Màn sương mù dày đặc của Bí Cảnh Huyễn Mộng cuồn cuộn như những con sóng bạc, nuốt chửng mọi thứ vào trong hư vô. Từng bước chân của Lâm Phong và các mỹ nhân đều phải hết sức cẩn trọng, bởi lẽ nơi đây không chỉ ẩn chứa vô vàn cạm bẫy từ tàn dư năng lượng cổ xưa, mà còn là một thế giới của ảo ảnh, nơi ranh giới giữa thực và hư bị xóa nhòa. Ánh sáng trong bí cảnh luôn mờ ảo, không rõ từ đâu tới, tạo nên một bầu không khí huyền hoặc, vừa lôi cuốn vừa khiến người ta rợn tóc gáy.
Lâm Phong dẫn đầu, tay siết chặt bàn tay nhỏ bé của Linh Nhi. Cô bé nép sát vào chàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ sợ hãi mơ hồ, nhưng cũng không giấu được sự tò mò. Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ nhắn lông trắng muốt, vẫn trung thành đậu trên vai chàng, đôi tai thỉnh thoảng lại vẫy vẫy, khụt khịt đánh hơi những luồng khí tức lạ lùng. Nó liên tục phát ra những tiếng chiêm chiếp nho nhỏ, cảnh báo về những biến động tinh vi trong linh khí xung quanh.
Mộc Ly, với bản năng yêu thú nhạy bén, bước đi nhẹ nhàng phía trước, đôi mắt nàng như những viên ngọc bích, quét qua từng bụi cây, từng tảng đá phủ đầy rêu phong. Nàng như một tinh linh của rừng sâu, hòa mình vào cảnh vật, chỉ có những sợi dây leo xanh biếc lấp lánh trên mái tóc nâu hạt dẻ mới tố cáo sự hiện diện của nàng. "Mùi vị ở đây thật lạ... Có gì đó rất cổ xưa, ẩn sâu bên dưới những lớp ảo ảnh này," nàng lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Nàng ngửi thấy mùi của đất ẩm, của những loài hoa lạ chưa từng thấy, và cả một mùi hương kim loại gỉ sét rất nhạt, thoang thoảng trong làn sương.
Phía sau Lâm Phong, Lam Yên sải bước vững chãi. Nàng vận trên mình bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương lấp lánh trong tay, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quan sát những cái bóng lướt qua trong màn sương. Nàng là bức tường vững chãi nhất của nhóm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. "Càng vào sâu, ảo ảnh càng chân thực và mạnh mẽ. Mọi người cẩn thận, đừng để tâm thần bị mê hoặc!" Lâm Phong lên tiếng nhắc nhở, giọng chàng trầm ổn, nhưng cũng không giấu được vẻ nghiêm trọng. Chàng đã dùng Huyễn Mặc Quyển để gia cố tâm thần cho mọi người, nhưng sức mạnh của ảo ảnh trong Bí Cảnh Huyễn Mộng vượt xa tưởng tượng của chàng. Có lúc, chàng tưởng như mình đang đi qua một khu rừng cổ tích với những cây cổ thụ cao vút chạm mây, tiếng chim hót líu lo và hương hoa ngào ngạt. Nhưng chỉ một chớp mắt sau, cảnh vật lại biến thành một cung điện tráng lệ trên mây, những bức tường pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương như đến từ cõi tiên. Rồi đột ngột, tất cả sụp đổ, nhường chỗ cho một vùng đất hoang tàn, khô cằn, nơi tiếng gió hú rít qua những khe đá, mang theo mùi tử khí nhàn nhạt.
Tuyết Dao và Tần Nguyệt là những người giữ vai trò hỗ trợ và ổn định tinh thần cho cả đội. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ, linh lực quanh thân nàng khẽ dao động, như một tấm lá chắn vô hình. "Linh khí ở đây rất hỗn loạn, nhưng cũng dồi dào đến kinh ngạc. Xem ra nơi này đã tồn tại từ rất lâu rồi," nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông ngân, mang theo sự kinh ngạc. Nàng cảm nhận được vô số luồng linh khí cổ xưa đan xen, có những luồng tinh thuần đến đáng sợ, có những luồng lại mang theo sự mục ruỗng, hủy diệt.
