Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 301

Huyễn Ngọc Xúc Động: Huyết Mạch Thức Tỉnh, Cổ Lực Giật Mình

4239 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống căng thẳng với Thiên Lang Tử từ cuối chương 300, thiết lập hắn là một đối thủ đáng gờm nhưng chưa phải là mối đe dọa trực tiếp ngay lúc này.,Dẫn dắt Lâm Phong và nhóm khám phá sâu hơn trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, tìm thấy và hấp thu sức mạnh từ một viên ngọc cổ.,Mô tả chi tiết quá trình huyết mạch Lâm Phong có dấu hiệu thức tỉnh, nhấn mạnh cảm giác, sức mạnh và sự mơ hồ về nguồn gốc.,Gieo mầm sự kiện mới: sự thức tỉnh của huyết mạch Lâm Phong thu hút sự chú ý của một thế lực cổ xưa, tăng cường tính bí ẩn và căng thẳng cho Arc.,Khắc họa sự gắn kết và lo lắng của các mỹ nhân cùng Linh Nhi khi Lâm Phong đối mặt với cơ duyên đầy rủi ro.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Thiên Lang Tử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, awe-inspiring, a touch of wonder and danger.
Kết chương: [object Object]

“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!”

Lời tuyên bố đanh thép của Lâm Phong vừa dứt, một luồng kiếm ý vô hình đã bùng phát từ cơ thể chàng, không phải để tấn công, mà là để bảo vệ. Năng lượng cuồng bạo từ Thiên Lang Tử như sóng thần ập đến, nhưng khi chạm phải bức tường vô hình do Vô Tướng Kiếm Ý tạo thành, nó lại như một dòng nước va vào đá tảng, bị phân tán và chuyển hướng. Mặc dù vậy, áp lực vẫn khủng khiếp, không khí xung quanh dường như đông cứng lại, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Sương mù dày đặc trong Bí Cảnh Huyễn Mộng vốn đã huyền ảo, giờ lại càng thêm chập chờn, cuộn xoáy dữ dội như một cơn lốc vô hình dưới sức ép của hai luồng khí tức cường đại. Những ảo ảnh vừa tan biến lại như có xu hướng tái hiện, mang theo những tiếng thì thầm ma mị cố gắng xâm nhập vào tâm trí.

Thiên Lang Tử, vẫn lơ lửng trên phi kiếm ánh bạc, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng khẽ nheo lại. Hắn rõ ràng không ngờ một phàm nhân như Lâm Phong lại có thể đỡ được khí thế áp bức của mình mà không hề nao núng, thậm chí còn dám buông lời thách thức. Nụ cười khẩy trên môi hắn trở nên méo mó hơn, hàm ý khinh miệt càng tăng. Chiến bào màu bạc tinh xảo của hắn phát ra ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu vẻ ngạo mạn đến cực điểm. Trường kiếm cổ kính sau lưng hắn khẽ rung lên bần bật, tiếng kiếm minh sắc lạnh như tiếng rồng ngâm, vọng thẳng vào tai, không chỉ là một lời cảnh cáo mà còn là một sự đe dọa không thể che giấu.

“Ồ? Vô Tướng Kiếm Ý? Có chút thú vị.” Thiên Lang Tử thốt lên, giọng điệu vẫn đầy vẻ bỡn cợt, nhưng sâu trong đáy mắt đã ánh lên tia hứng thú mong manh. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn thuần là cảm nhận được một thứ gì đó khá đặc biệt ở Lâm Phong, một thứ mà hắn hiếm khi gặp ở những kẻ yếu kém hơn. “Nhưng chỉ vậy thôi thì chưa đủ để ngươi có thể ngạo mạn trước mặt ta đâu, tiểu tử. Ngươi không xứng để ta phải bận tâm.”

