Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 318

Bước Chân Huyễn Mộng: Ảo Ảnh Cổ Xưa Khởi Phát

3844 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và các đồng đội chính thức đặt chân vào Bí Cảnh Huyễn Mộng.,Khắc họa sự nguy hiểm và tính chất ảo ảnh, biến đổi của Bí Cảnh ngay từ những bước chân đầu tiên.,Giới thiệu những thử thách ban đầu do tàn dư năng lượng cổ xưa tạo ra, kiểm tra sự phối hợp và năng lực của nhóm.,Lâm Phong thể hiện khả năng lãnh đạo và ứng biến, đồng thời củng cố vai trò của các mỹ nhân trong chiến đấu.,Tiếp tục gieo rắc bí ẩn về Bí Cảnh Huyễn Mộng và mối liên hệ sâu xa với huyết mạch Lâm Phong.,Đẩy mạnh nhịp độ 'rising_action' của Arc 5.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, determined, cautious
Kết chương: [object Object]

Bình minh nhuộm hồng chân trời phía Đông, vẽ lên Bích Hải Tiên Đảo một bức tranh diễm lệ đến nao lòng. Những kiến trúc đá trắng tinh xảo, mái ngói xanh ngọc bích lấp lánh dưới ánh dương đầu tiên, phản chiếu vẻ đẹp cổ kính mà thanh thoát. Tiếng sóng biển rì rào vỗ nhẹ vào bờ cát trắng muốt, như một khúc ca du dương tiễn biệt. Đâu đó, tiếng chim biển cất lên lanh lảnh, hòa cùng tiếng gió vi vút thổi qua những rặng cây cổ thụ và tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn núi nhỏ giữa đảo. Mùi muối biển trong lành xen lẫn hương hoa cỏ dại thoang thoảng, cùng với mùi linh quả chín mọng và gỗ quý, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tràn đầy sức sống. Linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận rõ ràng, thấm đẫm từng tế bào, khiến lòng người thư thái, nhưng cũng dấy lên một nỗi niềm bâng khuâng khó tả khi một cuộc hành trình mới sắp sửa bắt đầu.

Trên một bãi đất trống rải đầy sỏi trắng, nhóm Lâm Phong đã tề tựu đông đủ. Không khí nghiêm túc bao trùm, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên sự kiên định và hy vọng. Lâm Phong, dáng người cao ráo, thanh tú, mặc một trường bào màu xanh sẫm, đứng giữa vòng tròn, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng gương mặt thân quen. Chàng kiểm tra lại Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sức mạnh cổ xưa đang ẩn chứa bên trong, rồi lại nhìn lên Thiên Không Thoa đang lơ lửng chờ đợi.

"Mọi người đã sẵn sàng chưa?" Giọng chàng trầm ấm, pha lẫn chút thận trọng. "Bí Cảnh Huyễn Mộng không phải là nơi dễ dàng. Một khi đã bước vào, không biết chừng nào mới có thể trở ra. Mọi hiểm nguy đều có thể ập đến bất cứ lúc nào, đòi hỏi chúng ta phải luôn giữ vững tâm trí và đồng lòng."

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, tiến lên một bước, đứng cạnh chàng. Nàng khoác lên mình y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh được búi cao thanh thoát. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh thường ngày giờ đây dịu dàng hơn bao giờ hết khi nhìn chàng. "Luôn sẵn sàng, phu quân. Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt mọi thử thách." Giọng nàng trong trẻo, tựa tiếng suối, ẩn chứa một sự kiên cường và niềm tin tuyệt đối không gì lay chuyển nổi.

Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành trong bộ trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen mượt búi cao gọn gàng, cũng gật đầu. Nàng toát lên khí chất uyên bác, đôi mắt phượng dịu dàng nhưng đầy suy tư. "Bí Cảnh này ẩn chứa nhiều bí mật, không chỉ là những cạm bẫy vật lý mà còn là những ảo ảnh có thể công kích tâm trí. Hãy cẩn trọng từng bước, Lâm Phong. Đừng để bất cứ điều gì lay động ý chí của chàng." Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi đang bám chặt lấy chân Lâm Phong.

