Ánh sáng ngũ sắc bùng lên từ Lâm Phong dần dần lắng xuống, để lại một vầng hào quang nhàn nhạt bao bọc lấy chàng. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần của Cổ Di Tích vẫn đang không ngừng thẩm thấu vào từng tế bào, củng cố cảnh giới Hợp Thể vừa được tôi luyện, nhưng quan trọng hơn là sự kiên định trong tâm hồn. Lời tuyên ngôn nghịch thiên, bản hùng ca vang dội vừa cất lên không chỉ là lời hứa với những người thân yêu, mà còn là lời thề với chính bản thân chàng, với vận mệnh và với vạn vật trong thiên địa này.
Chàng khẽ xoay người, ánh mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng gương mặt thân quen. Tuyết Dao vẫn còn vương những giọt lệ trong suốt như sương đêm trên gò má ngọc ngà, nhưng đôi mắt phượng của nàng đã lấp lánh ý chí. Mộc Ly vẫn ôm chặt Linh Nhi, mái tóc nâu hạt dẻ khẽ phất phơ trong gió, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kiên cường đến lạ. Tần Nguyệt khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng mà mãn nguyện, dường như nàng đã nhìn thấu mọi suy tư trong lòng chàng. Lam Yên đứng thẳng tắp, khí chất mạnh mẽ càng thêm phần sắt đá, bàn tay nàng vô thức siết chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến nào. Hạ Vũ dịu dàng tựa làn nước, nhưng ánh mắt trong veo của nàng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cường, một niềm tin tuyệt đối không gì lay chuyển nổi. Linh Nhi, bé con đáng yêu, vẫn còn ngái ngủ trong vòng tay Mộc Ly, khuôn mặt bầu bĩnh dụi dụi vào vai nàng, tiếng thở đều đều như một lời nhắc nhở về sự ngây thơ cần được bảo vệ. Thôn Thiên Thử ngồi vắt vẻo trên vai Lâm Phong, cái đuôi trắng muốt ve vẩy, đôi mắt to tròn linh động nhìn quanh, như một người bạn đồng hành trung thành đã thấu hiểu mọi chuyện.
"Chúng ta... cần nói chuyện," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh, nhưng vẫn mang theo một nét trầm tư hiếm thấy. "Ta cần các nàng biết mọi chuyện."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, nắm chặt tay chàng hơn. "Thiếp sẽ luôn ở đây, nghe chàng nói."
Tần Nguyệt tiến lên một bước, ánh mắt thông thái nhìn thẳng vào chàng, "Mọi chuyện đều có nhân quả, Lâm Phong. Điều quan trọng là chúng ta đối diện với nó như thế nào, và tìm ra con đường đúng đắn."
Lam Yên không nói gì, nhưng ánh mắt kiên quyết của nàng đã thay cho vạn lời. Dù là Thiên Đạo hay Ma Tôn, kẻ nào dám động vào Lâm Phong, nàng sẽ không chút do dự mà xả thân chiến đấu.
Lâm Phong nhìn họ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, một niềm biết ơn sâu sắc. Chính những người phụ nữ này, chính tình yêu và sự tin tưởng của họ, đã kéo chàng ra khỏi vực sâu của sự hoang mang, đã thắp lên ngọn lửa ý chí trong trái tim chàng. Chàng biết, con đường phía trước sẽ không còn là cuộc chiến của riêng chàng nữa.
Chàng dẫn mọi người rời khỏi khu vực Cổ Di Tích, bay về phía Bích Hải Tiên Đảo, nơi ánh hoàng hôn đang rải vàng trên mặt biển bao la. Họ tìm đến một đỉnh núi khuất, nơi có một hang động tự nhiên với tầm nhìn bao quát toàn bộ hòn đảo và đại dương xanh thẳm. Những vách đá cheo leo ôm lấy hang động, tạo thành một không gian riêng tư, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Khi Lâm Phong và các nàng đáp xuống, tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ dịu dàng như một khúc ca ru ngủ. Gió biển nhẹ nhàng mơn man qua mái tóc, mang theo mùi muối biển trong lành và hương hoa cỏ dại thoang thoảng. Ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần lụi tàn ở phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng biển, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, tráng lệ lại vừa tĩnh lặng đến nao lòng. Bầu không khí xung quanh thanh bình, thơ mộng, tràn đầy sức sống, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng và nặng nề trong lòng Lâm Phong.