Lâm Phong vẫn đứng vững như bàn thạch, ánh mắt kiên định không hề dao động. Vẻ mặt chàng điềm tĩnh, nhưng sâu trong lòng, một ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy. Chàng không thể chấp nhận được sự khinh miệt tột độ của kẻ này, đặc biệt khi hắn dám gọi người của chàng là "kiến hôi". Chàng hiểu, đối đầu với một cường giả như Thiên Lang Tử, việc giữ vững đạo tâm và sự bình tĩnh là vô cùng quan trọng. Một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi Lâm Phong, mang theo chút châm biếm sâu cay. “Chó điên sủa càn, ta cũng chẳng rảnh mà đáp lời. Ngươi muốn động thủ, ta phụng bồi.”

Câu nói của Lâm Phong như một ngòi nổ, khiến khí tức của Thiên Lang Tử bỗng chốc trở nên dữ dội hơn gấp bội. Phi kiếm dưới chân hắn chấn động mạnh, ánh sáng bạc bùng lên chói mắt. Tuyết Dao, đứng ngay sau Lâm Phong, cảm nhận được sự thay đổi này rõ rệt nhất. Nàng siết chặt Băng Phách Kiếm, mũi kiếm phát ra hàn khí lấp lánh, một luồng băng sương mỏng manh bao phủ lấy cơ thể nàng, không chỉ để tự vệ mà còn để chống lại áp lực vô hình đang đè nén. “Lâm Lang, cẩn thận,” nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng, ánh mắt băng giá của nàng dán chặt vào Thiên Lang Tử, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.

Lam Yên nắm chặt trường thương, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo chiến, đôi mắt sắc bén như chim ưng ánh lên vẻ kiên cường bất khuất. Nàng không nói gì, nhưng tư thế sẵn sàng chiến đấu đã nói lên tất cả. Mộc Ly thu lại chiếc quạt nhỏ xíu, nép sát vào Lam Yên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. Tần Nguyệt nheo mắt, luồng ánh sáng bảo vệ quanh nàng sáng hơn một chút, nàng đang nhanh chóng phân tích tình hình, tính toán mọi khả năng có thể xảy ra. Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi vào lòng, che chắn cô bé khỏi luồng khí tức cường đại, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng. Linh Nhi nép vào lòng Hạ Vũ, nhưng đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh nhìn chằm chằm vào Thiên Lang Tử, cảm nhận được luồng năng lượng đáng sợ từ kẻ đó khiến cô bé run rẩy. Thôn Thiên Thử rúc sâu vào ống tay áo Lâm Phong, chỉ dám thò cái đầu nhỏ ra, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi xen lẫn tức giận, đôi lúc lại gầm gừ một tiếng nhỏ, tỏ vẻ không cam tâm trước sự áp bức.

Lâm Phong cảm nhận được sự lo lắng từ những người phía sau, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối. Điều đó càng củng cố quyết tâm của chàng. Chàng không thể lùi bước, không thể để bất cứ ai làm hại những người quan trọng nhất với mình. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình," chàng thầm nhủ, "kẻ nào dám coi thường sinh linh, khinh miệt lẽ sống, ta sẽ cho hắn biết thế nào là 'Huyễn Mặc Chi Đạo'!"

Thiên Lang Tử nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, đôi mắt hắn lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ dị, như đang dò xét điều gì đó. Hắn không ra tay ngay, như thể đang cân nhắc, hoặc đơn giản là cảm thấy không đáng để lãng phí sức lực. “Ngươi có vẻ khá tự tin, tiểu tử,” hắn chậm rãi nói, giọng điệu lại trở về vẻ bỡn cợt ban đầu, nhưng sự nguy hiểm trong đó không hề giảm bớt. “Nhưng sự tự tin đôi khi lại là thuốc độc. Ta không có hứng thú với những trò mèo vờn chuột. Huyễn Mộng Bí Cảnh này không phải nơi ngươi có thể chơi đùa. Cứ tận hưởng chút thời gian còn lại đi, ta tin chúng ta sẽ sớm gặp lại. Đến lúc đó, hy vọng ngươi vẫn còn giữ được cái vẻ kiên cường này.”

