Luồng năng lượng cuồn cuộn trong đan điền Lâm Phong dần dần lắng xuống, nhưng cảm giác dâng trào, bùng nổ vẫn còn đó, như một dòng dung nham nóng chảy âm ỉ dưới lớp vỏ băng. Chàng cố gắng điều tức, từng hơi thở đều mang theo sự nặng nề, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định, quét một lượt qua những gương mặt lo lắng đang vây quanh.
Tuyết Dao vẫn nắm chặt tay chàng, hơi lạnh từ bàn tay nàng truyền sang, giúp Lâm Phong phần nào xoa dịu dòng huyết mạch đang sôi sục. “Phong, chàng có sao không? Khí tức này… nó vừa mạnh mẽ vừa khiến thiếp cảm thấy bất an.” Giọng nàng thì thầm, trong trẻo như tiếng suối chảy nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Đôi mắt phượng sắc lạnh thường ngày giờ đây ngập tràn sự quan tâm.
Lâm Phong siết nhẹ bàn tay nàng, cố nặn ra một nụ cười trấn an. “Ta không sao, Dao nhi. Chỉ là một chút… thay đổi. Cảm giác như có một cánh cửa vừa mở ra trong ta, và nó đang muốn… bùng nổ.” Chàng nói, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo một luồng khí tức cổ xưa mờ ảo, khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại. Linh khí trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, vốn đã dồi dào, giờ đây như bị một lực vô hình nào đó khuấy động, tạo thành những xoáy nước nhỏ li ti xoay tròn quanh Lâm Phong.
Hạ Vũ dịu dàng đặt tay lên vai Lâm Phong, luồng linh lực ôn hòa từ nàng lan tỏa, giúp chàng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. “Đừng cố gắng kìm nén quá mức, Lâm Phong. Hãy để nó tự nhiên dẫn lối. Có lẽ đây là cơ duyên mà chàng đã chờ đợi.” Nàng nói, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu.
Mộc Ly thì không thể giữ được vẻ tĩnh lặng như Tuyết Dao hay Hạ Vũ. Nàng chồm tới gần, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò pha lẫn kinh ngạc. “Oa, Lâm Phong, chàng vừa uống tiên đan gì mà lợi hại vậy? Khí tức này… mạnh hơn cả khi chàng đột phá cảnh giới đó!” Cô bé líu lo, nhưng ngay sau đó, nụ cười trên môi nàng cứng lại. Đôi mắt nàng nheo lại, ánh lên vẻ cảnh giác. “Nhưng… Linh Nhi nói đúng. Có gì đó không ổn. Mùi này… không phải mùi của tiên đan, mà là mùi của… máu và đá lạnh. Như thể có thứ gì đó đã ngủ vùi hàng vạn năm vừa tỉnh dậy.” Nàng ngẩng đầu, đưa mũi ngửi ngửi không khí, vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
Linh Nhi, từ nãy đến giờ vẫn rụt rè bám vào vạt áo Tần Nguyệt, đột nhiên run rẩy mạnh hơn. Cô bé ngón tay nhỏ nhắn run rẩy chỉ về phía một góc khuất, nơi có một pho tượng cổ xưa khổng lồ, phủ đầy rêu phong và dây leo, đang nứt nẻ từng vết. “Anh Lâm Phong, có gì đó… đang tỉnh dậy. Rất đáng sợ! Nó có mùi của… máu và đá lạnh.” Giọng nói non nớt của cô bé vang lên, mang theo sự sợ hãi chân thật. Đôi mắt to tròn đen láy của Linh Nhi lóe lên ánh sáng kỳ lạ, như thể cô bé nhìn thấy những thứ mà người thường không thể.
Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt trầm tư. Nàng nhìn pho tượng, rồi lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy suy tư và phân tích. “Linh Nhi có khả năng cảm ứng đặc biệt. Nếu cô bé nói có thứ gì đó thức tỉnh, hẳn là không sai. Và khí tức ma khí đang tỏa ra từ pho tượng đó… nó rất cổ xưa, mang theo một vẻ tàn bạo nguyên thủy, không giống ma khí thông thường của Ma Tôn Huyết Ảnh.” Nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Linh Nhi, trấn an cô bé.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không ngừng chiêm chiếp, đôi mắt to tròn chớp liên tục, như đang cổ vũ, nhưng cũng không giấu được vẻ sốt ruột và cảnh giác cao độ. Nó nhảy phóc xuống vai Lâm Phong, chạy vòng quanh chân chàng, bộ lông trắng muốt dựng đứng, đôi tai vểnh lên nghe ngóng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Chàng cảm thấy rõ ràng sự thay đổi trong cơ thể mình. Công pháp Thôn Phệ vận chuyển trôi chảy hơn bao giờ hết, nhưng nó không còn chỉ là hấp thu và chuyển hóa linh khí. Giờ đây, nó như một cỗ máy khổng lồ, đang cố gắng dung hòa nguồn năng lượng cổ xưa, cuồng bạo vừa thức tỉnh trong huyết mạch. Từng thớ thịt, từng tế bào đều như được tái tạo, trở nên mạnh mẽ và kiên cố hơn. Một luồng khí tức bá đạo, nguyên thủy không ngừng lan tỏa từ chàng, khiến cỏ cây xung quanh khô héo, đá núi nứt toác.
“Đừng lo lắng, ta sẽ kiểm soát được nó.” Lâm Phong nói, không phải chỉ để trấn an các nàng, mà còn là để tự trấn an chính mình. Chàng biết, sức mạnh này là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó mang lại cho chàng uy lực chưa từng có. Mặt khác, nó cũng ẩn chứa những hiểm nguy khó lường, và quan trọng hơn, nó đang thu hút những ánh mắt không mong muốn. Ánh mắt mà chàng cảm thấy vừa rồi, ánh mắt lạnh lẽo từ nơi sâu thẳm nhất của thời gian, vẫn còn ám ảnh chàng.
Đúng lúc này, pho tượng cổ xưa mà Linh Nhi chỉ vào đột nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt trên thân tượng ngày càng rộng ra, từ bên trong tỏa ra một luồng ma khí đen đặc, cuồn cuộn như khói độc. Mùi “máu và đá lạnh” mà Linh Nhi cảm nhận được giờ đây trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, kèm theo một mùi tanh tưởi khó chịu, tựa như mùi máu tươi đã bị đông cứng ngàn năm. Những phù văn cổ xưa khắc trên thân tượng bắt đầu phát sáng đỏ ngầu, rồi lại vụt tắt, như nhịp đập của một trái tim đang hồi sinh.
“Nó đang thức tỉnh!” Lam Yên hét lớn, rút trường thương ra, tư thế chiến đấu đã được chuẩn bị sẵn sàng. Vẻ đẹp mạnh mẽ của nàng hiện lên rõ nét dưới ánh sáng mờ ảo của Bí Cảnh. “Ma khí của nó rất mạnh, lại còn chứa cả ý niệm tàn bạo!”
Từ trong pho tượng, một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng kim loại bị nghiền nát, vang vọng khắp Bí Cảnh, xé toạc màn sương mù mờ ảo. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đá núi lăn lông lốc, cây cổ thụ nghiêng ngả. Mảnh vỡ từ pho tượng bắn tung tóe, để lộ ra một hình hài khổng lồ, cao hơn ba trượng, được cấu tạo từ những khối đá xám xịt, cứng rắn như sắt thép. Đôi mắt của nó, vốn là hai hốc sâu hoắm, giờ đây phát ra ánh sáng đỏ ngầu như máu, không có con ngươi, chỉ là hai quầng sáng rực rỡ, đầy sát khí.
Đây chính là Thủ Vệ Cổ Xưa – một cỗ máy chiến tranh từ thời đại đã bị lãng quên, giờ đây bị ma khí xâm nhiễm, trở thành một con rối của sự tàn bạo. Từng bước chân của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, tạo thành những vết nứt sâu hoắm. Những phù văn cổ xưa khắc trên thân nó, giờ đây đã bị ma khí nhuộm đen, tỏa ra một thứ ánh sáng u ám, chết chóc.
“Kẻ xâm nhập… Huyết Ma… tiêu diệt!” Giọng nói khàn đặc, đầy kim loại vang lên từ Thủ Vệ Cổ Xưa, từng chữ như được ép ra từ một cổ họng khô khốc. Nó không có cảm xúc, chỉ có sự tàn bạo và ý niệm hủy diệt.
