Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 304

Giới Hà Vô Biên: Bão Tố Thời Gian

3583 từ
Mục tiêu: Minh họa sự nguy hiểm và hỗn loạn của Giới Hà Vô Biên, một không gian đa chiều nơi thời gian và không gian biến đổi không ngừng.,Lâm Phong và nhóm phải đối mặt với những hiện tượng kỳ lạ và mối đe dọa trực tiếp ngay khi vừa đặt chân đến.,Khẳng định vai trò của Lâm Phong như một người lãnh đạo kiên cường và khả năng thích ứng của chàng trước những điều chưa biết.,Tiết lộ một phần nhỏ về bản chất của Giới Hà Vô Biên và mối liên hệ tiềm ẩn với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Lâm Phong và các mỹ nhân, Linh Nhi khi họ cùng nhau vượt qua khó khăn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, awe-inspiring
Kết chương: [object Object]

Lỗ hổng không gian xoáy tròn nuốt chửng Lâm Phong và cả nhóm. Một cảm giác lộn nhào, xé toạc không gian và thời gian ập đến, như thể linh hồn bị kéo căng ra vô tận. Không gian xung quanh biến thành một dòng chảy hỗn độn của ánh sáng và màu sắc, những ảo ảnh chớp nhoáng của vô số thế giới lướt qua trước mắt họ nhanh đến mức không kịp định hình. Lâm Phong nắm chặt tay Tuyết Dao và Linh Nhi, cố gắng giữ vững tâm trí, trong khi Lam Yên và Tần Nguyệt cùng Hạ Vũ và Mộc Ly cũng bám sát lấy nhau, tạo thành một khối vững chắc.

Rồi đột ngột, tất cả chấm dứt.

Họ không còn bị xoáy nữa, mà thay vào đó, cả nhóm đang trôi nổi trên một dòng sông khổng lồ, rộng đến mức không thể nhìn thấy bờ. Xung quanh là sương mù dày đặc, bao phủ mọi thứ trong một màn trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Dòng nước bên dưới chảy xiết, gầm gừ như hàng vạn con mãnh thú đang tranh giành con mồi, tạo ra những xoáy lốc liên tục khiến thân thể họ chao đảo. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những bờ đá gồ ghề, những bãi cát đen hoặc trắng trải dài ẩn hiện trong màn sương, và đôi khi là các cột đá tự nhiên hình thù kỳ dị nhô lên giữa dòng sông, tựa như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đang vươn lên từ vực sâu. Tiếng nước chảy xiết gầm gừ, tiếng sóng vỗ bờ ầm ầm, tiếng gió rít qua các ghềnh đá tạo thành một bản giao hưởng hùng vĩ nhưng cũng đầy đáng sợ. Đôi lúc, Lâm Phong còn nghe thấy tiếng gầm rú vọng lại từ xa, hoặc tiếng kêu rợn người của một loài chim nước nào đó, xuyên qua màn sương lạnh lẽo. Mùi nước sông lạnh lẽo, mùi ẩm ướt, mùi tanh của cá và thủy quái, xen lẫn mùi rêu phong cổ kính tràn ngập không khí, mang theo một cảm giác nặng nề của sự hỗn mang và cổ xưa.

Bầu không khí nơi đây vừa hùng vĩ, vừa bí ẩn, lại tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. Linh khí hỗn loạn đến mức khó tin, các dòng năng lượng va chạm vào nhau không ngừng, tạo thành những luồng xoáy vô hình có thể xé nát bất kỳ ai yếu ớt. Dòng chảy mạnh mẽ của Giới Hà Vô Biên tạo cảm giác choáng ngợp, như thể họ chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bao la. Ban ngày nhưng sương mù dày đặc, gió mạnh và những cơn mưa bất chợt táp vào mặt, lạnh buốt thấu xương.

"Mọi người cẩn thận! Nơi này không đơn giản!" Lâm Phong cất tiếng, giọng nói chàng trầm thấp, mang theo sự cảnh giác cao độ. Đôi mắt đen láy của chàng lướt nhanh qua bốn phía, cố gắng nắm bắt tình hình. Huyết mạch trong người chàng khẽ rung động, như một cảnh báo về những mối nguy hiểm tiềm ẩn.

Tuyết Dao khẽ cau mày, vẻ đẹp thoát tục của nàng càng thêm lạnh lùng trong màn sương mờ ảo. "Linh khí hỗn loạn quá, không thể dùng thần thức xa được." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy lo lắng. Thần thức của nàng, vốn có thể vươn xa hàng trăm dặm, giờ đây chỉ có thể cảm nhận được vài chục trượng xung quanh, bị các luồng linh khí hỗn tạp và áp lực không gian dội ngược lại.