Nói đoạn, Thiên Lang Tử hừ lạnh một tiếng, một tiếng hừ lạnh đầy uy áp vang vọng khắp không gian, khiến sương mù cuộn xoáy dữ dội hơn, cả không gian như muốn vặn vẹo. Phi kiếm dưới chân hắn bỗng chốc hóa thành một luồng ánh sáng bạc chói lòa, phóng thẳng lên không trung. Trong chớp mắt, hắn đã biến mất không dấu vết, chỉ để lại một luồng áp lực vô hình vẫn còn lẩn quẩn trong không khí, cùng với mùi kim loại thoang thoảng từ khí tức của hắn, như một lời cảnh cáo ngầm.

Sự rời đi đột ngột của Thiên Lang Tử khiến cả nhóm Lâm Phong thoáng chốc ngạc nhiên. Áp lực vừa tan biến, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng, một cảm giác nguy hiểm rình rập vẫn bao trùm. Lâm Phong từ từ hạ tay khỏi chuôi kiếm, đôi mắt vẫn quét khắp xung quanh, cảnh giác đề phòng. “Kẻ này… thật sự rất mạnh,” Tần Nguyệt trầm giọng nói, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. “Khí tức của hắn thậm chí còn vượt xa những cường giả Hóa Thần đỉnh phong mà ta từng biết. Hắn có lẽ đã đạt tới cảnh giới Phản Hư, hoặc thậm chí là cao hơn nữa.”

Lâm Phong gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Thiên Lang Tử không chỉ mạnh, mà còn quá mức ngạo mạn. Hắn xuất hiện ở đây, trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Chắc chắn hắn cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó, hoặc là một phần trong âm mưu nào đó. “Xem ra, hành trình trong Bí Cảnh này sẽ không hề yên bình chút nào,” Lâm Phong khẽ thở dài, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Sau khi Thiên Lang Tử rời đi, sự căng thẳng dịu xuống, nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn còn lởn vởn trong không khí ẩm ướt của Bí Cảnh Huyễn Mộng. Sương mù dần tan đi, để lộ ra khung cảnh xung quanh. Nơi này không phải là một khu rừng cổ tích hay cung điện trên mây như những ảo ảnh trước đó, mà là một thung lũng đá cổ kính, nơi những vách đá sừng sững vươn cao, được bao phủ bởi rêu phong xanh thẫm và những loại thực vật kỳ lạ, phát ra ánh sáng yếu ớt. Tiếng gió rít nhẹ qua khe đá, xen lẫn tiếng suối róc rách đâu đó tạo nên một âm thanh ma mị, huyền ảo. Mùi đất ẩm và rêu phong cổ kính thoang thoảng trong không khí, mang theo một cảm giác rất đỗi xa xưa.

Cả nhóm vẫn giữ nguyên sự cảnh giác, từ từ di chuyển. Lâm Phong dẫn đầu, đôi mắt chàng không ngừng quan sát mọi ngóc ngách, đề phòng bất cứ nguy hiểm nào có thể ập tới. Thôn Thiên Thử lúc này đã không còn rúc sâu trong ống tay áo nữa, nó nhảy lên vai Lâm Phong, đôi tai nhỏ vểnh lên, đôi mắt tròn xoe đảo liên tục, đánh hơi và cảm nhận những luồng linh khí xung quanh. Nó thi thoảng lại chiêm chiếp kêu vài tiếng, như đang cảnh báo hoặc chỉ dẫn điều gì đó.

Đúng lúc đó, Linh Nhi bất chợt nắm chặt lấy bàn tay Lâm Phong, lực siết khá mạnh, khiến Lâm Phong phải quay lại nhìn cô bé. Đôi mắt to tròn, đen láy của Linh Nhi ánh lên vẻ tò mò và một chút sợ hãi, nhưng cũng đầy sự khao khát khó hiểu. Cô bé không nói gì, chỉ khẽ chỉ ngón tay nhỏ về phía trước, nơi một khe nứt nhỏ trên vách đá sừng sững, gần như bị che khuất bởi một bụi cây dây leo cổ thụ.

