Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua những rặng dừa xanh biếc, như một bản hòa ca vĩnh cửu của Bích Hải Tiên Đảo. Ánh nắng ban mai rực rỡ trải vàng trên mặt biển mênh mông, phản chiếu muôn ngàn tia lấp lánh như dát bạc, soi rọi những công trình bằng đá trắng tinh xảo, mái ngói xanh ngọc bích của các đình đài, lầu các được xây dựng dọc theo bờ biển và trên các vách đá. Từng cây cầu đá vắt ngang qua những eo biển nhỏ, nối liền các khu vườn thượng uyển tràn ngập hương hoa cỏ dại và linh quả. Không khí trong lành, mang theo vị mặn mòi của biển cả và mùi hương ngọt ngào của thiên nhiên, tràn ngập linh khí dồi dào, tạo nên một cảnh sắc thanh bình, thơ mộng như chốn tiên cảnh. Tiếng chim biển gọi nhau, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, đôi khi còn nghe vẳng tiếng cá voi hay linh thú biển vờn quanh, tất cả dệt nên một bức tranh sống động, nhưng trong lòng Lâm Phong, sự tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu thẳm.
Chàng tập hợp các mỹ nhân của mình cùng Linh Nhi tại một khu vườn thanh tĩnh nhất trên đảo. Nơi đây, những cây cổ thụ ngàn năm vươn mình che bóng mát, dưới tán lá là những thảm cỏ xanh mướt điểm xuyết bởi vô vàn đóa linh hoa khoe sắc. Một hồ nước nhỏ trong vắt, nơi những chú cá vàng uốn lượn, phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Ngồi giữa khung cảnh đẹp như mơ ấy, Lâm Phong lại cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén. Vừa rồi, những ký ức kinh hoàng về Lâm Gia Diệt Môn vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng, như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Đôi mắt chàng, vốn dĩ thường ánh lên vẻ tinh quái và hài hước, giờ đây lại sâu thẳm, ẩn chứa sự mệt mỏi và kiên định đến lạ thường. Chàng hít một hơi thật sâu, vị mặn của gió biển hòa cùng mùi hương hoa cỏ, cố gắng xoa dịu trái tim đang đập loạn.
Các nàng tiên tử của chàng, mỗi người một vẻ, đều nhìn chàng với ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm. Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần dưới ánh nắng sớm như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây lại đầy dịu dàng, đôi tay nàng đặt nhẹ lên tay Lâm Phong, cảm nhận sự run rẩy mơ hồ của chàng. Mộc Ly, hoạt bát tinh nghịch, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím tô điểm bằng vài cành cây nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy sự tò mò và bất an. Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, đôi mắt phượng ẩn chứa sự dịu dàng và trí tuệ, nàng ngồi đối diện, ánh mắt suy tư nhưng cũng tràn đầy sự ủng hộ. Lam Yên, mạnh mẽ và cương trực, với mái tóc nâu đỏ tết gọn, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây cũng dịu đi, toát lên vẻ kiên nghị và sẵn sàng đối mặt mọi thử thách cùng chàng. Linh Nhi bé nhỏ, vẻ đẹp ngây thơ như búp bê, đôi mắt to tròn đen láy, nép vào lòng Mộc Ly, đôi lúc ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, rồi lại chui vào ngực nàng, như cảm nhận được không khí nặng nề. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn, đang gặm một quả linh quả nhỏ xíu trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, đôi tai vểnh lên nghe ngóng.
Lâm Phong nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở từng người, rồi từ tốn cất lời, giọng chàng trầm khàn, mang theo chút nặng nề của những gì chàng vừa trải qua: "Những gì ta sắp nói... có thể sẽ thay đổi tất cả chúng ta, thay đổi cả cách các nàng nhìn nhận về thế giới này."
Tuyết Dao nắm chặt tay chàng, truyền đi hơi ấm và sự động viên: "Dù là gì, chàng không đơn độc. Chúng ta luôn ở bên chàng."
Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kiên định hiếm thấy: "Đúng vậy! Lâm Phong ca ca, huynh cứ nói đi, chúng ta sẽ cùng huynh gánh vác."
Tần Nguyệt nhẹ nhàng bổ sung, ánh mắt nàng uyên bác và thâm trầm: "Bất kể là bí ẩn gì, chúng ta đều cần phải biết. Chỉ khi hiểu rõ địch thủ, hiểu rõ bản thân, chúng ta mới có thể tìm được con đường phía trước."
