Khi Lâm Phong và các nàng bước qua ngưỡng cửa của vòng tròn đá, một làn sóng năng lượng khổng lồ bỗng chốc ập đến, không gian xung quanh bùng lên rực rỡ bởi ánh sáng chói lòa, nuốt chửng tất cả. Khung cảnh Bích Hải Tiên Đảo, với những ngọn núi xanh biếc và bờ biển rì rào sóng vỗ, nhanh chóng bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một cơn lốc xoáy sắc màu hỗn độn. Những phù văn cổ xưa khắc trên vòng tròn đá như những dòng máu đang chảy, giờ đây xoay chuyển điên cuồng, phát ra tiếng vo ve chói tai, tựa như hàng ngàn vạn con ong khổng lồ đang đồng loạt vỗ cánh trong một không gian bị bóp méo đến cực hạn.
Cả nhóm người Lâm Phong cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ không thể cưỡng lại, thân thể như bị xé toạc ra thành từng mảnh rồi lại được ép chặt lại, cảm giác đó vừa khó chịu vừa vô cùng choáng váng. Các luồng sáng đủ màu sắc từ lam, lục, tím, vàng... không ngừng đan xen, nhảy múa trước mắt, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo nhưng cũng đầy áp lực. Không gian không còn là một thể thống nhất mà bị bẻ cong, vặn xoắn, hiện lên những hình ảnh mờ ảo, chớp nhoáng của vô số thế giới, tựa như vô vàn những tấm gương vỡ vụn phản chiếu vũ trụ.
Lâm Phong đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt đen láy nheo lại, cố gắng giữ vững tinh thần và ý chí. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho một chuyến đi xuyên không gian, nhưng sự hung hãn và dữ dội của Cổng Không Gian vẫn vượt xa tưởng tượng của chàng. Chàng cảm nhận được những dao động kinh khủng của không gian, như thể có những vết nứt vô hình đang cố gắng xé toạc mọi thứ. Trong sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng chợt dấy lên, một sự bất an mơ hồ về "Thiên Đạo Vết Nứt" mà chàng đã cảm nhận được trong ảo cảnh. Liệu sự bất ổn của Thiên Đạo có đang ảnh hưởng đến cả những quy tắc không gian này, khiến cho hành trình thăng giới trở nên nguy hiểm hơn gấp bội? Chàng không thể chắc chắn, nhưng trực giác của một tu sĩ mạnh mẽ mách bảo chàng phải đề cao cảnh giác tối đa. Chàng nắm chặt tay Linh Nhi đang bám sát bên cạnh, truyền cho nàng một luồng linh lực ấm áp để xoa dịu nỗi sợ hãi.
Mộc Ly, với bản tính hoạt bát và tinh nghịch, ban đầu còn phấn khích reo lên vài tiếng, nhưng rất nhanh sau đó đã phải nhíu mày, khuôn mặt xinh đẹp hơi tái đi. "Oa, chóng mặt quá đi mất! Cảm giác như đang bị quay trong một cái cối xay vậy, ca ca!" Nàng ôm lấy cánh tay của Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh hơi nhắm lại, cố gắng chống chọi với cảm giác buồn nôn.
Tần Nguyệt thì lại giữ được vẻ điềm tĩnh hơn, mặc dù sắc mặt nàng cũng có chút nghiêm trọng. Nàng dùng ánh mắt thông thái quét qua từng người, kiểm tra trạng thái của các nàng, đồng thời truyền âm trấn an. "Sắp đến rồi, mọi người chuẩn bị tâm lý. Cổng Không Gian cần một lượng linh lực cực lớn để vận hành, và những dao động này là điều tất yếu. Hãy tập trung giữ vững đan điền, bảo vệ tâm mạch." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt như muốn nói, *chàng hãy cẩn thận*.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, vẫn giữ được phong thái lạnh lùng và thanh khiết. Nàng khẽ nhíu mày, cảm nhận những luồng không gian hỗn loạn đang cọ xát vào hộ thể linh lực của mình. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ vận chuyển công pháp, duy trì sự ổn định cho bản thân và thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong, ánh mắt ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối.