Linh Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh tái nhợt vì sợ hãi, bám chặt lấy vạt áo Lâm Phong. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé chớp chớp liên hồi, run rẩy thì thầm: "Phong ca ca, con cảm thấy có gì đó... rất đáng sợ... dưới nước." Giọng nói non nớt của cô bé bị gió cuốn đi, nghe càng thêm yếu ớt.

Lâm Phong xoa đầu cô bé, ánh mắt chàng hiện lên vẻ kiên định, dù trong lòng cũng không khỏi lo lắng cho sự an nguy của các nàng. Chàng cảm nhận được luồng ý niệm cổ xưa vẫn dõi theo mình, nhưng giờ đây nó dường như không còn ở phía sau, mà đã hòa vào sự hỗn loạn của chính Giới Hà, như thể nó đã chờ đợi chàng ở đây từ rất lâu. Chàng vận chuyển huyết mạch mới thức tỉnh, một luồng ánh sáng vàng kim nhàn nhạt bao quanh cơ thể, cố gắng cảm nhận sự biến động của không gian và dòng chảy linh khí. Sức mạnh huyết mạch không chỉ giúp chàng chống lại áp lực từ Giới Hà mà còn cho phép chàng cảm nhận được những "nút thắt" trong dòng chảy năng lượng, nơi mà không gian và thời gian có vẻ ổn định hơn một chút.

Hạ Vũ nhắm mắt lại, cố gắng dùng thần thông không gian của mình để định hướng. Làn sương mờ ảo không ngừng luân chuyển quanh nàng, khiến vẻ đẹp thanh khiết của nàng càng thêm thoát tục. Tuy nhiên, chỉ sau vài hơi thở, nàng khẽ mở mắt, lắc đầu. "Không được, Lâm Phong. Các luồng không gian ở đây chồng chéo lên nhau, như hàng vạn tấm vải bị xé rách và nối lại một cách ngẫu nhiên. Ta không thể tìm được một điểm tựa ổn định nào." Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng đầy vẻ bất lực.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, đang chăm chú lắng nghe những âm thanh bị che khuất bởi tiếng nước chảy. Đôi tai nhỏ nhắn của nàng khẽ giật giật. "Lâm Phong, ta cảm thấy... có nhiều luồng khí tức ẩn chứa trong sương mù. Không phải là linh khí hỗn loạn bình thường, mà là... những sinh vật." Nàng nói, giọng líu lo nhưng đầy cảnh giác. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, đang nép mình trong áo của Mộc Ly, đôi lúc lại chiêm chiếp kêu vài tiếng cảnh báo.

Lâm Phong gật đầu. "Mộc Ly nói đúng. Giới Hà Vô Biên này không chỉ có dòng chảy hỗn loạn, mà còn là nơi trú ngụ của vô số sinh vật kỳ dị, bị ảnh hưởng bởi năng lượng thời gian và không gian." Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Linh Nhi. "Đừng sợ, có ca ca ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Tâm trí chàng nhanh chóng phân tích tình hình. Giới Hà Vô Biên đúng như trong truyền thuyết, là một thử thách khủng khiếp. Nhưng chính sự hỗn loạn này cũng có thể là cơ hội. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng tự nhủ, kiên định với mục tiêu của mình. Chàng không thể quay đầu.

***

Trong lúc Lâm Phong đang cố gắng định hình hướng đi, một hiện tượng kỳ lạ bỗng xảy ra. Dòng nước chảy xiết dưới chân họ đột nhiên cuộn trào dữ dội hơn, một xoáy nước khổng lồ bất ngờ xuất hiện ngay phía trước, kéo cả nhóm vào giữa. Không chỉ là xoáy nước bình thường, mà nó còn phát ra những luồng sáng kỳ ảo, biến đổi không ngừng. Cảnh vật xung quanh họ cũng thay đổi nhanh chóng đến chóng mặt. Lúc này là một khu rừng cổ đại với những cây cổ thụ cao vút, tán lá xanh thẫm che khuất cả bầu trời, tiếng chim hót líu lo và mùi đất ẩm. Thoáng cái, khung cảnh lại biến thành một chiến trường đổ nát, khói lửa ngút trời, những thi thể khổng lồ của Thần Ma nằm rải rác, những âm thanh gào thét của chiến tranh và tiếng kim loại va chạm vang vọng đến điếc tai. Áp lực không gian từ xoáy nước này mạnh mẽ đến mức như muốn xé nát cơ thể họ, những ảo ảnh chân thực đến đáng sợ khiến tâm trí họ chao đảo.

