Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn tan biến, bóng đêm bao trùm Phế Tích Cổ Thành, mang theo sự tĩnh mịch ngàn năm tuổi và những bí ẩn vừa được hé mở. Lâm Phong đứng đó, dáng người chàng sừng sững dưới màn đêm buông xuống, như một ngọn hải đăng kiên định giữa biển khơi giông bão. Lời thề vá trời, lời tuyên bố Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn vẫn còn vang vọng trong không gian, khắc sâu vào tâm trí mỗi người đồng hành. Tuyết Dao nắm chặt tay chàng, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang, xua đi một phần lạnh lẽo của cổ thành, gieo vào lòng chàng sự vững tâm. Các nàng khác cũng đứng kề bên, ánh mắt tuy có ưu lo nhưng chan chứa niềm tin tuyệt đối, như những vì sao lấp lánh soi đường cho chàng giữa đêm đen. Cổ Lão Khí Linh đã hòa vào Huyễn Mặc Quyển, trở thành một phần của pháp khí cổ xưa, một người dẫn đường thầm lặng, mang theo tri thức ngàn năm về Thiên Đạo và những bí mật của dòng máu 'Huyễn'.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào, sâu hơn bất kỳ vực thẳm nào mà chàng từng đối mặt. Nhưng cùng với gánh nặng ấy là một nguồn sức mạnh mới, được hun đúc từ tình yêu, từ niềm tin và từ chính trách nhiệm mà chàng đã tự nguyện gánh vác. Con đường phía trước còn dài, bí ẩn còn chất chồng, nhưng chàng đã sẵn sàng. Chàng đã trưởng thành, không còn là thiếu niên chỉ muốn phiêu du tự tại, mà là một Kiếm Chủ gánh vác sứ mệnh vá trời, một người đã nhận ra rằng Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, và Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyền thoại về Lâm Phong, Kiếm Chủ Thiên Phạt của một thời đại mới, vừa mới thực sự bắt đầu.
Thiên Không Thoa lướt đi trong đêm, nhẹ nhàng như một giấc mơ, đưa nhóm Lâm Phong rời xa Phế Tích Cổ Thành cổ kính và u tịch. Dưới ánh trăng bạc, những tàn tích đổ nát dần khuất xa, nhường chỗ cho những chòm sao lấp lánh và không gian bao la của bầu trời đêm. Lâm Phong đứng ở mũi Thiên Không Thoa, đôi mắt dõi về phía trước, nơi Bích Hải Tiên Đảo đang chờ đợi. Tâm trí chàng vẫn còn quay cuồng với những lời của Cổ Lão Khí Linh, về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, về Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là quân cờ, và về huyết mạch ‘Huyễn’ của chàng. Mỗi chi tiết đều như một mảnh ghép của bức tranh khổng lồ về vận mệnh, về một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, vượt xa khỏi những gì chàng từng biết.
Hạ Vũ nhẹ nhàng tựa vào lưng chàng, hơi ấm dịu dàng của nàng lan tỏa qua lớp áo. “Phong ca, chàng đang nghĩ gì vậy?” Giọng nàng nhỏ nhẹ như làn gió thoảng, mang theo sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Phong khẽ thở dài, quay lại mỉm cười trấn an. “Chỉ là đang cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu thôi. Thế giới này, lớn hơn ta tưởng, và những bí mật của nó… sâu hơn cả đại dương.” Chàng khẽ siết chặt tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và an ủi. “Nhưng có các nàng bên cạnh, ta tin mình sẽ tìm ra lối đi.”