Tần Nguyệt điềm tĩnh hơn cả, nàng vận trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, tay cầm một quyển sách cổ, thỉnh thoảng lại khẽ lật giở. Đôi mắt nàng ẩn chứa sự uyên bác, liên tục quét qua những phù văn cổ xưa thoáng hiện trên các tảng đá, vách núi. "Đây là tàn dư của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng," Tần Nguyệt trầm giọng, "những ảo ảnh này không đơn thuần là chiêu trò, mà là những mảnh vỡ ký ức, những dấu vết của một thời đại đã mất." Nàng giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục, giúp mọi người hiểu rõ hơn về tính chất của nơi này.
Lâm Phong gật đầu, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước sự huyền diệu và đáng sợ của Bí Cảnh Huyễn Mộng. Chàng dùng Huyễn Mặc Quyển để liên tục củng cố phòng tuyến tâm thần cho cả nhóm, đồng thời cũng tự mình cảm nhận những mảnh vỡ ký ức thoáng qua từ các ảo ảnh. Chàng thấy hình ảnh những tu sĩ vận y phục cổ xưa, những con thú linh khổng lồ, những trận chiến long trời lở đất chỉ thoáng qua rồi vụt tắt. Mỗi lần như vậy, trái tim chàng lại đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác quen thuộc mơ hồ dấy lên trong lòng, như thể chàng đã từng chứng kiến, đã từng trải qua.
Nhóm Lâm Phong đã phải vượt qua hàng chục ảo ảnh phức tạp như thế. Có khi là một mê cung với những bức tường không ngừng di chuyển, có khi là một dòng sông lửa đỏ rực mà họ phải dùng pháp thuật để vượt qua. Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong liên tục phát huy tác dụng, giúp chàng nhận ra bản chất của ảo ảnh và chỉ dẫn mọi người tìm ra lối thoát. Tuyết Dao dùng kiếm khí băng giá xé tan những ảo ảnh mang tính công kích, Lam Yên dùng trường thương phá vỡ những bức tường đá giả tạo, Mộc Ly dùng dây leo tạo đường đi trên không, còn Tần Nguyệt thì phân tích các phù văn, chỉ ra những điểm yếu của ảo ảnh. Linh Nhi, dù còn nhỏ, nhưng đôi mắt trong veo của cô bé lại có thể nhìn thấy những luồng năng lượng mà người lớn không thấy, thỉnh thoảng cô bé lại chỉ vào một hướng nào đó, giúp Lâm Phong tránh được một vài cạm bẫy tinh vi.
Mùi đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, xen lẫn mùi kim loại han gỉ và một thứ mùi hương khó tả, vừa ngọt ngào vừa mục nát, như mùi của thời gian. Tiếng gió hú cũng trở nên dữ dội hơn, mang theo âm thanh va đập lách cách của những mảnh vỡ không rõ tên. Bầu không khí cũng trở nên nặng nề hơn, dường như có một sức ép vô hình đang đè nén lên mọi giác quan.
"Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!"
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong đột nhiên trở nên kích động mãnh liệt. Nó vẫy vẫy đôi tai, rồi dùng móng vuốt nhỏ xíu liên tục kéo ống tay áo của Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về một hướng, vẻ mặt đầy phấn khích nhưng cũng không giấu được sự cảnh giác. Tiếng kêu của nó không còn đáng yêu như bình thường nữa, mà chứa đựng một sự khẩn cấp lạ lùng.
Lâm Phong dừng bước, khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử. "Ngươi cảm nhận được gì sao, tiểu gia hỏa?" Chàng hỏi khẽ. Thôn Thiên Thử lại càng chiêm chiếp mạnh hơn, rồi nhảy phóc xuống đất, chạy lon ton về phía trước một đoạn, rồi quay đầu lại nhìn Lâm Phong, dường như muốn chàng đi theo.