Lâm Phong nhíu mày. “Huyết Ma? Nó đang nói ta sao?” Chàng thầm nghĩ. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng lại xuất hiện, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự liên kết kỳ lạ nào đó với cái tên mà Thủ Vệ Cổ Xưa vừa thốt ra. Dường như cái tên đó đã in sâu vào huyết mạch của chàng từ rất lâu, rất lâu về trước.
“Thôn Thiên Thử, bảo vệ Linh Nhi!” Lâm Phong ra lệnh, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực, như một vị tướng quân trên chiến trường. “Mộc Ly, Tần Nguyệt hỗ trợ từ xa, Tuyết Dao, Hạ Vũ công kích các điểm yếu. Lam Yên, yểm trợ ta!”
Thôn Thiên Thử lập tức hiểu ý, biến lớn gấp đôi kích thước bình thường, bộ lông trắng muốt dựng ngược, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ hung dữ. Nó gầm gừ một tiếng, ôm lấy Linh Nhi đang run rẩy, nhảy phóc ra phía sau, tạo thành một lá chắn vững chắc.
Thủ Vệ Cổ Xưa không đợi lâu, nó lao tới với tốc độ kinh hoàng, không chút do dự. Cánh tay khổng lồ của nó vung lên, một luồng ma khí đen đặc bao phủ lấy, tạo thành một chiếc búa tạ khổng lồ bằng năng lượng, giáng xuống chỗ Lâm Phong đang đứng. Luồng khí tức hung ác, tàn bạo từ đòn đánh đó khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.
Lâm Phong không hề hoảng sợ. Chàng né tránh một cách khéo léo, thân pháp uyển chuyển như một làn khói. Đồng thời, chàng rút Vô Ảnh Kiếm ra, một luồng kiếm quang lạnh lẽo lóe lên trong không khí. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!” Chàng khẽ quát, tung ra một chiêu kiếm pháp quen thuộc, nhưng lần này, lưỡi kiếm không chỉ mang theo linh lực tinh thuần, mà còn ẩn chứa một luồng khí tức cổ xưa, bá đạo vừa thức tỉnh trong huyết mạch chàng. Kiếm khí chém ra, không gian như bị xé toạc, tạo thành những vết rách nhỏ li ti màu đen, trước khi va chạm vào cánh tay của Thủ Vệ Cổ Xưa.
“Rầm!” Một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên. Thủ Vệ Cổ Xưa bị đẩy lùi một bước, những tia lửa bắn ra từ cánh tay nó. Trên cánh tay khổng lồ, một vết nứt sâu hoắm hiện ra, từ đó ma khí đen đặc trào ngược ra ngoài. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm phần tàn bạo.
“Công kích các khớp nối!” Tần Nguyệt hô lớn, đồng thời tay nàng vung lên, hàng loạt phù văn màu xanh lam bay ra, hóa thành những tia sáng sắc bén, lao thẳng vào các khớp xương của Thủ Vệ Cổ Xưa. Nàng đã nhanh chóng phân tích được điểm yếu của kẻ địch.
Mộc Ly không kém cạnh, nàng rút ra một chuỗi hạt cây, ném lên không trung. Những hạt cây đó hóa thành vô số dây leo xanh biếc, nhanh chóng quấn lấy chân và tay của Thủ Vệ Cổ Xưa, cố gắng kiềm chế nó. “Tên khổng lồ xấu xí này, dám động vào Lâm Phong ca ca của ta!” Nàng làu bàu, đôi mắt tinh nghịch giờ đây ánh lên sự kiên quyết.
Tuyết Dao và Hạ Vũ phối hợp nhịp nhàng. Tuyết Dao tung ra những luồng băng phong sắc bén, đóng băng các khớp nối và vết nứt trên thân Thủ Vệ. Hạ Vũ thì vận dụng linh lực trị liệu, hóa thành những luồng sáng xanh biếc, không phải để trị liệu cho kẻ địch, mà để làm suy yếu ma khí bao quanh nó, khiến các vết thương khó lành hơn.
Lam Yên là người trực tiếp yểm trợ Lâm Phong. Nàng vung trường thương, từng đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh người, chặn đứng những đòn phản công của Thủ Vệ. “Lâm Phong, nó đang cố gắng hấp thu ma khí từ môi trường để tự phục hồi! Đừng để nó có cơ hội!” Nàng cảnh báo, gương mặt cương nghị toát lên vẻ anh dũng.