Mộc Ly, với đôi mắt tinh nghịch thường ngày, lúc này lại có vẻ trầm tư. Nàng nhìn ra xa, về phía biển cả, nơi những con sóng bạc đầu đang vỗ vào bờ đá. “Em vẫn cảm thấy có gì đó... không đúng. Linh khí trong không khí, nó có vẻ khác lạ, không còn thuần khiết như trước. Giống như có một tấm màn vô hình nào đó đang bao phủ lấy vạn vật, khiến chúng trở nên mờ nhạt hơn.” Lời nàng nói, tuy có vẻ mơ hồ nhưng lại khiến Lâm Phong chú ý. Mộc Ly, với bản năng gần gũi với thiên nhiên, luôn là người đầu tiên cảm nhận được những sự thay đổi tinh tế nhất.
Thôn Thiên Thử, vốn đang nằm cuộn tròn trong lòng Tuyết Dao, bỗng dưng giật mình, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Nó khẽ ‘chiêm chiếp’ một tiếng, rồi lại ‘chiêm chiếp’ liên hồi, đôi tai nhỏ xíu vểnh lên, toàn thân run rẩy nhẹ. Nó rúc sâu hơn vào vạt áo Tuyết Dao, đôi móng vuốt nhỏ bé cào nhẹ vào tay nàng, biểu lộ sự khó chịu và bất an rõ rệt.
Tuyết Dao khẽ vuốt ve bộ lông trắng muốt của Thôn Thiên Thử, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng cũng ánh lên vẻ suy tư. “Thôn Thiên Thử rất nhạy cảm với năng lượng. Nó đang lo lắng về điều gì đó.” Nàng ngước nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Ta cũng cảm thấy có gì đó không ổn, như thể có một luồng năng lượng vô hình đang rút đi sức sống của nơi này. Linh khí trên Thiên Không Thoa cũng có vẻ không ổn định như trước, nó tiêu hao nhanh hơn một chút, dù chỉ là rất nhỏ.”
Lam Yên siết chặt chuôi trường thương bên hông, ánh mắt nàng sắc như dao, quét qua màn đêm. “Chẳng lẽ Ma Tôn Huyết Ảnh đã ra tay nhanh đến vậy? Hay là... thế lực đứng sau hắn?” Giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ cảnh giác, khí chất mạnh mẽ toát ra từ nàng khiến không khí xung quanh cũng trở nên căng thẳng hơn.
Tần Nguyệt, vốn im lặng quan sát, lúc này mới khẽ nói. “Không hẳn là tấn công trực tiếp. Những gì Mộc Ly và Tuyết Dao cảm nhận được... có vẻ giống với sự suy yếu tự nhiên, hoặc một dạng ảnh hưởng từ môi trường lớn hơn. Giống như một căn bệnh đang âm thầm gặm nhấm vậy.” Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, suy tư.
Lâm Phong nhíu mày, những lời của Cổ Lão Khí Linh lại vang vọng trong tâm trí chàng: *“Thiên Đạo đã có vết nứt, không chỉ là một vết thương, mà là một sự suy yếu từ bên trong. Các ngươi sẽ sớm cảm nhận được sự thay đổi của thiên địa, những dị tượng nhỏ bé sẽ xuất hiện khắp nơi, báo hiệu cho một biến cố lớn hơn.”* Chàng đã chuẩn bị tâm lý cho những điều này, nhưng khi chúng thực sự bắt đầu, cảm giác bất an vẫn không thể tránh khỏi.
“Đúng vậy,” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy kiên định. “Điều này... không phải là dấu hiệu tốt. Cổ Lão Khí Linh đã từng nói về sự suy yếu của Thiên Đạo sau vết nứt. Có lẽ, những gì chúng ta đang cảm nhận chính là những triệu chứng đầu tiên của một cơn bệnh hiểm nghèo mà Thiên Đạo đang mắc phải.” Chàng hít một hơi thật sâu, không khí đêm mang theo mùi muối biển nồng nàn, nhưng xen lẫn vào đó là một cảm giác lạnh lẽo khó tả, như thể có một luồng khí âm u nào đó đang âm thầm lan rộng. “Chúng ta cần trở về Bích Hải Tiên Đảo, và quan sát kỹ hơn. Có lẽ, những manh mối sẽ rõ ràng hơn ở đó.”
