Ánh tà dương đỏ rực như máu đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt phủ xuống Phế Tích Cổ Thành, và rồi lại bị xua tan bởi vầng dương đầu tiên của một ngày mới. Bình minh ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua các khe nứt đổ nát của những tòa nhà cổ kính, rải lên Thạch Bi Thiên Đạo một vệt sáng mờ ảo. Gió nhẹ luồn qua những bức tường xiêu vẹo, mang theo mùi bụi bặm ngàn năm, mùi rêu phong ẩm ướt và cả chút hương kim loại gỉ sét còn vương vấn trong không khí.
Lâm Phong vẫn đứng đó, trước tấm bia đá khổng lồ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó qua lớp trường bào mỏng. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung động khe khẽ, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, như một trái tim cổ xưa đang đập nhịp nhàng, hòa cùng nhịp đập của Thạch Bi. Những phù văn cổ trên bia đá, dưới ánh sáng ban mai và sự kích hoạt của Huyễn Mặc Quyển, dường như trở nên sống động hơn, sâu thẳm hơn, không còn là những ký tự chết mà là những dòng chảy năng lượng, những câu chuyện thầm thì từ quá khứ.
Tuyết Dao nhẹ nhàng đứng bên cạnh chàng, ánh mắt phượng dài vẫn vương vẻ lo lắng từ đêm qua, nhưng giờ đây đã pha thêm sự kiên định. Nàng khẽ siết lấy bàn tay Lâm Phong, truyền đi hơi ấm và sự ủng hộ vô điều kiện. Mộc Ly, dù vẫn còn chút bực dọc vì sự chậm trễ, nhưng cũng đã dịu đi rất nhiều. Nàng hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào những phù văn đang phát sáng, đôi mắt to tròn lấp lánh như muốn đọc thấu mọi bí mật. Lam Yên đứng thẳng tắp phía sau, trường thương được đặt nghiêng, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh phế tích, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Hạ Vũ thì lại e dè hơn một chút, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi sợ hãi mơ hồ trước những bí ẩn quá đỗi cổ xưa, nhưng vẫn kiên cường bám trụ bên cạnh các tỷ muội. Tần Nguyệt, vị học giả uyên bác, vẫn không rời mắt khỏi Thạch Bi. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng đầy vẻ suy tư, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên từng nét phù văn đã mờ. Nàng không ngừng lẩm bẩm, cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin vừa giải mã được.
"Năng lượng này... Nó không chỉ là cổ xưa, mà còn chứa đựng một nỗi thống khổ tột cùng. Gia tộc này... họ đã phải đối mặt với điều gì?" Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể đang nói với chính mình hơn là với những người xung quanh. Chàng cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng len lỏi qua từng tia linh khí từ Thạch Bi, một sự hy sinh vĩ đại nhưng cũng đầy tuyệt vọng. Đó không phải là nỗi thống khổ của cái chết đơn thuần, mà là sự dằn vặt của một chủng tộc bị lãng quên, gánh chịu một định mệnh bi thảm.
Tần Nguyệt gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ nghiêm trọng. "Chính xác, Lâm Phong. Dựa theo những phù văn này, đây không chỉ là một bia đá ghi chép lịch sử, mà còn là một bia mộ, một lời cảnh báo. Nó mô tả một thảm họa không gian, một sự kiện đã làm thay đổi cả trật tự của giới diện. Cái tên 'Kiếm Chủ Thiên Phạt' mà huynh nhắc đến... không phải là một cá nhân, mà là một danh hiệu, một sứ mệnh được truyền thừa qua nhiều thế hệ của một gia tộc cổ xưa. Gia tộc này... họ là những người bảo vệ Thiên Đạo, những người đã đứng lên chống lại vết nứt, chống lại sự xâm thực của tà khí ngoại vực."
"Chống lại vết nứt... bằng chính mạng sống của họ?" Tuyết Dao thì thầm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ bi thương. Nàng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Lâm Phong, một sự liên kết vô hình nhưng mãnh liệt giữa chàng và những câu chuyện được khắc trên bia đá.
Lâm Phong nhắm mắt lại, Huyễn Mặc Quyển trong tay bỗng tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, như đáp lại lời của Tuyết Dao. Chàng cảm thấy mình đang chìm sâu vào dòng chảy của thời gian, quay ngược về hai ngàn năm trước. Những hình ảnh hiện lên trong tâm trí chàng không còn là những mảnh vụn chớp nhoáng mà là một dòng chảy liên tục, rõ nét đến kinh ngạc.
