Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 397

Quyết Tâm Thép: Mạng Lưới Phản Công

5093 từ
Mục tiêu: Giải quyết ngay cliffhanger từ Chương 396, cho thấy Lâm Phong và đồng minh an toàn nhưng chịu áp lực lớn.,Khẳng định quyết tâm sắt đá của Lâm Phong trong việc tiếp tục khám phá sự thật về âm mưu lịch sử, bất chấp sự ngăn cản quyết liệt từ Thiên Lang Tử và các thế lực bí ẩn.,Lâm Phong bắt đầu suy tính chiến lược phản công, tìm kiếm các biện pháp đối phó với sự truy lùng và thu thập thêm manh mối.,Gieo mầm cho những khám phá sâu hơn về âm mưu cổ xưa, chuẩn bị cho Chương 398.,Củng cố mối quan hệ và sự tin tưởng giữa Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Tense, determined, mysterious, strategic
Kết chương: [object Object]

Cơn chấn động kinh hoàng vừa dứt, để lại một khoảng trống hoác trên mặt đất và những thân cây bị xé nát, Lâm Phong cảm thấy toàn thân đau nhức, linh lực trong đan điền cuộn trào hỗn loạn như muốn vỡ tung. Khóe môi hắn còn vương vị máu tanh. Sức mạnh của Thiên Lang Tử vượt xa tưởng tượng của hắn, không chỉ là cảnh giới, mà còn là sự thấu hiểu về quy tắc vũ trụ. Nếu không phải Quỷ Diện Lang Quân đã chuẩn bị từ trước, e rằng giờ này cả ba đã tan xương nát thịt dưới một đòn tiếp theo.

Hắn siết chặt bàn tay Diệp Vô Song, cảm nhận được sự ấm áp, mềm mại nhưng kiên cường của nàng. Nàng cũng không khá hơn, hơi thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt tím biếc vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Huyễn Mặc Quyển trong túi trữ vật của Lâm Phong vẫn đang rung động nhẹ, như một lời nhắc nhở không ngừng về bí mật đang bị che giấu, về cái giá phải trả cho sự tò mò.

Một luồng sáng xanh lục cuối cùng cũng tan biến, để lộ ra ba thân ảnh đang nằm rạp trên thảm lá mục nát, sâu bên trong một khu rừng cổ thụ rậm rạp. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, mùi đất ẩm và lá mục nồng nặc xộc vào khoang mũi, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với không khí căng thẳng, nguy hiểm vừa qua. Đây chính là Rừng Cổ Mộc, một nơi hoang sơ, cách xa nhân thế, nơi Quỷ Diện Lang Quân đã chọn làm điểm đến cho trận pháp dịch chuyển tức thời của hắn. Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất, nhưng không đủ để xua tan đi sự u ám trong lòng ba người.

Lâm Phong chậm rãi đứng dậy, cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể đang gào thét vì đau đớn. Hắn lảo đảo vài bước, tay vịn vào một thân cây cổ thụ phủ đầy rêu phong. Khuôn mặt thanh tú thường ngày tràn đầy vẻ tinh quái, hài hước giờ đây tái nhợt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Hắn biết, Thiên Lang Tử không chỉ muốn cảnh cáo, mà còn muốn hủy diệt hắn, muốn dập tắt ngọn lửa tò mò trong hắn. “Cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của ngươi…”, lời đe dọa của Thiên Lang Tử vẫn văng vẳng bên tai, như một mũi tên tẩm độc ghim sâu vào tâm trí Lâm Phong. Hắn không sợ cái chết, nhưng hắn sợ những người hắn yêu thương phải chịu liên lụy. Sự lo lắng thầm kín này khiến hắn càng thêm căm phẫn.

“Khốn kiếp! Lão tử suýt nữa thì thành oan hồn dưới tay đám Thiên Binh Thiên Tướng đó! Lâm công tử, chúng ta có nên dừng lại không? Mạng nhỏ của ta còn quý hơn vàng đó!”

Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò của hắn co rúm lại, chiếc mặt nạ quỷ cười vẫn che khuất biểu cảm, nhưng giọng nói thì không thể giấu được sự than vãn và sợ hãi tột độ. Hắn lăn lộn trên mặt đất vài vòng, kiểm tra xem có gãy cái xương nào không, rồi mới lồm cồm bò dậy, phủi phủi lớp đất bám trên bộ y phục đen bó sát. Tuy miệng than vãn, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn Lâm Phong, lộ rõ sự trung thành và lo lắng. Hắn biết, Lâm Phong không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc, và hắn đã lường trước được những nguy hiểm khi dấn thân vào con đường này cùng chàng trai trẻ tuổi nhưng đầy bí ẩn này.

Diệp Vô Song, nàng đã ngồi dậy, hai tay nhẹ nhàng xoa dịu huyệt thái dương. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng dù đang trong tình trạng suy yếu vẫn toát lên một khí chất vương giả. Mái tóc dài màu bạc buông xõa trên vai, vài sợi vương trên khuôn mặt trắng ngần. Đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, không một chút dao động, không một chút nghi ngờ.

“Thiên Lang Tử không chỉ cảnh cáo, hắn muốn chúng ta sợ hãi mà từ bỏ. Nhưng ta tin chàng, Lâm Phong.” Giọng nói trầm thấp, uy quyền của nàng vang lên, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, như một lời cam kết vững chắc. Nàng hiểu Lâm Phong hơn ai hết, hiểu rằng một khi hắn đã quyết định điều gì, sẽ không bao giờ lùi bước. Nàng cũng biết, sự thật về Đại Địa Phân Liệt không đơn giản là một sự kiện lịch sử, mà là một âm mưu động trời, và Lâm Phong chính là người duy nhất có đủ dũng khí và tài năng để vén màn bí mật đó.

Lâm Phong quay sang nhìn Diệp Vô Song, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. Hắn gật đầu với nàng, sự kiên cường trong ánh mắt nàng như tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn cúi người xuống, lấy từ trong túi trữ vật ra vài viên đan dược hồi phục linh lực thượng phẩm, đưa cho Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân. Rồi hắn cũng tự nuốt một viên, cảm nhận linh lực đang cuộn chảy trong đan điền dần ổn định trở lại.

“Dừng lại?” Lâm Phong lặp lại lời của Quỷ Diện Lang Quân, giọng nói dù còn chút khàn khàn nhưng lại mang theo một sự kiên định sắt đá, như những tảng đá cổ thụ vững chắc trong khu rừng này. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đất và lá mục tràn ngập phổi, giúp hắn lấy lại sự bình tĩnh cần thiết. “Chân tướng bị che giấu suốt hàng vạn năm, những mảnh ghép ta đã tìm được... ta không thể dừng lại! Kẻ đã gây ra Đại Địa Phân Liệt, kẻ đang thao túng vận mệnh các giới... hắn phải bị lôi ra ánh sáng!”

Ánh mắt Lâm Phong quét qua khu rừng Cổ Mộc, xuyên qua những tán cây rậm rạp, nhìn về phía chân trời xa xăm. Hắn không thể nào quên những mảnh ghép mơ hồ về 'Thế Giới Khế Ước' và 'Giới Nguyên Pháp Trận' đã được đề cập trong các cổ tịch ở Thiên Thư Lĩnh. Những khái niệm ấy, cùng với sự suy yếu linh khí và việc Đại Địa Phân Liệt không phải là tự nhiên, đã tạo nên một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn rất nhiều. Hắn không chỉ tò mò, hắn cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai. Trách nhiệm của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, một Tu Giả Nghịch Mệnh, phải vén màn sự thật, phải đối mặt với những kẻ đang thao túng vận mệnh của cả một thế giới.