Lam Yên thì lại thể hiện sự mạnh mẽ và cảnh giác thường thấy. Nàng siết chặt trường thương trên tay, ánh mắt sắc bén quét khắp không gian mờ ảo, như thể đang tìm kiếm bất kỳ mối nguy hiểm tiềm tàng nào. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để ứng phó với mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra trong cuộc dịch chuyển. "Mặc dù không gian hỗn loạn, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu của lốc xoáy không gian hay các mảnh vỡ không gian như Tần tỷ tỷ đã nói," nàng trầm giọng, giọng điệu dứt khoát.
Hạ Vũ, với vẻ mặt dịu dàng, khẽ tựa vào Lâm Phong, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo của chàng. Nàng cảm thấy hơi sợ hãi trước cảnh tượng này, nhưng niềm tin vào Lâm Phong đã xua tan đi phần lớn sự lo lắng. Nàng thì thầm, "Chàng... chàng cẩn thận nhé."
Linh Nhi không nói gì, chỉ bám chặt lấy tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nàng phản chiếu những luồng sáng sắc màu, vừa có chút sợ hãi, vừa không giấu nổi sự tò mò. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong thì lại tỏ ra vô cùng hứng thú. Nó "chiêm chiếp" vài tiếng, đôi mắt nhỏ bé sáng rực, dường như đang tận hưởng cảm giác bị kéo giãn và xoắn vặn trong không gian. Nó còn thò cái mũi nhỏ xíu ra, hít hà những luồng linh khí không gian lạ lẫm, tựa như đang muốn nuốt chửng cả không gian này.
Lâm Phong mỉm cười trấn an Linh Nhi và Hạ Vũ, sau đó truyền âm cho các nàng: "Mọi người đừng lo, ta vẫn ổn. Cổng Không Gian này được Bạch Lão Tổ thiết lập, chắc chắn có thể đưa chúng ta đến đích an toàn." Mặc dù nói vậy, trong lòng chàng vẫn không khỏi cảm thấy một chút bất an. Bạch Lão Tổ đã để lại rất nhiều bí ẩn, và chàng không biết liệu có còn những bất ngờ nào đang chờ đợi họ hay không.
Chàng tập trung vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, luồng linh lực hùng hậu từ đan điền chảy khắp châu thân, giúp chàng ổn định tâm thần và cảm nhận rõ ràng hơn những biến động của không gian. Chàng phát hiện ra, trong những dao động hỗn loạn ấy, vẫn tồn tại một quy luật vô hình nào đó, một dòng chảy định sẵn đang dẫn dắt họ đi về phía trước. Đây chính là "Đạo" của không gian, thứ mà những tu sĩ cấp cao mới có thể cảm nhận được.
Khi sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm, tưởng chừng như thân thể của mỗi người sẽ tan biến vào hư vô, thì đột nhiên, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết bùng lên, nuốt chửng mọi sắc màu rực rỡ và tiếng động chói tai. Toàn bộ không gian quay cuồng, vỡ vụn như một tấm gương khổng lồ, rồi đột ngột yên tĩnh đến lạ thường. Cảm giác bị kéo giãn và xoắn vặn biến mất, thay vào đó là sự nhẹ nhõm đến bất ngờ, như thể vừa thoát ra khỏi một giấc mộng kinh hoàng.
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong không khí xung quanh. Khi chàng mở mắt ra, một khung cảnh hoàn toàn mới, hùng vĩ đến choáng ngợp, đập vào thị giác, khiến chàng phải nín thở.