Thiên Không Thoa tăng tốc, lướt qua những tầng mây như một mũi tên bạc. Dưới ánh trăng, Bích Hải Tiên Đảo dần hiện ra, một viên ngọc lam biếc giữa đại dương bao la, với những ngọn núi đá vôi trắng ngần vươn lên kiêu hãnh, những mái ngói xanh ngọc bích lấp lánh như vảy rồng dưới ánh sao. Tuy nhiên, dù cảnh sắc vẫn hùng vĩ và thơ mộng, một cảm giác bất thường vẫn len lỏi trong lòng Lâm Phong. Gió biển đêm nay mạnh hơn thường lệ, những cơn gió rít qua tai mang theo âm thanh xào xạc, không còn là tiếng rì rào êm ái mà nặng nề hơn, như tiếng thở dài của biển cả. Thỉnh thoảng, những đám mây đen kịt không rõ từ đâu kéo đến, che khuất ánh trăng, rồi lại nhanh chóng tan đi, để lại một khoảng trống mơ hồ trên bầu trời.
Khi Thiên Không Thoa đáp xuống một bãi đáp bí mật trên Bích Hải Tiên Đảo, mùi muối biển trong lành vẫn nồng nàn, nhưng Lâm Phong lại cảm nhận được một mùi hương khác, hơi ẩm mốc, lẫn với mùi đất và cây cỏ biến đổi. Đó là một mùi hương tinh tế đến mức nếu không phải là một tu sĩ nhạy cảm, ít ai có thể nhận ra. Ngay cả âm thanh cũng vậy, tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá vẫn đều đặn, nhưng có vẻ nặng nề hơn, xen lẫn tiếng chim biển kêu khắc khoải, không còn vẻ vui tươi như những lần trước.
Lâm Phong bước xuống, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ rung động nhẹ, một sự rung động khó nhận thấy nhưng lại khiến chàng cảm thấy rõ ràng. Đó là một tín hiệu từ Cổ Lão Khí Linh, như một lời cảnh báo thầm lặng. Chàng dùng thần thức quét qua toàn bộ hòn đảo, cảm nhận từng luồng linh khí, từng mạch đất. Quả nhiên, có những điểm linh khí suy yếu cục bộ, như những vết loang lổ trên một tấm vải lụa đẹp đẽ. Một số khu vực vốn dồi dào linh khí nay lại trở nên mỏng manh hơn, khiến cho sự sống ở đó cũng trở nên èo uột.
Mộc Ly không đợi Lâm Phong nói, nàng đã nhanh chóng chạy đến một bụi linh thảo gần đó. Đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt ve những chiếc lá xanh. “Phong ca, sao em thấy linh khí ở đây có vẻ... nhạt hơn trước? Những cây linh thảo này, chúng vốn rất tươi tốt, nhưng bây giờ lại có vẻ thiếu sức sống.” Nàng hái một chiếc lá, đưa lên mũi ngửi. “Mùi hương của chúng cũng không còn tinh khiết như vậy. Em cảm thấy như có một lớp bụi vô hình bám vào, làm giảm đi sự sống động của chúng.”
Thôn Thiên Thử, vẫn còn rúc trong lòng Tuyết Dao, giờ đây nhảy xuống đất, nó chạy quanh quẩn bên chân Lâm Phong, đôi mắt long lanh nhìn chàng, rồi lại nhìn những bụi linh thảo, ‘chiêm chiếp’ liên hồi, đôi khi còn gầm gừ nhẹ, như đang cảnh báo một điều gì đó. Nó cào cào vào chân Lâm Phong, rồi lại nhảy lên vai chàng, đôi móng vuốt nhỏ xíu bấu nhẹ vào áo, vẻ mặt đầy khó chịu.