Linh Nhi, bé nhỏ với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn long lanh, ngước nhìn Lâm Phong, bàn tay bé xíu nắm chặt lấy ống tay áo chàng. "Linh Nhi không sợ, có thúc thúc ở đây." Giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng đầy tin tưởng, như một tia nắng ấm áp xua đi phần nào không khí căng thẳng. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn, vẫn cuộn tròn trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại "chiêm chiếp" một tiếng như thể nó cũng đang hóng hớt câu chuyện.

Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng trong bộ áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương sáng loáng tựa lưng, hai tay khoanh trước ngực. Vẻ mặt nàng kiên nghị, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua mọi người, cảnh giác cao độ. "Đừng nói nhiều nữa, Lâm Phong. Cứ ra lệnh đi, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không chút do dự. "Dù là địa ngục hay tiên cảnh, có khó khăn gì thì chúng ta cùng nhau vượt qua."

Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, mặc trang phục xanh lá cây nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tò mò, háo hức. "Đúng vậy! Ta đã muốn xem Bí Cảnh Huyễn Mộng rốt cuộc trông như thế nào rồi! Có lẽ sẽ có nhiều linh dược cổ xưa lắm đó!" Nàng líu lo, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng đảo quanh, sẵn sàng quan sát mọi thứ.

Lâm Phong nhìn từng người, lòng chàng tràn ngập sự ấm áp và cảm kích. Chàng biết, đây không chỉ là những người đồng hành, mà là những người thân yêu đã tin tưởng và nguyện ý đi cùng chàng đến cùng trời cuối đất. Sức mạnh của chàng không chỉ đến từ tu vi hay pháp bảo, mà chính là từ tình yêu và sự gắn kết này. Chàng cúi xuống, ôm Linh Nhi vào lòng, hôn nhẹ lên trán con bé. "Ngoan, có thúc thúc ở đây, không có gì phải sợ cả."

Sau một thoáng trầm tư, Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. "Được rồi, chúng ta đi thôi!" Chàng rút ra một lá bùa chú, niệm khẩu quyết, Thiên Không Thoa lơ lửng trên không trung lập tức phát ra ánh sáng rực rỡ, thân hình khổng lồ của nó chậm rãi phóng lớn, tỏa ra một luồng linh khí hùng hậu. Cả nhóm lần lượt nhảy lên Thiên Không Thoa, Lâm Phong là người cuối cùng, tay vẫn ôm Linh Nhi. Khi tất cả đã ổn định, chàng điểm nhẹ vào pháp khí, Thiên Không Thoa rít lên một tiếng nhẹ, rồi hóa thành một vệt sáng xanh, xé tan màn sương sớm, bay vút lên bầu trời, rời khỏi Bích Hải Tiên Đảo, lao thẳng về phía chân trời xa xăm, nơi ẩn chứa Bí Cảnh Huyễn Mộng đầy bí ẩn.

***

Thiên Không Thoa lướt đi vùn vụt giữa tầng mây trắng bồng bềnh. Thời gian trôi qua, ánh sáng ban mai nhường chỗ cho ánh nắng chói chang của giữa trưa, nhưng ở độ cao này, không khí vẫn trong lành và mát mẻ. Tuy nhiên, càng tiến sâu vào vùng không phận được Bạch Lão Tổ chỉ dẫn, không gian bắt đầu trở nên bất ổn một cách rõ rệt. Những đám mây trắng vốn trôi lãng đãng giờ đây như bị một lực vô hình xé toạc, tạo thành những xoáy ốc kỳ dị. Gió thổi mạnh hơn, không còn là những cơn gió mát lành mà là những luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi lạ, khô khốc, như mùi của một thế giới xa lạ nào đó. Thậm chí, Lâm Phong còn cảm nhận được một thứ áp lực vô hình đang đè nặng lên Thiên Không Thoa, khiến pháp khí khổng lồ cũng phải rung lắc nhẹ.

