Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 358

Lời Thề Thiên Mệnh: Khai Mở Con Đường Chân Chính

3712 từ
Mục tiêu: Lâm Phong chính thức tuyên bố quyết tâm phá giải lời nguyền và đối mặt với 'Thiên Đạo Vết Nứt'.,Lâm Phong bắt đầu củng cố cảnh giới Hợp Thể, tích hợp sâu hơn những hiểu biết mới.,Bắt đầu chuẩn bị thực tế cho hành trình khám phá sâu hơn về Thiên Đạo Vết Nứt và tìm kiếm manh mối về nguồn gốc lời nguyền.,Khắc họa sự đoàn kết và ủng hộ tuyệt đối của các mỹ nhân và Linh Nhi, biến họ thành nguồn sức mạnh tinh thần cho Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Quyết đoán, hy vọng, lãng mạn (trong sự gắn kết), phiêu lưu, tráng lệ.
Kết chương: [object Object]

Gió biển rì rào vỗ về những vách đá sừng sững của Bích Hải Tiên Đảo, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng cùng làn hơi mát lạnh của đại dương. Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, trải dài trên mặt biển xanh thẳm, biến nơi đây thành một bức tranh thủy mặc diễm lệ. Trên một tảng đá lớn nhô ra biển, nơi sóng bạc ngày đêm vỗ về, Lâm Phong đang ngồi xếp bằng, đôi mắt khép hờ, khí tức trầm ổn, uy nghiêm.

Dáng người chàng cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, được gió biển khẽ vuốt ve. Ánh sáng ban mai chiếu rọi, bao phủ chàng trong một vầng hào quang mờ ảo, khiến chàng trông tựa như một vị thần tiên thoát tục. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, không còn vẻ suy tư, ưu phiền như những ngày qua, thay vào đó là sự kiên định, vững vàng.

Khí tức Hợp Thể cảnh từ cơ thể Lâm Phong tỏa ra ngày càng ổn định và mạnh mẽ, không còn vẻ hỗn loạn hay gượng ép như lúc chàng mới đột phá. Đó là một luồng linh lực tinh thuần, hùng hậu, hòa quyện với ý chí bất khuất của chàng, tạo nên một trường khí vô hình bao trùm lấy không gian xung quanh. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như tuyết, cuộn tròn trên vai chàng, đôi mắt to tròn long lanh khẽ chớp, thỉnh thoảng lại khẽ cựa mình, như thể nó cũng đang hưởng thụ sự an bình và cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong chủ nhân.

Trong tĩnh lặng của buổi sớm mai, tâm trí Lâm Phong như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu vạn vật. Chàng cảm nhận rõ sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết với Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ xưa đã đồng hành cùng chàng qua bao thăng trầm. Từng đường vân cổ điển trên bề mặt quyển trục như đang hòa vào huyết mạch của chàng, truyền tải những dòng thông tin, những mảnh ghép về quá khứ và sức mạnh đang dần được kết nối một cách hoàn chỉnh. Chàng cảm thấy mình không còn là một phàm nhân đơn thuần, cũng không còn là một tu sĩ lạc lối trong mê cung số phận. Chàng là Lâm Phong, kẻ mang trong mình một bí ẩn lớn, một sứ mệnh nặng nề, nhưng cũng đầy cơ hội.

Mỗi tế bào trong cơ thể chàng, mỗi tia linh lực luân chuyển trong kinh mạch, đều như đang reo vang một khúc ca chiến thắng, một khúc ca của sự giác ngộ. Chàng đã từng tuyệt vọng, từng hoang mang khi đối mặt với sự thật về 'lời nguyền huyết mạch' và bi kịch Lâm Gia Diệt Môn. Nhưng giờ đây, những mảnh ghép về quá khứ không còn là gánh nặng mà đã trở thành những viên gạch vững chắc, xây dựng nên con đường riêng của chàng. Chàng nhận ra một tầng ý nghĩa mới trong cái gọi là 'lời nguyền' – nó không chỉ là xiềng xích trói buộc số phận, mà còn là một con đường, một cơ hội để chàng vươn tới một cảnh giới cao hơn, để định nghĩa lại chính mình.