“Lâm Phong ca ca, ở đó… có thứ gì đó đang gọi Linh Nhi,” cô bé thì thầm, giọng nói run rẩy, trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc, không còn vẻ ngây thơ thường ngày. Mái tóc đen mượt của cô bé khẽ lay động khi cô bé khẽ nhúc nhích, dường như đang bị một lực hút vô hình nào đó kéo về phía khe nứt.

Lâm Phong nhíu mày, cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, vô cùng thanh khiết đang lan tỏa từ khe nứt đó. Luồng linh khí này không hề mang theo chút sát ý hay nguy hiểm nào, ngược lại, nó mang đến một cảm giác tĩnh lặng và hùng vĩ, như thể nó đã tồn tại hàng vạn năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế giới. Tần Nguyệt cũng cảm nhận được điều đó, nàng tiến lên một bước, ánh mắt lấp lánh vẻ suy tư. “Linh khí này… thật tinh thuần, nhưng cũng ẩn chứa một cảm giác rất cổ xưa. Có lẽ là một bảo vật đã ngủ say hàng vạn năm.” Nàng phân tích, nhưng giọng điệu vẫn đầy sự cảnh giác. Kinh nghiệm của nàng cho phép nàng hiểu rằng, trong những nơi bí hiểm như thế này, những bảo vật càng quý hiếm thì càng tiềm ẩn nguy hiểm khó lường.

Mộc Ly, với bản năng nhạy bén và sự hồn nhiên của mình, lại là người đầu tiên bộc lộ sự phấn khích. Đôi mắt to tròn của nàng sáng lên, dường như nàng đã nhìn thấy một món đồ chơi thú vị. “Ồ, viên đá này đẹp quá! Có năng lượng mạnh mẽ lắm!” nàng reo lên, giọng líu lo, chỉ vào khe nứt. Mặc dù lời nói có vẻ ngây thơ, nhưng sự nhạy cảm của nàng đối với linh khí lại không hề kém cạnh bất kỳ ai.

Lâm Phong gật đầu, đưa tay xoa nhẹ đầu Linh Nhi, trấn an cô bé. “Đừng sợ, có ca ca ở đây.” Chàng quay sang nhìn Tần Nguyệt, ánh mắt dò hỏi. “Nguyệt Nhi, nàng thấy thế nào?”

Tần Nguyệt trầm ngâm một lát, đôi mắt phượng đẹp đẽ quét một lượt qua khe nứt. “Linh khí này quá thuần khiết, không giống như linh khí của bất kỳ chủng tộc hay công pháp nào ta từng biết. Dường như nó là nguồn gốc của mọi linh khí, hoặc là một vật phẩm được hình thành từ thuở khai thiên lập địa. Tuy nhiên, ta không cảm nhận được bất kỳ sự nguy hiểm nào từ bản thân nó, chỉ là… cảm giác có gì đó rất lớn lao, vượt xa sự hiểu biết của chúng ta.”

Với sự xác nhận của Tần Nguyệt và linh cảm của Linh Nhi, Lâm Phong quyết định tiến vào. “Dù là phúc hay họa, đã đến đây rồi, sao có thể bỏ qua?” Chàng khẽ cười, nụ cười tinh quái quen thuộc lại xuất hiện. Chàng luôn là người dám đối mặt với hiểm nguy để tìm kiếm cơ duyên.