Chàng thấy một thế giới rực rỡ, phồn thịnh, với những sinh linh hùng mạnh tu luyện trên đỉnh cao. Rồi một ngày, bầu trời rách toạc, không phải là một vết nứt nhỏ, mà là một hố đen khổng lồ, xoáy sâu vào vô tận, phun trào ra những luồng tà khí đỏ thẫm, cuồn cuộn như máu. Tà khí đó không chỉ ăn mòn linh khí, mà còn biến chất mọi sinh linh chạm phải, biến họ thành những quái vật khát máu.
Giữa cơn đại họa đó, một gia tộc hùng mạnh xuất hiện. Họ không tu luyện theo Đạo pháp thông thường, mà lại dùng kiếm, dùng ý chí sắt đá để chống lại sự xâm thực. Mỗi thành viên của gia tộc đều là những Kiếm Chủ, mang trong mình dòng máu đặc biệt, có khả năng cảm nhận và điều khiển một phần năng lượng Thiên Đạo. Họ dựng lên những kết giới khổng lồ, dùng thân mình lấp vào vết nứt, nhưng tất cả đều vô vọng. Từng người một ngã xuống, linh hồn bị tà khí ăn mòn, thân thể hóa thành tro bụi.
Cuối cùng, chỉ còn lại một vị Kiếm Chủ cuối cùng, thân thể bao phủ bởi ánh sáng xanh lam huyền ảo, giống hệt ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển. Vị Kiếm Chủ đó đã dùng toàn bộ sinh mệnh, toàn bộ tu vi của mình, hóa thành một đạo kiếm quang chói lòa, đâm thẳng vào vết nứt. Đó là một chiêu thức mang tên "Thiên Phạt", một sự kháng cự cuối cùng, một lời nguyền rủa gửi đến kẻ đã hủy hoại Thiên Đạo. Kiếm quang ấy đã phong ấn vết nứt lại, nhưng cũng đồng thời khiến vị Kiếm Chủ tan biến vào hư vô, chỉ để lại một lời thề bi tráng: "Dù Thiên Đạo có vết nứt, huyết mạch Kiếm Chủ vẫn sẽ tồn tại, chờ ngày vá lại..."
Thị kiến tan biến, Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt chàng giờ đây không còn sự bối rối, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, và một nỗi đau âm ỉ nơi lồng ngực. "Kiếm Chủ Thiên Phạt... không phải một người, mà là một lời thề," chàng nói, giọng đầy chua chát. "Họ đã hy sinh tất cả để phong ấn vết nứt, nhưng không thể vá lại hoàn toàn. Tà khí vẫn còn len lỏi, và chính tà khí đó đã tạo ra Ma Tôn Huyết Ảnh, biến hắn thành một con rối, một công cụ để hoàn thành sự hủy diệt mà vết nứt chưa kịp làm."
Tần Nguyệt gật đầu đồng tình. "Phù văn cũng nói như vậy. Năng lượng từ vết nứt đã làm biến chất một phần linh khí của giới diện, tạo ra một loại tà linh khí. Ma Tôn Huyết Ảnh, và có lẽ cả những thế lực hắc ám khác, đều là sản phẩm của sự biến chất đó."
"Vậy là, Huyễn Mặc Quyển đang dẫn lối, có lẽ tấm bia này chỉ là cánh cửa đầu tiên," Tuyết Dao khẽ nói, ánh mắt nàng hướng về phía xa xăm, nơi những tàn tích của Phế Tích Cổ Thành trải dài vô tận. Nàng có một linh cảm mạnh mẽ rằng hành trình của họ chỉ mới bắt đầu.
Lâm Phong gật đầu, bàn tay vẫn đặt trên Thạch Bi. "Tuyết Dao nói đúng. Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn ta. Nó không ngừng rung động, và ta cảm nhận được một luồng năng lượng khác, yếu ớt hơn, nhưng lại là một điểm hội tụ, một lối đi." Chàng nhắm mắt, tập trung vào cảm giác mà Huyễn Mặc Quyển mang lại. Một dòng năng lượng tinh thuần, ẩn chứa bên dưới những phù văn, dần dần hội tụ lại thành một điểm, một hướng đi cụ thể. Chàng đưa tay chỉ về phía một bức tường đổ nát cách đó không xa, nơi có một vết nứt hẹp, bị cây cối và đá vụn che khuất. "Ở đó."
