Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 305

Cổ Tích Thức Giấc: Tiếng Gọi Từ Huyết Mạch

4310 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger của chương 304: Lâm Phong và nhóm tiến vào khe nứt bí ẩn trong Giới Hà Vô Biên.,Lâm Phong cảm nhận được một lực lượng bí ẩn đang cố gắng dẫn dắt mình sâu hơn vào Giới Hà Vô Biên và tàn tích cổ đại.,Khám phá một tàn tích của một nền văn minh cổ đại bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, nằm sâu trong Giới Hà Vô Biên.,Hé lộ thêm manh mối về thân thế của Lâm Phong và mối liên hệ sâu sắc giữa huyết mạch của chàng với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Khẳng định sự nguy hiểm và bí ẩn của Giới Hà Vô Biên, đồng thời giới thiệu khía cạnh 'dẫn dắt' thay vì chỉ 'nguy hiểm'.,Tăng cường sự căng thẳng và bí ẩn, củng cố 'rising_action' của Arc 5.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, adventurous, awe-inspiring, a touch of tension and introspection.
Kết chương: [object Object]

Giới Hà Vô Biên lại trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ của nó, chỉ còn tiếng nước chảy xiết và tiếng gió rít. Nhưng không ai trong nhóm còn dám lơ là. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Ánh mắt lạnh lẽo, vô hình kia vẫn dõi theo, không phải từ phía bên trong Bí Cảnh, mà dường như là từ chính bên kia Giới Hà Vô Biên, từ sâu thẳm dưới lòng sông. Nó không còn chỉ là sự dò xét hay hứng thú, mà còn mang theo một vẻ chờ đợi, một sự tính toán, như thể Lâm Phong và nhóm vừa bước vào một màn kịch đã được dàn dựng từ hàng triệu năm trước. Huyết Ma... cái tên đó lại vang vọng trong tâm trí chàng, như một lời nguyền, hay một sứ mệnh mà chàng không thể trốn tránh, đang chờ đợi chàng ở phía trước, dưới dòng chảy thời gian bất tận của Giới Hà Vô Biên.

***

Lâm Phong đứng sững sờ giữa dòng nước lạnh lẽo, cảm giác vừa kinh ngạc vừa choáng váng ập đến. Huyễn Mặc Quyển giờ đây vẫn còn lơ lửng trước ngực chàng, ánh sáng mực thăm thẳm pha lẫn kim quang vẫn chưa tắt hẳn, nhưng đã dịu đi nhiều, chỉ còn lại một vầng hào quang mờ ảo bao quanh. Cảm giác bị dõi theo kia vẫn tồn tại, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự thù địch hay dò xét nữa, mà giống như một sợi chỉ vô hình, chậm rãi kéo lấy chàng, dẫn dắt chàng về một hướng nào đó sâu thẳm dưới Giới Hà Vô Biên.

"Phong ca, huynh không sao chứ?" Tuyết Dao là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng. Nàng tiến lại gần, bàn tay lạnh lẽo của nàng chạm nhẹ vào cánh tay Lâm Phong, như muốn kiểm tra xem chàng có bị thương không. Mái tóc đen nhánh của nàng vẫn còn vương những giọt nước, nhưng đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng đã quét qua khắp không gian xung quanh, đề phòng bất cứ nguy hiểm nào có thể ập đến. Dù bề ngoài băng giá, nhưng nội tâm nàng luôn ấm áp, và sự an nguy của Lâm Phong luôn là ưu tiên hàng đầu.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt chàng vẫn dán chặt vào một điểm mờ ảo phía xa, nơi những dòng năng lượng hỗn loạn dường như đang tụ lại, tạo thành một khe nứt không gian kỳ lạ, ẩn hiện giữa làn sương mù dày đặc của Giới Hà Vô Biên. "Ta không sao... chỉ là... có một lực lượng nào đó đang kéo ta." Chàng thì thầm, giọng nói mang theo một chút trầm tư. "Nó... không phải là Ma Tôn Huyết Ảnh."

Mộc Ly, vẫn còn đang kinh ngạc trước sức mạnh bùng nổ của Huyễn Mặc Quyển, giờ đây cũng tập trung ánh mắt theo hướng Lâm Phong. "Lực lượng gì vậy, Phong ca? Nó có vẻ... không giống lũ thủy quái vừa rồi." Nàng lẩm bẩm, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tò mò. Nàng vốn là yêu thú, bản năng của nàng nhạy bén hơn phàm nhân rất nhiều, và nàng cũng cảm nhận được sự khác biệt trong luồng năng lượng này.