"Nó có vẻ đã phát hiện ra điều gì đó," Tần Nguyệt nhận xét. "Con linh thú này rất nhạy cảm với những năng lượng cổ xưa."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng Thôn Thiên Thử đang chỉ. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt, không ổn định, nhưng lại vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ, ẩn sâu sau một bức màn sương mù dày đặc. Luồng năng lượng này không giống linh khí thông thường, nó mang theo một chút cảm giác uy nghiêm, nhưng cũng có chút tàn tạ, mục nát. Cảm giác này khiến trái tim chàng đập mạnh hơn một nhịp, một sự thôi thúc khó hiểu dâng lên trong lòng.
"Đi theo nó!" Lâm Phong ra lệnh. Cả nhóm tăng tốc, theo sát Thôn Thiên Thử.
***
Thôn Thiên Thử dẫn họ đi sâu vào một khu vực mà ảo ảnh không còn biến đổi liên tục nữa, mà thay vào đó là một bức màn sương mù dày đặc, gần như có thể chạm vào được. Mùi hương kim loại gỉ sét trở nên rõ rệt hơn, xen lẫn mùi ẩm mốc của đá cũ và mùi của một thứ năng lượng hùng vĩ nhưng đã suy tàn. Tiếng gió hú mang theo âm thanh như những lời than khóc từ quá khứ, khiến không khí càng thêm u ám.
Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển mở đường, đẩy màn sương ra hai bên. Ngay khi bức màn ảo ảnh dày đặc bị đẩy lùi, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.
Trước mắt nhóm Lâm Phong là một khu phế tích đổ nát hoang tàn, vươn mình trong màn sương mờ ảo, như một bóng ma khổng lồ của thời gian. Những bức tường đá cao ngất, từng một thời sừng sững, giờ đây nứt nẻ chằng chịt, đổ sập từng mảng lớn, để lộ ra những khối đá khổng lồ phủ đầy rêu phong và dây leo cổ quái. Những cột trụ chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, chim thú thần thoại, đã mục ruỗng theo năm tháng, chỉ còn trơ lại những hình thù méo mó, như những bộ xương khổng lồ vươn mình lên trời. Từng viên gạch, từng phiến đá đều nhuốm màu thời gian, mang theo một vẻ thê lương, bi tráng.
Đây không phải là một tàn tích thông thường. Đây là một thành phố cổ đại, một đô thị từng hùng vĩ, giờ bị chôn vùi trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, dường như đã trải qua hàng vạn năm, thậm chí là hàng triệu năm. Sự vĩ đại của nó vẫn còn hiển hiện qua quy mô của những công trình còn sót lại, nhưng sự đổ nát của nó lại kể một câu chuyện khác – một câu chuyện về sự hủy diệt không thể chống cự.
Không khí ở đây đặc quánh sự tịch mịch, không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng kêu. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của các công trình đổ nát, nghe như tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn đã khuất. Một luồng năng lượng cổ xưa, vừa uy nghiêm vừa tàn tạ, bao trùm lấy mọi thứ, khiến tất cả đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí và cơ thể. Nó không phải linh khí dồi dào của một tiên cảnh, mà là một loại năng lượng đã ngủ yên quá lâu, mang theo hơi thở của những gì đã bị lãng quên. Mùi đất ẩm và rêu phong nồng nặc, xen lẫn một mùi hương rất đặc biệt, như mùi của thời gian đã hóa đá, của những bí mật được chôn giấu qua thiên cổ.
Linh Nhi, bám chặt lấy Lâm Phong, đôi mắt to tròn của cô bé nhìn xung quanh đầy sợ hãi. Cô bé rụt người lại, như muốn chui sâu vào lòng chàng, nhưng sự tò mò trong ánh mắt lại không hề giảm bớt. Cô bé thút thít, ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, như muốn hỏi điều gì đó.