Lâm Phong cảm nhận được huyết mạch trong người mình đang sôi trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Năng lượng từ Huyễn Ngọc vừa hấp thu đã hoàn toàn dung hợp vào cơ thể, tạo thành một luồng sức mạnh mới mẻ, cuồng bạo nhưng cũng đầy quyền năng. Mỗi cú đánh, mỗi bước di chuyển của chàng giờ đây đều ẩn chứa một uy lực chưa từng có. Chàng không còn cảm thấy sự nặng nề hay khó chịu từ luồng năng lượng hỗn loạn nữa, thay vào đó là một cảm giác kiểm soát hoàn toàn, như thể đây chính là sức mạnh vốn dĩ thuộc về chàng.
“Huyễn Mặc Quyển, Vạn Kiếm Quy Tông!” Lâm Phong hét lớn, Vô Ảnh Kiếm trong tay chàng hóa thành vô số kiếm ảnh, mỗi kiếm ảnh đều mang theo một luồng khí tức cổ xưa, sắc bén đến cực điểm. Hàng ngàn kiếm ảnh hợp thành một cơn bão kiếm, lao thẳng vào vết nứt trên ngực Thủ Vệ Cổ Xưa, nơi ma khí đang trào ra mạnh nhất.
“Rắc! Rắc! Rắc!” Tiếng kim loại bị xé nát vang lên liên hồi. Thủ Vệ Cổ Xưa gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống, tạo thành một tiếng động long trời lở đất. Ma khí đen đặc phun trào ra từ thân nó như một dòng suối, rồi nhanh chóng tan biến vào không khí. Ánh sáng đỏ ngầu trong đôi mắt nó vụt tắt, thay vào đó là sự trống rỗng vô hồn.
Cuộc chiến kết thúc nhanh hơn dự kiến. Thủ Vệ Cổ Xưa, cỗ máy chiến tranh khổng lồ, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, những mảnh đá vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất.
Lâm Phong thở dốc, áo quần chàng rách rưới vài chỗ, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng, đầy vẻ kiên định và một chút hưng phấn. Sức mạnh mới này… thực sự quá kinh người. Chàng cảm thấy mình có thể đối đầu với bất kỳ kẻ địch nào, dù là Ma Tôn hay bất kỳ thế lực cổ xưa nào khác. “Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Dù là ai, dù là gì, kẻ nào dám cản đường ta, ta cũng sẽ không ngần ngại đạp đổ!” Lời thề đó lại vang vọng trong tâm trí chàng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Các nàng nhanh chóng tiến đến bên Lâm Phong, gương mặt vẫn còn vương vấn sự lo lắng. Tuyết Dao nhẹ nhàng đỡ chàng, bàn tay nàng đặt lên ngực chàng, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đập mạnh mẽ. “Phong, chàng không sao chứ? Trận chiến này… thực sự nguy hiểm.”
Lam Yên cất trường thương, đôi mắt sắc bén quét một lượt qua tàn tích của Thủ Vệ Cổ Xưa. “Nó rất mạnh, nhưng dường như nó không có linh trí, chỉ là một cỗ máy bị điều khiển. Tuy nhiên, luồng ma khí đó… nó khiến ta cảm thấy bất an.”
Tần Nguyệt tiến lại gần đống đổ nát, cẩn thận kiểm tra một mảnh đá lớn còn sót lại, trên đó khắc một phù văn cổ xưa đã bị ma khí làm biến dạng. Nàng nhíu mày, vẻ mặt trầm tư. “Đây là ma khí… nhưng lại rất cổ xưa, không giống ma khí thông thường của Ma Tôn hiện tại. Dường như nó đã tồn tại từ rất lâu trước khi hắn xuất hiện, và đã bị ‘biến chất’ theo thời gian. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đã lợi dụng hoặc điều khiển nó, nhưng hắn không phải là kẻ tạo ra nó.”