Lam Yên, người luôn cảnh giác cao độ, nhíu mày nhìn ra ngoài. Vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Năng lượng ở đây thật hỗn loạn, như có thứ gì đó đang muốn xé toạc không gian vậy." Giọng nàng trầm đục, mang theo chút lo lắng. "Cảm giác không thoải mái chút nào." Nàng siết chặt cán trường thương, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía, như thể muốn xuyên thủng lớp không gian vặn vẹo kia.

Mộc Ly, dù vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhưng đôi mắt to tròn của nàng cũng trở nên thận trọng hơn. Nàng hít hà một hơi thật sâu, rồi nhăn mũi. "Có mùi lạ... không phải mùi của thế giới này. Nó... nó như mùi của đá cũ và sương giá vậy, rất khó chịu." Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng chợt cựa mình, đôi mắt to tròn mở to, rít lên một tiếng "chiêm chiếp" khe khẽ, nhưng đầy cảnh giác, bộ lông trắng muốt của nó khẽ dựng đứng.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng tập trung cao độ vào Huyễn Mặc Quyển đang mở ra trong tay. Những dòng chữ cổ xưa và họa tiết huyền ảo trên quyển sách phát ra ánh sáng nhàn nhạt, chỉ dẫn con đường xuyên qua vùng không gian hỗn loạn này. "Đúng vậy, đây chính là cửa ngõ dẫn vào Bí Cảnh Huyễn Mộng. Không gian ở đây bị ảnh hưởng bởi những luồng năng lượng cổ xưa và phép thuật cường đại. Chuẩn bị tinh thần, mọi người. Có thể sẽ có chấn động lớn khi chúng ta phá vỡ rào cản không gian."

Tần Nguyệt nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi đang nép sát vào Lâm Phong, trấn an con bé. "Chúng ta đã tiến rất gần rồi. Bí Cảnh Huyễn Mộng được Bạch Lão Tổ phong ấn hàng vạn năm, không phải là nơi dễ dàng bước vào. Mọi thứ đều có thể xảy ra." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng.

Bất chợt, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra một luồng sáng chói lọi, những ký tự cổ xưa trên bề mặt sách như sống dậy, xoay tròn và bay lượn. Luồng sáng từ quyển sách như một mũi tên dẫn đường, xé toạc không gian phía trước. Một vết nứt vô hình xuất hiện giữa hư không, rồi nhanh chóng mở rộng, xoáy tròn như một vực sâu không đáy, bên trong ẩn chứa những luồng năng lượng huyền ảo, ngũ sắc. Đó chính là một Cổng Không Gian cổ xưa, chậm rãi hiện ra, tĩnh lặng mà hùng vĩ, chờ đợi những kẻ khám phá.

Một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng và nặng nề, từ Cổng Không Gian đó tràn ra, khiến mọi người đều cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên tinh thần. Lâm Phong hít sâu một hơi, lòng dấy lên sự hưng phấn xen lẫn thận trọng. Chàng biết, khoảnh khắc này đã đến. Toàn bộ huyết mạch Thần Ma, lời nguyền cổ xưa, bí mật về Lâm Gia, tất cả đều đang chờ đợi chàng ở phía bên kia cánh cổng.

"Vào thôi!" Lâm Phong ra lệnh dứt khoát. Chàng vận chuyển linh lực vào Thiên Không Thoa, đẩy pháp khí lao thẳng vào Cổng Không Gian xoáy tròn. Một tiếng "ù" vang lên, không gian xung quanh như bị vặn xoắn. Cả nhóm cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ, kéo họ vào một đường hầm không gian tối đen như mực, rồi sau đó là một cú chấn động dữ dội, như thể Thiên Không Thoa vừa va chạm vào một bức tường vô hình. Cảnh vật bên ngoài hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những dải sáng lấp lánh vụt qua trong đường hầm, tựa như đang xuyên qua hàng vạn dặm không gian trong chớp mắt. Cảm giác mơ hồ, không thực bao trùm tất cả, khiến thời gian và phương hướng dường như không còn ý nghĩa.