Cả nhóm cẩn trọng tiến lại gần khe nứt. Khi đến gần hơn, một luồng ánh sáng yếu ớt bắt đầu lấp lánh từ bên trong, không quá chói chang mà lại dịu nhẹ, huyền ảo, như ánh trăng xuyên qua màn sương. Ánh sáng đó như có ma lực, thu hút mọi ánh nhìn. Lâm Phong dùng Vô Tướng Kiếm Ý quét qua khe nứt, không phát hiện ra bẫy rập hay cơ quan ẩn giấu nào.

Chàng nhẹ nhàng vén những bụi dây leo cổ thụ sang một bên, để lộ ra một không gian nhỏ hẹp bên trong vách đá. Đó không phải là một hang động lớn, mà là một hốc đá tự nhiên, nơi tụ tập linh khí. Ở trung tâm hốc đá, một viên ngọc cổ đang tỏa sáng yếu ớt, ánh sáng trắng tinh khiết, nhưng lại mang theo muôn vàn màu sắc ẩn hiện bên trong, như chứa đựng cả một vũ trụ thu nhỏ. Viên ngọc này không quá lớn, chỉ bằng nắm tay trẻ con, nhưng nó lại phát ra một luồng linh khí cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin, khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo, tạo ra những ảo ảnh nhỏ lấp lánh.

Mộc Ly kêu lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt mở to. “Đúng là nó! Đẹp quá đi mất!”

Linh Nhi vô thức buông tay Lâm Phong ra, từng bước chập chững tiến lại gần viên ngọc, đôi mắt cô bé dán chặt vào nó, như thể bị mê hoặc. Một lực hút mạnh mẽ vô hình đang kéo cô bé. Lâm Phong nhanh chóng kéo cô bé lại, nhưng chàng cũng cảm nhận được một lực hút tương tự, không chỉ từ viên ngọc mà còn từ sâu thẳm trong huyết mạch của mình. Một cảm giác quen thuộc đến lạ thường, như thể chàng đã từng gặp viên ngọc này ở đâu đó, hoặc nó có một mối liên hệ sâu sắc với chàng.

“Lâm Phong, cẩn thận!” Lam Yên nhắc nhở, nàng đã nắm chặt trường thương, sẵn sàng lao lên nếu có bất cứ điều gì xảy ra. Tuyết Dao cũng đã rút kiếm, ánh mắt nàng sắc lạnh, quét khắp xung quanh.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng chốc trở nên kích động, nó chiêm chiếp kêu không ngừng, đôi mắt to tròn dán chặt vào viên ngọc, nhưng lại không có vẻ sợ hãi, ngược lại còn có chút hưng phấn.

Lâm Phong hít sâu một hơi. Chàng biết, đây là một cơ duyên lớn, nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro không nhỏ. Tuy nhiên, cảm giác quen thuộc và lực hút mạnh mẽ từ viên ngọc khiến chàng không thể bỏ qua. Đặc biệt là phản ứng của Linh Nhi và Thôn Thiên Thử. “Ta sẽ thử xem sao,” chàng nói, ánh mắt kiên định. Chàng đưa tay ra, chậm rãi, cẩn trọng, chạm vào viên ngọc cổ đang phát sáng.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay Lâm Phong chạm vào viên ngọc, một luồng năng lượng khổng lồ, hùng vĩ và cổ xưa như sóng thần, không hề báo trước, ập thẳng vào cơ thể chàng. Cảm giác như hàng ngàn tia sét đồng thời giáng xuống, xuyên thấu từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào. Viên ngọc cổ lập tức mất đi ánh sáng, trở nên xám xịt và vỡ vụn thành những hạt bụi li ti, tan biến vào không khí, như thể sứ mệnh của nó đã hoàn thành.