"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm như tiếng sóng biển vọng về. "Nếu Thiên Đạo định đoạt ta phải chịu đựng lời nguyền này, vậy thì ta sẽ dùng tình cảm, dùng ý chí của mình để phá vỡ nó. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh chân chính không phải là sự ép buộc, mà là sự chấp nhận và vượt qua."

Chàng thu công, chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, giờ đây lại rực sáng một cách lạ thường, tràn đầy nội lực và sự kiên định đến khó tin. Chàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành, cảm nhận sự hòa hợp tuyệt đối giữa cơ thể, linh hồn và ý chí. Mùi muối biển trong lành, mùi hoa cỏ dại trên đảo, mùi hương từ các loại linh quả chín mọng, tất cả như hòa quyện vào chàng, khiến chàng cảm thấy mình là một phần của tạo hóa, nhưng cũng đủ sức để thách thức tạo hóa.

Thôn Thiên Thử trên vai chàng khẽ kêu chiêm chiếp vài tiếng, rồi nhảy xuống, chạy vòng quanh chân chàng với vẻ vui vẻ, quấn quýt. Nó như một người bạn tri kỷ, cảm nhận được sự thay đổi trong tâm cảnh của Lâm Phong. Chàng khẽ mỉm cười, cúi xuống xoa đầu con linh thú nhỏ.

"Hành trình này, ta sẽ không còn đơn độc nữa," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm đỏ cả một vùng biển. "Ta sẽ đối mặt với mọi thử thách, phá vỡ mọi xiềng xích. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ! Lời nguyền này, ta sẽ biến nó thành sức mạnh, thành huyền thoại của riêng ta."

Buổi sáng trên Bích Hải Tiên Đảo dần trở nên rực rỡ hơn, nhưng ánh sáng trong đôi mắt Lâm Phong còn rực rỡ hơn cả vầng thái dương. Chàng đã sẵn sàng.

***

Trong một động phủ được bài trí ấm cúng trên Bích Hải Tiên Đảo, ánh nắng trưa nhẹ nhàng len lỏi qua cửa đá được chạm khắc tinh xảo, rọi xuống thảm cỏ xanh mướt trải trên sàn. Không khí bên trong tràn ngập mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, pha lẫn chút mùi gỗ đàn hương thanh thoát, tạo nên một cảm giác bình yên, tĩnh lặng. Tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim biển kêu trong vòm trời xanh thẳm, và tiếng gió thổi qua những rặng cây cổ thụ ngoài động phủ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của thiên nhiên.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Linh Nhi quây quần bên một chiếc bàn đá lớn, trên đó đặt ấm trà nóng hổi cùng vài đĩa linh quả tươi ngon. Bầu không khí tràn ngập sự yêu thương và tin cậy, như một vòng tay ấm áp bao bọc lấy tất cả. Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, đang ngồi tựa vào lòng Lâm Phong, đôi lúc lại ngẩng đầu nhìn chàng với vẻ ngưỡng mộ không chút che giấu. Thôn Thiên Thử thì đang hí húi gặm một quả linh quả nhỏ, thỉnh thoảng lại kêu chiêm chiếp vài tiếng đầy sảng khoái.

Lâm Phong nhìn từng người, ánh mắt chàng kiên định hơn bao giờ hết, chứa đựng cả sự thấu hiểu, tình yêu thương và quyết tâm không lay chuyển. Chàng khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng dễ chịu.

"Ta đã suy nghĩ rất kỹ," Lâm Phong trầm giọng, nhưng từng lời chàng nói ra đều dứt khoát, mạnh mẽ, như những viên đá tảng vững chắc. "Lời nguyền này, thân thế này, ta sẽ không trốn tránh nữa. Ta sẽ đối mặt với nó, phá giải nó, thậm chí là đối đầu với Thiên Đạo nếu cần. Cuộc đời ta, ta sẽ tự mình định đoạt, chứ không phải để bất kỳ thế lực nào, dù là Thiên Đạo, có thể an bài."

Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khẽ nắm lấy bàn tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và kiên cường từ chàng. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng giờ đây ánh lên sự dịu dàng và tin tưởng tuyệt đối. "Chàng đi đâu, thiếp theo đó," nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. "Dù là Thiên Nhai Hải Giác, thiếp cũng không rời nửa bước. Mạng của thiếp, thuộc về chàng."

Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Có gì mà phải sợ chứ? Đại ca đã nói đối mặt thì chúng ta cùng đối mặt! Cứ nói đi, cần gì thì cứ sai bảo Mộc Ly này. Khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua!" Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng mang đến một làn gió tươi mới, xua tan đi chút không khí trầm lắng.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, khẽ vuốt mái tóc đen nhánh mượt mà của mình. "Chàng đã có quyết định, chúng ta sẽ cùng chàng," nàng nói, giọng trầm ấm, rõ ràng. "Nhưng con đường này sẽ cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta cần tìm thêm cổ thư, di tích, mọi manh mối liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Kiến thức là sức mạnh, và chúng ta cần tất cả thông tin có thể để đối phó với một thế lực siêu việt như Thiên Đạo."

Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, nắm chặt nắm đấm. "Cứ nói đi, cần gì thì ta sẽ là người đầu tiên xông lên! Ta sẽ làm tiên phong, dọn dẹp mọi chướng ngại vật trên con đường của chàng!" Giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ của nàng tràn đầy khí phách anh hùng, thể hiện sự trung thành tuyệt đối.

Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ, khẽ tựa vào vai Lâm Phong. "Thiếp sẽ ở bên cạnh chàng, chăm sóc cho chàng và Linh Nhi. Sức mạnh của thiếp có thể không bằng các tỷ muội, nhưng thiếp sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ chàng từ phía sau. Nếu cần, thiếp sẽ tìm kiếm những loại linh dược, những phương pháp trị liệu cổ xưa để giúp chàng và mọi người vượt qua mọi khó khăn." Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của nàng mang lại sự bình yên, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc.

Linh Nhi, với vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phong. "Sư phụ đi đâu, Linh Nhi theo đó!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng rõ ràng, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, như thể chàng là cả thế giới của nàng.

Thôn Thiên Thử, nghe thấy mọi người nói chuyện hăng say, cũng kêu chiêm chiếp một tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào má chàng, như muốn bày tỏ sự đồng tình và sẵn sàng cùng chàng vượt qua mọi thử thách.

Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tuyết Dao, nghe những lời nói chân thành từ các nàng, nhìn thấy ánh mắt kiên định của từng người, trong lòng chàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Gánh nặng trên vai chàng không hề giảm bớt, thậm chí còn nặng hơn khi chàng quyết định đối đầu trực diện, nhưng chàng không còn cảm thấy đơn độc nữa. Chàng có họ, có những người sẵn sàng cùng chàng đối mặt với cả Thiên Đạo, cùng chàng viết nên một huyền thoại mới.

Lâm Phong từ từ đứng dậy, thân hình chàng cao lớn, vững chãi. Chàng đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách giờ đây như đã trở thành một phần của chàng, một biểu tượng của con đường mà chàng đã chọn. Ánh mắt chàng quét qua từng gương mặt thân yêu, rồi dừng lại ở phía xa, như nhìn xuyên qua vách động, nhìn về phía chân trời vô tận.

"Ta, Lâm Phong, xin thề trước linh hồn mình và những người ta yêu thương," giọng chàng vang vọng trong động phủ, không lớn nhưng đầy uy lực và sự trang trọng, "sẽ không bao giờ khuất phục trước định mệnh. Ta sẽ tìm ra sự thật, phá vỡ lời nguyền huyết mạch đã trói buộc gia tộc ta, và tạo ra con đường của riêng mình, dù phải nghịch thiên, dù phải đối đầu với mọi thế lực ngàn đời. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ta sẽ bảo vệ những người ta yêu thương, và ta sẽ sống một cuộc đời xứng đáng với ý chí của mình!"

Ngay khi Lâm Phong dứt lời, một luồng khí thế hùng hồn bùng phát từ cơ thể chàng, bao trùm lấy toàn bộ động phủ. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng khẽ rung lên, phát ra một luồng ánh sáng huyễn hoặc, rực rỡ, như thể đang hưởng ứng lời thề của chủ nhân. Cùng lúc đó, Sinh Mệnh Ngọc Bội đeo trên cổ Lâm Phong cũng chợt lóe lên một tia sáng xanh nhạt, ấm áp, như một lời chúc phúc, một sự đồng hành từ cận kề.