Lam Yên gầm lên, trường thương trong tay nàng sáng rực. "Thứ quái quỷ gì thế này? Lại là ảo ảnh sao?!" Vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng giờ đây đầy vẻ cảnh giác và bực dọc. Nàng đã quen với việc chiến đấu trực diện, chứ không phải với những thứ hư ảo thế này.

Tần Nguyệt, gương mặt thanh lịch, trưởng thành vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc, dù đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác của nàng cũng lộ vẻ kinh ngạc. Nàng vội vàng giải thích: "Không chỉ là ảo ảnh, Lam Yên! Đây là dư âm của các dòng thời gian, bị Giới Hà xé nát và trộn lẫn! Chúng ta đang bị kéo vào một dòng chảy thời gian hỗn loạn! Chúng ta phải thoát ra nhanh, nếu không sẽ bị lạc mất trong vô số kỷ nguyên!" Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng vang vọng giữa tiếng gầm rú của xoáy nước.

"Giữ chặt lấy nhau! Ta sẽ mở đường!" Lâm Phong quát lớn. Huyết mạch trong người chàng bùng nổ, một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt bắn ra từ đan điền, bao phủ toàn bộ nhóm. Ánh sáng này không chỉ là năng lượng, mà nó còn mang theo một loại quy tắc đặc biệt, một sự ổn định vượt lên trên sự hỗn loạn của Giới Hà. Chàng vận dụng sức mạnh huyết mạch, cố gắng ổn định không gian xung quanh họ, tạo thành một vùng đệm nhỏ trong xoáy nước thời gian. Cảm giác bị theo dõi vẫn không ngừng ám ảnh chàng, nhưng lúc này nó không còn là sự dò xét nữa, mà như một luồng điện lạnh lẽo, theo sát từng hành động của chàng, tựa như một thực thể cổ đại nào đó đang quan sát một trò chơi thú vị.

Tuyết Dao không chần chừ, băng kiếm trong tay nàng vung lên, những luồng hàn khí cực hạn hóa thành hàng vạn lưỡi băng sắc bén, đóng băng tạm thời một phần xoáy nước, làm chậm lại dòng chảy hỗn loạn, tạo ra một khoảnh khắc quý giá để nhóm Lâm Phong có thể thở dốc. Mái tóc đen nhánh của nàng bay trong gió, hòa vào làn sương mờ, như một tiên nữ băng giá đang thực hiện vũ điệu của sự sống và cái chết.

Hạ Vũ, mặc dù thần thông không gian của nàng bị hạn chế, vẫn kịp thời tạo ra một kết giới không gian nhỏ bao bọc Linh Nhi, bảo vệ cô bé khỏi những áp lực đáng sợ và những ảo ảnh ghê rợn đang vờn quanh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Nhi được che giấu trong vòng tay của Hạ Vũ, giúp cô bé không phải chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng của chiến trường Thần Ma.

Mộc Ly nhắm mắt lại, đôi tai thính nhạy của yêu thú giúp nàng bắt được những dao động vi tế nhất trong dòng chảy hỗn loạn. Nàng đột nhiên mở mắt, chỉ vào một điểm trong xoáy nước. "Lâm Phong! Ở đó! Dòng chảy yếu hơn!" Giọng nói líu lo của nàng vang lên, dù có chút sợ hãi nhưng vẫn đầy quyết đoán. Nàng nhanh nhẹn né tránh một mảnh vỡ thời gian vụt qua, sau đó lại nhảy lên một tảng đá trôi nổi, chỉ ra điểm yếu trong dòng chảy không ngừng biến đổi.

Thôn Thiên Thử, sau một thoáng sợ hãi chui vào túi áo Lâm Phong, bỗng nhiên lại trở nên hưng phấn lạ thường. Đôi mắt to tròn của nó đảo nhanh như chớp, và nó bắt đầu chiêm chiếp kêu liên hồi, không ngừng chỉ vào một vệt sáng lóe lên trong dòng nước chảy xiết. Đó là một dòng chất lỏng màu xanh biếc, lấp lánh như ngọc bích, tỏa ra một khí tức tinh khiết đến lạ thường, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn xung quanh. "Chiêm! Chiêm! Chiêm!" Nó kêu, như thể đang nói: "Linh Thủy! Có Linh Thủy quý hiếm!" Lâm Phong thoáng nhìn qua, cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết và cổ xưa từ dòng chất lỏng đó.

