Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 321

Bí Cảnh Huyễn Mộng: Lời Giải Giới Hà

4841 từ
Mục tiêu: Dẫn dắt Lâm Phong và đồng đội đi sâu hơn vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, đối mặt với những thử thách phức tạp hơn.,Lâm Phong và nhóm vượt qua cạm bẫy và kẻ địch cổ xưa, chứng tỏ sự trưởng thành và phối hợp của cả đội.,Thu thập được một manh mối quan trọng, cụ thể và rõ ràng, trực tiếp dẫn đến Giới Hà Vô Biên.,Manh mối này phải hé lộ thêm về bí mật thân thế của Lâm Phong và mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, củng cố 'rising_action' của Arc 5.,Tăng cường sự cấp bách và mục tiêu cho hành trình tiếp theo đến Giới Hà Vô Biên (Chương 325).
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, tense, adventurous, reflective (for Lâm Phong), determined.
Kết chương: [object Object]

Sương mù ảo ảnh dày đặc như một tấm màn lụa trắng giăng mắc khắp không gian, che khuất tầm nhìn, khiến vạn vật xung quanh trở nên mờ ảo, hư ảo đến khó tin. Ánh sáng mặt trời, nếu có, cũng chỉ có thể xuyên qua một cách yếu ớt, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như vảy cá giữa màn sương, càng làm tăng thêm vẻ huyền hoặc cho Bí Cảnh Huyễn Mộng. Lâm Phong siết chặt mảnh vỡ Thần Khí trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ nó xuyên qua lớp da thịt, nhưng lại mang đến một luồng sức mạnh cổ xưa dâng trào trong huyết mạch chàng, như một ngọn hải đăng giữa biển sương mênh mông. Những ký ức hỗn loạn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa những mảnh vỡ của một tấm gương vĩ đại, chưa thể ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng đã đủ để gieo rắc hạt giống của sự thật và trách nhiệm vào lòng chàng.

“Mộc Ly, ngươi có cảm nhận được gì không?” Lâm Phong khẽ hỏi, giọng chàng trầm ấm, pha chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự kiên định. Chàng quay sang nhìn Mộc Ly, nàng vẫn giữ vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng lại ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Mái tóc màu nâu hạt dẻ được tết bím gọn gàng, tô điểm bằng vài cành cây nhỏ, hoa lá rừng, nhưng lúc này, chúng dường như cũng đang rụt rè trước sự ma mị của cảnh vật.

Mộc Ly nhíu mày, cái mũi nhỏ xinh hít hà. “Mùi… rất nhiều mùi lạ, Lâm Phong ca ca. Mùi hoa cỏ nhưng không phải thực, mùi sương mù nhưng lại có vị kim loại gỉ sét, lại còn… mùi đất khô khốc trộn lẫn với oán khí yếu ớt. Chúng cứ thay đổi liên tục, làm Mộc Ly chóng mặt quá.” Nàng lắc đầu, đôi tai nhọn vểnh lên, cố gắng lắng nghe những âm thanh bị bóp méo trong màn sương. Thỉnh thoảng, tiếng nhạc du dương tựa như tiếng đàn tranh từ xa vọng lại, rồi lại chợt biến thành tiếng gió hú rít qua kẽ đá, hay tiếng gầm gừ kỳ lạ của một sinh vật vô hình nào đó, khiến người ta rợn tóc gáy.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đã rụt rè bám chặt lấy vai áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nó đảo liên tục, vẻ mặt lộ rõ sự sợ hãi xen lẫn tò mò. Nó chiêm chiếp vài tiếng nhỏ, như muốn nói rằng nơi đây thật đáng sợ nhưng cũng đầy những điều thú vị để khám phá. Lâm Phong khẽ xoa đầu nó, mỉm cười trấn an. “Đừng sợ, có ta ở đây.” Chàng biết, Thôn Thiên Thử tuy tham ăn nhưng lại cực kỳ nhạy bén với linh khí và nguy hiểm. Sự rụt rè của nó cho thấy nơi đây không hề đơn giản.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng khoác lên mình y phục trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh dài mượt mà búi cao thanh thoát, càng tôn lên khí chất tiên tử lạnh lùng. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng lướt qua màn sương, dường như có thể xuyên thấu vạn vật. “Lâm Phong, những ảo ảnh này không chỉ đánh lừa thị giác. Chúng còn chứa đựng cạm bẫy không gian, những lối đi có vẻ thực nhưng lại dẫn đến hư vô, hoặc những không gian bị bóp méo. Chúng ta phải cẩn trọng từng bước.” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, như tiếng suối băng tan giữa rừng sâu.

