Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 278

Dạ Sâu Thiên Thoa: Chiêm Nghiệm Thiên Đạo Vết Nứt

3836 từ
Mục tiêu: Lâm Phong thực hiện một cuộc 'tổng kết' nội tâm về những kinh nghiệm quý báu đã tích lũy và sự trưởng thành vượt bậc của mình trong hành trình tại Đại Chu.,Lồng ghép và củng cố sự thấu hiểu của Lâm Phong về sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2,000 năm trước và mối liên hệ của nó với các sự kiện hiện tại, đặc biệt là Ma Tôn Huyết Ảnh.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Lâm Phong và các mỹ nhân, thể hiện sự đồng lòng và hỗ trợ của họ trong giai đoạn chuyển giao.,Chuẩn bị tâm lý và định hướng rõ ràng hơn cho hành trình tiếp theo đến Phế Tích Cổ Thành, với một nhận thức mới về sứ mệnh và gánh nặng của bản thân.,Đánh dấu sự kết thúc thực sự của Arc 4 về mặt tâm lý và mở ra tiềm năng cho Arc mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Thôn Thiên Thử
Mood: Reflective, profound, emotional, resolved, slightly mysterious
Kết chương: [object Object]

Thiên Không Thoa xé toạc màn đêm, lao vút lên bầu trời với một tiếng vút nhẹ, để lại Đại Chu Hoàng Triều phía sau, chìm vào bóng tối lấp lánh ánh sao. Dòng chảy linh lực cuồn cuộn trong phi thuyền, tạo nên một trường năng lượng vô hình bảo vệ, đồng thời đẩy nó đi với tốc độ khó tin. Bên trong khoang thuyền, không khí ấm cúng và tĩnh lặng, khác hẳn với sự lạnh lẽo và tốc độ chóng mặt bên ngoài. Ánh sáng dịu nhẹ từ các trận pháp bảo vệ chiếu rọi khắp nơi, vẽ nên những họa tiết huyền ảo lên vách thuyền bằng ngọc bích, tạo nên một không khí vừa ấm áp, vừa trang nghiêm, lại có chút thần bí. Không khí trong lành, tinh khiết, không một gợn bụi, chỉ có sự thanh tịnh tuyệt đối của không gian bao la.

Lâm Phong ngồi ngay ngắn ở trung tâm khoang thuyền, hai mắt khẽ nhắm, nhưng tâm thần chàng lại không hề an tĩnh. Chàng cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng, đều đặn của Thiên Không Thoa khi nó lướ đi giữa các tầng không gian, tựa như một nhịp thở trầm ổn của một sinh vật khổng lồ. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm vô tận trải dài trước mắt, vô vàn tinh tú lấp lánh như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen tuyền, dõi theo hành trình của chàng. Đó là một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở, khiến mọi ưu phiền dường như tan biến. Nhưng đối với Lâm Phong lúc này, vẻ đẹp tráng lệ ấy lại càng làm nổi bật lên những suy tư miên man đang cuộn trào trong lòng.

Hành trình rời Đại Chu Hoàng Triều đã kết thúc, nhưng một hành trình khác, vĩ đại hơn, đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, vừa mới bắt đầu. Chàng đã để lại phía sau một đế quốc đang trên đà đổi mới, một Lý Nguyên Hạo kiên trung với gánh nặng trên vai, và hàng triệu bách tính Đại Chu với niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tốt đẹp hơn. Tất cả những điều đó đều là thành quả từ nỗ lực không ngừng nghỉ của chàng, từ những quyết sách táo bạo, những trận chiến sinh tử, và cả những giọt mồ hôi, máu và nước mắt.