***

Một tiếng gầm gừ trầm đục, nghèn nghẹn bật ra khỏi cổ họng Lâm Phong. Cơ thể chàng run rẩy kịch liệt, không tự chủ được, như một con thuyền nhỏ đang chống chọi với bão tố giữa biển khơi. Luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ từ viên Huyễn Ngọc vừa bị hấp thu tràn ngập khắp cơ thể, không ngừng xé rách và tái tạo kinh mạch, gân cốt của chàng. Cảm giác đau đớn tột độ bùng lên, nhưng xen lẫn vào đó là một cảm giác khao khát mãnh liệt, như thể mỗi tế bào trong cơ thể chàng đều đang đói khát, điên cuồng hấp thu nguồn sức mạnh nguyên thủy này. Mùi máu tanh nhẹ nhàng bốc lên từ chính cơ thể Lâm Phong, không phải từ vết thương hở, mà là từ sự chấn động và biến đổi sâu sắc trong huyết mạch.

“Đây là… sức mạnh gì?” Lâm Phong thầm gầm gừ, cố gắng kiểm soát cơ thể đang không ngừng run rẩy. Trong đầu chàng, hàng vạn hình ảnh chợt lóe lên, như những mảnh ký ức vỡ vụn từ một thời đại đã xa. Chàng thấy những chiến trường rộng lớn, nơi thần ma giao tranh, bầu trời nhuộm đỏ máu, đất đai nứt toác. Những tiếng gầm rống của cự thú vang vọng đến điếc tai, tiếng kiếm va chạm, tiếng pháp thuật hủy diệt vang dội cả không gian. Những khuôn mặt mơ hồ, những bóng hình hùng vĩ, tất cả đều thoáng qua rồi biến mất, để lại một cảm giác bối rối và choáng ngợp. Chàng cảm thấy mình như đang đứng giữa ranh giới của thực tại và hư ảo, giữa quá khứ và hiện tại.

Ánh mắt Lâm Phong bỗng trở nên rực sáng, một thứ ánh sáng vàng kim cổ xưa thoáng qua trong con ngươi đen láy, rồi lại chìm xuống. Mái tóc đen nhánh của chàng bay phất phơ không vì gió, mà vì luồng năng lượng cuộn trào từ bên trong.

Các mỹ nhân đứng xung quanh đều kinh hãi trước sự biến đổi đột ngột của Lâm Phong. Lam Yên là người đầu tiên nhận ra điều bất thường. Đôi mắt sắc bén của nàng mở to, vẻ kinh ngạc tột độ hiện rõ trên khuôn mặt kiên cường. “Huyết mạch của hắn đang thức tỉnh! Khí tức này… không phải của người phàm!” Nàng thốt lên, giọng nói vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, tràn đầy sự lo lắng. Lam Yên từng tiếp xúc với nhiều huyết mạch cổ xưa, nhưng khí tức từ Lâm Phong lúc này lại mang một vẻ hùng vĩ, nguyên thủy hơn tất cả.

Tuyết Dao không nói gì, nhưng nàng nhanh chóng tiến đến, nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Lâm Phong. Bàn tay nàng lạnh như băng, nhưng lại mang theo một sự ấm áp của tình yêu thương và sự tin tưởng. “Lâm Phong, cố lên! Chúng ta ở đây!” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một lời động viên, một lời hứa hẹn sẽ luôn ở bên cạnh chàng. Nàng truyền một luồng linh lực tinh thuần của mình vào cơ thể Lâm Phong, không phải để can thiệp vào quá trình thức tỉnh, mà chỉ để giúp chàng ổn định tâm thần, để chàng biết rằng chàng không hề đơn độc.

Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ và Linh Nhi cũng tiến lại gần hơn, ánh mắt họ tràn đầy lo lắng và quan tâm. Tần Nguyệt chau mày, cố gắng phân tích luồng năng lượng hỗn loạn từ Lâm Phong, nhưng mọi lý thuyết, mọi kiến thức về huyết mạch cổ xưa mà nàng từng biết dường như đều không thể giải thích được hiện tượng này. Linh Nhi, mặc dù sợ hãi, nhưng đôi mắt cô bé lại lấp lánh sự tò mò. Cô bé cảm nhận được một mối liên hệ kỳ lạ giữa bản thân mình và Lâm Phong lúc này, một mối liên hệ sâu sắc hơn bao giờ hết. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không ngừng chiêm chiếp, đôi mắt to tròn chớp liên tục, như đang cổ vũ, nhưng cũng không giấu được vẻ sốt ruột.