Tuyết Dao tiến lại gần, đôi mắt phượng của nàng quét qua những bụi linh thảo. “Mộc Ly nói đúng. Linh khí ở đây có dấu hiệu suy yếu. Không chỉ riêng linh thảo, mà cả những cây cổ thụ trên đảo, một số lá của chúng cũng bắt đầu ngả vàng sớm hơn bình thường, như thể mùa đông đã đến trước thời hạn.” Giọng nàng trầm lắng, đầy vẻ ưu tư.
Hạ Vũ, với bản tính hiền lành, dịu dàng, lúc này cũng không thể giữ được sự bình tĩnh. Nàng nhìn những cây linh thảo héo úa, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng. “Liệu có phải là một loại bệnh dịch nào đó không? Nhưng... linh khí suy yếu thì không thể dùng thuốc để chữa trị được.”
Lam Yên bước đến, nàng rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu sự sắc bén trong đôi mắt nàng. “Không giống bệnh dịch. Giống như một thứ gì đó đang hút cạn sức sống vậy. Nếu là địch nhân, ta sẵn sàng chiến đấu.” Nàng xoay nhẹ trường kiếm trong tay, khí thế mạnh mẽ toát ra, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.
Lâm Phong trầm ngâm, ánh mắt chàng quét qua từng người, rồi dừng lại trên Huyễn Mặc Quyển đang rung động nhẹ trong tay. “Cổ Lão Khí Linh đã từng nhắc đến điều này. Thiên Đạo có vết nứt, và vết nứt đó không chỉ là một vết thương bên ngoài, mà còn là một sự suy yếu từ bên trong. Những dị tượng này, tuy nhỏ, nhưng lại là những dấu hiệu đầu tiên cho thấy lời của lão Khí Linh là sự thật.” Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió biển mát lành bỗng trở nên lạnh buốt hơn, như mang theo hơi thở của một sự thay đổi lớn lao. “Có lẽ, chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Thiên Đạo không còn hoàn chỉnh nữa.”
Chàng nhìn các nàng, ánh mắt chàng vừa có sự lo lắng, vừa có sự kiên định. “Những gì chúng ta đang chứng kiến chỉ là khởi đầu. Ta e rằng, những biến cố lớn hơn sẽ sớm xảy ra. Và chúng ta, sẽ phải đối mặt với chúng.” Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Mối đe dọa này không hữu hình, không phải là một kẻ địch có thể dùng kiếm để chém, hay dùng pháp thuật để đánh bại. Nó là một sự suy yếu của chính bản nguyên thiên địa, một thứ mà ngay cả tu sĩ Hóa Thần như chàng cũng cảm thấy bất lực. Nhưng sự bất lực chỉ thoáng qua, nhường chỗ cho ý chí mạnh mẽ.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng vẫn trải vàng trên Bích Hải Tiên Đảo, nhưng những đợt gió lạnh bất chợt lại thổi qua, khiến người ta phải rùng mình. Những đám mây đen, dù chỉ là thoáng qua, vẫn tiếp tục xuất hiện, như những vết mực loang trên nền trời xanh thẳm. Tần Nguyệt, với kiến thức sâu rộng về y thuật và luyện đan, đã dành cả buổi chiều để kiểm tra khu vườn linh thảo của đảo. Khu vườn này vốn là niềm tự hào của Bích Hải Tiên Đảo, nơi hội tụ hàng trăm loại linh dược quý hiếm, được chăm sóc cẩn thận và phát triển tươi tốt nhờ linh khí dồi dào.
Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt nàng lại khiến nàng phải nhíu mày. Những cây linh chi huyết đang độ phát triển mạnh mẽ nay lại có những đốm đen bất thường trên thân, như thể chúng đang bị mục rữa từ bên trong. Những cây Bích Lạc Tiên Hoa vốn nở rộ quanh năm nay lại héo úa, cánh hoa rụng tả tơi, không còn vẻ rực rỡ thường thấy. Thậm chí, một vài cây Tử Kim Thảo, một loại linh thảo cực kỳ bền bỉ và dễ sống, nay lại có vẻ cằn cỗi, lá vàng úa, như thể chúng đã trải qua một mùa đông khắc nghiệt. Điều kỳ lạ nhất là một số loại linh quả lại chín rộ không đúng mùa, nhưng khi chạm vào, chúng lại mềm nhũn và không có linh khí.