"Đại Chu... một chặng đường... một bài học... một sự khởi đầu mới," Lâm Phong khẽ thì thầm trong tâm trí, giọng nói như tiếng vọng trong chính linh hồn mình. Chàng nhớ lại lời dặn dò cuối cùng với Lý Nguyên Hạo, ánh mắt kiên nghị của vị lão thần. "Quyền lực đi đôi với trách nhiệm. Đừng để quyền lực làm mờ mắt, đừng để lợi ích cá nhân lấn át lý trí." Chàng biết, đó không chỉ là lời khuyên dành cho Lý Nguyên Hạo, mà còn là lời nhắc nhở cho chính bản thân chàng. Con đường Tu Đạo Vô Tận vốn dĩ đầy rẫy cám dỗ, nơi sức mạnh có thể dễ dàng làm tha hóa một linh hồn, biến một Phàm Nhân Nghịch Thiên thành một kẻ cuồng vọng. Nhưng Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã luôn khắc ghi điều đó.

Bên cạnh chàng, Tuyết Dao nhẹ nhàng tựa đầu vào vai chàng, mái tóc đen nhánh, mượt mà như suối chảy, tỏa ra mùi hương thanh khiết của hoa tuyết. Bàn tay nàng dịu dàng nắm lấy tay chàng, truyền đi một luồng hơi ấm áp, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo của những suy nghĩ miên man. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng, sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt nàng khi chàng quay sang nhìn, đã là sự an ủi lớn nhất.

Các mỹ nhân khác cũng đã chìm vào giấc ngủ hoặc đang trong trạng thái thiền định nhẹ. Mộc Ly nằm cuộn tròn trên đệm mềm, Thôn Thiên Thử lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, đang ngủ say trong lòng nàng, phát ra những tiếng chiêm chiếp nhỏ đáng yêu, đều đặn như nhịp tim của một con thú nhỏ. Tần Nguyệt ngồi thẳng lưng, khí tức điều hòa, tựa như một pho tượng ngọc thanh thoát, toát lên vẻ điềm tĩnh và trí tuệ. Lam Yên gác tay lên trường thương đặt bên cạnh, hơi thở đều đặn nhưng vẫn mang theo khí chất mạnh mẽ, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Hạ Vũ nhỏ nhắn, dịu dàng, nằm nghiêng, khuôn mặt thanh khiết như đóa sen hé nở trong đêm. Mùi hương nhẹ nhàng, tinh tế của mỗi nàng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng êm dịu, bao bọc lấy Lâm Phong.

Lâm Phong khẽ nhắm mắt lại lần nữa, hít sâu một hơi. Tâm trí chàng bắt đầu một cuộc hành trình nội tâm sâu sắc, lật giở từng trang ký ức về Đại Chu. Chàng không chỉ nhìn lại những gì đã qua, mà còn cố gắng kết nối chúng với thị kiến kinh hoàng về "Thiên Đạo Vết Nứt" mà chàng đã chứng kiến trước khi rời đi. Trong không gian tĩnh lặng của Thiên Không Thoa, tiếng gió rít bên ngoài dường như chỉ còn là một âm thanh nền mơ hồ, nhường chỗ cho tiếng vọng của quá khứ.

Tuyết Dao khẽ cựa mình, áp sát vào chàng hơn. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể chàng, dù chàng đã cố gắng che giấu. Nàng nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo giữa rừng khuya, mang theo sự ấm áp và an ủi: "Chàng đừng lo lắng quá, chúng ta luôn ở bên chàng."

Lâm Phong mở mắt, quay sang nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. "Ta không lo lắng, Dao nhi. Chỉ là... có quá nhiều điều để suy nghĩ." Chàng vuốt nhẹ mái tóc nàng, ánh mắt xa xăm. "Đại Chu là một bước ngoặt. Ta đã học được rất nhiều. Nhưng càng học, càng khám phá, ta lại càng nhận ra... thế giới này rộng lớn hơn ta tưởng, và những hiểm họa tiềm tàng còn lớn hơn gấp bội."

Tuyết Dao chỉ khẽ gật đầu, đặt tay lên ngực chàng, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim chàng. Nàng biết, chàng đang đối mặt với những suy nghĩ nặng nề, những gánh nặng của vận mệnh mà chàng đang dần thấu hiểu. "Dù có là gì, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Chàng không đơn độc." Lời nói của nàng tuy ngắn gọn, nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường.

Cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện của Tuyết Dao, Lâm Phong lại nhắm mắt, tâm hồn chàng chìm sâu hơn vào dòng chảy của ký ức và thị kiến. Chàng đã sẵn sàng để đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất, những bí ẩn sâu thẳm nhất, vì chàng biết, đằng sau chàng, là những trái tim luôn hướng về chàng, những linh hồn nguyện ý cùng chàng bước qua mọi phong ba.

***

Trong không gian tinh thần hỗn độn của Lâm Phong, những ký ức về Đế Đô Long Phượng hiện lên tráng lệ, uy nghiêm, như một cuộn tranh sống động mở ra trước mắt. Chàng nhìn thấy những con đường lát đá xanh cổ kính, những mái ngói cong vút của cung điện nguy nga, những khu vườn thượng uyển nở rộ trăm hoa, tỏa hương thơm ngát. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi thức ăn quý tộc thoang thoảng trong gió, tiếng chuông hoàng cung ngân vang mỗi buổi sớm, tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn trên những con đường lớn. Tất cả đều là biểu tượng của một vương triều phồn thịnh, được chàng vực dậy từ đống tro tàn của sự suy yếu.

Chàng nhớ lại những buổi thiết triều căng thẳng, đối mặt với sự tham lam của Đại Quan Tham, sự xảo quyệt của Phạm Gia Thiếu Chủ. Những âm mưu chính trị, những cuộc đấu đá quyền lực, những trận chiến cam go trên chiến trường, tất cả đều hiện rõ mồn một. Chàng đã từng phải vận dụng hết trí tuệ và sức mạnh để lật đổ những kẻ mục nát, để mang lại công bằng cho bách tính, để củng cố nền tảng của Đại Chu. Những hình ảnh về Ma Tôn Huyết Ảnh, với tà khí cuồn cuộn và đôi mắt đỏ ngầu, cũng lướt qua trong tâm trí chàng, gợi lên cảm giác áp lực và nguy hiểm. Chàng đã chiến đấu với hắn, đã đẩy lùi hắn, nhưng sâu thẳm trong lòng, chàng luôn có một linh cảm rằng đó chỉ là một phần nhỏ của một bức tranh lớn hơn.

Rồi những ký ức về các mỹ nhân lại hiện lên, như những bông hoa tươi thắm tô điểm cho bức tranh chiến đấu khốc liệt. Chàng nhớ ánh mắt kiên cường, bất khuất của Lam Yên khi nàng vung thương chiến đấu, bảo vệ chàng và đồng đội. Chàng nhớ sự dịu dàng, hiền lành của Hạ Vũ, luôn quan tâm chăm sóc, nhưng cũng đã cứng cỏi hơn rất nhiều, sẵn sàng đứng vững bên chàng. Chàng nhớ sự thông thái, điềm tĩnh của Tần Nguyệt, những lời khuyên sâu sắc của nàng, luôn giúp chàng nhìn rõ bản chất vấn đề. Sự hoạt bát, tinh nghịch của Mộc Ly, luôn mang lại tiếng cười và sự lạc quan. Và Tuyết Dao, luôn ở bên chàng, thấu hiểu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc mà chàng không cần phải nói ra. Tình Ái Vô Biên, những mối tình sâu sắc ấy, đã trở thành nguồn sức mạnh vô tận, là động lực để chàng tiếp tục tiến bước trên con đường Tu Đạo Vô Tận.

Tuy nhiên, dòng chảy ký ức êm đềm bỗng bị phá vỡ bởi một sự chuyển đổi đột ngột, dữ dội. Không gian tinh thần của Lâm Phong chao đảo, từ vẻ tráng lệ của Đế Đô, nó chợt biến thành một khung cảnh hỗn loạn, u ám, đầy rẫy tử khí và cảm giác tuyệt vọng. Đây chính là thị kiến về "Thiên Đạo Vết Nứt" mà chàng đã chứng kiến. Bầu trời không còn trong xanh mà bị xé toạc, nứt toác ra như một tấm gương vỡ, để lộ ra những vực sâu đen ngòm, nơi tà khí cuồn cuộn trào ra như một dòng lũ dữ. Tiếng gào thét bi thương của vô số sinh linh, tiếng rên rỉ của đất trời, tiếng nứt vỡ của không gian, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, sự u ám đến nghẹt thở, và một nỗi tuyệt vọng cùng cực xâm chiếm lấy tâm trí chàng.

