Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 277

Triều Chính Đại Chu: Hồi Kết và Ly Biệt

3568 từ
Mục tiêu: Lâm Phong hoàn tất việc sắp xếp lại triều chính Đại Chu, đảm bảo sự ổn định và trao quyền lực cho những người đáng tin cậy trước khi rời đi.,Lâm Phong có những buổi chia tay đầy xúc động với Lam Yên, Hạ Vũ, và các mỹ nhân khác, củng cố tình cảm và sự cam kết của họ với hành trình mới.,Đánh dấu sự kết thúc vai trò của Lâm Phong tại Đại Chu Hoàng Triều, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo tìm kiếm bí mật cổ xưa.,Thúc đẩy phát triển nhân vật Lâm Phong, thể hiện bản lĩnh lãnh đạo và trách nhiệm của chàng.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lý Nguyên Hạo, Thôn Thiên Thử
Mood: Resolute, emotional, reflective, hopeful
Kết chương: [object Object]

Với một tiếng vút nhẹ, Thiên Không Thoa lao vút lên không trung, xuyên qua tầng mây mỏng, để lại sau lưng Đế Đô Long Phượng ngày càng nhỏ lại. Tiếng gió rít bên tai, mang theo hơi lạnh của độ cao, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí sắt đá của chàng. Hành trình mới đã chính thức bắt đầu, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn, và mở ra một chương mới đầy vinh quang và thử thách. Lâm Phong, cùng với những người yêu thương, những người bạn đồng hành, đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, để viết nên huyền thoại của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, một Tu Giả Nghịch Mệnh, người mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, trên con đường Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ánh sáng bạc của Thiên Không Thoa dần biến mất vào màn sương sớm, hướng về phía Phế Tích Cổ Thành, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ được vén màn.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua những đám mây mỏng, rải xuống Đế Đô Long Phượng, đánh thức thành phố sau một đêm dài. Mùi hương thanh khiết của sương sớm, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa từ các khu vườn hoàng gia, lan tỏa trong không khí. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang, trầm hùng và uy nghiêm, báo hiệu một buổi thiết triều quan trọng.

Trong đại điện Kim Loan tráng lệ, nơi những cột rồng vàng uốn lượn đỡ lấy mái vòm cao vút, hàng trăm quan lại Đại Chu tề tựu. Họ đứng thành từng hàng, khoác trên mình những bộ triều phục đủ màu sắc, nhưng nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, kính sợ. Chỉ mới vài ngày trước, nơi đây còn chìm trong hỗn loạn và tranh giành quyền lực, nhưng giờ đây, một trật tự mới đã được thiết lập, dù còn khá mong manh. Trên ngai vàng tạm thời, được đặt trang trọng giữa điện, Lâm Phong ngồi đó. Chàng không mặc long bào hoàng đế cầu kỳ, mà chỉ là một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng khí chất toát ra từ chàng lại vượt xa bất kỳ vị đế vương nào. Đôi mắt đen láy của chàng lướt qua từng gương mặt, từ những vị quan lão thành râu tóc bạc phơ đến những vị quan trẻ tuổi đầy hoài bão, tất cả đều đang chờ đợi lời phán quyết cuối cùng của chàng.

"Chư vị ái khanh," giọng Lâm Phong vang vọng khắp đại điện, không quá lớn nhưng đủ uy lực để mọi tiếng xì xào đều tắt lịm, "Đại Chu Hoàng Triều đã trải qua một giai đoạn binh biến đầy đau thương. Nhưng nay, gió đã đổi chiều, trời đã quang mây tạnh. Điều ta mong muốn nhất, chính là sự an bình và phồn thịnh cho bách tính muôn dân."

Chàng dừng lại một chút, để lời nói thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Ta biết, trong số các ngươi, có kẻ vì lợi ích riêng mà quên đi trách nhiệm, có kẻ vì sợ hãi mà lung lay ý chí. Nhưng cũng có rất nhiều người, một lòng vì nước vì dân, nguyện dốc sức phò tá." Ánh mắt chàng dừng lại ở Lý Nguyên Hạo, người đang đứng ở hàng đầu, nét mặt cương nghị nhưng cũng ẩn chứa sự kính phục sâu sắc.