"Huyễn Mặc Quyển của huynh... nó có linh tính sao?" Tần Nguyệt hỏi, đôi mắt phượng của nàng lóe lên vẻ suy tư. Nàng đã chứng kiến rất nhiều bảo vật cổ xưa, nhưng một công pháp lại có thể tự động bộc phát sức mạnh đến vậy thì quả thực hiếm thấy. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng hiện lên vẻ tập trung cao độ, cố gắng phân tích tình hình. "Năng lượng đó rất cổ xưa, vượt xa bất cứ thứ gì chúng ta từng gặp. Nhưng nó không mang theo sát khí."

Linh Nhi vẫn bám chặt lấy tay Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé của cô bé siết chặt lấy vạt áo chàng. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé không ngừng nhìn về phía khe nứt, không còn sợ hãi mà thay vào đó là một sự tò mò vô hạn, thậm chí là một cảm giác thân thuộc kỳ lạ. "Phong ca ca, ở đó... có một cái gì đó ấm áp lắm... nó đang gọi con... và chú." Giọng nói non nớt của cô bé vang lên giữa tiếng nước chảy xiết, nghe rõ mồn một.

Hạ Vũ nhẹ nhàng ôm lấy Linh Nhi, đôi mắt trong veo như nước hồ thu của nàng đầy vẻ cẩn trọng. Nàng cũng cảm nhận được luồng năng lượng kỳ lạ đó, nó không mạnh mẽ hay hung hãn như những luồng khí tức khác trong Giới Hà, mà lại dịu dàng, như một lời mời gọi vô hình. "Linh Nhi cảm nhận được sao? Năng lượng này... quả thực rất đặc biệt." Nàng thì thầm, bàn tay khẽ vuốt mái tóc đen mượt của cô bé.

Lam Yên, với vẻ mặt kiên nghị, tay vẫn nắm chặt trường thương, không hề buông lỏng cảnh giác. "Dù là mời gọi hay cạm bẫy, chúng ta cũng phải cẩn thận. Giới Hà Vô Biên này không có chỗ cho sự lơ là." Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, như một lời nhắc nhở cho cả nhóm. Nàng không thích vòng vo, và chỉ tin vào sức mạnh và sự chuẩn bị.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, nhảy phóc lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nó quét qua khe nứt không gian. Nó rít lên một tiếng chiêm chiếp, rồi dùng cái mũi nhỏ xinh đánh hơi liên tục, cái đuôi ve vẩy không ngừng. Nó cảm nhận được một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và có giá trị, một thứ mà ngay cả bản năng tham lam của nó cũng không thể bỏ qua.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng hơn sự thôi thúc mãnh liệt từ huyết mạch trong cơ thể mình. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn, một sự hấp dẫn không thể cưỡng lại. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng lại phát sáng mạnh hơn một chút, như muốn xác nhận. "Có lẽ, đây chính là nơi chúng ta cần đến. Một cánh cửa mới." Chàng nhìn các nàng, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ đi vào đó."

Tuyết Dao gật đầu, sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong đôi mắt nàng. "Huynh quyết định, chúng ta sẽ theo." Nàng nói ngắn gọn, nhưng đầy sức nặng.

Các mỹ nhân khác cũng không hề phản đối. Tần Nguyệt trầm ngâm một lát rồi nói: "Dù nguy hiểm, nhưng cũng là một cơ hội. Giới Hà Vô Biên này ẩn chứa quá nhiều bí mật. Có lẽ, đây là manh mối mà chúng ta đang tìm kiếm."

Lam Yên gật đầu đồng tình, trường thương trong tay nàng đã sẵn sàng cho bất kỳ trận chiến nào. Mộc Ly thì đã hưng phấn ra mặt, đôi mắt láu lỉnh quét qua khe nứt, tưởng tượng ra vô số kỳ trân dị bảo. Hạ Vũ vẫn cẩn trọng, nhưng nàng cũng tin tưởng vào Lâm Phong và khả năng của Linh Nhi.

Không chút chần chừ, Lâm Phong tiến về phía khe nứt không gian đang ẩn hiện. Cảm giác dịch chuyển mạnh mẽ ập đến ngay khi chàng vừa chạm vào rìa của nó. Mọi thứ xung quanh quay cuồng dữ dội, như thể chàng đang bị kéo vào một dòng xoáy thời gian khổng lồ. Linh khí hỗn loạn từ Giới Hà Vô Biên dường như bị nuốt chửng bởi khe nứt này, tạo thành một vùng chân không kỳ dị.

Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong bỗng nhiên bùng phát ánh sáng mạnh mẽ, tạo thành một vầng hào quang màu mực thăm thẳm, pha lẫn kim quang lấp lánh, bao bọc lấy cả nhóm. Luồng khí tức cổ xưa từ Huyễn Mặc Quyển như một lá chắn kiên cố, ngăn cản sự hỗn loạn của không gian và thời gian bên ngoài, đồng thời phát ra một luồng năng lượng dịu nhẹ, dẫn dắt họ đi qua khe nứt một cách vững vàng.

Linh Nhi siết chặt tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn của cô bé không hề nhắm lại, mà ngược lại, còn mở to hơn, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù và những luồng sáng hỗn độn. "Nó... nó đang kéo chúng ta đi rất nhanh, Phong ca ca!" Giọng nói non nớt của cô bé, dù có chút run rẩy vì sự dịch chuyển, nhưng vẫn chứa đựng sự hưng phấn và không hề sợ hãi. Cô bé cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng "ấm áp" đang dẫn dắt họ, nó càng lúc càng mạnh mẽ, như thể đang vẫy gọi một người thân đã thất lạc từ lâu.

Lâm Phong giữ vững tâm thần, để Huyễn Mặc Quyển dẫn dắt. Chàng cảm thấy như mình đang xuyên qua hàng ngàn lớp không gian và thời gian, mỗi lớp lại mang một cảm giác khác nhau. Có lúc chàng cảm thấy lạnh thấu xương, có lúc lại nóng bỏng như lửa thiêu. Cảm giác bị kéo đi này không hề khó chịu, mà ngược lại, còn mang theo một sự an tâm kỳ lạ. Chàng tin rằng, dù cho đây là cạm bẫy, thì cũng là một cạm bẫy mà chàng phải đối mặt, một phần của vận mệnh đã được định sẵn. Các mỹ nhân phía sau chàng đều tạo thành một trận hình phòng ngự chặt chẽ, các loại pháp khí đã được chuẩn bị sẵn sàng, nhưng tất cả đều tin tưởng vào Lâm Phong. Thôn Thiên Thử rít lên chiêm chiếp, đôi mắt nhỏ bé của nó nhìn chằm chằm vào những luồng năng lượng lướt qua, thỉnh thoảng lại vươn cái mũi nhỏ ra đánh hơi, như đang cố gắng phân tích những luồng khí tức cổ xưa.

Sau một khoảng thời gian dường như vô tận nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, cảm giác dịch chuyển đột ngột chấm dứt. Cả nhóm Lâm Phong như được ném ra khỏi một vòng xoáy khổng lồ, thân hình chao đảo nhẹ. Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, họ phát hiện mình đang đứng trên một bãi cát đen rộng lớn, không phải là bãi cát lởm chởm đá cuội của Giới Hà Vô Biên mà họ vừa rời đi.

Bầu trời phía trên họ u ám một cách kỳ lạ, không có mặt trời hay mặt trăng, chỉ có những quầng sáng mờ ảo từ những khe nứt không gian khổng lồ vẫn còn lấp lánh phía xa. Ánh sáng yếu ớt, xanh xám bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh, tạo nên một vẻ ma mị, bi tráng. Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc của đá cổ và linh khí bị phong ấn, xen lẫn mùi đất khô cằn và một chút mùi kim loại han gỉ. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, một thứ lạnh lẽo không phải do nhiệt độ, mà là do sự cô quạnh, sự vắng lặng của một nơi đã bị lãng quên từ hàng triệu năm.

Trước mắt họ, trải dài đến tận chân trời, là tàn tích khổng lồ của một thành phố cổ đại. Những kiến trúc cao vút, đồ sộ, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ màu đen và xám, giờ đây đã đổ nát hoàn toàn. Những tòa tháp cao chọc trời đã bị gãy đổ, chỉ còn lại những cột trụ sừng sững đứng trơ trọi giữa hoang tàn. Những bức tường thành dày hàng chục trượng bị xé toạc, để lộ những vết sẹo sâu hoắm, như thể bị một bàn tay khổng lồ nào đó xé rách.