Các nàng đồng loạt đứng dậy, ánh mắt họ rực cháy một ngọn lửa quyết tâm, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc chiến với vận mệnh đã an bài. Nhưng giờ đây, họ không còn sợ hãi. Họ có Lâm Phong, và Lâm Phong có họ. Sức mạnh của tình yêu, của sự đoàn kết, đã biến nỗi tuyệt vọng thành ý chí, biến lời nguyền thành sứ mệnh.

Không ai nói thêm lời nào, nhưng sự đồng lòng, sự tin tưởng tuyệt đối đã được trao gửi qua từng ánh mắt, từng cái gật đầu. Họ đã sẵn sàng.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Bích Hải Tiên Đảo, trong một động phủ khác có vẻ thô sơ và bí ẩn hơn, được mệnh danh là Động Phủ Vô Danh, Lâm Phong cùng các nàng đang tất bật chuẩn bị cho hành trình sắp tới. Không khí bên trong động phủ hoàn toàn khác biệt so với sự ấm cúng ban trưa. Tiếng gió lùa qua những khe đá hẹp tạo thành những âm thanh vù vù kỳ lạ, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá xuống một hồ nước ngầm nhỏ càng làm tăng thêm vẻ u tịch, bí ẩn. Một mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và thoang thoảng mùi thảo dược khô nhẹ nhàng hòa quyện, bao trùm lấy không gian. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh, có chút cô độc, hoàn toàn phù hợp cho những kế hoạch cơ mật.

Lâm Phong và Tần Nguyệt đang cúi mình bên một chiếc bàn đá lớn, trải ra những tấm bản đồ cổ xưa đã ố vàng theo thời gian, cùng với vô số ghi chép và các phiến ngọc truyền tin thu thập được. Ánh sáng từ một viên Dạ Minh Châu được đặt trên bàn chiếu rọi, làm nổi bật những đường nét, ký hiệu phức tạp trên bản đồ. Lâm Phong, với vẻ mặt trầm tư, chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi có những ký hiệu kỳ lạ.

"Theo những gì Bạch Lão Tổ đã tiết lộ và các cổ thư ta tìm được, 'Thiên Đạo Vết Nứt' có thể liên quan đến một vài bí cảnh cổ xưa, hoặc thậm chí là một khu vực bị phong ấn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến," Tần Nguyệt nói, giọng nàng trầm ấm và rõ ràng, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng ký hiệu. "Có một nơi được nhắc đến nhiều nhất trong các ghi chép cổ đại, được gọi là 'Đầm Lầy Tử Vong' ở cực tây của Hạ Giới. Nơi đó ẩn chứa những năng lượng cổ quái, dị thường, và các cổ tịch cũng từng nhắc đến việc một 'Cổng Không Gian' đã từng xuất hiện ở đó trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, kết nối Hạ Giới với những tầng giới cao hơn."

Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt chàng tập trung vào điểm được Tần Nguyệt chỉ trên bản đồ. "Đầm Lầy Tử Vong? Nghe có vẻ thú vị. Một nơi ẩn chứa năng lượng cổ quái và có khả năng là nơi xuất hiện Cổng Không Gian..." Chàng vuốt nhẹ lên những đường vân cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển đang đặt bên cạnh. "Cổng Không Gian có thể là chìa khóa để tiếp cận những nơi bị phong ấn hoặc thậm chí là những thế giới cao hơn như Linh Giới hay Tiên Giới. Nếu muốn phá giải lời nguyền, chúng ta phải đi sâu vào đó."

Trong khi hai người đang thảo luận, Mộc Ly và Lam Yên cũng không hề nhàn rỗi. Mộc Ly, với đôi mắt tinh nghịch, đang kiểm tra lại từng chiếc túi không gian, đảm bảo các loại pháp bảo, đan dược hồi phục, đan dược giải độc, và cả những loại linh dược phòng thân đều đầy đủ. Nàng thoăn thoắt sắp xếp, đôi lúc lại ngân nga một giai điệu nhỏ. Lam Yên, với vẻ mặt kiên nghị, đang lau chùi cây trường thương của mình, lưỡi thương sắc bén ánh lên hàn quang lạnh lẽo. Áo giáp nhẹ của nàng đã được kiểm tra kỹ càng, sẵn sàng cho mọi cuộc chiến.