“Đa tạ Tuyết Dao cô nương đã nhắc nhở,” Lâm Phong gật đầu. Chàng hít sâu một hơi, vận dụng Mục Thần Thuật cùng với Huyễn Mặc Chi Nhãn, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng bỗng phát ra một tia sáng mờ ảo, cố gắng xuyên phá tầng tầng ảo ảnh. Ngay lập tức, một thế giới khác hiện ra trước mắt chàng. Những con đường tưởng chừng thẳng tắp hóa ra lại là những vòng xoáy không gian nhỏ bé, những cành cây lung lay trong gió lại là những xúc tu vô hình đang cố gắng kéo giật bọn họ vào những vực sâu không đáy. “Quả nhiên, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần sử dụng ảo thuật, mà còn kết hợp với trận pháp không gian cổ xưa. Những gì chúng ta đang nhìn thấy chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.”

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, bước đến gần hơn. Nàng mặc một bộ lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc, toát lên khí chất của một người có học vấn sâu rộng. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác, lướt qua những phù văn mờ nhạt mà Lâm Phong chỉ ra. “Đây là một biến thể của trận pháp Mê Tung Huyễn Hải. Không chỉ có ảo ảnh, mà còn có cả tâm ma. Nếu tâm trí không kiên định, sẽ dễ dàng bị mắc kẹt trong những vọng tưởng của chính mình.” Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục, như một vị sư trưởng đang giảng giải cho đệ tử. “Nhưng chúng ta may mắn có Lâm Phong ở đây. Với Huyễn Mặc Chi Nhãn của chàng, mọi ảo ảnh đều vô nghĩa.”

“Tần Nguyệt cô nương nói đúng. May mắn là ta không phải kẻ thích mơ mộng,” Lâm Phong cười nhẹ, một nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng. “Chỉ sợ mơ thấy mỹ nhân tắm suối thì lại không muốn tỉnh thôi.” Lời đùa cợt của chàng khiến không khí căng thẳng dịu đi đôi chút. Mộc Ly khúc khích cười, Lam Yên khẽ liếc mắt, còn Tuyết Dao thì vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khóe môi nàng dường như cũng hơi nhếch lên một chút.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, siết chặt cây trường thương trong tay. Nàng mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, khoác áo choàng, mái tóc nâu đỏ được buộc đuôi ngựa cao, toát lên vẻ năng động của một chiến binh. “Nếu chỉ là ảo ảnh thì dễ rồi. Ta chỉ sợ chúng dùng thứ gì đó thật sự công kích chúng ta thôi.” Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không thích vòng vo.

“Đừng lo, Lam Yên. Chúng ta là một đội,” Lâm Phong trấn an. “Mộc Ly, ngươi thử dẫn đường đi theo hướng Tây Bắc. Ta cảm nhận được một luồng linh lực mạnh mẽ hơn ở đó, dù bị che giấu kỹ càng. Có lẽ đó là lối thoát.” Lâm Phong chỉ tay về một hướng mà mắt thường không thể thấy gì ngoài màn sương trắng xóa. Mộc Ly gật đầu, đôi chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn bắt đầu di chuyển, nàng dùng bản năng thiên phú của mình để tránh né những cạm bẫy vật lý ẩn giấu, những dây leo độc, những hố sâu không đáy mà ảo ảnh đã che lấp.

