Bình minh dần ló dạng trên Bích Hải Tiên Đảo, những tia nắng vàng rực rỡ đầu tiên xé tan màn sương mỏng, nhuộm vàng cả một vùng biển trời bao la. Tiếng sóng biển vỗ rì rào như một khúc ca bất tận, hòa cùng tiếng chim hải âu lảnh lót và tiếng gió biển mơn man qua từng rặng dừa xanh. Không khí trên đảo trong lành đến lạ, mang theo vị mặn của biển cả, xen lẫn mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ dại ven bờ và thoang thoảng mùi linh quả chín mọng từ những vườn cây bí mật. Linh khí ở đây dồi dào, tràn đầy sức sống, khiến mỗi hơi thở đều như được gột rửa tâm hồn, xứng đáng với danh xưng tiên cảnh chốn trần gian.
Trong một động phủ hướng biển, Lâm Phong ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, lưng thẳng tắp như một ngọn núi sừng sững. Hơi thở của chàng điều hòa, nhịp nhàng như thủy triều lên xuống, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ mỏi mệt vẫn còn vương vấn sự chấn động từ ảo cảnh đêm qua. Khuôn mặt thanh tú của chàng, thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, giờ đây lại mang nét trầm tư, đôi môi mím chặt. Dù đã vượt qua vô số thử thách, đã đạt đến cảnh giới Hợp Thể, nhưng gánh nặng của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và lời nguyền huyết mạch vẫn đè nặng lên tâm trí chàng, khiến chàng không thể nào an ổn hoàn toàn.
Xung quanh chàng, các mỹ nhân yêu quý của chàng đang lặng lẽ vây quanh, mỗi người một vẻ nhưng ánh mắt đều chất chứa sự lo lắng và chờ đợi. Tuyết Dao thanh khiết như băng tuyết, mái tóc đen nhánh mượt mà rủ xuống bờ vai, đôi mắt phượng sắc lạnh thường ngày giờ ánh lên vẻ dịu dàng, lo lắng khôn nguôi. Nàng ngồi gần nhất, tay khẽ đặt trên đầu gối, sẵn sàng an ủi chàng bất cứ lúc nào. Mộc Ly với đôi mắt to tròn long lanh, nét mặt hồn nhiên thường ngày cũng ẩn chứa sự nghiêm túc hiếm thấy, đôi tay nhỏ nhắn nghịch ngợm túm túm cành cây khô, nhưng ánh mắt không rời Lâm Phong. Tần Nguyệt điềm tĩnh, trang nhã, ngồi đối diện chàng, ánh mắt thông thái như đang suy tư về những biến cố sắp tới, nhưng vẫn không giấu được sự quan tâm sâu sắc. Lam Yên, mạnh mẽ và cương trực, lại chọn đứng tựa vào vách đá, tay ôm lấy thanh trường thương quen thuộc, vẻ mặt kiên nghị, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Hạ Vũ dịu dàng, thanh khiết, đang nhẹ nhàng pha một ấm trà linh thảo, hương thơm thanh mát lan tỏa khắp động phủ, giúp xoa dịu không khí căng thẳng. Linh Nhi, bé nhỏ đáng yêu, thì nép sát bên Lâm Phong, đôi mắt to tròn nhìn chàng đầy tin cậy, bàn tay nhỏ xíu khẽ vuốt ve bàn tay của chàng, truyền đi sự ấm áp vô ngôn.
Lâm Phong chậm rãi mở mắt, hơi thở phào nhẹ nhõm, như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình. Ánh nhìn của chàng quét qua từng gương mặt thân yêu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. "Vết nứt đó... nó không chỉ là một vết thương trên bầu trời, mà còn là một gánh nặng đè nén vạn vật, một lời nguyền đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến," giọng chàng khàn đặc, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Ta đã cảm nhận được nó, thấm sâu vào huyết mạch của mình, như một phần không thể tách rời của bản thân. Nó không chỉ là đau đớn, mà còn là sự bất lực của một số phận bị ràng buộc." Chàng nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng trong ảo cảnh. "Cảm giác đó... như cả Thiên Địa đang gào thét trong ta, một sự sụp đổ không thể tránh khỏi nếu không có ai đứng ra đối mặt."