Hắn đưa tay đặt lên túi trữ vật, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng nhưng không ngừng của Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách cổ xưa này dường như có một mối liên hệ mật thiết với bí mật mà hắn đang truy tìm. Mỗi khi hắn chạm đến một manh mối quan trọng, nó lại phát ra những rung động đặc biệt, như một lời mách bảo, một sự dẫn đường. Lâm Phong biết, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một pháp bảo thông thường, nó còn là một phần của câu đố lớn, là chìa khóa để giải mã âm mưu cổ xưa này.

“Chúng ta sẽ không dừng lại.” Lâm Phong nói thêm, giọng chắc nịch, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. “Thiên Lang Tử càng muốn ngăn cản, chứng tỏ chúng ta càng đi đúng hướng. Nhưng lần này, chúng ta cần cẩn trọng hơn. Mạng lưới của hắn quá lớn, và sức mạnh của hắn hiện tại... chúng ta chưa thể đối đầu trực diện.” Hắn không phải là kẻ mù quáng, hắn biết rõ giới hạn của mình. Một cường giả Đại Thừa hậu kỳ không phải là đối thủ mà hắn có thể đánh bại chỉ bằng nhiệt huyết và lòng dũng cảm. Cần phải có chiến lược, cần phải có sự chuẩn bị.

Diệp Vô Song khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Phong. Nàng hiểu rằng, trong thế giới tu tiên này, sức mạnh là tất cả. Dù Lâm Phong có thông minh, lanh lợi đến đâu, nhưng nếu thiếu đi sức mạnh tuyệt đối, mọi kế hoạch đều có thể tan vỡ. Nàng cũng cảm thấy một áp lực vô hình từ Thiên Lang Tử, một áp lực không chỉ đến từ sức mạnh cảnh giới mà còn từ sự bí ẩn đằng sau hắn. Kẻ đứng sau Thiên Lang Tử, kẻ đã giật dây để hắn ra tay, chắc chắn còn đáng sợ hơn nhiều.

Quỷ Diện Lang Quân thở dài thườn thượt. “Biết ngay mà! Lâm công tử đã quyết thì có cho vàng lão tử cũng không cản được. Thôi được, dù sao thì mạng của lão tử cũng đã gắn chặt với Lâm công tử rồi. Có chết cũng chết chung! Nhưng mà...” Hắn ngừng lại, suy nghĩ một lát, rồi hạ giọng. “Nếu đã không thể đối đầu trực diện, vậy chúng ta phải dùng trí. Mạng lưới của Thiên Lang Tử tuy rộng, nhưng cũng có những lỗ hổng. Hắn mạnh, nhưng cũng có những điều hắn không biết, hoặc không thể chạm tới.”

Lâm Phong nhíu mày. “Ngươi có ý gì?” Hắn quay sang nhìn Quỷ Diện Lang Quân, đôi mắt lóe lên sự tò mò. Hắn biết, Quỷ Diện Lang Quân tuy ham tiền và có phần nhát gan, nhưng hắn lại có một mạng lưới thông tin khổng lồ và những mối quan hệ kỳ lạ, đôi khi hữu ích một cách bất ngờ.

“Hừm, ý của lão tử là, không phải cứ mạnh là làm được tất cả. Thiên Lang Tử hắn dù có quyền uy đến mấy, cũng không thể kiểm soát hết được suy nghĩ của tất cả mọi người, cũng không thể tìm ra tất cả những bí mật bị chôn vùi trong lịch sử. Có những kẻ, bọn họ sống ẩn dật, không màng thế sự, nhưng lại nắm giữ những tri thức cổ xưa, những bí mật mà các thế lực lớn muốn chôn vùi. Hoặc có những di tích, phế tích, nơi mà linh khí bị hỗn loạn, bị phong ấn, nơi mà mạng lưới của Thiên Lang Tử không thể vươn tới một cách dễ dàng.” Quỷ Diện Lang Quân xoa xoa cằm, tỏ vẻ bí hiểm. “Tất nhiên, tìm được bọn họ, hay tìm được những nơi đó, không phải chuyện dễ. Và cái giá... cái giá để có được thông tin từ những kẻ đó, hoặc để giải mã những bí mật ở những nơi đó, sẽ không hề rẻ đâu nha, Lâm công tử!”