Mỗi bước đi đều cần sự tập trung cao độ. Lâm Phong đi đầu, Huyễn Mặc Chi Nhãn của chàng không ngừng vận chuyển, hóa giải các tầng ảo ảnh, đồng thời cảnh báo mọi người về những nguy hiểm vô hình. Khi một ảo ảnh hiện ra trước mắt, một cung điện lộng lẫy bằng vàng ngọc hay một khu rừng cổ tích với những cây cổ thụ cao vút, Tuyết Dao sẽ lập tức tung ra Băng Khí, đóng băng tạm thời các điểm yếu của ảo cảnh, khiến chúng chững lại một chút, đủ để Lâm Phong tìm ra kẽ hở. Mộc Ly thì như một con sóc nhỏ, thoắt ẩn thoắt hiện, nhảy nhót trên các thân cây ảo ảnh, tránh né những luồng linh lực công kích bất ngờ. Tần Nguyệt đi phía sau, liên tục quan sát, thỉnh thoảng lại nhắc nhở về một trận pháp cổ xưa đang ẩn mình dưới lớp sương, hay một luồng oán khí đang ngưng tụ ở đâu đó. Lam Yên, với trường thương sắc bén, sẵn sàng bổ ra bất cứ lúc nào khi có mối đe dọa vật lý xuất hiện. Linh Nhi thì nắm chặt tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé chớp chớp, thỉnh thoảng lại chỉ vào một điểm nào đó trong màn sương, dù không nói gì, nhưng Lâm Phong cảm nhận được rằng cô bé cũng có một sự nhạy cảm đặc biệt với những luồng linh khí hỗn loạn nơi đây.

Cứ thế, cả nhóm từ từ xuyên qua khu vực ảo ảnh, dù chậm rãi nhưng chắc chắn, họ đã vượt qua được những cạm bẫy tinh vi nhất mà Bí Cảnh Huyễn Mộng tạo ra. Lâm Phong cảm thấy sức mạnh trong huyết mạch chàng dường như cũng đang dần thích nghi với linh lực cổ xưa của mảnh vỡ Thần Khí, khiến khả năng cảm nhận và xuyên phá ảo ảnh của chàng càng thêm mạnh mẽ. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng sự phối hợp ăn ý của cả đội, cùng với sự trưởng thành rõ rệt của bản thân chàng, đã cho chàng thêm tự tin để đối mặt với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

***

Sau khi thoát khỏi mê trận ảo ảnh đầy cạm bẫy, nhóm Lâm Phong đặt chân đến một khu vực hoàn toàn khác biệt của Bí Cảnh Huyễn Mộng. Nơi đây không còn là những màn sương mờ ảo hay những ảo ảnh lung linh, mà là một Phế Tích Cổ Thành rộng lớn, hoang tàn và đổ nát. Ánh chiều tà hắt xuống, nhuộm một màu vàng úa lên những tàn tích của một nền văn minh đã bị lãng quên. Gió mạnh rít qua các khe tường đổ nát, mang theo bụi đất mù mịt, khiến không khí trở nên đặc quánh mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và cả mùi kim loại gỉ sét. Tiếng gió hú nghe như tiếng than khóc của vạn linh, hòa lẫn với tiếng đá lở rào rào đâu đó và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự tàn phai.

Các bức tường thành cao ngất giờ chỉ còn là những khối đá gãy đổ, các tòa nhà sập xệ, mái ngói vỡ vụn, để lộ ra những cấu trúc bên trong đã bị thời gian bào mòn. Đường phố rộng lớn, một thời từng tấp nập nay đã bị vùi lấp bởi bụi bặm và cây dại, những cây cổ thụ quái dị mọc xuyên qua nền đá, vươn mình lên trời như những cánh tay xương xẩu. Đôi khi, một tiếng động lạ, tựa như tiếng thì thầm của tàn hồn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến sống lưng người ta chợt lạnh. Bầu không khí nơi đây u ám, nặng nề, mang đến một cảm giác cô độc, bi thương, và đôi khi là rùng rợn đến tột độ. Linh khí nơi đây không dồi dào như khu vực ảo ảnh, mà yếu ớt và hỗn loạn, tựa như những dòng sông cạn khô bị nhiễm độc.

Lâm Phong nhíu mày, Huyễn Mặc Chi Nhãn của chàng không ngừng dò xét. “Nơi đây… có vẻ là một thành trì cổ xưa, nhưng lại bị hủy diệt bởi một sức mạnh khủng khiếp.” Chàng cảm nhận được những luồng oán khí và tàn niệm vương vấn trong không khí, chứng tỏ nơi đây từng chứng kiến một thảm kịch kinh hoàng. Mảnh vỡ Thần Khí trong tay chàng bỗng rung lên nhè nhẹ, như có một sự cộng hưởng nào đó với những gì đang ẩn chứa nơi đây.