***

Vừa bước qua Cổng Không Gian, một lực hút mạnh mẽ như muốn xé toạc linh hồn đã kéo cả nhóm, rồi đột ngột buông tha, trả lại cảm giác trọng lực quen thuộc. Tuy nhiên, sự thay đổi cảnh vật lại đến một cách đột ngột và choáng ngợp đến mức khiến ai nấy đều phải kinh ngạc. Thiên Không Thoa hạ xuống một cách nhẹ nhàng, nhưng khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn khác biệt. Họ không còn ở trên cao, cũng không còn những đám mây trắng bồng bềnh hay vùng không gian vặn vẹo nữa. Thay vào đó, cả nhóm đang đứng trên một con đường mòn cổ kính, được lát bằng những phiến đá xám phủ rêu phong, uốn lượn giữa một khu rừng kỳ lạ.

Hai bên con đường là những hàng cây cao vút, cành lá xanh mướt, tươi tốt đến khó tin. Tuy nhiên, những chiếc lá đó lại có vẻ mờ ảo, như được vẽ nên bằng mực và nước, không có sự sắc nét, chân thực như cây cối ngoài đời. Chúng khẽ đung đưa trong làn gió thoảng, tạo ra tiếng xào xạc nhẹ nhàng, nhưng lại mang một cảm giác xa vời, không chạm tới được. Sương mù lãng đãng bao phủ khắp nơi, tạo nên một không gian huyền ảo, mơ hồ, như thể họ đang lạc vào một giấc mộng vậy. Một mùi hương hoa cỏ lạ lẫm, ngọt ngào nhưng cũng có chút hăng nồng thoang thoảng trong không khí, càng khiến cho khung cảnh trở nên phi thực. Linh khí ở đây dồi dào đến kinh ngạc, nhưng nó lại mang một sắc thái đặc biệt, có chút cổ xưa và trầm lắng, khiến người ta vừa cảm thấy dễ chịu vừa dấy lên cảm giác rờn rợn.

Mộc Ly, người đầu tiên thoát khỏi sự choáng váng, thốt lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ, tràn đầy vẻ tò mò. "Woah! Nơi này thật đẹp... nhưng cũng thật kỳ lạ!" Nàng đưa tay muốn chạm vào một chiếc lá mờ ảo, nhưng tay nàng dường như xuyên qua nó, khiến nàng ngẩn người.

Tần Nguyệt, người luôn giữ được sự điềm tĩnh, nhẹ nhàng kéo tay Mộc Ly lại. "Cẩn thận, Mộc Ly. Đây là Bí Cảnh Huyễn Mộng, mọi thứ đều có thể là ảo ảnh. Đừng để cảm giác đánh lừa." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự cảnh báo rõ ràng. "Linh khí ở đây tuy dồi dào, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường. Mọi thứ đều biến ảo khôn lường, chúng ta phải giữ vững tâm thần."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng quét một vòng quanh cảnh vật. Chàng cảm nhận rõ ràng sự bất thường của nơi này. Mọi thứ đều như thật, nhưng lại thiếu đi sự sống động chân thực. "Tần Nguyệt nói đúng. Mọi người giữ vững tâm thần, không được để những gì mắt thấy tai nghe ảnh hưởng đến lý trí. Đây là Huyễn Mộng, chúng ta phải tìm ra ranh giới giữa thực và ảo." Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển trong tay, luồng linh lực từ quyển sách tỏa ra một lớp ánh sáng nhàn nhạt bao quanh cơ thể chàng, giúp chàng trấn định tinh thần và nhận biết những luồng năng lượng ảo ảnh.