Những pho tượng thần bí, cao hàng trăm trượng, tạc hình những sinh vật kỳ lạ mang đôi cánh, thân người, nhưng lại có đầu của các loài thú linh thiêng như rồng, phượng, kỳ lân, giờ đây đã bị phong hóa nặng nề. Rêu phong và bụi bặm bám đầy, khiến chúng trông như những bóng ma khổng lồ đang sừng sững canh giữ một quá khứ đã bị chôn vùi. Trên những khối đá đổ nát, những phù văn cổ xưa được khắc sâu, giờ đây đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ huyền bí, khó hiểu.

Nơi đây không có dấu hiệu của sự sống. Không một tiếng chim hót, không một tiếng gió rít, chỉ có sự im lặng đến rợn người, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng "lạch cạch" của những mảnh đá vụn rơi xuống từ những công trình đổ nát, hoặc tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó không rõ nguồn gốc. Bầu không khí tĩnh mịch, nhưng lại ẩn chứa một áp lực vô hình, một sự nặng nề của lịch sử và những bi kịch đã xảy ra.

"Oa... đây là đâu vậy? Lớn quá!" Mộc Ly là người đầu tiên thốt lên, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Nàng vốn là yêu thú sống giữa thiên nhiên, chưa từng thấy một kiến trúc nào đồ sộ và hùng vĩ đến thế, dù đã đổ nát. Nàng ngửa cổ nhìn lên những pho tượng khổng lồ, cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.

Tần Nguyệt bước tới gần một khối đá lớn đã sứt mẻ, nhẹ nhàng chạm tay vào những phù văn cổ xưa. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng hiện lên vẻ trang nghiêm và suy tư. "Nơi này... có khí tức của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Những phù văn này... ta từng thấy trong cổ tịch ghi lại, nhưng chỉ là những nét vẽ mờ nhạt. Đây là... một nền văn minh của Cổ Thần Tộc sao?" Giọng nói trầm ấm của nàng vang lên, mang theo một sự kính sợ và ngưỡng mộ đối với quá khứ. "Đã bị lãng quên... đã bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian của Giới Hà Vô Biên."

Lam Yên, với vẻ mặt kiên nghị, quét mắt qua toàn bộ khung cảnh. "Một di tích bị bỏ quên ư? Có vẻ không đơn giản. Nơi này quá rộng lớn, và năng lượng cổ xưa quá mạnh. Chúng ta phải cẩn thận." Nàng siết chặt trường thương, sẵn sàng đối phó với bất cứ điều gì. Vẻ mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng không hề giảm sút trước sự hùng vĩ của tàn tích này, mà còn tăng thêm sự tập trung.

Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, đôi mắt trong veo của nàng nhìn xung quanh, cố gắng cảm nhận những luồng năng lượng còn sót lại. "Năng lượng ở đây rất hỗn loạn, nhưng lại có một luồng sinh khí yếu ớt. Như thể có điều gì đó vẫn còn đang ngủ yên." Nàng thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn.

Thôn Thiên Thử, vẫn nhảy phóc trên vai Lâm Phong, liên tục rít lên chiêm chiếp, cái mũi nhỏ xinh của nó đánh hơi không ngừng. Đôi mắt to tròn long lanh của nó không hề tỏ ra sợ hãi, mà ngược lại, còn ánh lên vẻ hưng phấn tột độ. Nó không ngừng chỉ về phía trước, về phía trung tâm của tàn tích, nơi luồng khí tức cổ xưa và "ấm áp" mà Linh Nhi cảm nhận được đang tụ lại mạnh mẽ nhất.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng dán chặt vào phía trước. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng vẫn phát sáng, ánh sáng mực thăm thẳm pha chút kim quang, không ngừng dẫn dắt chàng. Cảm giác bị kéo đi giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là một sợi chỉ vô hình, mà là một sợi xích vô hình, mạnh mẽ kéo lấy chàng về phía trước. Chàng cảm thấy như mình đang trở về nhà, trở về một nơi thuộc về mình, dù chưa từng đặt chân đến. "Huyết Mạch của ta... nó đang cộng hưởng mạnh mẽ với nơi này." Chàng thì thầm, giọng nói trầm lắng. "Chúng ta hãy đi theo hướng Huyễn Mặc Quyển chỉ dẫn."