Lâm Phong gật đầu, bắt đầu kể lại. Chàng không bỏ sót chi tiết nào, từ sự tồn tại của "Huyết Mạch Thần Ma" chảy trong huyết quản, liên kết trực tiếp với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vĩ đại, nơi gia tộc chàng từng là những người giữ gìn cân bằng, cho đến sự suy yếu của Thiên Đạo và sự xuất hiện của "Thiên Đạo Vết Nứt". Chàng mô tả lại cảnh tượng Lâm Gia Diệt Môn 100 năm trước, những khuôn mặt đầy căm hờn của kẻ thù, sự tàn khốc của cuộc tàn sát, và cả hình ảnh Bạch Lão Tổ hy sinh để bảo vệ chàng, đưa chàng đến Bí Cảnh Huyễn Mộng.
"Bạch Lão Tổ nói, 'lời nguyền cổ xưa' ám ảnh huyết mạch ta không phải là một sự trừng phạt ngẫu nhiên, mà là một cơ chế 'phản phệ' của Thiên Đạo bị tổn thương," Lâm Phong giải thích, giọng chàng mang theo sự phức tạp của một người vừa khám phá ra một sự thật kinh hoàng. "Nó nhằm khóa chặt hoặc hủy diệt những huyết mạch có khả năng 'phá vỡ' trật tự mới mà Thiên Đạo muốn thiết lập sau Đại Chiến. Sự diệt môn của Lâm Gia 100 năm trước... là một phần của âm mưu này."
Lam Yên siết chặt nắm đấm, đôi mắt sắc bén tóe lửa: "Vậy ra, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt thí? Kẻ thù thực sự còn đáng sợ hơn nhiều, và đã ẩn mình từ vạn năm trước?" Nàng vốn đã nghi ngờ, nhưng sự thật này vẫn khiến nàng giật mình.
Tần Nguyệt khẽ cau mày, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thái dương, ánh mắt suy tư: "Thiên Đạo Vết Nứt... và cơ chế tự bảo vệ. Vậy ra âm mưu này đã chôn vùi hàng vạn năm, chờ đợi thời cơ để bùng phát." Nàng hít sâu một hơi, trầm ngâm: "Nếu đúng như vậy, thì không chỉ là một lời nguyền cá nhân, mà là một mối đe dọa toàn diện cho sự cân bằng của các giới. Gia tộc của chàng, Lâm Phong, gánh vác một trọng trách lớn lao hơn chúng ta tưởng."
Mộc Ly không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, nàng ôm chặt Linh Nhi đang nép mình vào lòng, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong đầy xót xa. "Vậy... Lâm Phong ca ca, huynh đã phải chịu đựng những gì một mình trong bao nhiêu năm qua?" Nàng cảm thấy trái tim mình thắt lại khi nghĩ đến gánh nặng mà chàng đã câm lặng mang vác.
Linh Nhi, dù còn nhỏ, cũng dường như cảm nhận được sự căng thẳng. Con bé ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong, rồi đưa bàn tay nhỏ xíu chạm vào má chàng, như muốn xoa dịu nỗi đau. "Ca ca... đừng buồn."
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười ấy pha lẫn sự chua xót và cảm kích. "Ta không buồn, Linh Nhi. Giờ đây, ta đã hiểu rõ hơn về con đường mình phải đi. Và quan trọng hơn, ta có các nàng bên cạnh." Chàng siết nhẹ tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng truyền sang. "Bạch Lão Tổ đã chỉ dẫn cho ta về Bí Cảnh Huyễn Mộng. Đó không chỉ là nơi ta được bảo vệ khi còn bé, mà còn là một 'trường huấn luyện', một 'ngân khố tri thức' cổ xưa. Đó là nơi ta có thể tìm thấy chìa khóa để giải mã bí ẩn về huyết mạch, về lời nguyền, và về sự suy yếu của Thiên Đạo."
Tuyết Dao nhìn chàng, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng và một chút lo lắng. "Vậy... chúng ta sẽ cùng chàng đi đến đó sao?"
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng bùng lên ngọn lửa quyết tâm: "Đúng vậy. Con đường này, sẽ rất nguy hiểm. Nhưng ta không thể trốn tránh. Và ta cũng không muốn các nàng phải chờ đợi trong lo lắng." Chàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, nhìn ra biển cả bao la. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ không để bi kịch Lâm Gia lặp lại. Ta sẽ bảo vệ tất cả những người ta yêu thương!"