"Thật không thể tin được, nơi này... trông như một thành phố đã chết từ thời viễn cổ," Lam Yên thốt lên, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ kinh ngạc. Ngay cả một chiến binh dũng mãnh như nàng cũng không khỏi cảm thấy choáng váng trước cảnh tượng này. Nàng đã từng chứng kiến nhiều tàn tích cổ xưa, nhưng không nơi nào có thể so sánh được với sự hoang tàn và hùng vĩ của nơi này. Mùi kim loại gỉ sét trong không khí gợi cho nàng hình ảnh của những trận chiến khốc liệt, của những binh khí đã vỡ nát.
Tần Nguyệt bước tới, ánh mắt nàng quét qua những phù văn mờ nhạt còn sót lại trên những phiến đá khổng lồ. "Linh khí ở đây mang một hương vị rất khác biệt, không giống bất kỳ nơi nào ta từng đến. Có lẽ nó thuộc về một kỷ nguyên đã bị lãng quên," nàng nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Những phù văn này... ta chưa từng thấy chúng trong bất kỳ cổ tịch nào. Chúng mang một phong cách rất cổ xưa, có lẽ còn xa xưa hơn cả thời đại Thượng Cổ."
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt chàng quét qua từng góc khuất của phế tích. Chàng cảm nhận được một sự quen thuộc mơ hồ, một luồng sóng ngầm đang cuộn trào trong huyết mạch của mình khi chàng đứng giữa nơi này. Cảm giác này khiến chàng không khỏi liên tưởng đến những lời của Bạch Lão Tổ về huyết mạch của chàng và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. "Nơi này... có lẽ chính là nơi Ma Tôn Huyết Ảnh đang tìm kiếm." Chàng khẽ lẩm bẩm, đôi mắt ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, đồng thời cũng là một tia cảnh giác. Nếu đây là địa điểm mà Ma Tôn quan tâm, chắc chắn nó ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa.
Tuyết Dao tiến lại gần Lâm Phong, vẻ đẹp băng giá của nàng dường như cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho mềm mại đi đôi chút. "Liệu Ma Tôn có thể đã đến đây trước chúng ta không?" nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng.
Lâm Phong lắc đầu. "Không chắc. Nhưng với tính chất của nơi này, ta nghĩ không dễ để hắn tìm được thứ mình muốn mà không gặp trở ngại." Chàng nhớ lại mảnh bản đồ cũ kỹ mà mình thu được từ Hắc Sa Hộ Pháp. Trên bản đồ có đánh dấu một vị trí sâu trong bí cảnh, cùng với một ký hiệu hình thù kỳ lạ, như một vòng xoắn ốc với nhiều đường nét đan xen phức tạp. Nơi này, khu phế tích cổ thành này, có vẻ như chính là điểm đến được chỉ dẫn trên tấm bản đồ đó.
Thôn Thiên Thử, vẫn đầy phấn khích, nhảy nhót trên những tảng đá đổ nát, liên tục khụt khịt đánh hơi, rồi lại chiêm chiếp kêu, thúc giục Lâm Phong đi theo. Nó dường như không bị áp lực từ năng lượng cổ xưa ở đây ảnh hưởng nhiều như những người khác, bản năng linh thú của nó chỉ đơn thuần bị thu hút bởi một thứ gì đó đặc biệt.
"Đi thôi," Lâm Phong nói, nắm chặt tay Linh Nhi, bước chân vững vàng tiến vào sâu hơn trong phế tích. Cả nhóm cẩn thận đi theo chàng, cảnh giác quan sát mọi thứ xung quanh. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ mồn một. Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét càng lúc càng nồng nặc, như thể họ đang đi vào một lăng mộ khổng lồ của thời gian.
Họ đi qua những con đường lát đá đã vỡ nát, những quảng trường rộng lớn giờ chỉ còn là bãi đất trống hoang tàn, xung quanh là những tàn tích của các công trình kiến trúc kỳ vĩ. Có những bức tượng thần linh đã bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình dạng, chỉ còn là những khối đá khổng lồ với những đường nét mơ hồ. Có những phù điêu trên vách đá bị rêu phong che phủ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ những hình ảnh chiến tranh, những sinh vật khổng lồ giao chiến, những luồng sáng hủy diệt.