Tuyết Dao dịu dàng đặt tay lên vai chàng, hơi ấm từ bàn tay nàng như xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng Lâm Phong. "Chàng đừng quá lo lắng, phu quân. Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt với tất cả. Chàng không hề đơn độc." Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Nàng biết Lâm Phong là người luôn tự mình gánh vác mọi chuyện, nhưng lần này, nàng muốn chàng hiểu rằng chàng có họ bên cạnh, là một hậu phương vững chắc. "Lời nguyền này có thể đã tồn tại ngàn vạn năm, nhưng nó sẽ không thể ngăn cản bước chân của người muốn nghịch thiên cải mệnh."
Lâm Phong quay đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu đi đôi chút. "Đúng vậy, ta không đơn độc." Chàng nắm lấy bàn tay của Tuyết Dao, siết nhẹ. "Trong ảo cảnh đêm qua, ta không chỉ thấy cảnh Lâm Gia Diệt Môn, mà còn cảm nhận được sự tàn phá khủng khiếp của 'Thiên Đạo Vết Nứt' như một vết thương rỉ máu trên bầu trời, nuốt chửng mọi sinh linh. Nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà giống như một thực thể sống đang mục ruỗng, cố gắng kéo theo mọi thứ xuống vực sâu." Chàng dừng lại, nhìn xa xăm, rồi tiếp tục. "Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ảo cảnh tan biến, ta đã 'gặp' Bạch Lão Tổ. Ông ấy không còn là hình ảnh mờ ảo như trước, mà dường như là một tàn niệm, một mảnh ý thức còn sót lại. Ông ấy đang cố gắng bảo vệ một cuộn cổ đồ, hay một pháp bảo gì đó, trước khi bị hủy diệt hoàn toàn. Ông ấy thì thầm một địa điểm... 'Động Băng Hàn', nơi chứa đựng bí mật cuối cùng của lời nguyền."
Nghe đến "Động Băng Hàn", Tần Nguyệt khẽ cau mày, đôi mắt thông thái ánh lên vẻ suy tư. Nàng đã nghe qua cái tên này trong những cổ tịch quý hiếm mà nàng dày công nghiên cứu. "Động Băng Hàn... Đó là một địa danh cổ xưa, ít được nhắc đến trong các thư tịch hiện đại. Nó nằm sâu trong Băng Cực Vực Địa, một vùng đất bị lãng quên, nơi cực kỳ khắc nghiệt, quanh năm băng tuyết bao phủ, linh khí hỗn loạn và tràn ngập những yêu thú băng hệ cường đại. Để đến được đó, chúng ta sẽ phải vượt qua một quãng đường cực kỳ gian nan."
Mộc Ly nghe vậy, đôi mắt to tròn chớp chớp, có chút sợ hãi. "Băng Cực Vực Địa? Lạnh lẽo lắm sao? Có nhiều yêu thú mạnh không? Nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều loài linh thú quý hiếm, có lẽ ta còn có thể tìm được vài bảo vật thú vị!" Nàng cười tinh nghịch, nhưng giọng nói vẫn ẩn chứa sự nghiêm túc và trung thành, đồng thời cũng thể hiện sự tò mò của một yêu tộc.
Hạ Vũ đưa chén trà linh thảo đến trước mặt Lâm Phong. "Phu quân, chàng hãy uống chút trà này để tĩnh tâm. Nó sẽ giúp chàng xua đi phần nào sự mệt mỏi trong tâm trí." Nàng dịu dàng nói, rồi quay sang nhìn Tần Nguyệt. "Tần tỷ tỷ, liệu có cách nào an toàn hơn để đến đó không? Băng Cực Vực Địa nghe có vẻ rất đáng sợ."
Linh Nhi nép sát bên Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé vẫn không rời. "Ca ca, Linh Nhi không sợ. Chỉ cần có ca ca, Linh Nhi sẽ không sợ gì hết!"
Lâm Phong uống cạn chén trà, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Chàng nhìn các nàng, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Đây không chỉ là những người vợ, người bạn đồng hành của chàng, mà còn là gia đình, là nguồn động lực lớn nhất để chàng tiếp tục con đường nghịch thiên cải mệnh. Chàng đã không còn cô độc nữa. Sự đoàn kết và ủng hộ tuyệt đối của các mỹ nhân và Linh Nhi đã biến thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho Lâm Phong, giúp chàng vượt qua những đấu tranh nội tâm.