"Ta có thể đi thám thính khu vực đó trước," Mộc Ly hăng hái nói, ánh mắt nàng ánh lên vẻ mong chờ. "Yêu thú ở đó chắc chắn sẽ không làm khó được ta. Ta có thể dùng khả năng linh hoạt của mình để dò la tình hình, tránh bẫy rập."

Lam Yên gật đầu, giọng dứt khoát. "Cứ giao cho ta việc mở đường và bảo vệ. Không có gì có thể cản được chúng ta tiến vào đó. Những thứ cổ quái đó, cứ để ta xử lý!"

Ở một góc khác của động phủ, Tuyết Dao và Hạ Vũ đang nhẹ nhàng sắp xếp lương thực khô, nước uống tinh khiết được chứa trong bình ngọc, và các vật dụng sinh hoạt cần thiết. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thanh khiết, tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết nhỏ, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo. Hạ Vũ, dịu dàng và chu đáo, cẩn thận gói ghém từng món đồ, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy quan tâm. Nàng còn chuẩn bị thêm vài loại trà thảo mộc có tác dụng an thần, giúp Lâm Phong giữ được tinh thần minh mẫn trong hành trình gian nan.

Linh Nhi, ngồi cạnh Lâm Phong, ngây thơ vẽ vời trên nền đất cát bằng một cành cây nhỏ, đôi lúc lại ngước lên nhìn cha nuôi với ánh mắt tò mò. Nàng vẽ một hình người đang cầm kiếm, xung quanh là những con quái vật kỳ lạ, như đang tái hiện lại những câu chuyện mà Lâm Phong đã kể. Thôn Thiên Thử, sau khi gặm xong linh quả, cũng nhảy xuống chơi đùa với Linh Nhi, tạo nên một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa không khí chuẩn bị căng thẳng.

Lâm Phong gật đầu, vạch ra trên bản đồ một lộ trình sơ bộ, điểm đến đầu tiên chính là 'Đầm Lầy Tử Vong'. Chàng bắt đầu sắp xếp các vật phẩm cá nhân cần thiết, như các loại đan dược quý giá, bùa chú phòng thân, và những pháp bảo quan trọng. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng phát ra ánh sáng nhè nhẹ, như đang chỉ dẫn, như một người bạn đồng hành thầm lặng nhưng đầy quyền năng.

"Được rồi, vậy thì Đầm Lầy Tử Vong sẽ là điểm đến đầu tiên của chúng ta," Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong động phủ, mang theo sự quyết đoán không gì lay chuyển. "Chúng ta sẽ khởi hành vào ba ngày tới, sau khi mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Hành trình này sẽ đầy gian nan, hiểm nguy, nhưng ta tin vào các nàng, và ta tin vào chính mình. Thiên Đạo có muốn ngăn cản, cũng phải hỏi qua kiếm của ta trước!"

Các nàng cũng không còn nghi ngờ gì nữa, ánh mắt họ tràn đầy sự chuẩn bị cho một hành trình lớn. Không khí trong động phủ trở nên khẩn trương nhưng cũng đầy phấn khởi. Họ biết rằng, đây không chỉ là một chuyến phiêu lưu thông thường, mà là một cuộc chiến với vận mệnh, một cuộc hành trình để tìm kiếm sự thật và phá vỡ lời nguyền. Từ Bạch Lão Tổ đến những lời tiên tri cổ xưa, mọi thứ đều chỉ ra rằng cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở Hạ Giới, mà sẽ vươn tới những tầng giới cao hơn, nơi các cường giả và bí mật cổ xưa đang chờ đợi.

Sự đoàn kết và ủng hộ tuyệt đối của các mỹ nhân và Linh Nhi đã biến thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho Lâm Phong. Chàng không còn cảm thấy cô độc trên con đường nghịch thiên cải mệnh. Hành trình của họ, một hành trình đầy cam go nhưng cũng hứa hẹn những kỳ ngộ phi thường, đã chính thức bắt đầu. Lâm Phong cùng bảy mỹ nhân và linh thú đồng hành, đã sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo, với lời nguyền huyết mạch, và với mọi thử thách sắp tới. Một Huyền thoại mới đang bắt đầu, một Huyền thoại sẽ được khắc ghi vào dòng chảy của lịch sử, vang vọng mãi về sau: **Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.**

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