Lâm Phong trầm ngâm. Lời của Quỷ Diện Lang Quân không phải không có lý. Thiên Lang Tử có thể mạnh, nhưng hắn không phải là toàn năng. Chính Tàng Thư Trưởng Lão cũng đã đưa ra những lời cảnh báo bí ẩn, chứng tỏ vẫn có những người biết sự thật, hoặc một phần sự thật, nhưng không dám lên tiếng. Hắn cần phải tìm ra những người đó, những nơi đó.

“Vậy thì, chúng ta sẽ không dừng lại. Chúng ta sẽ thay đổi chiến lược.” Lâm Phong đứng thẳng người, đôi mắt lại một lần nữa ánh lên vẻ quyết đoán. “Đêm nay, chúng ta sẽ tìm một nơi an toàn để dưỡng thương và bàn bạc kỹ hơn. Sau đó, Quỷ Diện Lang Quân, ta cần ngươi vận dụng tất cả mạng lưới của mình, tìm ra những manh mối mà ngươi vừa nói. Bất kể giá nào, ta cũng chấp nhận!” Hắn nói, giọng nói vang vọng trong khu rừng, hòa cùng tiếng chim hót và tiếng suối chảy, như một lời thề son sắt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh tà dương xuyên qua những khe núi đá, đổ xuống một thị trấn nhỏ ẩn mình giữa thung lũng. Thị trấn Lạc Trần, một cái tên nghe có vẻ bi thương, nhưng lại là một nơi khá náo nhiệt, nơi giao thương của các tu sĩ cấp thấp và những thương nhân phàm tục. Nó không phải là một thành trì lớn, cũng không phải là một tông môn danh tiếng, chỉ là một điểm dừng chân quen thuộc trên con đường đi đến những vùng đất xa xôi hơn. Quán Trọ Lạc Trần, với mái ngói xám và bức tường gỗ sẫm màu, là nơi trú chân lý tưởng cho những lữ khách muốn tìm kiếm sự yên bình tạm thời hoặc thu thập tin tức vặt vãnh.

Bên trong quán trọ, không khí ồn ào, tấp nập. Tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa của các tu sĩ và thương nhân hòa lẫn vào nhau. Mùi thức ăn thơm lừng – thịt nướng, canh rau củ, rượu gạo – quyện vào mùi bụi đường và mùi khói bếp, tạo nên một không gian ấm cúng, đầy sức sống. Một vài ca nữ đang ngồi ôm đàn tỳ bà, cất lên những khúc hát dân gian êm dịu, đôi khi lại là những bản tình ca bi tráng, càng làm tăng thêm vẻ hoài cổ cho quán trọ.

Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân ngồi ở một góc khuất, phía gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được toàn bộ sảnh chính nhưng lại ít bị chú ý. Lâm Phong đã thay một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng. Dù vẻ mặt vẫn còn chút tái nhợt do linh lực bị chấn động, nhưng đôi mắt hắn đã trở nên sắc sảo và tinh anh hơn. Hắn không ngừng quan sát xung quanh, lắng nghe những mẩu chuyện vụn vặt của những người xung quanh, cố gắng nắm bắt bất kỳ thông tin nào có thể hữu ích. Diệp Vô Song ngồi đối diện hắn, vẻ đẹp lạnh lùng, cao quý của nàng khiến không ít tu sĩ phải liếc nhìn, nhưng không ai dám đến gần. Nàng chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Lâm Phong, như một cái bóng không rời. Quỷ Diện Lang Quân thì không khách sáo chút nào, hắn gọi một bàn đầy món ngon, ăn uống nhiệt tình, đôi khi lại lén lút nghe ngóng những câu chuyện của bàn bên cạnh, ra vẻ rất chuyên nghiệp.