Chàng tìm một tảng đá phẳng, đặt Huyễn Mặc Quyển lên đó. Cuốn sách cổ xưa vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo, những đường vân cổ kính trên bề mặt dường như đang ẩn chứa những bí mật ngàn đời. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một vật phẩm ghi lại bi kịch, mà còn là một minh chứng thầm lặng cho những gì Lâm Phong đã trải qua, một chiếc chìa khóa dẫn lối đến sự thật.
Linh Nhi, sau một giấc ngủ ngắn, nay đã tỉnh giấc. Bé con dụi dụi mắt, nhìn quanh với vẻ tò mò. "Ca ca, chúng ta đang ở đâu vậy? Trăng đẹp quá!" Bé chỉ tay về phía mặt trăng non đang nhú lên trên nền trời tím sẫm, ánh bạc lung linh bắt đầu trải khắp mặt biển.
Lâm Phong khẽ xoa đầu Linh Nhi, nụ cười nhẹ nhàng hiện trên môi, nhưng đôi mắt chàng vẫn ẩn chứa một nỗi trầm tư. "Linh Nhi ngoan, lát nữa ca ca sẽ kể cho con nghe một câu chuyện, được không?"
"Vâng ạ!" Linh Nhi vui vẻ gật đầu, rồi lại nép vào lòng Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn dõi theo Lâm Phong, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong không khí.
Lâm Phong hít sâu một hơi, ánh mắt chàng quét qua từng gương mặt đang chờ đợi. "Những gì ta sắp nói đây," chàng bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy nội lực, "có thể sẽ thay đổi hoàn toàn con đường chúng ta đang đi, thay đổi cách chúng ta nhìn nhận thế giới này, và cả bản thân ta nữa."
Chàng kể lại, không bỏ sót một chi tiết nào, về khoảnh khắc chàng giải mã tấm bia đá cổ xưa trong Cổ Di Tích. Chàng miêu tả cảm giác khi Huyễn Mặc Quyển phát ra ánh sáng huyền bí, bao bọc lấy chàng, kéo chàng vào một chiều không gian khác, một dòng thời gian đã trôi qua từ trăm năm trước. Chàng nói về những hình ảnh chân thực như đang tái hiện ngay trước mắt: cảnh Lâm Gia hùng vĩ, phồn thịnh, rồi đột nhiên bị bao vây bởi vô số "Thiên Binh Thiên Tướng" mặc giáp bạc, tay cầm trường thương lấp lánh.
"Đó không phải là yêu ma hay phản đồ, mà là một lực lượng hùng mạnh, uy nghi đến đáng sợ," Lâm Phong kể, giọng chàng khẽ run lên khi nhớ lại cảnh tượng ấy. "Họ không có vẻ mặt hung ác, nhưng mỗi hành động của họ đều lạnh lùng, vô tình, như những cỗ máy tuân theo mệnh lệnh. Và kẻ đứng đầu... một bóng hình khổng lồ, uy áp đến mức chỉ cần nhìn thấy đã đủ khiến vạn vật phải quỳ phục. Đó là... Thiên Đạo."
Các mỹ nhân đều nín thở lắng nghe, nét mặt dần trở nên trắng bệch. Thiên Đạo, thứ mà họ chỉ nghe qua trong truyền thuyết, thứ được coi là quy luật tự nhiên, giờ đây lại hiện hữu như một kẻ thù, một bạo chúa vô tình.
Lâm Phong tiếp tục, kể về bi kịch diệt môn của Lâm Gia, về sự bất lực của những người thân trong gia tộc, về tiếng thét tuyệt vọng của Lâm Vô Cực. "Ta đã cảm nhận được nỗi đau của ông ấy, sự tuyệt vọng khi đối mặt với một thế lực không thể chống cự. Ông ấy đã cố gắng, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng trước uy áp của Thiên Đạo." Chàng ngừng lại, nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. "Không chỉ vậy, ta còn nhìn thấy một 'vết nứt' khổng lồ trên Thiên Đạo, nơi mà linh khí bị hỗn loạn, biến đổi. Và một lời nguyền, một lời nguyền cổ xưa đã giáng xuống huyết mạch của Lâm Gia, mang theo sự định đoạt: 'Kẻ nghịch thiên, diệt tộc!'"