Lâm Phong không chỉ "nhìn" thị kiến này, chàng "cảm nhận" nó. Chàng cảm nhận được sự đau đớn của Thiên Đạo khi nó bị xé rách, cảm nhận được sự kinh hoàng của những người chứng kiến sự kiện đó 2,000 năm trước. Mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh tưởi, mùi ẩm mốc của tà khí cổ xưa bốc lên, như muốn ăn mòn linh hồn chàng.

Trong cảnh tượng hỗn loạn đó, chàng chợt nhìn thấy những hình bóng quen thuộc – những bóng ma của tà tu, những kẻ đã phục vụ Ma Tôn Huyết Ảnh. Chúng không chỉ là những kẻ thù hiện tại, mà dường như đã tồn tại từ rất lâu, từ cái thời khắc Thiên Đạo bị tổn thương. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Phong, như một tia sét đánh ngang trời, xuyên qua màn sương mù của ký ức và thị kiến.

"Thì ra tất cả đều có nguồn gốc..." Lâm Phong thì thầm, giọng nói khản đặc trong không gian tinh thần của mình. "Ma Tôn Huyết Ảnh... ngươi không chỉ là kẻ địch của Đại Chu, mà là một phần của vết nứt Thiên Đạo."

Chàng bắt đầu phân tích, kết nối các sự kiện. Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là một thế lực độc lập, mà là một kẻ thừa kế, một công cụ, một "con rối" trong một vở kịch lớn hơn, đã được dàn dựng từ hàng ngàn năm trước. Những âm mưu, sự tham lam, tà ác mà chàng đã đối mặt ở Đại Chu chỉ là những biểu hiện nhỏ của một bệnh dịch lớn hơn, đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới này. Nguồn gốc của bệnh dịch đó chính là "Thiên Đạo Vết Nứt".

Cảm giác về sự cô độc của người mang trọng trách, sự phức tạp của mối liên hệ giữa quá khứ và hiện tại, dồn dập ập đến. Lâm Phong hiểu rằng việc phá hủy Ma Long Điện, nơi chàng đã thấy trong thị kiến là nguồn gốc của tà khí và là nơi trú ngụ của những kẻ tà tu cổ xưa, không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sự cứu rỗi, một hành động cần thiết để hàn gắn vết thương của Thiên Đạo. Thân thế bí ẩn của chàng, huyết mạch đặc biệt trong người chàng, giờ đây không chỉ là một câu hỏi chưa có lời giải đáp, mà đã trở thành một "gánh nặng" to lớn, một "cơ hội lớn" để thay đổi vận mệnh của cả thế giới.

Những mảnh ghép rời rạc về Huyễn Mặc Quyển, về sức mạnh bí ẩn bên trong chàng, về những lời tiên tri cổ xưa, giờ đây như được sắp xếp lại, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn. Chàng nhận ra rằng, con đường Tu Đạo của chàng không chỉ là để vươn tới sức mạnh, mà còn là để hiểu rõ hơn về bản thân, về thế giới, và về vai trò của chàng trong cuộc đại chiến sinh tử này.

Sự suy yếu của thế giới, các sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng mà chàng đã cảm nhận được trong những năm gần đây, tất cả đều là hệ quả của vết nứt đó. Ma Tôn Huyết Ảnh ám chỉ một thế lực lớn hơn đứng sau mình, và bây giờ, Lâm Phong đã hiểu. Hắn không nói dối. Hắn chỉ là một quân cờ, một kẻ được ban cho sức mạnh từ nguồn gốc của tà khí, để phục vụ cho một mục đích cổ xưa, tăm tối hơn.