Đúng lúc đó, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Từ trong đống đổ nát của một tòa kiến trúc khổng lồ ở trung tâm phế tích, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, ngưng tụ lại, rồi dần dần hình thành một hình dáng khổng lồ, mơ hồ. Đó là một cổ linh, một thực thể được tạo thành từ vô số oán niệm và linh lực hỗn loạn đã ngưng tụ qua hàng vạn năm. Nó cao đến mấy trượng, thân thể bán trong suốt, mơ hồ nhìn thấy những đường nét của một chiến binh cổ đại, nhưng lại đầy những vết nứt và tàn phế. Đôi mắt rỗng tuếch của nó phát ra hai luồng sáng xanh biếc đầy sát khí, quét qua nhóm Lâm Phong. Khí tức cường đại của nó tỏa ra, đủ để khiến những tu sĩ Hóa Thần bình thường phải run rẩy.

Lam Yên không chút sợ hãi. Nàng tiến lên một bước, cây trường thương trong tay nàng vang lên tiếng “vù vù” trong gió, mũi thương ánh lên hàn quang sắc lạnh. “Ngươi là kẻ canh giữ nơi này sao? Mau tránh ra, nếu không đừng trách ta vô tình!” Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng trong không gian hoang tàn, không chút e dè trước khí tức của cổ linh.

Cổ linh không nói gì, chỉ phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng đá lăn, rồi vung một cánh tay khổng lồ bằng hắc khí, giáng xuống nhóm Lâm Phong. Luồng hắc khí mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.

“Đừng liều lĩnh, Lam Yên!” Lâm Phong hét lớn. Chàng đã kịp nhìn ra điểm yếu của cổ linh bằng Huyễn Mặc Chi Nhãn. “Cổ linh này không có thực thể hoàn chỉnh, nhưng sức mạnh của nó được nuôi dưỡng bởi oán khí và linh lực hỗn loạn. Điểm yếu của nó là ở phần ngực, nơi có một khe nứt mờ ảo! Tuyết Dao, dùng Băng Phong hạn chế hành động của nó! Mộc Ly, quấy phá từ hai bên! Tần Nguyệt, chuẩn bị đan dược và pháp trận phòng ngự!” Lâm Phong nhanh chóng ra lệnh, giọng chàng đầy quyết đoán và mạch lạc.

Lam Yên nghe theo, mũi trường thương của nàng hóa thành vô số tàn ảnh, đón lấy đòn công kích của cổ linh, tuy không thể phá vỡ nhưng cũng làm chậm lại tốc độ của nó. Tuyết Dao không chút do dự, nàng phất tay áo, một luồng băng khí lạnh thấu xương lập tức bùng phát, hóa thành vô số mũi tên băng, lao thẳng vào thân thể khổng lồ của cổ linh, đóng băng tạm thời đôi chân và một phần cánh tay của nó. Cổ linh gầm lên đau đớn, những vết nứt trên thân thể nó càng rõ ràng hơn.

Mộc Ly, nhanh nhẹn như một con chim én, đã biến thành vô số cái bóng, thoắt ẩn thoắt hiện xung quanh cổ linh. Nàng dùng những chiêu thức cận chiến tinh xảo, nhắm vào những điểm yếu khác trên thân thể nó, dù không gây sát thương lớn nhưng lại khiến cổ linh liên tục bị phân tâm. Tần Nguyệt thì nhanh chóng bố trí một pháp trận phòng ngự nhỏ, bảo vệ Linh Nhi đang nấp sau lưng nàng, đồng thời lấy ra vài viên đan dược cường lực, sẵn sàng trợ giúp bất cứ lúc nào.

Lâm Phong không chần chừ. Chàng vung tay, Cửu Thiên Huyền Kiếm lập tức xuất hiện trong tay, mũi kiếm phát ra ánh sáng chói lòa, xé tan màn hắc khí. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!” Chàng hét lớn, chân nguyên cuồn cuộn đổ vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, hóa thành một luồng kiếm khí khổng lồ, mang theo uy lực kinh thiên động địa, bổ thẳng vào cổ linh.