Các nàng không hề phản đối. Họ đã quen với những quyết định bất ngờ của Lâm Phong, và cũng hiểu rằng, đôi khi, bản năng và huyết mạch của chàng là kim chỉ nam tốt nhất trong những tình huống kỳ lạ như thế này. Họ cẩn trọng di chuyển qua các đống đổ nát, xuyên qua những bức tường thành đã sụp đổ, bước trên những con đường lát đá đã bị thời gian bào mòn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Mỗi bước chân của họ đều vang vọng giữa sự im lặng chết chóc, như thể đánh thức những linh hồn cổ xưa đang ngủ quên. Tiếng gió rít qua các khe đá đổ nát, tạo thành những âm thanh ai oán, thê lương, như tiếng than khóc của một nền văn minh đã lụi tàn. Mùi ẩm mốc của đá cổ và linh khí bị phong ấn càng lúc càng nồng nặc, khiến không khí trở nên nặng nề và khó thở.

Linh Nhi vẫn bám chặt Lâm Phong, nhưng ánh mắt của cô bé không còn sợ hãi mà đầy tò mò. Cô bé không ngừng chỉ vào những phù văn cổ trên tường đá, hoặc những pho tượng kỳ lạ, miệng líu lo hỏi những câu hỏi ngây ngô nhưng lại rất sâu sắc: "Phong ca ca, tại sao nơi này lại bị phá hủy hết vậy? Có phải là bị quái vật ăn không?"

Lâm Phong chỉ có thể khẽ vuốt tóc cô bé, không biết phải trả lời thế nào. Chàng cũng đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. Mỗi bước chân tiến sâu vào tàn tích, chàng lại cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một sự liên kết sâu sắc với những gì đã xảy ra ở đây hàng triệu năm về trước.

Cuối cùng, sau một hành trình dài băng qua hàng dặm đổ nát, Huyễn Mặc Quyển dẫn Lâm Phong đến trung tâm của tàn tích. Nơi đây là một quảng trường rộng lớn, được lát bằng những phiến đá đen tuyền, nhưng giờ đây đã nứt vỡ tan tành. Giữa quảng trường là một bệ đá cổ xưa, cao gần trăm trượng, được điêu khắc tinh xảo với vô số phù văn và hình ảnh chiến tranh. Trên đỉnh bệ đá, một viên ngọc thạch khổng lồ, cao bằng người một người trưởng thành, đang nằm im lìm.

Viên ngọc thạch này có màu xanh lam trong suốt, nhưng đã bị nứt vỡ thành vô số mảnh nhỏ, như một tấm gương bị đập nát, nhưng những mảnh vỡ vẫn dính liền vào nhau, không hề rời ra. Từ những vết nứt đó, một ánh sáng yếu ớt, xanh xám vẫn âm ỉ phát ra, như một trái tim yếu ớt vẫn còn đang đập. Nó không phải là ánh sáng rực rỡ, mà là một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo, đủ để soi rõ những phù văn cổ xưa khắc trên bệ đá.

"Đây là..." Tần Nguyệt thốt lên, đôi mắt phượng của nàng mở to. "Thần Hồn Ngọc! Một bảo vật của Cổ Thần Tộc, dùng để ghi lại lịch sử và truyền thừa huyết mạch. Nhưng nó... đã bị phá hủy." Giọng nói nàng run rẩy, cho thấy sự kinh ngạc tột độ.

Lâm Phong tiến lại gần bệ đá, cảm giác thôi thúc từ huyết mạch và Huyễn Mặc Quyển đã đạt đến cực điểm. Mỗi bước chân của chàng, những phù văn trên bệ đá lại bừng sáng yếu ớt, như chào đón sự trở về của một kẻ đã bị lãng quên. Chàng vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của viên Thần Hồn Ngọc đã nứt vỡ.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và hùng vĩ, ập thẳng vào cơ thể Lâm Phong. Huyết mạch trong chàng bỗng nhiên sôi trào dữ dội, như một con sông lớn đang gầm thét, dòng máu nóng bỏng cuộn chảy khắp châu thân, khiến chàng cảm thấy toàn thân như bị đốt cháy. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng bùng phát ánh sáng rực rỡ nhất từ trước đến nay, màu mực thăm thẳm và kim quang hòa quyện vào nhau, tạo thành một vầng hào quang chói lòa, như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt.

Trong tâm trí Lâm Phong, một cánh cửa khổng lồ bỗng nhiên mở ra. Hàng ngàn, hàng vạn hình ảnh rời rạc, chớp nhoáng ập đến, như một dòng thác lũ của ký ức và lịch sử. Chàng thấy những vị thần khổng lồ, thân hình phát sáng, chiến đấu với những con ma quỷ gớm ghiếc, thân hình phủ đầy vảy và gai nhọn. Những thành phố nguy nga, tráng lệ bị hủy diệt trong chớp mắt, biến thành tro tàn. Tiếng gầm thét của thần linh, tiếng rít gào của ma quỷ, tiếng đổ nát của kiến trúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng tận thế.