Không khí trong hang động trở nên nặng nề như chì. Tiếng sóng biển rì rào bên ngoài dường như cũng mang theo một nỗi bi thương. Tuyết Dao siết chặt tay Lâm Phong, đôi mắt phượng nhìn chàng đầy lo lắng. "Lời nguyền huyết mạch... Diệt tộc... Vậy ra, bi kịch của Lâm Gia không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là sự trừng phạt của Thiên Đạo?" Giọng nàng run rẩy.
Mộc Ly bặm môi, vẻ tức giận hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp. "Cái Thiên Đạo gì đó dám làm ra chuyện tàn độc như vậy! Thật không thể chấp nhận được! Coi mạng người như cỏ rác!"
Tần Nguyệt nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu. "Nếu những gì chàng nói là thật, thì lời nguyền này đã tồn tại từ rất lâu, có lẽ từ 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' mà cổ tịch đã ghi chép. Thiên Đạo Vô Tình, quả nhiên không sai." Nàng mở mắt, ánh nhìn sắc bén. "Vậy, Lâm Phong, chàng đã nhận ra điều gì về thân thế của mình?"
Lâm Phong gật đầu, "Ta... ta chính là hậu duệ của Lâm Gia, mang trong mình huyết mạch bị nguyền rủa đó. Lâm Vô Cực... có lẽ là tổ tiên trực hệ của ta, người đã 'nghịch thiên' và phải chịu sự trừng phạt tàn khốc." Chàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. "Nhưng ta sẽ không để bi kịch đó lặp lại. Ta sẽ không để lời nguyền này định đoạt số phận của ta, hay số phận của bất kỳ ai ta yêu quý."
Lam Yên, với vẻ mặt kiên cường thường thấy, giờ đây càng thêm phần quyết đoán. Nàng tiến lên, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy vẻ ủng hộ. "Dù là Thiên Đạo hay Ma Tôn, kẻ nào dám động vào chàng, dám động vào những người chúng ta yêu thương, ta sẽ không tha! Chúng ta sẽ cùng chàng chiến đấu!"
Hạ Vũ, dịu dàng như nước, đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập sự yên tâm và tin tưởng tuyệt đối. Nàng khẽ nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng, "Phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh... Phong ca, chàng đã lựa chọn con đường của mình, thiếp tin chàng sẽ làm được."
Lời nói của các nàng như dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn Lâm Phong, xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng chàng. Chàng nhìn họ, một nụ cười ấm áp hiện lên. "Cảm ơn các nàng. Ta biết, con đường này sẽ rất dài và đầy chông gai, thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng. Nhưng ta không đơn độc."
Thôn Thiên Thử, như hiểu được tâm tư của chủ nhân, nhảy phóc lên vai Lâm Phong, kêu chiêm chiếp vài tiếng, rồi dùng cái đầu nhỏ xíu dụi dụi vào má chàng, như một lời động viên. Đôi mắt to tròn long lanh của nó ánh lên vẻ hưng phấn, như thể nó cũng đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới.
Lâm Phong đặt tay lên Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận dòng năng lượng cổ xưa chảy qua lòng bàn tay. "Huyễn Mặc Quyển... nó không chỉ là một vật phẩm ghi lại lịch sử, mà còn là chìa khóa để ta hiểu rõ hơn về lời nguyền, về 'Thiên Đạo Vết Nứt', và có lẽ là cả về cách để phá vỡ nó." Chàng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía bầu trời đêm đầy sao, nơi những vì tinh tú lấp lánh như đang dõi theo vận mệnh của chàng. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Ta cần phải tìm kiếm sự thật, tìm kiếm sức mạnh để đối đầu với Thiên Đạo."