Lâm Phong cúi xuống, nhặt một mảnh phù văn khác còn nguyên vẹn hơn. Khi ngón tay chàng chạm vào nó, một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ chạy dọc cánh tay. Nó giống với luồng khí tức vừa thức tỉnh trong huyết mạch chàng, nhưng lại mang theo một chút mùi vị của sự tàn bạo và mục nát. Chàng cảm nhận được một mối liên kết kỳ lạ, một sự cộng hưởng giữa phù văn này và huyết mạch của mình. “Nó liên quan đến huyết mạch của ta… và cả Ma Tôn nữa. Dường như hắn đã cố gắng điều khiển những thứ cổ xưa này, hoặc là hắn chỉ là một phần của chúng.” Chàng khẽ nói, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào mảnh phù văn.
“Huyết Ma… cái tên mà nó gọi chàng lúc nãy…” Mộc Ly thì thầm, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong đầy vẻ khó hiểu. “Nó có ý nghĩa gì sao, Lâm Phong?”
Lâm Phong lắc đầu. “Ta cũng không rõ. Nhưng cảm giác như… nó đã in sâu vào linh hồn ta từ rất lâu rồi.” Chàng nhìn lên bầu trời u ám, nơi sương mù đang dần tan đi, để lộ ra những vầng hào quang yếu ớt của một chiều tà xa xăm.
Linh Nhi, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, đột nhiên rùng mình. Cô bé bám chặt lấy tay Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào chàng. “Anh Lâm Phong… anh có mùi rất thơm, nhưng cũng có mùi rất… mạnh mẽ. Và… em cảm thấy có ai đó đang nhìn chúng ta… từ rất xa.” Giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, mang theo một sự nhạy cảm kỳ lạ. Cô bé chỉ tay lên bầu trời u ám, nơi không có gì ngoài những đám mây xám xịt và những vệt sáng yếu ớt của mặt trời sắp lặn.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Phong lại xuất hiện, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là một ánh mắt, không phải của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là của một thứ gì đó cổ xưa hơn, tàn độc hơn, đang dõi theo mọi hành động của chàng từ một nơi nào đó rất xa, nhưng cũng rất gần. Ánh mắt đó mang theo sự lạnh lẽo của vô tận năm tháng, sự thăm dò và một chút… hứng thú.
“Cái gì đang nhìn chúng ta?” Hạ Vũ khẽ hỏi, ánh mắt nàng cũng đầy cảnh giác.
Tần Nguyệt siết chặt tay, nhìn Lâm Phong. “Có lẽ… đó là thế lực cổ xưa đã bị đánh thức. Việc chàng hấp thu Huyễn Ngọc và thức tỉnh huyết mạch đã thu hút sự chú ý của chúng.”
Lâm Phong gật đầu. Chàng biết, cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Sức mạnh mới mang đến cho chàng hy vọng, nhưng cũng kéo theo vô số mối nguy hiểm tiềm tàng. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù là thế lực cổ xưa hay Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ nào dám cản đường chúng ta, ta cũng sẽ không lùi bước.” Chàng nói, giọng nói vang vọng trong không gian, mang theo sự kiên định không gì lay chuyển được.
Chàng nhìn các nàng, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt thân thuộc: Tuyết Dao dịu dàng nhưng kiên cường, Mộc Ly hoạt bát nhưng tinh ý, Tần Nguyệt thông tuệ nhưng chu đáo, Lam Yên mạnh mẽ nhưng trung thành, Hạ Vũ hiền lành nhưng vững chãi, và Linh Nhi ngây thơ nhưng nhạy cảm. Mỗi người đều là một phần không thể thiếu trong cuộc đời chàng, là hậu phương vững chắc, là nguồn động lực để chàng tiếp tục tiến bước.
“Chúng ta sẽ đi sâu hơn vào Bí Cảnh Huyễn Mộng,” Lâm Phong nói, ánh mắt chàng hướng về phía trước, nơi sương mù đã tan gần hết, để lộ ra một con đường mòn cổ kính, ẩn hiện trong ánh chiều tà. “Những bí mật về huyết mạch của ta, về Ma Tôn Huyết Ảnh, và cả về thế lực cổ xưa kia… có lẽ đều nằm ở phía trước.”
Các nàng gật đầu, không ai nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt họ đều ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Họ biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng có Lâm Phong ở bên, họ sẽ không bao giờ sợ hãi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Trên bầu trời u ám, ánh mắt lạnh lẽo kia vẫn dõi theo, như thể đang chờ đợi một màn kịch lớn hơn, một cuộc chiến định mệnh mà Lâm Phong – Huyết Ma – đang vô tình bước vào.