Tần Nguyệt cẩn thận dùng tay chạm vào một cây linh chi, cảm nhận linh khí bên trong nó. Một luồng khí suy yếu, hỗn loạn và có phần tạp nham truyền vào tay nàng. Nàng khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác nhưng lúc này lại đầy vẻ suy tư. Đây không phải là hiện tượng tự nhiên thông thường. Linh khí suy yếu cục bộ, cộng thêm thời tiết thất thường, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự sinh trưởng của linh thảo.
Lâm Phong cùng các nàng khác cũng đã đến khu vườn linh thảo, chứng kiến tận mắt những gì Tần Nguyệt đang kiểm tra. Sự thật rõ ràng hơn bất cứ lời nói nào. Cảnh tượng những linh thảo quý hiếm héo úa, biến dạng khiến không khí trở nên nặng nề.
“Tình hình nghiêm trọng hơn ta tưởng,” Tần Nguyệt nói, giọng nàng trầm ấm nhưng mang theo nỗi lo lắng khó giấu. Nàng nhẹ nhàng ngắt một chiếc lá đã úa vàng của cây Tử Kim Thảo, đưa cho Lâm Phong xem. “Linh khí suy yếu cục bộ, cộng thêm thời tiết thất thường, đã ảnh hưởng đến sự sinh trưởng của linh thảo. Đây không phải là hiện tượng tự nhiên thông thường. Chúng ta đã từng gặp những biến động linh khí do địa mạch thay đổi, nhưng chưa bao giờ thấy sự suy yếu đồng loạt và mang tính hủy hoại như thế này.”
Thôn Thiên Thử, vốn đã bớt kích động hơn một chút, lúc này lại nhảy phóc lên vai Lâm Phong, nó khẽ ‘chiêm chiếp’ rồi rúc đầu vào cổ chàng, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào những linh thảo héo úa, như thể nó đang cố gắng hiểu điều gì đó. Một cảm giác lạnh lẽo nhẹ truyền đến từ nơi Huyễn Mặc Quyển đang yên vị trong túi áo của Lâm Phong, như một lời nhắc nhở thầm lặng.
Lam Yên nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén quét qua những bụi linh thảo. “Có phải là do Ma Tôn Huyết Ảnh gây ra không? Hắn đang muốn làm gì đó? Một loại độc nào đó đang lan truyền trong không khí sao?” Nàng không ngần ngại đối mặt với kẻ thù, nhưng một mối đe dọa vô hình như thế này lại khiến nàng cảm thấy khó chịu.
Hạ Vũ khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, bàn tay nàng lạnh toát, sự dịu dàng thường ngày của nàng bị thay thế bởi một nỗi lo lắng sâu sắc. “Liệu có liên quan đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà Cổ Lão Khí Linh đã kể không? Những gì chúng ta đang thấy, có vẻ như là sự rệu rã của cả một hệ thống.” Nàng nhìn Lâm Phong, tìm kiếm sự trấn an trong đôi mắt chàng.
Lâm Phong khoanh tay suy tư, ánh mắt chàng sắc bén nhưng chứa đựng một nỗi trầm tư sâu sắc. Chàng cảm nhận rõ ràng sự bất an đang lan tỏa trong không khí, sự suy yếu của linh khí không chỉ ảnh hưởng đến thực vật, mà còn khiến cho chính chàng cảm thấy một áp lực vô hình. Đó là áp lực từ chính Thiên Đạo đang dần rung chuyển, một sự thay đổi mà không một tu sĩ nào có thể bỏ qua.