Kiếm khí va chạm vào cổ linh, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Tuy nhiên, cổ linh vẫn không sụp đổ, chỉ lùi lại vài bước, hắc khí trên thân thể nó càng thêm cuồn cuộn, dường như đang tự chữa lành. “Sức phòng ngự thật khủng khiếp,” Lâm Phong nhíu mày. Chàng nhìn xuống mảnh vỡ Thần Khí trong tay, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Chàng đã cảm nhận được sự cộng hưởng giữa nó và linh lực cổ xưa nơi đây. Có lẽ, nó không chỉ là một mảnh ghép của ký ức, mà còn là một vật dẫn, một vũ khí.

Không chút do dự, Lâm Phong vận chuyển Huyễn Mặc Quyết, dồn chân nguyên vào mảnh vỡ Thần Khí. Ngay lập tức, mảnh vỡ phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, không phải là ánh sáng linh lực thông thường, mà là một thứ ánh sáng cổ xưa, mang theo khí tức của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng cảm thấy một sức mạnh khổng lồ từ mảnh vỡ truyền vào cơ thể, như thể hàng vạn linh hồn cổ xưa đang cùng chàng chiến đấu.

Lâm Phong giơ mảnh vỡ lên cao, ánh sáng từ nó bao phủ toàn bộ Cửu Thiên Huyền Kiếm, khiến thanh kiếm như được ban thêm sức sống, uy lực tăng lên gấp bội. Chàng nhắm thẳng vào khe nứt trên ngực cổ linh, nơi mà Huyễn Mặc Chi Nhãn đã chỉ ra. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Phá!”

Một tiếng rít chói tai vang lên, kiếm khí mang theo ánh sáng cổ xưa xuyên thẳng qua màn hắc khí, không chút kháng cự, đâm sâu vào khe nứt trên ngực cổ linh. Ngay lập tức, toàn bộ thân thể khổng lồ của cổ linh rung chuyển dữ dội, hắc khí bắt đầu tan rã như tuyết gặp nắng. Tiếng gầm gừ của nó biến thành tiếng rên rỉ thảm thiết, rồi cuối cùng tan biến vào không trung, chỉ còn lại những luồng oán khí yếu ớt đang dần tiêu tán.

Trận chiến kết thúc, không khí trở nên tĩnh mịch lạ thường, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng thở dốc của nhóm Lâm Phong. Mùi máu tanh thoang thoảng từ trận chiến vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã nhanh chóng bị gió cuốn đi. Lâm Phong đứng đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm và mảnh vỡ Thần Khí trong tay vẫn còn ánh lên ánh sáng mờ nhạt, nhưng chàng cảm thấy toàn thân rệu rã, chân nguyên hao tổn rất nhiều.

“Lâm Phong ca ca, huynh không sao chứ?” Linh Nhi chạy đến, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy lo lắng. Mộc Ly, Tuyết Dao, Lam Yên và Tần Nguyệt cũng nhanh chóng tiến lại gần, ánh mắt ai nấy đều lộ rõ sự quan tâm.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, mỉm cười trấn an. “Không sao, chỉ là hao tổn chân nguyên một chút. May mà có mảnh vỡ Thần Khí này, nếu không, muốn tiêu diệt nó thật sự phải tốn rất nhiều công sức.” Chàng nhìn mảnh vỡ trong tay, ánh mắt đầy suy tư. Chàng cảm nhận được một sự thật đã từng bị chôn vùi đang dần được hé lộ, và mảnh vỡ này chính là một trong những chìa khóa quan trọng nhất.

***

Đêm khuya, trăng thanh gió mát, nhưng không khí trong Phế Tích Cổ Thành vẫn lạnh lẽo đến thấu xương. Sau khi đánh bại cổ linh, một lối đi bí mật bỗng nhiên hiện ra từ chính nơi cổ linh đã từng canh giữ. Đó là một cánh cổng đá cổ kính, bị che lấp bởi vô số dây leo và đá vụn, nhưng giờ đây đã mở ra, hé lộ một đường hầm sâu hun hút.