Lâm Phong hít thở sâu, cố gắng dung hòa những thông tin khổng lồ này với bản tính phóng khoáng của mình. Gánh nặng của sứ mệnh đè lên vai chàng, nhưng cũng chính là động lực để chàng kiên định hơn bao giờ hết. Chàng không thể trốn tránh số phận. Chàng là Phàm Nhân Nghịch Thiên, là người được chọn để đối mặt với những hiểm nguy này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh thực sự không nằm ở cảnh giới tu luyện cao siêu, mà nằm ở ý chí kiên định, ở tấm lòng chính trực, và ở khả năng bảo vệ những người mình yêu thương.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua không gian, vẽ lên những vệt màu cam hồng dịu dàng trên bầu trời đêm xanh thẫm, Lâm Phong từ từ mở mắt. Ánh nhìn của chàng, sau một đêm dài chiêm nghiệm, đã trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết, không còn một chút mông lung hay ưu tư. Một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy quyết tâm lan tỏa trong lòng chàng.

Tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu của Thôn Thiên Thử chợt vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của khoang thuyền. Con chuột nhỏ tinh nghịch ấy đã thức giấc, nhảy nhót trên đệm mềm, đánh thức Mộc Ly. Mộc Ly dụi mắt, nhìn thấy Lâm Phong đã tỉnh, khẽ mỉm cười, đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu. Các mỹ nhân khác cũng lần lượt tỉnh giấc, hoặc rời khỏi trạng thái thiền định, nhìn chàng với vẻ lo lắng và quan tâm. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phong, một sự trầm tĩnh sâu sắc hơn, một sự kiên định không gì lay chuyển.

Tuyết Dao vẫn tựa vào vai chàng, bàn tay nàng vẫn nắm chặt tay chàng. Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt chàng, như muốn đọc được những suy nghĩ vừa trải qua. "Chàng đã... hiểu ra nhiều điều sao?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự thấu hiểu.

Lâm Phong khẽ gật đầu, môi chàng nở một nụ cười nhẹ, ấm áp. "Đúng vậy, Dao nhi. Ta đã hiểu ra rất nhiều." Chàng vòng tay ôm nhẹ lấy Tuyết Dao, rồi ánh mắt lướt qua từng người, từ Mộc Ly đang nghịch ngợm với Thôn Thiên Thử, đến Tần Nguyệt điềm tĩnh, Lam Yên mạnh mẽ, và Hạ Vũ dịu dàng. "Ta đã kết nối được những mảnh ghép rời rạc về Thiên Đạo Vết Nứt và mối liên hệ của nó với Ma Tôn Huyết Ảnh."

Lam Yên ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc bén như chim ưng, toát lên vẻ kiên nghị. "Vậy ra, tên Ma Tôn đó không phải là kẻ cầm đầu thực sự sao?" Nàng hỏi, giọng nói dứt khoát, thể hiện sự sẵn sàng đối mặt với bất cứ kẻ địch nào.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ nghiêm trọng. "Hắn chỉ là một con rối, một kẻ được ban cho sức mạnh từ nguồn gốc của tà khí, để phục vụ cho một mục đích cổ xưa, tăm tối hơn. Thiên Đạo Vết Nứt không chỉ là một sự kiện lịch sử đau thương 2,000 năm trước, nó là một lời nguyền đang đeo bám thế giới này, một vết thương chưa lành, và Ma Tôn Huyết Ảnh... chỉ là một trong những triệu chứng của nó."

Tần Nguyệt trầm ngâm, ánh mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác. "Vậy là, hiểm họa mà chúng ta sắp đối mặt còn lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Nó không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực hay bảo vệ một vương triều, mà là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ cả Thiên Đạo." Nàng nói, giọng trầm ấm, nhưng lời lẽ lại mang theo sức nặng ngàn cân.

Hạ Vũ khẽ nắm chặt tay, đôi mắt to tròn trong veo ánh lên vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy kiên định. "Vậy chúng ta phải làm gì đây, Lâm Phong?" Nàng hỏi nhỏ nhẹ, nhưng là câu hỏi mà tất cả đều muốn biết.