Đột nhiên, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng rít lên một tiếng "kẽo kẹt" chói tai, không còn là tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu nữa mà là một âm thanh cảnh báo đầy sợ hãi. Bộ lông trắng muốt của nó dựng đứng lên như thể gặp phải kẻ địch đáng sợ nhất, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hoảng loạn. Ngay lập tức, khung cảnh xung quanh bắt đầu biến đổi dữ dội. Những hàng cây mờ ảo vặn vẹo như bị xé nát, con đường lát đá cổ kính nứt toác ra. Sương mù cuồn cuộn dâng lên, không còn là những dải trắng lãng đãng mà biến thành những luồng khói đen kịt, mang theo một mùi máu tanh nồng nặc và ma khí đặc trưng. Chúng nuốt chửng mọi thứ, che khuất tầm nhìn chỉ trong vài hơi thở, khiến không gian xung quanh trở nên tối tăm và ngột ngạt đến khó thở.

***

Sương mù đen kịt cuồn cuộn tan đi, không phải để lộ ra cảnh vật tươi đẹp ban đầu, mà là một cơn ác mộng kinh hoàng, tàn khốc đến mức khiến trái tim Lâm Phong như bị bóp nghẹt. Trước mắt chàng và các mỹ nhân là một cảnh tượng địa ngục trần gian: Lâm Gia, tổ tiên của chàng, đang chìm trong biển lửa. Những ngọn lửa đỏ rực, hung tợn nuốt chửng từng đình đài, lầu các, biến chúng thành tro tàn. Mùi khét lẹt của gỗ cháy, mùi máu tanh nồng nặc và ma khí đặc trưng trộn lẫn vào nhau, xộc thẳng vào khứu giác, gây buồn nôn.

Tiếng kêu la thảm thiết của những người thân trong gia tộc Lâm vang vọng khắp nơi, xé toạc không gian ảo ảnh. Tiếng đổ vỡ của những bức tường, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng gầm gừ ghê rợn của những sinh vật ma quái, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, gặm nhấm từng chút hy vọng. Bầu trời ảo ảnh bị xé toạc bởi những tia sấm sét đỏ rực, và thay vì mưa, là những giọt máu tươi đặc quánh rơi xuống, nhuộm đỏ cả một vùng đất.

Những kẻ tấn công, mang theo ma khí cuồng bạo, hình thù quỷ dị, trên tay nhuốm máu, đang tàn sát từng thành viên trong gia tộc Lâm một cách dã man. Lâm Phong nhìn thấy những gương mặt quen thuộc trong ký ức, những người thân đã từng mỉm cười với chàng, giờ đây gục ngã trong đau đớn và tuyệt vọng. Linh Nhi, đứng bên cạnh chàng, đột nhiên run rẩy dữ dội, đôi mắt to tròn đen láy giờ đây ngập tràn nước mắt, con bé khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào như muốn xé tan lòng chàng.

Rồi một cảnh tượng khác ập đến, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Hình ảnh cha và mẹ Lâm Phong, những người mà chàng chỉ biết qua những mảnh ký ức vụn vặt và lời kể của Bạch Lão Tổ, hiện ra một cách sống động. Họ gục ngã trước mắt chàng, ánh mắt tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng bảo vệ đứa trẻ thơ trong vòng tay. Cảnh tượng này, dù biết là ảo ảnh, nhưng lại chân thực đến mức khiến tâm trí Lâm Phong chấn động mạnh. Một cơn đau buốt xuyên thấu tim chàng, nỗi phẫn nộ và hận thù trỗi dậy, muốn nhấn chìm lý trí chàng. Đôi mắt đen láy của chàng bỗng chốc đỏ ngầu, bàn tay siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm đến trắng bệch.

"Không... không!" Lâm Phong gằn giọng, tiếng nói khàn đặc như muốn xé cổ họng. "Đây là ảo ảnh! Ta sẽ không để các ngươi lừa được ta lần nữa!" Chàng hét lên, cố gắng trấn áp cơn đau và sự phẫn nộ đang dâng trào. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng chói lọi hơn bao giờ hết, như một bức tường vững chắc chắn giữ tâm trí chàng khỏi sự tấn công của ảo ảnh.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, lập tức tung ra Băng Phách Kiếm Khí, một luồng khí lạnh lẽo như băng tuyết bay vút đi, xuyên thủng một ảo ảnh ma ảnh đang tiến gần, khiến nó tan biến như khói. "Phu quân, giữ vững tâm trí! Đây không phải thật!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, như một lời nhắc nhở sắc bén. Nàng đứng chắn phía trước Lâm Phong, sẵn sàng bảo vệ chàng khỏi mọi công kích.

