại Ma Thần' mới. Dù là gì, đây không chỉ là nguy cơ của Đại Chu, mà là của cả thế giới tu tiên. Nếu 'Đại Ma Thần' đó thực sự hồi sinh, thì Thiên Đạo sẽ sụp đổ, và tất cả chúng ta sẽ không còn đường sống."
Lam Yên không chút do dự, nàng siết chặt lấy bàn tay Lâm Phong, ánh mắt kiên quyết. "Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn chặn hắn, bảo vệ các 'mắt trận' khác sao? Dù có khó khăn đến đâu, ta cũng sẽ cùng chàng đối mặt."
Tuyết Dao khẽ thở dài, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ sáng suốt. "Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của chàng... có lẽ chúng có liên hệ với đại trận phong ấn này. Đó có thể là hy vọng của chúng ta, chìa khóa để giải quyết vấn đề này. Chàng không đơn độc, Lâm Phong."
Mộc Ly gật đầu lia lịa, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ nghiêm túc chưa từng có. "Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, Lâm Phong. Dù là đi đâu, làm gì, chúng ta cũng sẽ cùng chàng!"
Hạ Vũ, dù vẫn còn chút sợ hãi, cũng cố gắng mỉm cười trấn an. "Ta sẽ cố gắng hết sức để giải mã mọi thứ, để giúp chàng tìm ra cách đối phó với nó."
Tần Nguyệt khẽ vuốt mái tóc của Hạ Vũ, sau đó nhìn Lâm Phong với ánh mắt tin cậy. "Chúng ta đã có bản đồ, đã có hướng đi. Việc bây giờ là phải hành động. Mỗi 'mắt trận' đều rất quan trọng, chúng ta phải tìm và bảo vệ chúng trước khi Ma Tôn Huyết Ảnh thu thập đủ các mảnh 'Cổ Hồn Diên Sinh'."
Lâm Phong nhìn từng người, ánh mắt hắn dừng lại ở mỗi gương mặt thân yêu. Hắn cảm nhận được sự ấm áp, tin tưởng và tình yêu thương vô bờ bến từ họ. Gánh nặng trên vai hắn dường như nhẹ đi phần nào, nhưng quyết tâm thì càng thêm mãnh liệt. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nơi gió vẫn đang gào thét.
Hắn siết chặt tay, nắm lấy Huyễn Mặc Quyển. "Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và nguy hiểm hơn bất cứ điều gì chúng ta từng đối mặt." Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng người con gái. "Các nàng... có sẵn sàng không? Có sẵn sàng đối mặt với một mối đe dọa có thể hủy diệt cả thế giới, với một 'Ma Thần Giáo' bí ẩn, và với những bí mật cổ xưa mà ngay cả chúng ta cũng chưa thể tưởng tượng?"
Không một lời nói, nhưng ánh mắt của Lam Yên rực cháy ý chí chiến đấu. Tuyết Dao gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Mộc Ly nở nụ cười rạng rỡ, tin tưởng. Tần Nguyệt ánh mắt sâu thẳm, đã sẵn sàng cho những tính toán mới. Hạ Vũ, dù còn run rẩy, cũng cố gắng đứng vững, ánh mắt quyết tâm hướng về hắn.
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy kiên nghị. "Tốt lắm. Vậy thì, chuẩn bị đi. Cuộc hành trình mới của chúng ta... đã bắt đầu!" Hắn biết, phía trước là vô vàn hiểm nguy, là những cuộc chiến không thể lường trước. Nhưng hắn tin rằng, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với những người mà hắn yêu thương kề bên, hắn sẽ vượt qua tất cả. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!