***
Trong một căn phòng rộng rãi khác của động phủ, ánh sáng ban trưa xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống tấm bản đồ cổ xưa trải rộng trên chiếc bàn đá trắng. Bản đồ được làm từ da thú không rõ niên đại, phủ một lớp bụi thời gian, nhưng những nét vẽ và phù văn trên đó vẫn còn rõ ràng một cách kỳ lạ. Tiếng sóng biển rì rào từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá lật xào xạc và tiếng bút lông của Tần Nguyệt thỉnh thoảng sột soạt trên bản đồ. Mùi mực tàu cổ kính hòa lẫn với mùi linh thảo dịu nhẹ từ ấm trà Hạ Vũ pha, tạo nên một sự kết hợp độc đáo.
Tần Nguyệt mặc một bộ y phục lụa màu tím nhạt, thanh lịch và trang nhã, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng. Nàng đứng thẳng tắp, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác tập trung vào bản đồ, ngón tay ngọc thon dài khẽ lướt qua những ký hiệu cổ xưa. "Động Băng Hàn này, theo cổ tịch ghi lại, là một trong những nơi cực hàn nhất của Hạ Giới, ẩn chứa vô số băng tinh và linh dược quý hiếm, nhưng cũng là nơi chôn vùi nhiều bí mật kinh hoàng," Tần Nguyệt cất tiếng, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, như một bậc thầy đang giảng giải. Nàng chỉ vào một chấm nhỏ trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một phù văn băng giá cổ xưa. "Để đến được đây, chúng ta sẽ phải đi qua Vực Hải Xoáy Nước, một vùng biển đầy rẫy những dòng chảy ngầm nguy hiểm và yêu thú cấp cao, sau đó là Băng Nguyên Tuyệt Địa, nơi mà ngay cả Nguyên Anh cường giả cũng khó lòng sống sót. Nguy hiểm lớn nhất không phải là yêu thú, mà là những tàn niệm hoặc năng lượng cổ xưa còn sót lại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, có thể gây nhiễu loạn tâm trí hoặc thậm chí đoạt xá."
Lam Yên, với bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm và trường thương tựa vào vai, ánh mắt sắc bén như chim ưng, toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất. Nàng nghe Tần Nguyệt phân tích, nét mặt không hề sợ hãi mà ngược lại, còn ánh lên sự hưng phấn. "Vậy thì càng đáng để đi! Chỉ có những nơi nguy hiểm mới có cơ duyên lớn, Tần tỷ tỷ. Nếu lời nguyền và bí mật của Thiên Đạo Vết Nứt nằm ở đó, chúng ta càng phải tiến lên. Hơn nữa, ta cảm thấy trong đó sẽ có những đối thủ xứng tầm, giúp ta mài giũa chiến kỹ!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, thể hiện rõ bản chất của một chiến binh.
Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, mặc trang phục xanh lá cây đơn giản, đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào bản đồ. Nàng đưa tay lên xoa xoa cánh tay, có chút rùng mình. "Lạnh lẽo quá nha, Băng Cực Vực Địa... Nhưng có Lâm Phong ca ca bảo vệ thì không sợ! Vả lại, ta có thể giúp ca ca tìm kiếm những linh dược quý hiếm hoặc dò tìm dấu vết của các yêu thú băng hệ. Khứu giác của ta sẽ rất hữu ích ở đó!" Giọng nàng trong trẻo, líu lo, đầy vẻ tin tưởng vào Lâm Phong.
Hạ Vũ, thanh khiết như sương sớm, đang nhẹ nhàng rót thêm trà vào các chén, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ, thường ánh lên vẻ từ bi. "Chúng ta cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Băng Cực Vực Địa khí hậu khắc nghiệt, chúng ta cần đan dược chống rét, pháp bảo giữ ấm, và cả linh thực bổ dưỡng để duy trì thể lực. Thiếp sẽ xem xét lại danh sách các vật phẩm cần thiết, đảm bảo mọi thứ được chuẩn bị chu đáo nhất." Nàng nói nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lời nói lại mang sức nặng của sự chu toàn.