Lam Yên lập tức bước tới, trường thương quét nhẹ, những tảng đá vụn và dây leo khô héo lập tức bị đánh bay. Một vách đá hiện ra, phẳng lì, nhưng có một khe hở nhỏ, vừa đủ cho một người lách qua. Bên trong, một luồng gió lạnh lẽo thổi ra, mang theo mùi ẩm mốc của không khí ngàn năm.
"Cẩn thận, bên trong có thể có cạm bẫy," Tần Nguyệt cảnh báo, nhưng giọng nàng không giấu được sự phấn khích.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên trong túi áo của Lâm Phong, bỗng thò đầu ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào khe hở, khụt khịt mũi. Một tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu vang lên, như thể nó cũng cảm nhận được điều gì đó thú vị.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta vào thôi." Chàng là người đầu tiên lách qua khe hở, Huyễn Mặc Quyển trong tay tỏa ra ánh sáng dẫn đường, xua đi bóng tối ngàn năm. Các nàng theo sát phía sau, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều chung một quyết tâm, cùng Lâm Phong bước vào một hành trình mới, sâu hơn vào bí ẩn của Phế Tích Cổ Thành, và sâu hơn vào bí mật của chính Thiên Đạo.
***
Lối đi hẹp và tối tăm, dẫn sâu vào lòng đất. Không khí bên trong ngột ngạt và lạnh lẽo hơn nhiều so với bên ngoài. Mùi bụi bặm ngàn năm hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa rờn rợn. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, đủ để soi rõ con đường gồ ghề, đôi khi bị chặn bởi những tảng đá lớn. Thỉnh thoảng, những tiếng "kẽo kẹt" hoặc tiếng gió rít qua khe đá vang vọng, tạo nên một âm thanh kỳ quái, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.
Họ phải vượt qua vài cạm bẫy cổ xưa, những thứ đã yếu ớt đi rất nhiều sau ngàn năm phong hóa. Có những phiến đá trần nhà bỗng rơi xuống, nhưng tốc độ chậm chạp, dễ dàng bị Lam Yên dùng trường thương đánh bật hoặc bị Tuyết Dao dùng kiếm khí chém nát. Có những bẫy ảo ảnh, tạo ra những hình ảnh ma quái, những tiếng la hét thảm thiết, nhưng dưới sự tỉnh táo của Lâm Phong và Tần Nguyệt, chúng nhanh chóng bị phá giải. Những tàn hồn yếu ớt, chỉ là những mảnh ý thức còn sót lại của những người đã chết, lẩn quất trong bóng tối, nhưng chúng quá yếu để gây hại, chỉ kịp hiện hình thành những bóng mờ rồi tan biến khi Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển trấn áp.
Sau một hồi đi lại quanh co, lối đi đột ngột mở rộng, dẫn vào một căn phòng đá khổng lồ. Căn phòng này được bảo tồn một cách đáng kinh ngạc, gần như nguyên vẹn so với sự tàn phá của bên ngoài. Bụi bặm vẫn phủ đầy, nhưng những bức tường đá được chạm khắc tinh xảo vẫn còn rõ nét, mô tả những cảnh tượng hùng vĩ của một nền văn minh đã mất. Trung tâm căn phòng là một bệ đá cổ, được đẽo gọt từ một khối đá nguyên khối màu đen tuyền. Trên đó, một bảo vật kỳ lạ đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy sức sống, một thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, xua tan đi sự lạnh lẽo của căn phòng.
Đó là một quả cầu pha lê trong suốt, bên trong dường như có một tinh vân nhỏ bé đang xoay tròn, phát ra những tia sáng li ti, như hàng ngàn ngôi sao bị mắc kẹt. Khi Lâm Phong và các nàng bước vào, quả cầu pha lê bỗng rung động, ánh sáng vàng kim bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi khắp căn phòng.
"Đây là..." Tần Nguyệt thì thầm, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Một Pháp Khí Trấn Giới Cổ Đại! Và nó... vẫn còn hoạt động!"