Lam Yên, người luôn cương trực và mạnh mẽ, không nói nhiều lời. Nàng vung trường thương quét ngang, một luồng hỏa diễm rực rỡ bùng lên, thiêu cháy hàng loạt ảo ảnh quỷ dị đang nhào tới. Nàng đứng chắn phía trước Linh Nhi, bảo vệ con bé bằng cả thân mình. "Những kẻ này muốn dùng nỗi đau để hạ gục chúng ta! Đừng để chúng đạt được mục đích!" Giọng nàng dứt khoát, đầy khí phách chiến binh.

Mộc Ly, dù có chút sợ hãi, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng. Nàng giơ tay, những sợi dây leo xanh biếc từ lòng bàn tay nàng bắn ra, quấn lấy những ảo ảnh đang lao tới, siết chặt và nghiền nát chúng. Đôi mắt to tròn của nàng dù vẫn có chút hoảng loạn, nhưng cũng ánh lên sự quyết tâm.

Tần Nguyệt, với sự điềm tĩnh thường ngày, nhanh chóng rút ra một loạt bùa chú. Nàng niệm khẩu quyết, những lá bùa thanh tâm sáng lên rực rỡ, bay lượn quanh cả nhóm, tạo thành một lá chắn tinh thần, xua tan những luồng ma khí và âm thanh đáng sợ đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí mọi người. "Tâm ma sẽ lợi dụng những ký ức đau buồn nhất để tấn công. Đừng cho phép chúng!" Nàng nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh kinh hoàng đang bủa vây. Chàng kích hoạt Huyễn Mặc Quyển đến cực hạn, luồng ánh sáng từ quyển sách bùng lên dữ dội, tạo ra một màn chắn ánh sáng vững chắc bao phủ toàn bộ nhóm, ngăn chặn ảo ảnh xâm nhập thêm sâu. Chàng biết, đây là một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực mà còn bằng ý chí, bằng tâm trí.

Cả nhóm phối hợp ăn ý đến không ngờ. Tuyết Dao với kiếm khí băng giá, Lam Yên với trường thương rực lửa, Mộc Ly với dây leo linh hoạt, và Tần Nguyệt với những lá bùa thanh tâm. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh cá nhân, mà còn bổ sung cho nhau, tạo thành một khối vững chắc. Những ảo ảnh ma quái liên tục biến hóa, công kích từ mọi phía, chúng không ngừng thử thách ý chí và tinh thần của từng người. Tiếng gầm gừ, tiếng la hét, mùi máu tanh, tất cả đều muốn nhấn chìm họ vào vực sâu của tuyệt vọng. Nhưng Lâm Phong cùng các mỹ nhân, với sự gắn kết không thể phá vỡ, đã cùng nhau phá tan từng đợt ảo ảnh tấn công. Tuy nhiên, mỗi khi một ảo ảnh bị phá vỡ, một ảo ảnh khác lại hiện lên, dai dẳng và không ngừng nghỉ, cho thấy sự nguy hiểm thực sự và độ phức tạp đáng sợ của Bí Cảnh Huyễn Mộng. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và con đường phía trước chắc chắn sẽ còn đầy rẫy những thử thách kinh hoàng hơn nữa. Linh Nhi nép chặt vào lòng Lâm Phong, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng con bé cảm nhận được sự ấm áp và kiên cường từ người thúc thúc của mình, và cả sự mạnh mẽ của các vị cô cô đang chiến đấu xung quanh. Thôn Thiên Thử vẫn rít lên, nhưng tiếng rít đã pha lẫn một chút hung dữ, như thể nó cũng đang chuẩn bị tham gia vào trận chiến không tiếng súng này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