Lâm Phong lắng nghe các nàng thảo luận, ánh mắt kiên định dần chiếm lấy vẻ trầm tư. Chàng biết chuyến đi này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng không thể lùi bước. Gánh nặng của lời nguyền và bí ẩn thân thế đã thôi thúc chàng đến tột cùng. "Ta hiểu sự lo lắng của các nàng, và ta cũng biết những nguy hiểm phía trước," Lâm Phong cất tiếng, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Nhưng dù thế nào, đây cũng là con đường ta đã chọn. Ta không thể quay lưng lại với vận mệnh của mình, cũng không thể để lời nguyền này tiếp tục đe dọa các nàng và thế giới." Chàng nhìn từng người một, ánh mắt tràn đầy tình cảm và quyết tâm. "Lâm Gia Diệt Môn, Thiên Đạo Vết Nứt, và giờ là Động Băng Hàn... Mọi thứ đều liên kết chặt chẽ. Ta phải đi, để tìm ra sự thật, để phá giải lời nguyền, để bảo vệ những người ta yêu thương. Nếu ta không đối mặt, thì ai sẽ đối mặt đây?"
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, hiểu rõ sự kiên định của Lâm Phong. "Phu quân nói đúng. Chúng ta không thể trốn tránh mãi. Vậy thì, ta sẽ phác thảo một lộ trình chi tiết, kết hợp với các cổ tịch để tìm ra những con đường ít nguy hiểm nhất, hoặc ít nhất là có thể dự đoán được nguy hiểm. Mộc Ly sẽ giúp ta dò tìm những khu vực có yêu thú cường đại để chúng ta có thể tránh hoặc chuẩn bị đối phó. Lam Yên và phu quân sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc bảo vệ, và Hạ Vũ sẽ lo liệu hậu cần."
Lâm Phong vỗ nhẹ tay xuống bàn, ra hiệu cho mọi người im lặng. "Được rồi, vậy thì mọi việc đã định. Chúng ta sẽ dành thêm năm ngày để chuẩn bị kỹ lưỡng nhất, sau đó sẽ chính thức khởi hành. Hành trình này sẽ đầy gian nan, hiểm nguy, nhưng ta tin vào các nàng, và ta tin vào chính mình. Thiên Đạo có muốn ngăn cản, có muốn giáng lời nguyền, cũng phải hỏi qua kiếm của ta trước! Vì Lâm Gia, vì tương lai của chúng ta, vì sự thật, chúng ta sẽ không lùi bước!" Chàng đứng dậy, khí thế bàng bạc tỏa ra, bao trùm cả căn phòng. "Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ! Lần này, ta sẽ dùng chính kiếm của mình để mở ra một con đường mới!"
***
Hoàng hôn rực rỡ phủ lên Bích Hải Tiên Đảo, nhuộm đỏ cả một vùng trời và biển. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây được tô điểm bởi sắc cam, tím, hồng, tạo nên một bức tranh tráng lệ như trong mộng. Gió biển vẫn miên man thổi, mang theo hơi thở mặn mòi của đại dương và tiếng sóng vỗ rì rào không ngừng. Trên một mỏm đá cao hướng ra biển, Lâm Phong đứng đó, dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Chàng đối mặt với biển cả bao la, cảm nhận gánh nặng trên vai nhưng cũng thấy nhẹ nhõm hơn khi có các mỹ nhân bên cạnh. Một cảm giác tự do xen lẫn trách nhiệm, như biển cả rộng lớn kia vừa mang đến sự bao dung, vừa ẩn chứa những cơn bão tố chờ đợi.
Các nàng đứng thành vòng cung quanh chàng, mỗi người một vẻ nhưng cùng chung một ánh mắt kiên định, ánh lên vẻ yêu thương và tin tưởng tuyệt đối. Tuyết Dao, thanh khiết và dịu dàng, mái tóc đen mượt rủ xuống bờ vai, đôi mắt phượng nhìn Lâm Phong đầy trìu mến. Tần Nguyệt, trang nhã và thông thái, mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt như đã nhìn thấu mọi sự. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên cường, đứng thẳng tắp, biểu lộ sự sẵn sàng chiến đấu. Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao, có chút tò mò về cuộc phiêu lưu sắp tới. Hạ Vũ, dịu dàng và chu đáo, ánh mắt hiền hòa, nét mặt ẩn chứa sự lo lắng nhưng vẫn tràn đầy ủng hộ. Linh Nhi, bé nhỏ đáng yêu, nắm chặt tay Lâm Phong, như một lời hứa không lời, đôi mắt to tròn nhìn chàng với sự tin tưởng tuyệt đối, không chút sợ hãi.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, kêu chiêm chiếp vài tiếng đáng yêu rồi nhảy phóc lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ chàng, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự đồng hành.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của biển cả và mùi hương của hoàng hôn. Chàng quay lại nhìn các nàng, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và quyết tâm. "Cuộc hành trình này không chỉ vì bản thân ta, mà còn vì các nàng, vì Linh Nhi, vì tương lai của thế giới này," giọng nói của chàng trầm ấm, vang vọng trong không gian, mang theo một sức mạnh không gì lay chuyển được. "Ta sẽ không bao giờ lùi bước, cũng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trong các nàng phải chịu tổn thương. Lời nguyền này, ta sẽ tự tay phá giải! Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình! Ta sẽ chứng minh rằng ý chí của con người có thể vượt qua mọi giới hạn, phá vỡ mọi xiềng xích của số phận!" Chàng nói, ánh mắt kiên định như những vì sao sắp ló dạng trên nền trời hoàng hôn. "Mỗi bước đi của chúng ta sẽ là một lời thách thức gửi đến cái gọi là Thiên Đạo. Nó có thể đã định sẵn số phận cho ta, nhưng ta sẽ là người viết lại!"