Lâm Phong nắm lấy cơ hội, vận chuyển pháp quyết, huyết mạch trong người chàng sôi trào. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng gầm nhẹ, dùng toàn bộ sức mạnh đẩy về phía điểm yếu mà Mộc Ly đã chỉ. Dưới sự phối hợp ăn ý của cả nhóm, họ cuối cùng cũng thoát ra khỏi xoáy nước thời gian kinh hoàng, thoát khỏi những ảo ảnh Thần Ma Đại Chiến. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám lơ là cảnh giác. Ánh mắt Lâm Phong vẫn thoáng hiện vẻ trầm tư. Những ảo ảnh vừa rồi... quá chân thực, như thể chàng đã từng ở đó, chứng kiến tất cả. Mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến dường như ngày càng rõ ràng, khiến chàng cảm thấy mình là một phần của một âm mưu lớn hơn, một gánh nặng vận mệnh mà chàng không thể tránh khỏi.

***

Khi nhóm vừa thoát khỏi xoáy nước thời gian, vẫn chưa kịp định thần hoàn toàn, Giới Hà Vô Biên lại trút xuống một thử thách mới. Hoàng hôn đã buông xuống, nhưng bầu trời vẫn bị che phủ bởi sương mù dày đặc và những đám mây đen kịt, khiến khung cảnh trở nên u ám và rờn rợn. Gió mạnh hú rít qua các ghềnh đá, mang theo hơi lạnh buốt giá.

Từ dưới làn nước đục ngầu, nơi mà mùi tanh nồng của thủy quái trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, những bóng đen khổng lồ bất ngờ trồi lên. Đó là một nhóm thủy quái kỳ dị, thân hình chúng phủ đầy rong rêu cổ kính và những lớp vảy cứng cáp như thép, đôi mắt đỏ ngầu phát ra ánh sáng tà dị trong màn sương. Chúng có hình dáng giống như những con cá sấu khổng lồ, nhưng lại có thêm đôi cánh bằng màng thịt, cùng những chiếc vòi bạch tuộc tua tủa mọc ra từ lưng. Chúng há to cái miệng lởm chởm răng nanh sắc nhọn, gầm gừ một tiếng vang vọng cả vùng sông nước, lao thẳng về phía nhóm Lâm Phong với tốc độ kinh người. Chúng dường như đã bị thu hút bởi luồng năng lượng mạnh mẽ mà Lâm Phong vừa bộc phát khi thoát khỏi xoáy nước thời gian. Cuộc chiến bùng nổ trên Giới Hà, nơi mọi thứ đều biến đổi không ngừng, và sinh mạng con người dường như trở nên quá đỗi nhỏ bé.

"Cẩn thận! Đừng để chúng kéo xuống nước!" Lâm Phong hét lớn, giọng chàng vang vọng giữa tiếng gầm rú của thủy quái và tiếng sóng vỗ. Chàng không chần chừ, Mặc Huyễn Kiếm trong tay vung lên, hóa thành một đạo cầu vồng đen tuyền xé toạc màn sương, chém thẳng vào con thủy quái dẫn đầu. Ánh sáng vàng kim từ huyết mạch chàng lại bùng lên, bao phủ toàn thân, tăng cường sức mạnh cho mỗi chiêu kiếm. Chàng xông lên tuyến đầu, như một vị thần chiến tranh, đối mặt trực diện với lũ quái vật.

Lam Yên gầm lên một tiếng, trường thương trong tay nàng hóa thành một luồng hỏa diễm rực rỡ, thiêu đốt lớp rong rêu trên mình thủy quái. "Những con quái vật này... mạnh hơn chúng ta tưởng!" Nàng nói, giọng dứt khoát, mạnh mẽ, dù trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh của kẻ địch. Nàng và Tuyết Dao phối hợp ăn ý, Tuyết Dao tung ra những băng kiếm sắc bén, đóng băng chi chít những chiếc vòi bạch tuộc của thủy quái, trong khi Lam Yên dùng hỏa diễm thiêu đốt, tạo thành một lớp phòng thủ mạnh mẽ, ngăn không cho lũ quái vật tiếp cận các nàng và Linh Nhi. Mái tóc màu nâu đỏ của Lam Yên bay phấp phới trong gió, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua chiến trường.

Tần Nguyệt không trực tiếp chiến đấu, nhưng nàng nhanh chóng tung ra các đan dược và pháp trận nhỏ. Một luồng sương độc màu xanh lục bao trùm một con thủy quái, khiến nó gầm rú đau đớn, lớp vảy cứng cáp bắt đầu mục nát. Sau đó, nàng lại tung ra một pháp trận trói buộc, giam cầm một con khác, làm chậm tốc độ tấn công của chúng. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng hiện lên vẻ tập trung cao độ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác không ngừng tính toán.