Mộc Ly đột nhiên dừng lại, đôi mắt to tròn của nàng nhìn chằm chằm vào một phiến đá lớn đã đổ sập. "Có vết máu ở đây... rất cũ, nhưng vẫn còn một chút khí tức tàn bạo," nàng khẽ nói. Lam Yên bước tới kiểm tra, đôi mắt nàng sắc lạnh. "Quả thật. Có vẻ như không chỉ chúng ta và Ma Tôn Huyết Ảnh quan tâm đến nơi này. Đã có kẻ khác đến đây trước đó, hoặc là... đã có một trận chiến xảy ra ở đây từ lâu lắm rồi."
Lâm Phong trầm ngâm. Những thông tin này càng khẳng định tầm quan trọng của khu phế tích này. Chàng cảm nhận được một luồng nhiệt độ lạnh lẽo từ dưới lòng đất bốc lên, khiến từng sợi lông tơ trên tay chàng dựng đứng. Đây là một nơi đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy.
Cuối cùng, sau một hồi khám phá, Thôn Thiên Thử dẫn Lâm Phong đến một khu vực trung tâm của phế tích. Nơi đây từng là một điện thờ hoặc một quảng trường lớn, giờ chỉ còn trơ lại một bệ đá khổng lồ đã đổ nát, nằm nghiêng ngả, bị bao phủ bởi bụi bặm và lớp rêu phong dày đặc. Xung quanh bệ đá là những mảnh vỡ của các pho tượng, những phù văn khắc trên tường đã gần như bị xóa nhòa. Không khí ở đây đặc biệt nặng nề, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm.
"Chính là ở đây," Thôn Thiên Thử chiêm chiếp, rồi dùng mũi nhỏ xíu của nó chỉ vào một vị trí trên bệ đá.
***
Lâm Phong bước tới bệ đá đổ nát. Bề mặt của nó gồ ghề, phủ kín một lớp rêu xanh thẫm và bụi đất dày cộp, như thể đã hàng triệu năm không ai chạm vào. Chàng khẽ phẩy tay, một luồng linh lực nhẹ nhàng thổi bay lớp bụi bặm và rêu phong. Dưới lớp rêu, hiện ra một vật thể kỳ dị đang nằm im lìm.
Nó không lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng hình dáng lại vô cùng sắc nhọn, như một mảnh vỡ của thứ gì đó to lớn và hùng vĩ. Màu sắc của nó là một màu đen tím u tối, như thể đã hấp thụ vô số ánh sáng và bóng tối của thời gian. Bề mặt của mảnh vỡ lấp lánh những phù văn cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng thấy bao giờ. Chúng không giống bất kỳ ký tự nào chàng từng học, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng nào đó vô cùng mạnh mẽ, như những mạch máu đang cuồn cuộn chảy. Luồng sáng yếu ớt, không ổn định mà Thôn Thiên Thử cảm nhận được chính là từ nó tỏa ra, chập chờn như hơi thở cuối cùng của một sinh vật cổ đại. Mùi kim loại gỉ sét nồng nặc nhất ở đây, xen lẫn một mùi hương rất đặc trưng, như mùi của sét đánh, của năng lượng nguyên thủy bị nén lại hàng vạn năm.
"Đây là..." Lâm Phong thì thầm, đôi mắt không rời khỏi mảnh vỡ. Chàng cảm nhận được một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự hấp dẫn không thể cưỡng lại từ vật thể này, như thể nó đang gọi tên chàng.
Tần Nguyệt bước tới gần, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc. "Đây là... một mảnh vỡ của Thần Khí!" Nàng nói, giọng trầm ấm thường ngày giờ cũng không giấu được sự chấn động. "Những phù văn này... chúng không thuộc về bất kỳ hệ thống tu luyện nào ta từng biết. Đây là những phù văn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến!"
Cả nhóm đều nín thở. Mộc Ly tròn mắt nhìn, Lam Yên siết chặt trường thương, Tuyết Dao ánh mắt băng giá cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc. Linh Nhi, dù sợ hãi, nhưng cũng không thể rời mắt khỏi mảnh vỡ, cô bé dường như cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ ẩn chứa bên trong nó.
Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Một cảm giác thôi thúc mãnh liệt dâng lên, như thể mảnh vỡ này là một phần của chính chàng, và chàng cần phải chạm vào nó. Chàng vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của mảnh vỡ Thần Khí.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ đột ngột bùng nổ!
Nó không phải là một luồng năng lượng tấn công, mà là một lực lượng tinh thần vô cùng mạnh mẽ, cuồn cuộn như một cơn bão vũ trụ, không thể chống cự. Luồng năng lượng này không nhằm mục đích hủy diệt, mà là để kéo ý thức Lâm Phong vào một vực xoáy ký ức sâu thẳm.
"A-a-a-a-a!"
Lâm Phong thốt lên một tiếng đau đớn, dữ dội đến mức cổ họng chàng như bị xé rách. Cơ thể chàng run rẩy kịch liệt, như một cành cây khô bị bão táp quật mạnh. Đôi mắt chàng đột ngột mất đi tiêu cự, trở nên vô hồn, trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong lại cuộn trào những hình ảnh hỗn loạn, kinh hoàng. Chàng đứng bất động, như một pho tượng đá, chỉ có tiếng thở hổn hển nặng nề và những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt.
Trước mắt chàng, thế giới vụt biến đổi. Mảnh vỡ Thần Khí trên tay chàng phát ra ánh sáng mờ ảo, liên tục nhấp nháy, như một nhịp đập của trái tim cổ xưa, kể lại câu chuyện của nó.
Lâm Phong thấy những hình ảnh rời rạc, hỗn loạn, như những mảnh vỡ của một giấc mơ kinh hoàng. Chàng thấy những vị thần khổng lồ, cao vút chạm mây, thân hình tỏa ra hào quang chói lọi, pháp tướng trang nghiêm. Họ vung tay là có thể xé nát thiên địa, giậm chân là có thể làm rung chuyển vạn giới. Rồi chàng thấy những ma vật hung tợn, thân hình to lớn như núi, nhe nanh múa vuốt, xé nát bầu trời bằng móng vuốt sắc bén, phun ra những luồng khí tức tử vong hủy diệt. Những pháp bảo hủy thiên diệt địa, từ kiếm khí ngàn trượng đến những pháp trận phong ấn vạn dặm, va chạm vào nhau tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc không gian, làm cong vênh thời gian.
Mùi máu tươi tanh nồng, mùi khét lẹt của linh lực bị đốt cháy, mùi tử khí của hàng vạn sinh linh, tất cả xộc thẳng vào khứu giác chàng. Chàng nghe thấy tiếng gào thét thê lương của chúng sinh, tiếng khóc than của những linh hồn vô tội, tiếng cười man rợ của ma vật, và tiếng chuông báo tử vang vọng khắp vũ trụ, báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên. Toàn bộ cảnh tượng là một bức tranh bi tráng, hoành tráng nhưng cũng vô cùng tàn khốc, vượt xa mọi tưởng tượng của chàng về một cuộc chiến.
Một cảm giác bi tráng, tuyệt vọng bao trùm lấy Lâm Phong. Chàng không phải là người đứng ngoài quan sát, mà là người đang sống trong chính thời khắc đó, cảm nhận được từng nỗi đau, từng sự mất mát, từng tia hy vọng le lói rồi vụt tắt. Như thể chàng đã từng sống qua thời khắc đó, đã từng chứng kiến sự hủy diệt, đã từng gánh chịu nỗi đau.
"Lâm Phong! Chàng sao vậy?!" Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng, giọng nàng tràn đầy lo lắng tột độ. Nàng muốn lao tới, muốn chạm vào chàng, nhưng lại không dám, sợ rằng hành động của mình sẽ làm gián đoạn điều gì đó quan trọng hoặc gây hại cho chàng. Đôi mắt nàng ánh lên sự sợ hãi hiếm thấy.