Nhóm Lâm Phong thận trọng bước vào. Con đường dẫn xuống dưới lòng đất, càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và mang theo mùi đất mục. Cuối đường hầm là một điện thờ cổ kính, được bảo tồn một cách kỳ diệu giữa sự hoang tàn của thành phố phía trên. Kiến trúc của điện thờ vô cùng tinh xảo, những bức tường đá được chạm khắc những hình ảnh cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng thấy bao giờ. Dù đã trải qua hàng vạn năm, những đường nét vẫn còn sắc sảo, dường như được bảo vệ bởi một loại pháp trận đặc biệt.

Ở trung tâm điện thờ, một tấm bia đá khổng lồ sừng sững, cao đến mấy trượng, đứng thẳng tắp như một ngọn núi nhỏ. Bề mặt tấm bia được khắc kín những phù văn và hình ảnh kỳ lạ, những đường nét uốn lượn, những biểu tượng phức tạp, dường như đang kể lại một câu chuyện vĩ đại nào đó. Những phù văn này phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, khiến cả điện thờ chìm trong một bầu không khí trang nghiêm và bí ẩn.

Tần Nguyệt là người đầu tiên nhận ra. Nàng tiến lại gần tấm bia, đôi mắt phượng sáng lên vẻ kinh ngạc. “Đây là… những phù văn cổ xưa của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến! Ta từng đọc trong một cổ tịch đã thất lạc, nhưng chưa bao giờ nghĩ lại có thể tận mắt nhìn thấy chúng!” Giọng nàng trầm ấm nhưng không giấu nổi sự phấn khích và kính sợ. Nàng dùng ngón tay lướt nhẹ trên những phù văn, cảm nhận năng lượng cổ xưa đang tỏa ra từ chúng. “Chúng đang kể về… một sự kiện vĩ đại, về sự hình thành của vạn vật và sự biến đổi của thiên địa…”

Lâm Phong cũng bước đến, cảm nhận một sự cộng hưởng mãnh liệt giữa huyết mạch của chàng và tấm bia đá. Mảnh vỡ Thần Khí trong tay chàng bỗng rung lên dữ dội, phát ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như đang được gọi về cội nguồn. Chàng đưa tay chạm vào tấm bia đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một dòng thông tin và hình ảnh ào ạt chảy vào tâm trí chàng, không còn là những mảnh vỡ rời rạc như trước, mà là một dòng chảy liên tục, rõ ràng hơn rất nhiều.

Chàng thấy những vị thần linh cao lớn, những ma vật hung tợn, những trận chiến long trời lở đất, và sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Nhưng sâu sắc hơn, chàng thấy một vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, Thiên Đạo Vết Nứt. Và rồi, chàng thấy một dòng sông khổng lồ, bao la vô tận, không có bờ bến, chảy qua mọi giới diện, kết nối vạn vật. Đó là Giới Hà Vô Biên.

Trong dòng thông tin đó, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng trong tâm trí Lâm Phong: *“Giới Hà Vô Biên… là nơi phong ấn một phần sức mạnh nguyên thủy của Thiên Đạo sau Đại Chiến, nơi cất giữ Chân Tướng về huyết mạch của kẻ được chọn, và là chìa khóa để hàn gắn Vết Nứt của Trời Đất…”*

Lâm Phong rụt tay lại, toàn thân chàng chấn động dữ dội. “Giới Hà Vô Biên… Thiên Đạo Vết Nứt… Chân Tướng về huyết mạch của ta… tất cả đều liên quan đến nhau sao?” Chàng thốt lên, giọng nói khàn đặc, ánh mắt thất thần.

Tuyết Dao tiến đến, đặt tay lên vai chàng, sự lạnh lẽo từ bàn tay nàng truyền sang, giúp Lâm Phong bình tĩnh lại đôi chút. “Lâm Phong, chàng đã thấy gì?” Nàng hỏi, giọng trong trẻo nhưng đầy sự lo lắng.

“Ta… ta thấy Giới Hà Vô Biên,” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt vẫn còn ánh lên sự kinh ngạc tột độ. “Nó không chỉ là một dòng sông, mà là một nơi phong ấn, một nơi cất giữ bí mật. Tần Nguyệt, những phù văn này… có phải chúng đang nói về Giới Hà Vô Biên không?”