Lâm Phong tiến lại gần bệ đá, cảm nhận một luồng năng lượng quen thuộc từ quả cầu, một loại linh khí tinh thuần mà chàng chưa từng gặp bao giờ, nhưng lại có cảm giác như đã biết từ rất lâu. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung lên, phát ra tiếng vo ve trầm thấp, như một lời chào hỏi đối với một cố nhân. Chàng đưa bàn tay phải ra, nhẹ nhàng chạm vào quả cầu pha lê.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, không phải là sự công kích, mà là một sự thức tỉnh. Quả cầu pha lê rực sáng chói lòa, những tinh vân bên trong xoay tròn với tốc độ chóng mặt, và từ trung tâm của nó, một luồng ánh sáng vàng kim bắn thẳng lên trần nhà, rồi ngưng tụ lại giữa không trung.
Một linh hồn hư ảo dần dần hiện hình. Ban đầu chỉ là một khối năng lượng dao động, rồi nó từ từ ngưng tụ thành một hình dáng bán trong suốt. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm và trí tuệ cổ xưa. Đôi mắt lão sáng quắc như hai vì sao, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.
"Hừm, đã bao nhiêu năm rồi... Một phàm nhân lại dám đánh thức ta? Ngươi là ai, và tại sao huyết mạch của ngươi lại quen thuộc đến vậy?" Giọng nói của lão giả vang vọng khắp căn phòng, trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng của thời gian, như thể mỗi từ ngữ đều đã trải qua hàng vạn năm phong sương.
Lâm Phong ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Chàng cúi người hành lễ, tỏ vẻ tôn kính. "Tiền bối, vãn bối là Lâm Phong, vô tình lạc vào đây. Mong tiền bối chỉ giáo về những bí ẩn của phế tích này và 'Thiên Đạo Vết Nứt'."
Lão giả nheo mắt nhìn chàng, ánh mắt dò xét. "Lâm Phong? Hừm... cái tên này. Ngươi không phải phàm nhân tầm thường. Linh hồn ngươi kiên định, đạo tâm vững chắc, và huyết mạch của ngươi... nó không thể lẫn vào đâu được. Ngươi là hậu duệ của 'Huyễn'... không thể nào! Ta đã nghĩ rằng dòng dõi đó đã tuyệt diệt từ sau 'Đại Thiên Đạo Chi Biến' rồi chứ?" Lão thì thầm, giọng điệu có chút bối rối, như đang tự hỏi chính mình.
"Đại Thiên Đạo Chi Biến?" Lâm Phong lặp lại, cảm thấy một luồng điện xẹt qua trong đầu. Đây chắc chắn là cái tên khác của 'Thiên Đạo Vết Nứt'.
"Kẻ mạnh mới có quyền biết sự thật. Hãy chứng minh giá trị của ngươi!" Lão giả đột ngột thay đổi thái độ, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn, và một luồng áp lực tinh thần vô hình ập thẳng vào Lâm Phong. Áp lực đó không phải là một sự tấn công, mà là một thử thách, một sự kiểm nghiệm đạo tâm. Nó cố gắng xuyên thủng ý chí của Lâm Phong, tìm kiếm bất kỳ sự do dự, bất kỳ vết nứt nào trong tâm hồn chàng.
Các nàng bên cạnh đều cảm nhận được áp lực vô hình đó, Tuyết Dao và Lam Yên lập tức siết chặt tay vào binh khí, sẵn sàng bảo vệ Lâm Phong. Mộc Ly nhíu mày khó chịu, Hạ Vũ thì mặt mày tái nhợt. Chỉ có Tần Nguyệt là vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng cũng đầy vẻ căng thẳng.
Lâm Phong đứng thẳng tắp, không hề lùi bước. Áp lực tinh thần đó mạnh mẽ đến mức khiến chàng cảm thấy như có ngàn vạn ngọn núi đè nặng lên vai, nhưng ý chí của chàng không hề dao động. Chàng không dùng bất kỳ công pháp tu luyện nào để chống đỡ, mà chỉ đơn thuần dựa vào đạo tâm kiên định của mình, vào niềm tin vào chính nghĩa và trách nhiệm mà chàng đang gánh vác. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng cũng tự động tỏa sáng, một luồng năng lượng ấm áp bao bọc lấy chàng, chống lại áp lực từ lão giả.