“Thiên Lang Tử đã hành động, chứng tỏ chúng ta đã chạm đến một điều gì đó cốt lõi.” Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp, vừa đủ để ba người nghe. Hắn lấy ra một tấm da dê cũ kỹ, trải phẳng trên bàn. Đó không phải là bản đồ thế gian, mà là một sơ đồ chi tiết về các mạch linh khí, các điểm hội tụ năng lượng mà hắn đã vẽ ra dựa trên những thông tin thu thập được từ Thiên Thư Lĩnh. “Chúng ta không thể tiếp tục điều tra một cách công khai như trước. Hắn có thể đã đặt mạng lưới giám sát ở khắp mọi nơi, đặc biệt là ở những nơi có dấu vết của các di tích cổ xưa, hoặc những nơi linh khí bất thường.”

Quỷ Diện Lang Quân nuốt trọn một miếng thịt nướng lớn, rồi vội vàng đáp lời. “Lâm công tử nói chí phải. Mạng lưới của Thiên Lang Tử trải rộng khắp nơi, đặc biệt là ở những nơi tụ tập linh khí. Bọn Thiên Binh Thiên Tướng của hắn không chỉ là những kẻ chỉ biết đánh đấm đâu, bọn chúng còn có những kẻ chuyên dò la tin tức, những kẻ có thần thông truy tung vô cùng lợi hại. Nhưng ta có biết một vài ‘kẻ lập dị’ hoặc ‘tàn dư’ của các thế lực cổ xưa, những người có thể biết được những bí mật mà không ai dám chạm vào... tất nhiên, giá cả không hề rẻ.” Hắn cười hì hì, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ lấp lánh như đang tính toán.

“Kẻ lập dị? Tàn dư?” Diệp Vô Song nhíu mày, giọng nói mang theo sự tò mò. Nàng chưa từng nghe nói về những khái niệm này trong các thư tịch cổ xưa.

“Đúng vậy.” Quỷ Diện Lang Quân gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút. “Trong dòng chảy lịch sử dài đằng đẵng, có những tông môn, gia tộc đã bị diệt vong, hoặc bị lãng quên. Nhưng không phải tất cả mọi thứ đều biến mất. Một số ít người, hoặc một số ít tri thức, vẫn còn sót lại. Bọn họ không thuộc về bất kỳ thế lực lớn nào hiện nay, không bị ràng buộc bởi các quy tắc của Linh Giới. Bọn họ giống như những bóng ma của quá khứ, sống ẩn mình, nắm giữ những bí mật mà không ai muốn chúng bị phơi bày. Để tìm được bọn họ, Lâm công tử, chúng ta phải đi đến những nơi mà ánh sáng của Thiên Lang Tử không thể chiếu tới.”

Lâm Phong nhìn vào tấm bản đồ trên bàn, ngón tay hắn lướt nhẹ qua những đường nét phức tạp, những điểm đánh dấu đặc biệt mà hắn đã ghi chú. Hắn đã có một vài phỏng đoán về những nơi đó. “Vậy những nơi đó là ở đâu? Và làm thế nào để chúng ta tìm được những ‘kẻ lập dị’ đó? Liệu họ có đáng tin cậy không?” Hắn hỏi, đôi mắt ánh lên sự suy tư.