"Những kẻ tham ô, nhũng nhiễu, lợi dụng chức quyền để chèn ép bách tính, đã bị phế truất và trừng trị thích đáng." Lâm Phong tuyên bố, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn, khiến không ít quan lại rụt cổ lại. "Nhưng những người có tài, có đức, nguyện vì Đại Chu mà cống hiến, sẽ được trọng dụng. Ta đã cùng Lý Nguyên Hạo xem xét kỹ lưỡng danh sách các quan lại, và sẽ có những điều chỉnh để đảm bảo sự công bằng và hiệu quả."

Những lời này như một làn sóng, vừa xoa dịu vừa đe dọa, khiến các quan lại vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa nơm nớp lo sợ. Lâm Phong không phải là một vị vua thông thường. Chàng là một tu sĩ, có sức mạnh kinh thiên động địa, và hơn hết, chàng có một tầm nhìn vượt xa phàm tục. Quyết định của chàng, một khi đã đưa ra, không ai dám phản đối.

"Lý Nguyên Hạo," Lâm Phong gọi tên, "ngươi tiến lên."

Lý Nguyên Hạo, với vẻ mặt nghiêm trang, tiến lên vài bước, rồi quỳ một gối xuống, cúi đầu cung kính. "Thần có mặt!"

"Trong thời gian ta vắng mặt, Đại Chu Hoàng Triều sẽ do ngươi nhiếp chính," Lâm Phong nói, giọng trầm ổn, uy nghiêm. "Mọi việc lớn nhỏ trong triều đình đều do ngươi quyết định, nhưng phải luôn đặt lợi ích của bách tính lên hàng đầu. Hãy xây dựng một Đại Chu vững mạnh, lấy dân làm gốc, để mỗi người dân đều có thể an cư lạc nghiệp, để tiếng ca thái bình vang vọng khắp nơi." Chàng lấy ra một bản chiếu thư đã được phê duyệt và ấn tín, đặt lên một chiếc khay vàng do một thái giám dâng lên, rồi đẩy nhẹ về phía Lý Nguyên Hạo. "Đây là bản chiếu thư ủy quyền, cùng với ấn tín hoàng gia. Ngươi hãy giữ gìn cẩn thận, và hành sự cho phải đạo."

Lý Nguyên Hạo trịnh trọng nhận lấy, đôi tay run run. Gánh nặng của cả một quốc gia đột ngột đè lên vai ông, nhưng cùng với đó là một niềm vinh dự lớn lao. Ông ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và quyết tâm. "Thần nguyện cúc cung tận tụy, dốc hết sức lực, không phụ sự tin tưởng của công tử! Thần sẽ không bao giờ quên lời dạy của công tử!"

Lâm Phong gật đầu hài lòng. Chàng biết Lý Nguyên Hạo là một người chính trực, có năng lực và một trái tim nhân hậu. Dù hành trình phía trước của chàng đầy rẫy hiểm nguy và không thể lường trước được, nhưng chàng tin tưởng rằng Lý Nguyên Hạo sẽ giữ vững Đại Chu. Các cải cách mà chàng đã vạch ra, tuy táo bạo, nhưng nếu được thực hiện một cách kiên định, sẽ tạo nền tảng vững chắc cho Đại Chu, có thể trở thành một đồng minh mạnh mẽ cho chàng trong tương lai khi đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh hoặc những thế lực lớn hơn. Chàng đã gieo những hạt giống của sự thay đổi, và giờ là lúc chúng nảy mầm.

"Thiết triều bãi," Lâm Phong phất tay áo, đứng dậy. Các quan lại đồng loạt cúi đầu, hô to "Vạn tuế!" vang dội khắp đại điện. Chàng không nán lại lâu, chỉ để lại một lời dặn dò cuối cùng với Lý Nguyên Hạo về việc giữ gìn hòa bình và phát triển giáo dục, rồi nhanh chóng rời đi. Phía sau chàng, Lý Nguyên Hạo vẫn quỳ gối, ánh mắt dõi theo bóng lưng Lâm Phong cho đến khi chàng khuất hẳn, cảm nhận rõ gánh nặng và trách nhiệm mới đang đè nặng lên đôi vai gầy của mình, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm không để Lâm Phong phải thất vọng. Hương trầm trong điện vẫn lảng bảng, hòa cùng những tia nắng cuối cùng của buổi sáng, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn, và mở ra một kỷ nguyên mới cho Đại Chu.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời Đế Đô Long Phượng. Trong khu vườn thượng uyển rộng lớn của hoàng cung, nơi trăm hoa đua nở, rực rỡ sắc màu, một khung cảnh lãng mạn và có chút bi tráng đang diễn ra. Hương thơm dịu ngọt của các loài hoa đêm, hòa quyện với mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa bóng mây buổi chiều, lan tỏa trong làn gió nhẹ, mang theo một chút hơi lạnh của độ cao. Ánh nắng vàng nhạt cuối cùng của ngày tà tà chiếu rọi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên lá hoa, khiến không gian trở nên huyền ảo và lung linh.