Tuyết Dao tiến lên một bước, nắm chặt tay chàng, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang Lâm Phong, xua đi mọi lạnh giá trong lòng chàng. "Chúng ta sẽ luôn bên chàng, cùng chàng đối mặt với tất cả. Phu quân, chàng không cần phải gánh vác một mình. Chúng thiếp nguyện cùng chàng đi đến tận cùng trời đất, dù là biển lửa hay băng giá." Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu sâu sắc.
Lam Yên cũng bước tới, tay siết chặt trường thương, khí thế mạnh mẽ bùng phát. "Chàng cứ yên tâm tiến về phía trước, Lâm Phong! Hậu phương đã có chúng ta lo liệu! Bất cứ kẻ nào dám ngáng đường chúng ta, ta sẽ dùng trường thương này để dọn dẹp!" Nàng nói, ánh mắt rực lửa, thể hiện sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu.
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Chàng khẽ cúi xuống, ôm nhẹ Linh Nhi vào lòng, hôn lên mái tóc đen mượt của nàng. Linh Nhi rúc sâu vào ngực chàng, cảm nhận sự ấm áp và an toàn. Sau đó, ánh mắt chàng lướt qua từng mỹ nhân, từ Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên, Mộc Ly, đến Hạ Vũ. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều là nguồn sức mạnh vô tận của chàng. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa họ, không chỉ là tình yêu nam nữ, mà là một sự gắn bó của những linh hồn đồng điệu, cùng nhau đối mặt với vận mệnh.
"Được, vậy chúng ta sẽ cùng nhau viết nên huyền thoại này!" Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng giữa không gian bao la của biển cả. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng cùng các nàng cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, để lại một vệt đỏ rực rỡ như một lời hứa hẹn cho một bình minh mới, một con đường mới đang chờ đợi. Hành trình của họ, một hành trình đầy cam go nhưng cũng hứa hẹn những kỳ ngộ phi thường, đã chính thức bắt đầu. Lâm Phong cùng bảy mỹ nhân và linh thú đồng hành, đã sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo, với lời nguyền huyết mạch, và với mọi thử thách sắp tới.
***
Rạng sáng ngày hôm sau, khi những vì sao vẫn còn lấp lánh mờ ảo trên bầu trời đêm vừa tan, và không khí vẫn còn se lạnh bởi hơi sương đêm, nhóm Lâm Phong đã tập trung tại Cổng Không Gian bí mật của Bích Hải Tiên Đảo. Cổng Không Gian này không phải là một pháp trận dịch chuyển thông thường, mà là một vòng tròn đá lớn được khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt huyền ảo. Các phù văn trên vòng tròn đá như những mạch máu đang chảy, thỉnh thoảng lại lóe lên một đợt ánh sáng mạnh mẽ, phát ra tiếng rung động ù ù trong không gian, báo hiệu năng lượng đang dao động dữ dội. Xung quanh cổng là bốn cột đá cao ngất, mỗi cột khắc một linh thú trấn giữ, tạo nên một vẻ uy nghiêm và cổ kính. Mùi không khí khô lạnh hòa lẫn với mùi đá, và một mùi năng lượng đặc biệt, khiến không gian xung quanh trở nên bí ẩn và căng thẳng.