“Ài, đáng tin cậy hay không thì còn tùy vào vận may của Lâm công tử thôi.” Quỷ Diện Lang Quân nhún vai. “Có những kẻ sẽ thẳng thừng từ chối, có những kẻ sẽ đưa ra những yêu cầu quái gở, và có những kẻ sẽ thẳng tay diệt khẩu nếu cảm thấy bị đe dọa. Nhưng dù sao đi nữa, bọn họ là những người duy nhất có thể biết được những mảnh ghép mà Lâm công tử đang tìm kiếm, những mảnh ghép về Giới Nguyên Pháp Trận hay Thế Giới Khế Ước cổ đại. Và những nơi mà ánh sáng của Thiên Lang Tử khó chiếu tới... đó thường là những phế tích cổ xưa, những vùng đất cấm, những nơi bị nguyền rủa, nơi linh khí hỗn loạn hoặc bị phong ấn. Những nơi mà ngay cả Thiên Lang Tử cũng phải e dè, hoặc không muốn phí sức.”

Diệp Vô Song khẽ gật đầu. “Chiến lược mới cần sự cẩn trọng và bí mật tuyệt đối. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng. Nếu Thiên Lang Tử đã cố gắng che giấu sự thật này suốt hàng vạn năm, vậy chắc chắn sự thật đó có thể làm lung lay cả nền tảng của Linh Giới hiện tại. Chúng ta không thể đánh rắn động cỏ quá sớm.” Nàng nói, giọng trầm ổn, ánh mắt sắc bén như có thể xuyên thấu vạn vật.

Lâm Phong gật đầu, hắn đã có một kế hoạch sơ bộ trong đầu. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không trực tiếp đối đầu, ít nhất là bây giờ. Chúng ta sẽ lẩn trốn trong bóng tối, thu thập đủ thông tin, đủ sức mạnh, cho đến khi thời cơ chín muồi. Quỷ Diện Lang Quân, ta cần ngươi lập tức bắt đầu liên lạc với những ‘kẻ lập dị’ đó. Hãy dùng mọi thủ đoạn, mọi mối quan hệ mà ngươi có. Còn những di tích cổ xưa, những phế tích mà ngươi vừa nói, hãy liệt kê ra cho ta một danh sách. Ta sẽ tự mình đi kiểm chứng.” Hắn chỉ vào một vài điểm trên tấm bản đồ, nơi có những dòng linh khí bị đứt đoạn một cách bất thường, hoặc những vùng đất có dấu hiệu của sự tàn phá cổ xưa.

Quỷ Diện Lang Quân gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút khó xử. “Lâm công tử... những nơi đó không phải là chỗ để đi dạo đâu. Có những nơi được canh giữ bởi những linh hồn oán hận, có những nơi bị bao phủ bởi trận pháp nguy hiểm, và có những nơi... chỉ cần bước vào thôi là linh khí trong cơ thể sẽ bị hút khô. Hơn nữa, nếu Lâm công tử tự mình đi, vậy ai sẽ bảo vệ ngài? Và làm thế nào để tránh khỏi sự truy lùng của Thiên Lang Tử?”

“Ta sẽ tự mình đi.” Lâm Phong kiên quyết. “Những mảnh ghép về Giới Nguyên Pháp Trận, về Thế Giới Khế Ước... ta cần tự mình cảm nhận, tự mình kiểm chứng. Huyễn Mặc Quyển cũng đang thôi thúc ta. Còn về sự truy lùng của Thiên Lang Tử, hắn sẽ không ngờ rằng ta lại dám mạo hiểm đến những nơi như vậy. Ta sẽ dùng thuật ẩn thân, cải trang, và sẽ không ở lại một nơi quá lâu. Diệp Vô Song, nàng sẽ ở lại đây, cùng Quỷ Diện Lang Quân hỗ trợ ta từ xa, thu thập tin tức, và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Nàng không thể đi cùng ta đến những nơi đó, quá nguy hiểm, và nếu có chuyện gì xảy ra với cả hai chúng ta, sẽ không ai có thể tiếp tục điều tra.”

Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên một chút lo lắng, nhưng nàng hiểu rằng đây là quyết định hợp lý nhất. “Chàng phải cẩn thận. Đừng quá mạo hiểm. Ta sẽ ở đây, chờ tin tức của chàng.” Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng vẫn đầy kiên quyết, như một lời hứa hẹn.