"Đừng chạm vào chàng ấy! Đây có thể là một loại phản phệ của Thần Khí, hoặc một loại thức tỉnh ký ức!" Tần Nguyệt nhanh chóng ngăn lại. Nàng đã đọc qua nhiều cổ tịch, biết rằng những vật phẩm cổ xưa như Thần Khí thường ẩn chứa những bí mật và nguy hiểm không lường. Luồng năng lượng từ mảnh vỡ Thần Khí đang liên tục truyền vào Lâm Phong, tạo ra một sự cộng hưởng mạnh mẽ.
Lam Yên siết chặt trường thương, đôi mắt sắc bén quét khắp xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện trong lúc Lâm Phong đang yếu ớt. Mộc Ly cũng căng thẳng không kém, những sợi dây leo xanh biếc lấp lánh quanh nàng, sẵn sàng hành động. Thôn Thiên Thử nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ Thần Khí, rồi lại nhìn khuôn mặt đau đớn của Lâm Phong, phát ra những tiếng chiêm chiếp lo lắng.
Chỉ có Linh Nhi, dù sợ hãi đến mức thút thít, lại là người đầu tiên cảm nhận được sự liên kết sâu sắc giữa Lâm Phong và mảnh vỡ. Cô bé không rời Lâm Phong nửa bước, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo chàng, như muốn truyền thêm sức mạnh. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp và đau đớn từ Lâm Phong, một sự kết nối mà cô bé không thể lý giải.
***
Thời gian trôi qua thật chậm rãi trong sự căng thẳng tột độ. Cảnh tượng hỗn loạn trong tâm trí Lâm Phong dần dần lắng xuống, như một cơn bão đã tan. Mảnh vỡ Thần Khí trên tay chàng ngừng nhấp nháy, ánh sáng yếu ớt của nó cũng chìm vào bóng tối. Mùi máu tanh và khét lẹt biến mất, chỉ còn lại mùi đất ẩm, rêu phong và kim loại gỉ sét của phế tích. Tiếng gào thét và va chạm cũng phai nhạt, nhường chỗ cho tiếng gió rít quen thuộc.
Lâm Phong đột ngột thở hổn hển, như một người vừa thoát khỏi vực sâu của biển cả. Mồ hôi ướt đẫm toàn thân chàng, mái tóc đen nhánh bết vào trán, khuôn mặt tái nhợt. Ánh mắt chàng từ từ lấy lại tiêu cự, nhưng vẫn còn vương vấn sự hỗn loạn và bi tráng của những gì vừa trải qua. Những hình ảnh kinh hoàng của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn in sâu trong tâm trí, rõ ràng đến mức chàng cảm thấy mình vừa đích thân trải qua.
"Lâm Phong! Chàng có sao không?" Tuyết Dao là người đầu tiên lao tới, đôi mắt nàng tràn đầy sự lo lắng và quan tâm. Nàng đưa tay muốn chạm vào trán chàng, nhưng lại khẽ rụt lại, sợ rằng chàng vẫn còn yếu ớt.
Lam Yên và Mộc Ly cũng nhanh chóng tiến lại, gương mặt đầy vẻ sốt ruột. Tần Nguyệt thì cẩn thận kiểm tra khí tức của Lâm Phong, rồi thở phào nhẹ nhõm. "Không sao rồi. Có vẻ chàng đã vượt qua được."
Linh Nhi nép chặt vào lòng Lâm Phong, đôi mắt to tròn nhìn chàng đầy sợ hãi nhưng cũng đầy sự tin cậy. Cô bé cảm nhận được hơi ấm và sự bình yên trở lại từ người thúc thúc của mình.
Lâm Phong cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít sâu một hơi. Chàng chậm rãi kể lại những gì mình vừa trải qua, những hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc rời rạc về một cuộc chiến vĩ đại, những vị thần, những ma vật, và sự hủy diệt kinh hoàng của cả thiên địa. Giọng chàng khàn đặc, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sự chân thực đến đáng sợ.