***
Sau khoảnh khắc chói lòa và hỗn loạn tột độ, nhóm Lâm Phong xuất hiện trên một đỉnh núi đá cheo leo, đứng vững chãi trên một nền đất bằng phẳng. Dưới chân họ, những tảng đá xám xịt phủ đầy rêu phong cổ kính vươn mình ra không trung, tạo thành một ban công tự nhiên hướng thẳng ra một khung cảnh ngoạn mục đến khó tin. Trước mắt họ là một đại lục rộng lớn, bao la đến vô tận, trải dài đến tận chân trời mà mắt thường không thể chạm tới.
Dãy núi trùng điệp vươn tới mây xanh, những ngọn núi cao chót vót, sừng sững như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên bầu trời. Đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, lấp lánh dưới ánh nắng vàng rực rỡ của một ngày mới. Từng dải mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ giữa lưng chừng núi, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Từ những vách đá dựng đứng, hàng trăm ngọn thác nước bạc trắng xóa đổ xuống ào ào, tạo thành những dòng suối trong vắt uốn lượn qua các khe núi, rồi đổ vào những hồ nước xanh biếc dưới thung lũng sâu thẳm. Tiếng thác nước đổ ầm ầm từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng gió rít qua đỉnh núi, tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng của thiên nhiên.
Nhưng điều khiến Lâm Phong và các nàng kinh ngạc nhất không phải là cảnh sắc tuyệt mỹ này, mà là linh khí. Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuồn cuộn thành từng dải sương mù màu xanh nhạt bao phủ khắp nơi, tạo thành những dải lụa mềm mại lượn lờ giữa không trung. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo một luồng năng lượng tinh thuần, mát lạnh và sảng khoái, như thể toàn bộ cơ thể đang được gột rửa. Mùi hương của linh khí tinh thuần đặc quánh, hòa lẫn với mùi thảo mộc lạ mà họ chưa từng ngửi thấy ở Hạ Giới, cùng với mùi đất đá tươi mới sau cơn mưa, tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc.
Tuy nhiên, cùng với sự dồi dào của linh khí, Lâm Phong cũng cảm nhận được một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Đó là áp lực của quy tắc thiên địa, của Đạo Vận tại Linh Giới, mạnh hơn gấp bội so với Hạ Giới. Cảm giác này khiến tu vi của họ dường như bị kìm hãm đôi chút, như thể có một lớp màn vô hình đang bao bọc lấy cơ thể, thử thách khả năng thích nghi của mỗi người. Bầu không khí hùng vĩ, tráng lệ, tràn đầy năng lượng sinh cơ, nhưng cũng tiềm ẩn sự hoang dã và nguy hiểm khó lường.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần tràn vào đan điền, khiến linh lực trong cơ thể chàng khẽ rung động, tựa như đang được thanh lọc và củng cố. "Linh khí nơi đây... quả nhiên không tầm thường," chàng thì thầm, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kinh ngạc và thích thú. "Nếu tu luyện ở đây, tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn Hạ Giới gấp mấy lần." Chàng chợt nhớ lại lời của những tiền bối trong tông môn: "Linh Giới là nơi linh mạch hội tụ, là cái nôi của vạn pháp." Giờ đây, chàng đã thực sự cảm nhận được điều đó.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, khuôn mặt thanh khiết lộ vẻ trầm tư. Nàng vận chuyển công pháp một chút, rồi nhẹ nhàng nói: "Áp lực của quy tắc thiên địa mạnh quá, tu vi của chúng ta dường như bị kìm hãm đôi chút. Cảm giác như có một gông xiềng vô hình đang bó buộc linh lực vậy." Nàng là người đầu tiên nhận ra sự khác biệt sâu sắc này, cho thấy sự nhạy cảm và khả năng quan sát tinh tế của nàng.