Quỷ Diện Lang Quân thở dài, biết là không thể cãi lại Lâm Phong. “Được thôi, Lâm công tử. Lão tử sẽ làm theo lời ngài. Nhưng mà, ngài phải hứa với lão tử, nhất định phải sống sót trở về đấy! Mạng lưới của lão tử dù có lớn đến mấy, cũng không tìm được người chết đâu nha!” Hắn nói, rồi bắt đầu lẩm bẩm tính toán, vẽ ra một tấm bản đồ thô sơ khác, đánh dấu những điểm mà hắn cho là có thể chứa đựng những bí mật cổ xưa. Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực đã quay trở lại. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

***

Đêm khuya, ánh trăng khuyết lấp ló sau những áng mây đen, rọi xuống một vùng đất hoang tàn, u ám. Gió rít qua những khe tường đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất. Đây chính là Phế Tích Cổ Thành, một trong những nơi mà Quỷ Diện Lang Quân đã nhắc đến, một nơi mà ngay cả tu sĩ cũng ít ai dám bén mảng.

Lâm Phong, thân ảnh hắn ẩn mình trong bóng tối, di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo rừng. Hắn đã cải trang thành một tu sĩ bình thường, che giấu khí tức của mình bằng một loại pháp bảo đặc biệt. Khuôn mặt hắn giờ đây không còn vẻ hài hước, tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và vẻ cảnh giác. Mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi kim loại gỉ sét nồng nặc xộc vào khoang mũi, tạo nên một cảm giác hoài cổ nhưng cũng đầy rợn người. Linh khí ở đây cực kỳ yếu ớt và hỗn loạn, như thể đã bị vắt kiệt từ hàng vạn năm trước, hoặc bị một trận pháp khổng lồ nào đó phong ấn.

Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra một ánh sáng yếu ớt, xanh lam, như một ngọn đèn dẫn đường trong màn đêm u tối. Nó không ngừng rung động, như đang chỉ dẫn hắn đến một thứ gì đó. Lâm Phong tin tưởng vào Huyễn Mặc Quyển. Nó đã nhiều lần giúp hắn thoát khỏi hiểm nguy, và cũng nhiều lần dẫn hắn đến những khám phá bất ngờ.

Hắn cẩn thận bước qua những khối đá đổ nát, những mảnh vỡ của các bức tượng thần bị phong hóa, những cây dại mọc um tùm trên nền đất. Tiếng gió rít, tiếng đá lở rào rào, đôi khi lại là tiếng động lạ từ những tàn hồn còn sót lại, tất cả đều khiến không khí trở nên tĩnh mịch và rùng rợn đến lạ. Lâm Phong không vội vàng, hắn chậm rãi quan sát từng chi tiết nhỏ, từ những phù văn đã mờ trên tường đá, đến những dấu vết của các trận pháp cổ xưa. Hắn cảm thấy như mình đang bước vào một bảo tàng khổng lồ của quá khứ, nơi mà mỗi tàn tích đều có thể kể một câu chuyện.

“Thiên Lang Tử... ngươi càng ngăn cản, ta càng muốn biết sự thật. Cái giá phải trả... ta sẽ khiến ngươi phải trả gấp bội!” Lâm Phong tự nhủ, giọng nói thì thầm trong gió đêm, mang theo một sự quyết tâm sắt đá. Sự tức giận của hắn đối với Thiên Lang Tử không chỉ vì bản thân hắn bị tấn công, mà còn vì sự thật bị che giấu, vì những gì mà hắn đã tìm thấy. Hắn không thể để Thiên Lang Tử và những kẻ đứng sau hắn tiếp tục thao túng vận mệnh của cả một thế giới.