Mộc Ly nhanh nhẹn như một con sóc, né tránh những đòn tấn công thô bạo của thủy quái, sau đó lại dùng những sợi dây leo mọc ra từ lòng bàn tay, trói chặt chân chúng, hoặc dùng những phi tiêu tẩm độc, nhắm vào những điểm yếu trên cơ thể chúng. Nàng liên tục di chuyển, tạo ra sự hỗn loạn trong đội hình địch.

Giữa lúc cuộc chiến đang diễn ra căng thẳng, Linh Nhi, vẫn được Hạ Vũ bảo vệ, bỗng nhiên chỉ vào một điểm trên Giới Hà, nơi có một dòng năng lượng đặc biệt, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn xung quanh. "Phong ca ca, ở đó... có một cái gì đó... đang gọi con." Giọng nói non nớt của cô bé, dù có chút run rẩy, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn kỳ lạ. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé dán chặt vào điểm đó, như thể nhìn xuyên qua màn sương và lớp nước đục ngầu.

Lâm Phong quay đầu nhìn theo hướng Linh Nhi chỉ, nhưng tầm mắt chàng bị che khuất bởi lũ thủy quái đang ào ạt tấn công. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin đang trỗi dậy từ sâu dưới Giới Hà, như một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh. Luồng ý niệm cổ xưa dõi theo chàng từ nãy đến giờ cũng trở nên cuồng bạo hơn, như thể nó đang cố gắng liên lạc hoặc ra hiệu cho chàng.

Bị dồn ép đến đường cùng, Lâm Phong không còn lựa chọn nào khác. Một con thủy quái khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu, thân hình phủ đầy rong rêu đột ngột lao tới, há to cái miệng lởm chởm răng nanh, chuẩn bị nuốt chửng chàng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Phong vô thức kích hoạt Huyễn Mặc Quyển.

Một luồng sáng cổ xưa, huyền ảo, không phải màu vàng kim của huyết mạch, cũng không phải màu xanh lá cây của linh khí, mà là một màu mực thăm thẳm, pha lẫn chút kim quang lấp lánh, đột ngột bùng phát từ sâu trong đan điền của Lâm Phong. Huyễn Mặc Quyển, cuộn da cổ xưa đã gắn bó với chàng từ những ngày đầu tu luyện, tự động mở ra, xoay tròn quanh Lâm Phong. Một lực đẩy vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bắn ra từ Huyễn Mặc Quyển, không chỉ đẩy lùi con thủy quái đang lao tới, mà còn tạo ra một làn sóng xung kích lan tỏa khắp Giới Hà, đẩy văng toàn bộ lũ thủy quái ra xa hàng trăm trượng.

Lũ thủy quái gầm rú trong đau đớn, thân hình chúng bị xé rách bởi luồng sức mạnh bí ẩn từ Huyễn Mặc Quyển, rồi chìm sâu xuống làn nước đục ngầu, để lại những vệt máu tanh tưởi. Cả nhóm Lâm Phong đều kinh ngạc nhìn cuộn Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng quanh chàng, phát ra ánh sáng cổ xưa huyền bí. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, mà nó còn là một bảo vật có linh tính, ẩn chứa sức mạnh còn lớn hơn Lâm Phong tưởng rất nhiều. Nó dường như đã tự mình bảo vệ chủ nhân trong lúc nguy cấp nhất.

Giới Hà Vô Biên lại trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ của nó, chỉ còn tiếng nước chảy xiết và tiếng gió rít. Nhưng không ai trong nhóm còn dám lơ là. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Ánh mắt lạnh lẽo, vô hình kia vẫn dõi theo, không phải từ phía bên trong Bí Cảnh, mà dường như là từ chính bên kia Giới Hà Vô Biên, từ sâu thẳm dưới lòng sông. Nó không còn chỉ là sự dò xét hay hứng thú, mà còn mang theo một vẻ chờ đợi, một sự tính toán, như thể Lâm Phong và nhóm vừa bước vào một màn kịch đã được dàn dựng từ hàng triệu năm trước. Huyết Ma... cái tên đó lại vang vọng trong tâm trí chàng, như một lời nguyền, hay một sứ mệnh mà chàng không thể trốn tránh, đang chờ đợi chàng ở phía trước, dưới dòng chảy thời gian bất tận của Giới Hà Vô Biên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