Mộc Ly thì đã hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt thu hút. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng sáng rực lên, nàng chỉ tay về phía một thung lũng xanh mướt, nơi có những loại cây cỏ kỳ lạ đang đua nhau khoe sắc. "Oa, nhiều linh thảo quá! Ca ca nhìn kìa, loại cây này có vẻ giống Bách Niên Băng Liên mà chúng ta từng tìm thấy, nhưng lại có màu đỏ rực!" Nàng tinh nghịch hỏi, "Không biết có loại nào ăn được không? Nhìn ngon mắt quá!" Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng "chiêm chiếp" hưởng ứng, nó nhanh nhẹn nhảy xuống đất, cái mũi nhỏ xíu liên tục hít hà, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào những bụi cây kỳ lạ, dường như muốn lao ngay vào khám phá.
Diệp Vô Song, nàng vẫn giữ vẻ bí ẩn và điềm tĩnh thường thấy. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ với ánh mắt sâu thẳm màu tím huyền bí. "Linh Giới... rốt cuộc là như thế nào?" Nàng thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một câu hỏi tu từ dành cho chính mình, nhưng cũng như đang dò hỏi những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới này. Trong đôi mắt nàng, dường như không chỉ có sự kinh ngạc, mà còn là một chút hoài niệm, một chút suy tư về những gì đã qua và những gì sắp đến.
Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thanh khiết và tao nhã, chắp tay trước ngực, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ. "Cảnh sắc như tiên cảnh, nhưng cũng ẩn chứa sát cơ. Linh khí dồi dào như vậy, ắt hẳn sẽ có những linh thú cường đại, thậm chí là những thế lực tranh giành tài nguyên. Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng." Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự cảnh báo sâu sắc.
Tần Nguyệt gật đầu tán thành lời của Cổ Thanh Nguyệt. "Đúng vậy. Linh Giới rộng lớn và phức tạp hơn Hạ Giới rất nhiều. Quy tắc sinh tồn cũng sẽ khắc nghiệt hơn. Chúng ta không thể khinh suất." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng không thiếu sự lo lắng.
Lam Yên thì đã nắm chặt trường thương, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía. Nàng không nói gì, nhưng hành động của nàng đã cho thấy sự sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nàng là mũi nhọn của cả nhóm, luôn đặt sự an toàn của mọi người lên hàng đầu.
Hạ Vũ, với vẻ dịu dàng, khẽ nắm chặt tay Lâm Phong. "Linh Giới thật đẹp, nhưng cũng thật đáng sợ. May mắn là có chàng ở bên." Nàng không hề che giấu sự dựa dẫm và tin tưởng tuyệt đối vào người mình yêu.
Linh Nhi vẫn bám sát Lâm Phong, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh, tò mò nhìn ngắm mọi thứ. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang len lỏi vào cơ thể, khiến nàng cảm thấy tràn đầy sức sống. Nàng biết, nơi đây sẽ là một cuộc phiêu lưu mới, một hành trình thú vị khác cùng ca ca của mình.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ nhàng với các nàng, sau đó ánh mắt trở nên kiên định hơn. Chàng biết, Linh Giới này không chỉ là một thế giới mới đầy kỳ ngộ, mà còn là một đấu trường khốc liệt, nơi chàng phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết. Sự nhỏ bé của bản thân khi đối mặt với một thế giới rộng lớn hơn, một vũ trụ bao la hơn, chợt hiện rõ ràng trong tâm trí chàng. Nhưng chính điều đó lại càng hun đúc thêm quyết tâm trong chàng. Chàng phải phá giải bí ẩn thân thế và lời nguyền, phải bảo vệ những người mình yêu thương. "Mọi người cứ yên tâm," chàng nói, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy khí phách. "Dù Linh Giới có hùng vĩ đến đâu, hay ẩn chứa nguy hiểm gì, chỉ cần chúng ta đoàn kết, ta tin không gì có thể ngăn cản được chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá, cùng nhau chinh phục."