Lâm Phong đứng giữa vườn hoa, tay nắm chặt tay Lam Yên và Hạ Vũ. Khuôn mặt chàng, thường ngày tinh quái và hài hước, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư, dịu dàng. Chàng vuốt nhẹ mái tóc nâu đỏ của Lam Yên, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay, rồi lại khẽ chạm vào làn da trắng muốt của Hạ Vũ. Hai nàng, một mạnh mẽ như lửa, một dịu dàng như nước, đã cùng chàng trải qua bao sóng gió tại Đại Chu này, từ những trận chiến sinh tử đến những khoảnh khắc đời thường, và giờ đây, họ sẽ cùng chàng bước vào một hành trình hoàn toàn mới, đầy rẫy những điều chưa biết.

Lam Yên, thường ngày kiên cường bất khuất, giờ đây lại lộ rõ vẻ lưu luyến trong đôi mắt sắc bén của mình. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, như thể sợ chàng sẽ tan biến vào hư không. "Chủ nhân," nàng khẽ gọi, giọng nói vẫn dứt khoát nhưng ẩn chứa một sự mềm yếu hiếm thấy, "Nơi đây đã là quá khứ. Tương lai của chúng ta là những chân trời rộng lớn hơn, nàng có nguyện cùng ta đi khắp thế gian không?"

Lâm Phong mỉm cười dịu dàng, vuốt ve khuôn mặt nàng. "Chàng đi đâu, thiếp theo đó. Đến chân trời góc bể, thiếp cũng không từ! Dù là thiên nhai hải giác, dù là cửu u hoàng tuyền, có chàng ở đâu, thiếp Lam Yên sẽ ở đó!" Lời thề nguyện của nàng vang lên mạnh mẽ, như khắc sâu vào tâm khảm chàng. Lam Yên đã từ bỏ vị trí chiến tướng, từ bỏ quê hương, từ bỏ mọi thứ để theo chàng. Sự hy sinh này, chàng không thể nào quên.

Hạ Vũ đứng cạnh, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, đã đỏ hoe từ lúc nào. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ tựa đầu vào vai Lâm Phong, cảm nhận hơi ấm từ chàng. "Phong ca ca... thiếp... thiếp tin tưởng chàng. Dù có khó khăn đến mấy, chỉ cần có chàng, thiếp đều không sợ." Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng run rẩy, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. Nàng đã từ bỏ cuộc sống an nhàn của một tiểu thư khuê các, từ bỏ những mối quan hệ quen thuộc, để bước vào một thế giới đầy nguy hiểm mà nàng chưa từng biết đến.

Lâm Phong ôm nhẹ cả hai nàng vào lòng, trao cho họ một nụ hôn trán ấm áp. Hương hoa ngọt ngào từ mái tóc Hạ Vũ, xen lẫn mùi hương đặc trưng của Lam Yên, khiến chàng cảm thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên. Chàng thầm hứa với lòng mình, sẽ bảo vệ hai nàng, và tất cả những người yêu thương chàng, bằng bất cứ giá nào. "Ta hứa, sẽ không bao giờ để các nàng phải hối hận vì đã chọn đi cùng ta."

Cách đó không xa, Tuyết Dao, Mộc Ly, và Tần Nguyệt đang đứng quan sát, trên môi nở nụ cười thấu hiểu. Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài vẫn lạnh lùng nhưng ánh lên sự ấm áp khó nhận thấy. Nàng khẽ lắc đầu, như đang nghĩ đến những kỷ niệm của riêng mình với Lâm Phong. Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ huých tay Tần Nguyệt. "Tỷ xem kìa, Lâm Phong ca ca lại 'làm màu' rồi. Nhưng mà... cũng thật cảm động nha!" Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, mang theo chút hài hước xua tan đi phần nào không khí lắng đọng.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, mỉm cười hiền hậu. "Hài tử này, cái gì cũng có thể trêu ghẹo. Nhưng muội nói đúng, sự chân thành của Lâm Phong là điều quý giá nhất. Tình cảm của họ sâu sắc như vậy, chính là nguồn sức mạnh vô tận cho Lâm Phong trên con đường phía trước." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ tự hào và tin tưởng. Nàng biết, sự gắn kết tình cảm sâu sắc giữa Lâm Phong và các mỹ nhân, đặc biệt là Lam Yên và Hạ Vũ, sẽ là nguồn sức mạnh và động lực quan trọng trên hành trình đầy hiểm nguy sắp tới. Không chỉ là tình yêu, mà còn là sự thấu hiểu, đồng cảm, và niềm tin tuyệt đối.