Không khí trong khu vườn, dù vẫn thanh bình, nhưng đã được bao trùm bởi một quyết tâm sắt đá. Các mỹ nhân nhìn Lâm Phong, mỗi người đều có những suy nghĩ riêng, nhưng chung một ý chí: đồng hành cùng chàng, bất kể gian nan. Tuyết Dao nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt nàng thâm tình và kiên định. "Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt."
Lâm Phong quay lại, ánh mắt chàng lướt qua từng khuôn mặt thân yêu. Nàng nào cũng toát lên vẻ kiên cường và sẵn sàng. Chàng biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng chàng nữa. Đây là cuộc chiến của cả bọn họ. Và với họ bên cạnh, chàng có niềm tin mãnh liệt rằng không có gì là không thể vượt qua. Mùi muối biển, hương hoa cỏ, và mùi linh quả thoang thoảng trong gió, dường như cũng đang chứng giám cho lời thề và quyết tâm của những con người này. Một chương mới, đầy thử thách và kỳ ngộ, đang chờ đợi họ trên con đường Huyễn Mộng.
***
Buổi trưa, ánh nắng vẫn rực rỡ nhưng đã dịu đi phần nào, chiếu xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của phòng nghị sự trên Bích Hải Tiên Đảo. Căn phòng rộng lớn, trang nhã, với một chiếc bàn gỗ lim cổ kính đặt ở trung tâm. Trên bàn, một tấm bản đồ da thú cổ xưa được trải rộng, chi chít những ký hiệu kỳ lạ và những đường nét phức tạp, được Lâm Phong và Bạch Lão Tổ từng nghiên cứu. Kế bên là vài cuốn sách cổ, một số ngọc giản và một chồng giấy mực, cùng với một bình trà linh thảo đang tỏa hương thơm dịu nhẹ, giúp tinh thần minh mẫn. Không khí trong phòng vẫn còn mang chút căng thẳng từ buổi sáng, nhưng đã chuyển sang sự tập trung cao độ và tính toán tỉ mỉ.
Lâm Phong đứng trước bản đồ, ngón tay chàng chỉ vào một vùng đất bị bao phủ bởi những xoáy nước màu tím đen, biểu tượng cho sự hỗn loạn và bí ẩn. "Bạch Lão Tổ ám chỉ, Bí Cảnh Huyễn Mộng này liên quan trực tiếp đến sự thức tỉnh huyết mạch của ta. Nó không chỉ là nơi cất giấu sức mạnh và tri thức, mà còn là một cánh cửa đến những bí mật sâu xa hơn về Thiên Đạo Vết Nứt và các thế lực cổ xưa." Giọng chàng trầm ổn, mang theo khí thế của một người lãnh đạo đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh.
Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch và trí tuệ, khẽ đẩy gọng kính nhỏ trên sống mũi, ánh mắt nàng chăm chú nghiên cứu tấm bản đồ. "Bí Cảnh Huyễn Mộng thường biến ảo khôn lường, không tuân theo quy luật thông thường của không gian. Chúng ta cần chuẩn bị đủ đan dược giải độc, bùa chú phòng hộ và phương tiện thoát thân. Đặc biệt, ta lo ngại về những 'thế lực cổ xưa' mà chàng nhắc tới. Chúng có thể là những sinh vật cổ đại còn sót lại từ Kỷ Nguyên Thần Ma, hoặc những tàn niệm của chúng, thậm chí là những cơ quan tự vệ của chính bí cảnh." Nàng dừng lại, suy nghĩ thêm: "Ngoài ra, chúng ta cần tìm hiểu về những loại linh dược, khoáng thạch đặc biệt mà chỉ những nơi như vậy mới có thể sản sinh, chúng có thể là chìa khóa để hỗ trợ chàng trong việc thức tỉnh huyết mạch."
Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, nắm chặt trường đao bên hông, đôi mắt sắc bén quét qua bản đồ. "Cần có một kế hoạch chiến đấu rõ ràng. Bí Cảnh Huyễn Mộng, nếu có khả năng sản sinh ra những sinh vật cổ đại, chắc chắn không thể thiếu những trận chiến khốc liệt. Chúng ta nên chia nhỏ đội hình để thăm dò hay cùng tiến thoái? Và liệu có những cái bẫy, cơ quan mà chúng ta cần phải phá giải không?" Nàng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chuẩn bị về mặt chiến thuật. "Ta có thể đảm nhiệm vai trò tiên phong, hoặc bảo vệ hậu tuyến. Phải vạch ra các phương án tác chiến cụ thể cho từng tình huống."