Chàng khẽ đưa tay vuốt ve đầu Thôn Thiên Thử, nó "chiêm chiếp" một tiếng, rồi nhảy lên vai chàng, đôi mắt nhỏ bé nhìn ra xa xăm, như thể cũng đang suy tính điều gì đó. Lâm Phong cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn, cổ xưa đang ẩn mình bên dưới vẻ hùng vĩ của Linh Giới. Một cảm giác rằng nơi đây còn chứa đựng những bí mật và nguy hiểm còn ẩn giấu sâu hơn, chờ đợi họ khám phá. Chuyến hành trình này, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.
***
Khi cả nhóm Lâm Phong vẫn đang chìm đắm trong sự kinh ngạc trước cảnh quan hùng vĩ và sự dồi dào của linh khí tại Linh Giới, thì từ phía sau một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong gần đó, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một nam nhân trung niên, dáng người thanh thoát, khoác trên mình bộ trường bào màu xanh đậm, mái tóc dài bạc trắng được búi gọn gàng sau đầu, râu dài thướt tha chạm đến ngực. Trong tay hắn ta cầm một chiếc la bàn cổ kính, trên đó khắc đầy những phù văn phức tạp, đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Khí chất của hắn ta toát ra vẻ thanh thoát, có chút tiên phong đạo cốt, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự nghiêm nghị và một chút kiêu ngạo khó nhận ra. Hắn ta chính là Linh Giới Dẫn Lộ Nhân.
Linh Giới Dẫn Lộ Nhân tiến đến, bước chân nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nào, như một bóng ma lướt đi trên mặt đất. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua nhóm người Lâm Phong với vẻ đánh giá, từ Lâm Phong đến từng mỹ nhân, rồi dừng lại ở Thôn Thiên Thử đang "chiêm chiếp" trên vai Lâm Phong. Hắn ta dường như không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của họ, như thể đã quen với việc tiếp đón những kẻ từ Hạ Giới thăng lên.
"Chào mừng đến Linh Giới, những người đến từ Hạ Giới." Hắn cất tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một chút uy áp vô hình. "Ta là Dẫn Lộ Nhân, phụ trách tiếp đón những người vượt qua Cổng Không Gian. Các ngươi có giấy thông hành không?"
Lâm Phong bước lên một bước, giữ thái độ điềm tĩnh nhưng không hề tỏ ra yếu thế. Chàng biết rằng ấn tượng đầu tiên là rất quan trọng. "Chúng ta không có giấy thông hành, tiền bối," Lâm Phong đáp, giọng nói của chàng không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một khí phách riêng biệt. "Chúng ta đến từ Hạ Giới, có một số việc cần giải quyết tại đây." Chàng không nói rõ ràng về việc tìm kiếm lời nguyền hay Thiên Đạo Vết Nứt, bởi chàng biết những bí mật đó không thể tùy tiện tiết lộ.
Ánh mắt của Dẫn Lộ Nhân sắc bén hơn một chút, hắn ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, dường như đang cố gắng nhìn thấu tâm can chàng. "Không có giấy thông hành..." Hắn ta lặp lại, kéo dài giọng, rồi khẽ lắc đầu. "Vậy thì các ngươi phải chịu quy tắc đặc biệt. Linh Giới không phải nơi ai muốn đến là đến. Mỗi người thăng giới mà không có sự bảo lãnh của các tông môn lớn hoặc gia tộc có thế lực tại Linh Giới đều phải trải qua kiểm tra nghiêm ngặt. Ta cần kiểm tra tu vi và lai lịch của các ngươi. Và... phí nhập cảnh." Hắn ta nhấn mạnh ba chữ "phí nhập cảnh" một cách đầy ẩn ý.
Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, truyền âm cho Lâm Phong: "Hắn ta đang cố làm khó chúng ta, phu quân. Giấy thông hành và phí nhập cảnh đều là những quy tắc mà những kẻ từ Hạ Giới như chúng ta khó có thể đáp ứng. Có lẽ hắn muốn vòi vĩnh hoặc gây sự." Nàng không hề che giấu sự bất mãn của mình.