Lâm Phong quay sang nhìn các nàng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Cảm ơn các nàng, đã luôn ở bên ta."

Tuyết Dao tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt kiên định. "Chàng không cần nói lời cảm ơn. Chúng ta là một gia đình. Chàng là trụ cột của chúng ta, và chúng ta là hậu phương vững chắc của chàng. Bất kể chông gai nào, chúng ta sẽ cùng chàng vượt qua, không một lời oán thán."

Mộc Ly vỗ vỗ vai Lâm Phong, cười tinh nghịch. "Đúng đó! Lâm Phong ca ca cứ việc xông pha, có chuyện gì cứ để chúng ta gánh vác! À mà, chàng có định kiếm thêm tỷ muội nào nữa không? Thôn Thiên Thử còn chỗ trên lưng nữa đấy!"

Lâm Phong bật cười phá lên, không khí bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm. "Nha đầu này! Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đó. Có các nàng là đủ rồi, đủ để ta đau đầu lắm rồi." Chàng nói đùa, nhưng ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.

Tần Nguyệt khẽ lắc đầu, rồi nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh xuất hiện. "Đêm nay, chúng ta sẽ rời đi. Hành trình đến Phế Tích Cổ Thành chắc chắn sẽ đầy thử thách. Những bí mật cổ xưa hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và nguồn gốc của Ma Long Điện đang chờ chúng ta. Hãy chuẩn bị sẵn sàng, cả về thể chất lẫn tinh thần." Lời nói của nàng, trầm ấm và sâu sắc, như một lời nhắc nhở về trọng trách đang chờ đợi họ.

Lâm Phong gật đầu. "Ta hiểu. Nhưng trước khi chúng ta lên đường, hãy tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Bởi vì, một khi đã bước chân vào Phế Tích Cổ Thành, mọi thứ sẽ không còn đơn giản nữa." Chàng nhìn về phía bầu trời đêm đang dần hiện rõ, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Mùi hương hoa vẫn vương vấn, gió đêm nhẹ nhàng mơn man, tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi trước cơn bão táp sắp ập đến.

***

Khi đồng hồ điểm canh ba, trăng đã lên đến đỉnh đầu, đổ ánh bạc lạnh lẽo xuống toàn bộ Đế Đô Long Phượng. Hầu hết thành phố đã chìm trong giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng gió rì rào qua các mái ngói và tiếng lính gác tuần tra đều đặn. Tại cổng thành phía Tây, nơi những bức tường đá cao ngất sừng sững, sừng sững như một người khổng lồ canh giữ giấc ngủ của cả vương triều, một vài ngọn đèn lồng yếu ớt treo trên cột đá thắp sáng một khu vực nhỏ. Không khí mát mẻ của đêm khuya, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương, bao trùm lên tất cả.

Lý Nguyên Hạo, cùng với một vài vị quan lại trung thành và thân cận nhất, đứng trang trọng trước cổng thành. Gương mặt hiền từ của ông ẩn hiện dưới ánh trăng, đôi mắt đục ngầu vì thiếu ngủ nhưng vẫn toát lên vẻ kiên nghị. Ông không khoác triều phục, mà chỉ là một bộ đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt, nhưng trên tay lại cầm chặt một chiếc đèn lồng, như thể muốn thắp sáng con đường cho người sắp rời đi.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân chậm rãi bước đến. Ánh sáng bạc của Thiên Không Thoa, đã được Thôn Thiên Thử chuẩn bị sẵn sàng, lấp lánh dưới ánh trăng, tựa như một con thuyền tiên đang chờ đón chủ nhân. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, đang nhảy nhót trên mũi Thiên Không Thoa, phát ra những tiếng chiêm chiếp đáng yêu, như thể cũng đang háo hức cho chuyến đi mới.