Cảnh hoàng hôn dần biến mất, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Ánh trăng bạc chiếu sáng lung linh trên mặt biển, vẽ nên một con đường lấp lánh dẫn lối đến chân trời vô tận. Trong hang động, dưới ánh nến lung linh và ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển, không khí trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Lâm Phong và các mỹ nhân vẫn ngồi vây quanh tảng đá, nơi cuốn sách cổ xưa đang nằm, như một trung tâm của mọi bí mật. Tiếng sóng biển rì rào vẫn đều đặn vỗ vào bờ, như một lời nhắc nhở về sự vĩnh cửu của thời gian, về những bí ẩn đã ngủ vùi dưới đại dương sâu thẳm. Mùi hương trầm thoang thoảng trong động phủ, hòa quyện với không khí mát lành của đảo tiên, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa huyền bí.
Linh Nhi, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi trong vòng tay Mộc Ly, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn giữ nguyên vẻ ngây thơ. Mộc Ly khẽ vuốt mái tóc bé con, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong, nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ tức giận, thay vào đó là sự trầm tư.
"Ta không thể để bi kịch của Lâm Vô Cực lặp lại," Lâm Phong nhắc lại, giọng nói khàn khàn nhưng đầy quyết tâm, ánh mắt chàng nhìn thẳng vào mắt từng người, truyền đi ý chí bất khuất. "Ta sẽ tìm ra sự thật, và phá vỡ lời nguyền này. Nhưng con đường sẽ rất dài và đầy chông gai. Ta cần các nàng ở bên, không chỉ là điểm tựa tinh thần, mà còn là những người bạn đồng hành cùng ta chiến đấu."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng giờ đây ánh lên một ngọn lửa kiên quyết. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh từ chàng. "Dù là núi đao biển lửa, thiếp nguyện cùng chàng. Ngàn vạn kiếp này, thiếp đều muốn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt mọi phong ba bão táp." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một lời thề son sắt.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây đã đầy vẻ nghiêm túc. "Hừ! Thiên Đạo thì sao chứ? Dám làm những chuyện tàn độc như vậy, chúng ta phải cho nó biết tay! Ta, Mộc Ly này, sẽ không bao giờ để chàng đơn độc!" Nàng vẫn giữ nét ngang bướng, nhưng lời nói lại chứa đựng sự ủng hộ nhiệt thành nhất. "Nếu có thể, ta cũng muốn tìm hiểu thêm về cái 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' mà chàng nhắc tới. Có khi lại tìm được thứ gì đó hay ho để đối phó với cái Thiên Đạo kia!"
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khẽ thở dài, nhưng rồi lại nở một nụ cười bình thản. Nàng vuốt ve mái tóc đen nhánh, mượt mà của mình, ánh mắt uyên bác nhìn xa xăm, rồi lại tập trung vào Lâm Phong. "Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng, Lâm Phong. Việc đối đầu trực diện với Thiên Đạo là điều không tưởng vào lúc này. Trước tiên, phải tìm hiểu sâu hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và nơi khởi nguồn của lời nguyền. Kiến thức là sức mạnh, và chúng ta đang thiếu quá nhiều thông tin." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng mang tính giáo dục, như một người thầy đang chỉ dẫn. "Có lẽ, những cổ thư, di tích cổ xưa, hay thậm chí là những truyền thuyết bị lãng quên, sẽ là manh mối quan trọng. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng chính là một bảo vật vô giá, có thể nó sẽ là chìa khóa dẫn đường."
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng giờ đây càng thêm phần kiên nghị. Nàng nắm chặt chuôi chiến đao bên hông, khí thế lẫm liệt bùng lên. "Ta sẽ luyện tập chăm chỉ hơn nữa. Nếu cần, ta sẽ mở đường máu cho chàng!" Giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ của nàng vang vọng, thể hiện sự sẵn sàng hành động không chút do dự. "Linh Giới hay Tiên Giới gì đó, nếu đó là nơi chúng ta cần đến để tìm kiếm, vậy thì cứ đi!"
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ đây tràn đầy sự kiên định. Nàng khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, truyền đi một luồng linh khí ấm áp, an ủi. "Thiếp sẽ ở bên cạnh chàng, chăm sóc cho chàng và Linh Nhi. Sức mạnh của thiếp có thể không bằng các tỷ muội, nhưng thiếp sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ chàng từ phía sau. Nếu cần, thiếp sẽ tìm kiếm những loại linh dược, những phương pháp trị liệu cổ xưa để giúp chàng và mọi người vượt qua mọi khó khăn." Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của nàng mang lại sự bình yên, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc.