"Vãn bối không cầu xin sự thật, vãn bối cầu tìm Đạo!" Lâm Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, đầy sự kiên định và chính khí. "Nếu sự thật đó liên quan đến sinh linh của giới diện này, đến sự an nguy của Thiên Đạo, thì dù có phải đối mặt với hiểm nguy thế nào, vãn bối cũng sẽ không lùi bước. Vãn bối không phải là người mạnh nhất, nhưng vãn bối có trách nhiệm, có những người vãn bối muốn bảo vệ, và có một lời thề sẽ không để bi kịch hai ngàn năm trước tái diễn!"
Những lời của Lâm Phong không hoa mỹ, nhưng lại chân thành và đầy sức mạnh, như một tiếng chuông lớn vang vọng vào tận sâu thẳm linh hồn lão giả. Áp lực tinh thần đột ngột biến mất. Lão giả nhìn Lâm Phong một lúc lâu, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang sự tán thưởng. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi lão.
"Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm! Quả nhiên không hổ là hậu duệ của 'Huyễn'! Ngươi không có sự kiêu ngạo của những Kiếm Chủ đời trước, nhưng lại có đạo tâm kiên định hơn bất kỳ ai trong số họ!" Lão giả vung tay áo, một luồng sáng vàng kim bao phủ lấy quả cầu pha lê và chính lão, rồi lão nhẹ nhàng hạ xuống, đứng vững trên bệ đá cổ.
"Tiền bối quá lời," Lâm Phong khiêm tốn nói.
"Ta không hề quá lời. Ta là Cổ Lão Khí Linh của Pháp Khí Trấn Giới này, cũng là người đã chứng kiến 'Đại Thiên Đạo Chi Biến' và sự sụp đổ của gia tộc 'Huyễn'!" Cổ Lão Khí Linh giới thiệu, giọng nói chứa đầy sự hoài niệm và bi thương. "Ngươi muốn biết về 'Thiên Đạo Vết Nứt'? Ngươi muốn biết về Ma Tôn Huyết Ảnh? Ngươi muốn biết về huyết mạch của mình? Tốt! Ta sẽ nói cho ngươi biết tất cả. Bởi vì ngươi, Lâm Phong, là hy vọng duy nhất còn sót lại của giới diện này, và là người duy nhất có khả năng vá lại Thiên Đạo!"
Lời nói của Cổ Lão Khí Linh không chỉ là một sự tiết lộ, mà còn là một gánh nặng, một trọng trách lớn lao đặt lên vai Lâm Phong. Nhưng chàng không hề nao núng, ánh mắt vẫn kiên định, lắng nghe từng lời của lão giả. Các nàng bên cạnh cũng nín thở, tập trung lắng nghe câu chuyện cổ xưa sắp được hé lộ. Thôn Thiên Thử trong túi áo Lâm Phong cũng cựa quậy, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào Cổ Lão Khí Linh, dường như cũng cảm nhận được sự quan trọng của khoảnh khắc này.
***
Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm Phế Tích Cổ Thành một màu cam tím buồn bã. Gió nhẹ thổi qua những tàn tích, mang theo hơi thở của ngàn năm lịch sử. Lâm Phong và các mỹ nhân đã rút về một khu vực tương đối an toàn, một khoảng sân trống trải được che chắn bởi vài bức tường đá còn sót lại, có thể nhìn thấy rõ ráng trời đang chuyển mình.
Cổ Lão Khí Linh, sau khi hé lộ những thông tin chấn động, giờ đây đã thu nhỏ lại, hóa thành một luồng sáng vàng kim lấp lánh, lơ lửng bên cạnh Lâm Phong. Lão đã kể về 'Đại Thiên Đạo Chi Biến', về việc vết nứt không chỉ là một tai nạn, mà là một sự tấn công từ một thế lực ngoại vực tà ác, nhằm thôn phệ linh khí và ý chí của giới diện này. Ma Tôn Huyết Ảnh, theo lời lão, chỉ là một 'con tốt thí', một sản phẩm phụ của tà khí thoát ra từ vết nứt, được một thế lực cổ xưa hơn, đã tồn tại từ trước sự kiện hai ngàn năm, khéo léo lợi dụng để tiếp tục âm mưu hủy diệt. Quan trọng hơn, lão đã xác nhận rằng huyết mạch của Lâm Phong, dòng dõi 'Huyễn', chính là chìa khóa để vá lại Thiên Đạo, nhưng cũng là mục tiêu của thế lực tà ác kia.