Lâm Phong cố gắng tập trung mọi ý chí, toàn lực vận chuyển Công pháp Thôn Phệ. Bộ công pháp bí ẩn này, vốn được chàng luyện thành từ Huyễn Mặc Quyển, giờ đây như một dòng sông cuồn cuộn, cố gắng dung hòa nguồn năng lượng khổng lồ và hỗn loạn trong cơ thể. Từng tia năng lượng cổ xưa, từng mảnh ký ức vỡ vụn được Công pháp Thôn Phệ hấp thu và chuyển hóa, dần dần trở thành một phần của chàng. Quá trình này không hề dễ dàng, cảm giác như có hàng ngàn con dao đang rạch nát từng tế bào, rồi lại được hàn gắn lại, mạnh mẽ hơn.

Bỗng nhiên, trên trán Lâm Phong, một dấu ấn cổ xưa mờ ảo hiện lên, phát ra ánh sáng vàng kim lấp lánh. Dấu ấn đó không giống bất kỳ phù văn nào mà Tần Nguyệt từng thấy, nó mang một vẻ đẹp nguyên thủy, hùng vĩ, nhưng cũng đầy bí ẩn, như một biểu tượng của một thời đại đã bị lãng quên. Dấu ấn này chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi, rồi lại chìm sâu vào bên trong cơ thể Lâm Phong, biến mất không dấu vết, như một giấc mộng.

Khi dấu ấn biến mất, Lâm Phong thở phào một hơi, cơ thể chàng không còn run rẩy dữ dội nữa, nhưng vẫn còn chút chấn động. Luồng năng lượng trong cơ thể chàng đã ổn định hơn rất nhiều, nhưng nó vẫn cuồn cuộn như một dòng dung nham nóng chảy, mạnh mẽ đến khó tin. Chàng cảm thấy mình đã thay đổi, không chỉ về sức mạnh mà còn về một thứ gì đó sâu thẳm hơn, như thể một phần bản chất thật sự của chàng vừa được đánh thức. Ngọn lửa chiến ý trong mắt chàng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kèm theo một sự cảnh giác cao độ. Chàng biết, sự thức tỉnh này không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn mang đến những rắc rối khôn lường.

Đúng lúc đó, ở một nơi xa xăm, rất xa xôi trong Bí Cảnh Huyễn Mộng này, hoặc có lẽ là ở một giới diện khác, một thế lực cổ xưa đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc. Trong một bóng tối sâu thẳm, nơi thời gian và không gian dường như ngưng đọng, một đôi mắt đỏ rực như máu từ từ mở ra. Đôi mắt đó không có con ngươi, chỉ là một quầng sáng đỏ rực, phát ra một thứ khí tức kinh khủng, mang theo sự lạnh lẽo của vô tận năm tháng và sự khát máu của một kẻ đã ngủ vùi quá lâu. Một tiếng gầm gừ trầm đục, cổ xưa đến mức khiến cả không gian rung chuyển, vang vọng trong bóng tối, như một lời đáp trả từ nơi sâu thẳm nhất của thời gian.

"Huyết mạch... thức tỉnh..." Một giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự cổ xưa và tàn độc, thì thầm trong bóng tối, như tiếng đá cọ xát. "Lại một kẻ nữa... thức tỉnh. Lần này... là ai?"

Cùng lúc đó, trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, Lâm Phong cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một cảm giác bị theo dõi, bị soi mói từ một nơi nào đó rất xa, nhưng cũng rất gần. Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sương mù, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định xen lẫn cảnh giác. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nhủ, "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Dù là ai, dù là gì, kẻ nào dám cản đường ta, ta cũng sẽ không ngần ngại đạp đổ!"

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