Huyễn Mặc Quyển đột ngột rung động mạnh hơn, ánh sáng xanh lam từ nó cũng trở nên rực rỡ hơn. Nó dẫn Lâm Phong đến một góc khuất, nơi có một phiến đá cổ bị vỡ nát, gần như bị vùi lấp hoàn toàn dưới lớp đất đá và cây dại. Phiến đá có màu xám đen, bề mặt lởm chởm, nhưng trên đó vẫn còn in hằn những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Chúng là những phù văn mà Lâm Phong đã từng thấy trong các thư tịch cổ ở Thiên Thư Lĩnh, những phù văn liên quan đến 'Giới Nguyên Pháp Trận' và 'Thế Giới Khế Ước'.

Trái tim Lâm Phong đập mạnh, hắn biết mình đã tìm thấy một thứ quan trọng. Hắn quỳ xuống, dùng tay gạt bỏ lớp bụi bặm và rêu phong bám trên phiến đá. Cảm giác lạnh lẽo từ phiến đá truyền đến lòng bàn tay hắn, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn rung lên từng hồi, ánh sáng xanh lam từ nó bao phủ lấy phiến đá cổ.

Khi ngón tay Lâm Phong chạm vào một phù văn đã mờ, một luồng năng lượng cổ xưa đột ngột bùng phát. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn rung động dữ dội đến mức gần như muốn thoát ra khỏi tay hắn. Một dòng chảy thông tin khổng lồ, một luồng ký ức hoặc hình ảnh mơ hồ, đột ngột tràn vào tâm trí Lâm Phong. Hắn thấy một trận pháp khổng lồ, rực rỡ ánh sáng, bao phủ cả một vùng không gian rộng lớn, kết nối vô số giới diện lại với nhau. Trận pháp ấy lấp lánh như những vì sao, duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Rồi hắn thấy những bàn tay khổng lồ, đen tối, đột ngột xuất hiện, xé toạc trận pháp đó. Tiếng kêu gào thảm thiết, những dòng linh khí bị cắt đứt, những giới diện bị chia cắt đau đớn. Nỗi thống khổ tột cùng, sự tan rã không thể ngăn cản.

Hình ảnh chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng lại chân thực đến mức khiến Lâm Phong cảm thấy như mình đang trải qua nỗi đau ấy. Hắn lảo đảo lùi lại, ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần mà hắn vừa cảm nhận được. Trận pháp đó, chính là 'Giới Nguyên Pháp Trận' đã bị phá hủy. Và sự chia cắt đau đớn đó, chính là 'Đại Địa Phân Liệt' mà hắn đang tìm kiếm.

Lâm Phong hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Huyễn Mặc Quyển lúc này đã bình ổn trở lại, nhưng ánh sáng xanh lam từ nó vẫn còn lấp lánh, như một lời khẳng định về những gì hắn vừa nhìn thấy, vừa cảm nhận được. Hắn biết, mình đã chạm đến một phần cốt lõi của sự thật. Trận pháp này, phiến đá này, chính là một mảnh vỡ của 'Giới Nguyên Pháp Trận' vĩ đại, và nó đã ghi lại khoảnh khắc kinh hoàng khi trận pháp bị phá hủy, khi các giới bị chia cắt.

Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên bầu trời, gió vẫn rít qua những khe tường đổ nát. Nhưng trong tâm trí Lâm Phong, một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn đã bắt đầu được hé lộ. Kẻ đã phá hủy Giới Nguyên Pháp Trận, kẻ đã gây ra Đại Địa Phân Liệt, chính là kẻ đứng sau Thiên Lang Tử, kẻ đang thao túng vận mệnh của cả một vũ trụ. Hắn đã không còn nghi ngờ gì nữa. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Với mỗi mảnh ghép được tìm thấy, hắn càng thêm quyết tâm. Hắn sẽ khiến Thiên Lang Tử phải trả giá, và sẽ vén màn bí mật kinh hoàng này, dù có phải đối mặt với cả Thiên Đạo đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