"Ta... ta thấy một cuộc chiến... Thần và Ma... hủy diệt cả thiên địa... Những lời Bạch Lão Tổ nói... không phải là hư cấu," Lâm Phong thì thầm, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự chấn động. Chàng cảm nhận được một sự liên kết sâu sắc với những hình ảnh đó, như thể chúng là một phần của chính chàng, một phần của quá khứ bị lãng quên đang dần được hé lộ.
Tuyết Dao sững sờ. "Vậy ra... thân thế của chàng thật sự liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến sao?" Nàng hỏi, giọng trong trẻo nhưng đầy sự kinh ngạc. Sự thật này quá đỗi kinh hoàng, vượt xa mọi suy đoán của nàng.
"Điều đó có nghĩa là... những lời Bạch Lão Tổ nói về huyết mạch và lời nguyền cổ xưa đều là sự thật," Tần Nguyệt trầm giọng, ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đầy phức tạp. "Và mảnh vỡ Thần Khí này... có lẽ là một chìa khóa để giải mã những bí ẩn đó."
Lam Yên siết chặt trường thương, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Nếu vậy, Ma Tôn Huyết Ảnh có lẽ chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Mục tiêu của hắn có thể không chỉ là bá chủ tu chân giới, mà còn liên quan đến những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Những lời của Bạch Lão Tổ về huyết mạch của chàng và mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vang vọng trong tâm trí chàng, giờ đây không còn là những giả thuyết xa vời, mà là những sự thật đang dần hé lộ. Niềm tin của chàng vào lời Bạch Lão Tổ càng thêm kiên cố, đồng thời, một cảm giác nặng nề về vận mệnh và trách nhiệm cũng đè nặng lên vai chàng.
Chàng biết, mảnh vỡ Thần Khí này không chỉ là một vật phẩm cổ đại, mà là một mảnh ghép của lịch sử, một sợi dây liên kết chàng với một quá khứ huy hoàng và bi tráng. Nó là lời nhắc nhở rằng thân thế của chàng không hề đơn giản, và số phận của chàng có thể còn lớn hơn rất nhiều so với những gì chàng từng nghĩ.
Lâm Phong cẩn thận thu thập mảnh vỡ Thần Khí, cảm nhận nguồn năng lượng cổ xưa vẫn còn tiềm ẩn bên trong nó. Mảnh vỡ lạnh lẽo trong tay chàng, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, như gánh nặng của cả một kỷ nguyên. Chàng có cảm giác rằng, đây chỉ là khởi đầu. Sẽ còn nhiều mảnh vỡ khác, nhiều ký ức khác, nhiều bí mật khác đang chờ đợi chàng khám phá.
Chàng nhìn về phía trước, nơi những tàn tích đổ nát vẫn còn vươn mình trong màn sương mờ ảo, nơi Bí Cảnh Huyễn Mộng vẫn còn ẩn chứa vô số điều chưa được biết đến. Ánh mắt chàng lộ rõ sự kiên định, sự quyết tâm không gì lay chuyển.
"Đúng vậy. Di vật mà hắn tìm kiếm... có lẽ chính là những mảnh vỡ như thế này," Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phế tích. "Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn. Không chỉ là vì bản thân ta, mà còn vì tương lai của cả thế giới này."
Lâm Phong siết chặt mảnh vỡ Thần Khí trong tay, cảm nhận sức mạnh cổ xưa của nó, và chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo. Cuộc hành trình vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, giờ đây, đã không còn là một cuộc phiêu lưu tìm kiếm cơ duyên đơn thuần nữa, mà là một cuộc hành trình tìm về cội nguồn, khám phá sự thật về vận mệnh của chính mình, và đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn gấp bội so với những gì họ từng hình dung.
Chàng tin rằng, những mảnh vỡ ký ức này sẽ dần được làm rõ, và Bạch Lão Tổ sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc tiết lộ bí mật về thân thế chàng. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đang truy lùng những "di vật" tương tự, chắc chắn cũng đang tìm kiếm những mảnh ghép của một bí mật cổ xưa liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian, và Lâm Phong, với sự kiên định và ý chí bất khuất của mình, cùng với sự hỗ trợ của các mỹ nhân bên cạnh, sẽ không lùi bước.