Lâm Phong ngồi trầm ngâm trên một khối đá đổ nát, những lời của Cổ Lão Khí Linh vẫn vang vọng trong tâm trí chàng. Những bài học mà chàng đã học được ở Đại Chu, những trải nghiệm về quyền lực, âm mưu, sự tàn khốc của chiến tranh và tình người, giờ đây dường như chỉ là một cuộc tập dượt nhỏ bé cho trận chiến lớn hơn nhiều.
"Đại Chu, nó đã dạy ta rất nhiều," Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm, pha lẫn chút suy tư. Chàng nhớ lại những ngày đầu bước chân vào đế đô, sự ngây thơ của một kẻ tu sĩ muốn tự do tự tại. "Về tình người, về sự thật ẩn giấu sau vẻ ngoài, và về trách nhiệm. Ta đã từng nghĩ rằng chỉ cần mạnh mẽ là đủ, nhưng rồi ta nhận ra, sức mạnh không có ý nghĩa nếu không dùng để bảo vệ những điều mình trân quý. Những bài học đó, giờ đây, lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết."
Tuyết Dao nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, đôi mắt phượng nhìn chàng đầy tin tưởng. "Dù là bí ẩn cổ xưa hay âm mưu hiện đại, chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt." Lời nói của nàng như một luồng gió mát lành, xoa dịu những ưu tư trong lòng Lâm Phong. Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn đầy vẻ kiên quyết. Lam Yên siết chặt trường thương, ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn đầy ủng hộ. Hạ Vũ khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, sự dịu dàng của nàng là một bến đỗ bình yên giữa bao giông bão. Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ, ánh mắt uyên bác của nàng như đã nhìn thấu mọi lo lắng của Lâm Phong, khẽ gật đầu tỏ ý đồng tình.
Cổ Lão Khí Linh bay lơ lửng trước mặt Lâm Phong, ánh sáng vàng kim của lão nhấp nháy. "Tiểu tử, ngươi không đơn độc. Huyết mạch của ngươi là chìa khóa, nhưng ý chí của ngươi mới là thứ quyết định. Con đường phía trước còn xa và đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ có những tàn tích này, mà còn vô số nơi khác chứa đựng những manh mối về huyết mạch của ngươi, về 'Đại Thiên Đạo Chi Biến'. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách vượt xa sức tưởng tượng của ngươi hiện tại." Giọng lão Khí Linh nghiêm túc, nhưng cũng chứa đựng một niềm tin vững chắc vào Lâm Phong. Lão cũng hé lộ rằng Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một trong số rất nhiều công cụ mà thế lực đứng sau Thiên Đạo Vết Nứt đã gieo rắc khắp các giới, và nguy cơ không chỉ dừng lại ở một giới diện này, mà có thể lan rộng ra toàn bộ các giới.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Dáng người chàng dưới ánh hoàng hôn đổ dài, toát lên vẻ kiên nghị lạ thường. Ánh mắt chàng quét qua từng mỹ nhân, nhìn vào sự tin tưởng và tình yêu thương vô điều kiện trong đôi mắt họ. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, để lại vệt sáng cuối cùng trên nền trời.
"Ta đã sẵn sàng," Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng, đầy sức mạnh và quyết tâm. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng. "Dù Thiên Đạo có vết nứt, ta cũng sẽ vá lại! Dù con đường phía trước có xa xôi, có hiểm nguy đến đâu, ta cũng sẽ bước tiếp. Vì ta không đơn độc, vì ta có các nàng bên cạnh, và vì... đây là trách nhiệm của ta. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa!"
Cổ Lão Khí Linh mỉm cười hài lòng. Ánh sáng vàng kim của lão khẽ dao động, rồi lão từ từ hòa vào Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong, trở thành một phần của Pháp Khí cổ xưa đó, một vị đạo sư thầm lặng, sẵn sàng dẫn lối.
Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn tan biến, bóng đêm bao trùm Phế Tích Cổ Thành. Nhưng trong lòng Lâm Phong và những người đồng hành, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, một ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, bí ẩn còn chất chồng, nhưng chàng đã sẵn sàng. Chàng đã trưởng thành, không còn là thiếu niên chỉ muốn phiêu du tự tại, mà là một Kiếm Chủ gánh vác sứ mệnh vá trời, một người đã nhận ra rằng Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, và Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyền thoại về Lâm Phong, Kiếm Chủ Thiên Phạt của một thời đại mới, vừa mới thực sự bắt đầu.