Tần Nguyệt gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt vì sự thật kinh hoàng. Nàng tập trung tinh thần, nhanh chóng giải mã thêm vài đoạn phù văn phức tạp. “Đúng vậy… Chúng nói rằng Giới Hà Vô Biên là mạch nguồn của vạn giới, nơi linh khí nguyên thủy chảy về. Nhưng sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một phần sức mạnh đó đã bị phong ấn để ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn. Và… và có một lời tiên tri… về một huyết mạch đặc biệt, có thể cảm nhận và điều khiển sức mạnh của Giới Hà, và người đó sẽ là chìa khóa để hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, cứu vãn vạn giới.” Nàng dừng lại, nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy phức tạp. “Lâm Phong… có lẽ… lời tiên tri đó… chính là chàng.”

Lam Yên siết chặt trường thương, gương mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Vậy ra Ma Tôn Huyết Ảnh cũng đang tìm kiếm Giới Hà Vô Biên? Hắn muốn lợi dụng sức mạnh phong ấn đó để làm gì?”

“Có lẽ hắn không chỉ muốn bá chủ tu chân giới, mà còn muốn phá vỡ phong ấn, hoặc lợi dụng sức mạnh cổ xưa để đạt được mục đích đen tối nào đó,” Lâm Phong trầm giọng. Gánh nặng vận mệnh giờ đây không còn là một khái niệm mơ hồ, mà đã trở thành một thực tại rõ ràng. Chàng cảm thấy mình như đang đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống vực thẳm của số phận, nhưng trong lòng chàng không phải là sợ hãi, mà là một ý chí kiên định đến khó tin.

Mảnh vỡ Thần Khí trong tay Lâm Phong bỗng phát ra một luồng ánh sáng mờ nhạt, không ngừng chớp động, dường như đang chỉ dẫn về một hướng nào đó, một hướng mà Lâm Phong cảm nhận được là Giới Hà Vô Biên.

“Chúng ta… chúng ta phải đến đó. Phải tìm ra sự thật,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong điện thờ cổ kính. “Không chỉ vì thân thế của ta, mà còn vì tương lai của cả thế giới này.”

Tuyết Dao nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng của nàng giờ đây ánh lên sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. “Bất kể đó là nơi nào, chàng đi đâu, thiếp sẽ đi cùng chàng.”

Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt long lanh nhìn chàng. “Đúng vậy! Mộc Ly sẽ luôn bên cạnh Lâm Phong ca ca!”

Lam Yên gõ nhẹ mũi trường thương xuống đất, phát ra tiếng “cạch” khô khốc. “Lâm Phong, chàng cứ việc đi trước, ta sẽ là tấm khiên vững chắc của chàng.”

Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng và tin cậy. “Thiếp sẽ dùng hết kiến thức của mình để hỗ trợ chàng. Chàng không đơn độc.”

Linh Nhi thì chỉ biết nắm chặt vạt áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn nhìn chàng đầy tin tưởng, dù cô bé chưa thể hiểu hết được những gì đang diễn ra. Thôn Thiên Thử cũng chiêm chiếp vài tiếng, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, như muốn nói rằng nó cũng sẽ theo chàng đến cùng trời cuối đất.

Lâm Phong nhìn những gương mặt thân yêu xung quanh, lòng chàng dâng lên một cảm giác ấm áp và sức mạnh vô tận. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Dù gánh nặng có lớn đến đâu, chàng cũng sẽ không lùi bước. Chàng tin rằng, những mảnh vỡ ký ức này sẽ dần được làm rõ, và Bạch Lão Tổ, người đã hé lộ những bí mật đầu tiên, chắc chắn sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong hành trình sắp tới. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đang truy lùng những "di vật" tương tự, chắc chắn cũng đang tìm kiếm những mảnh ghép của một bí mật cổ xưa liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian, và Lâm Phong, với sự kiên định và ý chí bất khuất của mình, cùng với sự hỗ trợ của các mỹ nhân bên cạnh, sẽ không lùi bước. Chàng siết chặt mảnh vỡ Thần Khí, cảm nhận sự chỉ dẫn từ nó, và chuẩn bị cho hành trình đến Giới Hà Vô Biên, nơi chứa đựng bí mật cuối cùng về thân thế chàng, và có thể là vận mệnh của cả vạn giới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