Chàng thấy một vết nứt khổng lồ, kéo dài vạn dặm trên bầu trời, như một vết thương chí mạng đang rỉ máu, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Đó là vết nứt trên Thiên Đạo, sự khởi đầu của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và cũng là nguyên nhân cho sự suy yếu của tất cả. Những hình ảnh về những người thân quen, về những người chàng yêu thương, cũng chớp nhoáng hiện lên, rồi biến mất trong sự hỗn loạn của chiến tranh.

Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng và bi tráng, vang vọng trong đầu Lâm Phong. Giọng nói đó không phải bằng bất kỳ ngôn ngữ nào chàng từng biết, nhưng chàng lại hiểu rõ từng ý nghĩa của nó, như thể nó đã được khắc sâu vào tận xương tủy của chàng từ khi sinh ra. Đó là một lời cảnh báo về sự diệt vong, về một lời nguyền cổ xưa, và cũng là một lời kêu gọi, một sứ mệnh được giao phó cho người kế thừa huyết mạch.

"Ta... ta thấy..." Lâm Phong thì thầm, giọng nói khản đặc, đôi mắt chàng thất thần, như đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian. Chàng ôm lấy đầu, cố gắng nắm bắt những hình ảnh và âm thanh hỗn loạn đang cuộn trào trong tâm trí. Sự choáng ngợp trước những gì đang chứng kiến quá lớn, khiến chàng cảm thấy như mình sắp vỡ tung.

Tuyết Dao thấy Lâm Phong như vậy, khuôn mặt băng giá của nàng hiện lên vẻ lo lắng tột độ. Nàng tiến lại gần, bàn tay lạnh lẽo của nàng chạm vào trán chàng. "Phong ca, huynh không sao chứ? Huyết khí của huynh đang dao động rất mạnh!" Nàng cảm nhận được luồng khí huyết cuồn cuộn trong cơ thể Lâm Phong, mạnh mẽ đến mức khiến nàng cũng phải kinh hãi.

Linh Nhi, với đôi mắt to tròn, đen láy, nhìn chằm chằm vào viên Thần Hồn Ngọc, rồi lại nhìn sang Lâm Phong. Cô bé vươn bàn tay nhỏ xíu ra, chỉ vào viên ngọc. "Chú Lâm Phong... nó đang nói chuyện với chú!" Giọng nói non nớt của cô bé vang lên, khẳng định những gì Lâm Phong đang trải qua là thật.

Các mỹ nhân khác đều vây quanh Lâm Phong, khuôn mặt ai nấy đều hiện lên vẻ lo lắng và cảnh giác. Lam Yên nắm chặt trường thương, Mộc Ly siết chặt những sợi dây leo xanh biếc, Tần Nguyệt đưa tay lên miệng niệm chú, chuẩn bị phòng vệ. Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, đôi mắt trong veo của nàng nhìn Lâm Phong với vẻ đau xót. Họ không hiểu những gì Lâm Phong đang trải qua, nhưng họ cảm nhận được sự bất ổn trong cơ thể chàng, và sự nguy hiểm tiềm tàng từ viên ngọc cổ xưa.

Huyễn Mặc Quyển trên người Lâm Phong phát sáng rực rỡ nhất từ trước đến nay, ánh sáng của nó không chỉ bao bọc lấy chàng mà còn lan tỏa ra xung quanh, như đang cộng hưởng với viên Thần Hồn Ngọc đã nứt vỡ. Những phù văn trên bệ đá và trên viên ngọc cũng nhấp nháy liên tục, tạo thành một màn trình diễn ánh sáng huyền ảo, nhưng lại ẩn chứa vô vàn bí ẩn và bi thương.

Lâm Phong chìm sâu vào vòng xoáy của những hình ảnh và âm thanh cổ xưa. Chàng thấy mình như một mảnh ghép nhỏ bé trong một bức tranh khổng lồ, một phần của một câu chuyện đã được viết từ hàng triệu năm trước. Tiếng gọi từ huyết mạch, những lời cảnh báo từ quá khứ, tất cả đều đổ dồn vào chàng, như một gánh nặng mà chàng phải gánh vác. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng rực sáng, như một ngọn hải đăng duy nhất trong dòng chảy hỗn loạn của Giới Hà Vô Biên, hướng thẳng đến vết nứt trời kia, nơi ẩn chứa bí mật cuối cùng về Thiên Đạo Vết Nứt và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