“Khả năng rất cao,” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm, mang theo sự kiên định. “Những dị tượng này tuy nhỏ, nhưng lại xuất hiện cùng lúc, và đặc biệt là sự suy yếu của linh khí... có lẽ Thiên Đạo đang thực sự rung chuyển. Cổ Lão Khí Linh đã nói, vết nứt Thiên Đạo không chỉ ảnh hưởng đến một giới diện, mà có thể lan rộng ra toàn bộ các giới. Đây có thể chỉ là những dấu hiệu đầu tiên của một cuộc khủng hoảng lớn hơn nhiều.”
Chàng nhìn vào những linh thảo đang dần héo úa, những cây cối mang vẻ cằn cỗi, và cảm nhận sự run rẩy từ Huyễn Mặc Quyển. Những dị tượng nhỏ này, tưởng chừng vô hại, lại là những viên gạch đầu tiên xây nên bức tường của một mối họa khổng lồ. Chúng báo hiệu rằng sự ổn định của Thiên Địa, trật tự tự nhiên đang bị đe dọa. Ma Tôn Huyết Ảnh, hay thế lực đứng sau hắn, đang lợi dụng sự suy yếu này để thực hiện âm mưu của mình.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng nàng ánh lên sự kiên quyết. “Vậy chúng ta phải làm gì? Ngồi yên nhìn Thiên Đạo suy yếu, hay tìm cách ngăn chặn nó?”
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo trong làn gió biển. Lòng chàng nặng trĩu những suy nghĩ. Trách nhiệm của chàng, một lần nữa, lại vượt ra ngoài tưởng tượng. Không chỉ là bảo vệ bản thân, bảo vệ những người chàng yêu thương, mà còn là bảo vệ cả một thế giới, cả một Thiên Đạo. Sự bất an trong lòng chàng càng lúc càng lớn, nhưng cùng với đó là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển.
“Chúng ta sẽ không ngồi yên,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng, đầy sức mạnh và quyết tâm. Ánh mắt chàng quét qua từng mỹ nhân, nhìn vào sự tin tưởng và tình yêu thương vô điều kiện trong đôi mắt họ. “Cổ Lão Khí Linh đã nói, huyết mạch của ta là chìa khóa. Những dị tượng này, chính là lời cảnh báo. Chúng ta sẽ không trốn tránh. Chúng ta sẽ tìm hiểu. Chúng ta sẽ đối mặt.”
Chàng nắm chặt tay Hạ Vũ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nàng. “Dù là một lời nguyền cổ xưa, hay một âm mưu của Thiên Đạo, chúng ta cũng sẽ vén màn bí mật. Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn chỉ là một quân cờ. Kẻ đứng sau hắn, mới là mục tiêu thực sự của chúng ta.”
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ ‘chiêm chiếp’ một tiếng, rồi dùng đầu dụi dụi vào má chàng, như thể đồng tình. Những dị tượng nhỏ bé trên Bích Hải Tiên Đảo này, chỉ là khúc dạo đầu. Chúng là những đốm lửa đầu tiên báo hiệu cho một trận cháy rừng dữ dội sắp bùng lên khắp tu chân giới, một biến cố mà không ai có thể ngờ tới. Lâm Phong và các nàng, đứng giữa khu vườn linh thảo đang dần héo úa, cảm nhận rõ ràng rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, nhưng cũng tràn đầy những cơ hội để khám phá những bí ẩn vĩ đại nhất của vũ trụ.
Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và tâm Lâm Phong, giờ đây, đã hoàn toàn hướng về sứ mệnh vá trời, cứu thế. Những dị tượng này, dù đáng sợ, nhưng cũng là lời kêu gọi, là động lực để chàng tiếp tục tiến bước trên con đường Tu Đạo Vô Tận, cùng với những người tình Tình Ái Vô Biên của mình. Một chương mới, đầy thử thách và biến động, đã chính thức mở ra.