Mộc Ly, nhanh nhẹn và tinh nghịch, nhưng lúc này lại vô cùng nghiêm túc, nàng cúi xuống bản đồ, đôi mắt to tròn dò xét từng chi tiết nhỏ. Nàng hít một hơi thật sâu, như đang cố gắng ngửi thấy mùi hương từ bản đồ, rồi khẽ nhíu mày. "Trong đó có thể có nhiều linh thú cổ xưa, chúng ta cần cẩn thận. Khứu giác của ta nhạy bén hơn người, ta có thể đánh hơi được những nguy hiểm tiềm tàng, hoặc những loài thực vật, khoáng vật quý hiếm. Mặc dù bí cảnh này có thể là nơi an toàn cho Lâm Phong ca ca ngày xưa, nhưng bây giờ nó đã trở thành một 'trường huấn luyện' đầy thử thách, tức là sẽ có nguy hiểm thật sự. Thôn Thiên Thử cũng có thể giúp ích, khả năng ẩn mình của nó rất hữu dụng để dò đường." Nàng quay sang Thôn Thiên Thử đang gặm linh quả trên bàn, "Chiêm chiếp!" Thôn Thiên Thử kêu một tiếng, đôi mắt tròn xoe nhìn Mộc Ly, như đồng tình.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng tâm hồn ấm áp, đặt tay lên vai Lâm Phong, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định: "Việc bảo vệ Linh Nhi là ưu tiên hàng đầu. Con bé còn quá nhỏ để đối mặt với những nguy hiểm khôn lường trong bí cảnh. Chúng ta phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho con bé. Có thể để con bé ở lại Bích Hải Tiên Đảo cùng một vài đệ tử đáng tin cậy, hoặc nếu phải mang theo, phải có một kế hoạch bảo vệ chu đáo nhất." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng thâm tình và chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Và cả chàng nữa, Lâm Phong. Chàng là trụ cột của chúng ta. Chàng không được phép xảy ra bất kỳ chuyện gì."
Lâm Phong gật đầu, lắng nghe từng lời các nàng nói. Chàng cảm nhận được sự chu đáo, trí tuệ, sự dũng cảm và tình yêu thương vô bờ bến từ những người phụ nữ này. "Dao nhi nói đúng. An toàn của Linh Nhi là tối quan trọng. Chúng ta có thể để con bé lại đây, hoặc nếu tình hình cho phép, ta sẽ tạo một không gian an toàn nhất có thể trong Huyễn Mặc Quyển để bảo vệ con bé. Còn về việc tiến vào bí cảnh..." Chàng chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Ta sẽ là người dẫn đầu. Mộc Ly với khứu giác nhạy bén và Thôn Thiên Thử sẽ là đội tiên phong để dò đường, phát hiện nguy hiểm. Lam Yên sẽ là mũi nhọn tấn công và phòng thủ, bảo vệ hai bên sườn. Tần Nguyệt sẽ là cố vấn chiến lược và chuyên gia dược liệu, đảm bảo chúng ta có đủ phương tiện hỗ trợ và giải quyết các vấn đề liên quan đến cơ quan, độc tố. Tuyết Dao, nàng sẽ là hậu phương vững chắc, hỗ trợ ta trong việc điều phối chiến thuật và giữ vững tinh thần cả đội. Kiếm ý của nàng cũng sẽ là một lợi thế lớn trong những trận chiến khốc liệt."
Chàng dùng ngón tay vẽ phác thảo các tuyến đường và điểm mấu chốt trên bản đồ, giải thích cặn kẽ từng bước đi dự kiến, từng phương án ứng phó với các tình huống có thể xảy ra. Tần Nguyệt cầm bút lông ghi chép cẩn thận những điểm cần lưu ý, các loại đan dược, bùa chú cần chuẩn bị. Mộc Ly vẫn ngửi ngửi không khí, thỉnh thoảng đưa ra những nhận định dựa trên bản năng về các loại địa hình, khí tức mà nàng cảm nhận được từ bản đồ và lời nói của Lâm Phong. Lam Yên vạch ra các phương án tác chiến, thảo luận về việc sử dụng pháp khí, trận pháp sao cho hiệu quả nhất.