Lâm Phong vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, ánh mắt tràn đầy vẻ tinh quái. Chàng biết Tần Nguyệt nói đúng. Linh Giới này quả nhiên không hề đơn giản, ngay cả người tiếp đón đầu tiên cũng đã tỏ ra như vậy. "Đương nhiên rồi, tiền bối," Lâm Phong đáp lại Dẫn Lộ Nhân, giọng điệu khiêm tốn nhưng không hề mất đi sự tự tin. "Phiền tiền bối chỉ giáo. Chúng ta là những kẻ lần đầu đặt chân đến Linh Giới, còn nhiều điều chưa hiểu rõ. Mong tiền bối rộng lòng chỉ dẫn." Chàng dùng từ ngữ khéo léo để thăm dò ý định của đối phương, đồng thời thể hiện sự tôn trọng cần thiết mà không hạ thấp mình.
Dẫn Lộ Nhân liếc nhìn Lâm Phong, rồi ánh mắt chuyển sang các mỹ nhân phía sau. Hắn ta thoáng kinh ngạc khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ và đặc biệt từ họ, đặc biệt là Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, tuy rằng tu vi của họ không thể hiện rõ ràng như Lâm Phong. Hắn ta hừ nhẹ một tiếng, có vẻ không hài lòng với thái độ của Lâm Phong, nhưng cũng không tiện ra mặt. "Hừm. Vậy thì hãy theo ta. Ta sẽ đưa các ngươi đến trạm Dẫn Lộ gần nhất để tiến hành kiểm tra." Hắn nói, rồi quay người đi trước, không đợi Lâm Phong trả lời.
Lâm Phong nháy mắt với các nàng, ngầm ra hiệu rằng mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Chàng hiểu rằng Dẫn Lộ Nhân này chỉ là một người thi hành luật lệ, và đằng sau hắn chắc chắn còn có những thế lực lớn hơn đang quản lý Linh Giới. Sự xuất hiện của họ, một nhóm tu sĩ Hạ Giới mạnh mẽ và đặc biệt, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. "Tiền bối nói đúng, chúng ta là những kẻ lạ mặt, cần phải tuân theo quy tắc của nơi này," Lâm Phong thì thầm, vừa đi theo Dẫn Lộ Nhân, vừa truyền âm cho các nàng. "Mọi người hãy cẩn thận, đừng tùy tiện gây sự. Linh Giới này không phải là Hạ Giới, chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ càng trước khi hành động."
Lam Yên gật đầu, ánh mắt sắc bén vẫn không ngừng quét xung quanh, cảnh giác cao độ. Hạ Vũ khẽ nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt có chút lo lắng nhưng tràn đầy tin tưởng. Mộc Ly thì vẫn tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, Thôn Thiên Thử thì lại nhảy tót lên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ bé cũng nhìn chằm chằm vào Dẫn Lộ Nhân phía trước, dường như đang đánh giá người này. Tần Nguyệt và Tuyết Dao thì lại giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt thông thái của họ như đang tính toán điều gì đó. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt thì vẫn trầm mặc, nhưng khí tức của họ lại càng thêm bí ẩn, khó lường.
Lâm Phong cảm nhận được sâu sắc rằng, chuyến đi này không chỉ là một hành trình tìm kiếm bí ẩn, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn đầy cam go trong một thế giới hoàn toàn mới. Linh Giới Dẫn Lộ Nhân chỉ là bước khởi đầu, là cánh cửa đầu tiên của một hành trình vĩ đại. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng khẽ rung lên, như muốn nhắc nhở chàng về những bí mật cổ xưa và con đường nghịch thiên cải mệnh mà chàng đã chọn. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Lâm Phong biết, đây mới chỉ là những bước chân đầu tiên của một huyền thoại mới, một huyền thoại sẽ được khắc ghi vào dòng chảy của lịch sử Linh Giới.