Lâm Phong mặc trường bào màu xanh sẫm, dáng người thẳng tắp, đứng ở vị trí dẫn đầu, ánh mắt kiên định nhìn vào trung tâm cánh cổng. Chàng kiểm tra lại Thiên Không Thoa trong tay, một pháp bảo phi hành cực phẩm, cũng như Sinh Mệnh Ngọc Bội đang tỏa ra linh quang ấm áp trên ngực. Các mỹ nhân của chàng cũng đều đã sẵn sàng, mỗi người đều mặc trang phục gọn gàng, phù hợp cho một chuyến đi dài và đầy gian nan. Pháp bảo, đan dược, linh thạch, và các vật dụng cần thiết khác đều đã được Hạ Vũ chuẩn bị chu đáo, phân phát cho từng người.
Tần Nguyệt, với phong thái điềm tĩnh vốn có, đang kiểm tra lại một viên đan dược màu xanh ngọc trong tay. Nàng tỉ mỉ quan sát các phù văn trên Cổng Không Gian, đôi mắt phượng thông thái như đang tính toán điều gì đó. "Mọi thứ đã sẵn sàng," nàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng. "Chỉ cần chú ý những dao động không gian bất thường khi chúng ta tiến vào, có thể sẽ có những cơn lốc xoáy không gian hoặc các mảnh vỡ không gian xuất hiện." Nàng quay sang Lâm Phong, ánh mắt có chút lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. "Nếu có bất kỳ sự cố nào, phu quân phải ưu tiên bảo vệ Linh Nhi và Mộc Ly trước."
Lam Yên gật đầu, tay siết chặt trường thương. "Yên tâm, Tần tỷ tỷ. Ta sẽ là lá chắn kiên cố nhất!"
Hạ Vũ, với vẻ mặt dịu dàng, đưa cho Lâm Phong một túi trữ vật nhỏ. "Phu quân, trong này có một ít linh thực và đan dược đặc biệt để chống lại khí lạnh khắc nghiệt của Băng Cực Vực Địa. Chàng hãy giữ lấy."
Mộc Ly thì đã không thể đợi được nữa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Cổng Không Gian. "Khi nào thì đi hả ca ca? Ta muốn xem Băng Cực Vực Địa trông như thế nào!"
Linh Nhi nắm tay Lâm Phong chặt hơn, đôi mắt to tròn nhìn chàng đầy tin cậy. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng đã là một nguồn động viên to lớn.
Lâm Phong gật đầu với các nàng, sau đó quay lại, nhìn về phía Bích Hải Tiên Đảo lần cuối. Hòn đảo xinh đẹp giờ đây chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tiếng sóng biển vẫn vỗ rì rào, như một lời tạm biệt. Chàng biết, đây không chỉ là một hành trình tìm kiếm bí mật, mà còn là một cuộc chiến với vận mệnh, một bước ngoặt lớn trong cuộc đời chàng.
"Đi thôi, bí ẩn đang chờ chúng ta," Lâm Phong nói, giọng nói dứt khoát, đầy khí phách. Chàng nắm chặt tay Linh Nhi, Thôn Thiên Thử nhảy lên vai chàng, đôi mắt sáng rực. Lâm Phong dẫn đầu, từng bước vững chắc tiến vào Cổng Không Gian.
Khi Lâm Phong và các nàng bước qua ngưỡng cửa của vòng tròn đá, ánh sáng từ cổng dịch chuyển bùng lên rực rỡ, bao trùm lấy họ. Những phù văn cổ xưa xoay chuyển liên tục, phát ra tiếng vo ve như hàng ngàn con ong đang bay lượn. Không gian xung quanh méo mó, biến dạng, và rồi, hình ảnh Bích Hải Tiên Đảo dần khuất sau lưng, nhường chỗ cho một không gian mờ ảo, tràn ngập những luồng sáng sắc màu và những dao động không gian kỳ lạ. Đây là sự khởi đầu của một cuộc phiêu lưu hoàn toàn mới, một cuộc hành trình đi tìm cội nguồn lời nguyền, khám phá những bí mật cổ xưa của Thiên Đạo Vết Nứt, và đối mặt với những thử thách vượt xa sức tưởng tượng của họ. Một huyền thoại mới đang bắt đầu, một huyền thoại sẽ được khắc ghi vào dòng chảy của lịch sử, vang vọng mãi về sau: Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Lâm Phong và những người yêu quý của chàng đã sẵn sàng cho mọi điều sắp tới.