Thôn Thiên Thử, trên vai Lâm Phong, kêu chiêm chiếp đầy hào hứng, như thể nó cũng hiểu và đồng ý với kế hoạch. Nó nhảy nhót qua lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn về phía biển cả, nơi ẩn chứa vô vàn bí ẩn.
Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Vũ, nhìn thấy ánh mắt kiên định của từng người, trong lòng chàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Gánh nặng trên vai chàng không hề giảm bớt, nhưng chàng không còn cảm thấy đơn độc nữa. Chàng có họ, có những người sẵn sàng cùng chàng đối mặt với cả Thiên Đạo.
"Vậy thì," Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt chàng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, "kế hoạch của chúng ta sẽ là: Thứ nhất, ta sẽ dành thời gian để nghiên cứu sâu hơn về Huyễn Mặc Quyển, cố gắng giải mã thêm những bí ẩn mà nó đang che giấu. Thứ hai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm các cổ thư, di tích cổ xưa, đặc biệt là những nơi có liên quan đến 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' và 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Có lẽ, những manh mối về nguồn gốc của lời nguyền, hay thậm chí là cách để hóa giải nó, sẽ nằm trong những tàn tích của một thời đại đã bị lãng quên."
Chàng đưa tay vuốt nhẹ lên những đường vân cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển. "Ta có cảm giác, con đường này không chỉ dừng lại ở Hạ Giới. Nếu lời nguyền này liên quan đến Thiên Đạo, thì rất có thể chúng ta sẽ phải chạm đến những thế giới cao hơn, như Linh Giới hay thậm Giới. Đây không chỉ là cuộc chiến vì Lâm Gia, mà còn là cuộc chiến vì tương lai của toàn bộ tu chân giới."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu. "Lời chàng nói không sai. Các cổ tịch hiếm hoi về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' đều nhắc đến sự can thiệp của các cường giả từ giới cao hơn. Nếu muốn phá vỡ lời nguyền, chúng ta phải có sức mạnh và kiến thức đủ để vươn tới những tầng giới đó."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh không chỉ đến từ tu vi, mà còn từ ý chí và niềm tin. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ tìm ra con đường của riêng mình, con đường để nghịch thiên cải mệnh."
Chàng đứng dậy, ánh mắt chàng nhìn về phía xa, nơi ánh trăng bạc đang chiếu rọi vạn vật, biến đại dương thành một tấm lụa lung linh. Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo hơi thở của biển cả bao la, của những cuộc phiêu lưu bất tận.
"Hành trình này sẽ đầy gian nan, hiểm nguy, nhưng ta tin vào các nàng, và ta tin vào chính mình," Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong hang động, tràn đầy sức mạnh và niềm tin. "Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một huyền thoại mới, một huyền thoại về tình yêu, ý chí và sự bất khuất!"
Các mỹ nhân đồng loạt đứng dậy, ánh mắt họ rực cháy một ngọn lửa quyết tâm, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc chiến với vận mệnh đã an bài. Nhưng giờ đây, họ không còn sợ hãi. Họ có Lâm Phong, và Lâm Phong có họ. Sức mạnh của tình yêu, của sự đoàn kết, đã biến nỗi tuyệt vọng thành ý chí, biến lời nguyền thành sứ mệnh.
Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp một tiếng thật lớn, như muốn khẳng định sự trung thành và tinh thần chiến đấu của mình. Nó nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, chạy vòng quanh chân chàng, rồi lại nhảy lên, như một lời thúc giục.
Đêm đã về khuya, nhưng trong hang động trên Bích Hải Tiên Đảo, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm vẫn bùng cháy rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời. Lâm Phong cùng bảy mỹ nhân và linh thú đồng hành, đã sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo, với lời nguyền huyết mạch, và với mọi thử thách sắp tới. Một Huyền thoại mới đang bắt đầu, một Huyền thoại sẽ được khắc ghi vào dòng chảy của lịch sử, vang vọng mãi về sau: **Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.**