Lâm Phong nhìn sâu vào từng người, cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối và quyết tâm không lay chuyển của họ. "Chúng ta sẽ tiếp tục hành trình đến Phế Tích Cổ Thành. Nơi đó, ta tin rằng, sẽ ẩn chứa những bí mật quan trọng về Thiên Đạo Vết Nứt, về nguồn gốc của Ma Long Điện, và có thể cả về thân thế của ta nữa." Chàng khẽ siết chặt tay Tuyết Dao, truyền đi sự trấn an. "Mọi thứ ta đã trải qua ở Đại Chu, từ những âm mưu chính trị đến những trận chiến sinh tử, đều là những bài học quý giá, giúp ta chuẩn bị cho cuộc chiến lớn hơn này. Ta nhận ra rằng, thân thế của ta không chỉ là một bí ẩn, mà nó còn là một gánh nặng, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội lớn để thay đổi vận mệnh."

Mộc Ly bỗng bật cười khúc khích, phá tan không khí có phần căng thẳng. "Gánh nặng gì chứ, có chúng ta ở đây, chàng còn sợ gì! Chàng cứ việc đi trước, gặp nguy hiểm cứ để chúng ta lo liệu, cùng lắm thì... cùng nhau xông lên!" Nàng tinh nghịch nói, nhưng trong ánh mắt lại không hề có chút đùa cợt, mà là sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. Thôn Thiên Thử trong lòng nàng cũng "chiêm chiếp" phụ họa, như thể đồng tình với lời chủ nhân.

Lam Yên gật đầu đồng tình, giọng nói mạnh mẽ. "Đế Đô Long Phượng đã là quá khứ, tương lai chúng ta cùng tạo nên! Ta tin vào chàng, Lâm Phong. Dù là Ma Tôn hay Thiên Đạo Vết Nứt, chỉ cần chàng ra lệnh, Lam Yên này sẽ cùng chàng đối mặt!" Nàng vỗ nhẹ vào trường thương bên cạnh, ánh mắt bùng lên ngọn lửa chiến đấu.

Hạ Vũ cũng khẽ gật đầu, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong, đầy sự dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa ý chí mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, Lâm Phong. Dù con đường phía trước có gian nan đến mấy, chỉ cần có chàng, Hạ Vũ sẽ không bao giờ lùi bước."

Tuyết Dao siết chặt tay Lâm Phong hơn nữa. "Dù là gì, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta sẽ dùng tình cảm này để vượt qua mọi thử thách." Lời nói của nàng như một lời thề nguyện, vang vọng trong không gian.

Lâm Phong nhìn các nàng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Một cảm giác ấm áp, một nguồn sức mạnh vô tận tuôn chảy trong huyết quản. Chàng không đơn độc. Chàng không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người chàng yêu thương, cho cả thế giới này. Sự gắn kết và quyết tâm đồng lòng của các mỹ nhân chính là nguồn sức mạnh tinh thần và thực tế không thể thiếu cho chàng trong các thử thách sắp tới, đặc biệt là khi đối mặt với những bí ẩn cổ xưa.

Ánh bình minh rực rỡ đã hoàn toàn xua tan bóng đêm, nhuộm đỏ cả bầu trời. Thiên Không Thoa vẫn lướ đi nhẹ nhàng giữa không trung vô tận, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi Phế Tích Cổ Thành đang chờ đợi.

"Tốt! Vậy thì... bắt đầu thôi!" Lâm Phong đứng dậy, vươn vai, khí thế của một Phàm Nhân Nghịch Thiên bùng nổ. Ánh mắt chàng nhìn thẳng về phía trước, nơi những bí ẩn đang chờ đợi. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thì thầm, không phải là một lời tuyên bố kiêu ngạo, mà là một lời hứa với chính mình, với các nàng, và với cả Thiên Đạo. Con đường Tu Đạo Vô Tận còn rất dài, nhưng chàng đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