"Công tử," Lý Nguyên Hạo cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu được sự xúc động, "Thần và các hạ quan xin tiễn biệt công tử cùng các vị tiên tử." Ông cúi đầu sâu, thể hiện sự kính trọng tột cùng.

Lâm Phong dừng lại trước Lý Nguyên Hạo, vỗ nhẹ lên vai ông. "Lý lão, đừng quá đa lễ. Ta đã dặn dò ngươi mọi việc. Bách tính Đại Chu trông cậy vào ngươi. Hãy nhớ kỹ, quyền lực đi đôi với trách nhiệm. Đừng để quyền lực làm mờ mắt, đừng để lợi ích cá nhân lấn át lý trí. Hãy giữ vững Đại Chu này, biến nó thành một nơi mà mọi người đều mong muốn được sống." Chàng nhìn sâu vào mắt Lý Nguyên Hạo, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa đầy tin tưởng. Chàng biết, sự ổn định của Đại Chu vẫn là một thách thức lớn mà Lý Nguyên Hạo phải đối mặt, nhưng chàng tin vào khả năng của ông.

Lý Nguyên Hạo ngẩng đầu, đôi mắt rưng rưng. "Thần sẽ không bao giờ quên lời dạy của công tử! Thần nguyện dốc hết tâm can, cúc cung tận tụy đến chết, để không phụ lòng tin của công tử! Xin chúc công tử vạn dặm bình an, sớm ngày trở về!" Các vị quan khác cũng đồng loạt cúi đầu, bày tỏ sự kính trọng và lời chúc phúc.

Lâm Phong gật đầu, khẽ mỉm cười. Chàng quay người, ánh mắt quét qua cổng thành uy nghiêm, nơi đã gắn bó với chàng một thời gian, nơi chàng đã làm nên những thay đổi lớn lao. Một chương của cuộc đời chàng đã khép lại tại đây, nhưng một chương mới, vĩ đại hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Chàng nắm tay các mỹ nhân, từng người một, rồi cùng bước lên Thiên Không Thoa. Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, tất cả đều theo sát chàng, không một chút do dự.

Khi cả nhóm đã yên vị trên Thiên Không Thoa, chiếc phi thuyền bạc khẽ rung nhẹ, phát ra một tiếng "ù" trầm thấp, sau đó một luồng ánh sáng bạc huyền ảo bao phủ lấy nó. Lâm Phong rót linh lực vào Thiên Không Thoa, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ với pháp bảo. Thiên Không Thoa không chỉ là phương tiện di chuyển mà còn ẩn chứa những chức năng đặc biệt khác, mà chàng tin rằng sẽ được khai phá khi đối mặt với các thử thách không gian trên hành trình sắp tới.

"Tạm biệt Đại Chu!" Lâm Phong khẽ thì thầm lần cuối, ánh mắt vẫn hướng về cổng thành đang dần lùi xa.

Với một tiếng vút nhẹ, Thiên Không Thoa tăng tốc, xé toạc màn đêm, lao vút lên bầu trời cao. Chỉ trong chớp mắt, nó đã trở thành một đốm sáng bạc nhỏ bé, rồi biến mất hoàn toàn vào giữa những vì sao lấp lánh. Tiếng gió rít mạnh mẽ bên tai, nhưng không thể át đi tiếng tim đập dồn dập của Lâm Phong, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích tột độ.

Phía dưới, Lý Nguyên Hạo và các quan lại vẫn đứng đó, ngước nhìn lên bầu trời đêm, cho đến khi đố sáng bạc cuối cùng biến mất. Gió đêm lùa qua, mang theo một chút lạnh lẽo, nhưng trong lòng mỗi người đều dâng lên một cảm giác vừa mất mát vừa kính trọng. Họ biết, họ vừa tiễn biệt một huyền thoại, một Phàm Nhân Nghịch Thiên thực sự.

Hành trình đến Phế Tích Cổ Thành đã chính thức bắt đầu, một hành trình tìm kiếm bí mật cổ xưa, giải mã lời nguyền huyết mạch, và đối mặt với những thế lực kinh hoàng. Lâm Phong, với tình yêu, sự ủng hộ của các mỹ nhân, và ý chí kiên định, sẽ tiếp tục con đường Tu Đạo Vô Tận, để viết nên khúc ca Tình Ái Vô Biên, với Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Chàng đã sẵn sàng cho mọi thử thách, mọi hiểm nguy, bởi vì chàng biết, số phận của mình, và cả vận mệnh của Thiên Đạo, đang nằm trong tay chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