"Chúng ta cũng cần xem xét khả năng chạm trán với tàn dư của Ma Tôn Huyết Ảnh hoặc những thế lực đã gây ra thảm kịch Lâm Gia Diệt Môn," Tần Nguyệt nhắc nhở, ánh mắt nàng trở nên sắc bén. "Nếu họ đã biết về Bí Cảnh Huyễn Mộng và ý nghĩa của nó, họ có thể sẽ không ngồi yên."
"Đúng vậy," Lâm Phong gật đầu. "Bạch Lão Tổ đã ám chỉ rằng Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ. Kẻ thù thực sự còn đáng sợ hơn nhiều, và chúng đã ẩn mình từ vạn năm trước. Chúng ta phải luôn cảnh giác cao độ." Chàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang chiếu rọi, nhưng trong lòng chàng, một mối lo vô hình về những hiểm nguy sắp tới lại trỗi dậy. Tuy nhiên, khi nhìn lại các nàng, nhìn thấy ánh mắt kiên định và sự tin tưởng tuyệt đối, nỗi lo ấy lại biến thành sức mạnh, thành động lực để chàng tiến lên. "Việc Lâm Phong và các mỹ nhân bàn bạc chiến lược chi tiết cho thấy Bí Cảnh Huyễn Mộng sẽ cực kỳ nguy hiểm, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Lời nhắc nhở của Tần Nguyệt về 'thế lực cổ xưa' và 'biến ảo khôn lường' của bí cảnh báo hiệu những sinh vật và bẫy rập không thể lường trước." Chàng tin rằng, với sự đoàn kết này, họ sẽ có thể vượt qua mọi thử thách.
***
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt trải dài trên sân tập luyện rộng lớn của Bích Hải Tiên Đảo, tạo nên một khung cảnh yên bình nhưng cũng đầy sức sống. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi mát và mùi muối, làm lay động những tán cây cổ thụ xung quanh. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng kiếm khí vút qua, tiếng pháp thuật giao thoa và tiếng cười nói vui vẻ. Sau cuộc họp bàn chiến lược căng thẳng, Lâm Phong và các mỹ nhân đã đến sân tập luyện để kiểm tra lại trang bị, tu luyện nhẹ nhàng và củng cố sự phối hợp ăn ý giữa họ.
Lâm Phong, trong bộ trường bào màu xanh sẫm, đang cùng Tuyết Dao luyện kiếm. Kiếm quang của chàng như rồng bay phượng múa, mỗi chiêu thức đều ẩn chứa sức mạnh và sự linh hoạt phi thường. Tuyết Dao, với kiếm ý sắc bén tựa băng tuyết, thân pháp nhẹ nhàng uyển chuyển như một nàng tiên, đôi mắt phượng dài tập trung cao độ, đáp trả từng chiêu thức của Lâm Phong một cách hoàn hảo. Kiếm khí của cả hai giao thoa, tạo nên những âm thanh vút vút vang vọng.
"Tuyết Dao, kiếm ý của nàng lại sắc bén hơn rồi!" Lâm Phong vừa vung kiếm, vừa cười vang, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng. Nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng, xua đi phần nào sự trầm mặc từ buổi sáng.
Tuyết Dao khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt thanh tú. "Kiếm pháp của chàng cũng tinh tiến không ít. Có lẽ ta cần phải cố gắng hơn nữa mới theo kịp chàng." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối, nhưng ẩn chứa sự kiên cường.
Cách đó không xa, Lam Yên đang thử nghiệm một cây trường thương mới. Nàng vung thương quét ngang, lực đạo mạnh mẽ, khí thế bức người. Trường thương rít lên trong không khí, tạo ra những luồng gió mạnh. Nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, toát lên vẻ mạnh mẽ và khí chất anh hùng. Khi Lâm Phong và Tuyết Dao lướt qua, nàng khịt mũi một cái, vẻ mặt có chút bất mãn giả vờ: "Không chỉ kiếm, bản thân ta cũng mạnh hơn nhiều. Các ngươi đừng có mà đánh giá thấp ta đấy."
Lâm Phong phá lên cười. "Ta nào dám. Lam Yên nàng là chiến thần của đội mà."
Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, đang nhảy nhót xung quanh, kiểm tra các loại túi trữ vật và đan dược cùng Tần Nguyệt. Nàng ngửi ngửi một lọ đan dược, rồi lại cất vào túi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xung quanh. "Để ta đi trước dò đường, ta có khứu giác tốt nhất mà!" Nàng quay sang Lâm Phong, vẻ mặt đầy tự tin. "Trong bí cảnh, ta sẽ là người đầu tiên phát hiện ra linh dược quý hiếm hoặc nguy hiểm!"
Tần Nguyệt, với sự thanh lịch và trưởng thành, đang sắp xếp các loại đan dược theo công dụng, cẩn thận đặt chúng vào các hộp ngọc. Nàng mặc bộ trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, toát lên vẻ cao quý và trí tuệ. "Đan dược giải độc, đan dược hồi phục linh lực, bùa chú phòng hộ... tất cả đều phải chuẩn bị đầy đủ. Bí Cảnh Huyễn Mộng không phải là nơi để lơ là." Nàng nhìn Mộc Ly, khẽ mỉm cười: "Khứu giác của muội quả thật hữu dụng. Nhưng ta cũng đã chuẩn bị một số pháp bảo dò tìm và phân tích linh khí, chúng ta sẽ phối hợp với nhau."
Linh Nhi ngồi trên bãi cỏ gần đó, đôi mắt to tròn chăm chú quan sát các "tiên tử" và "ca ca" của mình luyện tập. Con bé thỉnh thoảng vỗ tay cổ vũ, tiếng cười trong trẻo vang vọng, xua đi phần nào sự căng thẳng của bầu không khí. Thôn Thiên Thử, sau khi gặm xong linh quả, giờ đang cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt lim dim, thỉnh thoảng lại "chiêm chiếp" một tiếng như đang mơ màng.
Lâm Phong dừng lại, thu kiếm về, rồi đi đến bên các nàng. Chàng dành thời gian riêng với từng người, an ủi và củng cố tinh thần. Với Tần Nguyệt, chàng thảo luận về những loại linh dược đặc biệt có thể tìm thấy trong bí cảnh, và khả năng chúng giúp ích cho việc thức tỉnh huyết mạch. Với Lam Yên, chàng cùng nàng phác thảo vài chiến thuật đối phó với những sinh vật cổ đại có thể xuất hiện, trao đổi về điểm mạnh, điểm yếu của từng người trong chiến đấu. Với Mộc Ly, chàng khen ngợi sự nhạy bén của nàng và dặn dò nàng phải luôn cẩn trọng, không được liều lĩnh.
Cuối cùng, chàng ngồi xuống bên Tuyết Dao, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng. "Nàng lo lắng cho ta sao?" Chàng khẽ hỏi, ánh mắt chàng lấp lánh sự dịu dàng.
Tuyết Dao tựa đầu vào vai chàng, hít hà mùi hương quen thuộc. "Ta luôn lo lắng cho chàng. Nhưng ta cũng tin tưởng chàng. Chàng là người có thể làm nên kỳ tích." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh to lớn. "Sự gắn kết và phối hợp giữa Lâm Phong và các mỹ nhân sẽ là chìa khóa để vượt qua các khó khăn sắp tới, đồng thời củng cố tình cảm giữa họ."
Lâm Phong ôm nàng vào lòng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Chàng biết, đây chính là sức mạnh lớn nhất của chàng. Không phải là công pháp cao siêu, không phải là pháp bảo cường đại, mà chính là tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối từ những người phụ nữ này. Họ không chỉ là đồng hành, là hậu phương, mà còn là một phần không thể thiếu của con đường Huyễn Mặc của chàng.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời biển. Lâm Phong đứng giữa sân tập, nhìn những người thân yêu của mình, lòng chàng tràn ngập sự quyết tâm. Con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng không đơn độc. Với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với lời chỉ dẫn của Bạch Lão Tổ, và với sự đồng lòng của các mỹ nhân, chàng tin rằng mình sẽ tìm ra lời giải cho bí ẩn về huyết mạch, phá giải lời nguyền cổ xưa, và đối mặt với những thế lực đã ẩn mình hàng vạn năm. Một cuộc hành trình mới, đầy rẫy thử thách và kỳ ngộ, đang chờ đợi Lâm Phong và các nàng. Bình minh ngày mai sẽ là khởi đầu của Huyễn Mộng Chi Lộ.